Xuyên Không Những Năm 70: Quân Tẩu Nuôi Con

Chương 91: Thuyết khách tới rồi

 

Năm 71, 571, Tô Hướng Vãn đột nhiên nhớ tới những gì Tống đoàn phải đối mặt.

“Khởi nghĩa vũ trang? Em đùa à? Thời cuộc này ai dám làm vậy?” Tống đoàn nói xong đột nhiên thay đổi sắc mặt.

Bởi hắn nhớ tới một người, mà người đó dám làm điều này.

Tống đoàn hiếm khi nghiêm túc: “Tôi biết, là Lâm Lập Quốc làm, tôi với anh ta từng là chiến hữu, anh ta để mắt đến tôi”

Lâm Lập Quốc, con trai Lâm Phó thống soái, nhân dân cả nước đều biết, dĩ nhiên Tô Hướng Vãn cũng biết, nhưng đại khái đến tháng 10 năm nay, tên này sẽ chết ở Ôn Đô Nhĩ Hãn.

Nhưng vấn đề là hắn âm thầm điều động Tống đoàn, nếu lúc này Tống đoàn không đi, hiển nhiên sẽ bị hắn để mắt tới, nhưng nếu đi, sau khi Lâm Lập Quốc bị bại lội, chẳng phải cũng bị thanh toán sao?

Thật là không nghĩ đến, làm công binh thôi cũng bị cuốn vào cái loại đấu tranh chính trị này.

Tô Hướng Vãn hỏi: “Vậy anh định làm gì?”

Tống đoàn nằm trên giường đất suy nghĩ một lúc, dù sao cũng là quân nhân, hắn quay người bò tới: “Mau ngủ đi, 30 tết, ai cũng không thể ngăn cản được tôi hít đất chống đẩy”

Nhưng ngay lúc này, Chi Chi cùng Lý Thừa Trạch từ bên nhà hàng xóm đi về.

Chi Chi cười ha ha vọt vào cửa, làm cho ba nó cứng đờ trên giường. Vụ hít đất không ai ngăn cản nổi của Tống đoàn đã bị cô con gái cắt đứt.

Tô Hướng Vãn không nhịn được, cười một lúc lâu, cuối cùng dỗ con gái ngủ xong, sáng sớm ngày mùng 1 mới giúp người bị kinh hoàng khiếp vía kia, có một sự trao đổi sâu sắc

Chính là sơn trung vô lão hổ, hầu tử xứng bá vương*

(*Sơn trung vô lão hổ, hầu tử xứng bá vương: trong núi không có hổ, khỉ làm vua.)

Tống đoàn báo có bệnh, từ chối chuyến công tác đến Thượng Hải, nghĩ tới nghĩ lui, hắn đắp lên chân một miếng thạch cao, giả bộ bệnh.

Nếu Lâm Lập Quốc tìm được người thích hợp, chuyện này có thể thoát được.

Nhưng hôm đó Tô Hướng Vãn gặp phải một điều bất thường trên phố.

“Vị nữ đồng chí này, năm nay bao nhiêu tuổi?” Một người phụ nữ mặc quân trang màu xanh ngăn Tô Hướng Vãn lại hỏi.

Tô Hướng Vãn nói: “Năm nay tôi 27, có chuyện gì vậy chị?”

“Không sao không sao, tôi nghĩ cô chỉ trên dưới 20, muốn gọi cô đi đầu quân, đoàn ca vũ Tổng cục chính trị muốn chọn thêm người thì phải chọn người xinh đẹp như cô vậy”, nữ đồng chí này khoảng 30 tuổi, nhìn rất xinh đẹp, dáng dấp nhẹ nhàng phóng khoáng, nhưng ánh mắt có chút bất thiện.

Tô Hướng Vãn cười nói: “Chị à, đầu quân thì thôi đi, con trai tôi sau này có thể đầu quân đó”

“Thật là nhìn cô quá trẻ đi, nếu cô không nói thật sự tôi không nghĩ cô 27 tuổi”, nữ sĩ quan quân nhân này không chỉ xinh đẹp mà còn ăn nói rất khéo.

Tô Hướng Vãn không để ý đến chuyện này nữa, đến trường thấy Lư Đản cùng Cẩu Đản đang sánh vai đi ra.

Mới bắt đầu học từ sau tết, hai anh em đã dính nhau như keo sơn, tình cảm rất tốt. Tô Hướng Vãn để tránh hai đứa nhỏ lại xảy ra xung đột, mỗi ngày đều đón bọn chúng tan học, trên đường về tâm sự một chút, tán gẫu một chút, cũng coi như làm công tác tâm lý cho hai anh em.

Hiện giờ hai anh em học khá tốt, đúng như Tô Hướng Vãn dự đoán, kỳ thi cuối năm có thể cả hai anh em sẽ đều đứng đầu.

Mà Lý Thừa Trạch vì thành tích xuất sắc đã được nhảy lớp, chuẩn bị thi trung khảo.

Đứa nhỏ này lớn nhanh, đã cao gần bằng Tô Hướng Vãn, đeo cặp sách đi trên đường giống như một cậu bé trưởng thành.

“Này, Tống Tây Lĩnh, nhìn kìa, chẳng phải cái đuôi nhỏ của em kia à?” Lý Thừa Trạch đang đi đột nhiên chọc cùi chỏ vào Cẩu Đản, nói một câu.

Quả nhiên là âm hồn bất tán Trần Tiểu Lệ, đang đứng ở cổng trường, m*t ngón tay giương mắt nhìn Cẩu Đản.

Cẩu Đản, nếu thật sự còn tình cảm với Trần Tiểu Lệ, nhất định sẽ nhìn nó một cái, nhưng nó một mắt cũng không nhìn, thậm chí còn véo Lý Thừa Trạch: “Anh còn là anh em của em không, nếu là anh em thì đừng nói những câu mất hứng như vậy”

Tô Hướng Vãn không biết chuyện Tống Thanh Sơn dùng tờ 10 đồng vạch trần bộ mặt, nên có chút ngạc nhiên: “Tống Tây Lĩnh, con sao vậy, sao đột nhiên lại không muốn gặp Trần Tiểu Lệ?”

Mặt Cẩu Đản phờ phạc, cười khổ một tiếng, lắc lắc cái đầu nhỏ, bộ dạng bá đạo nhất có thể: “Mẹ, không có chuyện gì, mẹ chỉ cần biết con là đứa trẻ đặc biệt ngoan là được rồi”

Nó quay đầu, lạnh lùng nhìn Trần Tiểu Lệ một cái, khoác tay Lư Đản, hai thằng bước đi như đang duyệt binh trên đại lộ Trường An, thắt lưng buộc cao, siết chặt cái mông nhỏ tròn trịa, nhìn rất tức cười.

Mọi người thường nói qua tết là thời kỳ giáp hạt, nhân dân cả nước đều phải thắt lưng buộc bụng.

Lúc này chỉ còn có bột mì, gạo đã gần như biến mất, cầm phiếu lương thực đến cung tiêu xã cũng vô ích, vì trong cung tiêu xã không có lúa mạch lẫn lúa mì.

Đến nỗi Hội phụ nữ muốn trợ cấp cho hộ nghèo mà không biết đến bao giờ mới có lương thực.

Dĩ nhiên, các loại rau còn chưa thu hoạch được, ngày 3 bữa chỉ có khoai tây lại khoai tây.

Mấy đứa trẻ ăn khoai tây đến xanh cả mặt, Tô Hướng Vãn định hôm nay đổi cách nấu, làm bữa tối ngon lành hơn.

Không nghĩ chưa vào đến cửa, trong sân đã nghe thấy giọng một nữ đồng chí: “Thanh Sơn, Phó thống soái muốn mời anh đi làm sư trưởng, đội Tiểu Hổ vẫn một mực coi anh là sư phụ, tôi không tin anh lại không nghe theo mệnh lệnh”

Tống đoàn trên đùi bó thạch cao, duỗi thẳng chân, ngồi trên ghế đá trong sân.

Mặt mũi hắn có vẻ rất nghiêm túc.

“Còn nữa, tôi nghe nói vợ anh nặng ít nhất cũng 150 -160 cân, hai người còn có 4 đứa con đúng không? Nhiều miệng ăn như vậy, anh nghĩ dựa vào công việc của cán bộ cấp đoàn hiện nay của anh có nuôi được không?”

Một nữ quân nhân mặc quân trang sĩ quan kiểu năm 1965, quay lưng về Tô Hướng Vãn, đang đứng trong sân nói lải nhải không ngừng.

Lý Thừa Trạch ra hiệu Tô Hướng Vãn đừng lên tiếng, tự mình chạy về phía trước tìm hiểu, sau đó chạy ra nhỏ giọng nói: “Dì Tô, con biết người phụ nữ này, là Hồ Mẫn, trưởng đoàn ca vũ, ba cô ta là Đại tá”

Tô Hướng Vãn trong nháy mắt nghĩ tới, đây là thuyết khách của Lâm Lập Quốc phải tới.

