“Nhưng dù sao em cũng phải nói cho tôi biết, vì sao chúng ta đã đồng ý ly hôn, nhưng khi tôi về em vẫn còn ở đây?” Tống Thanh Sơn lại hỏi thêm một câu.
Tô Hướng Vãn gần như nhảy dựng lên: “Anh có ý gì, vì sao nói lúc trước tôi phải ly hôn với anh?”
“Tô Hướng Vãn, lúc em đến thành Đông Phong, những gì đã nói đã làm, em quên hết rồi sao?” Tống Thanh Sơn lạnh lùng nhìn Tô Hướng Vãn, nhẹ nhàng đẩy chiếc đồng hồ lại: “Hơn nữa, đây là chiếc đồng hồ em thích nhất, tôi rất khó tưởng tượng là em lại đưa nó chọ mẹ tôi?”
Nhìn hắn, Tô Hướng Vãn đột nhiên cảm thấy mình bị lộ chuyện xuyên không.
Nhưng trực giác cô khẳng định hai người chưa từng nói qua chuyện ly hôn, người này có lẽ đang bẫy cô.
Đặc biệt bình tĩnh, cô nói: “Nói ly hôn, nói ly hôn mà còn có đứa nhỏ à?”
Chi Chi có phải là kết quả của cuộc chia tay không?
Bên kia, Lư Đản cùng Cẩu Đản đang ăn cơm, Cẩu Đản ăn xong rồi, hai cái đũa khua khoắng trong bát, lỗ tai Lư Đản dựng thẳng như tai thỏ, không cần phải nói, nó đang hết sức lắng nghe.
Tống Thanh Sơn lau miệng nói: “Được rồi, chuyện còn lại để tối nói sau”
Nói xong hắn buông bát, cầm cái liềm bước ra khỏi cửa.
Lúc này, trong nhà cũ, nghe tin dữ Tống Đình Tú sắp xuất ngũ, bà Tống bị đả kích sắp hỏng luôn rồi.
Bà không nói gì, vội vàng bảo Tống lão tam đến thị trấn, tìm con rể lớn Phương Cao Địa, con rể hai Triệu Viên Sơn, tự mình tìm con gái thứ hai Tôn Nhị Hoa ở quê và em trai bên nhà mẹ đẻ Tào Kim Đa để hỏi xem chuyện này có phải thật không.
Tống lão tam chạy vội đến thị trấn vào buổi chiều bằng máy kéo của xã.
Buổi tối hắn quay về, kể cho bà Tống những tin hắn thu thập được, chẳng những Thanh Sơn thất nghiệp, Đình Tú xuất ngũ đều là sự thật.
Đây là năm 1967, khi phong trào cách mạng văn hóa đang lan rộng khắp cả nước, cả nước rực một màu hồng (hồng vệ binh), cách mạng văn hóa tràn qua, quân đội cũng không ngoại lệ. Tống Đình Tú phỏng chừng bị mấy chuyện đồn nhảm nhí ảnh hưởng nên mới bị cho xuất ngũ.
Thế nhưng lúc này Tống lão tam lại có thể tìm được một công việc tại hồ chứa nước Thanh Thủy Hiệp, một tháng có thể kiếm được 50 đồng, thật sự rất đáng quý nha.
“Phải chi ra 500 đồng, mẹ, anh rể cả cùng người ở đập chứa nước đã gặp con, chỉ cần 500 đồng là có thể đến đó làm giám sát. Mẹ đại khái không biết giám sát là gì, để con nói cho mẹ, đó là quan chức chuyên cầm roi, thúc giục binh lính làm việc”
Hồi đó Tống Thanh Sơn anh dũng hy sinh, trợ cấp cũng chỉ có 500 đồng.
Mà bây giờ 500 đồng kia là một khoản tiền lớn.
Tuy rằng nói công việc có mức lương 50 đồng một tháng thực hấp dẫn, nhưng bà Tống luyến tiếc phải rút tiết kiệm của mình ra 500 đồng, đúng không?
Bây giờ hai đứa con đã không còn việc làm, số tiền gửi tiết kiệm còn phải để bà mua quan tài cho hai ông bà, cho Tống Phúc học đại học, lại còn phải trợ cấp cho Thanh Ngọc, sao có thể động một cái là rút ra được?
“Thế này đi mẹ, chúng ta lấy một túi radio cùng đèn pin của anh cả đổi lấy tiền, một túi radio cùng đèn pin ít nhất có thể bán được 500 đồng?” Tống lão tam nói.
Bà Tống trong lòng đương nhiên cũng nghĩ như vậy, nói: “Không biết anh con có đồng ý hay không”
“Anh ấy cùng anh hai là bú máu mẹ mà lớn lên, sao không đồng ý được chứ?” bộ dạng Tống lão tam rất có vẻ hợp tình hợp lý.
Lúc này, ông Tống cầm liềm từ bên ngoài bước vào, trong tay cầm một miếng thịt lớn: “Bà nó, Hướng Vãn đưa thịt này”
Một miếng lớn thịt khô kèm mỡ, ông Tống tưởng bà sẽ vui mừng khi nhìn thấy, nên khuyên nhủ: “Hướng Vãn bây giờ không phải đã khá hiểu chuyện rồi sao, nếu các người không ầm ĩ nữa, ngày hôm đó có thể thấy mọi việc đã tốt hơn”
Bà Tống nhìn thấy thịt, trong lòng nghĩ, nếu không chia nhà, toàn bộ thịt đã để ở nhà cũ, chẳng phải cả nhà đều được ăn sao?
Mà hiện tại số thịt đó lại nằm trong tay Tô Hướng Vãn, làm sao bà cảm thấy vui vẻ được chứ?
Đương nhiên, lúc mưu tính lấy những đồ vật con trai mang về, bà Tống trong lòng còn có chút cảm thấy con trai lớn thiệt thòi, thế nhưng lúc này ngược lại, bà lại thấy thằng cả có thiệt thòi cũng không sao, những thứ mang về kia nên bán để đổi lấy công việc cho thằng ba.
Tối nay, Tô Hướng Vãn định làm tiếp món bột ngô nhưng Cẩu Đản lại bưng về một tô đậu, ồn ào đòi ăn đậu hầm cơm khô.
Bây giờ đang mùa thu hoạch đậu, bọn nhỏ cũng có công việc, đi theo người lớn nhặt đậu.
Đợi cho người lớn làm xong, bọn trẻ con sẽ đi nhặt những cây đậu còn sót lại giao cho đội sản xuất, mỗi đứa có thể kiếm được 2 công điểm.
Thế nhưng Triệu Quốc Đống không thu đậu của Cẩu Đản, mà vẫn lén lút cho nó 2 công điểm.
Được tặng đậu, Cẩu Đản lập tức yêu thích Triệu Quốc Đống, không ngừng khen ngợi Triệu Quốc Đống trước mặt Tô Hướng Vãn: “Mẹ, con cảm thấy Triệu Quốc Đống mà làm ba, so với Tống Thanh Sơn còn tốt hơn, thật đó”
Tô Hướng Vãn chỉ vào chóp mũi nó: “Con mà còn nói vậy, mẹ không cho con ăn cơm đậu hầm nữa”
Cẩu Đản mím mím môi, suy nghĩ nửa ngày, cuối cùng vẫn vị đồ ăn quy phục: “Vậy mẹ nấu cơm nhanh đi, trước khi nấu cơm xong, con vẫn nhận Tống Thanh Sơn là ba”
Nhưng khi đồ ăn nấu xong rồi, trong lòng nó vẫn nhận định Triệu Quốc Đống, hừ!
Tô Hướng Vãn lúc đó chẳng qua nhìn thấy mấy đứa trẻ ham ăn ở nhà cũ, vì thế sau khi vào cửa, cô cố ý cắt một miếng thịt khô lớn đưa cho ông Tống.
Dù sao thì ông Tống cũng là người duy nhất trong nhà đối xử với cô không tệ, con trai mang thịt về, nếu cô không chia cho ông một ít thì như ở nông thôn vẫn thường nói, là sống lỗi với tổ tiên.
Cô cắt một miếng xương, cho vào trong nồi hầm trước, sau đó mới cho đậu ngâm vào hầm tiếp, khi gần chín thì cho thêm bột ngô, món đậu hầm cơm khô là như vậy.
Lúc này nồi hầm đang phát ra tiếng kêu lục bục, Tô Hướng Vãn lại lau bếp một lần nữa. Ở phía bắc, vào mùa khô hanh, vì ít cây cối nên khắp nơi đều có bụi đất, đi ra ngoài nửa ngày quay về phải múc nước lau một lần, không thì trong phòng toàn là mùi đất.
“Mẹ, mẹ, bà nội lại gọi ba về bên nhà rồi”, Lư Đản dựng thẳng cây gậy, chạy ào đến như cơn gió: “Bà nội bàn với ba phải bán radio và đèn pin để chạy công việc cho chú ba”
Phải biết rằng trong nguyên tác, toàn bộ những thứ này đều thuộc về nhà cũ.
Tô Hướng Vãn trong lòng khẽ động, hỏi: “Ba con nói gì?”
Cô sợ nhất là Tống Thanh Sơn hiếu thảo sẽ giả bộ nói lời tốt đẹp trước mặt cô, đằng sau lặng lẽ trợ cấp cho nhà cũ, nếu đúng như vậy, cô sẽ không hai lời, ly hôn rồi mang tất cả đám trẻ rời đi.
Lư Đản nói: “Ba không nói gì, chỉ nói chú ba có được công việc là chuyện tốt, ông còn hỏi bà nội là ai đã giới thiệu công việc đó cho chú ba”
Đứa nhỏ cắn răng nửa ngày mới nói: “Mẹ, đừng nói là Cẩu Đản tức giận, đôi khi con cũng tức, rõ ràng là đồ do ba mang về, vì sao lại phải để tìm việc cho chú ba? Chú ba trước còn vác đòn gánh định đánh mẹ, chúng ta không nên cho họ thịt, cũng không nên cho họ tiện nghi ở nhà cũ”
Lúc này một mùi khét thoang thoảng bốc lên từ trong nồi, Tô Hướng Vãn vội vàng mở nắp ra, một nồi thịt khô hầm đậu cùng bột ngô đã chín.
Mỗi đứa nhỏ được xúc cho một chén, vui đến mức không nói nên lời, cắm cúi ăn cơm.
Tối nay, Tống Thanh Sơn ăn cơm ở nhà cũ xong mới về. Ngửi mùi trên người, Tô Hướng Vãn đoán bà Tống đã nấu cho con trai một chén trứng chiên.
Nhưng cô không nói gì, chỉ mỉm cười, bảo hai đứa trẻ đi ngủ.
Mà hai đứa nhỏ giống y như mấy ngày trước, vừa lên giường đã mỗi đứa một bên Tống Thanh Sơn giống như hai tiểu hộ vệ.
Cuối thu nắng vẫn rất gay gắt, một người nằm đã nóng, huống chi còn là hai đứa nhỏ đầy mồ hôi và khí lực.
Tống Thanh Sơn vì thế nói: “Này, hai đứa có thể nằm xa ra một chút không?”
Lư Đản vẫn nói đạo lý: “Mẹ tôi cũng nóng, tôi ngủ với ông”
Cẩu Đản từ trước đến giờ luôn nói thẳng, tiếng ngáy giả bộ của nó đã rất to còn nói: “Ai cũng không được động vào mẹ, đêm nay phải để cho mẹ nghỉ ngơi tốt”
Tống Thanh Sơn bất đắc dĩ, không thể nói với bọn trẻ là chỉ nói với mẹ chúng vài câu thôi chứ không có ý động vào cô.
