Lý Thừa Trạch dắt Đại Sơn ngồi ở trong sân.
Hai thằng em vô tâm vô phế vẫn đang chơi đùa bên ngoài, nhất là Lư Đản, trước kia vốn là một thằng bé âm trầm, bây giờ đã có biến đổi thật lớn, vào cửa thấy Lý Thừa Trạch cầm bọc quần áo trên tay liền nói: “Anh, về sau hàng ngày anh phải lao động, không cần đến trường, em có thể tặng sư phó của em cho anh, anh theo học ông ấy cho thật tốt, lúc về chúng ta so tài, được không?”
Lý Thừa Trạch tức giận, ba đứa vô tâm này vẫn còn thúc giục: “Đã muộn như vậy rồi, anh đi nhanh đi không có đêm vẫn chưa đến nơi đâu”
Hiển nhiên không có nó, ba đứa này vẫn có thể sống tốt.
Lý Thừa Trạch tuyệt vọng, muốn rời đi, nhưng nghĩ lại thấy minh oan uổng đến uất nghẹn. Nếu đây là ông ngoại nó, ông sẽ nói: Mang khẩu pháo Ý Đại Lợi ra đây bắn chết nó.
Nếu là ba nó, ông sẽ nói: Chết cũng phải tự chứng minh mình trong sạch, là đảng viên không thể bỏ cuộc.
Thừa Trạch vì thế tập trung sức lực, siết chặt nắm đấm, đang chuẩn bị lao ra ngoài, đến nhà Mâu Kỳ Niên để tự chứng minh trong sạch thì Tô Hướng Vãn và Tống đoàn người trước người sau bước vào cửa.
“Bây giờ đi làm bài tập đi, làm xong thì ngủ sớm, sáng mai dậy đi học”, Tống đoàn nói rất đơn giản, không để ý rằng đứa trẻ sắp khóc.
Còn Tô Hướng Vãn, tuy rằng chưa từng sinh con, nhưng nuôi bọn trẻ lâu như vậy, là phụ nữ, cô càng hiểu sự yếu đuối, vô thức mà dựa vào cha mẹ trong lòng đứa trẻ lúc này, cho nên cô đặc biệt kéo Lý Thừa Trạch ra, hôn lên mái tóc đầy mùi mồ hôi của nó: “Mậu Thanh đã đáp ứng với chúng ta, nói con không phải là đùa bỡn lưu manh, nhanh đi làm bài tập đi”
Lý Thừa Trạch lúc này mới òa lên một tiếng, hiểu được chuyện mình vô duyên vô cớ bị vu oan gài bẫy đã thực sự được giải quyết.
Nó đột nhiên nhảy dựng lên, chỉ vào Lư Đản và Cẩu Đản nói: “Còn muốn anh đi à, không có đâu, đây là nhà anh, anh không đi”
Nói xong tiểu tử giương nanh múa vuốt chạy một vòng trong sân, ôm Đại Sơn hung hăng hôn bẹp một cái rồi mới chạy đi làm bài tập.
Lư Đản cùng Cẩu Đản buồn bực: Xuống nông thôn lao động không tốt à, ở nhà mỗi ngày đều phải đi học, có gì tốt đâu.
Chớp mắt đã đến giờ đi ngủ.
Tống đoàn cầm súng của mình đang tiếp tục nghiên cứu.
Súng lục của hắn là Type 64 được thiết kế vào năm 1964. Loại súng này chỉ được sản xuất hàng loạt vào năm 1986. Bây giờ ở nước cộng hòa chỉ có tướng lĩnh mới được đeo loại này.
Súng này của Tống đoàn là do cấp trên tặng khi hắn thực hiện nhiệm vụ bay trên không.
Loại súng này tự nhiên cướp cò là không có khả năng, nhưng tột cùng là nó bị làm sao thì Tống đoàn chưa tìm được ra nguyên nhân.
“Ngủ đi, không phải anh bảo sẽ chống đẩy hít đất bằng 1 tay cho tôi sao?” Tô Hướng Vãn vén chăn, thấy Tống đoàn chưa lên giường thì hỏi.
Muốn một tay chống đẩy hít đất, Tống đoàn đương nhiên cảm thấy không thành vấn đề, được vợ chiêu gọi tất nhiên phải lập tức đáp ứng, còn phải biểu hiện nóng bỏng, dịu dàng, không thô lỗ, đúng không?
Nhưng hắn vừa lên giường, đang định thể hiện một chút sức lực cường tráng của mình thì bất ngờ Tô Hướng Vãn đảo khách thành chủ: “Anh nằm đi, chuyện này để tôi giúp anh làm”
Cánh cửa bước vào tân thế giới đó, ít nhất đã hơn 1 năm, từ lúc vào thành, Tô Hướng Vãn bận rộn công việc chưa từng đảo khách thành chủ, biểu diễn cho Tống đoàn thấy sự chủ động của mình thế nào.
Tống đoàn vừa kích động vừa khẩn trương: “Tôi còn chưa tắm, thật xin lỗi, hay để tôi đi tắm trước đã nhé?”
Tô Hướng Vãn nói: “Xú nam nhân, xú nam nhân, tôi thích loại xú nam nhân này, nằm ngoan đi” câu nói tâng bốc này khiến Tống đoàn thấy mình như bay lên mây.
Nhưng cô đột nhiên chuyển đề tài: “Đúng rồi, cuối cùng thì Thừa Trạch đã vẽ gì vậy? Anh nói đi, tôi không nói cho ai biết đâu, nói mau”
Tống đoàn cơ hồ buột miệng: “Cũng chỉ là vẽ một cô bé, mặc một chiếc váy trắng bó sát, khoe cặp đùi trắng nõn, nhìn giống Chi Chi nhà chúng ta. Cũng có lưu manh một chút, nhưng chỉ là một bức tranh thôi, nó cũng không phải thật sự đùa bỡn lưu manh, sau bảo nó không vẽ nữa là được”
Tô Hướng Vãn tưởng tượng một chút, đột nhiên nhảy dựng lên, giơ tay, duỗi thẳng một chân, ngẩng đầu nói: “Có phải giống như thế này không?”
Tống đoàn nhìn, quả giống như vậy.
Đương nhiên hắn còn vội vàng nói: “Mau nằm xuống, em mặc ít quá, không tốt”
Hai chân rất dài, tư thế tuyệt đẹp, uyển chuyển nhưng có lực sát thương rất lớn.
Tô Hướng Vãn nói: “Đó là “Thiên nga trắng”, là một vở kịch ba lê, giống như “Đội hồng quân tóc dài” và “Bạch mao nữ” của chúng ta”
Tống đoàn nhớ lại, có vẻ đúng như thế, tư thế của cô bé trong bức tranh giống “Đội hồng quân tóc dài”, nhưng hắn suy nghĩ hồi lâu rồi nói: “Đội hồng quân tóc dài và Bạch mao nữ đều có lông mày sắc nét, đôi mắt to đỏ sẫm, vừa nhìn thấy là khiến lòng người sục sôi. “Thiên nga trắng” kia không có khí thế của hồng quân tóc dài”
“Vậy anh có thấy đội hồng quân và bạch mao nữ xinh đẹp không?” Tô Hướng Vãn lại hỏi.
“Lông mày đỏ mắt xanh thì có đẹp được không? Em mới đẹp”, Tống đoàn nhìn Tô Hướng Vãn, một lúc lâu sau mới nói: “Lúc nãy tôi còn tức giận, bây giờ thì đã có thể hiểu được, con người đều thích cái đẹp. Thừa Trạch chỉ là thích cái đẹp, không phải đùa bỡn lưu manh, nếu là tôi, tôi cũng nguyện ý được ngắm em, thật sự”
Khen ngợi lẫn nhau trợ giúp gia tăng tình cảm vợ chồng, cho nên tối hôm nay, Tống đoàn lại được mở cánh cửa bước vào thế giới mới, sung sướng đến mất cả lý trí.
Ngủ thẳng đến khi tỉnh giấc, hắn mới nhận ra, chuyện Lý Thừa Trạch vẽ cô bé, trên nguyên tắc, hắn không nên nói với Tô Hướng Vãn.
Giống như chuyện Cốc Bắc có con bên ngoài, hắn dường như hoàn toàn không có sức chống cự với nữ đồng chí Tô Hướng Vãn này. May mà cô không phải là gián điệp, nếu cô thực sự là gián điệp, chắc bất cứ ai trong nước công hòa này đến gặp cô đều mất không còn mảnh giáp.
Ngày hôm sau là thứ 5, sáng sớm thức dậy, Lý Thừa Trạch chọn một chiếc áo bố rách, đội lên đầu.
Cao lớn đẹp trai trắng trẻo, nếu vẫn bị mọi người cười nhạo là lưu manh thì tốt nhất nó nên hạ thấp mình một chút, đúng không?
Đương nhiên trong lòng nó nghĩ, chỉ cần được ở lại trong thành, cái mũ lưu manh này đối với nó không là gì cả.
Nhưng rất nhanh nó phát hiện ra, chuyện này không dễ dàng như nó tưởng tượng.
“Đại lưu manh, xú lưu manh, nhìn đi, đó là tên lưu manh Lý Thừa Trạch”, có tiếng hét phía sau, Lý Thừa Trạch quay người, một nhóm 7-8 đứa trẻ giống như thú nhỏ gặp chim ưng, bỏ chạy tán loạn.
Lư Đản cùng Cẩu Đản mỗi đứa cầm một cái bánh bao bằng bột kê, nhận ra rằng tội lưu manh không phải cái gì tốt đẹp, bởi từ sáng, các bạn học đi qua chúng đều nhổ một bãi nước miếng: “Có biết không, anh nó là lưu manh”
Cẩu Đản cuối cùng cũng tóm được một đứa bạn cùng lớp, đấm cho nó một phát, làm đứa trẻ đó hét lên: “Anh trai mày vẽ tranh lưu manh, còn s* s**ng cái kia cái kia của con gái nhà người ta, mày là tiểu lưu manh, cả nhà mày đều là lưu manh”
Cái này cả Lư Đản cùng Cẩu Đản đều mơ hồ không rõ, đi theo sau Lý Thừa Trạch, ba đứa cầm bánh bột kê ăn mà không thấy mùi vị.
Trên đường tới trường, mọi người không chỉ chỏ thì cũng là chê cười bọn chúng.
Bọn chúng tách ra đi về phía 2 cổng trường, càng ngày càng lo lắng. Lời đồn đại ngày càng lên cao, mọi người trên phố gọi chúng là tiểu lưu manh, bọn chúng không biết phải làm cái gì.
Tuy nhiên đến buổi chiều, mọi việc bắt đầu chuyển hướng.
Ngày Quốc tế lao động, buổi chiều, tất cả học sinh của 3 trường tiểu học đều mang ghế sang tập trung bên sân trường Trung học cơ sở số 1 để tham gia hoạt động.
Cẩu Đản và Lư Đản hiện tại đã hoàn toàn bị cô lập, trừ cô bạn gái nhỏ của Cẩu Đản, không ai muốn ngồi cùng bọn chúng, phải nói thảm không kể xiết.
Đương nhiên, hai đứa nhỏ nhìn xung quanh tìm Lý Thừa Trạch, là một đại lưu manh chân chính, Lý Thừa Trạch mới thực sự thảm hại, phải không?
Cuộc mít tinh khá dài, đều là hiệu trưởng, hiệu phó trường Trung học cơ sở số 1 phát biểu, còn bọn trẻ thì ngủ gà ngủ gật.
Mà Lý Thừa Trạch, cả ngày hôm nay vùi đầu vào viết lách, không làm gì khác, trong đầu chỉ nghĩ, Tô Hướng Vãn phải làm thế nào để chấm dứt tất cả những lời bàn tán này trong huyện.
Mậu Thanh kia lúc sáng sớm đã nói xin lỗi nó ở trong lớp, sau đó còn gọi chủ nhiệm đến để bảo vệ mình. Dù ở thời điểm nào, con cái luôn là thế yếu, câu xin lỗi nhẹ nhàng kia chẳng có tác dụng gì với Lý Thừa Trạch, nhưng trong mắt chủ nhiệm, vậy là đủ rồi.
Ngày 1 tháng 5, giữa trưa, trên trán Lý Thừa Trạch toàn là mồ hôi, thiếu niên nắm chặt tay, cảm thấy tay mình lạnh ngắt, căn bản không nghe thấy học sinh xung quanh đang nói gì.
“Các học sinh, làm phiền một chút”, ngay khi hiệu phó kết thúc bài phát biểu, mọi người đang vỗ tay, đột nhiên giọng của một đồng chí nữ vang lên từ loa phóng thanh, giọng nói này đặc biệt quen thuộc, Lý Thừa Trạch nhìn lên, đúng là Tô Hướng Vãn.
“Bạn học Mậu Thanh có ở đây không, mời lên đây một chút”, Tô Hướng Vãn nói tiếp.
Mậu Thanh hôm nay không tham gia hoạt động này, buổi sáng sau khi xin lỗi nhẹ nhàng Lý Thừa Trạch xong thì được chủ nhiệm hộ tống về nhà.
Phó hiệu trưởng cùng hiệu trưởng thấy Tô Hướng Vãn đến, không biết sức chiến đấu của cô rất cao nên chạy lại, khuyên cô bỏ qua, không truy cứu vấn đề này nữa.
Dù sao theo bọn họ, không xử phạt Thừa Trạch, Thừa Trạch vẫn được tiếp tục học là tốt rồi, phải không?
Vì thế, để đề phòng Tô Hướng Vãn làm loạn, hiệu phó còn tắt loa đi.
Theo bọn họ, con trai chịu thiệt là chuyện đương nhiên.
“Các người đây là bao che cho con gái của Cục trưởng cục công an sao?” Tô Hướng Vãn tự mang loa đến, giọng còn to hơn: “Mậu Kỳ Niên, ra đây giải thích công khai, nếu không tôi không chắc mình sẽ làm những gì đâu”
Bọn nhỏ nhìn nhau, có đứa còn khẽ thì thầm, hôm nay nhiều cha mẹ và giáo viên đều đến xem biểu diễn văn nghệ nên ngồi ở phía sau, xôn xao bàn tán.
Tô Hướng Vãn cũng không vội, vừa lúc cô tỉ mỉ kể lại cho tất cả mọi người chuyện hôm qua Mậu Thanh cướp tranh của Lý Thừa Trạch, nó cự cãi không chịu đưa, sau đó nó không cẩn thận huých người ta một cái mà thôi.
Thế mới nói sử sách có bút, người có miệng là vậy.
Theo lời Mậu Thanh, Lý Thừa Trạch là đại lưu manh, nhưng theo lời Tô Hướng Vãn, Lý Thừa Trạch là đứa nhỏ căn bản không động chạm một cái gì hết, chỉ không cẩn thận huých người ta một cái, hơn nữa người kia đã biết mình sai thì vì sao lại không giải thích?
Cô nói đều đều chậm rãi, giải thích rõ ràng sự việc.
Đương nhiên là cũng để cho vợ chồng Mậu Kỳ Niên có đủ thời gian đến hiện trường.
Mắt Cao Nguyên như muốn bốc hỏa: “Tô Hướng Vãn, đừng có mà tuyệt tình quá, cô không nhìn thấy Mậu Thanh nhà tôi cũng chỉ là một đứa trẻ thôi à?”
“Thừa Trạch cũng là đứa trẻ, hơn nữa nó mới 13 tuổi, dựa vào cái gì mà để mọi người gọi nó là lưu manh?” Tô Hướng Vãn trực tiếp chĩa micro qua: “Mậu Thanh, công khai xinh lỗi, chứng minh Thừa Trạch nhà tôi không phải lưu manh”
Kỳ thật cũng chỉ là một câu xin lỗi nhẹ nhàng mà thôi.
Nhưng nó mang một ý nghĩa khác, là nói trước mặt tất cả trẻ em trong huyện để Lý Thừa Trạch nghe được.
Mậu Thanh nói thực xin lỗi xong ném micro, xoay người bỏ chạy.
