Xuyên Không Những Năm 70: Quân Tẩu Nuôi Con

Chương 16: Chuyện quái quỷ gì đang xảy ra

 
Đêm đó, nửa đêm Tống Thanh Sơn tỉnh dậy, không biết hắn làm cái gì, Tô Hướng Vãn không để ý.

Đêm hôm sau hắn cũng dậy, nói ra ngoài thêm cỏ cho gia súc, mất đến 3 4 tiếng, trời sáng cũng không thấy quay về.

Tô Hướng Vãn muốn biết người này rốt cuộc đang làm cái quỷ gì, đi ra ngoài thì thấy hắn đang đào một cái hang bên cạnh chuồng gia súc, sau đó giấu radio và đèn pin vào trong đó.

Tô Hướng Vãn ôm cánh tay cười: “Tống Thanh Sơn, anh đang làm cái quỷ gì vậy?”

“Tôi đã vượt qua được nạn đói năm 42, nạn đói năm 58, không có sở thích gì ngoài sưu tầm đồ đạc. Những chiếc radio và đèn pin này đều là những thứ mà do công tác của chúng tôi bị gián đoạn trước đây để lại, bị những người cách mạng đập vỡ, sau khi tôi quay về khu công tác đã thu nhặt tất cả đống rác đó, tu sửa lại và mang về”

“Tôi đoán chừng anh chính là kẻ trộm, chứ mấy thứ radio, đèn pin này là đại bảo bối, anh có thể vượt cả ngàn km từ thành Đông Phong mang về đây, còn mang theo cái máy kéo, sao tôi tin được?”, Tô Hướng Vãn nói.

Tống Thanh Sơn gác một tay lên bệ cửa: "Chúng tôi là công binh xây dựng cơ bản, xe của chúng tôi địa phương không có quyền kiểm tra. Còn mấy thứ kia, nguyên bản đều rách nát, đến bây giờ nhiều thứ cũng chỉ là phế thải, tôi phải từ từ sửa chữa mới dùng được. Lúc kinh tế không dư dả, em có thể dùng để đổi lấy lương thực và đồ ăn, cũng không cần phải xin quá nhiều, lấy của người ta ít tiền rồi tặng lại một cái, coi như trợ cấp một chút cho bà con hàng xóm”

Hắn còn thở dài nói: “Lúc đầu tôi còn lái một chiếc xe tải lớn, vì huyện thiếu xe nên tôi đã tặng lại cho chính quyền huyện”

Tô Hướng Vãn trợn tròn mắt, nghĩ thầm, đây là loại người gì vậy? Tại sao nhiều chuyện không thể lại nghe có vẻ dễ dàng như vậy với hắn?

Ánh trăng lành lạnh, Tống Thanh Sơn chui từ trong hầm ra, lấy một tấm cửa hỏng đậy lại, bên ngoài xếp đầy củi, nói: “Tất cả là của em, biết vì sao tôi đưa hết cho em không?”

“Vì sao?” Tô Hướng Vãn hỏi.

Tống Thanh Sơn lau bụi dính trên cánh mũi, chống tay nói: “Lúc đó em hô to nếu tôi dám không về làm giấy ly hôn, em sẽ bán hai đứa con rồi bỏ đi, kết quả hai năm sau quay về, em vẫn ở đây, còn có thêm Tiểu Chi Chi, thế nên những đồ này nên là của em”

Thấy Tô Hướng Vãn tỏ vẻ cảnh giác, hắn giơ hai tay lên cao, nói thêm một câu: “Yên tâm, đời này tôi sẽ không động vào em nữa, chúng ta cứ như vậy đi, tôi có 3 đứa con là đã thỏa mãn rồi, thật đó”

Sau khi ngủ cùng là yêu cầu ly hôn, còn nói chính mình thích em trai hắn, sợ rằng nguyên thân đã dọa cho Tống Thanh Sơn suy sụp luôn rồi, đời này không thể cứng lên nổi.

Nếu Tống Thanh Sơn đã nói có thể lặng lẽ đổi radio và đèn pin lấy lương thực, Tô Hướng Vãn đã có ý định không đổi lấy không như thế.

Sáng sớm nay, Tôn Thục Phân đã nói muốn có một cái đèn pin, hỏi Tô Hướng Vãn có muốn đổi lấy 10 cân bột mì trắng không.

Nhà bà ta có thành phần cán bộ, mỗi tháng được cấp nhiều hơn các xã viên 5 cân, mà vợ chồng cha con nhà đó đều giản dị, chịu khó lao động, không ầm ĩ hống hách nên trong nhà có khá nhiều bột mì trắng.

Loại giao dịch cá nhân bí mật này có thể làm giàu cho người ta mà không cần khoe khoang, thật sự là không thể tốt hơn.

Tô Hướng Vãn tính toán, 10 cân bột mì trắng đổi lấy một cái đèn pin thì hơi nhiều, cho nên cô giảm giá cho người thứ hai, chỉ lấy 8 cân.

Tô Hướng Vãn giờ cũng trở thành người có bột mì trắng.

Lư Đản cùng Cẩu Đản mấy ngày nay đều không đi làm, không có công điểm, mà lần ăn bột mì trắng gần nhất là ngày 15 tháng 8, ngày ba về, mẹ làm cho mỗi đứa một chén mì cán mỏng.

Cẩu Đản đứng quanh bếp, nhìn Tô Hướng Vãn giấu hết thịt và bột mì ra sau bếp, tò mò hỏi: “Mẹ, sao mẹ lại giấu hết đi thế?”

Tô Hướng Vãn nói: “Ba con bảo giấu, mẹ cũng không biết vì sao”

Cẩu Đản đột nhiên thở dài: “Trước đây, Tiểu A Xá đi theo con nói cô ấy muốn nhất là trong nhà có thịt và bột mì trắng, con thật muốn nói cho cô ấy biết là nhà mình bây giờ có cả thịt và bột mì, nhưng cô ấy chết rồi”

Lư Đản đột nhiên gõ một gậy lên đầu Cẩu Đản: “Cô ấy chết rồi, đừng có nhắc lại”, nói xong đôi mắt cũng đỏ hoe.

A Xá là con gái thứ hai của Tống Kiến Quốc, cùng tuổi với Lư Đản và Cẩu Đản, lớn lên rất xinh nhưng đã chết từ năm ngoái. Câu cuối cùng của đứa nhỏ trước khi chết là: Mẹ ơi, mẹ tìm người hỏi xem thịt có hương vị gì rồi nói cho con nghe có được không?

Lúc đó, vợ Kiến Quốc, mẹ của Hùng Đản đã bỏ chạy ra ngoài, tìm mọi cách có một miếng thịt mang về cho con gái nếm thử, kết quả khi quay về, A Xá đã tắt thở.

Nói đến Tiểu A Xá, cả Lư Đản và Cẩu Đản đều đỏ hết mắt.

Sáng sớm, Tống Thanh Sơn đã phủ bạt lên chiếc xe ba bánh của mình. Tống Phúc và Kim Quý, sau khi Tống lão tam bị đánh đã không dám đến, bây giờ bám ở điểm cải tạo lao động mỗi ngày để trông chừng Tống Thanh Sơn.

Tống Phúc táo bạo hơn một chút, nhìn thấy Tống Thanh Sơn đang lau chùi mấy chiếc radio trên chiếc xe bọc kín mít, liền hỏi to: “Bác cả, bác đang làm gì vậy?”

Tống Thanh Sơn quay đầu liếc nhìn đứa trẻ một cái, rất nghiêm túc nói: “Các chiến hữu của bác cả đến đây, bác cả phải đưa toàn bộ radio và đèn pin cho bọn họ”

“Radio với đèn pin này không phải là để tìm việc cho ba con sao?” nhìn Tống Phúc mà xem, cái gì nó cũng biết.

Tống Thanh Sơn cười cười, người đàn ông mày rậm đẹp trai trước giờ luôn hòa nhã với đám trẻ: “Phúc Oa tử, con nghe ai nói vậy?”

“Ba con”, Tống Phúc nhìn người đàn ông mặc quân phục, áo sơ mi trắng xắn tay lên, nói.

Aida, người này chống tay vào eo, thắt lưng mới tinh, trông thật đẹp trai.

“Bác không có nói vậy, mau về đi”, Tống Thanh Sơn nói xong, cầm tay quay khởi động máy kéo lái đi.

Dĩ nhiên Tống Phúc vèo một cái, chạy như một làn khói về thông báo cho bà nội.

Chờ đến lúc bà Tống khó khăn lồng được hai chiếc giày vào chân chạy đến điểm cải tạo lao động, phát hiện Tống Thanh Sơn lái chiếc máy kéo mới tinh, sáng bóng đi ra.

Trong thôn một đám con nít chạy theo đằng sau hò hét, Lư Đản vác gậy trên vai đi theo sau, cao giọng nói: “Đó là ba tao, thấy không, đó là máy kéo của ba tao”

Cái gì mà Hùng Đản, Hỉ Đản, Dã Đản, Xú Đản, tất cả trẻ con trong thôn đều chạy theo sau.

Hơn nữa, tấm bạt trên máy kéo được phủ rất chặt, rõ ràng là có thứ gì đó bên trong, bà lão lờ mờ nhìn thấy, đó là một chiếc radio.

"Thanh Sơn, con định làm gì?" Bà Tống hốt hoảng bám lấy thành xe nói.

Tống Thanh Sơn giảm tốc độ máy kéo, nói lớn: "Mẹ, con phải mang máy kéo và đèn pin giao cho người khác. Đây là đồ của người ta."

Bà Tống hét đến lạc giọng: “Sao, chẳng phải con nói bán đi để lo công việc cho thằng ba à?”

“Mẹ, đây là của công, sao con có thể cầm bán để đổi công việc cho lão tam, có phải mẹ nghe nhầm không?” Tống Thanh Sơn cao giọng nói, vẫn lái xe đi chậm chậm.

“Con rõ ràng nói, thằng ba muốn làm cán bộ, con sẽ ủng hộ toàn lực”, bà Tống vẫn hét lên.

Tống Thanh Sơn nói: “Con nói ủng hộ, nhưng có liên quan gì đến radio với đèn pin?”

Bà Tống muốn lột phăng tấm bạt che ra, muốn nhìn xem có phải bên trong chứa mấy chục cái radio không, kết quả là con trai lái xe không nhanh không chậm, vừa vặn là bà không đuổi kịp, cái tấm bạt xanh bồng bềnh kia nhất định không chịu lật ra.

Chỉ ngửi thấy mùi khói dầu nồng nặc cùng bụi bặm, Tống Thanh Sơn nghênh ngang lái xe đi.

“Ta không tin Tống Thanh Sơn ngươi không có lương tâm, dám mang sạch chỗ radio đó đi. Cái đồ oắt con hèn nhát, vô dụng này, chắc chắn nó đã giấu hết radio đi rồi”, bà Tống không đuổi kịp con trai, đứng ở ven đường thở hổn hển cùng mấy người Tống Phúc, Thanh Ngọc.

Thanh Ngọc nói: “Nếu không chúng ta quay về điểm cải tạo lao động tìm thử xem?”

Lập tức bà Tống quay về điểm cải tạo lao động, lật tung mọi thứ lên.

“Cái đồ tệ bạc này, một cái cũng không để lại, mang đi hết rồi à?” bà ta lật hết mọi thứ, nhìn quanh phòng, trên giường đất chỉ có một cái mền, đến cả cái đệm bằng bông thô cũng không có, đừng nói đến radio, trong nhà này một cái bàn còn không có, gia cảnh quá là nghèo, miệng bà ta xịu xuống.

