Xuyên Không Những Năm 70: Quân Tẩu Nuôi Con

Chương 89: Huấn luyện hai anh em

 

Đêm đó, hai đứa trẻ ngủ riêng, dĩ nhiên cũng không ăn cơm.

Sáng hôm sau, hai đứa vẫn còn đang ngủ thì đã nghe tiếng ba: “Tống Đông Hải, Tống Tây Lĩnh, tập hợp!”

Một nhanh một chậm, hai đứa trẻ bước ra từ 2 phòng.

“Nghiêm, nghỉ, ba hỏi, hai đứa có sức không?” Tống đoàn hỏi.

Giọng Lư Đản to nhất có thể: “Báo cáo thủ trưởng, con có sức. Cho dù bị trách lầm, oan uổng, vẫn có sức”

Cẩu Đản trước giờ vẫn nhút nhát, yếu ớt nhưng cũng nói: “Có, con cũng có sức! Con cảm thấy, chỉ là một cô bé thôi, khẳng định nó không cố ý. Sai lầm của nó có thể thay đổi, con có sức để dạy nó”

Hai đứa vẫn vắt mỏ qua cãi nhau, mỗi đứa một lý do.

“Nếu đã có sức thì hôm nay cùng ba ra ngoài huấn luyện”, Tống Thanh Sơn nói.

Hai đứa được phát mỗi đứa một cái bánh bao hấp, giận dỗi ganh đua nhét vào miệng.

Thấy bọn họ chuẩn bị đi ra khỏi sân, Lý Thừa Trạch định chạy theo, Tống Thanh Sơn nói: “Con ở nhà giúp mẹ làm việc, không được đi theo. Hôm nay ba không huấn luyện chết hai thằng nhãi con này là không được”

Lý Thừa Trạch sợ le lưỡi một cái, vội vàng quay vào bếp giúp Tô Hướng Vãn.

Giống như bộ đội, đoàn công binh cũng có sân huấn luyện.

Tống đoàn lái xe thẳng một đường, đến hồ chứa nước cũng không dừng lại, đi thẳng vào trong núi Tây Lĩnh. 30 tết, tất cả các đơn vị đều được nghỉ.

Trừ việc giữ cửa trọng yếu, còn lại không có một bóng người, xung quanh là một mảnh hoang vu.

Sân huấn luyện của binh đoàn nằm ở trong núi Tây Lĩnh, bốn phía đều là rừng núi, gió thổi qua những nhánh cây khô khốc trong mùa đông, phảng phất như thanh âm của ma quỷ.

Cái này còn chưa tính, trước đó Tống đoàn còn bắt hai đứa trẻ vác theo một cái túi nặng để huấn luyện, Lư Đản còn có thể miễn cưỡng xách được, Cẩu Đản dứt khoát không thể nhấc nổi.

“Đây là 35kg huấn luyện phải mang, lát nữa ba sẽ mang cái này, 2 đứa mỗi đứa mang 15kg, bây giờ đi với ba”, Tống đoàn nói.

Trong sơn cốc trống trải, không biết có thú dữ hay ma quỷ hay không, hai đứa trẻ sợ run lẩy bẩy, nhưng vì còn đang tức giận nên một trước một sau đi theo Tống đoàn, bắt đầu hành quân.

Núi này sâu hơn nhiều so với tưởng tượng của hai đứa trẻ.

Đi một đoạn lại thấy một đoạn khác.

Được một tiếng, Cẩu Đản không chịu được, phải nghỉ lấy hơi, uống miếng nước.

Nhưng khi mở bình nước quân dụng ra, lắc thế nào cũng không ra nước, đứa trẻ l**m môi, kêu lên: “Ba, hình như nước trong bình đông lại rồi”

Tống đoàn đi đằng trước, nói: “Đây, nước của ba”

Cẩu Đản nhận lấy uống một ngụm, kêu: “Ba, nước của ba vẫn còn ấm”

Tất nhiên, Tống đoàn sẽ không nói, vì để giáo dục hai thằng con trai, còn có nước ấm cho bọn chúng uống, hắn đã buộc bình nước ấm quanh eo, như thế nước sẽ không bị nguội, không bị đóng băng, uống vào không tổn hại thân thể bọn nhỏ.

Lư Đản ỷ thể lực của mình tốt hơn Cẩu Đản, thấy trước mắt ngọn núi đen thùi lùi chắn ngang, trong lòng thật cao hứng, nghĩ cuối cùng đã đến đích rồi.

Ai ngờ ngay lúc này, Tống Thanh Sơn mang bọn chúng leo lên các bậc thang, lên tới sườn núi, nơi có một dòng nước đang chảy ra, đó là một khe đất sâu, lấy đà nhảy qua một cái, đi qua mấy tảng đá lớn, đi qua sơn động khoảng năm phút thì xuất hiện luồng sáng phía trước, bước ra ngoài, trước mặt họ là một dãy núi trùng điệp.

Dãy núi này vì địa chất mà ngoài mấy lùm cây bụi ra thì không có một cây to nào.

Chỉ đỉnh núi xa xa, Tống Thanh Sơn nói: “Từ nơi này bắt đầu đi, với sức đi của ba thì mất 4 giờ sẽ đến đích, bây giờ đứa nào muốn bỏ cuộc, ba sẽ đưa về, nếu không phải đi bộ 4 giờ”

Cái này còn phải nói sao, Cẩu Đản không chịu thua, Lư Đản lại càng không chịu.

Hai anh em nhìn nhau một cái: “Đi thì đi, ai sợ ai”

Cuộc hành quân kéo dài 4 giờ bắt đầu, hai đứa loạng choạng nhìn chằm chằm đôi chân dài của ba mình.

Tô Hướng Vãn ở nhà đang hầm một nồi móng heo lớn.

Sáu cái móng heo hầm trong một nồi, đầu tiên được thui kỹ, sau đó nấu nước hàng từ đường phèn, hoà cùng nước tương đổ vào, thêm các gia vị như hạt tiêu, hoa hồi, bắc lên bếp than từ từ hầm cho nhừ.

Cô dắt Chi Chi và Lý Thừa Trạch đi ra ngoài dạo một vòng.

Mọi người thường nói, 27, 28 đừng sốt ruột, 30 còn phiên chợ cuối, tức là ngày 30 vẫn còn một phiên chợ, tổ chức ngay trong huyện Thanh Thuỷ.

Trong ngày này, nhà có gì đều bày ra hết, có nhiều bày nhiều có ít bày ít.

Pháo bông pháo trúc có thể mua bằng tiền, không cần phiếu, nhưng phải tranh giành. Những gia đình có nhiều trẻ con đã xếp hàng từ sáng sớm ở cửa cung tiêu xã để giành nhau mua pháo.

Còn những mặt hàng khác như nhà máy thịt, nhà máy sợi, nhà máy diêm cũng phải dọn sạch hàng hoá trong ngày cuối năm này, vừa bày hàng lên người đã chen chúc chật kín.

Tô Hướng Vãn dắt Lý Thừa Trạch, Lý Thừa Trạch cõng Chi Chi, bị dòng người trên con đường chính huyện lị xô đẩy đi về phía trước.

Dòng người tràn đến vây quanh quầy hàng của nhà máy chế biến thịt.

Chỗ này bán thịt không cần phiếu nên chen chúc rất đông.

Phương Bảo Ngọc vì đi cửa sau nên cũng vào được nhà máy thịt, một tay cầm tiền, một tay cắt thịt, vì dáng dấp khá xinh nên rất nhiều đàn ông chen chúc trước mặt cô ta.

Mà Tiểu Tống Phúc cùng Trần Tiểu Lệ vì phải theo cha mẹ đi làm nên chơi ở khoảng đất trống phía sau.

“Dì Tô, con bé kia cứ nhìn chúng ta kìa”, Lý Thừa Trạch nói.

Tô Hướng Vãn nhìn lướt qua, quả nhiên Trần Tiểu Lệ đang ngó chừng cô.

Có lẽ Tô Hướng Vãn là người đầu tiên vạch trần sự dối trá của nó nên nó rất dè chừng Tô Hướng Vãn, hai con ngươi đảo liên tục.

Nhưng nó lại đối xử rất tốt với Phương Bảo Ngọc. Nó ăn 1 viên kẹo cũng cho Phương Bảo Ngọc một viên, nó uống nước cũng bưng cho Phương Bảo Ngọc một ngụm.

Chỉ đáng thương cho Tống Phúc không được ai để ý, mặc chiếc áo đơn bạc đứng lẻ loi run rẩy phía sau, không ngừng dậm chân cho ấm người.

Đột nhiên trước gian hàng thịt huyên náo ầm ĩ.

“Phương Bảo Ngọc, con mẹ nó đồ tham ăn lười làm, cả ngày khuyên lão tử không ăn trộm của anh cả thì cũng là lừa gạt anh hai, chọc cho trời giận người oán, cuối cùng lão tử vào tù còn cô thì bỏ của chạy lấy người. Hôm nay tôi không cần gì hết, cô trả con trai cho tôi, nếu không chỉ một dao thôi, tôi giết đôi cẩu nam nữ này”

Đám đông nhất thời huyên náo.

Lý Thừa Trạch nhảy lên cao, nhìn bên trong một cái, cười nói: “Dì Tô, Tống lão tam xách dao tới đòi con trai”

Tống lão tam đầu úng nước rồi, 30 tết còn xách dao làm ầm ĩ giữa đám đông, giơ dao lên một cái khiến mọi người sợ hãi dạt cả ra.

“Cái đồ đàn ông lười biếng không có tiền đồ, quanh năm suốt tháng chỉ biết ngủ, trước còn có hai anh trai cho ít tiền, bây giờ chỉ là một kẻ vô dụng, tôi trả con trai cho anh đó, nuôi bằng cái gì thì nuôi, nhanh cút đi”, giọng Phương Bảo Ngọc không hề nhỏ, vô cảm nhìn Tống lão tam.

Trần Kiến Quốc cũng đứng lên: “Mọi người nhanh gọi công an, đây là Tống lão tam, em trai của Cục phó cục công an Tống Đình Tú, 30 tết giơ dao uy h**p người, nhanh bảo Tống Đình Tú tới bắt hắn”

Tống lão tam vừa nghe thì nổi giận: “Muốn bắt tao, trước hết hỏi cái dao trong tay tao đã, đồ chuột bọ, đồ đàn bà thối tha”

Tất cả mọi người đều lui về phía sau, có người kêu lên: “Báo án, nhanh báo án, có kẻ muốn giết người”

“Lão tam!”, ngay lúc này Tô Hướng Vãn gạt đám đông ra, quát lên một tiếng: “Bảo chú mua dao về làm bếp, chú chết ở đâu rồi?”

Tống lão tam chưa kịp định thần, Tô Hướng Vãn đập một phát vào lưng hắn: “Đồ không có tiền đồ, nếu Bảo Ngọc đã đi với người khác, mang đứa bé về là được, ầm ĩ cãi nhau làm gì, còn cầm dao của tôi tới đây gây chuyện”

Vừa nói cô vừa cướp con dao trên tay Tống lão tam.

Tống lão tam đột nhiên nhớ ra, quả thật mình đến đây là vì đứa con, bèn phì một tiếng: “Phương Bảo Ngọc, cô làm gì kệ xác cô, trả con trai cho tôi”

Phương Bảo Ngọc hét lên chế giễu: “Có bản lãnh thì tới đây, tới đâm tôi đi, ai sợ ai, tưởng có Tô Hướng Vãn làm chủ nhiệm hội phụ nữ thì ngon à, một nhà các người cậy quyền ức h**p dân. Chúng tôi mặc dù chỉ là dân thường nhưng bây giờ là xã hội chủ nghĩa, cán bộ các người khi dễ dân chúng, đó chính là học theo ác bá cường hào, cẩn thận tôi tố cáo các người”

Người đàn bà này từ khi đi làm kế toán thì nói năng, chửi bới cũng khác, cũng biết theo đường lối.

“Phải không? Vậy tôi hỏi cô, cô cùng Trần Kiến Quốc có hôn thú không? Hai người đang sống chung phải không?” Tô Hướng Vãn đột nhiên hỏi ngược lại.

Tống lão tam ngồi tù, Phương Bảo Ngọc lén trốn đi, lấy đâu ra hôn thú? Cô ta làm bộ nói: “Tống lão tam ngồi tù, tôi coi thường anh ta, tự mình làm chủ tự tìm hôn nhân thứ hai, ai quản được tôi?”

“Nếu cô có hôn thú với Trần Kiến Quốc, trong khi chưa giải trừ hôn nhân với Tống lão tam, cô phạm tội trọng hôn. Nếu cô không đăng ký kết hôn với anh ta, thì đó là sống chung bất hợp pháp. Cô chưa giải trừ hôn nhân với Tống lão tam, còn mang con của anh ta đi đến nhà nhân tình, ảnh hưởng nghiêm trọng đến danh dự phụ nữ huyện Thanh Thuỷ, Phương Bảo Ngọc, rốt cuộc là cô phạm tội trọng hôn hay sống chung bất hợp pháp, nói cho tôi nghe xem?”

Tô Hướng Vãn nói có tình có lý, phong thái cán bộ ung dung tự tin thoải mái.

Nói về lý, rõ ràng Phương Bảo Ngọc đuối lý, cô ta chưa lên tiếng, đột nhiên Trần Kiến Quốc chống gậy đứng lên: “Chủ nhiệm Tô, cô không thể nói lung tung, tôi với Phương Bảo Ngọc không có một chút quan hệ nào cả, cái gì mà nhân tình hay không nhân tình, cô không được phỉ báng danh dự của tôi”

“Vậy hai người ăn chung một nồi, ngủ chung một giường gọi là gì? Cùng nhau nằm trên giường đất đọc thơ à?” Tô Hướng Vãn cao giọng nói: “Trần Kiến Quốc, anh đừng tưởng mọi người đều ngu, anh cùng Phương Bảo Ngọc ở chung gần một năm, coi người xung quanh chết hết rồi hay sao?”

Tống lão tam thấy có chị dâu hỗ trợ liền nhảy dựng lên: “Đúng đúng, bây giờ tôi sẽ đến Uỷ ban cách mạng tố cáo hai người sống chung bất hợp pháp, thông dâm!”

Trong thời đại áp bức t*nh d*c này, nếu thật sự thông dâm sẽ bị mọi người kêu đánh.

Tất cả đám đông ồn ào bàn tán, chửi mắng Trần Kiến Quốc và Phương Bảo Ngọc, thậm chí còn có người huýt sáo, la hét ầm ĩ.

Phương Bảo Ngọc thấy tất cả mọi người chỉ chỏ mình, lúc này mới thật sự sợ hãi: “Chị dâu, tôi cũng là người một nhà, lão tam không có tiền đồ chị cũng biết. Bây giờ chị muốn thế nào tôi cũng nghe theo, đừng làm hại tôi, được không?”

Tô Hướng Vãn cứ nghĩ Phương Bảo Ngọc lợi hại, không ngờ mới như vậy đã kinh sợ.

Cô đứng trước gian hàng, cao giọng hỏi: “Tôi ỷ vào chức chủ nhiệm hội phụ nữ để khi dễ cô sao?”

Trên mặt Phương Bảo Ngọc đắp một lớp kem Hoa tuyết thật dày, bởi vì trời lạnh, cũng vì mất mặt, lớp kem rơi lả tả, không nói câu nào.

“Con gái Trần Tiểu Lệ của cô vu oan con trai tôi đánh người, thực tế là nó bị nổi mề đay, đã xin lỗi con trai tôi chưa?” Tô Hướng Vãn lại hỏi.

Phương Bảo Ngọc hít một hơi thật sâu, quay đầu nhìn Trần Tiểu Lệ.

Trần Tiểu Lệ dửng dưng thản nhiên, khịt mũi, còn cười lạnh một cái.

Con bé này nhìn thì còn nhỏ nhưng lại già dặn hơn Bảo Ngọc nhiều.

Phương Bảo Ngọc xoa tay nói: “Chị dâu, chỉ là trẻ con thôi, cần gì phải như vậy?” cô ta nghĩ cứ bỏ qua vậy đi.

Tô Hướng Vãn vẫn nhìn chằm chằm, chính là muốn bắt Trần Tiểu Lệ phải xin lỗi Lư Đản, cơ hội tốt như vậy làm sao có thể bỏ qua?

“Cần chứ, chuyện của cô và lão tam tự xử lý với nhau, tối nay cô dẫn con gái đến nhà xin lỗi con trai tôi, nếu không tôi nhất định truy cứu tới Liên đoàn phụ nữ chuyện cô sống chung với Trần Kiến Quốc”

Vừa nói, Tô Hướng Vãn vừa cầm dao đi qua đám đông.

Thịt không mua được, lại còn phải xem một trận náo nhiệt lớn, Tô Hướng Vãn cuối cùng chen chúc cùng hai đứa con quay về nhà. Một lúc sau có tiếng gõ cửa, cô tưởng Tống Thanh Sơn mang hai đứa con về.

Không ngờ khi ra mở cửa, lại là Tống lão tam, sau lưng còn có Tống Phúc đang ch** n**c mũi ròng ròng.

Hai cha con đều lạnh đến run rẩy nhưng chưa bao giờ Tô Hướng Vãn thấy Tống lão tam cười vui vẻ như vậy.

“Chị dâu, chị xem chỗ sườn này được không?” vừa nói hắn vừa thả mấy miếng sườn lớn lên thớt. Tống lão tam xoa hai tay cho nóng lên, ủ lên tai Tống Phúc: “Nếu hôm nay không có chị thì Phúc Oa tử nhà tôi cũng không về được”

Tống Phúc vui mừng như thằng ngốc, nhảy nhót trên mặt đất.

Hiển nhiên nó muốn đi theo cha nó Tống lão tam hơn là theo mẹ Phương Bảo Ngọc.

Tô Hướng Vãn là bởi vì Trần Tiểu Lệ vu oan cho Lư Đản nên mới ra tay, vô công bất thụ lộc, dĩ nhiên không nhận chỗ sườn của Tống lão tam.

Nhưng tâm tình Tống lão tam đang kích động khó kiềm chế: “Chị dâu, chị xem đi, đây đều là sườn non, xương sống cũng bỏ ra rồi, là Trần Kiến Quốc bồi thường cho tôi. Nói thật, người đàn bà Phương Bảo Ngọc kia trước đây chỉ toàn dạy tôi cách giả bệnh lừa gạt người, tôi đã sớm không nhịn được nên tôi sẽ để cô ta cho Trần Kiến Quốc, chỗ sườn này chị phải nhận”

Vừa nói hắn vừa kéo Tống Phúc định đi.

“Ở lại ăn cơm đi chú ba”, Chi Chi đứng ở cửa, cười nói.

Sau khi hối cải sâu sắc, Tống lão tam nhìn đứa cháu gái duy nhất trong nhà, nhìn thật lâu, sau đó sờ lên cái má hồng hồng của nó một cái: “Chú ba không có cả một viên kẹo cho con, chờ qua năm mới, chú ba kiếm công điểm, đổi tiền cho con mua kẹo ăn”

Nói xong Tống lão tam kéo Tống Phúc, hai cha con vui vẻ đi về nhà đoàn viên.

Tô Hướng Vãn không biết Tống Thanh Sơn huấn luyện hai thằng con trai như thế nào, bảo Chi Chi và Lý Thừa Trạch thay nhau ra ngó ngoài cổng đại viện xem khi nào bọn họ trở về.

Lúc này đã lác đác có tiếng pháo nổ đằng xa.

Đài phát thanh đang phát những ca khúc hào hùng, còn có lời chúc năm mới của người dẫn chương trình cùng những bài hát như “Tổ quốc tôi”, “Ủng hộ quân công”, “Trên núi vàng Bắc Kinh”…

Cuối cùng Lý Thừa Trạch chạy vào như làn khói: “Dì Tô, về rồi về rồi, thật lợi hại”

“Ồ, hai đứa trông thế nào?” Tô Hướng Vãn cùng Chi Chi thò đầu ra khỏi bếp, hỏi.

Lý Thừa Trạch cũng không biết phải hình dung như thế nào: “Một đứa vẹo cổ bên trái, một đứa vẹo cổ bên phải, cả hai đứa đều được cậu bế về”

Tống Thanh Sơn quả nhiên ôm hai thằng con bước vào cửa.

Một thân Tống đoàn đầy mồ hôi, trán sáng bóng, khuôn mặt vốn đang cau có, nhìn thấy Tô Hướng Vãn mới dịu đi một chút.

Đồng thời hắn cũng lắc đầu, ý nói hai thằng nhóc này xương cứng quả thật khó đối phó.

Không thể không nói, hai thằng nhóc rất có cốt khí, đi ra ngoài suốt 12 tiếng, đến bây giờ vẫn chưa làm hoà, vì thế hai đứa không nhìn nhau, cũng không nhìn ba nó.

Tóm lại, ba cha con đang ở trong trạng thái hoàn toàn đối nghịch nhau.

Rất tốt, Tô Hướng Vãn thầm nghĩ, Tống đoàn giơ cây gậy của mình lên xong rồi, xem ra hai anh em chẳng những vẫn còn giận nhau mà còn giận luôn cả ba, bây giờ đến lượt cô phát cho bọn chúng một chút kẹo đường. 

 

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn