“Không phải, anh cả, chị dâu đúng là chuyên làm ầm ĩ, tâm chị ta cũng không đặt trên người anh”, Tống lão tam thấy bà Tống không trả lời được, vội vàng đổi chủ đề.
Giọng Tống Thanh Sơn nghe thực sự tức giận: “Cô nhi quả phụ ầm ĩ đến mức hai đứa nhỏ trên người toàn mảnh vá, không có được một bộ quần áo tử tế à?”
Tống lão tam không dám nói gì nữa.
Bà Tống nói thẳng: “Mỗi ngày nó đều viết thư cho thằng hai, con nghĩ nó ở lại nhà này là vì con à? Nó là vì thằng hai, chẳng lẽ con không biết?”
Tống Thanh Sơn cau mày, giọng buồn bực: “Mẹ, mẹ đừng nói những chuyện cũ rích đã tám trăm năm này nữa được không? Con vừa mới trở về, không muốn nghe mẹ nói những chuyện này."
Dù sao Tô Hướng Vãn trước mặt hắn không hề giấu diếm gì, Tống Thanh Sơn cũng biết.
“Thằng Lư kia, cái sọt phân kia, mau cút ra ngoài cho tao”, bên ngoài, Tống Phù đột nhiên rống lên.
Tống Thanh Sơn vén mạnh rèm cửa lên, nhìn thấy một đứa bé trai khoảng 6 tuổi, gầy teo, da trắng, đôi mắt hạnh nhân to, mũi thẳng, môi mím chặt, trong tay cầm một cây gậy đang đối đầu với Tống Phúc.
“Con là Lư Đản phải không, mau vào đây”, Tống Thanh Sơn duỗi tay ra nói.
Tống Phúc lập tức nói luôn: “Nó còn có tên là sọt phân, bởi vì nó luôn phải đi nhặt phân, thúi y như phân vậy”
Mặt Tống Thanh Sơn lập tức sầm xuống.
Mà Lư Đản hận nhất ai gọi mình là sọt phân, đôi mắt đỏ lên, xoay người bỏ chạy.
“Nó có tên, là Tống Đông Hải” Tống Thanh Sơn quay đầu, chỉ vào Tống Phúc nói: “Cháu là Tống Phúc phải không, tốt nhất hãy nhớ kỹ tên của nó”
Ai muốn chính đứa con của mình bị gọi là sọt phân chứ.
Đây là Tống Thanh Sơn còn tốt tính, chứ là Tống Đình Tú đã sớm cho một đạp rồi.
Tống lão tam lập tức tát cho đứa con một cái: “Không được gọi Lư Đản là sọt phân nữa, cùng là anh em trong nhà, không được gọi linh tinh”
“Chẳng phải ba vẫn gọi nó như thế hàng ngày à?” Tống Phúc đặc biệt biết cách đạp ba nó xuống bùn.
“Được rồi, được rồi, Bảo Ngọc, Thanh Ngọc, hai đứa dọn dẹp đi, ta đi nấu cơm cho anh cả”, bà Tống vội nói.
Tống Thanh Ngọc cùng Phương Bảo Ngọc đang đứng bên ngoài vội vàng bỏ đi nấu cơm.
Tống Thanh Sơn đi ra khỏi phòng, nhìn quanh cái sân, muốn nhìn xem nhà mình ở chỗ nào.
Tống lão tam vội đuổi theo.
Hắn đẩy cửa phòng phía đông nơi Tống lão tam và vợ ở, nhìn qua một cái, rồi lại đẩy phòng phía tây nơi Tống Thanh Ngọc ở ra nhìn, cuối cùng dừng lại ở phòng nhỏ phía tây, nơi Tô Hướng Vãn từng ở. Đồ đạc trong phòng đã sớm bị Tống lão tam dẹp đi, hiện giờ chứa đồ lung tung.
Hắn xoay người định đi, bà Tống vội đuổi theo: “Ba con đang đốt lò pha trà cho con rồi, từ từ ngồi uống trà chứ định đi đâu?”
“Chẳng phải ở riêng rồi sao, con về nhà con không được à?” Tống Thanh Sơn nói.
Bà Tống vội vàng nói: “Để thằng ba đi cùng con”
“Con cũng không phải không biết đường, lão tam đi cùng làm gì?” tuy ngữ khí đã dịu đi nhưng thấy vợ con bị khi dễ, rõ ràng Tống Thanh Sơn không cao hứng.
“Cái máy kéo gì đó, con đưa về nhà chúng ta đi”, bà ta còn nói.
Tống Thanh Sơn nhăn mặt: “Trong nhà nghèo không có gì để ăn, không nhóm lò được à?”
“Không phải”, bà Tống vội vàng nói.
Rõ ràng đồ đạc, bài trí trong nhà họ Tống này ở trong thôn cũng thuộc dạng giàu có nhất nhì.
“Không nghèo đến mức không có gì để ăn thì nói sau đi”, Tống Thanh Sơn nói xong liền bước ra ngoài.
Lúc Tống Thanh Sơn vừa bước ra khỏi cổng, một bóng đen lao vụt đi.
Chính là cái dáng vẻ thanh tú, chân dài, vác cây gậy trên vai – Lư Đản.
Cái mông nhỏ vểnh lên, hai bắp chân như cánh quạt, chạy rất nhanh.
Đại viện của địa chủ giờ là điểm cải tạo lao động.
Bên ngoài nhìn rất rộng, dù sao cũng là đại viện của địa chủ, còn dán khẩu hiệu rất lớn: Tất cả địa chủ, phú nông, phản cách mạng và phần tử xấu đều phải bị nhân dân lao động cải tạo!
Dấu chấm than màu đỏ gây sốc, mấy chữ lớn "điểm cải tạo lao động" còn đỏ hơn nữa, đã được sơn vô số lần.
Tất cả phòng trong sân đều khóa chặt, bên trên dán khẩu hiệu, chỉ có trong góc có một căn phòng nhỏ đang mở cửa.
Tống Thanh Sơn đã từng đến đại viện của lão địa chủ Tống Bát Bì, nhớ rõ đây là phòng chứa đồ tạp nham, giấy niêm phong bên trên đã bị xé, bên cửa sổ có một đứa nhỏ đang uống sữa.
Trên giường chỉ có một chiếc chăn cũ, một tấm đệm mỏng, thậm chí không có cả chăn bông, trên mặt đất có một phụ nữ đang cầm chén sữa bột cho em bé uống.
Còn có một tiểu tử cũng tầm 6 tuổi, thoạt nhìn khỏe mạnh kháu khỉnh, ngồi co mình bên cạnh người phụ nữ.
Trong phòng chỉ có 2 gốc cây nhẵn nhụi được dùng làm ghế, ngoài cái bếp lò thì một cái bàn cũng không có.
Đây chính là nhà của Tống Thanh Sơn.
Tô Hướng Vãn mặc kệ cho hắn đánh giá, hắn nếu không hỏi, cô đương nhiên không nói gì.
Lư Đản xuất quỷ nhập thần, lúc này cũng đã vào trong phòng đứng bên cạnh Tô Hướng Vãn, vẻ mặt đề phòng nhìn người đàn ông cao lớn xa lạ đột nhiên xâm nhập nhà mình.
“Con có tên, gọi là Tống Đông Hải, sau này có ai dám gọi con là sọt phân, có gậy hay không cứ xông lên đánh, không phải sợ, đả thương ai đã có ba phụ trách”, Tống Thanh Sơn nhìn đứa con nói.
Lư Đản hít mũi, ừ một tiếng.
Đông Hải, Lư Đản rất ấn tượng, không nói rõ được là ấn tượng thế nào, nhưng biển hẳn là phải lớn hơn so với sông, nghe đã có vẻ rất hào hứng.
Cẩu Đản vừa nghe hai chữ Đông Hải, mặc dù không hiểu hai chữ này là gì nhưng cảm thấy nghe rất hay, cũng muốn hỏi xem mình có tên không, tên là gì.
