"Tống Thanh Sơn, tiền đó cũng không phải của anh, xây nhà trẻ thì có lợi gì cho anh? Anh làm như vậy thì đừng trách tôi dùng việc công trả thù tư”, Lưu Tại Dã quăng bát, đá ghế, quay người bước đi.
Nhưng ngày hôm sau, số tiền mà Tào Kim Vượng biển thủ từ Ủy ban cách mạng huyện Thanh Thủy đã được chuyển đến Liên đoàn phụ nữ huyện.
“Cô làm được rồi à?” Lý Dật Phàm cũng coi như hiểu về con người Lưu Tại Dã, không nghĩ Tô Hướng Vãn có thể lấy được tiền từ hắn.
3 vạn được chuyển trực tiếp đến phòng tài chính của huyện, việc xây nhà trẻ đã có thể bắt đầu được rồi.
Lý Dật Phàm cũng rất nhanh chóng điều Lưu Đường đi đốt lò hơi, Tô Hướng Vãn được bổ nhiệm làm chủ nhiệm Liên đoàn phụ nữ.
Lưu Tại Dã đương nhiên nổi giận, sau khi chuyển tiền, hắn liền oanh oanh liệt liệt mở một chiến dịch vận động ở huyện Thanh Thủy. Trước tết, tất cả cán bộ của huyện Thanh Thủy đều bị buộc phải xuống nông thôn làm công tác thủy lợi, khiến cho mọi người như tróc một lớp da.
Tô Hướng Vãn vì phải giám sát việc đấu thầu và khởi công xây dựng nhà trẻ nên thoát được kiếp nạn đó.
Nhất là Lý Dật Phàm, người độc mồm độc miệng nhất, cũng là người mắng chửi Lưu Tại Dã nhiều nhất.
Lưu Tại Dã đích thân ra lệnh cho cô phải ra đồng làm việc, làm những công việc bẩn thỉu và mệt mỏi nhất, cơ hồ muốn tra tấn Lý Dật Phàm đến chết.
“Lưu Tại Dã, anh cũng quá là quá phận đi, chẳng phải chỉ là 3 vạn đồng thôi sao, anh có thể không quyên góp mà. Đằng này anh nguyện ý quyên góp thì tại sao còn buộc chúng tôi xuống nông thôn lao động?” Lý Dật Phàm bộ dạng như muốn xông lên đánh nhau.
Bộ dạng Lưu Tại Dã vô cùng càn rỡ, bất cần: “Tôi không có con, việc xây nhà trẻ liên quan gì đến tôi? Tôi là bị Tống Thanh Sơn ép, cô muốn trách thì trách vợ chồng Tống Thanh Sơn đi. Dù sao trong lòng tôi khó chịu thì tôi phải đòi lại những gì tôi không vui."
Lý Dật Phàm phương diện nào cũng đều hoàn hảo, chỉ ghét nhất phải làm những công việc bẩn thỉu. Lúc về, thấy bên nhà hàng xóm vô cùng náo nhiệt, còn nghe thấy Chi Chi đang hát thì không chịu nổi nữa.
Đập cửa xông vào, Chi Chi đang vừa múa vừa hát, đứa nhỏ thật ra rất đáng yêu, nhưng Lý Dật Phàm vẫn tức giận: “Tô Hướng Vãn, tôi không thể không nói là cô mê chức tước muốn điên rồi. Lưu Tại Dã, người của Ủy ban cách mạng đó, hắn là con chó điên. Cô đòi được 3 vạn đồng từ chỗ hắn, có thể xây 3 nhà trẻ nhưng Lưu Tại Dã nói hắn sẽ làm cho tất cả cán bộ của huyện phải lao động tập thể trong 3 tháng, đến lúc đó công việc của huyện bị bỏ bê, công tác không ai làm thì phải làm thế nào?”
“Tôi sẽ tìm biện pháp, chị đừng lo, chị Lý”, Tô Hướng Vãn thấy Lý Dật Phàm kích động thì vội vàng nói.
“Cô có thể chịu trách nhiệm được không? Tôi nói cho cô biết, nếu Lưu Tại Dã nhất định bắt mọi người phải lao động 3 tháng, chức chủ nhiệm phụ nữ này cứ giao lại cho Lưu Đường đi. Ông ta không có thành tích gì, nhưng ít nhất cũng không gây chuyện”
Nói xong Lý Dật Phàm đập vào cửa, tức giận thở phì phì đi về.
Tô Hướng Vãn quay đầu nhìn, mấy cô bé trong nhà đang giương đôi mắt tròn xoe nhìn cô.
“Đến đây, cô tiếp tục dạy các con hát”, Tô Hướng Vãn cười nói.
Gần đến ngày 30, Tống Thanh Sơn về thôn Tiểu Tống, đón Lư Đản đang luyện công phu với lão Sinh đầu về nhà đón năm mới.
Cẩu Đản vẫn khắng khít với Trần Tiểu Lệ, rất may là đứa trẻ chưa tiến triển đến giai đoạn ăn trộm, bài tập vẫn làm rất tốt nên Tô Hướng Vãn chỉ có thể tạm thời bỏ qua.
Vào ngày 29 tết, như thường lệ, Liên đoàn phụ nữ sẽ tổ chức một hoạt động thăm hỏi tại quảng trường nhân dân.
Chuyện này là một tay Tô Hướng Vãn tổ chức.
Hôm nay toàn thể lãnh đạo trong huyện đều tham gia, bởi vì các đơn vị đều đã nghỉ tết nên hiện trường rất nhộn nhịp.
Tô Hướng Vãn mời Lưu Mẫn Ly đến làm chủ trì, dĩ nhiên chuyện này không nói cho Lưu Tại Dã biết trước bởi vì cố tình chuẩn bị cho hắn một cái bất ngờ thật lớn.
Hoạt động đầu tiên đương nhiên là lãnh đạo phát biểu, sau đó là thăm hỏi các gia đình khó khăn, tiếp đó, Tô Hướng Vãn ngỏ ý muốn mời Lưu Mẫn Ly lên phát biểu.
"Trong công tác của Liên hiệp Phụ nữ huyện Thanh Thủy năm nay, chúng tôi vô cùng biết ơn sự ủng hộ của các vị lãnh đạo và sự hợp tác của người dân. Tuy nhiên, người mà Liên hiệp Phụ nữ chúng ta biết ơn nhất là một nam đồng chí tên là Lưu Tại Dã, cũng là chủ nhiệm Ủy ban cách mạng huyện. Nhờ có sự ủng hộ của anh ấy, chúng ta sẽ xây dựng ba nhà trẻ bắt đầu từ năm nay. Ba trường này có thể nhận 1.000 học sinh cùng một lúc. Có thể nói đây là sự giải phóng lớn lao cho các đồng chí nữ trong huyện chúng ta. Bây giờ, xin mời Lưu Tại Dã lên sân khấu." Lưu Mẫn Ly nói đầy nhiệt tình, thanh âm sục sôi, nhìn phía dưới khán đài, ánh mắt tìm người ở góc xa.
Lưu Tại Dã hôm nay cũng có mặt, nhưng hắn vốn không hứng thú với những hoạt động như vậy, vì thế hắn đứng trong góc, khi dễ Lý Thừa Trạch và Tiểu Chi Chi.
Chi Chi hôm nay trang điểm trên mặt rất buồn cười, mắt xanh môi đỏ, còn đặc biệt hai má bôi hồng rực, dùng cách nói của Lưu Tại Dã, là xấu như một con vẹt lông xanh mỏ đỏ.
“Thật xấu xí, tiểu nha đầu này thật là xấu xí. Thừa Trạch, mày nói tao nghe thử coi, cả ngày mày cứ mang theo cái con bé xấu xí như thế này à?”
Lý Thừa Trạch cũng cắn môi, liếc mắt nhìn, nhưng không nói gì.
Lưu Tại Dã nói thêm: “Có biết không, đầu năm mới, trường cấp hai trong huyện của mày sẽ không được học, tất cả con mẹ nó đi lao động cho tao, từng người một, muốn đi học à, nằm mơ đi”
Lý Thừa Trạch vẫn không nói một lời nào.
Chi Chi ngược lại, nói một câu: “Trong lòng ông đặc biệt hâm mộ ba tôi, hâm mộ đến chết”
“Hâm mộ ba mày cái rắm”, Lưu Tại Dã phì một tiếng: “Một tháng chỉ có 80 đồng tiền lương, con nít cũng không nuôi nổi, hôm trước đi tắm, q**n l*t của hắn toàn là lỗ thủng, ha ha ha”
Chi Chi cùng Lý Thừa Trạch bị chọc tức, cả hai nghiến răng nghiến lợi.
Nhưng nhìn thấy Lưu Mẫn Ly lên sân khấu, cả hai đứa vội vàng xoay người chạy.
Vừa đúng lúc này Lưu Mẫn Ly gọi hắn lên sân khấu, Lưu Tại Dã vuốt tóc thật cao, nghênh ngang bước lên.
"Tiếp theo, xin mời tất cả trẻ em từ các gia đình nghèo ở huyện Thanh Thủy hát một bài hát cho đồng chí Lưu Tại Dã để bày tỏ lòng biết ơn vì đã quyên góp xây dựng nhà trẻ cho trẻ em." Ngay khi Lưu Mẫn Lệ rời khỏi micrô, cô ấy nói: "Anh, bài hát do phó chủ nhiệm Tô viết, vũ đạo do em phụ trách, mau ngồi xuống xem, tất cả đều là nhảy múa cho anh đó”
Một đám trẻ con chỉ khoảng 5 tuổi, nhỏ nhất chừng 3-4 tuổi, quần áo chỉ có thể gọi là sạch sẽ và đầy mảnh vá, dẫn đầu thực sự là bé Chi Chi vừa bị hắn khi dễ.
Đứa trẻ bước lên phía trước, đứng yên, giơ tay ra bắt đầu hát: “Mẹ, dưới ánh trăng, âm thầm, con nhớ mẹ…”
Lưu Tại Dã nhìn Chi Chi, đằng sau là một nhóm bé gái 4-5 tuổi.
Tất cả đều vẽ mắt xanh môi đỏ, nhìn thì rất buồn cười nhưng giọng hát trong veo, hát bài về mẹ.
Mẹ Lưu Tại Dã mất sớm, lúc ở Sơn Đông hắn ở cùng nhóm các chiến sĩ cách mạng cho đến khi nhóm đó bị g**t ch*t.
Hắn không nhớ rõ khuôn mặt của mẹ như thế nào, nếu nói về cái mà hắn nhớ nhất, có lẽ là vợ hắn, Mã Xuân Hoa, người phụ nữ dịu dàng, hiền lành, khuôn mặt luôn vàng vọt vì bệnh viêm gan.
“Thế giới rộng lớn, chỉ có tình yêu của mẹ là hoàn mỹ. Nơi chân trời nhớ lời mẹ nhắn nhủ, thế giới rộng lớn chỉ có tình yêu của mẹ trao hết cho con, để nụ cười con giống như nụ cười của mẹ”, bọn nhỏ vẫn hát nhẹ nhàng.
Lưu Tại Dã hầu như ít chú ý đến Tiểu Chi Chi, ngoài việc không thích mái tóc vàng hoe của con bé thì cũng bởi tính cách nó không có gì nổi bật.
Nhưng vào lúc này, khi đứa trẻ cất tiếng hát, hắn đột nhiên nhớ lúc mẹ hắn chết đã từng dặn dò hắn nhất định phải làm điều thiện. Lúc vợ hắn chết cũng từng nói, cho dù trong bất kỳ hoàn cảnh nào cũng không thể ức h**p trẻ con.
Lưu Tại Dã lúc này sắp tức chết.
Lưu Tại Dã hận nhất chính là chuyện tình cảm, mà Tô Hướng Vãn cứ hết lần này đến lần khác làm cho hắn dính vào chuyện tình cảm.
Hắn ngồi không yên, muốn đứng lên, không, hắn muốn khóc, hắn cảm thấy mình đã làm rất nhiều điều hổ thẹn với mẹ, cũng hổ thẹn với người vợ cả đời chưa được làm mẹ của hắn.
Lúc này, trên sân khấu, không biết Tô Hướng Vãn lấy đâu ra bó hoa giả bằng nhựa, đưa vào tay Chi Chi, con bé nhón chân đi tới trước sân khấu, trao bó hoa cho hắn.
“Chú Lưu, những đứa trẻ trong vườn trẻ chúng con sẽ mãi mãi nhớ ơn chú, bởi vậy vườn trẻ của chúng con có tên là vườn trẻ Tại Dã”
3 vạn đồng, đổi được cái quyền đặt tên.
Thử hỏi có cảm động không?
Mấy cô bé phía sau hát xong thì mắc cỡ bỏ chạy, chỉ có một mình Chi Chi tự nhiên thoải mái, giọng nói trong trẻo cao vút mang hoa tặng Lưu Tại Dã.
Lý Dật Phàm ngồi bên cạnh sân khấu, thấy Tô Hướng Vãn bước lên thì kéo tay cô lại nói: “Đó là một kẻ cặn bã, một con chó điên, tôi bảo cô nghĩ cách đối phó với hắn, cô lại cho bọn trẻ con hát cho hắn nghe?”
“Thiên xuyên vạn xuyên, mã thí bất xuyên*, nịnh bợ chưa bao giờ là vô ích”, Tô Hướng Vãn cúi xuống nói: “Chị không thấy hắn sắp khóc rồi sao?”
(*Thiên xuyên vạn xuyên, mã thí bất xuyên: Mã thí ở đây nghĩa là mông ngựa, trong cụm từ “vuốt mông ngựa”, ám chỉ chiêu nịnh hót lấy lòng. Câu trên có nghĩa là ngàn vạn cách có thể thất bại, chứ nịnh bợ luôn luôn là vô địch, vì ai mà chả thích nghe nịnh hót)
Lý Dật Phàm vừa rồi nghe bài hát xong cũng muốn khóc, thấy Tô Hướng Vãn định đi lại kéo cô lại: “Bài hát đó ở đâu ra? Nó làm tôi cảm thấy không thoải mái, nhưng tôi nghĩ nó rất hay."
Trong lòng Tô Hướng Vãn thầm nghĩ, trong tương lai, ở các sự kiện từ thiện lớn, muốn làm người ta rơi lệ, muốn đánh vào tình cảm người ta, không thể không có những bài hát như “Trái tim biết ơn” và “Bầu trời rộng lớn”.
Cô đã nghe nhiều những ca khúc như thế nên đã được miễn dịch, nhưng những người ở đây chưa từng nghe qua, cả hội trường là một mảnh trầm mặc.
Ca khúc đã hát xong được một lúc, ban đầu là thưa thớt vài tiếng vỗ tay, nhưng rồi tiếng vỗ tay ngày càng nhiều, càng lớn, vỗ tay rất lâu.
Lưu Tại Dã vẫn ngồi yên ở phía trước, không nói lời nào.
Nhưng Tô Hướng Vãn khẳng định, ngày mai hắn sẽ xóa bỏ lệnh bắt cán bộ huyện xuống nông thôn lao động.
Hoạt động mới diễn ra được một nửa, tiếp đó là tiết mục biểu diễn của các cô gái đoàn văn công.
Tô Hướng Vãn bước xuống phía dưới, gần đây cô bận rộn tập luyện tiết mục để lấy lòng Lưu Tại Dã trước thềm năm mới, vì thế cô không có thời gian để ý đến bọn nhỏ.
Vừa rồi hình như cô thấy Lư Đản và Cẩu Đản lại đánh nhau phía dưới sân khấu.
Tâm lý ghen tị của trẻ con, đôi khi rất khó hòa giải.
Lư Đản vốn là đứa bướng bỉnh, trong lòng chỉ nhận thức anh em, vì thế nếu Tống Phúc bị khi dễ thì nó phải giúp đỡ.
Mà Cẩu Đản bây giờ lại một lòng một dạ với Trần Tiểu Lệ.
Hai đứa Tống Phúc, Trần Tiểu Lệ sống không xa khu đại viện cán bộ nên gần như ngày nào cũng gặp Lư Đản và Cẩu Đản.
Tô Hướng Vãn mới bước từ trên sân khấu xuống, chen khỏi đám đông được vài bước thì đột nhiên có một người phụ nữ túm lấy, giơ tay tát vào mặt cô.
Tô Hướng Vãn kiếp trước đã luyện tập Taekwondo, vì thế mà khi còn ở Hải Tây cô mới đánh nhau được với tên đàn ông khỏe như Mã Hỉ Quân, tốc độ phản ứng của cô rất nhanh.
Bắt được cánh tay của người phụ nữ, Tô Hướng Vãn lật ngược lại, suýt chút nữa thì bẻ gẫy cái tay đó.
“Đánh người, chủ nhiệm hội phụ nữ đánh người”, tiếng hét chói tai đó là của Phương Bảo Ngọc.
“Phương Bảo Ngọc, cô không bị sao đấy chứ, cô muốn gì?” Tô Hướng Vãn buông tay, cao giọng hỏi.
Phương Bảo Ngọc vò cho đầu tóc rối tung, hét lớn: “Phì, Tô Hướng Vãn còn là chủ nhiệm hội phụ nữ, tôi nói cho mọi người biết, cô ta là người không có gia giáo, con cô ta đánh con gái tôi, trên người nó đầy vết thương, mọi người phân xử giúp tôi chuyện này phải như thế nào?”
“Con của chủ nhiệm hội phụ nữ đánh người, còn đánh cả con của người này à?” trong đám đông đột nhiên vang lên tiếng ồn ào.
Ngay cả mấy cán sự của hội phụ nữ cũng vây quanh, xin lỗi Phương Bảo Ngọc: “Đứa nhỏ có thể do không cẩn thận, vị đồng chí này, chuyện cá nhân đừng làm ầm ĩ ở đây được không?”
Phương Bảo Ngọc không thèm quan tâm, tóc tai rũ rượi, không biết ai đẩy Lư Đản qua, liền tát cho nó một cái: “Phì, tôi không quan tâm, lúc trước khi còn ở thôn Tiểu Tống, Tô Hướng Vãn chính là ngang ngược, thích thì đánh, thích thì làm loạn, xưng bá ở thôn Tiểu Tống. Ngay cả mẹ chồng, cô ta thích đánh thì đánh, không ra cái gì cả. Cô là cán bộ đó, Tô Hướng Vãn, con tôi bị đánh rồi, đến đây đánh luôn cả tôi đi, đánh đi”
Là cán bộ, đương nhiên Tô Hướng Vãn không thể đánh người khác trước mặt mọi người.
Nhưng cô không thể để cho Phương Bảo Ngọc đánh Lư Đản, cô vẫn túm lấy cô ta: “Phương Bảo Ngọc, trước đám đông, cô đừng la lối um sùm như vậy”
“Người nhà tôi đều bị cô phá cho tan nát, khi cô phá gia đình tôi, sao không nghĩ đến hôm nay tôi khóc lóc om sòm?” người càng đông, Phương Bảo Ngọc càng mạnh miệng, gào thét lớn hơn: “Mau tới đây, mọi người nhìn xem cán bộ hội phụ nữ đánh người như thế nào. Nếu đã đọc Thủy Hử, mọi người có biết Cao Nha Nội và Cao Cầu* trong Thủy Hử không, cô ta là Cao Cầu, con cô ta là Cao Nha Nội”
(*Cao Cầu và Cao Nha Nội là hai nhân vật trong truyện Thủy Hử. Cao Cầu là một nhân vật thủ đoạn, nhờ đá cầu giỏi nên được hoàng đế nhà Tống khi đó là Tống Huy Tông trọng dụng, có quyền hành lớn trong triều, cuối cùng được phong chức thái úy. Cao Nha Nội là con nuôi của Cao Cầu, dựa hơi cha nuôi, là một kẻ ngang tàng, háo sắc, hống hách)
Lại còn nhắc đến cả truyện Thủy Hử, Tô Hướng Vãn cảm thấy sau lưng Phương Bảo Ngọc hẳn có một nhóm quân sư tư vấn.
Hôm nay ngoài bí thư huyện ủy không đến, ít nhất ba phó chủ tịch huyện cùng chủ tịch Lý Dật Phàm đều có mặt.
Phương Bảo Ngọc lôi kéo Lư Đản, giằng co trong đám đông, rất nhanh công an huyện có nhiệm vụ duy trì trật tự đã có mặt.
Hôm nay Phương Bảo Ngọc chính là muốn làm lớn chuyện.
Vì thế muốn làm loạn thì làm loạn, muốn hét thì hét, cô ta muốn Tô Hướng Vãn phải mất mặt trước mặt các cán bộ lãnh đạo của huyện.
Dù sao anh trai Phương Cao Địa, cháu lớn Phương Kim Hoán đều vì Tô Hướng Vãn mà chết.
Nếu là đàn ông, hẳn đã bị Phương Bảo Ngọc làm cho mất hết mặt mũi rồi.
Nhưng Tô Hướng Vãn không phải là đàn ông, cô là phụ nữ, còn là phụ nữ cực kỳ mạnh mẽ.
Phụ nữ thời này vì không có điều kiện nên hầu như không đeo thắt lưng, họ chỉ đeo một dây vải nhỏ buộc quanh thắt lưng. Tô Hướng Vãn giả bộ bị đám đông xô đẩy ngả về phía Phương Bảo Ngọc, thừa dịp cô ta không chú ý, giở chiêu giật dây buộc lưng quần của cô ta ra.
Túm dây buộc quần của Phương Bảo Ngọc, Tô Hướng Vãn còn hét lớn: “Bảo Ngọc, đừng có kích động, cô nhìn xem, dây lưng tuột rồi này, mau kéo quần lên”
Phải biết rằng rất nhiều năm trước khi mở cửa cải cách, khi may quần đều không may theo vòng eo. Để có thể mặc được lâu nhất có thể, tất cả quần đều được may với bụng và mông rất rộng nên khi bị tuột dây lưng, quần sẽ tụt xuống.
Phương Bảo Ngọc quả nhiên không giằng co với Lư Đản, không náo loạn nữa, dùng cả hai tay để kéo quần lên.
Lúc này có rất nhiều người vây lại xem.
Tô Hướng Vãn nhìn xung quanh, thấy Trần Tiểu Lệ trong đám đông liền lập tức lôi lại.
Phương Bảo Ngọc chắc chắn muốn gây rối, nhưng không có lửa làm sao có khói, cô thật sự muốn xem Trần Tiểu Lệ rốt cục đã lấy gì để ly gián hai anh em Lư Đản, Cẩu Đản, xúi giục bọn chúng đánh nhau, còn gây rối trong hội trường này.