Cao Nguyên vẫn còn đang chỉ vào Tô Hướng Vãn mắng to: “Tôi nói cho cô biết, nếu Mậu Thanh nhà tôi bị cô dọa đến mức cắt cổ, ăn thuốc chuột, tôi không để cô yên”
“Giáo dục không chỉ là chuyện của giáo viên mà còn là chuyện của cha mẹ. Cô nuôi đứa trẻ 15 năm mà chưa từng dạy cho nó tự tôn, tự trọng, tự ái, nếu nó tự tử, cô phải trách chính bản thân mình, liên quan gì đến tôi?” Tô Hướng Vãn tuyệt đối không để bị dẫn dắt: “Cô nghĩ trong xã hội này cô là mẹ thiên hạ, tất cả mọi người đều phải thuần phục trước cô à? Tỉnh lại đi, ít nhất thì tôi cũng không phải người như vậy”
Tô Hướng Vãn nói một hồi, làm hiệu trưởng trường Trung học số 1 bật cười.
Ông đeo kính, bật lại micro, nói: “Chủ nhiệm Tô nói đúng. Đối với một đứa nhỏ mà nói, xã hội là người thầy, giáo viên là người thầy, cha mẹ cũng là người thầy. Đứa trẻ mắc sai lầm, không thể chỉ đổ lỗi cho người khác, cha mẹ cũng nên tự kiểm điểm bản thân”
Cái này đúng rồi, trong đám đông vang lên tiếng bàn luận, vu oan cho đứa nhỏ nhà người ta còn uy h**p họ, vợ chồng Mậu Kỳ Niên xấu hổ, gần như bỏ chạy trong hoảng loạn.
Hiệu trưởng nói xong đến phần biểu diễn văn nghệ.
Lý Thừa Trạch ngồi trong đám đông, đầu tiên là có một bạn học vỗ vai nó từ đằng sau, sau đó một nam sinh khác đấm bên hông nó.
Nó ngồi trong đám đông, cảm thấy mình như đang bay lơ lửng, giống như hồi ăn phải nấm độc Vân Nam, cả người cứ lơ lửng lơ lửng.
Cho đến khi Cẩu Đản và Lư Đản đến túm lấy nó, Lý Thừa Trạch mới đứng lên.
Lúc cùng hai thằng em ôm ghế quay về trường tiểu học, Lý Thừa Trạch đang cười, lúc hai thằng em đi ra khỏi cổng trường tiểu học, nó vẫn đang cười, Lư Đản hỏi Cẩu Đản: “Tống Tây Lĩnh, anh Thừa Trạch có bị ngu không?”
Cẩu Đản cũng cảm thấy anh mình có vẻ hơi ngốc.
Nó có cô bạn gái nhỏ, hai người luôn bên nhau như hình với bóng, buổi chiều tan học cũng phải chào tạm biệt nhưng chiều nay, Cẩu Đản phát hiện bạn gái đã bỏ về trước mà không tạm biệt nó.
Cũng may nó vô tâm vô phế, không để ý đến chuyện nhỏ này, hai đứa nắm tay Lý Thừa Trạch cùng đi về nhà.
Trên đường về nhà, Tô Hướng Vãn đột nhiên gặp Lưu Tại Dã.
Người này đang đắc ý dào dạt, nói có tin tốt cho Tô Hướng Vãn, chỉ nói với một mình cô.
“Rốt cục có chuyện gì, không cần phải thừa nước đục thả câu, nói đi”, Tô Hướng Vãn nói.
Lưu Tại Dã nhìn quanh 4 phía rồi mới nói: “Điều kiện của nhà cô, cô biết rõ, tôi cũng biết rất rõ, tất cả chỉ dựa vào tiền lương, không có bất cứ nguồn thu nào từ bên ngoài thật phát bực. Bây giờ có một chuyện tốt, có người muốn bán một lô đồ cổ với giá rất thấp, dù sao cũng là một món hời. Cơ hội hiếm có, tôi chỉ nói với một mình cô, nếu cô muốn thì hai ngày tới đến Tần Châu, tôi sẽ giúp”
Tô Hướng Vãn đã quen với thái độ xun xoe này của Lưu Tại Dã, nhưng vẫn có chút ngạc nhiên: “Không phải anh thích kiếm tiền nhất sao? Sao không tự mình làm?”
Cô cảm thấy mình không xinh đẹp đến mức có thể làm cho kẻ keo kiệt như Lưu Tại Dã từ bỏ cơ hội tiền tài.
Lưu Tại Dã hiện thuộc loại cự phú ẩn náu, chỉ vào mũi Tô Hướng Vãn nói: “Nếu như không phải tôi thấy Chi Chi ngay một bộ quần áo tử tế còn không có, ba thằng nhỏ đều ăn bánh bột kê thì tôi đã không nói cho cô rồi, cô có đi hay không?”
Cho nên lang tâm cẩu phế vẫn có lương tâm, vẫn vì bọn nhỏ?
Tô Hướng Vãn về nhà, thấy Lý Thừa Trạch đang ra lệnh cho 3 đứa nhỏ: “Nhanh đi làm bài tập, làm xong Tống Tây Lĩnh học hóa học với anh, Tống Đông Hải đi luyện chân, Chi Chi nhanh đi dọn chuồng gà, dọn xong thì vào bếp giúp mẹ”
Tiểu tử này dùng việc công trả thù riêng, đem toàn bộ phẫn hận đối với 3 đứa em không quý trọng mình chuyển hết thành phân chia công việc hợp lý.
Người ta thường nói, nghiêm sư ra cao đồ, đừng thấy Cẩu Đản hèn nhát, trong mảng kỹ thuật nó là người có tài bẩm sinh. Cái súng máy bỏ đi kia, Lư Đản và Lý Thừa Trạch chỉ biết ôm lên rồi cầm ngắm, còn Cẩu Đản có thể tháo rời ra rồi lắp lại từng phần một.
Tống đoàn vốn giấu một khẩu súng trường đã tháo rời ra, có một ngày Cẩu Đản nhìn thấy, nó lắp lại nguyên vẹn rồi mang diễu ở trong sân.
Lý Thừa Trạch vốn tâm cao khí ngạo, bởi vì nó quá thông minh, chướng mắt với thằng nhóc Cẩu Đản ngốc nghếch, nhưng hiện tại nó sẵn sàng dạy dỗ thằng Cẩu Đản ngốc hơn nó rất nhiều.
Không thể không nói, trong lòng nó thật sự cảm kích và biết ơn Tô Hướng Vãn đã sẵn sàng bước ra, giúp đỡ nó ở bước cuối cùng.
Lúc Tô Hướng Vãn nấu cơm trong bếp có chút lo lắng về chuyện Cốc Bắc nuôi phụ nữ bên ngoài. Cô cũng là phụ nữ, biết chuyện này, lờ đi được là tốt nhất, chẳng lẽ cô lại chạy đi giúp một người phụ nữ khác đánh tiểu tam?
Chuyện này nên làm thế nào?
Cô vô cùng tán thành thái độ cư xử của Lý Dật Phàm, năng lực công việc cực tốt, tính cách kém một chút nhưng là một lãnh đạo giỏi trong số các lãnh đạo bây giờ.
Là hàng xóm, không hỗ trợ khuyên bảo, để cô ấy ấm ức như vậy cũng không tốt.
Vô tình Cốc Bắc gần đây, vì chuyện của Lâm Lập Quốc, tự mình đi Tr**ng S* công tác, không có ở Tần Châu.
Lý Dật Phàm dường như không có ý định hành động gì.
Lý Thừa Trạch đến Tần Châu tham gia triển lãm tranh, Lý Dật Phàm không động tĩnh. Nó lấy được giải nhất, từ Tần Châu về, cô vẫn không động tĩnh, còn giành thời gian đưa Chi Chi đến chơi một chuyến ở nhà máy điện hạt nhân đang xây dựng.
Biểu hiện của cô như không có chuyện gì xảy ra.
Sự tĩnh lặng trước cơn bão thật đáng sợ.
Cuối cùng, khi bọn trẻ sắp được nghỉ hè và Tô Hướng Vãn chuẩn bị đưa bọn trẻ đến Tần Châu.
Lý Dật Phàm cuối cùng cũng hành động.