Bọn chúng đối với Tô Hướng Vãn thật giống như sói con bá đạo bảo vệ mẹ, có nói thì bọn chúng cũng không nghe.
Chỉ sợ hắn đến gần Tô Hướng Vãn, là giống như Tống lão tam định đánh cô hoặc làm thương tổn cô.
Thật khó khăn mới nghe có vẻ như hai đứa trẻ đã ngủ, Tống Thanh Sơn vừa động, chợt nghe Cẩu Đản nói: “Có thể học cán bộ Triệu được không, ông ấy không giống ông”
Cho nên, cán bộ Triệu có đến nhà à?
Mi tâm Tống Thanh Sơn giật giật, nhưng không nói gì.
Phía cửa sổ, Tô Hướng Vãn ôm Chi Chi ngủ, nghe thấy câu này cười muốn chết.
Nghe thấy lừa kêu, cô rón rén dậy, đi lấy thêm cỏ cho lừa, vừa lúc định rửa tay quay về thì thấy Tống Thanh Sơn khoanh tay đứng ngay bên ngoài.
Dưới ánh trăng, trong lòng Tô Hướng Vãn than thầm một tiếng, kia gọi là gì, hắn mặc một chiếc áo thun trắng, cơ bắp tay nổi cuồn cuộn.
Không biết cơ bụng thế nào, có tốt như thế không, không biết có giống đám người mẫu sau này có thể khiến cô vừa ăn cơm vừa nhìn chằm chằm không.
Hai tay chắp tự nhiên ở sau lưng, tư thế của hắn không giống quân nhân như Tống Đình Tú, mà giống lãnh đạo hơn.
“Tô Hướng Vãn, tôi ngày càng cảm thấy chắc đầu em bị lừa đá rồi”, khi đối diện nhau ở cửa, hắn nói.
Tô Hướng Vãn thốt lên: “Đầu anh mới bị lừa đá”
“Em không hỏi xem mẹ gọi tôi về làm gì à?” Tống Thanh Sơn nói.
Tô Hướng Vãn trả lời rất rõ ràng: “Không phải bảo anh đưa tiền chạy việc cho chú ba à?”
Cô biết rõ điều đó nhưng không biết hắn có đáp ứng không. Tất nhiên anh có thái độ của anh, tôi có thái độ của tôi, anh muốn làm tôi khó chịu, tôi đứng lên bỏ đi, nhìn xem hành động của hắn thế nào rồi tính nên Tô Hướng Vãn rất thoải mái.
“Nhiều ngày như vậy, tôi nghi ngờ những gì em nói ở thành Đông Phong đã quên sạch rồi, hoặc đầu óc em đã thay đổi”, Tống Thanh Sơn đăm chiêu nói.
Tô Hướng Vãn đứng giữa trời, đột nhiên nhớ ra một chuyện rất khủng khiếp.
Loại chuyện này bởi vì quá khó chấp nhận nên giấu kỹ trong tận cùng trí nhớ, cho đến lúc này, khi nhìn vào mắt người đàn ông đó, Tô Hướng Vãn mới đột nhiên nhớ ra.
Đó là chuyện lăn lộn trên giường giữa nguyên thân và Tống Thanh Sơn.
Đại khái là lúc hai người ở thành Đông Phong, Tống Thanh Sơn nhiệt tình đưa cô đi tham quan khắp nơi, ăn uống đồ ngon, cho đến lúc lăn lộn trên giường xong, nguyên thân đột nhiên hỏi Tống Thanh Sơn: “Tôi đã cho anh ngủ, anh có thể đồng ý ly hôn không?”
Phải biết quân hôn được pháp luật bảo hộ, trừ phi quân nhân đưa ra yêu cầu ly hôn, nếu không cuộc hôn nhân đó không chia cắt được. Nguyên thân cũng biết quân hôn khó ly nên đã nghĩ dùng biện pháp ngu xuẩn nhất nói với hắn, cô đáp ứng ngủ với hắn một lần, sau đó hắn đồng ý ly hôn với cô.
Mà Tống Thanh Sơn lúc đó bộ dạng hoàn toàn giống như bị sét đánh.
Bởi vì nguyên thân thẳng thắn nói, tôi cũng định sống tốt với anh, nhưng tôi không thể, trong lòng tôi chỉ có Tống Đình Tú, tôi thấy Tống Đình Tú tốt hơn.
Sau đó, bởi vì Tống Thanh Sơn không đồng ý, nguyên thân thậm chí còn hạ nhục hắn trước mặt đồng sự, mắng hắn chỉ là một con lừa giống.
Mà Tống Thanh Sơn cũng đã đáp ứng yêu cầu đó, nói về nhà rồi sẽ ly hôn, không ngờ lại xảy ra tai nạn máy bay kia, cho nên hắn cho rằng đầu của cô bị lừa đá cũng là hợp lý, nếu như bình thường cô đã không như vậy.
Mà Tiểu Chi Chi, cũng là có trong cái lần đòi chia tay đó.
“Em yên tâm, cho dù em thật sự muốn ly hôn, tôi cũng sẽ xử lý việc nhà ổn thỏa hết trước đó cho em”, Tống Thanh Sơn đặc biệt chân thành, đưa chiếc đồng hồ ra: “Được rồi, đồng hồ của em, lúc trước cũng chính vì chiếc đồng hồ này em mới cùng tôi, mau đeo nó đi”
Tô Hướng Vãn tổng hợp lại biểu hiện của mình mấy ngày qua, phát hiện ở trước mặt hắn, cô và nguyên thân khá tương tự nhau, chỉ khác một điều, đó là sự hiền lành. Cô phải giả bộ hiền lành khá lâu nên cảm thấy có chút ngứa ngáy.
“Tôi chỉ là phụ nữ nông thôn, đeo cái này để làm gì, để lên cửa sổ đi”, cô thản nhiên nói.
“Em đây là, thực sự muốn sống với tôi?” Tống Thanh Sơn hỏi lại.
Tô Hướng Vãn đặc biệt cao ngạo, ngẩng đầu: “Anh chẳng phải đã nói sẽ chia một cái nhà xứng đáng cho tôi sao? Là người chủ trong gia đình, anh phải đề xuất ở riêng một lần nữa thì thật sự khiến người ta chê cười, tôi còn đang chờ xem anh làm cho tôi hài lòng ở riêng như thế nào, thì làm sao lại không thực sự sống với anh?”
Ngẫm lại chính mình cũng khá là ác độc, biết rõ Tống Thanh Sơn hiếu thuận, cô không nên ép hắn cắt thịt trên người bà già.
Tống Thanh Sơn định nói gì đó, đột nhiên biến sắc. Cừ thật, không hổ là đã tham gia quân ngũ, dưới ánh trăng, Tô Hướng Vãn há miệng thấy hắn bật một cái lên tường.
“Ai, tới nhà tôi làm gì?” hắn trầm giọng quát.
Trong bóng đêm, thanh âm kinh sợ vang lên: “Anh, anh buông tay ra, buông tay, a, là em”
Trong nháy mắt, trong đầu Tống Thanh Sơn nghĩ đến đặc vụ của Liên xô, điệp viên của Nhật Bản, gián điệp của Đài Loan. Khi trọng tâm công tác của bọn họ chuyển đến huyện Thanh Thủy, các điệp viên, gián điệp mai phục từ trước khi thành lập nước công hòa, thêm các loại gián điệp các nước khác nhảy dù vào, khẳng định đều bám theo, tìm hiểu công việc của bọn họ, ám sát nhân viên tổ công tác trung tâm.
Lại không nghĩ rằng, đó là Tống lão tam.
Tống Thanh Sơn không chút nghĩ ngợi liền đấm cho hắn một cái.