Xuyên Không Những Năm 70: Quân Tẩu Nuôi Con

Chương 92: Đại Hổ

 
Bột kê giòn, khoai tây mềm, được chiên sơ với một ít dầu.

Còn lấy ớt xào thành thức ăn, Lư Đản miệng há to hơn bất kỳ ai, thậm chí không phát ra âm thanh nào khi ăn, sợ bánh sẽ hết ngay trong chớp mắt.

Lý Thừa Trạch có tâm tư, biết Tô Hướng Vãn muốn so với Hồ Mẫn xem ai đẹp hơn nên không chú ý đến ăn uống, hai con mắt vẫn hướng ra ngoài, tập trung hết sức lực để nhìn xem Hồ Mẫn sẽ bị đả kích đến mức nào.

Nhưng nó không nghĩ tới, Tô Hướng Vãn một không thay quần áo, hai không chải đầu, ba không rửa mặt, vẫn cứ bận bịu trong phòng bếp rửa tay, bôi kem Hoa tuyết.

“Ít ra dì cũng phải ăn mặc chỉnh tề một chút chứ, nhìn dì xem, ngay cả trang điểm cũng không có, sao bây giờ, con giúp dì rửa chén, mau thay quần áo trang điểm một chút đi”, Lý Thừa Trạch nói.

Tô Hướng Vãn chưa kịp nói câu nào, Hồ Mẫn đã bước vào: “Thanh Sơn, có nhà không?”

Tống Thanh Sơn cố ý nhấc cái chân bó bột: “Chị Hồ tới rồi, mau ngồi xuống ăn cơm”

Hồ Mẫn cười nói: “Tôi ăn ở nhà bên rồi, vợ anh đâu, kêu ra đây, chúng ta nói chuyện phiếm một chút”

Tô Hướng Vãn vuốt tóc một cái, trong ánh mắt hận không thể bắt cô đi thay quần áo của Lý Thừa Trạch, bước ra ngoài.

“Chị Hồ, chị ngồi xuống ăn cơm với chúng tôi đi” Tô Hướng Vãn cười nói.

Vẻ mặt Hồ Mẫn giống như gặp quỷ, nhìn chằm chằm Tô Hướng Vãn hồi lâu, nói: “Cô chính là vợ của Thanh Sơn?”

“Đúng rồi, chúng ta chẳng phải từng gặp nhau sao?” Tô Hướng Vãn cười, nắm tay Hồ Mẫn.

Nếu không có đôi tay này, Hồ Mãn cũng không khiếp sợ đến vậy, đáng sợ là người ta từ nhà bếp đi ra, trên tay không những không có khói dầu mỡ mà còn non mềm, tưởng chừng như bóp ra nước, cầm trong tay mềm mại đến vậy.

Hồ Mẫn làm sao có thể ngồi được, trong lòng là sóng gió kinh hoàng.

Phải biết, cô ta tới đây, ngoài việc thuyết phục Tống Thanh Sơn còn có một động cơ không trong sáng khác.

Mục đích này, nói chung là tìm một cô gái có khuôn mặt đẹp nhất ở Tần Châu, thậm chí là đẹp nhất năm tỉnh Tây Bắc, đưa cô ấy đến Bắc Kinh.

Trời ạ, cô ta nhìn khuôn mặt Tô Hướng Vãn không thể tin được, cô ta đã ở Tần Châu lâu như vậy, đã đi qua tất cả các biên giới Thanh Tàng, Tây Tạng mới nhìn trúng một nữ đồng chí, không ngờ đó lại là vợ Tống Thanh Sơn.

Vừa trẻ vừa đẹp, quan trọng là da dẻ đẹp như vậy.

Nếu như cô trang điểm, Hồ Mẫn còn có thể nói đẹp do son phấn, nhưng rõ ràng là người ta từ trong bếp đi ra, vừa mới nấu cơm xong, dáng vẻ người phụ nữ của gia đình này, Hồ Mẫn không thể nào tiếp nhận nổi.

Cô ta từng nghe Hầu Thanh Diệu kể qua, từng cười nhạo không biết bao nhiêu lần, chê bai bao nhiêu lần, còn tự mình cảm thấy với thân phận, tướng mạo của mình sẽ khiến Tô Hướng Vãn xấu hổ như chuột, nhưng khi cô ta đến huyện Thanh Thuỷ, thiếu chút nữa đã lừa Tô Hướng Vãn đến thủ đô rồi.

Lui về sau hai bước, Hồ Mẫn hít một hơi thật sâu, bỏ đi giống như gặp phải quỷ vậy.

“Không thể nào, không đánh mà thắng, dì Tô, dì làm thế nào vậy?” Lý Thừa Trạch ngạc nhiên hỏi.

Tô Hướng Vãn cười nói: “Kịch hay còn ở ngày mai, thế này đã là gì, mau ăn cơm, ăn xong con với Lư Đản đi rửa nồi”

Đây mới là hiệp thứ nhất, Tô Hướng Vãn thầm nghĩ, bắt đầu từ bây giờ phải ngủ thật tốt, sáng mai tiếp tục chiến đấu.

Cẩu Đản từ sau khi gặp Trần Tiểu Lệ hôm 30 tết liền triệt để hối cải, mỗi ngày tự mình dọn chuồng gà, cho chó ăn, dẫn Đại Sơn ra ngoài đi dạo.

Hôm nay nó vẫn như cũ, quét dọn chuồng gà xong thì dẫn Đại Sơn ra ngoài.

Nhưng vừa ra khỏi cửa, nó nhìn thấy Trần Tiểu Lệ cùng Đặng Đại Oa nhà hàng xóm đang đi chơi loanh quanh trong đại viện.

Đặng Đại Oa bằng tuổi Lư Đản, Cẩu Đản, năm nay 8 tuổi, dù sao cũng là con nhà thư ký huyện uỷ nên rất thành thực, không đánh nhau, học hành tuy không nằm trong top đầu như Cẩu Đản nhưng cũng coi là học sinh giỏi.

Nhưng thằng nhỏ này đang chơi cùng Trần Tiểu Lệ rất vui vẻ.

Cẩu Đản chỉ nhìn một cái, dắt Đại Sơn, quay người bỏ đi.

Đại Sơn vốn đi vệ sinh ở chân tường xong sẽ đi lòng vòng cùng Cẩu Đản, nhưng sau khi được huấn luyện đã biết vào nhà vệ sinh, bây giờ đang trực tiếp đi vệ sinh trong đó.

Cẩu Đản là đứa trẻ hướng nội, hơn nữa còn rất giỏi phát minh sáng chế.

Năm ngoái, Lý Thừa Trạch dạy nó cách làm bóng đèn bằng táo và khoai tây, nó tự mình suy nghĩ, nghiên cứu, tìm một ít phế phẩm ở nhiều nơi, tạo ra một cái quạt nhỏ có thể chạy bằng táo và khoai tây.

Thằng nhỏ đang chơi, Trần Tiểu Lệ đột nhiên chạy tới, cố ý đụng vào Cẩu Đản một cái, Cẩu Đản lảo đảo suýt ngã, cái quạt nhỏ vỡ thành mấy mảnh.

“Trần Tiểu Lệ, thử động vào lần nữa xem”, Cẩu Đản vừa nói vừa giơ nắm đấm ra.

“Anh Đặng, mau tới đây, Tống Tây Lĩnh đánh em”, Trần Tiểu Lệ kêu lên.

Nếu nó không gọi Đặng Đại Oa, Tống Tây Lĩnh cũng bỏ qua, nhưng nó vừa kêu lên, Tống Tây Lĩnh liền nổi giận, giơ tay đẩy Trần Tiểu Lệ vào tường: “Ban đầu mày nói Tống Phúc suốt ngày đánh mày, Phương Bảo Ngọc ngược đãi mày, không cho mày ăn đủ no, mặc không đủ ấm, mấy tháng tao đưa cho mày ít nhất 30 đồng, Trần Tiểu Lệ, mày nhìn bộ dạng đáng ghét của mày đi, mày là đồ háo danh, ham tiền, một chút cốt khí cũng không có, tao khinh thường mày”

Trần Tiểu Lệ vươn cổ, thở hổn hển, lắp bắp nói: “Phì, mày nhìn mày xem, vừa gầy đầu lại to, xấu xí như quái vật, ngoài tao ra, ai thèm chơi với mày”

Quả thật đầu Cẩu Đản tương đối lớn, là do hồi nhỏ bị thiếu dinh dưỡng.

Vì thế, trong trường học bọn trẻ đều khi dễ nó, quả thật ngoài Trần Tiểu Lệ, không có đứa nào chịu chơi với nó.

Cũng chính vì thế nó mới phá lệ, đặc biệt quý trọng người bạn Trần Tiểu Lệ này.

Nó giơ tay lên, cuối cùng cũng không đấm xuống, chỉ thong thả nói một câu: “Tao đã nói mày giống một người bạn cũ của tao, nhưng đó là sự sỉ nhục và xúc phạm đối với bạn tao, Trần Tiểu Lệ, mày không xứng, thật sự”

Trần Tiểu Lệ cũng không chịu thua: “Đặng Đại Oa hào phóng hơn mày nhiều, ai như mày, keo keo kiệt kiệt, mấy đồng tiền cũng không móc ra được”

Một đứa bé gái mà có thể nói ra những câu này, đủ thấy trong mắt nó chỉ nhìn thấy tiền.

Phải đứa trẻ khác, lúc này chắc đã cho Trần Tiểu Lệ một đấm.

Nhưng Cẩu Đản thì không, nó quẹt mũi, khinh thường nhổ một bãi nước miếng, nghênh ngang dắt Đại Sơn đi.

Mẹ nó đã dạy, sự miệt thị lớn nhất chính là coi thường.

Nó coi thường Trần Tiểu Lệ, nó cần tự mình phải thay đổi mạnh mẽ hơn nữa, có nhiều bạn bè hơn.

Cẩu Đản cho Đại Sơn đi vệ sinh xong, hai đứa quay về đại viện.

Ngay lúc đó, nó đụng phải một người đàn ông lạ mặt, mặc quân trang giống như Tống đoàn, chào Cẩu Đản một cái rồi mới nói: “Đồng chí nhỏ, nghe nói ba con bị thương, có nghiêm trọng không?”

“Nghiêm trọng, rất nghiêm trọng, nghe nói cái chân đó từ nay về sau coi như bỏ rồi”, Cẩu Đản nghiêm trang nói.

Người đàn ông này vẻ như hiểu ra, gật đầu, v**t v* Đại Sơn một lúc mới nói: “Con trai, con là con của quân giải phóng, đứa trẻ ngoan không nói dối, mau đi đi”

Cẩu Đản cẩn thận nhìn người đàn ông này, tựa như hơi quen quen nhưng không nhớ nổi, vì thế xoay người chạy về nhà.

Dĩ nhiên về nhà, nó lập tức nói chuyện này cho Tống đoàn, nói mình gặp một chú, chú này còn hỏi chuyện cái chân bị thương của ba.

Tống đoàn cùng Tô Hướng Vãn nhìn nhau một lúc lâu, đột nhiên mở quyển sách ra, hỏi Cẩu Đản: “Có phải là người này không?”

Trong tấm hình đen trắng, một người là Tống đoàn, bên cạnh là một người đàn ông lông mày rậm, mắt to một mí.

Cẩu Đản vội vàng gật đầu: “Tống Tây Lĩnh con khẳng định, chính là ông ta”

Tống Thanh Sơn cùng Tô Hướng Vãn đều ngẩng đầu: “Lão hổ tới”

Đây không còn là câu chuyện xảy ra trong sách nữa. Cuộc sống của Tống đoàn và Tô Hướng Vãn hoàn toàn hòa nhập vào lịch sử sắp xảy ra. 

 


Xem ra sau khi Lâm Lập Quốc mãi không điều được Tống đoàn, không chỉ cử Hồ Mẫn đi làm thuyết khách, mà hắn còn âm thầm tự tới huyện Thanh Thuỷ, chắc muốn xác minh thương thế của Tống đoàn.

“Bây giờ làm thế nào?” Tô Hướng Vãn nhìn Tống Thanh Sơn, đột nhiên nói: “Tôi bỗng nhiên muốn một lần nhìn xem Lão hổ bộ dạng thế nào”

Cảm giác dung nhập vào lịch sử thật là mới lạ, cũng làm cho người ta thấp thỏm.

Mặc dù ngay cả Cẩu Đản cũng cảm thấy vấn đề vô cùng nghiêm trọng, nhưng ba nó vẫn chính là ba nó, thản nhiên nói: “Chuyện ngày mai để ngày mai nói, mau ngủ đi”

Lâm Lập Quốc không phải kẻ ngu, âm thầm ngồi máy bay từ Quảng Châu đến Tần Châu, lại từ Tần Châu đi xe đến huyện Thanh Thuỷ, dĩ nhiên tra một cái là tra ngay ra được Tống Thanh Sơn đang nói láo. Dù sao một đoàn trưởng bị thương ở bắp đùi là phải vào bệnh viện, phải có hồ sơ bệnh án, vậy mà cái gì cũng không có, chỉ có một miếng thạch cao ở chân, sao có thể chứ?

Cho nên buổi tối ở nhà khách huyện uỷ, hắn ra lệnh cho Hồ Mẫn: “Ngày mai, cô trực tiếp công khai Tống Thanh Sơn, nếu hắn cãi lại chỉ thị cao nhất này, vậy thì tôi phải tìm cách rút bỏ chức vụ của hắn, làm cho hắn chút phiền toái vậy”

Hồ Mẫn cười nói: “Được rồi, chuyện Diệp tổng nói chọn một người cho anh, chúng ta còn làm tiếp không ạ?”

Đại khái từ năm 70, vợ chồng phó thống soái thấy Lâm Lập Quốc đã 25 tuổi, đến tuổi nên kết hôn, bắt đầu tìm vợ cho hắn.

Điều kiện là gia cảnh không thể quá cao, nhưng phải tốt, đặc điểm lớn nhất là phải xinh đẹp, da trắng.

Chuyện này đã tiến hành suốt 1 năm nay, số cô gái được chọn đến thủ đô không đếm nổi, đều có gia thế không tính là quá tốt nhưng cũng thuộc thành phần căn bản, đủ trắng, dáng dấp xinh đẹp.

Nhưng chọn đi chọn lại, Lâm Lập Quốc vẫn không ưng ai.

Cho nên, chuyện này trong sách gọi là “tuyển phi”, kế hoạch này đến giờ vẫn đang tiến hành.

Lâm Lập Quốc thực ra đối với chuyện chọn đối tượng này cũng không gấp gáp như mẹ hắn, phẩy tay nói: “Đừng xen vào nữa, không làm nữa, chỉ cần làm cho tôi chuyện của Tống Thanh Sơn, nếu hắn không thức thời thì diệt trừ luôn”

Dù sao Tống đoàn cũng đã đoán được tâm tư của Lâm Lập Quốc, cho nên người này hoặc là dùng, hoặc là diệt trừ, chỉ có 2 con đường đó.

Hồ Mẫn tối hôm nay còn phải quay về nhà Lý Dật Phàm.

Mà Lâm Lập Quốc, vì cái nhà nghỉ này quá đơn sơ, còn có mùi vị không mấy dễ chịu, đồ ăn cũng không ngon, sau khi ăn xong liền đi ra đường chính dạo một vòng, ai ngờ vừa đi tới cửa hàng bách hoá thì thấy trong bóng tối có một vóc dáng đặc biệt xinh đẹp, một cô gái có khuôn mặt tròn trịa vui tươi xách túi thức ăn đang đi trên đường.

Nói thế nào nhỉ, cái duyên giữa người với người chính là như vậy.

Trong nháy mắt đi lướt qua nhau, Lâm Lập Quốc đột nhiên đứng lại.

Sau lưng hắn còn có 2 cảnh vệ viên đi theo, ngoắc tay gọi một người tới, hắn nói: “Đi theo cô gái này xem cô ấy đi đâu, còn nữa, hỏi thăm lai lịch của cô ấy, mai báo cáo lại cho tôi”

Cảnh vệ viên hành lễ với Lâm Lập Quốc rồi chạy theo Tô Hướng Hồng.

Tô Hướng Hồng hôm nay đi ra ngoài chẩn đoán cho một người bệnh, xong việc thì một mình đi về.

Hoàn toàn không ý thức được có chó sói đi phía sau, vui vẻ đi về nhà.

...

Sáng hôm sau Hồ Mẫn lại đến, không dễ nói chuyện như hôm qua nữa.

“Thanh Sơn, hôm nay anh phải đến bệnh viện với tôi. Tôi phải tự mình giám sát, kiểm tra xem vết thương trên chân này có tháo bột được không”, cô ta nói.

Lúc này Tô Hướng Vãn vén rèm, từ trong nhà đi ra: “Chị Hồ, chuyện của Thanh Sơn cứ để đó đi, tôi đưa chị đi tìm đại mỹ nhân”

Hồ Mẫn bởi vì đã sớm được Lâm Lập Quốc chỉ thị là bỏ chuyện này xuống, nên hừ lạnh một tiếng: “Chuyện chọn đại mỹ nhân tạm thời để sang một bên, Thanh Sơn, hôm nay anh phải cùng tôi đến bệnh viện, kiểm tra vết thương của anh”

Vừa nói cô ta vừa kéo tay Tống đoàn.

Sáng sớm, Tống đoàn mới chỉ mặc một chiếc áo sơ mi, chân lại không cử động được nên Hồ Mẫn kéo một cái, nút áo lập tức bung ra.

Mà Hồ Mẫn lại không thèm để ý đến Tô Hướng Vãn, giơ tay cài lại nút áo cho Tống đoàn.

Bang một phát, một cái tát bay đến mặt Hồ Mẫn, làm cô ta không kịp định thần.

“Phì, Hồ Mẫn kia, đây là chồng tôi, cô sờ loạn cái gì? Sờ xong cô có bồi thường nổi không?” Tô Hướng Vãn đột nhiên nổi giận, giọng nói đủ lớn, cay cú và dũng mãnh.

Hồ Mẫn dù gì cũng rất có mặt mũi, ở thủ đô cũng là người được coi trọng.

Nếu nói đến uy h**p thì cô ta có cách, nhưng nếu nói đến đánh nhau, cô ta làm sao đánh lại được phụ nữ nông thôn đanh đá.

Cho nên cô ta cầm cái ví xách tay nhỏ đập tới, chưa đập được đến người, Tô Hướng Vãn đã quăng thêm cho một cái tát nữa: “Thử đụng vào chồng tôi một lần nữa xem, xem tôi đánh cô, xử lý cô thế nào”

Hồ Mẫn bị Tô Hướng Vãn giằng cái ví xách tay, đánh cho hai phát, tóc tai rối bù, cô ta tức giận quay đầu, đụng phải Tống Thanh Sơn: “Thanh Sơn, anh nhìn người phụ nữ đanh đá nhà anh đi, không ngại bị cô ta làm cho mất mặt sao?”

Trong suy nghĩ của Hồ Mẫn, loại phụ nữ đanh đá này, dù có xinh đẹp nhưng không đủ tư chất, Tống Thanh Sơn hẳn sẽ một đường lôi cô ta đi ly dị, đá bay cô ta đi.

Ai biết Tống đoàn lại nắm lấy cổ tay cô ta, trầm giọng nói: “Hướng Vãn tính tình không tốt, chị Hồ, chị bao dung cho cô ấy một chút”

Hồ Mẫn tức giận giậm chân, chỉ Tống Thanh Sơn nói: “Đừng tưởng tôi không nhìn ra, anh là đang giả bộ thôi, đợi đó, Lão hổ nổi giận sẽ ăn thịt anh!”

Đưa mắt nhìn theo bóng lưng Hồ Mẫn, Tống đoàn và Tô Hướng Vãn nhìn nhau, quả thật bắt đầu từ bây giờ, bọn họ phải đối phó với một con hổ đang nộ khí xung thiên.

Con hổ thì ở trong bóng tối, mà Tống đoàn và Tô Hướng Vãn lại ở ngoài sáng.

Trời sáng, mặt trời mọc, hai người phải đi làm.

Tô Hướng Vãn còn chưa vào phòng làm việc đã thấy Tô Hướng Hồng đang mỉm cười đứng chờ bên ngoài cổng Liên đoàn phụ nữ.

“Chị, chắc chị sẽ không tin đâu, em được chọn làm dẫn chương trình trong đoàn ca vũ Tổng cục chính trị rồi”, Tô Hướng Hồng vui mừng, cười lộ hàm răng trắng, đưa tay chào Tô Hướng Vãn: “Nhìn xem, em có giống quân giải phóng nhân dân không?”

Tô Hướng Vãn dù sao cũng đã thuộc lòng lịch sử, lúc Hồ Mẫn nói chọn mình đến Tổng cục chính trị, cô đã nghĩ đến rất có thể là sự kiện “tuyển phi” nổi tiếng đó.

Nhưng em gái cô, Tô Hướng Hồng, làm thế nào mà lại bị Lâm Lập Quốc để mắt đến?

Tô Hướng Vãn dĩ nhiên không nghĩ tới chuyện mình có thể ngạo mạn thay đổi lịch sử, nhưng nếu như Lâm Lập Quốc có mưu đồ, vậy cô cũng có thể tranh thủ phúc lợi cho huyện Thanh Thuỷ.

Đại lão hổ thì đã sao, cho dù có là con cọp lớn đến mấy đi nữa, thấy Tô Hướng Vãn cũng phải ngoan ngoãn kinh sợ.

Không được, phải để cho Lâm Lập Quốc chịu thiệt một chút, sau đó rời khỏi huyện Thanh Thuỷ, đến Ôn Đô Nhĩ Hãn, nơi định mệnh sắp đặt sẵn cho hắn.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn