Xuyên Không Những Năm 70: Quân Tẩu Nuôi Con

Chương 17: Đào hố cho mẹ già

 
Giữa trưa, Tô Hướng Vãn từ ngoài đồng về, khi đến nhà cũ thì cuộc phân chia nhà sắp bắt đầu.

Triệu Quốc Đống và Tống Quang Quang, một người đại diện cho gia tộc, một người là cán bộ trong thôn được mời đến dự, ngồi trong sân, còn người nhà họ Tống, kể cả trẻ con, đều chen chúc trong nhà.

Bởi vì tay Cẩu Đản dơ, Tống Phúc bĩu môi khinh bỉ: “Thằng tiểu cẩu này cút xa một chút, đừng có đến gần tao”

Tống Thanh Sơn không nói gì, đứng dậy lấy một xô nước, nắm tay Cẩu Đản bắt đầu rửa.

Bàn tay của hắn vừa thô lại dày, lòng bàn tay đầy vết chai, chộp lấy hai bàn tay đen thui của Cẩu Đản vừa xoa vừa nắn làm đứa bé bị nhột đến bật cười.

“Tôi nói trước, Thanh Sơn mang về một đống radio cùng đèn pin như vậy, chúng tôi chỉ muốn biết cậu bán được bao nhiêu tiền”, Tống Nhị Hoa bước lên nói.

Bà Tống hận không thể đi lục soát người con trai, xem nó giấu tiền bán radio và đèn pin ở đâu.

“Đó là đồ của các chiến hữu tôi, tôi chở ra ngoài trả lại cho họ”, Tống Thanh Sơn nói láo mà mặt không đổi sắc.

Còn khuyên bà già: “Mẹ, mẹ nói phân nhà, mẹ cứ nói để con làm là được rồi, đừng tự làm cho mình tức giận được không?”

“Vậy phải chia cái máy kéo. Máy kéo này ít nhất cũng 2 ngàn, hoặc mày đưa mẹ nửa tiền, hoặc mày đưa máy kéo, mẹ trả mày nửa tiền”, bà Tống nói.

Tống lão tam cùng Tống Nhị Hoa gật đầu như giã tỏi: “Đúng, là anh lớn trong nhà, nhiệm vụ đương nhiên của anh là phải nuôi dưỡng cha mẹ, nuôi cả nhà. Anh mang về nhiều đồ như thế mà không để lại một chút nào cho nhà cũ, cho hai người dưỡng già sao được?”

“Chị hai, mọi người cảm thấy cái máy kéo này bao nhiêu là phù hợp?” Tống Thanh Sơn nói.

Tống lão tam cùng Tống Nhị Hoa đưa mắt nhìn nhau, không nghĩ anh cả lại tốt tính như vậy, dứt khoát chém: “Vậy thì một nửa, cứ tính theo 2 ngàn, trả cho chúng tôi 1 ngàn”

Tống Thanh Sơn sảng khoái đáp ứng: “Vậy cứ chia theo 2 ngàn đi. Xe này tôi còn phải dùng, tôi trả một nửa tiền cho mọi người, chính là 1 ngàn đồng. Tiền, tôi đưa cho ông bà cụ là được”

Trong sân có rất nhiều người đang xem náo nhiệt, Tống Quang Quang quay lại, gõ lên đầu thằng con lớn, Sơn Tử mấy cái: “Sơn Tử, con nhìn xem Thanh Sơn ra dáng anh cả chưa, cha mẹ nói như thế nào chính là như vậy. Về sau nếu con và thằng hai muốn tách ra, cũng phải nghe theo lời chúng ta, ở Tần Châu, thằng cả chính là loại người sinh ra phải chịu thua thiệt”

Bà Tống nghe được chia 1 ngàn đồng, cả người run lên, lau mắt, gật đầu không ngừng: “Tôi sinh được 3 con trai, nhà Quang Quang 2 đứa, nói gì thì nói, Thanh Sơn vẫn là đứa có hiếu nhất”

“Nhưng mẹ, nếu đã chia đều thì đồ ở nhà cũ cũng phải chia ra đi. Lão nhị cứ bỏ qua đã, dù thế nào, chăn cũng phải chia đôi, chúng con một nửa, còn cây lê kia là của Hướng Vãn, mẹ cũng phải trả cô ấy chứ?”