Bà ta không ngừng đi khắp nơi, chỗ nào cũng nhìn một cái, vì tìm radio mà moi móc mọi góc nhà, quét cả trong gầm giường để xem có trong đó không.

Thanh Ngọc còn ra cả chuồng lừa để tìm

Chỉ có điều cô ta không thể nghĩ được rằng, phía sau tường chất đầy cỏ dại cho lừa lại là hầm cất giấu đồ.

Phải biết, nhiều radio và đèn pin như vậy, Tống Thanh Sơn chỉ mang đi 3 cái, còn lại giấu hết trong hầm.

“Đúng là 1 cái cũng không có, nó mang đi hết rồi à?” bà Tống hai chân mềm nhũn, ngồi bịch xuống đất.

Tô Hướng Vãn nhịn cười nói: “Đó là đồ của người ta, không phải của mình, mẹ, tôi thấy mấy hôm nay mẹ cứ như ngồi trên đống lửa, miệng cũng mọc đầy mụn rồi, tội gì phải thế, bây giờ không còn món đồ nào rồi, mẹ cũng nên vui vẻ thanh tĩnh phải không, mau về nhà nghỉ ngơi đi”

Chẳng trách sáng sớm Tống Thanh Sơn đã bảo cô giấu thịt và bột mì đi, hoá ra là để phòng ngừa bà già tới tìm.

“Không có radio, công việc của thằng ba phải làm sao? Thằng ba đã tìm được công việc chính thức rồi, chỉ chờ tiền bán máy thôi”, bà già nói.

Tô Hướng Vãn bĩu môi nói: “Mẹ, bây giờ đơn vị họ cũng không nhận quà cáp đâu, mẹ cũng đừng mang quà tới, khiến cho họ nghĩ mẹ theo tư bản rồi bắt lại đó, tôi khuyên mẹ nên về nhà đi”

“Đều tại mày, đều bị cái đồ phản cách mạng này làm hại, khiến con trai tao không nghe lời tao nữa”, bà Tống còn đang cầm cái chày đập đất, đột nhiên đập về phía Tô Hướng Vãn: “Nếu không có mày, con trai tao làm sao phải mang cả một xe toàn radio đi?”

“Bà già, tôi nói với bà hơn một câu cũng là vì cho bà mặt mũi, bà đừng có làm trò này với tôi. Chúng ta đã phân nhà ở riêng, bà còn dám động vào tôi một cái xem, tôi có chém bà không?” Tô Hướng Vãn trực tiếp chặt cái dao vào tấm thớt trên bếp, hét lớn.

Bà già nhớ tới lần Tô Hướng Vãn lao đầu cứng như sắt vào người bà, cũng biết cô dám làm thật nên không dám tiến lên, chỉ tay vào Tô Hướng Vãn nói: “Mày đừng có đắc ý, tao nói cho mày biết, là tách ra nhưng đến khi tao già rồi, nằm trên giường đất, ngày ngày bưng bô dọn phân cũng là mày phải phục vụ tao, bởi vì mày là vợ thằng cả, thằng cả phải chăm sóc ông bà già, đó là điều bất di bất dịch. Đến lúc đó, tao sẽ giày vò mày đến chết”

“Được thôi, chờ đến lúc bà già rồi, không nhúc nhích được, cần người bưng bô dọn phân, tôi chẳng những ngày ngày bưng bô dọn phân cho bà, mùa hè tôi sẽ đắp cho bà 8 cái chăn, mùa đông tôi nhét đá cục vào trong chăn của bà, để cho bà thoải mái gào khóc, người ngoài sẽ khen tôi là con dâu hiếu thuận”

Thật ra Tô Hướng Vãn đã nhịn mấy ngày không mắng chửi ai, răng có chút ngứa rồi.

Bà Tống tức đến hai mắt choáng váng: “Mày có giỏi thì nói mấy câu này trước mặt thằng cả đi”

“Tất nhiên là không, tôi chỉ nói cho một mình bà nghe thôi, người khác nghe được lại bảo tôi là phụ nữ đanh đá”

Bà Tống suy nghĩ một chút, cũng phải, từ hôm con trai lớn trở về, người phụ nữ đanh đá này đột nhiên không phát tác nữa, hoá ra là cô ta cố ý.

Bà già khóc lóc, dậm chân rồi rời khỏi điểm cải tạo lao động.

Trở về nhà cũ đúng lúc chị hai của Tống lão tam là Tống Nhị Hoa từ trong thành chạy tới xem em trai.

Bà già liền kể Tống Thanh Sơn thế nào thế nào lái nguyên một xe đồ về rồi lại kéo một xe đồ đi như thế nào, nói hết cho Tống Nhị Hoa.

Tống lão tam vì không bắt được anh, giống như Cẩu Đản, ngồi chồm hổm trên mặt đất, buồn bực không nói gì.

“Quân trang, cán bộ, vốn là tôi có thể làm giám sát, vốn là tôi có thể giống như anh cả, kiếm ra tiền vậy, nhưng bây giờ hết cách rồi, anh cả làm vậy thì tôi đành phải cả đời làm nông dân ở cái xó xỉnh này”

Tống Nhị Hoa mặc dù có chồng làm ở trung tâm y tế huyện, bản thân cũng đầu cơ một ít, cuộc sống tuy không tệ nhưng so với vợ chồng Tống Đại Hoa thì kém xa.

Tống Đại Hoa là chủ nhiệm hội phụ nữ huyện Thanh Thuỷ, chồng cô ta, Phương Cao Địa làm công tác nhân sự của huyện Thanh Thuỷ. Hai người ưu tú không nói, con trai lớn Phương Kim Hoán còn hưởng ứng lời hiệu triệu của lãnh tụ, gia nhập binh đoàn “chống tạo phản”, bây giờ cũng là một nhân vật quan trọng.

Cho nên Tôn Nhị Hoa trước giờ trước mặt bà già đều không có tiếng nói.

Nhưng chuyện này cô ta cảm thấy mình có thể đưa ra một đề nghị: “Không phải còn cái máy kéo sao, nó mang đồ vật đi, máy kéo vẫn còn đó, nếu không, bảo nó bán cái máy kéo đi, lấy tiền lo việc cho thằng ba?”

Bà Tống nghe vậy mắt sáng lên: “Ta đang muốn hỏi con, một cái máy kéo bán được bao nhiêu tiền?”

Tống Nhị Hoa nói: “Kém thì được 8 9 trăm, tốt hơn thì được 2 3 ngàn, nói thật là chỉ cần đưa ra, bên ngoài luôn có người sẵn sàng mua”

Bà Tống thở dài nói: “Vậy thì cứ bán máy kéo đi, dù sao trong nhà cũng phải có một sĩ quan cùng cán bộ, thằng cả thằng hai không làm nổi thì để thằng ba làm”

Vì thế chuyện này liền biến thành Tống Thanh Sơn nói rất rõ ràng với Tô Hướng Vãn là muốn chia nhà một lần nữa, nhưng thực chất hắn không làm gì, hàng ngày vẫn đi sớm về trễ như thường lệ, đến lúc hắn tuyên bố tất cả radio, đèn pin cùng thịt khô đã hết thì trở thành bà già đến cửa ồn ào đòi chia lại nhà.

Thanh Sơn ra vẻ một lòng không chịu, không ngừng khuyên can bà già: “Phân nhà lần nữa làm cái gì, chúng ta như bây giờ chẳng phải rất tốt sao?”

Bà già chống cây gậy, được con trai đỡ, càng nhìn cái máy kéo càng cảm thấy đáng tiền.

“Phân đi, gọi cả cán bộ tới, chúng ta một lần nữa tách ra, lần này ta muốn ký tên đồng ý, không bao giờ thay đổi”, bà già nói. 

 

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn