Xuyên Không Những Năm 70: Quân Tẩu Nuôi Con

Chương 11: Yên lặng chờ biến

 
Bên ngoài là một cảnh tượng nhận người thân vô cùng long trọng.

Ông Tống nhìn thấy con trai, đi từng bước tới, bàn tay thô ráp xoa mặt hắn, đột nhiên quỳ xuống.

Quỳ trên mặt đất, ông già đấm vào ngực, tựa như muốn nói gì đó nhưng không thốt nên lời.

Ông gục đầu trên mặt đất, tay liên tục đập xuống đất.

Cảm giác nghẹn ngào đó có thể khiến người ta cảm nhận được niềm vui khi con trai mình sống lại từ cõi chết.

Bà Tống và Tống lão tam cùng những người kia không mấy cao hứng, đừng nghe thấy bà ta khóc vang dội mà tưởng nhầm, Tô Hướng Vãn từng nghe những người chuyên nghiệp khóc còn đứt ruột đứt gan hơn bà ta nhiều, nhưng đó không phải là khóc, là kỹ xảo thôi.

“Mẹ, người kia thật sự là ba con à? Con không thích ông ta”, Cẩu Đản nhổ máu trong miệng ra, càu nhàu.

Lư Đản vẫn bám cửa nhìn qua khe: “Ông ta vẫn đang giúp mẹ mình”

Tuy rằng cao ráo đẹp trai nhưng đến giờ, bọn nhỏ chưa từng gặp mặt qua nên không có cảm tình gì với hắn.

Tô Hướng Vãn không để ý đến mấy chuyện đó, nhấc tấm bạt trên thùng của máy kéo lên, xem bên trong có thứ gì tốt.

Đứng trên máy kéo, cô kêu lên một tiếng.

Cái gọi là bảo bối, thực sự là một kho báu lớn.

Có ít nhất một chục chiếc radio và nửa thùng đèn pin bên trong. Mặc dù tất cả đều bị rách nát bên ngoài, nhưng đó là những thứ tốt không thể mua được ngay cả bằng phiếu vào những năm 1960.

"Mẹ, mẹ, con ngửi thấy một mùi gì đó, không tả được." Cẩu Đản thấp giọng nói.

Tô Hướng Vãn nhìn theo ánh mắt đứa trẻ, trong góc có một túi vải dầu, mở ra là mấy miếng thịt khô lớn.

Ồ, công xã Sao đỏ vì đề cao sản lượng lương thực, có thể hoàn thành nhiệm vụ thu mua của nhà nước, đã vài năm nay không nuôi heo.

Đừng nói Tô Hướng Vãn xuyên qua 2 tháng rồi không ngửi thấy mùi thịt, mà Lư Đản cùng Cẩu Đản còn đáng thương hơn, từ nhỏ đến giờ chưa từng biết thịt có mùi vị gì.

Ngửi thấy mùi thịt, cả ba cái bụng đều bắt đầu kêu réo.

“Anh cả, anh nghe em nói, chị dâu với Triệu Quốc Đống nhất định có chuyện…” bên ngoài có giọng của Tống lão tam, rõ ràng Tống Thanh Sơn định đến xem vợ các con mình nhưng bị Tống lão tam vội vàng châm ngòi ly gián.

“Hai đứa các con, có bao nhiêu bản lĩnh mang ra dùng hết, hôm nay mặc kệ bà nội hay chú ba nói gì, các con cũng không được để cho họ thành công”, Tô Hướng Vãn động viên hai đứa nhỏ, giờ có đánh rắm cũng phải giống như Gia Cát Lượng, cô phải lợi dụng hai đứa trẻ này để đối phó với người đàn ông kia.

“Ba Lư, anh về rồi à?” sau khi bàn bạc với bọn trẻ, cô mở cửa, kéo Tống Thanh Sơn vào trong sân.

Mắt người đàn ông đẹp trai khẽ nhướn lên, có lẽ bị đối phương gọi cho một tiếng xưng hô thấy giật mình.

Ba Lư, cái tên thật kỳ cục.

Mà Tống lão tam thừa dịp Tô Hướng Vãn mở cửa đã chen vào: “Anh cả, máy kéo này của anh phải không, cái thùng đồ kia có vẻ đầy tràn rồi, bên trong là cái gì vậy?”

Tống Thanh Sơn chưa kịp nói, Tô Hướng Vãn đã kéo hắn vào, đóng sập cửa lại.

“Chị dâu, chị không làm như vậy được, đó là xe của anh cả, sao chị dám giữ lại?” Tống lão tam tức giận đập cửa.

“Tôi đã ở riêng, Tống Thanh Sơn là người đàn ông của tôi, về nhà thì đương nhiên cái xe phải để ở nhà tôi, liên quan gì đến các người?” Tô Hướng Vãn cao giọng nói.

Loảng xoảng một tiếng, cô sập cửa lại.

“Tôi đã về”, Tống Thanh Sơn trầm thấp nói một câu.

Tô Hướng Vãn có thể nhớ rõ mọi chuyện của nguyên thân, chỉ không nhớ Tống Thanh Sơn, đối với người này, cô không có một chút ấn tượng nào cả.

Như thế thì cô nên biểu hiện như thế nào? Nếu nhiệt tình quá, liệu hắn có nghĩ cô đã thay lòng đổi dạ không?

“Thanh Sơn, con không biết đâu, cái người này đã làm bao nhiêu việc l* m*ng xấu hổ rồi”, bà ta lúc này mới nhớ lúc nãy Tô Hướng Vãn lao đầu vào mình, làm bà tưởng như gãy hai cái xương sườn, đau không thở được.

Cẩu Đản cùng Lư Đản theo bản năng chạy ra giữ chặt cửa.

“Đừng giữ cửa nữa, đó là bà nội các con, nhốt bên ngoài thì rất kỳ cục”, Tống Thanh Sơn nói.

Cẩu Đản cùng Lư Đản liếc nhau, không chịu.

Vẫn là Tô Hướng Vãn mở cửa ra.

Bà ta bám vào cửa như một con rắn: “Con chết hai năm, cô ta không ngày nào không ầm ĩ, Tiểu Chi Chi nếu không đói chết thì cô ta cũng muốn b*p ch*t…”

“Đó bà vì bà không đưa tiền, mẹ không có tiền mua sữa bột cho Chi Chi”, Cẩu Đản miệng lọt gió qua cái răng gãy, ánh mắt vẫn âm trầm như trước.

Đứa nhỏ này trong một tháng qua đã biến đổi rất nhiều.

“Trước đó cô ta còn cùng thằng hai… Rồi nháo lên đòi chia nhà, tách ra ở riêng, kết quả lại lằng nhằng với cán bộ Triệu. Nếu không, con xem đại viện nhà chúng ta chẳng lẽ không tốt hơn cái điểm cải tạo lao động quỷ quái này à? Chẳng phải là để tiện…”

Bà ta chưa nói hết câu, Cẩu Đản lại nhảy lên: “Thúi hoắc, mẹ tôi và cán bộ Triệu trong sạch. Cán bộ Triệu muốn kết hôn với mẹ nhưng mẹ tôi đến giờ vẫn không đồng ý”

Bà Tống tố cáo một câu, thằng bé như quả bóng nổ tung, phá từng câu.

Tất cả những người đứng ngoài xem đều cười ha ha.

Tống Thanh Sơn trở về là một biến số, Tô Hướng Vãn tái hôn cũng không có gì sai, chuyện này nhà họ Tống không đúng.

Chỉ có Tống lão tam nhảy dựng lên: “Sao không có, đêm nào tôi cũng canh ở đây, bắt người…”

“Không phải trong lòng anh có quỷ thì hàng đêm canh ở nhà chị dâu làm gì?” đúng lúc này trong đám người có một phụ nữ lên tiếng.

Tống lão tam cứng lưỡi.

Lư Đản cao giọng: “Canh cái gì, canh tiền nhà chúng tôi thì có”

Tô Hướng Vãn hiểu Tống lão tam đang điên cuồng bôi nhọ mình, nhưng những câu nói bẩn thỉu của hắn chưa kịp bung ra thì chợt có một giọng nói nghiêm trang:

“Lão tam, chứng nhận liệt sĩ của tôi gửi về nhà đã 2 năm, chị dâu cậu muốn tái giá cũng là chuyện bình thường”

Là Tống Thanh Sơn, giọng đặc biệt lớn, một câu thôi đã áp chế tất cả những tiếng chê cười, giễu cợt, bàn tán.

Bà Tống đã đi đến trước máy kéo, mở bạt che ra, hai mắt sáng lên: “Thằng cả, sao có nhiều radio cùng đèn pin như vậy? Con lấy đâu ra vậy, của con hết phải không?”

Tuy thoạt nhìn bên ngoài rách nát nhưng đó là radio và đèn pin, còn có một số thứ không biết tên.

Tống lão tam hít hít mũi: “Mẹ, còn có thịt nữa, cả những thứ gì con chưa từng gặp qua, thứ này đều do bộ đội phát à?”

Xã Tân Hưng đã nhiều năm không nuôi heo, thịt heo ở chỗ này đã trở thành truyền thuyết.

“Nhanh lên, đưa máy kéo về nhà chúng ta, có đến 10 năm rồi con không được ăn thịt, tối nay mẹ cho con ăn thoải mái”, bà ta nói.

Tống lão tam hết ăn lại nằm, học lái máy kéo được vài ngày nhưng không tới nơi tới chốn, không thi được vào đội máy kéo, lúc này nhảy lên chiếc xe, nhìn xung quanh: “Anh, tay quay máy kéo đâu, đưa cho em để em lái về nhà?”

Tô Hướng Vãn trong lòng thầm nói, hừ, ngươi nằm mơ đi, ta giấu đi rồi.

“Tay quay đâu, tay quay đâu rồi, nhanh lái máy kéo về nhà”, bà Tống cũng nói.

Tống Thanh Sơn nhìn Tô Hướng Vãn, cô đang quay người ôm đầu Cẩu Đản, kiểm tra răng của nó.

Được lắm, hai cái răng cửa, một cái bị gãy, máu chảy ra.

Tống Thanh Sơn xuyên qua đám người, nâng mặt Cẩu Đản lên: “Đây là con tôi?”

Cẩu Đản vẫn chưa hết được vẻ phẫn hận như khi nhìn chằm chằm bà Tống, nhe răng nhếch miệng như con chó nhỏ, lắc đầu dữ dội, không cho Tống Thanh Sơn chạm vào.

Nhìn gần, ngũ quan của người đàn ông này thật đoan chính, không trắng như Tống Đình Tú nhưng trong quân ngũ, đây là loại cương nghị ngay thẳng, Lư Đản hẳn phải giống hệt hắn khi còn nhỏ.

Lúc này, hắn quay người lấy một chiếc túi du lịch từ trong thùng máy kéo, lôi ra một hòm thuốc màu đỏ, còn có cả bông băng, cồn, xem ra định xử lý vết thương cho Cẩu Đản.

Đúng lúc đó, Tống lão tam thò tay, chạm vào thứ gì đó được bọc trong vải bạt màu xanh quân đội trong thùng. Thứ đó trông khá dày, có một ống màu đen, chạm vào có cảm giác tròn.

“Lão tam, định làm gì?” Tống Thanh Sơn đột nhiên lên tiếng, giọng không lớn nhưng cực kỳ uy nghiêm.

“Anh, không có gì, em chỉ muốn nhìn…”

“Buông ra!” tay hắn mới cử động, Cẩu Đản lập tức xoay người trốn sau lưng Tô Hướng Vãn.

Tống lão tam xưa nay không sợ trời không sợ đất, nhưng có vẻ như sợ anh trai, vội vàng buông tay xuống.

Nhưng ánh mắt gian tà kia của hắn không buông tha cho chiếc máy kéo, trong thôn cũng có vài người to gan chen vào xem, muốn nhìn xem bên trong cái thùng mà Tống Thanh Sơn mang về kia là cái gì.

“Anh đưa ba mẹ về trước đi, tôi xử lý vết thương cho đứa nhỏ”, Tô Hướng Vãn liền nói.

Tống Thanh Sơn không chạm được vào đứa con, đành đứng dậy, đưa cha mẹ về nhà cũ trước.

Kết quả là một đám người kéo đến rồi cũng kéo đi.

Lư Đản nhìn theo, vội hỏi Tô Hướng Vãn: “Mẹ, ba đi sang nhà cũ, con cũng nên đi theo, mẹ cũng cần phải nghe xem bà nội với chú ba nói gì chứ”

Tô Hướng Vãn nói: “Con đi nghe đi, mẹ không đi được, phải xử lý vết thương cho Cẩu Đản đã”

Cẩu Đản gãy ngay một cái răng cửa trong miệng, Tô Hướng Vãn nghĩ cách phải cầm máu cho đứa nhỏ.

Tô Hướng Vãn cầm máu cho thằng bé, trong lòng đang tính toán, dù sao mâu thuẫn của cô với bà Tống cho tới nay chỉ là lý do “cô khắc chết chồng”

Mà bây giờ Tống Thanh Sơn đã quay về, chứng minh cô không khắc chồng, đúng không?

Vậy bà ta chỉ cần thu tay lại, không cần phải tiếp tục tìm cách ầm ĩ, chia nhà mỗi người đều ổn, cuộc sống như vậy chẳng tốt sao.

Nhưng nếu bà ta vẫn muốn gây rối, muốn đòi xe này nọ, thì đòn hiểm giành cho bà, không phải từ xã hội, mà từ chính Tô Hướng Vãn.

Tóm lại, cô tạm thời yên tĩnh chờ xem biến động thế nào, xem thái độ của Tống Thanh Sơn.

Trong nhà cũ, sau khi dập đầu trước hai ông bà đang khóc lóc, Tống Thanh Sơn kể lại những gì đã trải qua ở bên ngoài.

Dù sao cũng là chuyện cơ mật, hắn không thể nói nhiều, chỉ có thể nói căn bản đơn vị đã nhầm tưởng hắn chết, thực ra là không chết, tóm lại sau nhiều quanh co khúc khuỷu thì hắn đã quay về.

Ông Tống không ngừng vỗ chân: “Về là tốt rồi, về là tốt rồi”

Nếu đã về, mọi người trong nhà cũng yên tĩnh trở lại phải không?

Tống Thanh Sơn đứng dậy, nhìn quanh phòng của cha mẹ một vòng, trên giường có đệm, 2 lớp, tất cả đều là nệm bông, phía dưới còn có một lớp thảm dê, thời điểm đó chỉ có những nhà giàu mới có được.

Trên giường có hai hòm gỗ lớn, nước sơn còn rất mới, trên bàn còn có một đồng hồ báo thức nhỏ, quần áo trên người bà Tống rất sạch sẽ, chất lượng cũng rất tốt, trên tay còn đeo đồng hồ Longines.

Nhìn gia đình Tống lão tam, cũng quần là áo lượt không có một miếng vá.

Tống Phúc, đứa con của Tống lão tam còn đi giày da, ăn mặc như vậy, so với người thành phố còn ưu việt hơn.

Trong lòng Tống Thanh Sơn như bị đạp một cái.

Vừa rồi hắn tuy rằng chỉ liếc nhìn hai đứa con một cái cũng thấy, quần áo trên người hai đứa nhỏ là vải dệt thủ công, có ít nhất 7 8 miếng vá.

Bây giờ chuyện nhận người thân xong rồi, khó tránh được bà Tống sẽ nhắc đến chuyện ở riêng.

Đương nhiên bà ta sẽ không nói mình đuổi con dâu đi, nhưng chuyện Tô Hướng Vãn đổ sọt phân lên đầu bà, húc đầu làm xương sườn của bà bị thương không những kể ra hết, mà còn phóng đại thêm.

Nhưng lại ra vẻ mình không phải người chấp nhặt những chuyện như vậy.

Lúc bà ta kể, Tống Thanh Sơn ngoài miệng vẫn vâng dạ nhưng vừa nghe vừa đứng lên đi xung quanh, sờ cái này cái kia một chút.

Nhất là nhìn chằm chằm cái đồng hồ trên cổ tay bà ta, biểu tình có chút đăm chiêu.

“Mẹ, lúc ở riêng, mẹ chia cho Hướng Vãn bao nhiêu tiền? Tất cả tiền trợ cấp, tiền lương con gửi về mấy năm qua có chia đôi không?” người đàn ông này không hồ đồ, đi thẳng vào vấn đề quan trọng nhất.

Bà Tống đang kể say sưa, thêm Tống lão tam thêm mắm dặm muối, khi nghe Tống Thanh Sơn hỏi vậy thì nhìn nhau, ngẩn người ra.

Chia cái gì, cầm 400 đồng rồi đi rồi còn gì, kể cả cái chăn bông rách bà Tống cũng không đưa cho con dâu.

***

Tác giả có lời muốn nói:

Tống Thanh Sơn có vẻ rất khó hiểu: Đồng hồ của Tô Hướng Vãn sao lại chạy lên tay mẹ?

Bà Tống: Ta nói ta chưa kịp giấu, mày có tin không?

Tống Thanh Sơn vẫn khó hiểu: Nếu ở riêng, con được chia bao nhiêu tiền?

Bà Tống: Ta muốn radio của mày, mày lại muốn tiền của ta à? Chẳng phải mày nên nói, được, được, tất cả là của mẹ sao?

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn