Xuyên Không Những Năm 70: Quân Tẩu Nuôi Con

Chương 13: Tố cáo

 

Dừng một chút, bà Tống nói: “Khoản trợ cấp kia có phải là khoản tiền cuối cùng con kiếm được phải không? Con có biết vợ con đã lấy đi 420 đồng, chuẩn bị sống cùng Triệu Quốc Đống không?”

Đây là vẫn muốn chia số tiền kia.

Giọng Tống Thanh Sơn quái dị: “Đó là tiền của quốc gia, con trở về rồi thì phải trả lại, mẹ cầm bao nhiêu, trả lại cho con”

“Lấy cái rắm, tao không lấy đồng nào”, bà ta nói ngay.

Thanh Ngọc và Phương Bảo Ngọc cùng nói: “Không có, mẹ không lấy tiền”

Rõ ràng xã trưởng Hàn có thể vạch trần mọi chuyện, nhưng mấy người phụ nữ đồng tâm hiệp lực, nói đúng như thật.

80 đồng, ở hiện tại có thể mua được 1 nghìn cân bột mì trắng, mà công xã mỗi tháng chỉ cấp cho mỗi người 5 cân bột mì, nói cách khác, một người muốn kiếm 100 cân bột mì ở công xã phải mất 16 năm, 16 năm thì Tiểu Chi Chi đã lấy chồng được rồi.

“Chúng ta cầm 80 đồng, các người trả lại thằng cả đi”, ông Tống nói một câu công bằng.

Tống lão tam vội vàng nói: “Là có cầm 80 đồng, nhưng trong nhà chi tiêu lớn đã xài hết rồi”

“Xài hết cũng được, tiền tôi sẽ tự nghĩ biện pháp” Tống Thanh Sơn đứng lên: “Giải tán đi, tôi cũng phải về nhà”

Cẩu Đản gãy răng, cả ngày cũng mệt mỏi, đang nằm úp sấp trên đùi Tô Hướng Vãn.

Mà Tô Hướng Vãn còn đang ru Tiểu Chi Chi ngủ.

Đêm lành lạnh, tiểu nha đầu mềm mại ngọt ngào dụi đầu trong ngực cô, cơ thể ấm áp, mang mùi sữa rất dễ chịu.

Tống Thanh Sơn chủ động bước qua, định bế Cẩu Đản.

“Tôi không cần ông ôm, tôi muốn mẹ ôm”, Cẩu Đản vẫn còn sức đẩy người, không để cho Tống Thanh Sơn bế.

Tô Hướng Vãn nhẫn nại nói: “Đó là ba của con, để ba bế một cái thì có gì sai?”

Trong lòng Cẩu Đản kỳ thật vẫn thấy ba mình không bằng cán bộ Triệu, đứng dậy lắc đầu, chân thấp chân cao bước ra ngoài.

Lư Đản vì cái tên Đông Hải kia mà vẫn thấp thỏm, đột nhiên được Tống Thanh Sơn bế lên, dù chưa bao giờ được người lớn bế, nhất thời cảm thấy choáng váng nhưng đầy hưng phấn.

Tống Thanh Sơn lấy đèn pin trong túi quần ra, bật lên.

Hắn vốn đi rất chậm, đèn pin vẫn chiếu ra phía sau, nói cách khác, hắn đi trong bóng đêm, chỉ chiếu sáng cho Tô Hướng Vãn.

Được rồi, bạn trai như thế này cũng không tồi.

Tuy nhiên, một số lời hắn nói có thể tin được.

Dù sao trong truyện nói, hắn có công việc, mà công việc đó còn thuộc loại trình độ đặc biệt cao.

Nếu bây giờ cô đề cập đến tiền trợ cấp, có phải giống như bà Tống, làm cho hắn cảm thấy cô cũng là quỷ hút máu.

Nhưng người đàn ông đi trước không nói chuyện, dường như đang cố gắng xác định mình nên đi theo hướng nào.

Đương nhiên, 13 tuổi đã nhập ngũ, tính ra sau 13 năm, chỉ trong vỏn vẹn có 7 ngày mà nhận ra được con đường làng vào ban đêm mới lạ.

“Số tiền kia phải trả lại thật à?” sự lo lắng về tiền bạc cuối cùng cũng thắng được liêm sỉ.

Có tiền trợ cấp, Tô Hướng Vãn không cần phải làm 10 tiếng một ngày để kiếm công điểm, có thể mua một ít bột mì trắng ở chợ đen để lo cho bản thân và ba đứa nhỏ, nếu không có tiền, thật sự cô chỉ có thể bám vào đồng ruộng để kiếm công điểm.

Người đàn ông đi phía trước đột nhiên nói: “Em có muốn trả lại không?”

Tô Hướng Vãn lập tức nói: “Tiền của quốc gia, tôi không muốn trả thì không trả được à? Nhưng tôi phải nói rõ với anh, tôi chỉ còn lại 400, số còn lại anh tự nghĩ cách, nợ của mẹ anh không liên quan đến tôi”

Người đàn ông đột nhiên dừng lại: “Là đường này à?”

Tối nay là 15 tháng 8, trăng không bị ô nhiễm thật sự rất sáng.

Tô Hướng Vãn ôm một đứa trong tay, bên hông còn có một đứa nửa thức nửa ngủ bám lấy, trực tiếp đâm vào lưng hắn: “Anh, anh trước khi dừng phải nói một tiếng trước chứ”

Tấm lưng rất rộng.

“Vì vụ đánh bom mà máy bay của tôi bị bắn rơi, sau đó bởi vì ở địa phương đó không ai biết tôi, tôi lại không thể giao phiên hiệu ra, bọn họ tưởng tôi là gián điệp của Liên xô, bị giam trong nhà tù của huyện Hải Tây một năm”

Tống Thanh Sơn đi chậm rãi, giọng nói rất nhẹ nhàng.

Tô Hướng Vãn nghe, nghĩ thầm, đúng rồi, trải nghiệm này giống hệt như những gì mình đọc trong sách.

Nhưng người đàn ông này là thật, anh ta rất gần cô, gần đến mức cô có thể nhìn thấy khi anh ta nói chuyện, thái dương phập phồng.

“Bị giam một năm, vì biểu hiện tốt nên tôi được chuyển đến đội cải tạo lao động, từ đội cải tạo lao động, tôi trốn về liên đội của mình”, Tống Thanh Sơn dừng lại, giang tay ra nói: “Nhưng liên đội đã không còn tồn tại”

“Được rồi, tôi đã biết vì sao anh chết, vì sao đột nhiên trở lại. Thế nhưng tại sao trước khi về không viết một phong thư?” Tô Hướng Vãn nói.

Nghĩ xem, nếu còn sống, sao không viết một lá thư báo bình an cho gia đình?

“Tôi đến Bắc Kinh trước báo cáo công tác, sau nhiều lần được xác minh không có hiềm nghi tôi mới được thả ra”, hắn nhẹ giọng nói.

Dừng một chút, nói tiếp: “Thôi quên đi, giải thích em cũng không hiểu, tóm lại, em biết tôi đã quay về là được”

Người khác có thể không rõ ý của Tống Thanh Sơn, nhưng Tô Hướng Vãn hiểu được. Kiếp trước, ông ngoại cô làm việc trong ngành hạt nhân, đương nhiên cô hiểu rất rõ lịch sử những năm 60, khi đó gián điệp phía bắc gây chuyện, không thể so với sự thoải mái ở vùng duyên hải.

Nghĩ xem, máy bay rơi, tất cả đều chết, chỉ có một người sống sót, đương nhiên hắn sẽ bị nghi ngờ là gián điệp, làm sao cho phép thư từ qua lại với người bên ngoài?

Được rồi, tất cả những gì hắn trải qua đều giống hệt như cô đọc trong sách.

Vậy kỳ thật chứng tỏ những gì hắn nói với cha mẹ đều là nói dối.

Mà hắn cũng không phải không có công việc, thực tế, công tác mà hắn sắp đảm nhiệm này là điều không tưởng đối với người dân trong thôn.

Về đến nhà, Cẩu Đản chân không rửa, trực tiếp nằm úp sấp trên giường đất. Lư Đản thì đỡ hơn, lắc lư lắc lư tìm chậu để đi rửa chân.

Tô Hướng Vãn đun nửa nồi nước trên bếp, quay lại thấy Tống Thanh Sơn đút tay vào túi quần, đặc biệt tò mò nhìn chằm chằm ba đứa nhỏ, liền hỏi: “Anh có rửa hay không?”

“Em rửa trước đi rồi cho bọn nhỏ rửa, tôi rửa cuối cùng”, Tống Thanh Sơn nói.

Tô Hướng Vãn rửa mặt trước, sau đó đổ nước vào chậu ngâm chân, vỗ hai đứa nhóc, giục chúng thoa xà phòng rửa chân.

Sau đó, cô rửa chân và đưa nước cho Tống Thanh Sơn. Quả nhiên, anh ta bắt đầu dùng nước của cô rửa chân.

Đại viện của địa chủ không phải chỉ có một phòng, những phòng kia đều xích bằng dây sắt, nhưng chỉ cần chọc ra là được.

Tô Hướng Vãn đương nhiên không muốn ngủ chung giường với người đàn ông này. Dù sao hắn cùng nguyên thân không có cảm tình gì vẫn cùng nhau sinh 3 đứa trẻ, mỗi lần ngủ cùng nhau cũng chỉ vì mục đích sinh con đẻ cái. Loại hành vi này ở đây thì không sao cả, nhưng Tô Hướng Vãn xuyên không đến đây, không thể đồng ý với loại hành động đó.

“Kia, nếu không anh…”

“Lúc em không muốn, tôi có chạm vào người em không?” Tống Thanh Sơn hỏi ngược lại.

Hắn không giống với bọn nhỏ, còn đánh răng tỉ mỉ, rửa sạch bàn chải, đem nước trong chậu đổ đi, lúc này mới đi vào ngủ.

Dù sao giường đất cũng rất rộng, Tô Hướng Vãn thường xuyên phải nửa đêm thức dậy tìm bọn trẻ, vì không biết bọn chúng đã lăn đến góc nào.

Lúc này, người xa lạ Tống Thanh Sơn lại nằm ngủ trên giường.

Hơn nữa vừa nằm xuống liền ngủ, tư thế ngủ cũng rất nghiêm túc, nằm thẳng, không nói nhảm bất cứ điều gì.

Gia đình bên điểm cải tạo lao động bình yên ngủ ngon, nhưng trong phòng lão gia tử ở nhà cũ, không ai có thể ngủ được.

Chuyện thằng cả không đi nữa, trở thành nông dân khiến bà ta sầu bi muốn bạc tóc.

Ở thôn Tống này, bà ta luôn một mực kiêu ngạo chính là vì nhà có 2 thằng con theo quân ngũ, có tiền lương, có trợ cấp.

Chỉ có thằng thứ ba hiếu thảo trước mặt bà, hàng tháng đều đặn có tiền gửi về, rất thoải mái đúng không.

Nhìn chăn đệm của bà ta xem, chăn của bà ta không phải làm từ bông vải mà là lông dê, trong khi ở trong thôn hầu hết các gia đình vẫn chỉ nằm trên chiếu, bất kể xuân hạ thu đông.

Nếu như thằng cả thực sự làm nông dân, phải làm ruộng, vậy những thứ hắn mang về không thể để cho một mình Tô Hướng Vãn chiếm rồi âm thầm bán đi lấy tiền được, phải không? Phải biết bây giờ một cái đèn pin ít nhất cũng 5 đồng, thò ra một cái là mọi người tranh nhau cướp ngay, bây giờ mấy người tuổi trẻ khi kết hôn, có thể có một cái đèn pin trong sính lễ hay của hồi môn đều rất có giá trị.

Những thứ kia phải bảo Tống Thanh Sơn mang về mới được.

Bàn bạc với nhau một phen, bà Tống với Tống lão tam quyết định theo dõi thêm 2 ngày nữa.

Nhỡ Tống Thanh Sơn nói láo thì sao?

Nhưng liên tiếp 3 ngày, Tống lão tam phát hiện, anh cả thật sự không đi.

Mỗi ngày dậy sớm, hắn đến nhà cũ ăn cơm, sau đó nói đi làm hộ khẩu, khởi động máy kéo một cái là đi hết cả ngày.

Buổi tối trở về ăn cơm, phụng bồi ông bà già mấy câu chuyện, buổi tối còn đích thân bưng nước rửa chân cho hai ông bà, cho lừa ăn, làm việc nhà. Dĩ nhiên bao nhiêu năm không về, hiếu kính cha mẹ là điều đương nhiên, khiến Tống Quang Quang ở sát bên cạnh cứ mắng hai đứa con Sơn Tử cùng Nhị Sơn, nói cả hai đứa cộng lại còn không hiếu thuận bằng Tống Thanh Sơn.

Đến lúc quay về điểm cải tạo lao động, hắn nằm xuống là ngủ.

Tống Phúc cùng Kim Quý chạy khắp nơi dò xét, thậm chí Tống lão tam còn nửa đêm đi nghe lén, đề phòng Tô Hướng Vãn tố cáo bậy bạ, phát hiện cả Tống Thanh Sơn và Tô Hướng Vãn đều không nói gì.

Hai người không hề nhắc đến Tống Đình Tú, cũng không nhắc đến 2 năm qua bà ta đã ngược đãi Tô Hướng Vãn thế nào.

Thậm chí ngay cả chuyện hơn một tháng trước, cô náo loạn toàn bộ công xã Sao đỏ đòi tách nhà, Tô Hướng Vãn cũng không hề nhắc đến.

Mà Tô Hướng Vãn vẫn như không có chuyện gì xảy ra, cần đi làm thì đi làm, nhà cũ gọi một tiếng thì cô tới ăn cơm, bà Tống khách khí hỏi có có lấy một ít mì sợi không, cô vừa vâng dạ vừa xúc, lấy đi nửa thùng của bà, cơm ăn áo mặc tới tận miệng, rất là thoải mái.

Được 3 ngày, bà ta không thể nhịn được nữa.

“Thằng cả, con trở về mẹ rất mừng, mừng đến mức đi bộ còn nhảy lên”, lúc trở về nhà cũ ăn cơm, bà Tống liền nói.

Sau khi cười cười, bà ta xụ mặt xuống: “Mấy cái đèn pin với radio, tất cả mang về đây đi, còn có tay kéo máy cày nữa. Ban đầu thằng ba học lái máy cày với Tống Kiến Quốc, nhưng tên Tống Kiến Quốc kia nịnh hót cán bộ lãnh đạo nên giành được vị trí lái máy cày, được cấp một tháng 8 đồng tiền lương. Cái máy cày này của con từ nay về sau sẽ để cho thằng ba lái, cũng để Tống Kiến Quốc nhìn xem thằng ba nhà ta không có thua kém gì nó, nhà Tống chúng ta giàu nhất toàn thôn này”

Tống Thanh Sơn không nói gì.

Bà ta nhìn một cái, thái độ rất khó chịu, rõ ràng là không muốn đưa đồ cho mình.

Lập tức nói: “Tối nay lái máy kéo đến đi, nếu không, từ nay về sau đừng tới nhà ăn cơm, cũng đừng hiếu kính trước mặt ta, hiếu của con, ta không nhận nổi”

Tống Thanh Sơn nói: “Những thứ đó còn chưa xác định sở hữu rõ ràng, trước mắt cũng không phải của con”

“Vậy con không cần trở về ăn cơm, chờ khi nào thuộc về con rõ ràng, mang đồ đến đây rồi nói sau. Bây giờ hai nhà tách ra rồi, con về nhà con ăn cơm đi”, bà ta vung tay nói.

Dĩ nhiên cho dù ở chỗ nào, con cả tách ra ở riêng là chuyện không hay ho gì, dù sao con cả bị gia đình tách ra, dân làng nhất định sẽ bàn tán, nói rằng anh ta vô trách nhiệm.

Cứ đi ra mà nhìn người ta xem, nhà nào chẳng là con cả nuôi dưỡng ông bà, nhà nào chẳng em trai dựa vào anh cả.

Ở Tân Châu, bọn trẻ con nào mà chẳng gọi bác cả, bác cả, tại sao lại kêu thật to như thế, chẳng phải vì anh ta gánh cả gia đình trên vai sao.

Cho nên, con cả tách ra ở riêng, là mất mặt Tống Thanh Sơn.

Chỉ cần hắn còn để ý đến thể diện, nhất định phải để cái nhà này hợp lại.

Mà muốn đem nhà hợp lại, trước tiên phải đưa máy cày về đã.

Tô Hướng Vãn tự khen thầm mình.

Nhờ có cô quả quyết mới tách ra được ở riêng, lúc ấy cô mà hồ đồ một chút, chờ hắn trở về thì có mà tách được cái rắm.

Cô còn tưởng rằng Tống Thanh Sơn không phải dạng ngu hiếu, nhưng xem ra đàn ông thời này không thoát được cái vòng ngu hiếu mà.

“Mẹ, con thật không muốn phân nhà, con ở riêng, mọi người sẽ cười nhạo con bất hiếu”, Tống Thanh Sơn nói.

Bà ta không quan tâm: “Nếu con thật muốn hiếu thuận thì lái máy kéo về đây, nếu không hai nhà chúng ta vẫn là tách riêng ra, ta nói tách là tách, đừng có ở đây mà cầu xin”

Lạnh lùng cự tuyệt, làm cho mày mất mặt, xem mày có thể làm gì.

Lúc này, Tống Thanh Sơn bị mẹ đuổi, không còn cách nào khác phải đứng lên.

Thế nhưng hắn lại quay người vào chuồng lừa, cởi dây, dắt hai con lừa đi.

“Anh cả, anh định làm gì, sao lại dắt lừa đi?” Tống lão tam nhìn thấy kinh hãi, phải biết hai con lừa là hai nhân công đắc lực, gần đây công xã bên này muốn học theo công xã chỗ khác, muốn đưa mấy con lừa vào công xã, nói đền bù mỗi con 300 đồng.

Tống Thanh Sơn nhìn Tống lão tam, không nhìn về phía bà Tống: “Nếu nhà đã chia, đây là lừa của Hướng Vãn, tôi phải dắt về nhà tôi”

“Anh cả, chia nhà là chia nhà, nhưng lừa này thuộc về nhà cũ chúng tôi, anh không thể dắt đi”, lão tam nhao nhao lên, còn định xông tới.

Kết quả Tống Thanh Sơn đột nhiên dừng lại, giơ tay lên một cái, không biết muốn đánh người hay đánh lừa, nhưng dường như Tống lão tam rất sợ anh, rụt cả người lại.

“Hướng Vãn dắt lừa đi, chúng ta đi”, Tống Thanh Sơn đứng trong sân quả quyết nói.

Bà Tống vẫn đang ngồi trên giường đất, chưa kịp cả xuống giường, đến khi đuổi ra cửa thì con trai đã dắt lừa đi xa.

Lúc này bà ta mới nhận ra con trai vừa rồi đã chơi khăm bà.

Bà ta hét lên: “Tống Thanh Sơn, mày cứ chờ đấy cho tao, tách thì tách, toàn bộ số tiền mày gửi về, đừng có mơ cầm được một phân nào, nhiều nhất thì tao sẽ mua một cái máy cày cho thằng ba”

Hai con lừa, 600 đồng, cứ như vậy bị hắn mang đi mất.

***

Tác giả có lời muốn nói:

Bà Tống: Ta hận nhất Tô Hướng Vãn, dùng dao cắt thịt ta.

Thanh Sơn: Nhìn xem, tôi làm tốt hơn mà, nước ấm nấu ếch, dùng dao cùn cắt từ từ từng chút một.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn