Xuyên Không Những Năm 70: Quân Tẩu Nuôi Con

Chương 96: Ngày tốt lành


Đối với trẻ em phương Bắc, cơm trắng là thứ đặc biệt mới lạ.

Bởi vì chúng đã quá quen ăn mì từ bột ngũ cốc, nếu được cho một chén cơm, không cần đồ ăn, chúng cũng ăn sạch sẽ, huống chi bây giờ có cơm, lại còn có rau xào.

Lư Đản cùng Cẩu Đản bây giờ là vô tâm vô phế, nguyên nhân bởi vì Cẩu Đản có bạn gái nên chúng lúc nào cũng thấy vui, thấy cơm là ăn, ăn no rồi dắt Đại Sơn ra ngoài rèn luyện thân thể.

Cẩu Đản gần đây ngoài chạy bộ đã học được cách áp chân, trèo cây giống Lư Đản, còn cùng Lư Đản, Đặng Đại Oa, con trai của bộ trưởng quốc phòng lập thành một đội đá bóng nhỏ ở trong sân đại viện.

Lý Thừa Trạch ăn cơm xong, ngồi thu dọn bọc đồ nhỏ của mình.

Chi Chi vội trước vội sau giúp đỡ nó, còn lấy bộ âu phục nó thích nhất treo trên tường xuống, dí tay vào trán nó nói: “Cải tạo cho tốt, chúng ta sẽ rất nhanh về nông thôn ăn ức khổ tư điểm*, lúc đó em sẽ tới thăm anh”

(*ức khổ tư điềm: nghĩa đen là nhớ lại nỗi cay đắng (quá khứ) và suy ngẫm về sự ngọt ngào (hiện tại), là khái niệm được hình thành dưới dạng phong trào chính trị và thực tiễn xã hội ở Trung Quốc, chủ yếu trong Cách mạng văn hóa vào thập niên 1960 và 1970. Ức khổ tư điềm đã trở thành một phần tiêu chuẩn của giáo dục tư tưởng với mục đích khắc sâu vào thế giới quan của người dân; vị đắng không cần phải ăn lần thứ hai. Thế hệ trẻ vốn không thuộc về quá khứ cay đắng lại chẳng có bất kỳ kinh nghiệm cá nhân nào về những khó khăn trong quá khứ, cũng thường xuyên được hướng dẫn về ức khổ tư điềm. Công việc này khởi đầu dưới dạng tuyên truyền nhằm đánh lạc hướng khỏi nạn đói đang diễn ra, đã trở thành trạng thái biết ơn tột độ và liên tục đối với Đảng Cộng sản Trung Quốc mà người dân Trung Quốc lưu giữ trong lòng. Những hình mẫu này từng được nhà nước sử dụng để thúc đẩy hệ tư tưởng của mình. Một trong những hình mẫu ức khổ tư điềm nổi tiếng nhất là Lôi Phong).

Hiện tại, học sinh sẽ mỗi tháng có 1 ngày xuống vùng nông thôn để ăn ức khổ tư điềm. Chi Chi không biết nông thôn là vùng rất rất rộng lớn, còn tưởng rằng nông thôn chỉ là một địa danh.

Lý Thừa Trạch chậm rì rì thu dọn quần áo, nhìn ra ngoài cửa sổ thấy Tô Hướng Vãn và Tống Thanh Sơn vẫn đang ngồi ở bàn đá ngoài sân.

Hai người nói chuyện rất nhỏ nên nó không nghe được gì nhưng nó biết hai người vẫn đang bàn bạc làm sao giải quyết chuyện đùa giỡn lưu manh của nó.

“Cho em xem tranh lưu manh của anh”, Chi Chi kéo tai nó, nói.

Lý Thừa Trạch túm lấy bàn tay nhỏ của con bé, làm bộ hung hăng định cắn ngón tay nó, được một nửa thì đẩy nó ra: “Nhanh về phòng làm bài tập đi”

“Nhà trẻ tụi em không có bài tập, không cần phải làm bài”, Chi Chi vén váy nhảy lên giường đất: “Cả ngày chúng em chỉ học nhảy múa, sẽ rất nhanh được đến Tần Châu nhảy múa cho các chú cảnh sát”

Rốt cuộc làm trẻ con vẫn tốt hơn.

Lý Thừa Trạch gấp thêm 2 bộ quần áo, hồi tưởng lại, ngày lành mới được mấy bữa, giờ đã phải lưu lạc đến nông thôn cải tạo lao động.

Nói thế nào nhỉ, Cốc Nam đã từng nói qua, đời này của nó chính là cùng mệnh, tiện mệnh, làm kẻ trộm, cả đời không thay đổi được. Lúc đó Lý Thừa Trạch còn đang phải đi ăn xin, án sai của cha của ông tựa hồ như không thay đổi được, nó cảm thấy cuộc đời nó cứ như vậy thôi.

Nhưng bởi vì có Tô Hướng Vãn cùng Tống Thanh Sơn, nó thiếu chút nữa đã mang lại vẻ vang cho cha, ông mình.

Thế nào mà chỉ trong chốc lát đã trở thành tội đùa giỡn lưu manh, phải về nông thôn cải tạo lao động?

Chi Chi vẫn còn đang nhảy múa, cái gì mà chúng ta cùng chèo thuyền đẩy sóng, Lý Thừa Trạch nghe phát phiền, chỉ muốn dí con bé xuống giường đánh cho một trận rồi mới đi.

Nhưng nó chỉ kéo chân con bé, dí nó xuống giường, chỉ vào mũi nó nói: “Không được tham ăn kem nữa, biết không?”

“Còn có, về sau anh không có ở đây, đừng lúc nào cũng chạy sang bên nhà hàng xóm, giúp mẹ làm chút việc, biết không?”

Chi Chi vội vàng gật đầu: “Có gì đến lúc ăn ức khổ tư điềm, em xuống nông thôn sẽ thăm anh”

Tiểu nha đầu vô tâm vô phế.

Đúng lúc này, bên ngoài không có tiếng bước chân nhưng đột nhiên rèm cửa được vén lên, Tống đoàn đi vào.

Lý Thừa Trạch bị dọa, thiếu chút nữa nhảy dựng lên.

“Bức tranh đâu, không cho ai xem cũng được, nhưng cậu thì phải xem”, Tống đoàn duỗi tay ra.

Tay trái của hắn vẫn còn đeo găng, tháo găng ra, trên bàn tay là một vết phồng rộp lớn, nhìn rất đáng sợ.

Hồi trước, Lý Thừa Trạch đặc biệt sợ ba, ba nó là loại người rất nghiêm khắc, khi đánh nhau với bọn cướp, trên mặt có vết sẹo, nên đặc biệt đáng sợ.

Tống Thanh Sơn lúc vui vẻ sẽ ôm bọn chúng, tùy tiện quàng tay qua cổ bọn chúng, có đôi khi còn chơi trò bắn súng với bọn chúng cho nên Lý Thừa Trạch không sợ Tống đoàn.

Nhưng hôm nay Tống đoàn có điểm dọa người.

Nguyên nhân chủ yếu vì bức tranh của nó làm cho Tống đoàn nổi giận.

“Bang” một tiếng, Tống đoàn vò bức tranh thành một cục, hít một hơi thật sâu rồi nói: “Chi Chi, đi ra!”

“Lúc chúng ta đi ăn ức khổ tư điềm, chúng ta sẽ gặp lại nhau”, Tiểu Chi Chi vô lương tâm chẳng khác gì đang đuổi Lý Thừa Trạch đi.

Trở về phòng ngủ, Tống đoàn trưởng thở dài một hơi, vẻ mặt không thể lý giải được.

“Rốt cuộc bức tranh vẽ gì?” Tô Hướng Vãn dù làm bộ không hiếu kỳ nhưng thực ra vô cùng tò mò, Lý Thừa Trạch không chịu cho ai xem, nhất định trong đó có quỷ.

Tống đoàn trực tiếp đưa bàn tay trái ra: “Em đừng hỏi, tóm lại là bức tranh lưu manh, em mau xử lý vết thương này cho tôi đi”

Tô Hướng Vãn nhìn vết thương của Tống đoàn, hoảng sợ: “Súng cướp cò à?”

“Phải không?” Tống đoàn nhíu mày: “Súng của tôi đột nhiên phát nổ, may mà lúc đó tôi né nhanh, nếu không…”

Nói cách khác, nếu hắn không nhanh, nửa khuôn mặt hắn đã bị phá nát rồi.

Bỏng do súng đạn rất khó xử lý, loại vết thương này rất đau, cũng may sức chịu đựng của Tống đoàn không tồi, lúc Tô Hướng Vãn sát trùng vết thương, hắn không cau mày lấy một cái.

Hơn nữa, thấy Tô Hướng Vãn lo lắng ủ rũ, hắn còn không vui: “Một tay cũng không phải không chống đẩy, hít đất được, em đau khổ làm cái gì?”

Tô Hướng Vãn sửng sốt nửa ngày mới hiểu được ý tứ của hắn: “Tống Thanh Sơn, anh có hiểu hay không, vì sao kêu hiệu quả không bằng chất lượng? Anh chống đẩy bằng một tay không sợ đè chết tôi sao?”

Tống đoàn đối với thể lực của mình từ trước đến nay luôn là sự tự tin tuyệt đối, kiểu gì cũng phải thể hiện trước mặt Tô Hướng Vãn một chút. Vừa băng bó vết thương xong, hắn nằm úp sấp trên giường, một tay chống đẩy hít đất, không ngừng nói: “Nhìn xem, thế nào, em thấy có đủ linh hoạt không?”

Nói xong hắn còn đẩy nhanh tốc độ vài cái, đang làm thì đột nhiên Lý Thừa Trạch bước vào.

“Cậu lớn, con nên đi bây giờ hay là…” Lý Thừa Trạch ngơ ngác không hiểu vì sao ông cậu của mình lại hít đất chống đẩy.

Tống đoàn xấu hổ, vẫn phải làm bộ chắp tay sau lưng, chống đẩy thêm vài cái giữ thể diện trước khi đứng dậy.

“Không ở ngốc trong nhà, xuống nông thôn làm gì?” Tống đoàn nói: “Chuyện này cậu giải quyết cho con”

Ra khỏi cửa, Tống đoàn còn đang suy nghĩ giải quyết chuyện Lý Thừa Trạch đùa giỡn lưu manh như thế nào, còn đang lùi xe thì đột nhiên nghe thấy Tô Hướng Vãn nói: “Đứa nhỏ cuối cùng là của anh hay của Cốc Bắc?”

Đạp một phát, Tống đoàn thiếu chút nữa tông xe vào thân cây.

“Sao có thể là của tôi được, khẳng định là của Cốc Bắc”, hắn nói.

Cái này cũng đúng, từ hồi tháng 3, khi Tống đoàn mang quần áo của Chi Chi đến Tần Châu tìm Cốc Bắc, hẳn là đã có đứa nhỏ này rồi. Bây giờ 2 tháng sau Lý Dật Phàm mới nghe được chuyện này, hẳn là Cốc Bắc ở bên ngoài đã có người khác.

Tống đoàn lái xe, không nhịn được quay đầu nhìn Tô Hướng Vãn: “Em quá là lợi hại đi, ngay lúc tôi đang lùi xe thì em thẩm vấn, làm cho tôi không có một chút chuẩn bị nào cả, khai hết mọi chuyện”

“Chẳng phải anh lợi hại hơn à, giúp Cốc Bắc nuôi dưỡng đứa nhỏ, còn giấu tôi lâu như vậy”, Tô Hướng Vãn nói.

Tống đoàn dù sao cũng là đàn ông, chỉ nói Cốc Bắc có nỗi khổ riêng rồi thôi.

Cục trưởng cục công an Mậu Kỳ Niên này là người địa phương, trong thành có một tứ hợp viện kiểu cũ, gia đình ông ta sống trong đó.

Hai người vừa vào cửa, Tống đoàn đặt bao thuốc lên bàn, Cao Nguyên đã bắt đầu chửi mắng: “Tống đoàn, trong huyện Thanh Thủy ít nhiều gì anh cũng là người có mặt mũi, sao lại giáo dục ra một đứa nhỏ dối trá như vậy?”

Mậu Kỳ Niên cũng nói: “Tống đoàn, chuyện này tôi thấy Lý Thừa Trạch không thể không đi cải tạo lao động được, anh muốn tôi dàn xếp là không được đâu”

Hai người thay phiên nhau thảo phạt Tống đoàn, Tô Hướng Vãn đại khái mặt mũi còn non, chưa thể hiện được uy lực chiến đấu nên tránh được làn đạn này.

Cô lặng lẽ ra ngoài, vì đây là tứ hợp viện nên định đi tìm khổ chủ Mậu Thanh xem đang ở đâu.

Nếu Lý Thừa Trạch đùa giỡn lưu manh, cô bé đó nhất định phải biết Lý Thừa Trạch đùa giỡn lưu manh như thế nào, đúng không?

Kết quả, ngay ở phòng đối diện có 2 cô bé mập mạp, một đứa khoảng 7-8 tuổi, một đứa lớn hơn khoảng 14-15 tuổi. Đứa nhỏ đang làm bài tập, đứa lớn đang hát theo bài “Đèn lồng đỏ” trong radio.

Đứa lớn này chính là Mậu Thanh, có vóc dáng giống mẹ nó là Cao Nguyên, tuy tuổi chưa lớn nhưng đã to mập, ngực to bụng to, đai quần siết chặt lộ ra một vòng thịt.

Cao Nguyên thậm chí không mua áo lót cho nó, tuy rằng vẫn là đứa nhỏ nhưng vóc dáng phát triển của nó làm cho người ta không thoải mái.

“Mậu Thanh”, Tô Hướng Vãn đột nhiên gọi một tiếng.

Mậu Thanh tắt radio, ngẩng đầu ngơ ngác nhìn Tô Hướng Vãn.

“Tôi hỏi cô, Tống Thừa Trạch không muốn cho cô xem tranh của nó, tại sao cô cứ phải cướp cho bằng được?” Tô Hướng Vãn lại hỏi.

Mậu Thanh ngồi dậy trên giường, sửng sốt một lúc rồi nói: “Nó, nó ở nhà vệ sinh nữ đùa giỡn lưu manh”

Tô Hướng Vãn trực tiếp với tay qua: “Có phải như thế này không, vậy tôi hỏi cô, vì sao lại giấu tranh của nó vào trong ngực mình?”

“Tôi chỉ đùa một chút thôi”, Mậu Thanh kéo tay Tô Hướng Vãn qua cửa sổ, hét lên: “Mẹ, mau đến xem, dì này cũng đùa giỡn lưu manh”

Cao Nguyên cũng Mậu Kỳ Niên đang tức giận vì Tống đoàn đề nghị hòa giải, nghe thấy từ lưu manh, Cao Nguyên lao tới: “Chủ nhiệm Tô, cô muốn làm gì?”

Tô Hướng Vãn quay đầu, nhìn thấy Mậu Kỳ Niên đằng sau, đột nhiên giơ tay ra giật kính của ông ta.

Mậu Kỳ Niên bị cận thị, đột nhiên mất kính thì đương nhiên sẽ giật lại, phải không?

“Nữ đồng chí này làm gì vậy? Tống Thanh Sơn, vợ anh làm thế này, mau trả kính lại cho tôi, nhanh lên”, Mậu Kỳ Niên túm tay Tô Hướng Vãn.

Tô Hướng Vãn ôm kính vào ngực, cố ý lắc đầu: “Không cho, không cho, tôi không đưa”

Mậu Kỳ Niên thấy nửa chiếc kính đã lộ ra, thò tay định lấy thì bị tát một phát vào mặt: “Hay cho Mậu Kỳ Niên, ông ngang nhiên đùa giỡn lưu manh”

Mậu Kỳ Niên chính là cán bộ, chưa từng gặp qua loại vô lại như Tô Hướng Vãn, không dám ra tay nữa: “Tống đoàn, vợ của anh quá là càn quấy đi”

Tống đoàn không nói gì.

Tô Hướng Vãn chỉ vào bên trong cửa sổ: “Lúc đó bức tranh của Thừa Trạch cũng bị con gái ông giấu như vậy, Thừa Trạch giật lại bức tranh trong ngực nó thì bị gọi là đùa giỡn lưu manh, các người muốn bắt nó đi lao động cải tạo, vì sao đến tôi ở đây cũng lại thành đùa giỡn lưu manh? Tại sao cả nhà chúng tôi lại bị nhìn giống như đồ lưu manh vậy?”

...

Mậu Kỳ Niên và vợ nhìn nhau, hiển nhiên là không hiểu được chuyện gì đang xảy ra.

Tô Hướng Vãn vì thế nói: “Mậu Thanh nhà các người đã 15 tuổi, đúng, nó phát triển sớm, nhưng Thừa Trạch chỉ là thằng nhóc choai choai 13 tuổi mà thôi. Tôi nói thật, ngay cả đùa giỡn lưu manh là gì nó cũng không hiểu. Mậu Thanh muốn xem tranh của nó, nó không chịu, hai đứa trong lúc giằng co có thể chạm vào nhau một chút. Nếu Cục trưởng Mậu thực sự cảm thấy Thừa Trạch là đùa giỡn lưu manh, được lắm, ngày mai tôi cũng tố cáo ông đùa giỡn lưu manh. Ông cùng Thừa Trạch cùng xuống nông thôn cải tạo lao động đi”

“Cô đang nói cái gì?” Mậu Kỳ Niên sợ đến ngây người.

Cao Nguyên cũng nói: “Tô Hướng Vãn, không có người mẹ nào giống như cô”

“Sao, bao che khuyết điểm phải không? Hai ta không phải tám lạng nửa cân sao? Tôi tốt xấu còn hỏi đứa nhỏ một câu xem nó có làm hay không, cô có hỏi qua Mậu Thanh nhà cô không? Hỏi xem cuối cùng nó có nói dối không?” Tô Hướng Vãn bước tới, hỏi dồn ép.

“Được rồi được rồi, chuyện này cứ coi như vậy đi, tóm lại để cho Lý Thừa Trạch nhà cô tự biết là được”, Cao Nguyên hất tay nói: “Tôi chưa từng thấy ai bao che như cô”

“Cô nói không truy cứu là được sao?” Tô Hướng Vãn không định bỏ qua cho Mậu Thanh.

Cô chỉ Mậu Thanh nói: “Con gái cô đầu tiên không nói lời nào cướp tranh vẽ của Thừa Trạch, sau đó vu oan nó đùa giỡn lưu manh, bây giờ tất cả trẻ con trong Trường trung học số 1 đều gọi nó là đại lưu manh, tiếng tăm này Thừa Trạch nhà chúng tôi không gánh được, muốn gánh, để cho Mậu Kỳ Niên gánh cùng”

“Tôi nói cho cô, Tô Hướng Vãn, cô đừng ăn h**p người quá đáng. Mậu Thanh dù gì cũng là con gái, chúng tôi không truy cứu là xong rồi, tôi cũng là người có mặt mũi, cô thích nháo thì nháo, chúng ta cùng xem rốt cuộc ai thua thiệt”, Cao Nguyên vừa nói vừa đi về phía cửa viện, ý đuổi Tô Hướng Vãn cùng Tống đoàn ra ngoài, hai người vừa đi ra liền đóng sầm cửa lại.

Cao Nguyên như vậy, giống như lãnh tụ nói, là kiểu vợ quan chức cao cao tại thượng, không thể nào dung nhập vào quần chúng lao động, cũng không hiểu được nỗi khổ của quần chúng nhân dân.

Tống đoàn còn chưa kịp phản ứng, đã thấy Tô Hướng Vãn mở cốp xe, lấy chiếc loa hay để nói trên công trường ra.

Hất cái loa lên, cô hắng giọng một hai lần rồi bắt đầu nói lớn: “Các phụ lão hương thân, mọi người ăn cơm xong chưa? Ăn xong thì ra đây xem náo nhiệt”

Niên đại mà không có tivi và radio, mới lạ nhất chính là náo nhiệt.

Gào lên một tiếng, đầu tiên là trẻ con chạy từ các phía tới, tò mò nhìn Tô Hướng Vãn.

Trong cái loa có mấy tiếng kêu lẹt xẹt kỳ lạ.

Tô Hướng Vãn nói tiếp: “Là một loại tội lưu manh rất mới. Giống như có một cô gái viết thư tình cho con trai, người ta không phản hồi, thẹn quá hoá giận, tôi hỏi mọi người có muốn xem không?”

Lần này không chỉ có trẻ con, người lớn cũng bắt đầu đi ra, vây quanh Tô Hướng Vãn. Dĩ nhiên mọi người xì xào bàn tán, có người còn hỏi trực tiếp con gái nhà ai có gan lớn như vậy, da mặt dầy như vậy, còn dám viết thư tình?

Giọng Tô Hướng Vãn càng to hơn: “Đây không phải là da mặt dầy, ngay cả lãnh tụ cũng nói, theo đuổi cái đẹp là tự do của phụ nữ. Phụ nữ là một nửa xã hội, chúng ta có quyền theo đuổi tự do. Nhưng vấn đề là tỏ tình thất bại còn trả thù người ta, còn nói chàng trai kia là đùa bỡn lưu manh, cái này không đúng, mọi người thấy vậy không?”

“Đó là con gái nhà nào? Mau nói cho chúng tôi biết”, nhiều người kêu lên.

Tô Hướng Vãn xách loa, miệng vẫn nói: “1, 2, 3, Mậu Thanh, cô còn không ra, cẩn thận tôi không cho cô mặt mũi”

Ngay lúc này, ầm một tiếng, cánh cửa bật mở ra.

Mậu Thanh từ bên trong nhào ra, thiếu nữ mập mạp giơ hai tay, chuẩn bị xông vào đánh Tô Hướng Vãn.

Nhưng Tô Hướng Vãn đã sớm có chuẩn bị, đầu tiên né tránh, sau đó thuận thế đẩy Mậu Thanh vào đám đông.

“Không phải là Mậu Thanh chứ, Mậu Thanh, cô phạm tội lưu manh à?” Một đám hàng xóm láng giềng hoặc cười hoặc nhìn Mậu Thanh đầy vẻ khó hiểu.

Theo bọn họ, đùa bỡn lưu manh phải là cô gái xinh đẹp chứ sao lại là Mậu Thanh mập thù lù, dáng dấp rất xấu này chứ.

Mậu Thanh dĩ nhiên cũng hét to: “Không phải tôi, không phải tôi”

“Vậy thì sáng mai tới trường học, nói lời xin lỗi với Tống Thừa Trạch, nói nó không phải cố ý” Tô Hướng Vãn vẫn xách loa như cũ, dí ngay vào tai Mậu Thanh, nói rõ ràng từng chữ.

Mậu Thanh đứng sững rồi gật đầu một cái, nó bị khí thế của Tô Hướng Vãn đè bẹp.

Tô Hướng Vãn lúc này mới xoay người nói: “Bà con cô bác muốn biết chân chính nữ lưu manh là ai, tối mai 8 giờ chúng ta đến quảng trường nhân dân, xem bộ phim “Nữ gián điệp số 76”, để mọi người biết thế nào là nữ lưu manh chân chính”

Mọi người xung quanh cười ầm lên, hoá ra phụ trách Liên đoàn phụ nữ tới tuyên truyền mọi người đi xem chiếu bóng.

Đám người giải tán, Mậu Thanh mặt vẫn đầy ngơ ngác, đứng nhìn Tô Hướng Vãn.

Tô Hướng Vãn tắt cái loa nhưng vẫn cầm trong tay: “Viết cho Thừa Trạch không ít thư tình, chuyền cho nó không ít mẩu giấy nhỏ, còn sợ tôi vạch trần trước mặt tất cả mọi người là thích người ta, rồi vu cáo người ta đùa bỡn lưu manh, Mậu Thanh, cô thật lợi hại đó”

“Sao dì biết tôi viết thư tình cho Tống Thừa Trạch?” mặt mày Mậu Thanh vẫn không hiểu.

Tô Hướng Vãn cất cái loa, lên xe, thắt dây an toàn xong mới cong môi cười một tiếng: “Những cô gái viết thư tình, gửi giấy nhỏ cho Thừa Trạch nhà chúng tôi rất nhiều, tôi giữ lại hết, chính là để chữa cho những cô gái chưa hiểu đau khổ cuộc đời như cô, cô tự biết đi”

Lý Thừa Trạch lớn lên đẹp trai, cao ráo, biết vẽ tranh, điểm hoá học vật lý gần như tuyệt đối, ở trong trường rất nổi tiếng cho nên thường xuyên nhận được thư tình kẹp trong sách. Tô Hướng Vãn biết điều này, nhưng thằng nhỏ vừa nhận được thư tình cái là đốt ngay, ngay cả hai thằng em trai cũng chưa từng được đọc qua.

Vừa rồi là cô lừa gạt Mậu Thanh, không ngờ lừa một cái được luôn.

Có thể thấy, vàng thật không sợ lửa, sắt phải đủ cứng mới rèn được, nếu không vừa không ăn được thịt dê còn phải chịu xấu hổ.

Lúc vợ chồng Mậu Kỳ Niên bước ra, chiếc xe thu hoạch toàn thắng của Tống đoàn và Tô Hướng Vãn đã rời đi.

Khẽ ngân nga bài “Ngày tốt lành”, Tô Hướng Vãn thấy Tống đoàn lái xe mà trên mặt không có một chút biểu cảm nào, lắc lắc cánh tay hắn: “Có gì đâu, rượu ngon không sợ cũ, cơm ngon không sợ chậm trễ, loại chuyện này tôi tự tin có thể giải quyết được”

Tống đoàn lo âu chuyện này sao?

Hắn lo là bởi ý chí không kiên định, tiết lộ bí mật của Cốc Bắc. Cốc Bắc phen này chắc sẽ rất thảm. 

 

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn