Tống lão tam ngoài khóc lóc thì cũng chỉ là khóc lóc, không nói một câu nào.
Cuối cùng Tô Hướng Vãn không nhịn được: “Có gì thì nói, có rắm mau thả, không thì biến đi, tôi còn chưa chết đâu, khóc tang cái gì?”
“Tôi chỉ cảm thấy mình thật hồ đồ, xin lỗi chị dâu”, nói xong Tống lão tam lại khóc.
“Thế khóc đi, khóc nhiều một chút, tôi đi ngủ trước”, Tô Hướng Vãn đơn giản nói.
Rõ ràng Tống lão tam có chuyện muốn nhờ cô, nhưng lại muốn cô mở miệng trước.
Làm gì có chuyện đó chứ, Tô Hướng Vãn mặc kệ.
Muốn nhờ người ta, muốn người ta đồng ý lại vẫn còn muốn đứng ở vị trí cao, không biết cảm kích, không biết Lưu Bị phải 3 lần cầu cạnh mới mời được Gia Cát Lượng à?
Cuối cùng Tống lão tam vẫn không dám mở miệng, lưng đeo khối đồ xếp vuông như đậu hũ, cúi đầu lầm lũi bước ra khỏi nhà cô.
Gần đây Tô Hướng Vãn bận rộn khắp nơi tìm tiền để xây nhà trẻ.
Về phần tiền, cô đã tìm được người rồi, có điều người đó hiện không có ở huyện Thanh Thủy, đành phải chờ.
Sắp đến kỳ nghỉ đông, điểm toán của Lư Đản ngày càng kém, đầu năm lớp 2 đã phải thuộc lòng bảng cửu chương nhưng đến giờ nó vẫn chưa thuộc.
Thời điểm hiện tại không giống với tương lai. Ở tương lai, trẻ con rất quý giá, không chỉ không công bố kết quả điểm số mà trong chương trình giáo dục 9 năm bắt buộc cũng không có chuyện học lại.
Còn ở đây, đứa nhỏ học không được thì lưu ban.
Cho nên ngay cả đi trên đường, Lư Đản cũng lẩm bẩm học tính nhân.
Sau khi đến trường tiểu học, Tô Hướng Vãn rẽ sang Ủy ban cách mạng huyện Thanh Thủy, cô muốn hỏi xem khi nào chủ nhiệm Ủy ban cách mạng Lưu Tại Dã quay về huyện Thanh Thủy.
Từ lúc ở Hải Tây về, Lưu Tại Dã vẫn không quay lại huyện Thanh Thủy mà ở thành Tân Châu, đốc thúc em gái Lưu Mẫn Ly ôn thi vào Đại học công nông binh.
Công việc ở Ủy ban cách mạng huyện Thanh Thủy hiện tại do thủ hạ của hắn, Lưu Minh phụ trách.
“Chị dâu, ngày nào chị cũng đến hỏi thăm tình hình, là nhớ thương chủ nhiệm Lưu của chúng tôi à?” Lưu Minh vừa hút thuốc vừa cười.
“Nhớ thương cái đầu hắn, nếu anh ta tới, nhất định sẽ chào tôi một tiếng”, Tô Hướng Vãn cố ý nói giỡn.
Lúc đi làm ở Liên đoàn phụ nữ, chưa bước vào cửa, Tô Hướng Vãn đã nghe chủ nhiệm Lưu Đường đùa cợt với mấy cấp dưới: “Tôi đã nói Tô Hướng Vãn làm gì có khả năng, muốn xây 3 nhà trẻ ít nhất phải có 3 vạn, 3 vạn chứ không phải gió thổi tới là có đâu, thật nực cười”
“Gần đây phó chủ nhiệm Tô vẫn đi khắp nơi tìm tiền đấy sao, biết đâu ngày mai tiền đến?” cán sự viên tên Tiểu Phương nói.
Lưu Đường khịt mũi một cái: “Chủ nhiệm ủy ban huyện chúng ta còn nói, nếu Tô Hướng Vãn thực sự tìm được 3 vạn thì sẽ đề bạt cô ta lên chức chủ nhiệm, tôi cũng đang chờ xem khi nào cô ta mang được tiền về và thế chỗ của tôi”
Tô Hướng Vãn ở bên ngoài hắng giọng một cái, Lưu Đường vội rụt về bàn của mình, giả chết.
Tiểu Phương vội vàng mở cửa sổ để gió lạnh bên ngoài tràn vào.
Chồng của phó chủ nhiệm Tô không hút thuốc cho nên cô không chịu được mùi thuốc lá, mọi người đều biết điều này nên mỗi khi phó chủ nhiệm Tô đến văn phòng, mọi người đều nghĩ đến việc loại bỏ bớt mùi thuốc lá đầu tiên.
“Nói đi, nói tiếp đi, sao lại không nói nữa?” Tô Hướng Vãn hỏi.
Tiểu Phương vội vàng bưng ấm trà mới pha tới: “Chúng tôi nói đùa thôi, chủ nhiệm Tô hôm nay có sắp xếp gì không?”
Gần đến cuối năm, các đơn vị đều phải làm báo cáo tổng kết và chờ nhận phúc lợi để nghỉ tết, nói chung đây là thời điểm lòng người rã đám, không muốn làm việc nhất.
“Chủ nhiệm Tô dẫn dắt mọi người bận rộn suốt ngày đêm, tôi nghĩ cũng đến lúc cho mọi người hưởng phúc lợi rồi chứ?” Lưu Đường hiện tại không có uy tín gì, chỉ duy nhất có năng lực đòi phúc lợi cho mọi người.
Cho nên ông ta cứ mở miệng là nói đến phúc lợi, mọi người xung quanh đều âm thầm vỗ tay cổ vũ ông ta.
“Mong chờ nhà máy chế biến thịt chia móng heo và nội tạng à? Thứ đó có gì ngon?” Tô Hướng Vãn cười nói: "Tiểu Phương, dẫn hai người đến thôn Tiểu Tống, bảo họ rằng Tô Hướng Vãn tôi nói, Liên đoàn phụ nữ cần 2 con heo, không phải heo nhà, mà là con của heo rừng và heo nhà, mua trực tiếp bằng tiền không phải bằng phiếu, dùng tiền quỹ của chúng ta mua 2 con heo về để chia cho mọi người”
Nhất thời, 8 cán sự cùng đứng lên.
So với một ít móng heo và nội tạng của nhà máy, thịt heo rừng ở thôn Tiểu Tống nghe nói chỉ cung cấp cho huyện ủy, bây giờ bọn họ được ăn bảo sao không cao hứng.
“Nhìn xem, vẫn là phó chủ nhiệm Tô của chúng ta khoáng đạt hơn. Chủ nhiệm Lưu, chỗ móng giò và nội tạng đó, ông cứ giữ lại đi”, mấy người cùng nói.
Lưu Đường hẳn là đã mua móng heo và nội tạng từ nhà máy về định để kiếm chút lời, bây giờ thấy không xơ múi được gì thì tức giận, cầm bao thuốc lá đi ra ngoài.
Đến giờ tan làm, Tô Hướng Vãn đeo găng tay, quấn khăn quanh cổ, mỉm cười tạm biệt mọi người rồi bước ra khỏi văn phòng.
Muốn nói đến tranh đấu nơi công sở, cô đã từng làm qua hành chính, Lưu Đường so với cô còn non và xanh lắm.
Trong trường tiểu học số 1, lớp 2.
Gần đến giờ nghỉ, đột nhiên trong lớp xuất hiện 2 học sinh mới.
Lư Đản vẫn đang bận rộn học công thức nhân, không quan tâm người mới vào lớp là người hay quỷ, nhưng Cẩu Đản lại chọc vào người nó: “Anh, nhìn xem, Tống Phúc tới lớp chúng ta học”
“Liên quan gì đến anh”, Lư Đản lật sách ra xem, tiếp tục đọc: "Bảy lần bảy là hai mươi chín, tám lần tám là ba mươi bốn."
“Anh, anh nhìn một cái xem, cô bé đi cùng đó, sao em thấy quen quá vậy?”
Lư Đản đọc một lúc, đột nhiên gấp sách lại, ngẩng đầu lên kêu: “Tống Phúc, sao mày lại gầy vậy?”
Tống Phúc cùng một bé gái khoảng 8 tuổi cùng bước vào lớp, thầy giáo giới thiệu xong rồi đi.
Hai đứa này vừa vặn ngồi trước Lư Đản, Cẩu Đản một hàng.
Cô bé này tên Trần Tiểu Lệ, dáng dấp trâu tròn ngọc sáng, đầu ngẩng cao nhìn xung quanh. Còn Tống Phúc một năm rồi không gặp, từ một đứa mập mạp keo kiệt bây giờ gầy tong teo như một con khỉ.
Lư Đản nhìn cô bé kia cảm thấy rất quen mắt, nhưng nó là con trai mà, liền giật bím tóc của để con bé quay đầu lại, liếc nhìn thêm cái nữa.
“Anh có nhận ra là nhìn Trần Tiểu Lệ rất giống A Xá không?” Cẩu Đản nói.
Lư Đản suy nghĩ hồi lâu: “Chính là A Xá bị chết đói đó hả?”
Cẩu Đản gật đầu.
Lư Đản cũng cảm thấy có chút giống, nhưng cái này cũng chẳng liên quan gì đến nó, nó đã chán đọc công thức nhân, vì thế khua chân dưới gầm bàn tập các kỹ năng quyền cước mà lão Sinh đầu đã dạy.
Tống Phúc cùng Cẩu Đản lại chuyện trò rất vui vẻ, dẫu sao cũng là anh em, Tống Phúc giống ba nó, rất nhiều chuyện, nhờ thế mà Cẩu Đản biết được Trần Tiểu Lệ là con gái của cha dượng Tống Phúc, bằng tuổi nó.
Cha mẹ nó cũng đã ly dị, đứa nhỏ này vốn theo mẹ, nhưng mẹ nó giờ muốn tái giá nên mang nó trả về nhà họ Trần.
“Nghe nói cha dượng mày làm ở nhà máy thực phẩm, có nhiều đồ ăn lắm hả?” Cẩu Đản hỏi.
Tống Phúc lau mặt: “Đừng nói nữa, bây giờ cả ngày tao ăn không đủ no, buồn lắm. Cẩu Đản có lương khô không, cho tao một miếng”
Mùa đông, bọn nhỏ không về nhà buổi trưa, ở lại trường ăn một chút lương khô, cho nên Cẩu Đản quả thật là có, mà lại còn là bánh vòng chiên mà trẻ con thích nhất.
Nó bẻ nửa cái bánh vòng, vừa đưa cho Tống Phúc thì Trần Tiểu Lệ xoay người lại: “Hả, sáng sớm mày vừa ăn 3 cái bánh bao, còn cướp cả bánh của tao, bây giờ lại lấy đồ ăn của người khác, Tống Phúc, mày đúng là ma đói đầu thai, chết cũng làm quỷ đói”
Cẩu Đản cướp nửa cái bánh vòng về: “Tống Phúc, bây giờ mày vẫn còn cướp đồ ăn à?”
“Tao không có”, Tống Phúc chỉ Trần Tiểu Lệ nói: “Nó là đứa chuyên nói láo, bọn mày không thể tin nó, sau khi nó về, ngày nào tao cũng bị đánh, thật đó”
Trần Tiểu Lệ trực tiếp vén tay áo của mình lên, trên cánh tay nhỏ nhắn là những vết cào màu hồng: “Mọi người có thấy không, đây đều là nó đánh”
Bởi vì Trần Tiểu Lệ nhìn giống A Xá, trong lòng Cẩu Đản đã thấy thích, nhìn thấy những vết trên tay con bé, nó liền đấm ra một quyền: “Tống Phúc, tên khốn kiếp, mày lại còn đi đánh con gái”
Lư Đản vốn đang tự tập công phu bằng chân, ngẩng đầu thấy Cẩu Đản đang đánh Tống Phúc bèn đè Cẩu Đản lên bàn: “Tống Tây Lĩnh, không thể đánh anh em mình, em sao thế?”
Trần Tiểu Lệ cũng nhân cơ hội đó đấm vào cơ thể gầy gò của Tống Phúc.
Nhất thời, đám trẻ con quây lại đánh nhau thành một nùi.
Hôm nay Tống Thanh Sơn tan làm sớm, hắn đến đón Tô Hướng Vãn trước rồi mới đón bọn trẻ.
Ở cổng trường không thấy bóng đứa nào, Tô Hướng Vãn còn tưởng Lư Đản bị thầy giáo giữ lại giao bài tập, Cẩu Đản đi cùng nó, không ngờ khi bước vào trong sân trường, thấy hai anh em cùng Tống Phúc đang đứng giữa sân.
Lúc này đã tháng 12, nước lạnh đến đông cứng, bọn trẻ không có áo lông vũ, chỉ có áo bông mỏng, lớp bông được Tô Hướng Vãn rút từ trong chiếc chăn ở nhà ra, căn bản cũng không ấm được là mấy.
Nhìn mặt hai anh em, một đứa thì bầm mắt, một đứa thì đỏ hết tai.
Lư Đản còn khoa trương hơn, áo bông cũng đã bị rách, sợi bông tuột hết ra ngoài.
Nghe giáo viên nói Tô Hướng Vãn mới biết, Tống Phúc cùng chị kế Trần Tiểu Lệ gây gổ, hai anh em một đứa giúp Tống Phúc, một đứa giúp Trần Tiểu Lệ, vì thế mới đánh nhau.
Tống Thanh Sơn đánh Lư Đản một cái trước, sau đó đánh Cẩu Đản: “Hai đứa lớn thế này rồi mà anh em còn đánh nhau, hả?”
Lư Đản vốn thành tích học tập kém hơn Cẩu Đản, ngày nào cũng bị giáo viên phê bình, trong lòng vốn đã thầm ghen tị với Cẩu Đản.
Mà Cẩu Đản cũng cảm thấy Lư Đản thật ngốc, ngay cả phép tính nhân cũng không học được, nên cũng có phần coi thường anh trai mình.
Hai đứa trẻ một trái một phải tức giận nhìn nhau.
“Không dạy con trước mặt người khác, Tống đoàn, có gì về nhà nói sau”, Tô Hướng Vãn thấy Tống Thanh Sơn vẫn còn đang tức giận, vội vàng nói.
Nhưng ngay lúc bọn họ bước ra khỏi cổng trường, một cô bé chạy từ xa tới, nhét vào tay Cẩu Đản một củ khoai nướng rồi quay người bỏ chạy.
Cẩu Đản nắm tay Tô Hướng Vãn, chỉ vào cô bé kia nói: “Mẹ, cô bé kia tên Trần Tiểu Lệ, giờ là chị em một nhà với Tống Phúc, mẹ nhìn cô ấy xem có giống Tiểu A Xá không?”
Mới chỉ liếc một cái, Tô Hướng Vãn còn đang thắc mắc sao nhìn cô bé này quen quen, nhưng không nghĩ đến Tiểu A Xá, đến khi nghe Cẩu Đản nói, cô mới nhìn thêm vài cái.
Cô bé này đi cùng Tống Phúc và Phương Bảo Ngọc, chắc là cùng về nhà.
Phương Bảo Ngọc mới gả đến trong thành, gả được vào nhà không tệ nên đương nhiên phải nịnh nọt chồng hiện tại.
Cho nên một tay dắt đứa bé, một bên không ngừng chửi mắng Tống Phúc, cảm thấy chửi chưa đủ còn giơ chân đá vào người Tống Phúc.
“Tống Phúc, mày là thằng không có tiền đồ, Tiểu Lệ bây giờ là chị mày, nếu mày dám đánh nó, tao đánh chết mày”, vừa mắng Phương Bảo Ngọc lại đạp Tống Phúc thêm một cái.
Tống Phúc lảo đảo đi về phía trước, nó vẫn còn đang ngoái đầu nhìn Lư Đản, Cẩu Đản, không để ý, bị Phương Bảo Ngọc đạp ngã lăn xuống đất.
Lần này Tống Thanh Sơn không nhịn được, bước nhanh tới, đỡ Tống Phúc dậy, phủi quần áo cho nó, chặn Phương Bảo Ngọc lại: “Đứa trẻ là của nhà họ Tống chúng tôi, nếu cô không nuôi thì trả lại cho chú ba, Phương Bảo Ngọc, cô tự nhiên đánh thằng bé làm gì?”
Phương Bảo Ngọc phì một tiếng: “Trả lại cho nhà họ Tống thì nó chỉ có thể trở thành nông dân thôi. Bây giờ nó ở trong thành, còn được đi học, lão tam nhà anh thì làm sao, có xứng đáng có được đứa con trai như Tống Phúc không?”
“Không xứng, nhưng bà cũng không xứng là mẹ tôi”, Tống Phúc nói năng thô lỗ, nói ra một câu chọc tức Phương Bảo Ngọc, lại bị cô ta cho hai cái bạt tai.
Tống Thanh Sơn dù sao cũng là anh cả, gằn từng chữ: “Nếu cô còn đánh thêm một cái nữa, tôi lập tức mang đứa nhỏ này đi”
Phương Bảo Ngọc lúc này mới dừng tay, kéo Tống Phúc hùng hùng hổ hổ bỏ đi.
Về đến nhà, hai thằng nhãi con vào trong phòng, Tô Hướng Vãn đi vào bếp, phát hiện hai thằng lại đánh nhau trong phòng ngủ.
“Rốt cuộc hai đứa xảy ra chuyện gì?” Tống Thanh Sơn không thể nhịn được, đi vào hỏi.
Lư Đản chỉ Cẩu Đản nói: “Lúc nãy con ngồi học bảng cửu chương, nó cười, nó đang chế nhạo con”
Cẩu Đản bị đấm một cái, lau mũi nói: “Con không cười nhạo, huống chi toán của anh chỉ được 58 điểm, chính là đầu óc anh có vấn đề”
Nói đến đánh nhau, Cẩu Đản không phải là đối thủ của Lư Đản, dù Tống Thanh Sơn đang giữ lại nhưng Lư Đản vẫn quơ tay đấm một cái, Cẩu Đản ôm bụng kêu một tiếng, ngã lên giường.
Không thể chịu được, Tống Thanh Sơn nhấc Lư Đản lên, phát ba cái vào mông nó.
Lư Đản vừa xấu hổ vừa áy náy, cũng tức giận, nó quay người lao ra khỏi cửa, vừa lúc Lý Thừa Trạch bước vào, đụng Lý Thừa Trạch ngã xuống đất.
Trong giờ nghỉ giải lao buổi chiều, Lý Thừa Trạch đã làm xong hết bài tập, về sớm, đón Chi Chi, cõng nó trên vai đi chơi một vòng bên ngoài, vừa mới về thì bị Lư Đản đụng ngã, ngơ ngác ngồi dậy nhìn thì Lư Đản đã chạy đâu mất.
Một gia đình đang vô cùng tốt đẹp, anh em thân thiết hoà thuận với nhau, đột nhiên nhìn nhau như kẻ thù.
Tống đoàn đứng trong sân chống nạnh một lúc, không biết nên làm gì, quay người đi vào bếp, thấy Tô Hướng Vãn đang nhặt rau liền nói: “Mẹ Lư Đản, em xem, bọn trẻ này bị làm sao vậy?”
Tô Hướng Vãn ngừng tay, nhìn Tống Thanh Sơn đang rầu rĩ, cuối cùng vẫn không nhịn được cười: “Hai con trai của anh, số mạng chính là xích mích trở thành kẻ thù. Mà yếu tố để bọn chúng thù địch nhau, ngoài chuyện học hành, nhân phẩm ra, quan trọng nhất chính là vì một cô gái, mà cô gái đó chính là Trần Tiểu Lệ”
...
Thấy Tống Thanh Sơn mơ hồ nhìn mình, Tô Hướng Vãn sơ sơ đem những tình tiết trong sách nói cho hắn biết.
Ở trong sách, Trần Tiểu Lệ này có bộ dạng rất giống cô bé Tiểu A Xá, vốn là phải đi học cùng Lư Đản, nhưng Cẩu Đản từ nhỏ đã đặc biệt rất thích cô chỉ bởi vì cô rất giống Tiểu A Xá.
Nhưng không ngây thơ hiền lành như Tiểu A Xá, Trần Tiểu Lệ này bởi vì cha mẹ ly dị, bản chất vốn thông minh nên từ nhỏ đã có chút xảo quyệt.
Khi còn bé thì giả vờ đối xử tốt với Cẩu Đản, thường xuyên bảo Cẩu Đản ăn trộm đồ từ cung tiêu xã, trạm lương thực cho mình, nhưng trong lòng nó lại thích Lư Đản.
Vì thế sau khi lớn lên, nó bỏ rơi Tống Tây Lĩnh, người đã móc hết tim phổi cho nó, quay ra chủ động theo đuổi Tống Đông Hải.
Tống Thanh Sơn mặc dù không muốn tin, nhưng không thể không tin rằng những thứ tưởng như nực cười đó, lại có thể ảnh hưởng đến cuộc đời của bọn trẻ.
“Vậy phải làm sao bây giờ?” hắn hỏi Tô Hướng Vãn.
Tống đoàn giỏi định hướng nổ mìn, nhưng không giỏi dạy dỗ trẻ con.
Tô Hướng Vãn nói: “Những cái khác tạm thời để sang một bên, trước hết chúng ta phải nghĩ cách nâng thành tích học toán của Lư Đản lên đã”
Điểm toán của Lư Đản bây giờ mới là vấn đề hàng đầu.
Hai vợ chồng nhìn nhau, Tống đoàn nhìn khuôn mặt đỏ bừng vì khói bếp của vợ, giống như hoa mẫu đơn mùa xuân. Quả thật không thể trách Lưu Tại Dã không dời mắt khỏi cô được, cô thật sự rất xinh đẹp, chỉ đáng tiếc là luôn phải bận rộn với việc bếp núc.
Trong lòng hắn nổi lên một trận áy náy, liền nói: “Được rồi, hôm nay em nghỉ ngơi đi, để tôi dạy Lư Đản học”
Tống đoàn vốn chưa từng dạy con trai học, dĩ nhiên là đàn ông, hắn luôn cảm thấy con mình sinh ra cũng giống như mình, trời sinh thần vũ, bất luận cái gì, học cái là biết ngay.
Bây giờ, hắn phải đối mặt với sự thật rằng con trai mình thực sự học không giỏi.
Sau khi tìm được Lư Đản về, Tống đoàn gọi nó vào giường đất, bắt đầu dạy dỗ.