Trời ngả về chiều, sau khi Tô Hướng Vãn trở về, trước tiên là gội sạch đầu, sau đó buông rèm xuống lau người một lần.
Nhìn Cẩu Đản với Lư Đản cứ lòng vòng ngoài cửa, cô gọi bọn chúng vào, ấn xuống chậu tắm gội sạch sẽ.
Hai đứa trẻ như cất giấu đất trong người, tắm xong, trong chậu có một lớp bùn.
Quần áo thô của cô cũng bám đầy bùn, hơn nữa cô cũng chỉ có 2 bộ, giặt xong không có gì để mặc.
Cũng may hai đứa trẻ hiểu chuyện, mang nước bẩn đi đổ, lấy nước mới vào, thay nước cho cô từng chậu từng chậu một.
Trời ạ, cô thật muốn dọn ra ngoài.
Hôm nay có Tống lão tam, còn Tống Quang Quang, Sơn Tử và Nhị Sơn của nhà Tống Quang Quang, cùng bên nhà mẹ của bà Tống, mấy người cậu nhà họ Tào cùng bọn trẻ con đều tới.
Tất nhiên, bọn họ đều đến thăm Tống Đình Tú.
Nhìn xem, nếu đây là nhà riêng của cô sẽ thoải mái hơn, cô có thể mặc ít một chút để đi ra ngoài.
Nhưng giờ thì cả nhà toàn là khách, cô phải ngồi trong phòng chờ cho quần áo khô.
Lại thêm Chi Chi thèm sữa đang khóc oa oa, không ngừng dụi đầu vào ngực cô.
Tô Hướng Vãn đang muốn cai sữa cho đứa nhỏ.
Nữ thanh niên độc thân lớn tuổi cho đứa nhỏ bú sữa, cửa ải này trong lòng cô không qua được.
Đứa nhỏ thèm sữa, dụi đầu vào ngực cô, qua lớp áo hít hà mùi sữa mẹ, gặm gặm rồi kêu lên hai tiếng nũng nịu, hoàn toàn không biết rằng trong mắt bà nội, nó là khắc tinh của ba mình.
“Lư Đản, sữa nguội chưa, nhanh mang vào cho em gái con uống”, Tô Hướng Vãn gọi Lư Đản.
Mặc dù cũng là song sinh giống như Tống Thanh Sơn và Tống Đình Tú, nhưng Lư Đản hiểu chuyện và biết làm việc hơn Cẩu Đản.
Lúc này nó đang nhìn chằm chằm vào sữa của Tiểu Chi Chi, không cho Tiểu Kim Quý uống trộm mất.
Nhưng khi bưng chén sữa đến, Chi Chi không chịu uống. Nó đói, uống ngụm lớn sẽ sặc, phải ho khan rất lâu mới uống tiếp được một ngụm nữa, nên nó không thích uống sữa trong chén.
Nó thích cảm giác được bú sữa mẹ.
Tô Hướng Vãn đúng là không biết làm thế nào: “Lư Đản, làm sao bây giờ?”
Lư Đản cũng nhíu mi, không biết làm gì.
Lúc này, Cẩu Đản chạy vào cầm theo khúc thân cây lúa mạch, gập lại, nhẹ nhàng đặt vào chén, sau đó đưa một đầu vào miệng Tiểu Chi Chi: “Mẹ, mẹ nhìn em gái hút được rồi, hút được rồi”
“Cách này tốt quá, anh không nghĩ ra”, Lư Đản vỗ đầu Cẩu Đản: “Đúng là anh em tốt!”
Tô Hướng Vãn vỗ nhẹ vào má Cẩu Đản: “Con đúng là một đứa bé ngoan và thông minh”
Dĩ nhiên, cũng bởi vì thông minh, đời trước hắn phạm tội, làm cho huynh đệ tương tàn, thề không gặp lại.
Nhìn xem, nữ thanh niên độc thân Tô Hướng Vãn nhìn chằm chằm Tiểu Chi Chi đang bú sữa, đôi mắt đứa trẻ cũng đang tròn xoe nhìn cô.
Dần dần, cô thực sự cảm thấy việc nhìn con mình bú sữa rất thú vị.
Cô nhìn chăm chú đứa nhỏ, dần dần thấy bóng dáng của em gái kiếp trước trên khuôn mặt nhỏ nhắn đó, thật muốn hôn nó một cái, khuôn mặt xinh xắn và dễ thương này, sao lại có thể đáng yêu đến vậy.
Cô bé tinh xảo như một con búp bê sứ.
Chợt nghe Lư Đản thì thầm nói: “Mẹ, mẹ thực sự là mẹ của con sao?"
Tô Hướng Vãn sửng sốt một chút.
Lư Đản rất có thâm ý, nhưng lại làm bộ ngây ngô: “Tối hôm qua con nằm mơ, mơ thấy mẹ mặc chiếc váy đẹp nằm trên một chiếc giường lớn mềm mại, con khóc muốn kéo mẹ dậy, muốn mẹ về nhà, nhưng mẹ không dậy, mẹ nói nơi này quá tốt, mẹ không… bao giờ muốn quay về nhà họ Tống nữa”
Giường lớn mềm mại, váy đẹp, chẳng lẽ nguyên thân đã đến thế kỷ 21, tiếp nhận cuộc sống của cô nên không muốn quay lại nữa sao?
“Ừm, mẹ một chút cũng không muốn quay về nhà họ Tống”, Tô Hướng Vãn cố ý vuốt mái tóc mềm mại của Lư Đản, nhẹ nhàng nói: “Nhưng mẹ lại nghĩ, nếu không quay về, sẽ có một đứa ngốc ngồi ngây người dưới gốc cây liễu ở cuối thôn cả ngày, không đợi được thì không về, cho đến khi biến thành tảng đá, vì thế nên mẹ trở lại”
Nói xong cô nhẹ nhàng điểm lên mũi Lư Đản.
Lư Đản đột nhiên vòng hai tay quanh người cô, nói bằng giọng rất sến súa: “Mẹ yên tâm, cho dù là cả cái nhà họ Tống này, con cũng sẽ bảo vệ mẹ cả đời, vĩnh viễn vĩnh viễn không để cho bất cứ kẻ nào làm tổn thương mẹ nữa”
Hôm nay lúc bà nội muốn đánh mẹ nó, nó đang đi đắp ruộng cùng ông nội, nếu nó ở đó, nó đã bảo vệ mẹ, quăng bà già kia ra xa.
Nghĩ đến chuyện này, Lư Đản vẫn tự trách mình.
Sức mạnh của bạn trai và lời nói ngọt ngào này có thể làm tan chảy trái tim.
Tô Hướng Vãn thầm nghĩ, không được không được, mình sắp yêu thằng nhóc này mất rồi.
Đàn ông là gì, không cần thiết.
Tống Thanh Sơn là ai, cút ra xa.
Có hai tiểu nam thần này, cuộc sống của cô như vậy là đủ rồi.
Rốt cuộc, bên nhà ngoại rồi khách khứa cũng về hết.
Trong phòng khách cũng là một mảnh yên tĩnh.
“Cái gì mà nói là bằng chứng giấy cho vay do tôi làm, tôi không có”, trong phòng ẩn ẩn tiếng tranh cãi, Tống lão tam cao giọng phủ nhận.
Tống lão nhị ngồi ở ghế trên, vẫn là tư thế quân nhân nổi bật giữa đám đông: "Không dễ để có được giấy chứng nhận vay vốn từ tín dụng xã, những người khác trong nhà rất ít khi ra ngoài, chỉ có cậu, cậu vẫn luôn ở trong công xã Sao đỏ”
“Nhỡ là Thanh Ngọc thì sao, Thanh Ngọc cũng đọc qua thư, nhỡ cô ấy muốn vu oan chị dâu thì sao”, Phương Bảo Ngọc vội chuyển hướng.
Tống Thanh Ngọc nóng nảy: “Chị dâu ba, các người đừng có bắt nạt người khác như vậy, tôi chỉ là quả phụ, sao lại khi dễ chị dâu cả chứ?”
“Cả đám các người đều khi dễ vợ thằng cả, chẳng qua ta muốn trong nhà yên ổn nên mới giả bộ như không nhìn thấy gì”, ông Tống hừ mạnh một tiếng: “Ta làm cho chính mình kiệt sức, hy vọng các ngươi có một ngày nhìn thấy ta mệt chết mà yên tĩnh một chút”
“Cho Tô Hướng Vãn đi đi, nó đi rồi, cả nhà ta sẽ lại hòa thuận vui vẻ, không ai cãi nhau nữa phải không?” bà Tống lớn tiếng nói.
“Nhà mẹ đẻ chị dâu hiện tại thuộc năm phần tử xấu*, mẹ đuổi chị ý về, tức là chị phải sống cùng nhà mẹ trong chuồng bò phải không?” Tống Đình Tú hỏi mẹ.
(*năm phần tử xấu: hắc ngũ loại (trong cách mạng văn hoá chỉ địa chủ, phú nông, phần tử phản cách mạng, phần tử xấu, phần tử theo cánh hữu)
Nhà mẹ đẻ Tô Hướng Vãn là nhà họ Tô ở thôn bên cạnh, trong nhà có 3 chị em gái, 1 em trai.
Trước giải phóng, ba cô bị Quốc dân đảng bắt giữ làm quân y một thời gian, vì lý do này, năm 1966 ông bị dán nhãn phản cách mạng.
Cha Tô đã mất, mẹ Tô cũng là người hiểu chuyện, bà chia toàn bộ gia sản cho ba cô con gái, sau đó viết thư đoạn tuyệt quan hệ với bọn họ.
Hiện giờ em trai và mẹ Tô Hướng Vãn vẫn đang cải tạo lao động tại thôn Hồ, nơi xa xôi hẻo lánh khổ sở nhất của huyện Thanh Thủy.
Nhưng chuyện này Tô Hướng Vãn cũng không biết, bởi vì lúc Ủy ban cách mạng đến nhà họ Tô, tình cờ Tống Đình Tú có mặt ở đó, là hắn đã can thiệp vào chuyện này.
Cũng là vì không muốn Tô Hướng Vãn lo lắng nên lúc về chỉ nói nhà mẹ không còn nhận cô, đoạn tuyệt quan hệ với cô.
Mà nguyên thân ngốc đến mức Tống Đình Tú nói gì cũng tin, cũng không đi ra ngoài hỏi thăm, còn thật sự nghĩ nhà mẹ đã từ bỏ mình.
Đương nhiên, Tống Đình Tú cũng là người dốc hết sức để giữ Tô Hướng Vãn ở lại.
...
“Con cho là mẹ đánh nó à? Con hỏi toàn bộ thôn xem, nó viết thư cho con, nó đánh bọn nhỏ, cả ngày không thắt cổ thì là nhảy sông tự tử, rõ ràng là nó gây chuyện suốt ngày đúng không?” bà Tống nói, trong bụng đầy một cơn giận.
“Nó còn đổ sọt phân lên đầu mẹ, cầm tiền của mẹ đi chơi, mẹ sợ người ta nói ngược đãi con dâu nên không nói gì”
Tống lão tam thêm mắm thêm muối: “Anh hai, lúc ấy chính vì chị dâu đi thành Đông Phong, anh cả mới chết. Đuổi chị ta đi, cho chị ta về nhà mẹ đẻ”
“Tai nạn máy bay liên quan gì đến chị dâu?” Tống Đình Tú nghe mẹ tố cáo nửa ngày đã tức giận, đổ hết cơn giận sang em trai.
Tống Phú cao giọng nói: “Ba con nói, đàn ông bất kể làm việc lớn gì, trước đó đều không được chạm vào đàn bà, dính vào chính là xui xẻo”
Phương Bảo Ngọc vội che miệng nó: “Đứa nhỏ này, nói linh tinh gì đâu”
Hiển nhiên ở trong nhà cô ta thường xuyên nói chọc như vậy, đứa nhỏ nhớ được mà thôi.
Tống Đình Tú dù sao cũng tham gia quân ngũ, tính nết thẳng thắn, trực tiếp đá cho Tống Phúc một cái làm nó khóc um lên, mọi chuyện mới dừng.
“Như vậy đi, tôi cũng thấy các người oán giận chị dâu như vậy, thế thì tách ra ở riêng đi”, Tống Đình Tú đứng lên quyết đoán nói: “Mẹ, thống kê lại các khoản tiết kiệm trong ngân hàng, hôm nào rút hết ra, mọi người chia nhà ở riêng”
Được rồi, mọi người vừa mới cùng nhau tố cáo, giờ lại nhảy nhỏm lên.
“Anh hai, vì sao lại nói ở riêng, nói vậy là sao?” Phương Bảo Ngọc nóng nảy.
Phải biết, hai người bọn họ không làm việc nhà, nhưng nếu một ngày nào đó ba của Phương Bảo Ngọc không làm giữ kho nữa, chia nhà rồi, chẳng lẽ cả nhà bọn họ cũng phải ra đồng làm việc sao?
Mà còn Tống Thanh Ngọc, là quả phụ lại còn mang theo đứa con, không có hai anh trai chống đỡ trên đầu liệu có tìm được mối nào tốt không.
Cứ thoải mái ở nhà mẹ đẻ như vậy cũng tốt.
Cho nên vừa rồi còn không ngớt lời chê bai tố cáo Tô Hướng Vãn, tất cả đều đổi giọng: “Không thể chia nhà, chúng ta sẽ giải thích rõ với chị dâu, sau này đối xử tốt với chị ấy được không?”
“Lư Đản cùng Cẩu Đản là cháu ruột chúng ta, mai tôi mua bánh vòng dầu cho chúng, ai nha, lâu rồi không ăn bánh vòng dầu” Tống lão tam vội vàng nói, đây là muốn dập lửa thôi.
Ánh trăng mờ nhạt chiếu rọi trong sân, ánh nến cũng sáng lên.
Lư Đản ngồi trên giường đất, lặng lẽ nghe ngóng cuộc trò chuyện trong đại sảnh.
Cẩu Đản ngồi xổm, đang gõ gõ xuống đất.
“A Cẩu Đản, dưới đất có tiền, gõ đi, mẹ thấy lộ ra tờ 10 đồng đại đoàn kết kìa”, Tô Hướng Vãn đột nhiên nói.
Cẩu Đản vừa nghe thì mừng quýnh: “Làm sao làm sao, mẹ, con gõ đây”
“Ý của mẹ là trên đất làm gì có tiền, mày gõ gì mà gõ, cẩn thận đừng làm hỏng nền nhà”, Lư Đản bật cười.
Cẩu Đản đỏ mặt đứng lên: “Mẹ lừa con”
Tô Hướng Vãn thừa cơ hôn lên trán đầy mồ hôi của thằng nhỏ một cái, không nói gì, chỉ nhìn nó cười.
Cẩu Đản không thể tin, vuốt mặt nói: “Anh, anh, mẹ hôn em, hôn em đó”, rất đắc ý, phải khoe một chút.
Tô Hướng Vãn xoay người, đem nửa cánh bánh vòng dầu hôm qua bẻ làm hai cho mỗi đứa một nửa, nhìn nó vừa cắn vừa nhai, điểm vào mũi Cẩu Đản nói: “Sau này không được ngồi chồm hổm nữa, ngồi tử tế như anh trai, mỗi ngày mẹ sẽ hôn con một cái, được không?”
Cẩu Đản gật mạnh đầu, liếc nhìn Lư Đản, đột nhiên chỉ vào anh trai cười nói: “Anh, anh giống như mất hồn nha”
“Mất hồn”, theo cách nói của Tần Châu, ý là ghen tị, trong lòng không thoải mái.
Tô Hướng Vãn tưởng tượng đến cảnh hai đứa nhỏ này trong tương lai rút súng nhắm vào nhau, thành cừu địch, không dám bên nặng bên nhẹ, nếu đã hôn một đứa thì cũng hôn luôn đứa kia, nhưng chưa hôn đến nơi, Lư Đản đã né người tránh, mặt đỏ bừng.
A, tiểu tử thúi, khiến cho cô hành động như thể không quan tâm đến nó vậy.
Kết quả, Tô Hướng Vãn vừa nằm xuống, nó lại nhích đến gần:
“Mẹ, ba đã chết của con nhìn như thế nào, mẹ có thể nói được không?” đứa nhỏ hỏi.
Tô Hướng Vãn cố gắng nhớ lại trong đầu nhưng không thể nhớ nổi, trong trí nhớ của nguyên thân chỉ có hình ảnh của Tống Đình Tú.
Khi hai người cùng đi thành Đông Phong, chen nhau trên xe lửa hắn mua cho cô chiếc kẹo đường con thỏ, bánh bích quy, còn có sữa bột đựng trong cốc tráng men.
Trời ạ, Tô Hướng Vãn ôm trán nghĩ, sao nguyên thân lại có não yêu đương đến vậy chứ.
Tốt xấu gì cũng đã ngủ qua vài lần, có đến 3 đứa con mà lại không thể nhớ được tướng mạo của người đó, chỉ nhớ người khác chứ.
Điều này làm cho ấn tượng Tô Hướng Vãn đối với Tống lão đại chỉ là những gì trong truyện miêu tả.
Trong truyện nói trong thô ráp có tinh tế, trong tinh tế có thô ráp, tính tình hài hước, hướng nội, quan trọng là đặc biệt giỏi thủ công và có chỉ số thông minh siêu quần.
Đương nhiên rồi, cha của nam chính mà, phải cao hơn nam chính một bậc.
Người ta tương lai chính là thế hệ đầu tiên của những người đi đầu xu hướng sau cải cách và mở cửa của Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa, thời điểm thực hiện bốn hiện đại hóa, lên báo mỗi ngày.
Nhưng một nhân vật lớn như vậy mà sao nguyên thân hoàn toàn không nhớ một tí xíu nào hình dáng của anh ta.
Vài ngày sau đó, dù là Tống Thanh Ngọc hay Phương Bảo Ngọc cũng như bà Tống, đối với ba đứa nhỏ như cây nở mùa xuân vậy, rất tốt.
Nhưng chỉ cần Tống Đình Tú đi, mọi chuyện sẽ lại đâu vào đấy.
Tô Hướng Vãn mỗi ngày hít gió mát, phe phẩy quạt, ăn canh do Thanh Ngọc bưng đến, trong lòng vui vẻ nghĩ, các người không muốn chia nhà, không muốn mà được à?
Nhìn kìa, bà Tống với Phương Bảo Ngọc đang thì thầm.
“Mẹ, khoản trợ cấp của anh cả vẫn còn chứ, mẹ có đưa cho chị dâu không?” Phương Bảo Ngọc hỏi.
Cô cùng con gái lớn của bà Tống, Tống Đại Hoa, là đổi hôn, Tống Đại Hoa là chị dâu của Phương Bảo Ngọc, cũng là chị chồng của cô ta, người đó giỏi nhất là lừa tiền các bà già.
Bà Tống nói một cách chắc chắn: “500 đồng, ngày nào ta cũng mang bên người, không mất được, yên tâm có ta ở đây thì không có chia nhà gì cả, cho dù Tô Hướng Vãn có nháo lên đòi ra ở riêng nhưng tiền ở trong tay ta, chia hay không không phải do ta sao?”
“Sổ con trợ cấp vẫn nên đứng tên anh trai con đi, người kia cũng chết rồi, nếu không rút tiền ra để con gửi tiết kiệm” Phương Bảo Ngọc thực ra muốn thừa cơ lấy tiền.
Bà Tống phất tay: “Con gửi tiết kiệm là cái kiểu gì, con yên tâm, tất cả tiền của ta tương lai đều cho Phúc Oa, nhưng hai người các con hiện tại đừng có nghĩ đến tiền đó”
Con vợ của thằng cả ngoài chuyện ầm ĩ với thằng hai, khắc chồng khiến bà chán ghét, ít nhất còn có thể gây khó dễ được.
Đứa con dâu thứ ba này, vừa lười lại tham, cả ngày chỉ nghĩ cách nào lấy được tiền, nếu không phải là con của người giữ kho hàng, nếu không phải sinh được đứa cháu trai quý giá cho bà, bà Tống sẽ không ngừng khạc nhổ cô ta.
Tiền của bà đây, không gửi vào sổ tiết kiệm của bất kỳ ai, để trong sổ của thằng con trai lớn đã chết là chắc chắn nhất.
Đương nhiên, sổ tiết kiệm cũng phải giữ chặt.
Ngoài kia, Tống Hướng Vãn đang ôm Tiểu Chi Chi đi ở đầu làng, Tống Kiến Quốc lái máy kéo từ công xã Sao đỏ về, từ xa đã hét lên: “Hướng Vãn, Hướng Vãn, phụ đạo viên họ Triệu nói cô lên thị trấn, có thư của cô, bảo cô đến lấy”
Ô, sổ tiết kiệm đến rồi sao?
Tô Hướng Vãn nhếch môi nở nụ cười: “Được rồi, cảm ơn anh, Kiến Quốc”
Ngày mai ra ở riêng.