Ngày nghỉ của Tống Đình Tú không nhiều, sau khi nháo lên chia nhà, cũng đến lúc phải đi.
Trước khi đi, vốn cũng định chiếu cố cô nhi quả phụ của anh cả một chút.
Nhưng cho dù là bà Tống hay Tô Hướng Vãn đều không cho hắn cơ hội.
Dưới cái nhìn chằm chằm của toàn bộ phụ nữ trong thôn, Tô Hướng Vãn ban ngày ra ngoài làm việc chỉ tìm đến phụ nữ làm cùng, buổi tối còn gọi Đào Hồng Vũ chưa lấy chồng đến ngủ chung, không ở một mình.
Đảo mắt đã qua một tháng, bà Tống đem chuyện nhà mình kể thành một vở kịch, ra vẻ Tô Hướng Vãn có bao nhiêu bạo lực, bao nhiêu thủ đoạn, cướp của bà bao nhiêu tiền, còn yêu Đình Tú đến mức nào.
Nhưng xã viên của thôn Tống không mấy người tin chuyện này.
Bởi họ thấy Tô Hướng Vãn rất an phận, trời tối liền đóng cửa, mỗi ngày đúng giờ làm việc, đúng giờ tan làm, không la cà bên ngoài.
Đương nhiên, Lư Đản và Cẩu Đản còn thay đổi nhiều hơn.
Không còn mang theo sọt phân, trên người hai đứa trẻ không còn mùi thúi hoắc nữa.
Hơn nữa chỗ ở của Tô Hướng Vãn có một hầm chứa nước, mỗi ngày đều lấy nước tắm cho hai đứa nhỏ. Lư Đản thì bình thường nhưng Cẩu Đản mỗi ngày một trắng hơn, mọi người mời biết hóa ra thằng nhỏ này không phải da đen mà bẩn như thằng da đen.
Hôm nay ngày 15 tháng 8, công xã phát thêm cho mỗi nhà nửa cân mì sợi và hai quả trứng.
Tô Hướng Vãn tính toán thời điểm Tống Thanh Sơn sắp về, không muốn gây ra thêm nhiều thị phi nên không đi, cho Lư Đản và Cẩu Đản đi cùng Phương Bảo Ngọc lấy trứng.
Chờ được hai đứa nhỏ về, hai quả trứng bé như trứng cút. Còn mì nhiều nhất chỉ được 2 3 lạng, chỉ làm được một đĩa ăn chung.
Nhưng có hai quả trứng này, Tô Hướng Vãn không cần phải chạy đi công xã tìm mua trứng khắp nơi nữa.
Hôm nay cô không đi làm, lấy hai quả trứng nhỏ làm một chén trứng hấp, đút cho Chi Chi, chia chỗ nước dùng cho hai đứa con trai mỗi đứa một ngụm, mắt không rời khỏi con đường lớn trước nhà.
Cẩu Đản với Lư Đản không biết mẹ chờ ai, nhưng bị lây sự chờ đợi của mẹ nên ngồi xổm bên đường cái, đôi mắt cũng mong chờ.
“Mẹ chờ người này sao?” thấy một trung niên đạp xe tới, hai đứa hỏi.
Lư Đản cảm thấy chính là người này, trông giống như cán bộ.
“Mẹ, mẹ chờ người này à?” Lư Đản hỏi.
Tô Hướng Vãn ngẩng đầu nhìn: “Không phải” nhìn qua đã hơn 40 tuổi, chắc không phải Tống Thanh Sơn đúng không.
Một lát sau có thêm vài người đi qua, có vẻ chỉ đi ngang qua để đến chỗ khác.
Tô Hướng Vãn thường ra cửa nhìn một vòng, nói cũng không phải.
Điều này càng làm cho bọn trẻ con thêm tò mò.
“Mẹ, không có ai đến nữa”, Lư Đản lau mồ hôi trên trán, giữa trưa rồi nó vẫn không muốn về nhà.
Cẩu Đản nhìn nửa ngày, đột nhiên hét lên: “Mẹ, mẹ chờ cán bộ Triệu à, cán bộ Triệu tới rồi”
Triệu Quốc Đống tìm người trong thôn làm mai mối không nói, gần đây Tống Quang Quang mới được thăng chức, hắn cư nhiên đến xin làm chi đội trưởng ở thôn Tống, vì cái gì, ai cũng biết.
Tô Hướng Vãn gần đây không có thiện cảm với Triệu Quốc Đống, lớn tiếng nói: “Không phải”
Nhưng cán bộ Triệu đã đến trước cửa: “Đồng chí Tiểu Tô, cô đi ra đây, chúng ta gặp nhau, tôi thật sự có chuyện phải nói với cô”
Có chuyện gì chứ, chỉ là theo đuổi cô thôi.
Tô Hướng Vãn cảm thấy có chút khó chịu với Triệu Quốc Đống. Chuyện nam nữ, người nữ đã cự tuyệt một lần thì thôi, tại sao cứ đuổi theo người ta hết lần này đến làm khác làm gì chứ?
“Cán bộ Triệu, tôi không có ý đó với anh, sau này đừng đến nhà tôi nữa được không?” Tô Hướng Vãn lạnh lùng nói.
Triệu Quốc Đống nói: “Nhưng chồng cô đã mất 2 năm rồi, tôi cảm thấy bây giờ cô bắt đầu cuộc sống mới cũng không có gì sai, điều kiện nhà tôi thực sự không kém”
“Chồng tôi…”, Tô Hướng Vãn cười cười chưa kịp nói hết câu.
Lúc này ngoài cửa đột nhiên huyên náo: “Đồ chết băm chết vằm này, mang tiền của con trai tao đi câu dẫn đàn ông, còn muốn mang cả hai đứa cháu trai của tao đi, Tô Hướng Vãn đồ không có lương tâm này, Tô Hướng Vãn đồ phụ bạc”
Bà Tống rất uy phong lẫm liệt đi tới cửa.
Đằng sau còn có Tống lão tam, Phương Bảo Ngọc, Tống Thanh Ngọc, mấy đứa trẻ, đây là cả nhà kéo đến khi dễ cô nhi quả phụ.
Cẩu Đản trên đường cái nhìn thấy đám người hùng hùng hổ hổ kéo đến, không nói gì tiến lên đạp bà Tống một cái.
Nhưng bà Tống mới 56 tuổi, điều kiện trong nhà tốt, ăn uống đầy đủ, thân thể cường tráng, hoàn toàn không thể coi là người già.
Bà ta đá một phát, Cẩu Đản lăn mấy vòng trên đường mới dừng lại.
Tô Hướng Vãn tức giận, lập tức cầm đòn gánh lao tới: “Bà kia, sao bà đánh con tôi?”
“Mày còn biết mày có con à? Mày cầm 420 đồng trợ cấp của con trai tao thì phải thủ tiết đến chết. Mới ở riêng vài ngày đã mắt qua mày lại với đàn ông rồi. Tao nghe nói tên đàn ông này còn tìm người trong thôn làm mai mối cho nó, hừ, nó không nghĩ xem đây là con dâu nhà ai à”
Bình thường giả chết, Tống lão tam lúc này cũng mang theo đòn gánh: “Chị dâu đừng kích động, đòn gánh của tôi không có mắt đâu”
“Tôi đã ở riêng, nhà họ Tống các người có tư cách mẹ gì đến quản tôi, tôi có làm gì cũng là chuyện riêng của tôi”, Tô Hướng Vãn nói.
“Chị cầm tiền trợ cấp của anh cả tôi, không những quản mà chúng tôi còn có thể đánh chị”, Tống lão tam nói.
Bà Tống nhảy cao tám thước: “Lão tam, vào tìm tiền đi. Thanh Ngọc, Bảo Ngọc chặn hai đứa trẻ lại, không để lại cái gì cho nó hết, tống hết vào trại cải tạo lao động”
Lập tức Thanh Ngọc, Bảo Ngọc mỗi người túm một đứa trẻ.
Tống lão tam như kẻ trộm, mắt trước mắt sau lao vào nhà.
Tô Hướng Vãn hét to: “Triệu Quốc Đống, mau chặn Tống lão tam lại, không để anh ta vào phòng của tôi”
Trong phòng cô có sổ tiết kiệm 400 đồng, rõ ràng Tống lão tam đến đây để giựt tiền.
Triệu Quốc Đống đến là để cầu hôn, hắn là người thành phố, chưa từng thấy cảnh tượng như thế này.
Nhưng dù sao hắn cũng là cán bộ, đứng trước cửa, giơ tay ra đúng lúc ngăn được Tống lão tam.
Tống Thanh Ngọc đi bắt Cẩu Đản, Cẩu Đản cắn vào tay cô ta, nó như phát điên thoát khỏi Tống Thanh Ngọc, lại lao về phía bà Tống.
Lư Đản cũng không vừa, Phương Bảo Ngọc vừa bắt được nó, nó lao đầu thẳng vào mũi Phương Bảo Ngọc khiến cô ta hét lên, ôm mũi ngồi xuống.
Hai đứa nhỏ gần như cùng lao về phía bà Tống.
Một đứa phía trước một đứa phía sau, bà Tống kêu lên, quơ tay bắt được Lư Đản, tát lên mặt nó mấy phát, sau đó giơ chân đá Cẩu Đản hai cái.
Tô Hướng Vãn đầu óc rối bời, đánh một gậy vào tay bà ta.
“Mày, Tô Hướng Vãn giỏi lắm, dám đánh tao”, bà Tống hét chói tai, lao vào Tô Hướng Vãn.
Tô Hướng Vãn đánh bà ta là tranh thủ lúc hỗn loạn để chiếm tiện nghi, đương nhiên sẽ không đối mặt trực tiếp với bà ta, thấy bà đuổi tới đương nhiên sẽ xoay người bỏ chạy.
Đúng lúc Phương Bảo Ngọc đang chuẩn lôi Cẩu Đản đang nằm trên mặt đất lên, cô cầm gậy xông lại, khua loạn trên đầu Phương Bảo Ngọc, đỡ Cẩu Đản dậy.
Cẩu Đản rớt mất cái răng cửa, khó nhọc đứng lên nói: “Mẹ, mẹ, con không sao, thật không sao, con có thể bảo vệ mẹ, thật đấy”, nó vòng tay bảo vệ mẹ.
Bà Tống gào lên: “Cẩu Đản, còn không nhanh chạy về nhặt phân cho tao đi, người mẹ không an phận này của mày tao sẽ từ từ thu thập”
Mắt Cẩu Đản từ từ âm lãnh, hai nắm đấm siết chặt, đột nhiên đứng dậy, đi thẳng qua chỗ bà Tống.
Bà ta tát nó một cái, nó không tránh, vẫn tiếp tục đi.
Bà tát nó một cái nữa, nó vẫn không né, ánh mắt nó dường như chỉ cần trong tay có con dao, nó sẽ đâm thẳng không chần chừ.
Đứa trẻ đang cực hận, ánh mắt cực hận hung dữ này, Tô Hướng Vãn nhìn thấy còn sợ.
Cô lao đầu qua, hất bà ta ngã xuống đất.
Đúng lúc này, tiếng máy kéo ầm ầm từ xa vọng lại, một người đàn ông từ trên máy kéo nhảy xuống, chạy về phía bà Tống.
“Mẹ, mẹ sao vậy?” người đàn ông ôm bà Tống đỡ dậy, nói.
Tống lão tam đang cầm đòn gánh, còn có Tống Thanh Ngọc đang túm Lư Đản và Phương Bảo Ngọc, tất cả đều sợ ngây người.
Trời ơi!
Thật không thể tin được!
Tống Thanh Sơn đã chết hai năm, vậy mà lại trở về!
Tô Hướng Vãn lấy tay lau mặt, nhanh tay nhanh mắt nhảy lên chiếc máy kéo của Tống Thanh Sơn, lái đi.
Ai nói cô chờ người đàn ông này?
Cái cô chờ, chính là chiếc máy kéo chở đồ vật này của Tống Thanh Sơn.
Trong truyện này, chính những món đồ mà Tống Thanh Sơn mang về đã làm cho nhà họ Tống trở nên sung túc giàu có trong nhiều năm.
Giàu có đến mức nào? Thời điểm tháng 5 tất cả mọi nhà đều đói, Tống lão tam vào trong thành phố, cắt từng miếng từng miếng mỡ dày cộp cho cả nhà ăn, miệng ai cũng bóng nhờn.
Mọi người đều nói, là nhờ chiếc xe bảo bối của Tống Thanh Sơn mới làm cho Tống lão tam ở lúc giáp hạt vẫn có thịt ăn.
Bất kể thế nào, cứ mang máy kéo về nhà trước đã.
“Cẩu Đản, Lư Đản mau mở cửa ra, mẹ cho chiếc máy kéo này đi vào”, ngồi trên chiếc máy kéo, Tô Hướng Vãn lái thẳng đến đại viện của điểm cải tạo lao động.
Lư Đản cùng Cẩu Đản vừa mở cửa vừa quay đầu hỏi: “Mẹ, mẹ, người vừa giúp bà nội là ai vậy, còn có cái máy kéo này từ đâu ra, vì sao chúng ta phải lái về nhà?”
Tô Hướng Vãn lái xe vào trong sân, đóng hai cánh cổng lại, nhìn qua khe cửa: “Đó là ba của các con, liệt sĩ Tống Thanh Sơn”
Ừm, người đàn ông đó mặc quân phục xanh lá cây, nhưng trên vai không có quân hàm đỏ.
Thoạt nhìn, hắn ít nhất cao đến 1m8, da hơi ngăm, lông mày cương nghị, nâng bà Tống dậy, vừa nghe bà lải nhải vừa nhìn sang bên này.
Ánh mắt không sắc bén như Tống Đình Tú, nhưng có một loại kiên trì mà những người đàn ông khác không có.
Đây là cha của nam chính trong nguyên tác, Tống Thanh Sơn.
Tô Hướng Vãn thở phào nhẹ nhõm, cong môi cười.
Thật sự rất đẹp trai, người đàn ông bên ngoài cao lớn đẹp trai, giống hệt nam chính trong phim điện ảnh thập niên 80.
Không những không chết, còn mang về cả xe bảo bối.
Tiên hạ thủ vi cường, ra tay trước là có lợi, chiếc xe bảo bối này hiện thuộc về Tô Hướng Vãn.