“Học toán không tốt đúng không?” Tống đoàn mở sách ra, chỉ vào mũi Lư Đản nói: “Chờ đó, ba cho con xem thứ hay ho”
Tô Hướng Vãn thầm nghĩ, anh ta thì có cái gì hay ho mà mình chưa thấy chứ.
Tống đoàn quay người đi ra ngoài, một lúc sau thật sự cầm vào một khẩu súng máy đặt lên giường, tháo băng đạn ra, chỉ vào Lư Đản: “Có mấy viên đạn?”
Lư Đản đếm: “5 viên”
“Đúng rồi, ba cho con thêm 5 viên, giờ có mấy viên?”
Lư Đản cả người hưng phấn, đếm: “10 viên”
“Được, ba cho thêm 5 viên, giờ thì sao?” Tống đoàn hỏi càng nhanh: “Nhắm mắt lại và trả lời, trả lời đúng thì cây súng và số đạn này là của con”
Lư Đản kích động, nhắm mắt lại nói: “15 viên”
...
“Bây giờ ba cho con 6 viên trước, sau đó cho thêm 6 viên, tổng cộng là bao nhiêu viên?” Tống đoàn ném một nắm đạn ra, Lư Đản nhắm mắt lại, nắm viên đạn hét: “12 viên!”
Tống đoàn lắp tất cả đạn lại vào băng, ném lên giường đất nói: “Nếu sáng mai con thuộc lòng bảng cửu chương, cây súng này thuộc về Tống Đông Hải”
Lư Đản nhìn một cái, hét lên rồi chạy vào góc nhà ngồi học bảng cửu chương.
“Đây là súng đó, anh không sợ à? Tống đoàn, có súng có đạn đó, anh định chỉ vì dạy nó học toán mà ép phạm tội à?” Tô Hướng Vãn nói.
Tống Thanh cởi cúc áo, khom người rửa mặt cho Chi Chi, cười giải thích: “Đó là Chauchat M1915, loại súng máy hạng nhẹ tệ nhất trong lịch sử, không thể bắn trúng được. Người Pháp luôn thua trận, một phần cũng vì loại súng này. Chốt của khẩu súng này bị mất rồi, không có hại gì cả, nếu có ích cho đứa nhỏ luyện trí nhớ thì cứ để nó chơi”
Khỏi phải nói, sáng hôm sau chưa đến 6 giờ, Lư Đản gõ cửa, nhắm mắt bước vào bắt đầu đọc bảng cửu chương, không chỉ đọc xuôi mà còn đọc ngược được.
Đọc xong, nó nghiêm trang ôm khẩu súng máy đi.
Đánh trúng sở thích, bọn trẻ đương nhiên biết không dám cầm súng đi ra ngoài, hơn nữa cũng không có cò súng, nhưng bọn chúng có thể cầm và chơi trong sân.
Băng đạn hình cung đó là đồ vật mà Lư Đản yêu quý nhất, mỗi tối trước khi đi ngủ đều lau một lần.
Lấy súng đạn làm trung tâm, Tống Thanh Sơn bắt đầu giao bài tập cho thằng bé. Lư Đản ôm cây súng dài gần bằng người nghênh ngang đi tuần tra trong sân, lúc thì giơ ra với Đại Sơn, lúc lại chĩa vào đàn gà, nó đã có thể cộng trừ trong phạm vi 1000 mà không cần viết ra giấy, chỉ cần cộng bằng miệng.
Giống như biến gỗ mục thành vàng, cuối học kỳ, Lư Đản thật sự đạt 89 điểm, thiếu đúng 1 điểm nữa là lọt vào top 3 của lớp.
Cái này Tô Hướng Vãn phải công nhận không thể không phục.
Cẩu Đản gần đây rất thân thiết với Trần Tiểu Lệ, đi học tan học đều cùng nhau, gắn bó không rời.
Trần Tiểu Lệ này các phương diện khác đều khá tốt, mới từ Tần Châu tới. Mẹ nó đã bỏ mặc nó, nó phải quay về huyện nhỏ này, lại có thêm mẹ kế Phương Bảo Ngọc. Mặc dù Phương Bảo Ngọc vì để nịnh chồng nên rất thân thiết quan tâm đến Trần Tiểu Lệ, nhưng dù sao, mẹ của Trần Tiểu Lệ làm việc ở Tần Châu và có tiền. Vì thế, hồi còn ở Tần Châu, Trần Tiểu Lệ tiêu pha rất lớn, trong người lúc nào cũng có tờ 10 đồng.
Bây giờ Phương Bảo Ngọc không cho nó tiền, ba nó là Trần Kiến Quốc càng không cho, nó lại là đứa tham ăn, luôn đứng bên ngoài cung tiêu xã, nhìn những thứ bày bán bên trong mà ch** n**c miếng.
Sau đó nó liền năn nỉ Cẩu Đản mua đồ cho nó.
Mỗi tháng Cẩu Đản có 5 đồng tiền tiêu vặt, nó mua 2 lần kẹo đường, 2 lần hạt dưa ngũ vị là hết.
Trần Tiểu Lệ m*t ngón tay, âm thầm nói với Cẩu Đản: “Tống Tây Lĩnh, hay là cậu ăn trộm một bọc hạt dưa ngũ vị đi, tôi xin cậu đó, được không?”
Nếu như không có sự dạy dỗ của Tô Hướng Vãn, Cẩu Đản hẳn đã chạy đi ăn trộm rồi.
Nhưng bây giờ ít nhất Cẩu Đản cũng đã biết, muốn làm người đường đường chính chính thì không thể ăn trộm.
Cho nên nó hỏi vay Lý Thừa Trạch 5 xu, mua mấy gói hạt dưa ngũ vị cho Trần Tiểu Lệ.
Trần Tiểu Lệ trong giờ không chịu học, chỉ tí tách cắn hạt dưa, đến lúc nghỉ đông thì ngày nào cũng chạy đến sân đại viện để chơi với Cẩu Đản.
Lư Đản vì luyện công phu với lão Sinh đầu mà đợt nghỉ này đã về thôn Tiểu Tống, trong nhà chỉ còn Lý Thừa Trạch vừa làm cha vừa làm mẹ, trông chừng cả Cẩu Đản và Chi Chi.
Hôm nay Cẩu Đản lại mượn nó 2 xu đi mua hạt dưa, hại nó không có tiền mua kẹo cho Chi Chi.
Nó thích nhất là tét mông Chi Chi, còn thích sai bảo Chi Chi làm việc cho mình. Tô Hướng Vãn bận rộn buổi trưa không về, nó sẽ bắt Chi Chi dọn giường, cho gà ăn, cho chó ăn, cho nên Chi Chi hận nó đến nghiến răng nghiến lợi.
Một ngày không cho 2 viên kẹo, Chi Chi càng ghét nó nhiều hơn.
Lúc Lý Thừa Trạch dẫn Chi Chi ra ngoài, tình cờ thấy Trần Tiểu Lệ và Cẩu Đản đang đứng trước cung tiêu xã.
Tiểu nha đầu Trần Tiểu Lệ này thực sự tham ăn, nhìn cái gì cũng muốn, mà Cẩu Đản như bị quỷ ám, tìm mọi cách để thoả mãn nó.
Lý Thừa Trạch suy đi nghĩ lại, buổi tối lúc Tô Hướng Vãn tan làm, liền nói cho cô nghe những gì Cẩu Đản đang làm trong kỳ nghỉ đông.
“Nó cứ tiếp tục như vậy không được, kiểu gì cũng sẽ bị con bé kia làm hư”, Lý Thừa Trạch lo lắng: “Dù gì nó cũng là em trai con, con không thể trơ mắt nhìn nó lại đi ăn trộm”
Có thể nói, lúc này Cẩu Đản và Trần Tiểu Lệ dính nhau như mật với đường.
Mặc dù bây giờ Cẩu Đản chưa đến mức đi ăn trộm, nhưng nếu Trần Tiểu Lệ muốn ngày một nhiều, liệu nó có giơ tay ra ăn trộm không?
“Chuyện này con không phải lo, dì có cách rồi”, Tô Hướng Vãn nói.
“Nhưng con tin là Cẩu Đản không hẹn hò gì với Trần Tiểu Lệ đâu, chỉ là bạn bè thôi, dì đừng hiểu lầm”, Lý Thừa Trạch còn nói.
Tô Hướng Vãn đột nhiên dừng lại: “Gì mà hẹn hò? Nhóc con, sao chuyện hẹn hò mà con cũng biết?”
Lý Thừa Trạch hừ một tiếng: “Lớp con cũng có mấy đứa hẹn hò, thường hay chuyền mấy mẩu giấy nhỏ cho nhau, con biết hết, chẳng qua không nói thôi”
“Vậy con có vừa ý bạn nữ nào không?” Tô Hướng Vãn ghé sát tới, giọng rất khích lệ: “Dì không phản đối yêu sớm, chỉ cần không ảnh hưởng đến học tập là được, thật đó”
Lý Thừa Trạch đỏ mặt: “Không có, bọn họ đều xấu xí hơn cả Chi Chi nhà chúng ta, con mà thích mới lạ”
Tô Hướng Vãn hôm nay mua cá hố, định hầm một nồi cá hố cho bọn trẻ.
Cô chặt 4 con cá hố thành từng khúc dài 3 tấc, chạy sang xin một thìa tương đậu nhà chị Trần, sau đó thái nhỏ khoai tây lót bên dưới, xếp những khúc cá lên trên, đổ nước, tương, gia vị, muối cùng tiêu thành từng lớp, trên cùng rắc hành, đặt lên bếp than bắt đầu hầm.
Lát sau, Cẩu Đản đầu đầy mồ hôi chạy về, thấy mùi tương đậu thúi nồng nặc, giống hệt mùi lẩu lần trước, nó nhào vào lòng Tô Hướng Vãn nói: “Mẹ, hôm nay con rất vui”
“Sao lại vui thế?” Tô Hướng Vãn hỏi.
Cẩu Đản giương nanh múa vuốt nói: “Mẹ biết mà, Tống Phúc với Trần Tiểu Lệ bây giờ là anh em, hôm nay nó lại đánh Trần Tiểu Lệ bị con bắt được, con đánh cho nó một trận”
Tô Hướng Vãn thầm nghĩ, trong sách nói, thằng bé này đã từng vì con bé đó mà ăn trộm một miếng thịt trâu, phải trốn trong cống thoát nước 3 ngày.
Không trách Lý Thừa Trạch sốt ruột, nếu Trần Tiểu Lệ kia tiếp tục ra tay, Cẩu Đản có thể thật sự sẽ lạc đường.
Hơn nữa cô biết Tống Phúc nhất định không đánh Trần Tiểu Lệ. Vết thương trên người Trần Tiểu Lệ là do cái khác, cho nên Tống Phúc bây giờ thực sự ngày nào cũng chịu thiệt thòi.
Nhưng hôm nay cô còn có chuyện khác.
Tạm thời để chuyện của Cẩu Đản sang một bên.
Một lát sau, bên ngoài có một người nghênh ngang đi vào, hít sâu một hơi: “Thơm quá”
“Chủ nhiệm Lưu mau vào đi, hôm nay mời anh ăn cá hố”, Tô Hướng Vãn nói.
Giữa mùa đông, có lẽ Lưu Tại Dã là người ăn mặc thời thượng nhất ở huyện Thanh Thuỷ, một chiếc áo dạ quân đội dài màu xanh, chân đi đôi bốt cao, nhìn giống đặc vụ trong phim.
“Vô duyên vô cớ tìm tới chắc chắn có chuyện, Tô Hướng Vãn, nghe nói lúc tôi không có ở đây, cô cứ ba ngày hai lần tìm tôi, có chuyện gì vậy?” Vừa nói Lưu Tại Dã vừa dựa vào cửa, đưa tay lên vén tóc.
Cẩu Đản nhìn dáng vẻ của hắn, thèm rỏ rãi: “Chú Lưu nhìn thật đẹp trai”
Tô Hướng Vãn chỉ phòng bếp nói: “Ngồi đi, hôm nay đúng là tôi có chuyện muốn bàn với anh”
Lưu Tại Dã nhìn trước nhìn sau một hồi, phát hiện không có Tống Thanh Sơn ở đây, cái đuôi hơi vểnh lên, liền không quản được cái miệng của mình: “Gần đây tôi phát hiện phó chủ nhiệm Tô càng ngày càng đẹp, cô dùng đồ trang điểm gì vậy, có dùng kem Hoa tuyết không?”
Mùa đông không phải phơi nắng, vốn dĩ là thời điểm mà làn da con gái đẹp nhất, da Tô Hướng Vãn trắng nõn như sữa.
Chính cô cũng thường xuyên cảm thấy ngạc nhiên, chưa kể nhìn cô trẻ hơn, làm da của cô cũng đẹp hơn nhiều so với kiếp trước.
Nếu phải tìm lý do, chắc có lẽ do cả ngày không cần phải ngồi trước máy tính, không bị bức xạ, không bị ô nhiễm không khí.
“Kem Hoa tuyết? Tôi không cần cái đó, tôi có Bách phục linh rồi”, Tô Hướng Vãn nói.
Lưu Tại Dã còn định nói thêm gì đó, nhưng thấy Tống Thanh Sơn đang đi vào, trên vai cõng con gái, Lý Thừa Trạch đi theo sau, cả nhà vui vẻ.
Tống Thanh Sơn cũng vào bếp, giúp Tô Hướng Vãn xới cơm.
Mở nắp nồi đang hầm trên bếp than, cá đã chuyển sang màu vàng nâu, da giòn thịt mềm, sôi ùng ục.
Tô Hướng Vãn xới một chén cơm cho Lưu Tại Dã trước rồi mới xới cho mấy đứa nhỏ.
Lưu Tại Dã tới làm khách, vốn không biết Tô Hướng Vãn nấu cái gì, dùng đũa gắp lên một miếng, thấy là ngô nấu cùng với gạo, mùi thật thơm thì kêu lên: “Cơm trộn, thật ngon, tôi rất thích”
Phương bắc thiếu gạo, muốn có được một cân không hề dễ dàng, đôi khi kiếm được 1-2 cân cũng không đủ để nấu một bữa cho cả nhà.
Vì thế, bữa cơm của người dân huyện Thanh Thuỷ chủ yếu là nấu cháo bằng ngô trộn cùng gạo trắng.
Bọn trẻ đã chán phải ăn loại cơm này, khuôn mặt bọn chúng chảy dài ra khi cầm chén.
Lưu Tại Dã sống sung túc, ăn cơm gạo trắng quen rồi, thỉnh thoảng mới được ăn cơm trộn ngô nên rất thích, lập tức nhận được cái nhìn như tử thần của Lý Thừa Trạch và Cẩu Đản.
Cuối cùng Tô Hướng Vãn mới xới cơm cho mình, cầm chiếc ghế nhỏ bốn chân ngồi gần bếp than, ôm Chi Chi vào lòng cho nó ăn.
Giữa mùa đông, Lý Dật Phàm ở nhà bên cạnh ngửi thấy mùi đậu hũ thúi thì hét lên như điên: “Mẹ Hà, mau xịt một ít nước hoa che múi thúi này đi, thật là thúi chết người ta mà”
Lẩu đậu hũ mùi thúi ăn thơm, cá còn thúi hơn.
Tô Hướng Vãn nhấc chân, đóng cửa phòng bếp lại.
“Chủ nhiệm Lưu, tôi nghe nói lúc Tào Kim Vượng chết, kho bạc của Uỷ ban cách mạng còn tồn hơn 3 vạn đồng, anh có thể nói cho tôi biết số tiền đó đi đâu không?” Tô Hướng Vãn thản nhiên gắp một miếng cá, tỉ mỉ lựa hết xương, bỏ vào trong chén của Chi Chi.
“Ài, chuyện này liên quan gì đến cô?” Lưu Tại Dã nhai cả xương, ăn rất ngon.
“Sao lại không liên quan, khoản tiền đó đều là do Tào Kim Vượng tịch thu lúc khám nhà người dân, đó là tiền mà người dân huyện Thanh Thuỷ vất vả kiếm được, tôi nghe nói anh định nuốt hết số tiền đó à?” Tô Hướng Vãn không ăn cơm, nhìn chằm chằm Lưu Tại Dã.
Lưu Tại Dã gõ vào cái nồi kêu đùng một tiếng: “Có để người ta ăn cơm hay không, hơn nữa, Tô Hướng Vãn, tiền trong kho bạc Uỷ ban cách mạng thì liên quan gì đến cô?”
“Sao lại không liên quan? Những đồng tiền đó có thể dính máu, về lý nó nên thuộc về huyện Thanh Thuỷ, anh phải giao lại cho tôi”, Tô Hướng Vãn nói.
Miệng Lưu Tại Dã vô cùng l* m*ng: “Cô nghĩ là cô xinh đẹp nên tôi phải đưa tiền cho cô à?”
Tô Hướng Vãn còn nhớ lúc hắn ở huyện Hải Tây chửi mình vừa đen lại xấu xí, cô gõ nồi còn to hơn hắn: “Lưu Tại Dã, chú ý tư chất của anh, chúng ta đang nói chuyện tiền bạc, anh nói tướng mạo của tôi làm gì? Khoản tiền kia cũng không thuộc về anh, anh cầm cũng không sạch sẽ, đưa cho tôi, tôi xây mấy nhà trẻ ở huyện Thanh Thuỷ, như vậy chẳng tốt đẹp cả mấy bên sao?”
Lưu Tại Dã gắp một miếng cá, nhặt xương ra: “Tô Hướng Vãn, đừng giở trò đùa giỡn với tôi. Triệu Quốc Niên kia, cô muốn, tôi đã điều ông ta từ Hải Tây về đây, các hộ nghèo của huyện Thanh Thuỷ cần quyên góp tiền, tôi không nói một lời mà rút ngay ra 600 đồng, nhưng không có nghĩa là tôi ngu. Số tiền đó, tôi phải lấy”
“Anh đang tham ô”, Tô Hướng Vãn nói: “Đó là tiền thuế của dân”
Lưu Tại Dã dừng đũa, đột nhiên cười: “Cô có biết những người như chúng tôi làm việc gì không? Đó là mũi đao l**m máu, hôm nay tôi đấu tố người khác, ngày mai chính sách thay đổi, đám phần tử trí thức kia lật người, bọn họ sẽ đấu tố tôi, đánh chết tôi. Tôi hiện đang thi hành chính sách, nhưng nếu chính sách thay đổi, họ không hận chính sách mà hận tôi, vì thế khoản tiền đó là tôi phải có, đó là tiền mua mạng của tôi, người không vì mình trời tru đất diệt”
Hiển nhiên, đầu óc hẳn đủ tỉnh táo, cũng biết mình làm những chuyện này trời giận người oán, là đắc tội người khác, cho nên 3 vạn đó, hắn coi như tiền trong túi mình.
Quăng đũa, Lưu Tại Dã lộ vẻ tức giận nói: “Lão tử trả lại các người không ăn nữa, cá nhà các người quả thật lớn quá, nghĩ là cho tôi một bữa cơm thì phải bỏ tiền ra à?”
“Anh ở thành Tần Châu kiếm được không dưới 1 vạn, cướp của người ta, lột da người ta, lấy tiền từ trong khe tường, kẹt gỗ nhà người ta, Tại Dã, anh có thể lấy tiền ở Tần Châu, nhưng không thể động đến tiền của Uỷ ban cách mạng huyện Thanh Thuỷ”, Tống Thanh Sơn cũng vỗ đũa, đột nhiên nói.
“Tôi không đưa thì sao?”
Đoạt tiền khác gì chặt đứt mạng sống của người khác, Lưu Tại Dã không bao giờ nghĩ đến chuyện đưa tiền trong kho bạc Uỷ ban cách mạng huyện Thanh Thuỷ cho bất kỳ ai.
Tống Thanh Sơn nhẹ nhàng đặt chén lên bàn, đứng lên nói: “Tại Dã, vậy chúng ta hãy nói về những chuyện thất đức mà anh làm mấy năm nay”
“Coi như tôi đánh người, giết người, hàm oan người, anh có thể làm gì tôi?” Lưu Tại Dã nói.
Mấy đứa bé cũng dừng đũa, ngẩng đầu lên nhìn. Tống Thanh Sơn vẫn đang cúi đầu, đột nhiên ngẩng lên: “Ngay bây giờ tôi dùng cục gạch đập chết Lưu Tại Dã anh, ném xác anh ra đường chính của huyện Thanh Thuỷ, ngày mai lập tức sẽ có một chủ nhiệm mới của Uỷ ban cách mạng cưỡi ngựa tới nhậm chức. Còn anh, không những họ không truy cứu nguyên nhân cái chết, rất có thể còn hận không ném cho anh thêm vài cục gạch. Thậm chí, toàn bộ người dân Tần Châu sẽ đốt pháo, công bố bốn phương tám hướng, chúc mừng cái chết của anh”
Vừa nói hắn vừa đột nhiên quơ tay lấy cây súng hỏng bọn Lư Đản vẫn chơi hàng ngày, giơ lên dí vào đầu Lưu Tại Dã.
Một nhà này từ lớn tới nhỏ đều cường đạo, vây quanh Lưu Tại Dã.