571, chuyện này phải tháng 5 mới bắt đầu. Kế hoạch của Lâm Lập Quốc thuộc về gài mìn, thuốc nổ, bắn đạn tầm xa, tất cả những cái này đều là sở trường của Tống đoàn, đương nhiên mục tiêu là bởi vì Thống soái của bọn họ đã nhắm đến.

Hiển nhiên, Lâm Lập Quốc không thể không dùng đến Tống đoàn, nên mới cử thuyết khách đến.

Hồ Mẫn nói hồi lâu, thấy Tống Thanh Sơn không động tĩnh gì, chỉ có thể nói: “Tôi về nhà khách trước, Thanh Sơn, không chọc vào Phó Thống soái được đâu, anh suy nghĩ kỹ đi, được không?”

Lúc cô ta quay đi, Tô Hướng Vãn nhìn một cái, ô, người này mình biết, chẳng phải là người đã chặn cô trên phố đó sao?

Nhiều một chuyện không bằng bớt một chuyện, Tô Hướng Vãn đứng phía sau cây mơ, không lên tiếng chào hỏi gì với cô ta.

Người phụ nữ này cả người mặc quân trang, hăng hái, dĩ nhiên tư thế đi bộ cũng đặc biệt ngẩng cao đầu, căn bản không nhìn xung quanh, nếu không sẽ thấy Tô Hướng Vãn rất quen mặt.

Cô ta đi thẳng đến nhà Lý Dật Phàm ở bên cạnh.

“Ba, sao hôm nay ba lại bị thương vậy?” Lư Đản tính tình ngay thẳng, thấy Tống Thanh Sơn chống gậy thì hỏi thẳng.

Lý Thừa Trạch cùng Cẩu Đản gần như cùng lúc che miệng nó, Tống Thanh Sơn cũng suỵt một tiếng, cả nhà từ trên xuống dưới giống như gặp đại địch.

Lư Đản không biết mình làm sai cái gì, bị Cẩu Đản cùng Lý Thừa Trạch hai bên xách vào phòng ngủ làm bài tập.

“Người này hẳn là thuyết khách do Lâm Lập Quốc phái tới, chắc là người của Tổng cục chính trị. Tại sao Lâm Lập Quốc lại nghĩ rằng cô ta có thể thuyết phục được anh?” Tô Hướng Vãn vừa gọt khoai tây trong bếp vừa hỏi.

Tống đoàn một chân bó thạch cao, chống gậy đi vào nói: “Tôi chẳng phải đã nói với em, tôi có thể ra khỏi toà án quân sự là nhờ có 2 nữ đồng chí giúp đỡ sao, một người là Hầu Thanh Diệu, một người là Hồ Mẫn. Ba của cô ấy là một người nghiên cứu khoa học ở thành phố Đông Phong đã giúp tôi làm chứng”

Hoá ra là có ân tình.

“Quan hệ của hai người khá là thân thiết, có phải thuộc loại hồng nhan tri kỷ không?” Tô Hướng Vãn nhớ là Tống đoàn có đến mấy hồng nhan tri kỷ.

“Em muốn chúng tôi thân thiết à?” Tống đoàn đầy vẻ chính trực: “Tôi chẳng phải đã nói hết với em rồi sao?”

Tống đoàn thuộc loại người có vẻ ngoài điềm đạm trung hậu, anh tuấn cao lớn, rất đáng tin cậy.

Nhưng thực tế tâm địa khá đen tối.

Tống Tây Lĩnh gặp phải một cô bé khó dây dưa, Tô Hướng Vãn không triệt được, Tống đoàn chỉ nói một câu đã chinh phục được Tống Tây Lĩnh.

Không thể không nói, cái gì hắn cũng biết, nhưng trước mặt Tô Hướng Vãn cứ phải giả bộ hồ đồ.

“Vậy anh định thế nào? Cứ giả bộ bệnh để lừa bịp à?” Tô Hướng Vãn hỏi.

Tống đoàn nói: “Dĩ nhiên phải đi Bắc Kinh, không thể không đi, quốc gia này không thể để mặc cho bọn Lâm Lập Quốc hồ nháo được”

Tô Hướng Vãn nói: “Chẳng phải tôi đã nói với anh rồi sao, hắn sẽ chết, chỉ cần thêm một thời gian nữa thôi”

Tống đoàn không nói gì, Tô Hướng Vãn cũng không biết trong lòng hắn đang suy nghĩ cái gì.

Chuyện của Lâm Lập Quốc thuộc về sự kiện lịch sử, ông trời muốn diệt ai, trước đó sẽ làm cho họ điên cuồng, Lâm Lập Quốc giờ đang sủa mừng như chó nhưng hắn phải chết vào tháng 10 là không thể nghi ngờ, cái này Tô Hướng Vãn biết.

Lúc này, Tiểu Chi Chi vốn đang ở bên nhà hàng xóm, bước vào, lắc lắc tay Tô Hướng Vãn nói: “Mẹ, bên nhà Mèo lớn có một người phụ nữ nói mẹ là bà mập”

Tô Hướng Vãn tức suýt nhảy dựng lên: “Cái gì, cái gì mà gọi là bà mập?”

Chi Chi bĩu môi lắc đầu, nói nho nhỏ: “Một nữ sĩ quan quân nhân đang nói chuyện với Mèo lớn”

Tô Hướng Vãn thầm nghĩ, con mẹ nó chọc tức mình à, ai dám mắng mình là bà mập?

Cô xách dao làm bếp. hung hăng lao ra cửa, thấy Lý Thừa Trạch đang ngồi trên chẽ ba của cây mơ, dựa vào tường, dựng lỗ tai nghe lén.

Hơn nữa, nó còn ngoắc tay, ý bảo Tô Hướng Vãn tới đây.

Tô Hướng Vãn trèo lên chuồng của Đại Sơn leo lên, vỗ nhẹ Lý Thừa Trạch: “Sao con lại ở đây nghe lén người ta nói chuyện? Chẳng phải dì đã nói, nghe lén không phải là phong độ quân tử sao?”

Lý Thừa Trạch cười cười: “Dì tới mà nghe, thú vị lắm, thật đó”

Khu đại viện gia đình cán bộ này đều là những căn hộ có 2 phòng nhỏ, một phòng tắm, nhà vệ sinh dùng chung bên ngoài, khi nhà có khách, lúc thời tiết nóng bức thì thường tiếp ở ngoài sân.

Hồ Mẫn đó từ nhà Tống Thanh Sơn đi ra, đến nhà Lý Dật Phàm ở ngay bên cạnh, hai người đang ngồi ở bàn đá ngoài sân.

“Cô nói là vợ Tống Thanh Sơn xinh đẹp á, xinh đẹp như Dương quý phi à? Đến cả q**n l*t cũng phải mua cỡ to nhất, Hầu Thanh Dược mua hộ cho cô ta cái váy to như cái chăn vậy, chẳng lẽ tôi không biết sao?” Hồ Mẫn đang nói.

Lý Dật Phàm bộ dạng nghiêm túc, không nói gì, chỉ lẳng lặng lắng nghe.

Với những người thuận mắt, cô còn mắng vài câu, không vừa mắt thì một lời cũng không nói.

“Còn nữa, Lâm phó thống soái ra lệnh, cho dù cô có nghe hay không, lập tức yêu cầu Liên đoàn phụ nữ tập hợp tất cả các cô gái tuổi từ 18 đến 20 lại, tôi muốn chọn ra những cô gái xinh đẹp nhất”, Hồ Mẫn nói thêm.

Cha của Lý Dật Phàm nắm giữ chức vụ trọng yếu, đối với chính trị dĩ nhiên vô cùng nhạy cảm.

Cô biết, người đang giống như mặt trời ban trưa Lâm phó thống soái này nhất định có dị tâm, nhưng dẫu sao đó cũng là chuyện của những người cầm quyền, không tới phiên cô bận tâm.

Hơn nữa, Lâm phó thống soái đó, nếu cô không nghe lời, đoán chừng chỉ cần một cú điện thoại, cha cô, thậm chí cả cha của Cốc Bắc cũng phải bị điều tra.

Cho nên, Lý Dật Phàm nói: “Vậy đi, ngày mai tôi sẽ nói bên Liên đoàn phụ nữ đưa cô đi chọn người, tối nay cô ngủ ở đâu?”

“Nhà cô được không?” Hồ Mẫn này hơi có điểm tự tin: “Tôi bây giờ muốn gặp vợ của Tống đoàn, phải biết, nếu lúc trước Tống đoàn không bị dây dưa với cô ta thì có lẽ cũng không phải ngồi tù một năm đâu. Cái bà mập này làm hại Tống đoàn mà”

Lý Thừa Trạch xoay người, cười hỏi Tô Hướng Vãn: “Dì Tô, làm gì đây? Chúng ta qua đó đi dạo vòng vòng để doạ người này à?”

Tô Hướng Vãn nghe xong đại khái đã hiểu.

Hồ Mẫn này, ngoài 30, có lẽ đã thầm thích Tống đoàn.

Vừa lúc đối với Tống đoàn có chút ân huệ.

Cô ta tới đây, ngoài việc nhanh chóng đưa Tống đoàn về Thượng Hải, còn phải phất cờ gióng trống để Liên đoàn phụ nữ giúp cô ta chọn người, nói là để gia nhập đoàn ca vũ Tổng cục chính trị, nhưng khẳng định, chuyện không đơn giản như vậy.

“Đi qua để làm gì?” Tô Hướng Vãn hỏi Lý Thừa Trạch.

Lý Thừa Trạch ngồi trên tường, cong người, hai tay ra dấu: “So về sắc đẹp, dì nghiền nát được cô ta”

Nếu so về nhan sắc, Tô Hướng Vãn nghĩ, không chỉ nghiền nát cô ta mà còn có thể làm cho cô ta ngày mai không còn mặt mũi gặp ai, nhưng việc gì phải so sánh, mình đẹp như vậy, gầy như vậy, lại còn trẻ nữa, cơ bản là không cần phải so sánh.

Cô muốn một đòn đả kích khiến cô ta không thở nổi.

Từ trên chuồng Đại Sơn nhảy xuống, cô hét to hỏi Lư Đản: “Tống Đông Hải, buổi tối muốn ăn gì?”

Lư Đản thò đầu ra khỏi cửa sổ: “Chẳng phải vẫn là khoai tây cắt sợi sao, mẹ nấu đi đừng hỏi con”

“Không phải con sợ mẹ không quan tâm con sao, nhìn xem, hôm qua là Cẩu Đản, hôm nay là con, mai là Thừa Trạch, ngày mốt là Chi Chi, các con luân phiên nhau nói muốn ăn gì, mẹ sẽ làm”, Tô Hướng Vãn nói.

Lư Đản lại thò cổ ra: “Vậy con muốn ăn vịt”

Đầu xuân, Tô Hướng Vãn mới mua mấy con vịt về nuôi, lúc mua còn nhỏ tí, giờ cũng đã lớn, qua tết thịt rau đều thiếu, chỉ có mỗi khoai tây, Lư Đản giờ muốn ăn vịt của nhà.

“Vịt không được, mẹ nấu khoai tây cho các con”, Tô Hướng Vãn nói.

Lư Đản rụt cổ lại: “Khoai tây thì mẹ đừng gọi con, chán rồi”

Trẻ con á, nếu cha mẹ nghiêm khắc, chúng sẽ rất ngoan.

Người lớn đối xử với chúng hơi tốt một chút, chúng sẽ tự hào nở mặt nở mũi.

“Tống Tây Lĩnh, hôm nay mẹ sẽ nạo khoai tây thành từng sợi mỏng, sau đó thêm bột kê ngọt, trộn đều, khuấy thành bột nhão, rồi nướng thành bánh, sau đó không phải nhà mình còn ớt sao, cắt thành lát mỏng, xào với nước tương và giấm, làm thành bánh ăn với nước sốt”

Tô Hướng Vãn nói, xắn tay áo lên, lấy mấy củ khoai tây to đang lột vỏ thì thấy Lư Đản cười hì hì đứng cạnh bếp: “Mẹ, con thêm than cho mẹ”

“Hôm nay nấu bằng than tổ ong, không cần thêm”, Tô Hướng Vãn dí tay vào trán nó, ném mấy củ khoai tây qua: “Nhanh lột vỏ đi, gọt không sạch sẽ bị đánh đòn”

Hồ Mẫn ở bên này nghe thấy tiếng phụ nữ ở nhà bên kia, đoán là vợ của Tống đoàn đã về.

Cô ta lấy ra túi trang điểm từ trong túi xách của mình, dặm lại lớp phấn, sau đó thong thả đứng dậy, đi sang nhà bên cạnh.

Dĩ nhiên, nhìn trong gương, Hồ Mẫn rất tự tin về bản thân, so với bà mập nặng 150 cân, cô ta định dùng khí chất xinh đẹp cùng bộ quân trang mới tinh này đả kích Tô Hướng Vãn tới tận cùng luôn.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn