Sau 3 ngày đi đường, về đến huyện Thanh Thuỷ đã là chạng vạng ngày thứ 3.
Lúc xe jeep chạy vào huyện thành Thanh Thuỷ, bọn nhỏ nhảy cẫng lên.
Trong xe đang phát bài “Tổ quốc ta”
Chạy dọc sông Hoàng Hà, Tống Thanh Sơn không khỏi ngâm nga: Con sông lớn sóng chiều bát ngát, gió đưa hương mùi hoa hai bên bờ.
Lý Thừa Trạch cũng hát theo: Chi Chi của chúng ta cũng giống như hoa vậy, mà lòng dạ cha lại rộng rãi như thế.
Rồi ôm chầm lấy Chi Chi, trên đường con bé bị đánh nhiều nên đang nổi giận, nhe răng cắn Lý Thừa Trạch một cái.
Hoàng hôn thật đẹp. Đang là mùa thu hoạch cao lương, kê và ngô.
Triệu Ngân Sương nhìn hoàng hôn hai bên bờ Hoàng Hà, không nhịn được mà khóc lên: “Phú Phú, đây là nhà chúng ta, thật không ngờ cuối cùng chúng ta cũng có thể về nhà”
Tô Hướng Vãn nhớ lại trong nguyên tác, tuy Tống Thanh Sơn đã ly hôn với nguyên thân, nhưng sau khi nghe tin Triệu Ngân Sương chết, hắn đã đến Hải Tây, mang tro cốt bà về chôn bên bờ Hoàng Hà.
Đối với nguyên thân mà nói, Tống Thanh Sơn có thể không phải là người chồng tốt, nhưng ở phương diện làm người, hắn có đủ đạo nghĩa.
Không thể không nói, nếu không có chuyến đi Hải Tây đó, bọn trẻ sẽ không cảm thấy nhiều cảm xúc và thân thiết với quê hương mình đến vậy, đi một chuyến mới biết, quê hương có núi cao ruộng xanh của mình đẹp biết bao nhiêu.
Về đến nhà, tất nhiên cả nhà phải cùng ăn một bữa cơm.
Tống Thanh Sơn có thể nói hôm nay là lần đầu tiên sử dụng đặc quyền, gọi cần vụ Tiểu Ngô tới hỗ trợ cho Tô Hướng Vãn, giúp cô nấu cơm.
Còn Tô Hướng Hồng, bây giờ là bác sĩ duy nhất mở phòng khám ở huyện Thanh Thuỷ, dù bận trước bận sau vẫn đến giúp Tô Hướng Vãn một tay.
Tô Hướng Vãn có tổng cộng 3 chị em gái, lớn nhất là Tô Hướng Vãn, người thứ hai sinh ngày 7 tháng 7, tên là Tô Xảo, người thứ ba là Tô Hướng Hồng, cuối cùng mới là em trai Tô Phú Phú.
Vốn dĩ lúc bị phân chia giai cấp, Tô Xảo đã cắt đứt toàn bộ quan hệ với gia đình mẹ đẻ của mình.
Còn cô ta làm việc trong nhà máy thực phẩm huyện Thanh Thuỷ, chồng làm ở nhà máy chế biến thịt, bây giờ hai chỗ đó vô cùng khó vào, dù có cố gắng thế nào đi nữa.
Vốn dĩ lúc nguyên thân tuyệt vọng, có đến cầu cứu Tô Xảo, nhưng Tô Xảo trốn rất kỹ, không gặp Hướng Vãn hay Hướng Hồng, chỉ nói rằng bị bệnh, không ra ngoài.
Bắt đầu từ năm ngoái, khi Tô Hướng Vãn vào Liên đoàn Phụ nữ, Tô Hướng Hồng làm bác sĩ, thấy hai gia đình khá giả dần, Tô Xảo liền muốn nối lại quan hệ chị em, nhưng đã nhiều năm không qua lại nên cô ta thấy xấu hổ.
Đến hôm nay, Triệu Ngân Sương quay về, Tô Xảo đặc biệt mang theo hai đứa con đến nhà Tô Hướng Vãn.
Liên đoàn Phụ nữ gần đây phúc lợi tốt, phát nhiều phiếu phúc lợi, bà Vương ở cùng Tô Hướng Hồng là người nuôi gà vịt rất giỏi, cho nên Tô Hướng Vãn làm thịt một con gà, một con vịt to, bên này rán gà, bên kia om vịt, còn có nước hầm vịt đặc biệt của bà Vương cho vào, sôi ùng ục.
“Đại Phúc, Tiểu Phúc, chào dì cả đi”, Tô Xảo đẩy hai đứa con ra trước mặt Tô Hướng Vãn.
Là hai đứa trẻ nhâng nháo, vì cha mẹ có công việc tốt nên bọn chúng đều to béo mập mạp.
“Chào dì cả”, Đại Phúc vừa nói vừa giơ tay ra.
Tô Hướng Vãn cố ý giả bộ không hiểu: “Xảo Xảo, hai đứa nhỏ này có ý gì? Đây là đói quá hay nghèo không đủ sống mà bộ dạng giống như xin ăn thế này?”
Tô Xảo cười hắc hắc: “Chị, chị là cán bộ rồi, gặp nhau dù sao chị cũng phải có quà gặp mặt cho bọn trẻ chứ, chị không cho bọn trẻ tiền à?”
Đúng vậy, lúc nguyên thân có tiền cũng rất hào phóng.
Mà được lợi nhất chính là hai đứa Đại Phúc, Tiểu Phúc nhà Tô Xảo, lúc gặp mặt nào cũng cho 50 xu hoặc 1 đồng.
Nhưng bây giờ là Tô Hướng Vãn, sao còn có thể cho tiền nhà Tô Xảo được nữa.
Cô dứt khoát gọi cả Lư Đản, Cẩu Đản vào: “Đông Hải, Tây Lĩnh còn nhớ dì hai không? Hồi trước dì hay đến nhà mình chơi, lúc về kiểu gì cũng lấy đi một ít tiền nhưng cho đến giờ vẫn chưa từng tặng hai đứa quà gặp mặt đâu, giơ tay ra xin quà của dì đi”
Lư Đản, Cẩu Đản nhìn nhau cười một tiếng, hai đứa ngượng ngùng giơ tay ra, Lý Thừa Trạch ở đâu chen vào giữa: “Dì hai, con nữa”
Vừa nghe thấy, Tô Xảo nhíu mày lại.
“Thằng nhãi con này ở đâu ra mà gọi dì hai, ai là dì mày?” giọng Tô Xảo sắc nhọn.
Tô Hướng Vãn lãnh đạm nói: “Nó là con nuôi của Thanh Sơn, tôi nuôi như con ruột, cả ngày nó giúp tôi quét sân, lấy nước, nấu cơm, sao, gọi dì hai thì uỷ khuất cho cô à?”
“Được rồi chị, người ta nói càng giàu thì càng nhỏ nhen em còn chưa tin, thấy chị em mới tin những điều này là đúng”, Tô Xảo vội vàng đổi đề tài, không nói gì đến chuyện cho tiền nữa.
Lúc ăn cơm tối, một bàn toàn là các con của Triệu Ngân Sương, bà nhìn đứa con gái nào cũng thấy tốt, một lúc gắp thức ăn cho Tô Hướng Vãn, lúc lại gắp cho Tô Xảo, nhìn gương mặt tròn trịa xinh đẹp của Tô Hướng Hồng, trong lòng thật thoả mãn.
Vốn nhà chỉ có một cái bàn đá, không đủ chỗ cho bọn trẻ con nên phải bày một bàn trong bếp cho đám nhỏ.
Ăn cơm xong, Tô Xảo vào phòng ngủ lục lọi, một hồi khen váy của Tô Hướng Vãn, một hồi lại khen cái áo sơ mi đẹp.
Tô Hướng Vãn đã sớm nhìn ra cô ta muốn lấy quần áo của mình.
Với cô em gái thứ hai này, Tô Hướng Vãn chưa từng nghĩ tới sẽ đáp ứng cái gì nên dứt khoát nói: “Em hai nhìn lại mình xem, quần áo của tôi nhỏ vậy, cô mập vậy mặc không vừa đâu”
Trong ba chị em gái, Tô Xảo thấp nhất, lại ham ăn nên to mập, vai u thịt bắp.
Nghe vậy, cô ta đẩy cái áo sơ mi trắng của Tô Hướng Vãn ra nói: “Không phải chỉ là cái áo sơ mi thôi sao, làm như tôi không có ấy, thôi, để tôi gọi bọn nhỏ đi về”
Triệu Ngân Sương cùng Tô Phú Phú đi cùng Tô Hướng Hồng.
Tô Hướng Hồng đã sớm thuê nhà cho họ, bây giờ phòng khám đang thiếu nhân viên, để họ làm tạm việc ở đó trước, giải quyết vấn đề sinh kế trước mắt, những điều này Tô Hướng Vãn không quá lo lắng.
Còn Tống Thanh Sơn mang theo cần vụ Tiểu Ngô vào bếp rửa chén bát.
Chờ đến khi tiễn hết mọi người về, Tô Hướng Vãn mệt rũ ra, thấy Tống Thanh Sơn đeo tạp dề của cô bước vào.
“Đàn ông đeo tạp đề vừa đẹp trai vừa quyến rũ, anh thật là đẹp trai”, Tô Hướng Vãn vội vàng khen.
Nếu hôm nay phải rửa chén bát nữa, Tô Hướng Vãn sẽ ngã quỵ vì kiệt sức.
“Tô Hướng Vãn, tôi nói thật, người nhà em tôi chỉ chiêu đãi một lần này thôi, tuyệt đối không có lần sau nữa, quá phiền toái’, treo tạp dề lên phía sau cánh cửa bếp, Tống Thanh Sơn nằm vật xuống giường đất, duỗi chân tay ra.
Vốn hắn tưởng Tô Hướng Vãn ít nhất cũng sẽ nói một hai câu bênh vực bên nhà mẹ cô.
Không nghĩ tới Tô Hướng Vãn quay sang nói: “Xa thơm gần thúi, quả thật bọn họ sống tốt hơn, trong lòng tôi cũng vui nhưng ngày nào cũng lượn qua nhà thì tôi không chịu được, từ nay về sau bảo bọn họ ít đến thì hơn”
“Mọi người vui nhưng con không vui”, bên ngoài có tiếng gào khóc thảm thiết.
Lý Thừa Trạch c** tr*n bước vào, khóc nghẹn nửa ngày nói không ra câu nào với câu nào, cuối cùng Lư Đản chạy vào mới nói rõ mọi chuyện.
Vốn dĩ Lý Thừa Trạch có một bộ âu phục nhỏ do Tô Hướng Vãn may ghép từ nhiều mảnh vải vụn.
Nó đặc biệt quý trọng chiếc áo đó, vì sợ nhăn nên nó không nhét trong ngăn kéo mà treo lên tường.
Vì sợ bị bụi, Lý Thừa Trạch còn đặc biệt bao một lớp nylon bên ngoài, kết quả hôm nay tiễn khách về xong, Lý Thừa Trạch không thấy cái áo của mình đâu.
“Nhất định là dì hai lấy, chỉ có dì hai vào nhà chúng ta”, Lư Đản khẳng định.
Lý Thừa Trạch không khóc nữa, cắn chặt môi, chỉ muốn biết Tô Hướng Vãn sẽ xử lý chuyện này thế nào.
Nếu cô nói bỏ qua, Lý Thừa Trạch sẽ chạy tới nhà Tô Xảo cướp lại cái áo về.
“Các con ngủ trước đi, âu phục đó, ngày mai sẽ may cho mỗi đứa một cái”, Tô Hướng Vãn nói.
“Vậy cái áo mà dì hai lấy đi kia, có phải là con không cần nữa đâu?” Lý Thừa Trạch vẫn nhìn chằm chằm: “Con đang định chờ lớn hơn một chút sẽ đưa cho Tống Đông Hải mặc, sao phải đưa cho con của dì hai?”
“Được, sao lại không?” Tô Hướng Vãn nói: “Ngày mai cô ta sẽ phải trả lại chúng ta”
Mấy đứa bé nhìn Tô Hướng Vãn hồi lâu, cảm thấy cô không giống như đang nói đùa mới chạy về phòng mình đi ngủ.
Ngày hôm sau, người đi làm thì đi làm, người ở nhà thì ở nhà.
Tô Hướng Vãn đặc biệt chạy sang nhà hàng xóm, nói cho mẹ Hà tình hình của Tô Tiểu Nam.
Tóm lại, cô cũng không nói những chuyện không hay ho kia, giấu chuyện Tô Tiểu Nam bị tên khốn kia lừa gạt, chỉ nói cô ta gặp rắc rối nhưng cô đã giúp xử lý ổn thoả, giờ đã về đội 7 tương đối ổn định.
Sau đó cô đến Liên đoàn phụ nữ làm việc, buổi chiều thì đến nhà máy thực phẩm.
Cô không đi tìm người mà đến thẳng phòng bảo vệ ở đối diện, nói: “Đồng chí, nhờ anh gọi giúp Tô Xảo”
Lát sau, Tô Xảo đi ra.
“Đưa đây”, Tô Hướng Vãn nói thẳng.
Tô Xảo đội mũ trắng, áo dài tay, đút trong túi: “Sao thế? Chị làm phụ trách Liên đoàn phụ nữ, ở huyện này cũng có mặt mũi, sao lại giơ tay muốn xin tôi cái gì à?”
“Cô lấy gì của nhà tôi, tự cô biết”
“Tôi lấy gì? Chị, chị tốt đẹp cũng không thể vu oan cho tôi làm kẻ gian được đâu nhé”
Tô Hướng Vãn trợn mắt một chút: “Thằng bé Thừa Trạch kia có bệnh ngoài da, quần áo của nó người bình thường không mặc được. Cô không thừa nhận thì nhớ vứt đi, đừng cho bọn trẻ mặc là hại chúng đó, nhớ chưa?”
Tô Xảo nhất thời đứng sững lại một lúc mới nói: “Được rồi được rồi, thật đúng xui xẻo, Đại Phúc thích nên mới cầm về, còn chưa mặc đâu, ai biết con nhà chị bị bệnh da chứ”
Xoay người định đi, cô ta lại quay lại: “Tối nay tôi sẽ bảo Đại Phúc mang trả lại”
Đến tối lúc Tô Hướng Vãn về nhà, Đại Phúc nhà Tô Xảo đã vò cái áo của Lý Thừa Trạch thành một cục nhét vào túi nylon đem trả lại.
Đối với Lý Thừa Trạch mà nói, dù Tô Hướng Vãn có may cho nó áo mới thật đi nữa, cũng không thể so sánh được với cái áo này. Lúc nó mới đến thôn Tiểu Tống, cả ngày lo lắng, sợ hãi đề phòng, chính chiếc áo âu phục này đã cho nó tự tin và tôn nghiêm.
“Dì đã làm thế nào vậy?” Lý Thừa Trạch cõng Chi Chi trên vai, mặt đầy tò mò hỏi.
Tô Hướng Vãn nói: “Đoán xem?”
Lý Thừa Trạch đoán, chắc trên đời này không ai có thể đoán được Tô Hướng Vãn làm gì, dù sao nó cũng không đoán được.
Lý Thừa Trạch lùi về sau, còn nói: “Dì hai đó, có thường xuyên đến nhà chúng ta giống dì nhỏ không?”
“Ừ”, Tô Hướng Vãn nói: “Nhưng con yên tâm, cô ta không chiếm được tí lợi lộc nào ở nhà chúng ta đâu”
Cho dù là một bộ quần áo cũng đừng hòng chiếm được.
Chớp mắt đã đến lúc bọn nhỏ đi học.
Lư Đản cùng Cẩu Đản đều lên lớp 2.
Tô Hướng Vãn đã chọn xong địa điểm làm trường mẫu giáo, chỉ chờ có tiền là bắt đầu xây.
Cuộc sống êm đềm, tất nhiên là trôi qua rất nhanh.
Lại là cuối năm, Tiểu Chi Chi đã bốn tuổi.
Hôm đó Tô Hướng Vãn tan làm, vừa về đến nhà thì đột nhiên có người hô “nghiêm”, làm cô giật mình.
Một thanh niên da ngăm đen, gầy tong teo, mặc bộ quân phục màu xanh, áo lót trắng, đi giày vải, sau lưng đeo ba lô gấp vuông như khối đậu hũ, tay vẫn giơ cao chưa hạ xuống.
Da quá đen, người quá gầy, không chỉ Tô Hướng Vãn mà cả Lý Thừa Trạch nhìn hồi lâu vẫn không nhận ra là ai.
“Chị dâu, tôi là lão Tam, tôi về rồi”
Tống lão tam?
Tô Hướng Vãn bấm ngón tay tính toán, do dự nói: “Không phải chú bị xử 3 năm sao? Sao nhanh như vậy đã được thả rồi?”
Tống lão tam sờ sờ cái đầu cắt ngắn của mình, cười hắc hắc: “Tại vì tôi biểu hiện tốt nên được giảm án, giảm nửa năm”
Về đến nhà, cô vào bếp nấu cơm, Cẩu Đản và Lư Đản làm bài tập.
Tống lão tam vẫn đứng ở cửa, tư thế đứng nghiêm không nhúc nhích.
Chi Chi ở bên nhà hàng xóm, gần đây hay đến nhà thư ký huyện uỷ, học chơi đàn cùng Đặng Nhị Hoa, cả ngày khen ngợi Đặng Nhị Hoa 6 tuổi, một hồi khen nó xinh đẹp, một hồi lại khen học giỏi, khen đến mức Nhị Hoa đưa cho Chi Chi một cái đàn nhỏ.
Chi Chi cầm cái đàn nhỏ chạy băng băng về nhà, thấy một người đàn ông mặc quân trang, nó chỉ nhìn thấy cái chân liền gọi ba.
Nhưng Tống lão tam vừa cúi đầu xuống, Chi Chi mặc dù lúc Tống lão tam đi, nó còn rất nhỏ nhưng dáng vẻ dữ tợn, gào thét, tham lam của Tống lão tam vẫn hằn sâu trong đầu nó.
Chỉ thấy nó hét lên một tiếng, Lý Thừa Trạch từ trong phòng ngủ lao vọt ra.
Tô Hướng Vãn nấu cơm xong, bưng lên bàn, thấy Tống lão tam vẫn đứng ngoài cửa liền nói: “Tới ăn đi, sao không tới ăn cơm?”
Tống lão tam đã ngửi thấy mùi thơm.
Buổi tối mùa đông ăn một chén mì thịt dưa cải, thật thoải mái.
Hắn ngồi xuống, vẫn là tư thế quân đội: “Anh cả không về ăn cơm à?”
“Đơn vị bọn họ gần đây bận việc, phải làm thêm giờ”, Tô Hướng Vãn nói.
Tống lão tam ăn xong, cầm chén đi vào bếp tự rửa chén của mình.
Lư Đản cùng Cẩu Đản đối với người chú đột nhiên thay đổi này, nhất thời không quen được, nhưng dù sao chú ba cũng là người lớn, lại mới ra tù, vô hình trên người mang sát khí.
Hai đứa đưa mắt nhìn nhau, di chuyển chiếc ghế băng nhỏ đến trước cửa bếp, vừa làm bài tập vừa giám sát hắn.
Tô Hướng Vãn gần đây đang bận dạy Chi Chi học chữ.
Con bé 4 tuổi rồi, cũng bắt đầu đến lúc phải học.
Trong sách viết, con bé không thông minh nhưng chất phác hiền lành, hơi có chút bá đạo, với con bé, Tô Hướng Vãn nghĩ, không cần phải học quá nhiều.
“Vô sự hiến ân cần, phi gian tức đạo*, dì Tô, con nghĩ Tống lão tam này có vấn đề”, Lý Thừa Trạch lặng lẽ đi vào, nói nhỏ.
(*Vô sự hiến ân cần, phi gian tức đạo: Khi không mà tỏ ra ân cần, không phải chuyện gian trá thì cũng là chuyện trộm cắp)
Tô Hướng Vãn lại cảm thấy Tống lão tam không có gì không đúng cả.
Nói thế nào nhỉ, hai năm trước hắn ngồi tù ở huyện Thanh Thuỷ, nhất cử nhất động của hắn trong tù, Tống Thanh Sơn đều biết, Tô Hướng Vãn dĩ nhiên cũng thường xuyên được Tống Thanh Sơn nói cho.
Ban đầu Tống lão tam không chịu ăn cơm, không chịu lao động, cũng không chịu huấn luyện. Đến khi nghe vợ hắn là Phương Bảo Ngọc bỏ trốn, thậm chí hắn định trốn tù chạy ra ngoài tìm vợ.
Phương Bảo Ngọc ở trong thành đã sớm tìm được đối tượng mới, đầu năm đó lặng lẽ dắt Tống Phúc đi.
Đúng vậy, cô ta tìm được đối tượng rất tốt, là em trai xưởng trưởng nhà máy thực phẩm của huyện Thanh Thuỷ, nghe nói điều kiện gia đình không kém gì Tô Xảo.
Bà Tống khóc ngày khóc đêm một trận, nhưng hai thằng con vô lại Thanh Sơn, Đình Tú đều không giúp bà, nên cũng đành bỏ qua chuyện này.
Trong tù, Tống lão tam thương con trai mình nhất, nghe được tin tức này, theo lời Tống Đình Tú, chỉ nói 4 chữ: Nhận giặc làm cha.
Dù sao nhà tù không phải do nhà họ Tống mở, quản giáo cũng không phải bà Tống, không có ai nuông chiều, đại khái sau khoảng 1 năm, Tống lão tam đột nhiên thay đổi như thành một người khác.
Dù sao hắn cũng biết nhìn người, bình thường biết nịnh hót bà Tống đến mức tim nở hoa nên nếu hắn muốn thể hiện thì không ai vượt qua hắn được.
Cho nên người này bắt đầu từ năm nay lao động tốt, biểu hiện tốt, được giảm án, ngồi tù 2 năm rưỡi đã được thả.
Tống Thanh Sơn tan việc về nhà, Tống lão tam đứng dậy, thái độ cung kính giống như với Tô Hướng Vãn: “Chào thủ trưởng”
Hắn quay đầu nhìn Tống lão tam.
Dĩ nhiên mấy đứa bé cũng thò cổ ra cửa sổ xem.
Ba bọn chúng luôn mặc quân trang, tan làm, trên người vẫn còn đầy bụi bặm và mùi thuốc súng.
Chỉ thấy ba đưa tay lên mũ, sau đó nghiêm trang chậm rãi chào chú ba một cái.
Lư Đản không kìm được, nói: “Ba chúng ta thật đẹp trai, tư thế chào cũng thật đẹp”
Tống đoàn cầm mũ, đứng ở cửa một lúc rồi vén rèm đi vào. Tô Hướng Vãn dùng ngón chân để nghĩ cũng biết, Tống lão tam lúc này chắc là đang muốn nhờ cô việc gì đó.