“Con nói đi, cuối cùng là ai đánh con?” Tô Hướng Vãn túm lấy Trần Tiểu Lệ, cao giọng hỏi.
Trần Tiểu Lệ đương nhiên không nói lời nào, chỉ khóc không ngừng.
Sau đó, nó làm trò trước mặt mọi người, từ từ cởi chiếc áo khoác nhỏ, kéo áo lên bên trong lên, để lộ một phần cánh tay.
Trên cánh tay nổi lên từng vết bầm đỏ, trông giống như bị đánh.
Đứa nhỏ này, ở trong sách, xứng đáng là người có thể khiến hai thằng con trai giết nhau vì mình. Nhìn nó có vẻ mập nhưng khuôn mặt nhỏ nhắn, cái miệng nhỏ khẽ bĩu ra, không tiếng động nhưng bộ dạng đầy ủy khuất khiến mọi người nhất thời im lặng, trầm xuống.
“Dì, trên lưng con cũng có, dì có muốn xem không?” nó ngửa đầu, lộ vẻ rụt rè hỏi.
Lư Đản đột nhiên xông tới: “Con mẹ nó chứ, không chỉ có Tống Phúc không đánh mày, mà tao cũng không đánh, bọn tao đều không có chạm vào người mày”
Đám đông lại một trận sôi trào, nhìn bộ dạng này của Lư Đản, nói nó không đánh người, ai tin?
Một đứa trẻ gần 9 tuổi, là cái tuổi ngang bướng mà hay bị ghét nhất, Lư Đản sờ lên đầu mình, nắm chặt nắm đấm nhỏ, nó muốn đánh Trần Tiểu Lệ nhưng không được, quay sang đấm Cẩu Đản một cái: “Tống Tây Lĩnh, mắt mày bị mù rồi, tao nói cho mày biết, con bé này chẳng là gì cả, nó thật sự là đứa chuyên nói dối, yêu tinh hại người”
“Bạn của Tống Tây Lĩnh này không bao giờ có chuyện nói dối, chính là mày cùng Tống Phúc nhìn nó không vừa mắt, đánh nó”, Cẩu Đản nói cũng rất có lý.
Tô Hướng Vãn lùi lại hai bước, ra hiệu cho cán sự hội phụ nữ đẩy đám người lui lại, rồi ngồi xổm xuống, nắm cánh tay nhỏ của Trần Tiểu Lệ hỏi: “Con có đau không?”
Trần Tiểu Lệ ủy khuất lắc đầu: “Không đau, nhưng dì, con sợ”
Tô Hướng Vãn nhẹ nhàng cào lên lớp da trên tay con bé một cái rồi nói: “Vậy con nói cho dì biết, vết thương này có phải do Tống Đông Hải gây ra không?”
Trần Tiểu Lệ sợ hãi nhìn Lư Đản, giọng rất nhỏ, giống như phải lấy hết dũng khí mới dám mở miệng: “Phải”
Lư Đản tức đến nhảy dựng lên, xoay người lại đấm cho Cẩu Đản một phát.
Hai anh em lập tức trở mặt thành thù.
Nhưng lúc này Tô Hướng Vãn lại dùng tay khẽ cào lên cánh tay đứa trẻ, rồi đột nhiên quay người quát Phương Bảo Ngọc: “Cô Phương Bảo Ngọc kia, cô có còn là phụ nữ thời đại mới không? Đứa nhỏ bị bệnh mề đay, chỉ cần chà sát là thành vết thương, cô không cho đứa nhỏ đi khám bệnh, còn ở đây làm ầm ĩ lên”
“Bệnh mề đay là cái gì?” có người hỏi.
Tô Hướng Vãn đơn giản bế con bé lên, không cho nó giãy dụa, giơ cao cánh tay của nó lên cho tất cả mọi người cùng nhìn: “Thấy không, chỉ cần cào nhẹ là da nó đã hồng lên rồi, đây là bệnh mề đay, không tin mọi người thử xem”
Niên đại này hầu hết mọi người không biết mề đay là bệnh gì, nhưng trong số đó cũng có người đọc sách nhiều, có người làm ở bệnh viện nên biết về bệnh này, tranh thủ phổ cập kiến thức luôn.
“Hóa ra đứa nhỏ này chính là nói dối, tôi đã nói rồi, làm sao mà giữa mùa đông có thể đánh ra được vết thương như thế chứ?” có người bừng tỉnh đại ngộ, cao giọng nói.
Phương Bảo Ngọc lúc này mới sực tỉnh định bỏ chạy, bị Tô Hướng Vãn chặn trái chặn phải, cuối cùng cô ta quay lại túm Trần Tiểu Lệ bỏ trốn.
Tô Hướng Vãn dùng chân chặn cô ta lại, nhưng đám đông quá hỗn loạn, không biết một đám người từ đâu tới vây lấy, không ngừng khuyên giải: “Được rồi, để cô ta mau chóng đưa con bé đi khám bệnh đi, chủ nhiệm Tô, cô lùi lại một chút được không?”
Phương Bảo Ngọc còn đánh Trần Tiểu Lệ hai cái rồi kéo nó bỏ chạy.
Hiển nhiên chính cô ta cũng không biết Trần Tiểu Lệ nói dối nên hoảng loạn, muốn bỏ trốn.
Tô Hướng Vãn không biết ở trong sách, lúc hai anh em đánh nhau, trong lòng người cha Tống Thanh Sơn nghĩ gì, nhưng bây giờ, với tư cách là cha mẹ bọn trẻ, cô rất phiền não.
Giống như lúc Lư Đản không có điểm số tốt, Cẩu Đản luôn cười nhạo nó thì lúc này, Trần Tiểu Lệ rõ ràng bị mề đay lại nói dối là bị người khác đánh, trong suy nghĩ của Lư Đản là Cẩu Đản thua rồi, cho nên lúc hết sự kiện ra về, Lư Đản đi phía trước hát một cách vui vẻ: “Hùng dũng oai vệ, khí phách hiên ngang, vượt qua áp lực…”
Cẩu Đản từ sau khi vào thành luôn học giỏi, giữ mình sạch sẽ, hơn nữa nó là đứa trẻ hướng nội, lại thường xuyên bị đánh nên ngoài Trần Tiểu Lệ, nó gần như không có bạn nào khác.
Vốn cho là Tống Phúc và Lư Đản đánh Trần Tiểu Lệ thật nên nó mới ra tay, không ngờ bị vả mặt.
Nó không giỏi thể hiện cảm xúc của mình, bị Lư Đản giễu cợt nên tức giận, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch.
Sau khi về nhà, Lư Đản ôm khẩu súng của nó, khí thế bừng bừng oai vệ, đứng trong sân nhắm vào Đại Sơn. Cẩu Đản biết điều hơn, vào bếp phụ Tô Hướng Vãn nấu cơm.
“Mẹ, sau này con không thể làm bạn với Trần Tiểu Lệ được nữa phải không?” đứa trẻ rụt rè hỏi.
Tô Hướng Vãn ra vẻ ngạc nhiên: “Không, con muốn làm bạn với ai là quyền của con, cái này do con quyết định, mẹ không quyết định thay con được”
Cẩu Đản dường như thở phào nhẹ nhõm: “Vậy mẹ cứ yên tâm, lần sau gặp Trần Tiểu Lệ, con nhất định sẽ dạy nó không được nói dối, nếu nó còn nói dối thì không còn là bạn của con nữa, thật đó”
Nếu ở gia đình bình thường, biết Trần Tiểu Lệ không có ý tốt với Cẩu Đản và Lư Đản, họ nhất định sẽ tận tình khuyên bảo con mình không qua lại với Trần Tiểu Lệ.
Nhưng Tô Hướng Vãn không làm vậy, bởi cô biết bản tính con người là tò mò, càng ngăn cản họ càng hiếu kỳ.
Giống như kiếp trước cô có một đồng nghiệp, là một cô gái xinh đẹp giàu có tốt bụng, nhất định đòi gả cho một tên phượng hoàng nam* có 3 bà chị gái, cha mẹ của cô ấy lo cho tương lai của con mình chỉ còn thiếu điều quỳ xuống cầu xin cô đừng cưới.
(*phượng hoàng nam: dùng chỉ những tên đàn ông có biệt tài ăn bám, bám váy phụ nữ)
Nhưng cuối cùng, cô vì tình yêu, nhất quyết phải gả cho tên phượng hoàng nam đó.