Nhưng dù sao trong lòng hắn, so với Tống Thanh Sơn, cán bộ Triệu còn giống ba hơn, cho nên hắn nghĩ nghĩ, không hỏi vẫn tốt hơn.
“Cái kia, có chậu không, tôi phải rửa tay”, Tống Thanh Sơn đột nhiên đứng lên, đi đến bên cạnh Tô Hướng Vãn.
Hắn rất cao, lại tham gia quân ngũ nên da hơi đen, thoạt nhìn như hung thần ác sát.
Lư Đản cùng Cẩu Đản nghĩ hắn muốn đánh mẹ, hai đứa đồng thời chặn ngang, ôm chặt lấy Tô Hướng Vãn.
“Đây là ba của các con, không giống chú ba, không đánh người, không sợ, không sợ nha”, Tô Hướng Vãn vội vàng nói.
Hai đứa trẻ lúc này mới từ từ buông Tô Hướng Vãn ra.
Trong nhà có hai cái chậu, một cái để rửa rau và nấu ăn, một cái để rửa mặt, tất cả đều do Tô Hướng Vãn mua với giá cao trên chợ đen.
Cô lấy một cái thùng hỏng, múc nửa thùng nước từ giếng lên, thêm chút nước nóng, đặt chậu xuống đất: "Vừa mới ở riêng, một nghèo hai trắng, cái giá để chậu rửa mặt cũng không có, anh ngồi xổm trên đất mà rửa đi”
Tống Thanh Sơn vốc nước lên đầu, cổ, hỏi: “Có khăn mặt không?”
Tô Hướng Vãn rút khăn mặt treo trên dây sau cánh cửa đưa cho hắn: “Đây”
Kết quả, ầm một cái, hắn kéo tay cô lại.
Hai bàn tay to khỏe, lòng bàn tay đầy vết chai sần, đặc biệt là ngón tay cái, siết vào làm đau tay Tô Hướng Vãn.
Nữ thanh niên độc thân lớn tuổi Tô Hướng Vãn bỗng nhiên cả kinh, xuyên không đến đây, bây giờ mới chính thức phát hiện ra rằng theo pháp luật ở hiện tại này, cô đã là vợ của một người đàn ông xa lạ.
Cô giãy ra nhưng không được.
“Không từ mà biệt, 2 năm này vất vả cho em, em ở vậy nuôi con là do em có lòng tốt, thật cảm ơn em. Nếu em có người khác tôi cũng không trách gì, dù sao tôi cũng đã chết rồi, em muốn thế nào đều có thể, về phương diện này thì em đúng”
Ồ, trong lòng Tô Hướng Vãn nói, người này không tồi nha, ý tứ ngắn gọn, lời nói sắc bén, không nói nhiều nhưng tất cả đều rõ ràng.
Tô Hướng Vãn chưa nói gì, bên ngoài chợt có tiếng động rồi tiếng kêu: “Ai ai, người kia, mau ra đây”
Tống Thanh Sơn mở cửa sổ.
Bên ngoài là Lư Đản và Tống lão tam.
Trong ngực Tống lão tam đang ôm ít nhất 5 chiếc radio, trong miệng ngậm một cái đèn pin đang định chạy, Lư Đản đang sống chết ôm chân hắn.
“Lão tam, bỏ xuống”, Tống Thanh Sơn nói.
Trời đang dần tối, đèn pin trong miệng Tống lão tam đang nhấp nháy, khi bị thả xuống, ánh đèn quét khắp trời.
Cẩu Đản còn hung hãn hơn, không xuống giường mà trực tiếp nhảy qua cửa sổ.
Xoay người giữ cửa, nó rống lên: “Người kia đã nói chú buông đồ xuống, ai không dám để đồ xuống, tôi xin tí máu”
A tiểu tử này, miệng ngày càng dữ.
Tống lão tam thả 4 cái radio xuống, tay cầm một cái: “Anh cả, ba muốn một cái radio để nghe tin tức”
“Buông!” Tống Thanh Sơn gầm lên, dọa cả Lư Đản và Cẩu Đản run lên.
Loảng xoảng, Tống lão tam thả hết đống radio xuống đất, nói: “Mẹ gọi anh về ăn cơm, mẹ nấu món bột ngô trộn bột đậu anh thích nhất, nấu xong rồi, mau đi ăn đi”
Tô Hướng Vãn tranh thủ rút tay ra, Tống Thanh Sơn có vẻ hơi xấu hổ nhưng vẫn hỏi: “Mấy thứ kia, em định thế nào?”
Ý hắn muốn nói về chỗ radio, đèn pin, cả thịt khô mà hắn kéo trên xe về.
Tô Hướng Vãn cũng đang tự đấu tranh trong lòng, cô phải giả vờ nhu nhược hiền lành, nhưng cô không làm được.
Đưa những đồ đó cho nhà họ Tống? Đương nhiên cô không muốn, thà cho chó cũng không cho bọn họ.
“Nếu tôi nói tôi muốn hết chỗ này, anh có thể cho không?” Tô Hướng Vãn hỏi lại, tranh thủ cơ hội cho mình.
Tô Thanh Sơn cao giọng, trực tiếp nói với Tống lão tam: “Đó là của mấy chiến hữu tôi, lão tam, mang hết vào trong nhà đi”
"Anh, sao lại bắt em chuyển đồ?" Tống lão tam dang tay ra.
Tống Thanh Sơn nói: “Bởi vì từ nhỏ cậu đã là cái loại như vậy, cái chai dầu đổ cũng phải nhờ anh làm, mang vào cho tôi”
Được rồi, trộm cắp không xong biến thành culi, dưới sự uy h**p của đại ca, lão tam phải mang tất cả số đồ trên máy kéo vào nhà.
“Đi, cả nhà chúng ta về nhà cũ ăn cơm”, chờ lão tam chuyển hết đồ xong, Tống Thanh Sơn ôm Tiểu Chi Chi đang cố gắng đứng lên ở trên giường, nói.
Thấy Lư Đản và Cẩu Đản không đi, hắn lại nói: “Đi, sang nhà ông bà nội ăn cơm”
Người đàn ông trước mắt này, Tô Hướng Vãn cảm thấy biểu hiện cũng không tệ, có thể tiếp tục quan sát.
Cô cũng đi theo, về nhà cũ ăn cơm.
Bên nhà họ Tống.
Bà Tống cùng Phương Bảo Ngọc, Tống Thanh Ngọc đều bối rối.
Nói đến bạc đãi, thậm chí ngược đãi Tô Hưỡng Vãn, bà Tống đặt tay lên ngực tự biết mình đã làm không ít.
Đến một cái đệm rách cũng còn không cho, giống như đuổi cô ra khỏi nhà, trong thôn ai cũng bàn tán, đến mức đám phụ nữ trong thôn thấy bà là tránh xa.
Lúc này đối mặt, ba người thậm chí không biết phải nói gì.
Vừa rồi thằng con cả nói muốn ăn món cơm trộn của mẹ làm, bà mới vội xuống bếp, bắt Thanh Ngọc nhóm lửa, Bảo Ngọc đun nước, rửa rau, bắt đầu nấu.
Bột bắp trộn với bột đậu, thêm một đĩa khoai tây sợi chiên, áp chảo bánh bột ngô, rau muối, dưa chua, cho vào nồi.
Vừa làm bà Tống vừa nghĩ, thằng con lớn dù sao cũng tham gia quân ngũ, nhiều lắm cũng chỉ ở nhà vài ngày rồi phải đi, đúng không.
Chờ thằng cả đi rồi, cùng lắm bà ta không ầm ĩ với Tô Hướng Vãn nữa, mỗi tháng chờ nhận tiền của hắn là xong, dù sao từ trước đến nay phần lớn số tiền của thằng cả cũng là bà nhận.
Vì thế bữa tiệc đoàn viên vui vẻ bắt đầu.
Bà Tống lấy bột ngô trộn bột đậu, rưới dầu ớt đỏ lên, thêm dưa chua làm từ tỏi tây và củ cải, cùng một nồi cải muối ngập dầu, thật là ngon.
Hơn nữa, bà Tống còn rất chiều chuộng Lư Đản và Cẩu Đản: “Hai đứa nhỏ ăn nhiều một chút, Hướng Vãn, con cũng ăn nhiều vào. Chồng con đi lính, bình thường không ở nhà, con là khổ nhất, bây giờ nó về rồi, con trút hết đau khổ, mệt mỏi, oán giận, căm tức cho nó đi, nó là đàn ông, nó chịu đựng được”
Đây là đề phòng con dâu vạch trần sự thiên vị cũng như tố cáo bà, bà ta cũng có mục đích riêng.
Dù sao cũng là người một nhà, ông nói ông có lý, bà nói bà có lý.
Tô Hướng Vãn thích Tống Đình Tú, bà chưa bao giờ che giấu, còn động một tí là nói chuyện viết thư, chuyện này toàn bộ thôn Tống đều biết.
Tống Thanh Sơn cũng biết.
Chỉ cần giữa cô và Tống Thanh Sơn có tầng ngăn cách này, bà ta không sợ con dâu tố cáo chuyện xấu của mình.
“Nhưng thằng cả, bây giờ trong quân đội là làm công tác gì, bao giờ thì đi?” bà Tống không ngừng lấy thêm cơm cho con, vừa hỏi.
Tô Hướng Vãn cũng lắng nghe.
Kết quả Tống Thanh Sơn nói: “Mẹ, con phải trịnh trọng nói với mẹ rằng, phiên hiệu đơn vị của con đã bị hủy bỏ, con không còn đơn vị để quay về”
Tô Hướng Vãn nhẹ nhàng cười.
Bà Tống thì nhảy dựng lên: “Con nói cái gì?”
Không đi nữa?
“Tiền lương thì sao? Sau này mỗi tháng có không?” bà ta run rẩy hỏi.
Sắc mặt Tống Thanh Sơn rất nghiêm túc: "Đơn vị đã giải tán hoàn toàn, làm gì còn tiền lương"
Bà Tống ngồi bệt xuống, định sờ gì đó, nhưng lại không sờ được gì, thất vọng nói: “Con thuộc loại bộ đội không có phiên hiệu, có thể chuyển ngành, chuyển ngành, giống như chú con, có thể làm quan chức không?”
Bà Tống vốn họ Tào, chỉ là một phụ nữ nông thôn nhưng em trai bà ở thị trấn, nghe nói là chính ủy của trung tâm y tế.
Cũng là do xuất ngũ chuyển ngành mà có.
Tống Thanh Sơn nghiêm trang, giọng nói có chút nặng nề: “Chúng con khác với quân đội chính quy, không có chuyển ngành, con chỉ có thể về quê, từ từ xem có thể tìm được việc làm không”
Nếu không tìm được công việc, có phải lại trở thành xã viên không?
Giống như một bong bóng lớn đầy màu sắc dưới ánh mặt trời bị đâm thủng một cái, đột nhiên mọi thứ đều biến mất.
Bà Tống cúi đầu, ánh trăng lạnh lùng chiếu lên mái tóc mới 52 tuổi đã bạc một nửa của bà, khó khăn nói: “Quên đi, quên đi, còn tưởng con đã chết rồi, giờ con còn sống quay về thì mong cầu gì nữa chứ?”
Một câu này thực sự khiến người ta cảm thấy nhẹ nhõm, cũng cảm nhận được sự may mắn và vui sướng thật lòng của người mẹ già tìm được đứa con thất lạc.
Một khắc này, nó đã vượt qua sự cám dỗ và điên rồ do tiền bạc mang lại.
Tô Hướng Vãn cũng bối rối, người đàn ông có vẻ nghiêm trang này, nhưng lại nói dối!
***
Tác giả có lời muốn nói:
Bà Tống: Ông trời kia, không có lương, không có tiền nữa rồi, gào khóc, đứa con biến thành xã viên.
Hướng Vãn: Diễn đi, anh cứ diễn tiếp đi, tôi xem.