Tô Hướng Vãn sai hai đứa Lý Thừa Trạch và Chi Chi sang nhà hàng xóm, tặng chân giò cho thư ký Đặng, sau đó cô đánh tiếng với chị Trần, nói chị giữ hai đứa nhỏ ở lại ăn cơm.
Chị Trần vừa đúng lúc cũng có ý này, bèn giữ hai đứa nhỏ lại.
Bên này chỉ còn Tống đoàn và Tô Hướng Vãn đối phó với Lư Đản, Cẩu Đản.
Nhưng bốn cái móng heo nóng hổi, còn có bánh vòng chiên hấp dẫn như thế, hai thằng nhỏ vẫn nhất định không chịu động đũa.
“Hai đứa không ăn thì ra ngoài đứng đi”, hôm nay Tống đoàn mang hai đứa nhỏ đi cả ngày, dọc đường hỏi rất nhiều nhưng không đứa nào trả lời, lúc này hắn cũng nổi giận.
Lư Đản đứng phắt dậy, lập tức bước ra ngoài.
Cẩu Đản theo sát, hai đứa đứng thẳng bên ngoài cửa.
“Hôm nay chúng tôi đi bộ hết 20k, đó là tuyến đường chúng tôi thường tập quân sự. Hai đứa chỉ ăn một ít lương khô, lúc về Lư Đản ngã xuống trước, sau đó Cẩu Đản ngã ngồi trên mặt đất”, Tống đoàn nói: “Vốn dĩ tôi định nhốt bọn chúng trong phòng 24 giờ xem có chịu khuất phục không, nhưng bây giờ xem ra có nhốt 24 tiếng, bọn nó cũng không chịu thua”
Hai đứa nhỏ này tính cách đều quật cường, chẳng qua còn nhỏ nên chưa bộc lộ rõ.
Tô Hướng Vãn ra hiệu bảo Tống đoàn ăn trước, sau đó đi ra ngoài.
Hai đứa kia một thằng bên trái một thằng bên phải đứng thẳng tắp, nhưng Tô Hướng Vãn vừa duỗi tay sang 2 bên, cả hai đứa đều nhào vào lòng cô.
Lư Đản khóc òa lên một tiếng, Cẩu Đản cũng không chịu thua, khóc còn khoa trương hơn cả anh.
“Hai con hiện tại có phải không chịu ăn cơm, không nói chuyện, nếu vậy thì từ giờ trở đi mẹ cũng không ăn, cùng hai đứa chịu đói, chịu rét”, Tô Hướng Vãn nói.
Cô vốn bận rộn trong bếp, chỉ mặc một chiếc áo đơn, vừa bước ra ngoài đã lạnh đến run lẩy bẩy.
Lư Đản không nói gì, bước vào bếp trước, gắp một cái móng giò ra ngồi ăn với nửa cái bánh vòng.
Cẩu Đản đương nhiên cũng không chịu thua kém anh mình, há miệng thật to để ăn.
“Tống Tây Lĩnh, có phải con vẫn ghen tị với Tống Đông Hải vì ba Tống Thanh Sơn trước giờ chỉ bế Tống Đông Hải mà không bế con có đúng không?” Tô Hướng Vãn đột nhiên nói.
Cái miệng nhỏ của Cẩu Đản như mắc nghẹn, chưa kịp nuốt xuống, khuôn mặt nhỏ bé vốn đang hồng lên vì lạnh càng đỏ hơn, nhìn xung quanh thì thấy ngay Lư Đản đang nhìn mình.
“Tống Đông Hải, thực ra trong lòng con rất thích em trai, nhưng ghen tị thành tích học tập của em, còn ghen tị vì mẹ thương em nhiều hơn phải không?” Tô Hướng Vãn nói tiếp.
Lần này, đến lượt mặt Lư Đản đỏ bừng, cả cái cổ cũng đỏ.
“Thực ra mẹ nhìn Tống Đông Hải một lần, sẽ nhìn Tống Tây Lĩnh ba lần, Đông Hải, con có biết vì sao không?” Tô Hướng Vãn hỏi.
Lư Đản thật sự rất muốn biết, nhưng không nói gì cả.
“Bởi vì mẹ biết Lư Đản của mẹ, dù mẹ không cần quản, con vẫn luôn là đứa con ngoan, tuyệt đối không phạm sai lầm. Con là do mẹ sinh ra, là đứa con mà mẹ không phải lo lắng nhiều nhất, trong lòng mẹ vẫn luôn thương yêu con, nhưng mẹ luôn phải đi xử lý những lỗi của Tống Tây Lĩnh chứ không phải của con”
Tô Hướng Vãn cười nói, Lư Đản chăm chú lắng nghe, khuôn mặt dần dần nở nụ cười.
Lúc này, Tô Hướng Vãn chuyển hướng câu chuyện: “Bây giờ tất cả chúng ta đều thẳng thắn nói chuyện, Tống đoàn, anh nói đi, vì sao cho đến giờ anh chỉ ôm Tống Đông Hải mà không ôm Tống Tây Lĩnh?”
Tống đoàn đang ăn ngấu nghiến, đột nhiên ngẩng đầu nhìn Tô Hướng Vãn.
Lư Đản cùng Cẩu Đản cũng đồng loạt nhìn hắn.
“Có sao?” Tống đoàn sửng sốt trong chốc lát, đột nhiên thả cái móng giò vào chén, quay người tìm xà phòng rửa tay, sau đó vỗ bàn tay sạch sẽ của mình, nhìn Cẩu Đản hồi lâu: “Muốn ba ôm phải không?”
Cẩu Đản chưa kịp nói gì, hắn đột nhiên bế Cẩu Đản chạy ra ngoài.
Chạy một vòng quanh sân, Tống đoàn mới dừng lại: “Ba ôm một cái mà vui thế à?”
Cẩu Đản vẫn đang cười không ngừng, đột nhiên Tống đoàn thấy trong ngực ấm ấm, sờ sờ một cái rồi thả thằng nhỏ xuống đất: “Con tè lên người ba đấy à?”
Cẩu Đản vì so bì với anh trai đã nhịn nguyên một ngày.
Vừa rồi bị chấn động một phen, thằng bé không nhịn được tè cả ra quần.
“Cho nên Tống đoàn, vấn đề không phải ở bọn trẻ mà ở hai chúng ta. Tôi sẽ yêu Tống Đông Hải nhiều hơn một chút, anh yêu Tống Tây Lĩnh nhiều hơn một chút, hai đứa nhỏ này không chừng sang năm sẽ cùng đoạt vị trí thứ nhất trong năm học mới”, Tô Hướng Vãn cười, cho Tống đoàn một cái bánh vẽ thật lớn.
Quả nhiên Cẩu Đản công khai chỉ trích Tống đoàn: “Đúng vậy ba, con cảm thấy đều là lỗi của ba”
Lư Đản vội vàng gật đầu phụ họa: “Dù sao mẹ cũng không bao giờ sai”, đây là điển hình của ngu hiếu nha.
“Tô Hướng Vãn, chẳng phải ban đầu nói một người đóng vai tốt một người đóng vai xấu sao, sao tôi lại thấy như là em qua cầu rút ván vậy? Tự nhiên lại thành đại hội công khai chỉ trích tôi?” Tống đoàn cảm thấy vô cùng quái lạ, tự nhiên mình bị lên án.
Hai đứa nhỏ cuối cùng cũng trút bỏ được hiềm khích, Lư Đản chọc Cẩu Đản trước, Cẩu Đản cũng chọc lại một cái, hai đứa lén nhìn nhau, trong lòng đều thầm vui.
Bớt thời gian, Tống đoàn nói với Tô Hướng Vãn chuyện hắn có thể sẽ được điều động đến Thượng Hải vào đầu năm.
Nhiệm vụ có bí danh “571” được đích thân Cốc Bắc đến thông báo, qua năm mới có thể hắn sẽ phải đến Thượng Hải huấn luyện luôn rồi tham gia nhiệm vụ.
571, mật danh này Tô Hướng Vãn nghe thấy rất quen.
Nhưng trong chốc lát, cô không nhớ được mình đã nghe ở đâu.
Đúng lúc này, có người đi vào sân, cổng không đóng.
Phương Bảo Ngọc tới.
Hôm nay, trước tiên cô ta đưa cho Tống lão tam một ít xương sườn ngon và mềm nhất để hắn nguôi giận, còn bây giờ thì mang tới hai miếng mỡ thật dày.
Trần Tiểu Lệ đi theo phía sau, vừa vào cửa đã nhón chân vẫy vẫy tay với Cẩu Đản như một cô bé đang yêu.
Tô Hướng Vãn cảm thấy tâm trạng của mình lúc này giống hệt như tất cả các bà mẹ chồng trên đời.
Hận không thể lập tức vạch rõ bộ mặt thật của cô bé này cho Cẩu Đản thấy.
Mà Trần Tiểu Lệ lại thỉnh thoảng nheo mắt, ánh mắt vô cùng khiêu khích nhìn cô, con nhóc này có một loại cảm giác bất cần đời, kiểu như heo chết không sợ nhúng nước sôi.
Quả nhiên Phương Bảo Ngọc nói liên tục, trước tiên là khóc, mắng Tống lão tam không có tiền đồ, sau đó tự nói bản thân có bao nhiêu đáng thương, tóm lại bây giờ cô ta đang leo lên con trai của xưởng trưởng nhà máy thịt, vốn là dâu con cũ, cô ta cảm thấy Tô Hướng Vãn không nên gây phiền toái cho mình.
“Tôi không quan tâm những chuyện này của cô, tôi chỉ hỏi Trần Tiểu Lệ, Tống Đông Hải nhà tôi có đánh nó không?” Tô Hướng Vãn hỏi Trần Tiểu Lệ.
Trần Tiểu Lệ làm bộ sợ sệt, trốn sau lưng Cẩu Đản, tay vê gấu áo, không nói câu nào.
Lúc này Cẩu Đản tỏ rõ khí phách: “Phạm sai lầm không đáng sợ, quan trọng nhất là sửa sai. Trần Tiểu Lệ, đi xin lỗi anh trai tôi đi”
Trần Tiểu Lệ ở trước mặt Cẩu Đản thể hiện hết cái gì gọi là ôn nhu như nước, mềm mại động lòng người.
“Tống Đông Hải, thật xin lỗi, tôi không nên nói dối”, nó nói rất nhỏ.
Rồi nó nói tiếp: “Nhưng tôi có nỗi khổ bất đắc dĩ, quả thực thật xin lỗi”
Lư Đản lòng dạ rộng rãi, vẫy tay nói: “Được rồi không sao, dù sao sau này Tống Phúc cũng không ở nhà cô, sau này cô đừng học theo hạ tam lạm* là được rồi”
(*hạ tam lạm có nghĩa là một người hoặc một nhóm người hèn hạ, ti tiện, đê tiện, vô lại. Đây là cách gọi miệt thị, dùng để chỉ những kẻ bỉ ổi, xấu xa)
Ba chữ “hạ tam lạm” như kim châm vào Trần Tiểu Lệ, con bé ngẩng phắt đầu lên, ánh mắt oán độc nhìn chằm chằm Lư Đản.
Nghe vậy, Cẩu Đản cũng có chút tức giận: “Cái gì mà hạ tam lạm, anh, anh có biết nói chuyện không, sao lại nói với con gái như thế?”
“Không nói thế, vậy đi, 30 tết rồi, để tôi phát tiền lì xì cho bọn nhỏ”, Tống Thanh Sơn đột nhiên nói.
Lư Đản cùng Cẩu Đản dù sao cũng được giáo dục tốt từ nhỏ, đối với tiền bạc không có khái niệm gì quá lớn, cũng biết ăn tết sẽ được lì xì, nhưng từ trước đến giờ, đều là ba phát cho ai thì người đó nhận, không có chuyện tranh cướp.
Không nghĩ tới mắt Trần Tiểu Lệ lại sáng lên: “Chú, có phần của con không?”
“Có, đều có”, Tống Thanh Sơn vừa nói vừa thò tay vào túi, đầu tiên móc ra 1 tờ 10 đồng đại đoàn kết, mắt Trần Tiểu Lệ sáng lên.
Nhưng Tống đoàn nhìn một lúc, ra vẻ đau lòng, cất tờ 10 đồng lại vào trong túi, tiếp đó lôi ra một tờ 5 đồng, lại sờ sờ rồi cất đi, cuối cùng rút ra tờ 2 đồng màu xanh, vuốt nhè nhẹ trong tay.
“Chú, chẳng lẽ chú keo kiệt đến mức không thể đưa ra tờ 2 đồng mừng năm mới sao?” Trần Tiểu Lệ nói thẳng một câu.
Tống đoàn cười: “Nhà chúng tôi đông con, tiền lương cũng không cao, thế này đi, chú cho con 1 đồng mừng tuổi, được không?”
Vừa nói hắn vừa rút ra tờ 1 đồng, đưa vào tay Trần Tiểu Lệ: “Cầm mua kẹo ăn”
Trần Tiểu Lệ kéo tay Phương Bảo Ngọc quay người đi, miệng vẫn cười: “Không, chú, con không phải đứa trẻ ham tiền, chú cứ giữ 1 đồng này lại đi, thật đó, con không thiếu tiền”
Thấy Trần Tiểu Lệ cùng Phương Bảo Ngọc đã đi ra đến cổng viện, Tống Thanh Sơn mới nói: “Tống Tây Lĩnh, nhanh lên, lặng lẽ nhét tờ 10 đồng này vào túi Trần Tiểu Lệ, nhớ đừng lên tiếng để cho nó ngạc nhiên, vừa rồi ba chọc nó thôi”
Cẩu Đản thấy Trần Tiểu Lệ biểu hiện nhiệt tình hào phóng lại lễ phép, cảm thấy mình rất có mặt mũi, cầm tờ 10 đồng chạy ra tìm Trần Tiểu Lệ.
“Từ 10 đồng xuống còn 1 đồng, định chơi nhau à?” Trần Tiểu Lệ đút tay vào túi, vừa đi vừa chửi rủa: “Có 1 đồng, tôi nguyền rủa Tống Thanh Sơn cùng Tô Hướng Vãn đời này chỉ làm quỷ nghèo, phì”
Phương Bảo Ngọc dù gì cũng còn chút đạo đức, khuyên nhủ: “Tiểu Lệ, mẹ thật sự coi con như con gái, những lời đó không nói được, họ cho con 1 đồng, đó là tình cảm, dù là 1 xu đi nữa cũng không phải là trách nhiệm, họ không cho cũng không nói được gì. Thật sự, ngày nào con cũng nói Tống Phúc đánh con, trong khi Tống Phúc không làm như thế, cái tật nói dối này của con khi nào mới chịu thay đổi?”
“Mẹ, mẹ đừng như vậy, con có tiền, sau này đều tiết kiệm báo hiếu mẹ”, Trần Tiểu Lệ lắc lắc cái mông nhỏ đi một cách vui vẻ.
Phương Bảo Ngọc nói: “Vậy là đúng rồi, sau này đừng nói dối nữa, hãy làm một đứa trẻ ngoan, mẹ không còn Tống Phúc, chỉ còn con thôi”
Cơn giận của Trần Tiểu Lệ vẫn chưa tan: “Không phải còn thằng ngốc Tống Tây Lĩnh kia sao? 10 đồng kia sớm muộn gì con cũng đòi lại”
Nó vốn đang dương dương cười đầy đắc ý, đột nhiên giữa tiếng pháo nổ khắp phố, nụ cười của nó đông cứng lại.
Nó quay đầu, nhìn thấy Cẩu Đản đứng phía sau, trong tay đang cầm tờ 10 đồng.
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Cẩu Đản trắng bệch, vẫn chào Trần Tiểu Lệ một cái rồi quay người bỏ chạy.
Phương Bảo Ngọc đối với đứa con chồng hư vinh, ham tiền, đầy tật xấu này thật hết cách, quay đầu nhìn Cẩu Đản đang bỏ chạy, cười trên sự đau khổ của người khác, buông một câu: Đáng đời.
Cẩu Đản chạy vào đại viện, thấy Lư Đản đang cài pháo lên tường để đốt, nó vọt tới trước mặt Lư Đản, đột nhiên nhao người ôm Lư Đản một cái rồi chạy thẳng vào phòng ngủ.
Tô Hướng Vãn ở trong bếp vẫn đang thắc mắc: “Thằng nhỏ này bị sao vậy? Từ lúc ở bên ngoài về là không bình thường à?”
Tống đoàn cười một tiếng, không nói gì.
Phải biết, bà mẹ già Tô Hướng Vãn đã lập một loạt kế hoạch nhằm vào Trần Tiểu Lệ, cô quyết tâm đưa con trai mình về con đường đúng đắn.
Nhưng dù thông minh đến mấy, cô cũng không thể tưởng tượng được Tống đoàn nhìn nghiêm túc như vậy lại có không ít thủ đoạn đối phó với đồng chí nữ, đừng nói đến Trần Tiểu Lệ, dù là hồ ly ngàn năm cũng không chống được,
Lý Thừa Trạch và Chi Chi vẫn chưa về.
Tống đoàn nắn tay, xoa rồi lại bóp, nhìn vợ vẫn đang bận rộn trong bếp.
Hắng giọng nửa ngày, hắn nói: “Tiểu Tô, em biết không, nếu không phải hôm nay mang Đông Hải, Tây Lĩnh ra ngoài đi một vòng, tôi hoàn toàn không biết được hai đứa lại cường ngạnh như thế, mà tôi thì không có đủ nhẫn nại như em, cũng không quan sát tinh tế được như em. Nếu không có em, quả thật tôi không biết phải làm gì với hai đứa nhỏ này”
“Vậy anh học tốt một chút đi, nhỡ đâu sau này tôi phải đi, một mình anh nuôi con, giữa hai anh em phải có một người làm điều hoà”, Tô Hướng Vãn nói.
Tống đoàn thất kinh: “Tô Hướng Vãn, đừng nói với tôi là em vẫn muốn đi nhé”
“Hết năm rồi anh biết không, tôi tới đây đã được 4 năm, Tống đoàn, quần áo cũng chẳng có mấy món tốt, cả ngày ngoài nấu ăn ra là chăm con, anh cho là một nghiên cứu sinh tốt nghiệp như tôi, kiếp trước mỗi tháng kiếm được 3 vạn sẽ cam tâm tình nguyện nuôi con cho anh cả đời sao?” Tô Hướng Vãn liếc Tống đoàn một cái: “Ăn Tết mà ngay một món quà cũng không có, uổng công thương anh”
“Tôi ở trên giường đất phục vụ em nhé”, Tống đoàn đúng là nói khoác không biết ngượng.
Tô Hướng Vãn đang cầm khăn lau, suýt chút nữa thì đánh rơi.
Mấy đứa bé còn biết hôn cô một cái.
Tống đoàn, trên phương diện làm chồng, đã thể hiện đầy đủ cái gọi là chỉ biết đòi hỏi mà không biết hồi báo.
Ban đêm muốn dày vò thế nào thì dày vò, nhưng quả thật hắn có vẻ như không chuẩn bị quà cáp gì cho vợ mình, Tết này hắn đã hoàn toàn quên mất rồi.
“Chờ đến lúc tôi đi Thượng Hải, em muốn mua gì thì cứ viết hết ra, đến lúc có tiền trợ cấp tôi sẽ đưa hết cho em đi mua”, Tống đoàn đỡ cái chén trong tay Tô Hướng Vãn, giọng đặc biệt dịu dàng: “Tối hôm nay để tôi cọ nồi, nếu không em ngủ một giấc trước đi, sau đó chúng ta làm lần nữa nhé?”
Cái Tô Hướng Vãn muốn, thật ra là thái độ của hắn.
Dù sao vào lúc này buộc Tống đoàn phải xa hoa phung phí chính là ép hắn phạm tội.
Vì thế, Tống đoàn dùng hết những lời ngọt ngào học được từ Adrian, nói với Tô Hướng Vãn một câu mà hắn cho là êm tai: “Em yên tâm, lần này ra ngoài, tôi nhất định sẽ mang về cho em một huân chương quân công”
Đối với một người lính mà nói, huân chương quân công chính là thứ cao quý nhất mà hắn có thể trao được cho vợ mình.
Tô Hướng Vãn đang lau chén đột nhiên dừng lại.
Tống đoàn nói nhiệm vụ hắn sắp thực hiện có mật danh là 571.
571, dường như là khởi nghĩa vũ trang.