Sau khi kết hôn, ba bà chị gái cùng tên phượng hoàng nam thi nhau g*m c*n cô, còn cô, giàu có xinh đẹp như vậy mà ngay cả khi mua cho mình một chiếc áo lót giá 30 đồng, cũng bị tên phượng hoàng nam đó nói: Ba người chị của tôi chỉ dám mặc áo lót giá 10 đồng, cô mua áo tận 30 đồng, chẳng phải tính khí quá đại tiểu thư sao?
Cuối cùng, cô gái xinh đẹp giàu có đó phải ly hôn, khóc lóc bỏ về nhà.
Cô còn phải bồi thường một căn nhà cưới, phải biết đó là căn nhà ở khu tốt nhất của Bắc Kinh, có tiền cũng không mua được.
Cho nên Tô Hướng Vãn sẽ không phản đối Cẩu Đản chơi với Trần Tiểu Lệ, bởi chỉ qua việc chơi đó, Cẩu Đản mới có thể từ từ nhận ra bộ mặt thật của con bé, phải không?
Bây giờ nó vẫn còn ôm hy vọng rất lớn, nghĩ rằng Trần Tiểu Lệ nói dối, nó muốn giáo dục Trần Tiểu Lệ thành một đứa bé ngoan.
Nhưng sớm muộn sẽ có một ngày, nó phát hiện bản tính của Trần Tiểu Lệ có chết cũng không thay đổi, lúc đó nó sẽ hối hận, tự mình buông bỏ mối quan hệ này.
Mối quan hệ giữa hai anh em cũng như vậy.
Hai anh em Cẩu Đản cùng Lư Đản, từ khi sinh ra đã không được đối xử bình đẳng với nhau.
Lúc gia đình còn khó khăn, mẹ luôn có ý định bỏ đi nên hai anh em nó mới gắn kết với nhau.
Bây giờ gia đình ổn định, vì thành tích học tập, vì bạn bè đã dần dần khơi thông sự bất mãn ngày càng lan rộng.
Cho nên Tô Hướng Vãn bây giờ không cần phải khuyên bảo hai anh em đối xử với nhau tốt hơn, mà thật sự để hai đứa bộc lộ hết sự bất mãn đó ra, giải quyết một lần cho dứt điểm.
Tô Hướng Vãn thấy Cẩu Đản đi ra ngoài liền gọi Lý Thừa Trạch lại, bảo nó để ý đến 2 đứa, có thể đánh nhau nhưng không được làm cho nhau bị thương.
Sau đó cô bận bịu ở trong bếp nấu nướng, một lúc sau bên ngoài có tiếng nổ lớn, là tiếng súng.
Đại Sơn sủa dữ dội, bên ngoài im bặt, lúc sau vang lên tiếng Chi Chi khóc.
Tô Hướng Vãn đang rán bánh vòng dầu, nhấc nồi ra khỏi bếp than, chạy ra ngoài nhìn một cái, ba thằng bé đứng sững sờ, cây mơ trong góc tường có một lỗ thủng lớn.
Cẩu Đản siết chặt nắm đấm, trừng mắt nhìn Lư Đản: “Bắn trượt thì có ích gì? Đến đây, nhắm thẳng vào trán tao đây này”
“Trần Tiểu Lệ đó là cái đồ không ra gì, đến bây giờ mày vẫn không nhận ra, phì, nếu mày vẫn khốn kiếp như thế thì tao thật sự muốn bắn mày”, Lư Đản vừa nói vừa kéo cò súng, nhắm vào Cẩu Đản.
“Tống Đông Hải, từ từ, đưa cây súng cho mẹ, nhanh lên, nếu không có thêm một tiếng súng nữa là cả nhà ta sẽ ngồi tù đó” Tô Hướng Vãn hết sức cẩn thận đưa tay lấy cây súng từ chỗ Lư Đản.
Lư Đản giậm chân, xoay người đi vào nhà.
Cẩu Đản lau mặt, vẫn còn ra vẻ: “Con không sao, nó không phải là anh em của con, nó cũng xem thường con, chết thì chết, có gì phải sợ”
Tô Hướng Vãn nhốt Cẩu Đản vào phòng ngủ, thấy Lý Thừa Trạch vẫn đi theo đằng sau thì hỏi: “Hai đứa nó đánh nhau thế, còn con làm gì?”
Lý Thừa Trạch thấy cần phải giải thích: “Con cùng Tống Đông Hải tìm thấy một cái cò súng, đang nghiên cứu xem bắn như thế nào, giả bộ nạp một viên đạn để bắn vào cây mơ, Tống Tây Lĩnh đây là hiểu nhầm chúng con”
“Mấy tuổi mà dám nghịch súng? Ba con cũng là công an, chẳng lẽ con không biết trẻ con không được nghịch súng à?” Tô Hướng Vãn vừa nói vừa cầm cán chổi đánh hai cái vào mông Lý Thừa Trạch.
Lý Thừa Trạch xoa cái đầu nhỏ của mình, tức đến nhảy dựng lên: “Chẳng phải trước giờ cái súng đó không bắn được sao, ai biết là lại có thể sửa được?”
Nghe nói rất nhiều nhà có con trai, mỗi khi nhắc lại chuyện chúng nó lớn lên đều cảm thấy đó là một sự may mắn. Nhà có con trai nghịch ngợm phá phách mà lớn lên được đều dựa vào ông trời phù hộ, thật sự.
Ngày tết, đám trẻ con này không dạy không được, vì thế Tô Hướng Vãn tách hai đứa trẻ nhốt riêng ra, chờ Tống đoàn về, để người cha này ra mặt cùng nhau dạy con.
Tống đoàn lúc này đang ở trung tâm chỉ huy của hồ chứa nước.
Hắn không nghĩ tới, chồng của Lý Dật Phàm, Cốc Bắc, trước khi tan làm lại chạy tới trung tâm chỉ huy gặp hắn.
Nói hắn chuẩn bị, đại khái qua tết sẽ đến Thượng Hải tập huấn, sau đó tham gia một nhiệm vụ quân sự mang tên “571”
Tống Thanh Sơn ở phương diện đặt bom, phá mìn đều thuộc hàng ngũ đứng đầu cả nước.
Bình thường không nói, nếu bên ngoài có biến động, hắn luôn là một trong những người đầu tiên bị gọi đi.
Hắn theo bản năng hỏi: “Là nhiệm vụ quân sự do thủ đô phê duyệt à? Vì Đài Loan khiêu khích nên hành động à?”
Cốc Bắc cơ bản cũng không rõ, chỉ nói đây là thượng cấp của hắn ra lệnh, bảo hắn đến truyền đạt lại, trao đổi với Tống Thanh Sơn vài câu rồi rời đi.
Tống Thanh Sơn từ sau nhiệm vụ ở đảo Trân Bảo năm 68 cũng chưa đi tham chiến bên ngoài thêm lần nào.
Dĩ nhiên, với một người lính mà nói, cảm giác được tham gia vào một trận chiến là kích động và khẩn trương, giống như một thanh kiếm được rút ra khỏi vỏ, làm cho tâm trạng sục sôi.
Cho nên trên đường về nhà, hắn vô cùng cao hứng.
Vừa về đến cổng đại viện, thấy Tống lão tam đứng bên ngoài.
“Đi vào đi, sao không vào?” Tống Thanh Sơn hỏi.
Tống lão tam vác trên vai một chiếc bao lớn, hạ xuống đưa cho Tống Thanh Sơn, lau mặt nói: “Anh cả, không có gì, cha mẹ hiện tại rất tốt, em tạm thời ở nhà chăm sóc, hiếu kính cha mẹ. Đây là khoai tây và cà rốt trồng trong vườn nhà, cùng hai chiếc móng giò, để cho bọn trẻ ăn, em đi trước”
“Chú rốt cuộc làm sao?” Tống Thanh Sơn thấy bộ dạng như có tang của Tống lão tam thì hỏi thêm một câu.
Tống lão tam ra vẻ cười đùa: “Anh, em không sao, anh mau vào đi”
Tống Thanh Sơn mở bao ra nhìn, quả nhiên có nửa túi khoai tây cùng cà rốt, củ cải.
Tống lão tam còn để trong đó 2 cái móng giò được cạo lông, thui sạch sẽ.
Bọn trẻ con ở nhà không có thịt là không vui.
Năm nay đơn vị của Tống Thanh Sơn phát phúc lợi không nhiều, mà thịt của Liên đoàn phụ nữ phần lớn phát cho các hộ nghèo khó, Tô Hướng Vãn là lãnh đạo, được nhiều hơn 4 cái móng heo.
Thêm 2 cái này, hôm nay có thể được ăn một bữa móng heo ngon lành rồi.
Tống đoàn trong lòng vui vẻ, kết quả vừa bước vào cửa đã bị tạt một gáo nước lạnh,
Cây súng máy hạng nhẹ 1915 bắn nát nửa cái cây, Tô Hướng Vãn tống cây súng vào ngực Tống Thanh Sơn: “Không phải anh nói không có cò súng thì đây là khẩu súng vô dụng sao? Anh nói đi, làm sao con trai anh lấy được cò súng, còn lắp nó lên, vừa rồi bắn một phát phá nửa cái cây, may mà Lý Dật Phàm đã về Tần Châu ăn tết, không có ai ở bên đó, nếu không anh chờ quân pháp bế anh đi”
“Tiểu tử giỏi, thật là lợi hại”, Tống Thanh Sơn thử kéo chốt, hơi kẹt, nhưng thực sự vẫn lên đạn được.
Phải biết, 1915 là loại súng khó chơi nhất.
Nghe nói trong trận chiến, lính Mỹ cầm khẩu súng này trong chiến hào cũng chỉ giơ lên vậy cho oai, bởi vì nó thật sự khó lên nòng. Vì thế khi được phát súng này, bắn không bắn được, họ chỉ có thể giơ tay đầu hàng.
Tống đoàn tựa như phát hiện ra châu lục mới, ngồi trong bếp nghiên cứu cây súng: “Thằng nhóc này đúng là sửa được, cái bu lông này chắc là nó tìm được trong thùng phụ tùng của tôi. Tôi nghĩ sau này nó không nên làm gì khác, chỉ cần nộp đơn vào trường quân sự là được."
“Vấn đề bây giờ không phải là con trai anh có thi vào trường quân sự hay không, nó thiếu chút nữa bắn vào đầu anh em mình, anh vẫn ngồi đây mà đắc ý à?” Tô Hướng Vãn cảm thấy đầu óc người này thật sự có vấn đề.
Hai đứa con trai đánh nhau muốn chết, vậy mà hắn lại nghĩ đến khả năng thiên phú về vũ khí của Lư Đản.
“Em nói bọn nó trong tương lai sẽ như thế nào?” Tống Thanh Sơn đột nhiên ngẩng đầu hỏi.
Tô Hướng Vãn nói: “Xích mích thành thù, rút súng mặt đối mặt”
“Vậy em bây giờ muốn tôi làm thế nào?” Tống Thanh Sơn lại hỏi.
“Mục đích cuối cùng đương nhiên là phải cho anh em nó hoà hảo với nhau”, Tô Hướng Vãn nói.
Tống Thanh Sơn dựng cây súng lên nói: “Còn có Trần Tiểu Lệ đó, em có nói qua, anh em nó vì cô gái này mà xích mích thành thù, phải không?”
Truyện sau này là như vậy:
Khi còn bé, Trần Tiểu Lệ chỉ thích Tống Tây Lĩnh, bắt nó cả ngày ăn trộm đủ thứ cho mình, nhưng vì nó có giọng phổ thông tốt, vẻ ngoài xinh đẹp nên lớn lên đã vào học trường phát thanh, sau đó trở thành người dẫn chương trình phát thanh ở Tần Châu.
Lúc này, nó thích Tống Đông Hải đang làm cảnh sát hình sự, chủ động theo đuổi, sau đó hai người đột nhiên có một đêm ngủ với nhau.
Kết quả vừa vặn bị Tống Tây Lĩnh bắt được.
Dù sao, hồi nhỏ nó gần như được Tống Tây Lĩnh nuôi lớn nên có chút sợ, không biết phải đối phó với Tống Tây Lĩnh thế nào.
Nó mới nghĩ ra cách, nói Tống Đông Hải c**ng b*c nó.
Hai anh em vì một người phụ nữ như vậy mà rút súng chỉ vào mặt nhau, chân chính thành tử thù.
“Em muốn tôi làm thế nào?” Tống Thanh Sơn hỏi.
Tô Hướng Vãn nói: “Giáo dục bọn trẻ có lúc người cha dạy riêng, người mẹ dạy riêng, nhưng thường là phải hợp tác với nhau, cho nên anh làm người xấu, tôi làm người tốt, anh đi chọc tức bọn chúng, càng tức giận càng tốt”
Ba mươi tết, pháo nổ thưa thớt, hai vợ chồng bắt đầu dạy con như vậy.