Phải biết là nếu Tống Thanh Sơn chỉ đưa 500 đồng, đánh chết bà già cũng không cho thêm hắn thứ gì, nhưng nghe thấy được 1 ngàn đồng, trong lòng bà nghĩ cũng đáng giá.

Vì thế bà liền nói: “Cái này có gì không được, trên giường đất kia ta có 2 cái chăn, Hướng Vãn ôm đi đi. Còn mảnh vườn tư kia, cứ đưa cho Hướng Vãn phần có cái cây là được”

Tô Hướng Vãn liếc nhìn Cẩu Đản, nhỏ giọng nói: “Đi, mau lấy chăn đi, nhanh lên”

Cẩu Đản chưa kịp phản ứng, Lư Đản đã xoay người bước vào phòng khách, thấy Tô Hướng Vãn đang mở rương của bà già, rút từ trong đó ra một chiếc chăn vải bông mới tinh.

Phương Bảo Ngọc và Tống Thanh Ngọc lúc này mới kịp phản ứng vội chạy vào, định ngăn Tô Hướng Vãn thì ông Tống đi vào nói: “Đừng lấy một cái, Hướng Vãn, lấy thêm hai cái nữa đi, chăn này mẹ con cũng chỉ để đó cho thúi thôi”

Thanh Ngọc cùng Bảo Ngọc lo lắng: “Chị dâu, chị lấy chăn được rồi, sao cứ nhìn sợi len thế?”

Cái rương của bà Tống lúc chưa mở ra, Tô Hướng Vãn không biết bên trong không chỉ có chăn bông vải mà còn có một cuộn len rất tốt, cái đó mà đan áo len cho trẻ con thì mặc sẽ rất thoải mái.

Không lấy thì lãng phí, hai đứa trẻ còn quá nhỏ để cầm, thế là Tô Hướng Vãn treo hết sợi len lên người Lư Đản: "Nhanh lên, chạy về nhà đi."

Lúc này bà Tống bên ngoài thấy Tô Hướng Vãn lấy cả sợi len của mình rốt cuộc không nhịn được, nhảy dựng lên: “Tô Hướng Vãn, mày đi ăn cướp à”

“Chồng tôi có một chiếc máy kéo, các người đều đòi chia một nửa, bây giờ có 2 cái chăn sao tôi không được cầm?”

Tô Hướng Vãn không chỉ cầm chăn, lúc lấy cái chăn trên giường lớn, thấy trên đó có một cái rương nhỏ, mở ra bên trong đều là những thứ trước đây Tống Đình Tú và Tống Thanh Sơn gửi về, quân trang, bao tay, quần… cô cuộn tất cả lại mang đi, dĩ nhiên trong lòng tức đến nghiến răng nghiến lợi.

Hừ, Tống Thanh Sơn này không tin được, nói sẽ chia nhà cho cô hài lòng nhưng đến lúc chia lại vẫn cho nhà cũ tiền, vậy thì hôm nay cô phải làm lục lâm hảo hán, lấy được cái gì liền lấy.

Bà Tống nhìn Tô Hướng Vãn từ trong phòng đi ra, trên tay cầm một bọc lớn. Vì 1 ngàn đồng, bà không thể đập đầu vào tường, cố gắng nhịn, run rẩy nói: “Thanh Sơn, ta đã không nói gì rồi, 1 ngàn đồng đâu đưa ra đây, ta sẽ coi như không có chuyện gì xảy ra, con vẫn là con trai ngoan”

Được rồi, cả nhà không làm loạn nữa, nhìn Tống Thanh Sơn.

Kết quả Tống Thanh Sơn lại nói: "Mẹ, con xa nhà mười ba năm, mười một năm liên tục gửi tiền về cho mẹ không hề ngắt quãng. Chỗ Hướng Vãn hàng tháng con đều gửi tiền, chắc chắn cô ấy sẽ không dùng tiền chỗ tiền của mẹ, mà số tiền con gửi cho mẹ, ít nhất cũng phải còn lại hơn 2 ngàn đồng. Như vậy mỗi nhà một nửa, một ngàn đồng kia của con coi như là trả tiền máy kéo, được không ạ?”

Vừa nói hắn vừa trực tiếp đứng dậy: “Đằng nào cũng thua thiệt, con chấp nhận, chú hai, đội trưởng Triệu thấy phân nhà như thế được chưa?”

Triệu Quốc Đống cùng Tống Quang Quang nhìn nhau một cái, cái đó còn cần phải nói sao, thằng lớn mười mấy năm nhập ngũ, cuối cùng chỉ được chia mấy cái chăn, một ít bông vải cùng quần áo, mang về được cái máy kéo thì nhà cũ đòi chia một nửa, cái nhà này, Tống Thanh Sơn tuyệt đối chịu phần thua thiệt.

Tống Quang Quang vỗ vỗ vai Tống Thanh Sơn nói: “Được rồi, người Tần Châu chúng ta từ trước đến giờ con cả luôn phải chịu thiệt thòi, cậu đằng nào cũng chịu thiệt rồi, chúng tôi đều biết ấm ức của cậu, thôi về đi”

“Máy kéo của tôi, 1 ngàn đồng của tôi”, bà Tống điểm lại một vòng câu chuyện này ở trong đầu, phát hiện không đơn giản như thế liền hét lên chói tai: “Tống Thanh Sơn, mày đào hố g**t ch*t mẹ mày”

Vừa nói bà vừa nhảy lên muốn đánh, Tống Quang Quang rống lên: “Chị dâu, chị cứ thế này thì thà Thanh Sơn chết trận ở ngoài còn hơn, còn ầm lên tôi sẽ mời xã trưởng tới phân xử chuyện này!”

Thiên vị quá mức, đến người ngoài cũng không chịu nổi!

Bà Tống chỉ tay vào Tống Thanh Sơn, run rẩy không ngừng, đột nhiên hét lên một tiếng chói tai: “Mày cút đi, cút thật xa, vĩnh viễn đừng có về nhà!”

“Mẹ, sao lại bảo con cút, con là con trai trưởng, phải ở cùng mẹ, còn phải phụng dưỡng mẹ lúc về già”, Tống Thanh Sơn nói với vẻ mặt thành khẩn.

Bà Tống vốn định hành hạ cho hắn tức chết, nhưng nhớ tới lời Tô Hướng Vãn nói mùa đông nhét đá cục, mùa hè đắp cho 8 cái chăn thì lại lên cơn tức giận, trực tiếp cầm chổi đuổi hắn: “Cút ngay, mày cút thật xa ra cho tao, tao không cần mày phụng dưỡng lúc già”

“Ba, cái nhà cũ này chia cho chú ba đi, ba và mẹ chuyển đến nhà con”, Tống Thanh Sơn không thể thương lượng được với mẹ liền quay sang nói với ông Tống.

Ông già còn chưa nói gì, Tống lão tam đã bắt đầu đuổi người: “Anh cả, phụng dưỡng cha mẹ hay không, tôi nói thật với anh, đời này ba mẹ do tôi nuôi, không ai cướp được với tôi”

“Vậy chú có viết giấy xác nhận không?” Tống Thanh Sơn mặt không đổi sắc nói.

Lão tam giơ tay ra: “Viết thì viết, tôi lên xã làm giấy, ông già cũng là tôi nuôi”

Bà Tống chính là thỏi vàng, ai giữ được thì sẽ chiếm được tiện nghi, lão tam đời nào để bà cho người khác.

Bà Tống vừa ôm lão tam vừa khóc: “Chỉ có thằng ba nhà tôi hiểu chuyện, thằng cả, biết thế lúc đẻ mày ra tao dìm mày chết luôn trong chậu nước tiểu”

Cả nhà trừ ông Tống, đều gào lên như điên.

Tống Nhị Hoa và Tống lão tam chửi bới Tống Thanh Sơn, Tống Thanh Ngọc khuyên nhủ bà già, chỉ có ông Tống là bình tĩnh nhất, quát lớn: “Nhà này cứ chia như vậy đi, tôi quyết rồi, đội trưởng Triệu, tôi đến đội sản xuất ký giấy đồng ý, ai còn dám làm loạn, tôi tát chết người đó”

Bà Tống vẫn đang hét chói tai: “Tống Quang Quang, chú không thấy sao, thằng con này là cao thủ đùa cợt, hại tôi thảm luôn”

“Bà thôi đi, Thanh Sơn gửi cho bà bao nhiêu tiền, bà nghĩ tôi không biết sao? Nó nói lúc này còn 2 nghìn là vì sợ Hướng Vãn làm ầm lên. Nó giữ mặt mũi cho bà, nếu nó thật sự muốn đối chiếu phiếu chuyển tiền với bà, bà có dám nói ra con số kia không?” Ông Tống thực sự tức giận, đột nhiên rống lên, làm cho bà vợ dọa cho khiếp sợ.

Nghẹn nửa ngày, bà Tống đập tay lên giường đất, gào khóc.

Chung quy một hồi, chuyện ở riêng bà ta không chiếm được lợi lộc gì, nhưng đã ký tên đồng ý rồi, kết cục đã định.

Điểm cải tạo lao động.

Chăn bông mới, sợi len, có thể nói rằng đây là những thứ mà Tô Hướng Vãn thiếu nhất hiện tại.

Nồi, cô đã có một cái nồi vỡ, không tranh cái nồi kia với bà già, còn bàn ghế, thành thật mà nói, mọi người trong nhà cũ đều ngồi xổm ăn xung quanh cối xay, có cũng chỉ để ngắm.

Chỉ có cái chăn bông này là một bất ngờ thú vị. Phải biết, cô được cấp từ kho của công xã một cái nệm rất mỏng, thứ vốn được cấp cho thanh niên trí thức, chỉ có thể để cho bọn nhỏ dùng, hàng ngày cô nằm trên chiếu, nghĩ xem chiếu lạnh như vậy, Tô Hướng Vãn thường xuyên bị thức dậy giữa đêm.

Có chăn bông này, hẳn là đêm nay Tô Hướng Vãn có thể ngủ ngon.

Lư Đản tham gia toàn bộ quá trình đó, nghe nói tiền ba gửi về hàng năm ít nhất phải đến 2 ngàn đồng, nhà mình đáng lẽ phải được nhận 1 ngàn, nhưng rồi cũng không được cầm. Nó bĩu môi nói: “Mẹ, chúng ta bị thiệt hại lớn, 1 ngàn đồng lận, người kia nói chuyển thành máy kéo nhưng con thấy, chúng ta vẫn là bị thiệt”

“Tống Thanh Sơn vĩnh viễn không trở thành ba của con”, Cẩu Đản cũng phấn khích: “Nếu không, con đổi cán bộ Triệu làm ba của con, không cần ông ta”

Trên thực tế, Tô Hướng Vãn cũng không biết Tống Thanh Sơn mấy năm nay gửi cho mẹ bao nhiêu tiền, nhưng hắn tự mình nói gửi về nhà 2 ngàn, cuối cùng chia 1 ngàn tính vào cái máy kéo, khác gì tụt quần đánh rắm, làm cái việc thừa thãi à?

Hai ngày trước cô đã đổi được 8 cân bột trắng, chuẩn bị buổi tối làm bánh bao cho bọn nhỏ ăn.

“Mẹ, khối bột lên men này to thế, chúng ta có ăn hết được không?” Cẩu Đản ch** n**c miếng nhìn Lư Đản lôi cục bột mì ủ trong ổ chăn ra.

Cẩu Đản lại nói: “Ăn hết được, mẹ, dạ dày con là cái hố không đáy”

Chỉ có thể làm bánh bao nhân hẹ cùng thịt khô.

Mà chỗ thịt khô đó, lúc bà Tống đến tìm đồ, đã bị Tô Hướng Vãn giấu hết đi, cho bên bà nghĩ Tống Thanh Sơn đã mang hết đi, vì thế mấy miếng thịt khô to này không ai để ý.

May mà chỗ thịt Thanh Sơn mang về có đủ mỡ, cơ bản phía trên không có nhiều thịt nạc lắm, đều là lớp mỡ dày 5 6 tấc. Tô Hướng Vãn nghĩ tới nghĩ lui liền xắt hết mấy miếng thịt khô ra.

Xắt xong, cho tất cả vào trong nồi, cô bắt đầu đun lấy mỡ.

Một miếng thịt khô lớn biến thành một nồi mỡ, bên trên là một lớp tóp mỡ vàng rực.

Tống Thanh Sơn ngửi thấy mùi mỡ rán trong nhà, vội vàng đóng cửa sân lại.

May hôm nay là gió tây nam, chứ mùi mỡ rán này mà bay vào trong thôn, bà Tống sẽ bưng chậu đến đòi chia.

Hắn vừa đến chỗ đất vườn tư, đương nhiên, đừng nói đến cây lê, ngay cả mảnh đất đó bà Tống cũng không cho hắn.

Trong suy nghĩ của bà ta, bà đã thiệt nhiều như vậy, làm gì có chuyện cho Tô Hướng Vãn đất nữa.

Tống Thanh Sơn muốn lấy cây lê, bà rút dải quần vắt lên cây dọa treo cổ.

Cảnh này toàn bộ người trong thôn đều nhìn thấy, chỉ trỏ bàn tán, cho đến khi Tống Thanh Sơn quỳ xuống nói không cần đất, không cần cây lê, bà ta mới thôi.

Tống Thanh Sơn vốn đã khoe khoang trước đó, giờ không biết phải nói thế nào với Tô Hướng Vãn.

“Nửa nồi mỡ, đây là thứ tốt. Bình thường khi nấu cơm chỉ cần cho thêm 1 thìa, không cần thịt cũng đã thành cơm mặn, chỉ tiếc là không có gì để đựng nói”, Tô Hướng Vãn thấy Tống Thanh Sơn bước vào cửa, cười nói.

Tống Thanh Sơn vỗ vỗ đầu, xoay người đi ra ngoài, chạy đến đại sảnh của nhà địa chủ, bê cái lư hương cao nửa thước từ trong phòng chính ra, thứ mà trước đây không ai dám động đến, mang đến cái giếng múc nước rửa sạch rồi mang vào: “Đây, dùng cái này đi”

Phải biết rằng trong nhà hiện giờ chỉ có một cái dĩa với ba cái chén, là do Tô Hướng Vãn mua giá cao ở chợ đen.

Cô cũng chỉ có một chậu rửa mặt và một chậu rửa rau, phải mua mất 3 đồng ở chợ đen.

Mà cái đại lư hương này bên cạnh còn khắc chữ Gia Tĩnh, chắc là có từ thời Gia Tĩnh nào đó.

Được đó, đồ cổ dùng để đựng mỡ heo, Tô Hướng Vãn lấy cái chén lớn, múc từng chén mỡ đồ vào lư, sau khi múc xong, cô ra ngoài lấy vỏ cây thầu dầu lột ra làm thành một cái nắp, đậy lên trên rồi đặt cái lư vào góc nhà, nhìn qua chỉ như một cái lư hương bị hỏng.

Dùng tóp mỡ và rau hẹ làm nhân bánh bao là thơm nhất.

Tống Thanh Sơn đứng đó hồi lâu, thấy Tô Hướng Vãn không để ý đến mình, đoán chừng cô định cãi nhau, hắn quay người ra ngoài đi thêm cỏ cho lừa.

“Mẹ, người kia đi thêm cỏ cho lừa”, Lư Đản giống như tình báo, báo cáo nhất cử nhất động của Tống Thanh Sơn.

“Đó là ba con, không thể kêu là người kia, kêu như vậy người ta sẽ nói con không có gia giáo”, Tô Hướng Vãn nói.

“Chia nhà ở riêng không công bằng, ông ta không đứng về phía chúng ta, nói sẽ giành cây lê và mảnh đất kia cho mẹ, nhưng thực tế ông ta luôn đứng về phia mẹ mình. Ông ta là con trai của Tống Quang Tông, nhưng không phải ba con”, Lư Đản cố ý khiêu khích, viền mắt đỏ lên.

Tô Hướng Vãn nhét một miếng tóp mỡ vào miệng nó, nhìn đứa nhỏ ăn như muốn nuốt luôn cả lưỡi, chỉ vào đầu mũi nó nói: “Tương lai con cũng trưởng thành, cưới vợ, vợ con đòi ở riêng thì con theo ai?”

“Con đương nhiên sẽ theo mẹ”, Lư Đản thốt lên.

Tô Hướng Vãn liền nói: “Thế thì Tống Thanh Sơn theo hướng mẹ mình thì có gì sai?”

Lư Đản nghẹn họng.

“Mẹ, tóp mỡ ngon quá, con ăn thêm một miếng được không?” Cẩu Đản không thích nghe mấy lời rao giảng đạo lý, cầm một miếng tóp mỡ nữa nói: “Dù sao có ai khi dễ mẹ, con sẽ xin tí huyết, không nói nhiều”

Vốn hai đứa nhỏ nghĩ tóp mỡ là thứ ngon nhất trên đời rồi.

Nhưng khi một nồi bánh bao mềm mại tròn trịa được bưng ra, cắn một miếng mới phát hiện rau hẹ thơm mát, tóp mỡ giòn ngọt, tất cả tan chảy trong miệng, hai đứa từ nhỏ tới giờ chưa từng ăn món nào ngon như vậy

“Mẹ, mẹ, thịt ăn quá ngon”, Cẩu Đản cắn một miếng rồi nhao vào lòng Tô Hướng Vãn: “Đến lúc con chết, nhất định con sẽ nói cho A Xá biết thịt ngon như thế nào”

Người bạn nhỏ A Xá của nó đến lúc chết vẫn không biết thịt có vị gì.

Mắt Lư Đản đột nhiên đỏ lên: “Mẹ còn nhớ không, có một lần mẹ ăn cái gì đó, con hỏi mẹ ăn gì, mẹ nói ăn thịt, rất thơm nên không thể cho 2 đứa con, mẹ giữ ăn một mình thôi. Kết quả nửa đêm mẹ phải đi cấp cứu ở trung tâm y tế, hóa ra không phải mẹ ăn thịt mà là thuốc diệt chuột. Mẹ, con không muốn ăn, con khó chịu”

Nguyên thân đã tự sát qua vô số lần, ăn thuốc diệt chuột nhưng lừa bọn nhỏ là ăn thịt chỉ là một trong những lần đó mà thôi.

Tô Hưỡng Vãn cố tình quan sát, thấy Tống Thanh Sơn sắp vào nhà, đứng ngoài cửa một lúc, rồi quay người bỏ đi.

Hẳn là xấu hổ vô vùng, không còn mặt mũi nào mà ngồi cùng nhau.

Tô Hướng Vãn nghĩ thầm, còn tưởng rằng chính mình đỉnh thiên lập địa, lừa cho mọi người xoay vòng vòng, nguyên thân bất quá là ngu muội không có tri thức, nếu không phải vì tất cả bên nhà họ Tống khi dễ, việc gì cô phải đi vào đường cùng như vậy.

Cô cố ý cười nói: “Vậy con có nhớ lần mẹ nhảy sông tự vẫn không? Kỳ thật là mẹ ra bờ sông xem có bắt được con cá nào không, chẳng may trượt chân rơi xuống nước, cố ý lừa các con thôi”

“Mẹ, sao mẹ phải lừa gạt chúng con?” đầu óc Cẩu Đản hỗn loạn.

Tô Hướng Vãn điểm mũi chúng nó một cái, lại đưa cho mỗi đứa thêm một cái bánh bao: “Chính là để cho hai đứa càng thêm yêu mẹ, yêu Chi Chi”

Hai đứa trẻ đồng thời cùng sà đến: “Mẹ mẹ, chúng con yêu mẹ, thật đấy”

Đánh, mắng, đều có thể quên hết.

Chỉ có tình mẫu tử là không bao giờ xóa nhòa được.

Cho nên, có thể làm cho một người như Tống Thanh Sơn đã từng bú máu mẹ mà lớn lên, cãi nhau với mẹ mình, nguyên nhân cũng bởi vì nguyên thân đã phải chịu quá nhiều khổ cực trong 2 năm qua.

Đoán chừng hôm nay lúc phân nhà ở riêng, Tống Thanh Sơn cũng phải đấu tranh với lương tâm nhiều lắm, làm trò trước mặt mọi người, nhìn như thiệt thòi nhưng kỳ thực chiếm được tiện nghi, lại xoa dịu được tâm trạng của vợ.

Nhưng người mẹ dùng máu mình nuôi hắn lớn, thiếu chút nữa làm hắn giận đến thăng thiên.

Cũng không biết cái người lòng dạ thâm sâu này đang nghĩ gì.

“Sao, không cần phụng dưỡng hai người già, em không vui à?” Tống Thanh Sơn vẫn hỏi bằng cái giọng chậm rãi nhẹ nhàng, thong thả của mình.

Tô Hướng Vãn hừ một tiếng: “Anh cho là bà cụ nói không cần anh nuôi dưỡng là thật sự không cần anh nuôi sao? Để tôi nói cho anh biết, bà hiện tại vẫn có thể lao động, làm việc, trong tay lại có tiền, chú ba đương nhiên nguyện ý nuôi dưỡng. Nói không chừng chị cả, chị hai của anh còn phải tranh cướp để nuôi bà ấy. Nhưng chờ đến lúc bà già đi, không đi được nữa, sẽ không còn ai muốn bà, lúc đó thì anh, con cả, sẽ phải nhận trách nhiệm này”

Quần xanh quân đội, áo trắng, người đàn ông này trông rất đẹp trai, chỉ có một điểm không tốt chính là người mẹ chanh chua kia, thật đủ khó chơi.

Chỉ riêng điểm này thôi cũng có thể là điểm trừ của hắn rồi.

Vừa rồi, Tống Thanh Sơn đang trát bùn lên tường, chặn lỗ khói trên bếp lò, đột nhiên ngừng tay, giọng rất quái: “Tô Hướng Vãn, tôi đã nói không cần nuôi tức là không nuôi, em không tin à?”

“Tôi không tin”, Tô Hướng Vãn nói.

Lư Đản cùng Cẩu Đản lập tức lao tới hộ vệ bên cạnh cô, nhìn như tả hữu hộ pháp.

“Chẳng những không cần nuôi, số tiền kia, tôi sẽ từ từ đưa hết cho em”, Tống Thanh Sơn ý vị thâm trường liếc Tô Hướng Vãn một cái: “Mảnh vườn kia tôi không giành được, là lỗi của tôi, nhưng em không cần lo lắng về thực phẩm. Chỉ cần em muốn ăn gì, nói với tôi một tiếng, tôi sẽ mang về cho em, như vậy em sẽ vừa lòng, giúp tôi nuôi con”

“Sao anh biết tôi không muốn nuôi bọn nhỏ?” Tô Hướng Vãn khó hiểu hỏi, thầm nghĩ, mình đã ngụy trang rất khéo mà.

Tống Thanh Sơn chỉ tay lên giường đất, nói: “Em không chỉ giấu bản đồ mà còn có cả lịch trình chạy tàu, à đúng rồi, còn có cả chứng nhận vay của tín dụng xã nữa. Tô Hướng Vãn, tôi tạm thời cất hết những thứ đó đi, em cứ yên tâm ở lại, tôi cam đoan với em sẽ không phải chịu đựng mẹ tôi nữa, như vậy đã ổn chưa?”

Hắn có vẻ rất thành khẩn, giống như thật vây, Tô Hướng Vãn cảm thấy như hắn nhìn thấu được mình.

Làm sao bây giờ, có nên ngả bài không? Hay cứ vui vẻ để hắn đi trách mắng mẹ hắn, còn mình cứ ung dung mà sống?

“Đình Tú sắp trở về rồi, cho dù em có đến thành Đông Phong thì cũng không tìm thấy nó, nghe lời, ngoan!” một câu này của hắn làm cho Tô Hướng Vãn suýt phun cả bánh bao ra.

Có vẻ như hắn sợ cô bỏ hắn lại để đi tìm Tống Đình Tú nên mới cố chấp tận tình khuyên bảo như vậy?

Vậy thì vừa lúc, nguyên thân vốn phải chịu ủy khuất nhiều năm như vậy, cô cũng nên ơn huệ tra tấn hắn một chút, trút giận cho nguyên thân. 

 

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn