Sau ngày 15 tháng 8 là đến lúc hái lê.
Vốn đã nói là từ nay không nhận thằng con cả nữa, nhưng bà Tống vẫn gọi Tống Thanh Sơn về giúp bà hái lê.
Cây lê đã cao lại thẳng, phải bắc thang lên.
Bọn trẻ con vây lại xem, đứa nào cũng ch** n**c miếng. Tống Thanh Sơn mượn cái thang trong thôn, dựng vào cây lê trèo lên hái, chốc lát, tất cả lê đã được hái vào rổ.
“Bên kia còn một trái bị che dưới cái lá, con nhìn một chút, một chút nữa”, bà Tống nói.
Tống Thanh Sơn kéo lá cây ra: “Mẹ, không có, hái hết rồi”
“Những chữ trên đó vẫn còn chứ?” bà ta đột nhiên hỏi.
Tống Thanh Sơn mím môi: “Chữ gì? Trên cây lấy đâu ra chữ, mẹ cũng thật là, không có gì cả”
Thực ra trên đó có mấy chữ xiên xẹo khắc tên Tống Đình Tú, đại khái là khắc từ khi cây còn nhỏ, khi cây càng lớn càng cao, nó tạo thành những vết nứt trên vỏ cây, trừ phi lột vỏ cây đi chứ không xoá được.
Mấy chữ này là do Tô Hướng Vãn khắc khi mới được gả đến.
Khi đó cô là một ngu cô nương, chữ biết không nhiều, cái này có vẻ như là những chữ phức tạp nhất mà cô biết.
Tống Thanh Sơn xách giỏ lê cúi xuống nhìn, chỉ thấy bà Tống cười đầy thâm ý: “Xuống đi, chúng ta về nhà ăn lê”
Tống Thanh Sơn đưa cho Kim Quý cùng Tống Phúc đang đứng vây xung quanh mỗi đứa một quả lê, sau đó quơ tay một phát, nắm chừng 5-6 quả, thả vào vạt áo Lư Đản nói: “Đi, mang về cho mẹ con ăn”
Bà Tống trong lòng thầm nói, thằng con mình có phải bị ngu không, con dâu đem khắc tên em trai lên cây, cái tên theo cây lê lớn bằng chừng đó rồi, nó vẫn còn lấy lê cho cô ta ăn?
Thế nhưng bà ta vẫn cười đầy mưu mô, nói: “Cẩu Đản, Lư Đản, mau mang lê về cho mẹ mày ăn đi”
Dĩ nhiên nhớ lại quá khứ cực khổ, bà Tống nắm tay con trai, kể lể nuôi hắn từ nhỏ đã không dễ dàng như thế nào, những năm 58 59 64 bà ta làm thế nào để đưa cả nhà vượt qua.
Nói đến đoạn xúc động, bà còn khóc lên mấy tiếng.
Đương nhiên, phải nói là bà Tống đã trải qua không dễ dàng, không hề dễ dàng. Đình Tú và Thanh Sơn là cặp sinh đôi, sinh năm 1941. Tại sao lúc Tô Hướng Vãn cho Chi Chi bú sữa trộn máu, mọi người đều xúc động mà bà thấy bình thường, bởi vì năm đó bà ta cũng như vậy.
Tống Thanh Sơn cùng Tống Đình Tú chính là bú máu bà mà lớn lên.
Nghe mẹ nhắc lại chuyện cũ, Tống Thanh Sơn không khỏi an ủi bà mấy câu: “Mẹ không cần phải nghĩ đến những chuyện khác, chỉ cần biết rằng đói thì tới no thì đi, con trai sẽ hầu hạ mẹ đến già”
“Bộ dạng con dâu thế kia có thể hầu hạ ta đến già?” bà Tống đương nhiên không tin, đôi mắt đỏ hoe nói: “Vợ thằng ba thì không nói, ba ngày chín bệnh, thằng hai cho đến giờ cũng bởi vì vợ con nháo lên mà không ai trong vùng dám làm mai mối cho nó, trong nhà chỉ còn mình vợ con là con dâu, sợ rằng đến lúc mẹ chết không có cả quan tài mà chôn”
“Dâu là dâu, con là con, mẹ đút máu nuôi con và Đình Tú lớn lên, mẹ bị bệnh, con trai sẽ bưng thuốc, nếu mẹ đi, không có ai chôn, con trai sẽ một mình khiêng quan tài đến phần mộ, mẹ cứ yên tâm đi”
Hiếu thuận không ở lời nói mà ở hành động, Tống Thanh Sơn hiếu thuận, bà Tống biết.
Nhưng trên đời này, không phải cứ con cái hiếu thuận thì sẽ được cha mẹ yêu thương, thực tế yêu thương và áy náy của cha mẹ là hai chuyện khác nhau, vì thế bà Tống nói thêm một câu: “Anh em các con không được tốt lắm, phải kéo thằng ba cùng tốt, như thế cả nhà mới yên vui, hiểu không?”
Lúc nào bà ta cũng không buông được sự áy náy về thằng con thứ ba tương đối yếu.
Cẩu Đản tàn nhẫn nhưng ít nói, dĩ nhiên không thâm sâu như Lư Đản, ôm lê chạy. Lư Đản trong lòng có nhiều mưu kế, dựng cây gậy lên, lao vào nhà cũ, trốn trong phòng bà Tống bên dưới chiếc bàn bát tiên có bày ảnh lãnh tụ.
Nghĩ mà xem, đang yên lành tự nhiên lấy lòng, kiểu gì cũng có chuyện gian tà.
Đứa trẻ nhất định phải nghe lén xem bà nội và ba nói chuyện gì, có phải lại tiếp tục nói xấu mẹ hay không.
Đúng như dự đoán, một lúc sau Tống Thanh Sơn và bà Tống bước vào, nhìn xung quanh không thấy ai, bà bắt đầu khóc.
Không có gì khác ngoài chuyện Tô Hướng Vãn dùng đồng hồ Longines đổi lấy địa chỉ đơn vị của Tống Đình Tú, rồi cái gì công xã không cho phá thai nếu không cô ta cũng bỏ đứa nhỏ rồi.
Lư Đản càng nghe càng tức, muốn nghe xem ba nói gì, không ngờ bà nội lại nói thẳng: “Như vậy đi, Thanh Sơn, hai người ly dị đi, con mang 3 đứa trẻ về đây, để Hướng Vãn tìm người khác. Loại phụ nữ như cô ta, con không thu thập được đâu. Mẹ á, từ từ tìm hiểu, bảo đảm sẽ tìm cho con một người tốt, được không? Mẹ nói thật, lừa ba chân khó tìm chứ đàn bà hai chân tìm đâu cũng có”
Lư Đản khẽ vỗ vỗ trán mình, nghĩ thầm, nếu người cha này dám đồng ý, nó sẽ nhảy ra đập cho ông ta một gậy rồi bỏ đi.
“Mẹ, mẹ có biết lão nhị muốn chuyển ngành không?” Tống Thanh Sơn đột nhiên hỏi một câu.
Bà Tống mặt mờ mịt: “Không biết, thằng hai đang trong quân đội rất tốt, sao phải chuyển ngành?”
Tống Thanh Sơn nói: “Bây giờ các đơn vị đang đóng dần lại, tất cả nhân viên đều bị điều xuống cơ sở, bộ đội càng phải thanh tẩy nhiều hơn, thay máu toàn bộ. Những người có chút khuyết điểm về đạo đức hoặc kỷ luật kém đều bị giải ngũ. Mẹ viết thư cho Đình Tú nói chuyện Hướng Vãn, đoán chừng đã bị lãnh đạo nhìn thấy cho nên quân đội bây giờ muốn cho hắn chuyển ngành”.
Bà Tống sửng sốt: “Có một chút chuyện đó mà cũng làm cho một cán bộ cấp đại đội phải chuyển ngành à?”
Tống Thanh Sơn vỗ vai mẹ: “Cho nên từ nay về sau đừng nói những chuyện này nữa, nếu mẹ cứ rêu rao chuyện xấu trong nhà ở khắp nơi, sợ là Đình Tú cũng không có được công việc tử tế, dù sao đơn vị nhiều người như vậy, ai đồng ý tiếp nhận một người có gia phong không tốt chứ”
“Vậy nếu nó chuyển nghề thì có thể làm công việc gì?” bà Tống bị doạ sợ.
Tống Thanh Sơn nói: “Dựa vào danh tiếng của nó ở huyện Thanh Thuỷ, có lẽ sẽ làm gác cổng ở một xưởng nào đó”
Vừa nói hắn vừa chọn mấy quả lê to nhất trong giỏ, cầm lại chiếc đồng hồ Longines, quay người rời đi.
Bà Tống ngồi trên giường đất, không khóc nhưng nghẹn ngào: “Chuyện gì vậy chứ, con trai tôi 13 năm binh nghiệp, chuyển ngành lại chỉ làm người gác cổng, tại sao, dựa vào cái gì chứ?”
Một lúc sau, giữa tiếng kêu the thé của bà, Lư Đản như một làn khói chạy vụt ra ngoài.
Ở điểm cải tạo lao động, Tô Hướng Vãn đang làm giày cho Chi Chi.
Đứa trẻ vốn chỉ có một đôi tất thô, bây giờ đã hơn 1 tuổi, phải học đi, cần xuống đất vì thế nó phải có một đôi giày mềm, cô làm một cái đế mỏng mỏng, bắt đầu khâu.
Cẩu Đản mặt đầy dữ tợn đang đối phó với một quả lê.
Nó đã rụng mất một cái răng, cái còn lại cũng đang lung lay.
Cắn xuống một cái, quả lê không suy chuyển, cái răng của nó suýt rơi ra ngoài.
“Mẹ, con muốn đòi nợ máu với bà nội, chính bà làm cho con rụng răng”, tiểu tử mặt dữ tợn nói.
Tô Hướng Vãn vội vàng nói: “Mẹ thiếu chút nữa đụng gãy xương sườn bà nội rồi, đã báo thù cho con rồi, không sao nữa, nhé”, đứa nhỏ này có cừu hận rất mạnh, không thể để nó ghim thù trong lòng.
Đứa trẻ muốn ăn lê nhưng lại không cắn được, phải làm thế nào đây?
Cô không biết Tống Thanh Sơn lấy đâu ra mặt mũi lại mang nhiều lê từ nhà cũ về như vậy, dứt khoát lấy 3 quả gọt hết vỏ, cắt lát, cho vào nồi hấp cách thuỷ, một lát sau mùi lê chưng ngọt ngọt chua chua quen thuộc bay ra.
Mở nồi, cho thêm một ít mật ong lên trên, nhà không có muỗng, đành phải dùng đũa gắp cho Cẩu Đản một miếng, cho Chi Chi một miếng, Cẩu Đản ngọt đến hôn mê: “Mẹ, lê còn có kiểu ăn này à, mẹ nói, trên đời này còn thứ gì ngon hơn không?”
Tô Hướng Vãn cười: “Nhiều lắm, chẳng qua con chưa được ăn thôi”
“Mẹ, mẹ, bà nội với ba bàn bạc muốn ly dị với mẹ”, Lư Đản cầm cây gậy từ bên ngoài xông vào.
Tô Hướng Vãn ngẩn ra, thầm nghĩ: vừa mới cho Tống Thanh Sơn hai chữ ‘chính nhân’, hắn đã muốn ly hôn với cô sao?
Người đàn ông này là vì mấy hôm nay cô đối xử quá ôn nhu dịu dàng nên định bành trướng à?
Hay vì nhỏ nhen th* t*c muốn tính sổ nợ rối tinh rối mù với Tống Đình Tú và Triệu Quốc Đống?
Phải biết rằng, cuộc đời Tô Hướng Vãn cực kỳ xuất sắc, cô đã từng dạy học, làm việc ở các công ty Fortune 500, đạt đai đen Taekwondo, giỏi khiêu vũ, piano, hội họa.
Mặc dù xã hội hiện tại hoàn toàn khác với xã hội tương lai, nhưng nếu cô thật sự quyết tâm, nếu ba của bọn nhỏ đã quay trở lại, nhẫn tâm bỏ lại bọn nhỏ này thì sẽ tìm đâu được một cuộc sống ổn định?
Tô Hướng Vãn mấy hôm trước không động đến chỗ thịt, hôm nay chỉ đơn giản cầm dao cắt miếng thịt Tống Thanh Sơn mang về: “Mẹ hỏi hai đứa, có muốn ăn thịt không?’
Lư Đản chưa từng ăn qua thịt, ngửi mùi hương, miệng há to: “Tống Thanh Sơn gì đó con không cần, không ăn, dù sao ông ta cũng ly hôn với mẹ”
Cẩu Đản vốn không thích ba, nói thẳng: “Để ông ta lấy thịt của mình đi”
Tham ăn cũng không ăn xin, hừ.
Lúc này bên ngoài Tống Thanh Sơn gõ cửa, hai đứa nhỏ nghe thấy nhưng cố tình không ra.
Vẫn là Tô Hướng Vãn đi ra mở cửa.
“Tống Thanh Sơn, nếu ly hôn, chúng tôi theo mẹ, không theo ông”, Lư Đản dựng thẳng gậy, bộ dạng cực kỳ hoang dã.
Giọng Cẩu Đản còn lớn hơn: “Cán bộ Triệu tốt hơn ông cả ngàn lần, vạn lần, tôi chỉ yêu cán bộ Triệu, không thương ông, ngày mai tôi sẽ để cho cán bộ Triệu làm ba tôi”
“Hai đứa im ngay, đây là ba các con, dù chuyện gì xảy ra thì cũng không thay đổi được rằng đó là ba của các con”, Tô Hướng Vãn cao giọng, trấn áp hai đứa con.
Hai bạn trai mười phần mạnh mẽ, một phải một trái, bảo vệ chặt chẽ cho mẹ.
Tống Thanh Sơn có vẻ định nói gì đó, nhưng hai con lừa đang kêu gào trong chuồng.
Trước đây khi ở nhà hắn vẫn làm việc nhà nông nên nhấc lưỡi liềm đi ra ngoài cắt một mớ cỏ cho lừa ăn trước.
Tô Hướng Vãn lấy tỏi xanh cô trồng tháng trước xào với thịt, một đĩa thịt vừa béo vừa mềm, mùi thơm nức mũi.
Trong nhà đã hết bột mì trắng từ lâu, chỉ có bột ngô đổi được từ công điểm, rây đi rây lại, bỏ hết lớp vỏ thô khó nuốt rồi cán thành sợi.
Bột ngô nguyên chất không thể cán thành sợi nhỏ như mì, chỉ có thể cắt thành sợi dày.
Nhưng hiện tại nhà nào cũng chỉ có thể ăn canh chua tạp nham cùng cơm trộn, có sợi mì dày như vậy cũng đã là khó kiếm.
Dù sao cũng có tiền, không thì không có phiếu làm sao mua được đồ này khác?
“Mẹ, Tống Thanh Sơn lấy cỏ cho lừa ăn”, Lư Đản nói.
Cẩu Đản nằm sấp trên cửa sổ: “Ông ta đang quay về, ông ta vào rồi, chạy nhanh, tính sổ với ông ta”
“Sao, thịt khô ngon thế mà các con không ăn à?” Tống Thanh Sơn bưng chén, thấy bột ngô mình thích nhất ở trước mặt thì rất vui, lại nhìn đĩa thịt xào tỏi trên bàn, có bao nhiêu là hương thơm, thật ngon.
Nhưng hai đứa con mũi không phải mũi, mắt không phải mắt.
Nhưng nghe nói có thể ăn thịt, hai đứa vẫn do dự một chút, Cẩu Đản gắp một đũa trước, nhưng quá vội vàng làm rơi miếng thịt xuống đất.
Thịt mà, nhất định không bỏ phí được, Cẩu Đản ôi một tiếng, úp người xuống nhặt lên định cho vào miệng, Tô Hướng Vãn vỗ đầu nó một cái: “Bẩn rồi, không được ăn, ném đi”
Chỉ một động tác nhỏ thôi nhưng Lư Đản lập tức xị mặt xuống.
Đây là bởi vì không đánh nó à?
Tô Hướng Vãn cũng phải vỗ nó một cái, lúc này sắc mặt hai đứa nhỏ mới bình thường trở lại.
Nhưng bọn chúng vẫn không thèm để ý đến Tống Thanh Sơn.
Chỉ có Tiểu Chi Chi để ý đến hắn một chút, xấu hổ trốn trong ngực Tô Hướng Vãn, thỉnh thoảng liếc hắn một cái, hắn nhìn lại thì vội quay đi.
“Hai người ly hôn đi”, Lư Đản đặt tay trên bàn khẽ gõ: “Tôi là đàn ông trong nhà Tô Hướng Vãn, chỉ cần Tô Hướng Vãn muốn ly hôn, tôi sẽ làm chủ thay cô ấy”
Nhìn xem mới có 6 tuổi, gầy gò y như con khỉ nhưng một câu này nói ra, khí phách cao lên tận trời.
Trách không được cho dù thiếu hai chân, hắn vẫn đường hoàng làm nam chính.
Hơn nữa, còn là người phá án giỏi nhất cả nước.
Tô Hướng Vãn cười tủm tỉm không nói gì.
Tống Thanh Sơn đưa chiếc đồng hồ ra: “Đây là lúc kết hôn tôi mua cho em, cầm lấy đi”
Ồ, đồng hồ cũng đã lấy lại rồi, người đàn ông lòng dạ hiểm độc này không nói rõ ràng ngọn ngành với cha mẹ, xem ra thật sự muốn ly hôn với cô rồi.
Trên thực tế trong nguyên tác, sau khi Tống Thanh Sơn trở về liền ly hôn với nguyên thân.
Tô Hướng Vãn nhận đồng hồ, bản tính không muốn đoán mò, cũng sẽ không tự mình khó chịu, đương nhiên sẽ hỏi thẳng Tống Thanh Sơn: “Sao, ba Lư, đây tức là ly hôn thật à?”
Lư Đản cùng Cẩu Đản đều buông bát xuống, một trái một phải nhìn Tống Thanh Sơn: “Ly hôn đi mẹ, không có Trương đồ tể thì chúng ta không có thịt lợn ăn sao? Chúng con ủng hộ mẹ ly hôn”
Đây là sợ chuyện chưa đủ lớn, thêm dầu vào lửa à.
“Đang sống tốt lành, ly hôn cái gì?” Tống Thanh Sơn gắp một miếng đút vào miệng Chi Chi, đứa bé chóp chép cái miệng đỏ hồng nhai nhai, kêu một tiếng ‘ba’.
Mi mắt hắn sáng lên, hiếm khi thấy một chút dịu dàng ở người đàn ông cứng rắn này.
Đương nhiên, cho dù hắn không đề cập đến chuyện ly hôn, Tô Hướng Vãn cũng không có ý định buông tha cho hắn.
“Anh phải hiếu kính cha mẹ, đúng vậy, nhưng mà chuyện ở riêng, không phải gọi ở riêng, mà là mấy người nhà họ Tống đuổi Tô Hướng Vãn tôi cùng 3 đứa nhỏ ra ngoài, radio với đèn pin gì gì không nói, phần đất phải chia đâu? Đã nói ở riêng thì ít nhất ba gia đình phải được chia. Tôi không cần nhiều, một nửa của tôi thì đưa cho tôi, còn cả cây lê kia nữa cũng là của tôi. Hiện tại thật ngược đời, con tôi muốn ăn lê lại phải nhìn ánh mắt người khác, dựa vào cái gì?” Tô Hướng Vãn vừa nói, hai đứa nhỏ ngồi bên cạnh liên tục gật đầu.
Khí thế của cô rất mạnh mẽ, nói luôn: “Nhìn cái bộ dạng bám dính gia đình này của anh, nếu anh không nói thì tôi nói, chúng ta ly hôn đi”
Nhìn ba đứa nhỏ, đặc biệt là Tiểu Chi Chi đang nằm trong ngực, ngoan ngoãn như một tiểu thiên sứ, cô quyết định: “Tôi mang các con đi, anh nghe theo lời mẹ anh, tìm một người tốt khác là được”
Tống Thanh Sơn buông đũa, ngẩng đầu nhìn Tô Hướng Vãn: “Ông bà già nhất định phải chăm sóc, nhà cũng chia xong rồi, nhưng lần chia nhà này không thích hợp, hôm nào một lần nữa chia lại nhà, tôi cam đoan sẽ phân chia cho em hài lòng”
“Anh có biết phải phân chia thế nào thì tôi hài lòng không?” Tô Hướng Vãn quả thật muốn cười đến chết, như Lư Đản vừa nói, người đàn ông này còn vừa với mẹ mình có biết bao nhiêu thân tình, giờ lại nói phải ở riêng sẽ phân chia cho cô hài lòng, đùa nhau à.
Nhưng Tống Thanh Sơn rất chắc chắn: “Tôi đã nói có thể là có thể, em biết rõ tôi đã chết mà còn thủ tiết 2 năm, phương diện này tôi sẽ không để em thiệt thòi”