Tôn Thục Phân hôm nay họp chính quyền tại xã, không ngờ lúc đi ra lại gặp Tô Hướng Vãn và Triệu Quốc Đống đang đứng cạnh nhau.
Xem chừng hai người đang nói chuyện phiếm, Tôn Thục Phân dừng lại, để ý xem đang có chuyện gì xảy ra.
Bởi vì bà vừa nghe, không phải tin nóng của Tô Hướng Vãn với Tống Đình Tú, mà là nóng hổi với Triệu Quốc Đống.
Nhưng xem ra hai người đứng nói chuyện rất bình thường.
Tôn Thục Phân nghe nửa ngày chỉ thấy Tô Hướng Vãn không ngừng cảm ơn, cảm tạ linh tinh gì đó.
Ngược lại, thằng nhỏ Cẩu Đản lại thu hút sự chú ý của Tôn Thục Phân, trên xe đạp của Triệu Quốc Đống treo mấy cái bánh vòng dầu, đứa nhỏ không dám ăn, chỉ dám sờ một cái, lén lút xoa xoa lớp dầu bên ngoài chiếc bánh, thừa dịp mẹ không để ý, nhét vào cái miệng nhỏ của Tiểu Chi Chi.
Tiểu Chi Chi há miệng thật to, giống như một con chim nhỏ đòi ăn, cố gắng cúi đầu xuống từ trên lưng mẹ, tham lam m*t ngón tay của anh trai, ngón tay thằng nhỏ gầy gò bé tí, con bé chỉ l**m láp được một chút.
Không hiểu vì sao, mắt Tôn Thục Phân thấy nóng nóng.
Người nghèo không đáng thương, đứa nhỏ nhà nghèo mới đáng thương nhất.
“Cán bộ Triệu, anh định đăng một bài thơ trên “Cánh đồng hoang vu” à?” câu nói của Tô Hướng Vãn kéo Tôn Thục Phân về thực tại.
Triệu Quốc Đống giữ xe đạp, nói: “Cũng định như vậy, nhưng mà cô có đọc thơ của tôi à?”
“Tạm thời đừng gửi đi, tôi nghe nói trong xã có người muốn tìm lỗi trong thơ của anh để phê đấu”, Tô Hướng Vãn nói.
Cô nhớ trong nguyên tác, Triệu Quốc Đống bị giáng cấp, bắt xuống chuồng bò vì một bài thơ.
Hiện tại chuyện phê đấu giống như đánh trống chuyền hoa vậy, hôm nay anh phê người khác, không chừng ngày mai anh lại thành người bị phê.
Cô chỉ mong một câu nói này có thể cứu được Triệu Quốc Đống.
Dù sao Triệu Quốc Đống cũng là con của một gia đình cán bộ cao cấp, xem ra có người muốn tìm cớ chỉnh lý anh ta.
Đương nhiên, thơ của hắn sẽ không được đăng.
Nhìn thấy Tô Hướng Vãn sắp đi, hắn vội vàng lấy xâu bánh treo ở xe đưa cho cô: “Này, cô cầm đi, tôi mua cho bọn nhỏ”
Nước miếng Cẩu Đản đã nhễu xuống, cười một cách tội nghiệp, nghĩ đến chuyện những chiếc bánh vòng dầu sẽ là của mình.
Tô Hướng Vãn nói: “6 chiếc bánh vòng dầu, giá 9 xu, cái này chúng tôi không nhận được. Cán bộ Triệu, anh mau về đi, tôi còn phải đi tín dụng xã”
Tôn Thục Phân nhìn nửa ngày, thấy Tô Hướng Vãn và Triệu Quốc Đống xô đẩy một phen, cuối cùng cô vẫn không cầm 6 chiếc bánh vòng dầu. Cẩu Đản nuốt nước miếng đi theo Tô Hướng Vãn, trong lòng không ngừng cảm thán, bọn nhỏ gầy như khỉ hết rồi, không biết cái năm đói kém này đến khi nào mới kết thúc.
Buổi chiều.
Ánh mặt trời chói chang rất khó chịu, nếu đã có con trai ở đây, bà Tống không cần phải ra đồng kiếm công điểm.
Mà một nhà lão tam, sợ bị Tống Đình Tú mắng không làm việc nên mang theo Tiểu Phúc Oa đi ra phía sau nhà, ngồi dưới bức tường gạch đổ để tận hưởng làn gió mát.
Thật thoải mái khi dựa vào bức tường ngủ trưa dưới ánh nắng gay gắt.
Chỉ có ông Tống từ sáng sớm đã dắt hai con lừa ra đồng làm việc, về nhà uống hai ngụm canh rồi lại vội vàng đi đào hầm trú ẩn để kiếm 12 công điểm.
“Bác Tống, bác Tống, con dâu cả nhà bác đang làm ầm lên, gọi nhà bác lên xã kìa”, người đưa thư đi ngang qua cửa nhà họ Tống, bấm chuông xe gọi lớn.
“Cái gì, sao nó lại gọi nhà tôi lên xã để làm gì?” bà Tống hỏi.
Người đưa thư nói: "Cô ta bảo sẽ làm ầm với chính quyền xã, cáo buộc bà ngược đãi vợ con liệt sĩ, sau đó ở riêng”
Bà Tống hét lên chói tai: “Đình Tú, con nghe thấy chưa, không phải chúng ta làm ầm ĩ, là chị dâu cả của con thích gây chuyện ồn ào, nháo đến tận chính quyền rồi”
Tống Đình Tú nhướn mày không nói gì, đưa cả nhà lên thị xã.
Thế nhưng ủy ban xã yên ắng, không có ai gây náo loạn gì.
Ngược lại, xã trưởng Hàn Dược Tiến thấy cả nhà họ Tống tức giận đi tới thì kinh ngạc: “Tống Đình Tú, cả nhà cậu xảy ra chuyện gì vậy?”
“Xã trưởng Hàn, có phải con dâu tôi náo loạn ở đây đòi ở riêng không? Chuyện xấu trong nhà không thể phô trương ra ngoài, ông giao cô ta ra đây, chúng tôi đưa về”, bà Tống lớn tiếng nói.
Hàn Dược Tiến vẻ mặt khó hiểu nói: “Không có chuyện đó”
“Có, sao lại không có. Phương Bảo Ngọc và bà già kia ngày nào cũng nói xấu tôi, nói tôi yêu chú em chồng, tôi không chịu nổi sự sỉ nhục này, tôi phải ở riêng, cách xa cái nhà họ Tống này ra”, Tô Hướng Vãn ôm Tiểu Chi Chi, hai bên có hai đứa nhỏ, chậm rãi đi tới, cao giọng nói.
Tống Thanh Ngọc vội vàng nói: “Chị dâu, là trong thôn đồn đại vậy, sao lại thành mẹ tôi nói?”
“Vậy chúng ta ở riêng đi, tôi đóng cửa sống một mình, nhà cô cũng khóa cửa kín sân vườn, sẽ không có ai đưa chuyện nữa đúng không?” giọng Tô Hướng Vãn vẫn đặc biệt cao.
Để rửa sạch thanh danh, cô phải để nhiều người nghe thấy hơn.
Phương Bảo Ngọc lại nói: “Chị dâu, chỉ cần chị đứng đắn đoan chính là được, sợ gì người ta đồn thổi, vì chuyện này mà nháo ra đòi ở riêng, không sợ người ta cười sao?”
Bà Tống chỉ tay lên trời, hét lớn: “Có ta ở đây, mày đừng mơ chuyện ở riêng”
Nói xong, bà lại ôm ngực: “Không được, không được, tôi đau tim mất”
Lấy cái chết ra ép buộc, xem ngươi có sợ không.
“Được, tôi cầm 500 đồng trợ cấp của Tống Thanh Sơn, mang theo mấy đứa nhỏ đi chỗ khác ở, các người tự lo cho chính mình, được không?” Tô Hướng Vãn đột nhiên lấy ra một phong bì lớn có con dấu của tín dụng xã, mở ra, lộ bên trong một tập 10 đồng đại đoàn kết dày cộp.
“Tiền, có phải tiền từ sổ con của tôi không?” bà Tống hét to.
Tống lão tam cầm đòn gánh lao tới, hét chói tai: “Má ơi, chị dâu ăn trộm sổ con”
Hắn yêu tiền nhất, tiền làm cho một tên hèn nhát như hắn bỗng có khí lực nam nhi.
Xã trưởng Hàn ngăn hắn lại: “Tống lão tam, thời đại mới không được đánh phụ nữ, nếu cậu dám dùng đòn gánh, tôi sẽ cho cậu đi cải tạo lao động, hơn nữa tiền không phải trợ cấp của Tống Thanh Sơn cho nhà họ Tống sao, ăn cắp cái gì, dùng từ không đúng rồi”
Đúng rồi, ở riêng cái chó má gì, cái chính là giựt tiền thôi.
Trong nháy mắt, từ chuyện không cho ở riêng, bà Tống tính toán rất nhanh: “500 đồng trợ cấp, tôi nuôi dưỡng Tống Thanh Sơn lớn lên không dễ dàng, tôi lấy 480, trả cho Tô Hướng Vãn 20 đồng, bảo cô ta cút đi”
Xã trưởng lại nói: “Tô Hướng Vãn có ba đứa nhỏ, không thể chia tiền như vậy, chia lại, mấy đứa nhỏ cũng phải có phần”
“Nhà chúng tôi cũng phải được chia 200, Tống Thanh Sơn là anh cả tôi”, Tống lão tam tận dụng mọi thứ nói.
Nhưng rõ ràng có thể thấy, cả nhà bọn họ đều luống cuống hoảng hốt.
Đúng vậy, tiền trong sổ con đang yên đang lành, đột nhiên lại chạy hết vào tay Tô Hướng Vãn.
Tống lão tam tức giận trừng mắt nhìn bà Tống, bà Tống lại khều Tống Thanh Ngọc, phỏng chừng là cô ta làm mất sổ con.
Bởi vì bà ta giấu sổ con ở đâu, chỉ có Tống Thanh Ngọc biết.
Tô Hướng Vãn tìm một gốc cây cổ thụ ngồi xuống, hai đứa nhỏ ngồi hai bên.
“Tiền trợ cấp của liệt sĩ, nhà nước đã có quy định: phụng dưỡng cha mẹ, trợ cấp vợ con, cho nên văn bản pháp lý của nhà nước đã viết rất rõ ràng, chia theo đầu người. Tôi là vợ anh ấy, vợ được chia một nửa, tức là 250 đồng, còn lại 250 đồng chia cho 6 người, mỗi người 41 đồng 5 xu. Như vậy số tiền này tôi chia cho hai ông bà 83 đồng, còn lại tất cả là của tôi”, cô nói rất ung dung.
“Có cái rắm ngươi”, bà Tống hét.
“Chị dâu chia đẹp thật”, Phương Bảo Ngọc nói.
“Anh cả của tôi là do chị khắc chết”, Tống lão tam chỉ vào mũi Tô Hướng Vãn.
Xã trưởng Hàn cao giọng nói: “Có gì từ từ nói, Tống lão tam, cậu định làm gì? Lúc nào cũng muốn vung đòn gánh lên, tôi ủng hộ ở riêng, Tô Hướng Vãn ở nhà chưa bị các người đánh chết cũng là kỳ tích đi”
Nhưng Tống lão tam vẫn muốn nói: “Xã trưởng ông nhìn xem, loại chị dâu này làm sao chúng tôi có thể đưa tiền tuất của anh cả cho cô ta, tôi phải nói, một đồng cũng không cho”
Hắn còn cất giấu lá thư Tô Hướng Vãn viết cho Tống lão nhị, đang định lấy ra cho xã trưởng Hàn xem.
Một cái tát ập đến, suýt nữa làm cho Tống lão tam bất tỉnh.
“Tôi cũng ủng hộ phân nhà, tôi ủng hộ quyết định của chị dâu”, là Tống Đình Tú, hắn vừa tát một cái lên mặt Tống lão tam, gầm lên: “Vì một ít tiền mà các người nhìn xem mình có bao nhiêu kinh tởm”
Bà Tống bối rối nửa ngày, nhảy cẫng lên: “Tống Đình Tú, mày dám nói phân nhà, tao chết cho mày xem”
“Phân, tại sao lại không phân được, nếu không thì chia đều ra, giúp nuôi con của thằng cả”, một tiếng gầm nữa như tiếng chuông, lần này là ông Tống.
Ông giật đòn gánh từ tay Tống lão tam, cao giọng nói: “Hôm nay cái nhà này không thể an phận được nữa rồi”
Cho đến lúc này cuối cùng ông cũng nhìn ra, nếu ông không đứng ra chủ trì cái nhà này, con dâu cả nhà ông mà cứ phải sống như vậy sẽ bị thằng thứ ba và bà vợ ông ăn tươi nuốt sống.
“Tiền kia đâu, tiền tính thế nào, cho tôi ít là không được”, bà Tống dù giọng vẫn ngang ngược nhưng cũng bị chồng làm cho sợ hãi, không dám nói quá lớn.
Dù sao nhà họ Tống cũng có tiếng là con trai hiếu thảo, Tống Đình Tú không nhịn được, nổi giận: “Tất cả tiền phụ cấp của con cho mẹ hết, vậy là đủ rồi đi. Con trai lớn của mẹ đã chết, chết 2 năm rồi, tiền tuất cũng nên chia cho vợ con anh ấy. Mẹ, mẹ đã ăn của anh cả đời, ăn hơn 20 năm, hút máu anh hơn 20 năm, cũng nên dừng lại rồi”
“Tống Đình Tú, tao nuôi 3 anh em mày lớn lên cũng không dễ dàng, mày nói tao hút máu tụi mày, để tao đào tim tao ra, tao chết cho mày xem”, bà Tống xoa tóc, xoay người lao tới một cây liễu lớn.
Tống Đình Tú và Tống lão tam đều đuổi theo.
Nhưng ông Tống không đi.
Ông nắm tay xã trưởng nói: “Tiền tuất để con dâu cả cầm hết tôi không có ý kiến gì, nó tự nguyện cho hai ông bà già tôi một chút, tôi cũng không có ý kiến gì, cái nhà này chia theo ý nó, bà nội bọn nhỏ có chuyện gì, đã có tôi xử lý”
Câu này của lão gia tử như đỉnh thiên lập địa, rất có khí phách.
Bà già còn định xông về phía trước, xã trưởng Hàn mang loa ra nói lớn: “Hôm nay tôi làm chủ, để vợ liệt sĩ Tống Thanh Sơn chia nhà ở riêng, ai dám phản đối, tất cả cho đến thôn Hồ cải tạo lao động”
Một câu này đã doạ bà Tống cùng Tống lão tam im bặt, không dám nói thêm gì.
Bọn họ đưa mắt nhìn nhau, bộ dạng đúng như sét đánh ngang tai.
Lúc này, Tô Hướng Vãn mới đứng lên, đếm 83 đồng giao cho xã trưởng Hàn: “Tiền này ông đưa cho hai ông bà kia, Tống Thanh Sơn chết rồi, tiền này coi như báo hiếu cha mẹ, sau này tôi cùng đám nhỏ không còn quan hệ với nhà họ Tống”
Cô nguyện ý đưa một ít tiền cho ông già, không hề than phiền rằng ông không tốt với cô.
Hành động này, trong mắt xã trưởng Hàn, rất là phóng khoáng.
Phải biết, ý của ông Tống là không nhận một đồng nào.
“Nhưng mà cô định sống ở đâu? Các người ngay cả nhà cũng không có, bên thôn nhà cô cũng thiếu nhà, đồng chí Tiểu Tô, cô là vợ liệt sĩ, tôi muốn sắp xếp chỗ ở cho cô nhưng có vẻ rất phiền phức”, xã trưởng Hàn nói.
Về việc này, trong lòng Tô Hướng Vãn đã sớm có tính toán.
“Bên ngoài thôn chúng ta không phải có một điểm cải tạo lao động sao, chỗ đó còn nhiều phòng trống, chúng tôi ở đó được rồi”
“Cô, ở chỗ cải tạo lao động?” Hàn Dược Tiến sửng sốt, không biết người phụ nữ này nghĩ gì.
Tô Hướng Vãn nói: “Nói là chỗ cải tạo lao động, thật ra bên trong không có ai ở, trống không thôi, tôi ở đó là tốt rồi. Có điều khá rộng, ban đêm hơi tối, tôi có ba đứa con, tôi không sợ, thật đó."
Trong lòng cô thực sự rất vui.
Bây giờ địa chủ, phú nông, phản cách mạng và những phần tử xấu đều bị mọi người khinh thường và khinh bỉ.
Đại viện nhà địa chủ cũng trở thành điểm cải tạo lao động.
Như vậy thì đã sao, người dân thôn Tống khá chất phác đơn giản, không phải hôm nay sửa cái này, mai cải tạo cái kia, đại viện nhà địa chủ rất rộng rãi, thỉnh thoảng còn có dân quân tuần tra.
Vào ở đó không sợ kẻ gian, lại còn thoải mái.
“Vậy cứ như vậy đi. Cô nhi quả phụ các người vào đó ở trước đi, tôi thông báo cho đội dân quân thôn Tống một tiếng, ai dám làm loạn gây rối nữa thì bắt lại”
Càng nhìn bà Tống khóc lóc ầm ĩ đòi đập đầu vào tường, ông lại càng muốn ủng hộ quả phụ Tô Hướng Vãn này.
Không những thế, ông còn cố ý cầm loa lớn tiếng nói: “Tôi nhìn mẹ chồng cô làm náo loạn, cả xã không biết là chưa dừng lại đâu. Cô cũng không cần phải về nhà lấy đồ, chăn, chiếu, nệm, đồ bảo hộ lao động, nồi chảo, tôi sẽ đích thân phê duyệt cho cô một bộ, cô đến công xã lấy. Thật là, xã hội mới rồi bà già ơi, phụ nữ cũng là người, bà mang xã hội cũ tới áp chế con dâu, chúng tôi ở trên xã đều thấy cái đó là không được”
Ô, đây quả thực là niềm vui ngoài ý muốn.
Tô Hướng Vãn cũng bị bất ngờ đến ngây người: “Vậy thật sự cảm ơn ông, xã trưởng Hàn, ông thật là quan tâm đến thân nhân liệt sĩ chúng tôi”
Không cần phải nói, bà lão và Tống lão tam không còn quan tâm đến tiền nữa, họ tức đến mức sắp chết rồi.
Cất 420 đồng từ uỷ ban xã đi ra, Lư Đản không ngừng va vào chân Tô Hướng Vãn: “Mẹ, chúng ta thật sự tách ra rồi, thực sự tách ra ở riêng rồi à?”
“Còn có xã phát cho chăn mền nồi chảo, khẳng định đều là đồ mới nha”, trong mắt Cẩu Đản đầy tinh quang.
“Lư Đản, sao cứ đụng vào mẹ thế?” chân Tô Hướng Vãn bị nó đụng đến phát đau.
Lư Đản giơ hai tay: “Mẹ, con như đang đi trên bông vải ấy, thật đó”
Gọi là gì nhỉ, khu giải phóng là ngày sáng ngời, khu giải phóng là nhân dân mừng vui.
Lư Đản không chỉ muốn hát, mà còn muốn nhảy múa, nhào lộn.
Nó cho tới bây giờ không dám nghĩ đến chuyện chia nhà, vậy mà mẹ nói chia luôn, từ nay về sau nó đi kiếm công điểm sẽ không cho cả nhà họ Tống nữa, chỉ cho một mình mẹ thôi.
Nó mừng như điên, kích động đến mức muốn chạy hai vòng.
Nhưng tỉnh táo lại, Lư Đản phát hiện mình bây giờ cần bận tâm nhiều hơn nữa: “Mẹ, còn lừa của chúng ta thì sao, 2 con lừa đó không phải thuộc về chúng ta sao, chúng ta bỏ không cần nữa à? Nếu mẹ không ở đó, bà nội sẽ ngày ngày bắt lừa của chúng ta làm việc để lấy công điểm. Còn nữa, phần lương thực của chúng ta khi đổi công điểm có phải vẫn gạch ở chỗ ông nội không, chú ba nhất định sẽ khi dễ chúng ta”
Quả thật còn 2 con lừa, đó là của hồi môn quan trọng nhất của nguyên thân.
Nhưng mà bây giờ tiền đã có trong tay, đứa nhỏ vẫn còn bên mình, 2 con lừa mà nguyên thân đã nuôi 6-7 năm sẽ phải chịu khổ một thời gian nữa.
Chính sách cải cách đang tiếp tục sâu sắc hơn, hai con lừa rất nhanh sẽ phải vào công xã.
Tống lão nhị thăm người nhà xong vừa rời đi thì Tống lão đại quay về.
Trong ấn tượng của nguyên thân, hình như đã từng nói qua với Tống Thanh Sơn, nói hắn chỉ là một con lừa biết phối giống.
Tống Hương Vãn không quen biết Tống Thanh Sơn, không dám vội vàng đưa ra kết luận này, nhưng tiền đã lấy rồi, cũng thoải mái mà dọn ra ngoài, những chuyện còn lại chờ Tống Thanh Sơn đến rồi làm đi.
“Chúng ta không nói những chuyện này vội, các con muốn ăn bánh vòng dầu phải không? Mẹ đoán là chưa đứa nào được ăn bánh vòng dầu chấm mật ong, cái đó gọi là ngon đến không thể tưởng tượng được. Các con có muốn ăn hay không?” Tô Hướng Vãn đổi chủ đề.
Lư Đản chưa kịp nói thì mắt Cẩu Đản đã sáng lên: “Mẹ, con đã nếm qua mật ong rồi, ngọt, ngọt lắm”
Tô Hướng Vãn sớm phát hiện ở chợ có người lén bán mật ong đất, bây giờ cô đã có hơn 400 đồng, trước tiên mua mấy cánh bánh vòng dầu, sau đó đến nhà bán mật ong kia, trả 2 đồng mua một cân mật ong, mở lọ mật ong ra, xé bánh vòng dầu nhúng vào mật ong, đưa cho Cẩu Đản: “Này, ăn nhanh đi”
Đứa nhỏ này từ sáng đã thèm thuồng mấy cái bánh vòng dầu của Triệu Quốc Đống, liên tục sờ tay lên đó.
Tô Hướng Vãn nhìn thấy, rất đáng thương.
Cẩu Đản cắn mạnh một miếng, nhai một vòng trong miệng, mắt đột nhiên đỏ lên: “Mẹ, con bây giờ không thiếu gì cả, chỉ thiếu ba thôi”
Một người ba giống như Triệu Quốc Đống, cao lớn, tư nhã, có thể cõng nó trên vai, còn có thể cho nó ngồi phía sau xe đạp, Cẩu Đản cảm thấy có thêm một người ba nữa, cuộc sống thật trọn vẹn.
“Vậy con ăn cho nhiều đi, mập mạp lên, có ngày cướp ba về cho con”, Tô Hướng Vãn cố ý trêu chọc đứa nhỏ.