Xuyên Không Những Năm 70: Quân Tẩu Nuôi Con

Chương 7: Lão nhị về nhà

 
Sáng sớm, nhà lại làm cơm khô.

Dĩ nhiên, cái gọi là cơm khô cũng chỉ là một đĩa khoai tây cắt sợi và đống ngô cùng hạt kê.

Hai người Tống lão tam cùng Phương Bảo Ngọc hàng năm đều giả bộ bệnh tật lười biếng không xuống ruộng làm, trốn trong nhà mẹ Phương Bảo Ngọc để không làm việc ở công xã Sao đỏ, giờ cũng trở về.

Cha của Phương Bảo Ngọc là người giữ kho ở công xã Sao đỏ, là một người què, nhưng có lý lịch ba đời đỏ rực, có ông nội từng tham gia kháng chiến.

Cái đó gọi là khói bốc xanh từ phần mộ tổ tiên.

Một người giữ kho cũng đủ cho 3 thế hệ ăn uống thoải mái.

Hơn nữa, anh trai cô ta Phương Cao Địa cưới con gái lớn của Tống thị là Tống Đại Hoa, hai gia đình thuộc diện đổi hôn, thân càng thêm thân.

Cho nên bà ta đương nhiên thiên vị Tống lão tam.

Hôm nay đống ngũ cốc lại được cho thêm ít đường để không bị chua nữa.

“Chị dâu, cả năm chị vất vả khổ cực rồi, mau ăn đi”, Phương Bảo Ngọc cười nói.

Đứa con lớn của cô ta là Tống Phúc hôm nay cũng đi theo, chê bai: “Mẹ, đây là cái gì, trông như thức ăn cho heo vậy, con không ăn, con về ông ngoại ăn bánh bao dầu”

Phương Bảo Ngọc tát con một cái: “Nói bậy, ông ngoại lấy đâu ra bánh bao dầu, nhanh ăn cơm của con đi”

Kim Quý thích ăn khoai tây sợi, ôm cả cái đĩa vào lòng: “Hôm nay không ai được cướp của con, nhất là mày, Cẩu Đản, nhìn bộ dạng tham ăn của mày như heo vậy”

Tống lão tam nói: “Cẩu Đản, ăn đi, sao không ăn?”

Bà Tống hôm nay như phật di lặc, cười híp mắt: “Ăn đi, mọi người đều ăn”

Tối hôm qua bà vừa bóc lịch, phát hiện hôm nay chính là ngày con trai thứ hai được về nhà nghỉ phép năm. Con thứ 2 này một năm 4 mùa, tháng nào cũng gửi về cho bà 20 đồng để bà dưỡng già, nên bà phải thể hiện cho con trai thấy đại gia đình vui vẻ hoà thuận, mỗi bữa đều có cơm khô, phải không?

Kết quả, có đứa không nghe lời.

Cẩu Đản được mọi người khích lệ, vừa mới động đũa thì “bang” một tiếng: “Đồ chó này, đi ra bên kia”

Đó là Kim Quý được chiều sinh hư.

Mà Cẩu Đản này, bị Kim Quý cùng Tống Phúc chèn ép, bị người mẹ ruột yêu quý nhất bán đi, lúc còn nhỏ thì luôn kinh sợ cùng uất ức, lớn lên tính tình đại biến, u ám tàn nhẫn. Mấy đứa như Kim Quý, Tống Phúc này cuối cùng hoặc bị nó gài tang vật phải ngồi tù, hoặc xảy ra tai nạn xe cộ mà tàn phế, kết cục thê lương.

Dĩ nhiên lúc đầu khi Tô Hướng Vãn đọc truyện cũng đặc biệt ghét Cẩu Đản.

Nhưng qua mấy ngày tiếp xúc, cô phát hiện sở dĩ Cẩu Đản đi đến con đường phạm tội là bởi vì khi còn bé, nó không nhận được chút tình thương ấm áp nào.

Rốt cuộc, nếu không chết thì sẽ bùng nổ.

Bị người ta khi dễ đến thảm như vậy, chẳng lẽ Cẩu Đản không nên bùng nổ?

Trong lòng Tô Hướng Vãn bỗng nhiên nổi giận, kéo đầu Kim Quý đến trước mặt Cẩu Đản: “Cẩu Đản, đánh nó”

“Mẹ, con không dám”, Cẩu Đản nói.

Tô Hướng Vãn giận dữ: “Nó dám đánh con, sao con không dám đánh lại nó?”

Tiểu Kim Quý bị chiều hư nhe răng đe doạ: “Cẩu Đản, tiểu cẩu tử thúi kia, tao xem mày có dám đánh tao không”

Cẩu Đản vẫn là không dám, nhưng nhìn Tô Hướng Vãn đang nắm đầu Kim Quý, vẻ mặt, ánh mắt như đang nói, hôm nay Tiểu Cẩu Đản không đánh, mẹ sẽ ăn thịt nó.

Cẩu Đản lại nhìn xung quanh.

Kỳ quái, bà nội giả bộ như không nhìn thấy.

Những loại chuyện thế này, ông nội không bao giờ ra mặt.

Chú ba, thím ba cùng Tống Phúc, bọn họ ở bên ngoài nhà họ Tống, căn bản không quan tâm đến chuyện nhà này.

Tay đứa nhỏ từ từ đưa ra, cuối cùng nó lấy hết dũng khí, khẽ tát Kim Quý một cái.

Sau đó, nó lập tức trốn.

Vốn dĩ nó tưởng Kim Quý sẽ nhào đến đánh nó, kết quả là ông nội hừ lên một tiếng tức giận, Kim Quý sợ đến mức rắm cũng không dám thả.

Cô út Tống Thanh Ngọc đang bưng canh trong bếp, thấy con trai bị uỷ khuất, định nói câu gì đó, nhưng thấy cha hừ giọng liền không dám nói gì nữa.

Bánh vòng chiên thơm giòn ăn tối qua đã tiêu hoá hết sạch.

Tô Hướng Vãn cầm bánh bột ngô lên cắn một miếng lớn, rồi gắp một đũa sợi khoai tây, nói thế nào nhỉ, không khác lắm với bữa cơm nông thôn hồi cô đi dạy học. Cô đã từng dạy 2 năm ở nông thôn, rất thích ăn kiểu cơm này.

Cô ăn no, lại nhìn thấy Thanh Ngọc bê canh ra.

Trong chén canh của mỗi đứa nhỏ có một quả trứng.

Tô Hướng Vãn khều đũa một cái, phát hiện trong chén canh của mình cũng có trứng, biết rõ là bà Tống sợ thằng con thứ hai về biết mình khắt khe với con dâu, nên làm trò bịp bợm.

Nhưng tội gì không ăn, cô cắn một miếng lớn, cười nói: “Bây giờ công xã đã tốt hơn nhiều so với những năm trước đây, lại còn phát trứng gà”

“Trứng gà mỗi tháng mỗi đứa bé có 3 quả, nhưng đều bị chuột ăn trộm mất, cho nên chúng ta mới thiếu trứng”, Tống Thanh Ngọc nói.

Tô Hướng Vãn quay đầu hỏi con gái: “Chi Chi, cô út con nói là trứng gà bị chuột ăn trộm sạch, con chuột đó thật đáng ghét, dám trộm trứng gà của Chi Chi nhà chúng ta, có phải không?”

“Mẹ tôi không đáng ghét, các người mới đáng ghét, hừ”, Kim Quý ngu dốt, tự mình nhảy xuống hố.

“Trứng gà cũng không phải mẹ ngươi ăn, ta mắng con chuột, cũng không phải mẹ ngươi”

“Trứng gà chính là mẹ tôi ăn, cô mắng con chuột tức là mắng mẹ tôi”

Tống Thanh Ngọc không nhịn được nữa, tát vào miệng Kim Quý: “Cơm cũng không chặn được cái miệng mày”

Kim Quý quăng đũa xuống: “Sao hôm nay ai cũng đánh con thế?”

Vừa nói nó vừa định đánh Cẩu Đản, thấy ánh mắt sắc bén của Tô Hướng Vãn trừng nó, vội rụt tay lại.

“Được rồi được rồi, tất cả ăn cơm đi, chỉ có quỷ đói mới cãi nhau ồn ào trên bàn ăn”, ông Tống thả quả trứng của mình vào chén của Kim Quý rồi nói: "Ăn nhanh lên, đừng cãi nhau nữa".

Cẩu Đản không biết diễn tả niềm vui của mình như thế nào, cứ rúc vào lòng Tô Hướng Vãn: "Mẹ, mẹ".

Tống Phúc nhà lão tam tròn trịa mập mạp, cằm ngấn mỡ thản nhiên nói: “Hứ, ở nhà ông ngoại con ăn một bữa ba quả trứng gà, chưa từng thấy mấy người vì một quả trứng mà cãi nhau như vậy”

Bà Tống vội vàng bịt miệng đứa cháu: “Cháu trai của ta, loại chuyện này không thể nói lung tung được, không được nói, ăn cơm đi”

Tống Phúc tròn trắng mập mạp, ăn mặc sạch sẽ, trên người không một miếng vá, ở nông thôn cũng coi như một dạng khác biệt.

Nghe nói trước khi nó ra đời, bà Tống mơ thấy một con hổ trắng quỳ lạy mình, bà ta không dám nói ra nhưng trong lòng đã rất yêu thương đứa cháu may mắn này.

Bà Tống gả 2 lần, lần đầu chỉ sinh được 2 con gái, sau đó chồng chết, bà mang hai con gái gả cho ông Tống kém bà 5 tuổi, sinh thêm cho nhà Tống 3 trai 1 gái, tổng cộng là 6 đứa con nhưng trong lòng bà ta, chỉ có Tống Thanh Ngọc, Tống lão tam cùng Tống Phúc mới là mạng sống của bà.

Những người còn lại chỉ là cây cỏ.

Một buổi sáng cứ như vậy trôi qua.

Tống Hướng Vãn không thể không ra ruộng, cõng Tiểu Chi Chi, theo các nữ đồng chí trong đội ra ruộng cuốc đất.

Dĩ nhiên, toàn các nữ đồng chí trong thôn, có người muốn giới thiệu đối tượng cho cô, có người khuyên cô tái giá, cũng có người khuyên cô tuân thủ phép tắc.

Chủ nhiệm hội phụ nữ Tôn Thục Phân còn đặc biệt tới khuyên cô: “Mẹ Cẩu Đản, đừng làm chuyện trái đạo đức nữa, có biết tội lưu manh không, cho dù trong lòng cô có nghĩ gì đi nữa thì cũng đừng nhắc đến Tống lão nhị nữa. Tôi biết đó là một quân nhân, tôi cũng biết anh ta đẹp trai, nhưng đó là chú em chồng của cô, hiểu chưa?”

Đều là họ hàng khốn khổ với nhau, thời đại khó khăn, giữa những phụ nữ nông thôn thực ra rất ít khi xảy ra tranh chấp, nhìn xem, loại chuyện này mà cũng không ai mắng chửi, chỉ khuyên nhủ, hy vọng Tô Hướng Vãn có thể nghĩ thoáng hơn.

“Thím hai, con chỉ không hiểu, chẳng qua con chỉ viết cho chú nhỏ một phong thư, muốn hắn nói với ba mẹ giùm con một tiếng, giúp con chia sẻ việc cho lừa ăn, làm sao mà lại thành con thích chú nhỏ rồi, mọi người cũng thật là”, Tô Hướng Vãn cố ý chọc cười.

Khi cắt đậu, cô đưa lưỡi hái xuống gốc cắt từng lớp, rất khéo và sạch sẽ.

Cách này là cô học được khi xuống nông thôn dạy học cho người dân.

Nữ trí thức duy nhất trong thôn, Đào Hồng Vũ đứng lên cười nói: “Đây chính là thói quen ngu muội phong kiến cũ, cần phải lật đổ, chúng ta ngay thẳng nhưng một số người có tâm địa xấu xa."

Chủ nhiệm hội phụ nữ Tôn Thục Phân cũng không ngay thẳng như thế nên không nói được câu nào.

Đào Hồng Vũ đến gần, nhỏ giọng nói: “Đúng rồi, Triệu Quốc Đống ở tín dụng xã có nhờ tôi nói với cô, điều kiện của hắn rất tốt, cô có muốn gả cho hắn không. Ba đứa nhỏ hắn không ngại, chỉ cần hắn có miếng cơm thì đám nhỏ sẽ được húp miếng cháo, thật đó. Cô không biết, ba anh ta là cán bộ lớn ở tỉnh thành, cô không hình dung được đâu, anh ta cưới cô, khác gì mộ tổ tiên nhà cô có khói xanh đâu”

Tô Hướng Vãn nghĩ một chút, quả nhiên cán bộ Triệu đẹp trai.

Nhưng đáng tiếc, Tô Tiểu Nam lại cho hắn một vận mệnh bi thảm, lúc nguyên thân hơi động tâm thì hắn bị đi cải tạo lao động.

Tóm lại, số mạng nguyên thân chính là dù đã có mấy đứa con nít nhưng vẫn vô cùng xinh đẹp, nam nhân không ai không thích, không si cuồng vì cô.

Nhưng chỉ cần cô hơi động lòng một cái, tất cả đều có kết cục bi thảm.

“Tôi á, tôi không gả cho ai, chỉ chăm sóc Tiểu Chi Chi của tôi thôi”, Tô Hướng Vãn quay đầu hôn Tiểu Chi Chi một cái, cao giọng nói.

Tống Kiến Quốc chặc lưỡi than thở: “Tôi lập gia đình sớm, đã gặp Tống Thanh Sơn rồi, đó mới là nhân tài số một, Tống Đình Tú là cái gì, thật là”

Tống Thanh Sơn có phải là nhân tài không?

Trong lòng Tô Hướng Vãn bỗng nhiên lộp bộp một tiếng.
Tiểu Chi Chi mới 1 tuổi uốn éo cái mông, nó muốn đi tiểu rồi.

Vội vàng, Tô Hướng Vãn hạ Chi Chi từ sau lưng xuống, cho nó đi tiểu trong tiếng cười của đám phụ nữ.

Mà trong nhà, bà Tống đặc biệt bày chân dung Lưu Hồ Lan* xong bảo Thanh Ngọc cắt tóc cho bà.

(*Lưu Hồ Lan: là một nhà cách mạng nữ trẻ trong nội chiến Trung Quốc giữa Quốc dân đảng và Đảng cộng sản, bị Quốc dân đảng xử tử khi mới 14-15 tuổi)

Lúc này tóc đã được cắt, bà sờ bên này, sờ bên kia, chờ con trai trở về.

Khi Tống Thanh Sơn còn sống, con trai thứ hai về nhà, thân thích hàng xóm đến chơi, hỏi thăm thằng cả, nói chuyện với thằng hai một chút, một nhà có hai người theo lính, ai vinh dự bằng nhà họ Tống.

Nhắc tới cái này, bà không khỏi không nói đến Tô Hướng Vãn, nếu cô ta không đi thành Đông Phong lần đó, con trai lớn của bà khẳng định vẫn còn sống tốt cho đến tận bây giờ.

“Anh hai con cũng giống như anh cả, tính tình trung thực, nhất định không chịu được nếu chúng ta đối xử tệ bạc với con dâu, cho nên 2 ngày này con làm nhiều việc thêm một chút, bớt việc cho chị dâu con, biết không?” bà Tống nói với Thanh Ngọc.

Thanh Ngọc cau mày nói: “Con biết rồi, mẹ lên giường đất nằm nghỉ đi, có việc gì thì để con làm”

Không thể không nói, con gái nhỏ chính là áo bông thân thiết, cũng bởi vì có Thanh Ngọc, bên trong bên ngoài cái nhà này mới được thu xếp thoả đáng.

Hai mẹ con đang nói chuyện, bỗng nghe Kim Quý hét lên: “Mẹ, mẹ nhìn xem đây có phải là giấy vay tiền không?” thằng nhỏ đang trong phòng Tô Hướng Vãn.

Ngày hôm qua Tô Hướng Vãn mang bánh vòng dầu về, ba mẹ con ngồi dưới mái hiên ăn.

Kim Quý nghĩ, dù sao lúc này không có người, lẻn vào xem có lấy được bánh vòng dầu để ăn không.

Kết quả, nó vừa vào cửa liền phát hiện trên cái bàn vỡ có nửa cái bánh vòng dầu, phía trên che một tờ giấy.

“Gì? Giấy vay tiền, tận 300 đồng? Cái đồ không biết xấu hổ Tô Hướng Vãn này, khắc chết con lớn của ta không nói, lại còn lấy danh nghĩa của nó đi tín dụng xã vay tiền nữa?”

Bà Tống nhìn tờ giấy rút tiền bên trên đầy vết dầu, nhất thời máu nóng dồn lên đầu, lao ra cánh đồng.

“Tô Hướng Vãn, tao hỏi mày vay tiền làm gì, mày không biết thằng cả đã chết rồi sao, mày muốn vay tiền có phải lấy từ sổ con của tao, lấy từ sổ con của tao đúng không?”

Bà ta đạp xuống cánh đồng đậu vàng, dẫm chân lên, tiếng đậu nổ lách tách.

“Bác gái, từ từ rồi nói”, Đào Hồng Vũ ngăn lại.

Tôn Thục Phân cũng nói: “Từ từ rồi nói, nó vay tiền mà không có chỗ xài, để nó trả lại là được chứ gì?”

Bà Tống đã không thể kiềm chế được cơn giận, nhìn thấy cái gậy gỗ dùng để đập đậu ở đó không xa, liền chạy tới.

“Chị dâu!”

“Bác gái!”

“Bác Tống không thể đánh người như vậy”

Bà Tống rống to: “300 đồng, những 300 đồng, nó lấy 300 đồng, Tô Hướng Vãn, hôm nay tao liều mạng với mày”

Tống Thanh Ngọc không can ngăn, cẩn thận cầm bằng chứng theo: “Chị dâu cũng thật là, tôi cũng là quả phụ nhưng tôi không giống chị”

“Mẹ”, đột nhiên có người kêu lên.

Ruộng đậu lúc này đã đông kín người.

Một người trẻ tuổi mặc quân trang, gầy gò, da trắng, bước ra khỏi đám đông, cẩn thận tránh những cây đậu, đi về phía trước: “Mẹ lại làm sao rồi, sao đánh chị dâu?”

Mặt có chút đen nhưng mi thanh mục tú, còn mặc quân trang nên trông rất anh tuấn.

À, con trai đã về rồi.

Nhưng mà, bà lại đang cãi nhau với Tô Hướng Vãn rồi.

Nhìn lại Tô Hướng Vãn đang ôm chặt Tiểu Chi Chi trong lòng, được một đám phụ nữ cầm lưỡi hái bảo vệ xung quanh.

Cô sinh ra vốn đã xinh đẹp, đẹp một cách kỳ lạ, cho dù cô đứng ở đâu, mọi thứ xung quanh cô như tự động chuyển sang đen trắng, chỉ có mình cô là đầy sắc màu.

Nhưng, bà Tống có lý nha.

Bà lấy tờ giấy rút tiền trong tay Thanh Ngọc, chạy đến giơ trước mặt Tống lão nhị:

“Thằng hai, con nhìn đi, chị dâu con ở tín dụng xã lấy 300 đồng, lấy danh nghĩa anh cả con để vay, anh cả con chết rồi, chết rồi, con bảo làm sao mẹ nhịn được hả?”

Tống lão nhị, cũng có tên.

Giống như Tống Thanh Sơn, cái tên này được một cựu tham mưu trưởng đồn trú ở đây trao tặng khi Tần Châu được giải phóng vào năm 1952.

Hắn tên Tống Đình Tú, một cái tên đặc biệt mang tính truyền thống của văn hoá Trung Quốc.

Cầm tờ giấy vay tiền nhìn một chút, chân mày hắn nhíu chặt lại.

Bà Tống vẫn còn đang gào thét: “Bình thường nó làm bừa treo cổ ta nhịn, bình thường nó không muốn sống tốt qua ngày, ta cũng nhịn, nhưng nó lấy danh nghĩa anh con để vay tiền…”

“Bình thường mẹ tát nước dơ vào người, tôi nhịn; bình thường mẹ thiên vị Kim Quý cùng Tống Phúc, tôi cũng nhịn. Nhưng giấy vay tiền của tín dụng xã là cái gì, có thể gài tang vật này, vu oan cho tôi, tôi lại có thể bị đánh. Tống Đình Tú, chú nhìn thấy chưa, mẹ dùng mọi thủ đoạn để đuổi tôi đi đúng không?” Tô Hướng Vãn cao giọng hỏi.

Tất cả mọi người đều nhìn Tống Đình Tú.

...

“Mẹ, đừng làm ầm lên nữa. Anh con có tên, Tống Thanh Sơn, trên này chỉ viết qua loa mấy chữ Tống lão đại, ngay cả con dấu cũng không có, mẹ làm giả như thế, thật quá…”

Quá lộ liễu sao?

Trong lòng Tô Hướng Vãn cười to: Bà ta luôn muốn ép con dâu phải đi, nhưng chắc không nghĩ tới, giấy vay tiền giả này chỉ là phép thử nhỏ, còn vui mừng lớn hơn đang chờ bà ta.

Thật ra bản thân Tô Hướng Vãn cũng không có ý kiến gì với bà mẹ chồng này.

Nhưng chỉ cần Tống lão đại không quay về, trong lòng bà ta không thể xoá bỏ được suy nghĩ cô đã khắc chết con bà.

Phân nhà, cầm tiền, nuôi ba đứa con ăn no sống tốt.

Bây giờ cô chỉ có một suy nghĩ này.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn