Xuyên Không Những Năm 70: Quân Tẩu Nuôi Con

Chương 6: Báo mất giấy tờ

 

Bởi vì hôm nay họp chợ nên xã khá náo nhiệt.

Đôi môi hồng hồng chóp chép, Tiểu Chi Chi cũng đang thưởng thức bánh vòng chiên.

Cô bé chưa bao giờ biết cười, chỉ biết khóc chít chít, đột nhiên thì thầm mềm mại gọi một tiếng “mẹ”

Đây là đứa trẻ xinh đẹp nhất trong mắt Tô Hướng Vãn.

À, cô nhớ tới đứa bé này giống ai rồi, giống em gái kiếp trước của cô. Em gái cô năm 6 tuổi thì chết, không bệnh tật, không tai nạn, cứ thế đi, cả nhà Tô Hướng Vãn bị đả kích rất lớn, gần như không thở nổi trong một thời gian dài.

Mà em gái cô, cũng tên là Chi Chi.

Đây là Tô Tiểu Nam đem em gái cô viết vào trong sách, không những thế, còn sắp đặt cho Chi Chi bi thảm đến độ Tô Hướng Vãn không thể nào nói ra được.

Nghiến răng, Tô Hướng Vãn nói vào không khí: “Tô Tiểu Nam, nếu như kiếp này còn gặp được cô, tôi sẽ đem nhấn cô vào nước sôi 3 lần, thả vào nước tuyết 3 lần, sau đó thả vào axit 3 lần, thiếu một lần cũng không được, không tin thì cứ chờ xem”

Xã Tân Hưng chỉ có cung tiêu xã, đương nhiên bán sữa bột bằng phiếu, không có phiếu sẽ không mua được.

Chuyện cầm chứng nhận liệt sĩ đi mua sữa bột là không thể được.

Trong cung tiêu xã chỉ có nhân viên bán hàng, họ chỉ biết làm đúng theo quy định, sữa bột là hàng rất khan hiếm, bán ra vô cùng chặt chẽ, cho dù có là gia đình liệt sĩ, không có lệnh hoặc công văn của cấp trên, không ai dám bán.

Cho nên Tô Hướng Vãn căn bản không vào cung tiêu xã, cô đi dạo quanh chợ, nhanh chóng nhìn thấy mấy người đàn ông có dáng cán bộ, cầm cái túi đen lớn đứng ở lề đường, hiển nhiên đây là những cán bộ có nhiều phiếu mua đồ trong tay, dùng không hết mang đi bán.

“Ô, không phải Tô Hướng Vãn sao?” một người đàn ông dáng cán bộ bỗng nhiên nói: “Sao, nghe nói hôm qua cô lại nháo lên tự sát à?”

Tô Hướng Vãn nhìn người đó, bật thốt lên: “Ô, cán bộ Triệu, tôi đang định đi tìm anh”

Người cán bộ họ Triệu này tên Triệu Quốc Đống, nghe nói là con cái của gia đình cán bộ cao cấp ở tỉnh thành, nghe lời hiệu triệu của lãnh tụ, chủ động xin xuống cơ sở để rèn luyện.

Anh ta là phụ đạo viên của xã, công tác tại phòng tín dụng của đại đội Sao đỏ, một lần nguyên thân tự sát, anh ta còn tới bệnh viện để tư vấn, khuyên giải nguyên thân.

Theo lời anh ta, tìm đến cái chết không phải là cách giải thoát duy nhất. Dù sao chồng đã chết, chỉ cần cô muốn, dũng cảm đi ra khỏi cái nhà đang giam cầm đó, cô có thể bắt đầu lại cuộc sống mới.

Nhưng lúc đó trong lòng nguyên thân chỉ nghĩ đến chú em chồng, căn bản không nghe lọt những lời của cán bộ Triệu.

Cô nghĩ rằng chỉ cần mình nhẫn nhục chịu khó, chú em chồng trở về nhất định sẽ rất vui, có lẽ sẽ thích mình.

Nguyên thân không có tật xấu gì, chỉ ngu ngốc.

Dáng vẻ cán bộ cao lớn, trầm tính, đeo kính gọng đen, anh ta xách một chiếc cặp táp phồng lên, nhất định là đang bán đồ.

“Cô muốn thứ gì?” cán bộ Triệu cẩn thận mở chiếc cặp da đen của mình.

Bên trong có một lon sữa bột, một lon sữa mạch nha, hai loại này trộn vào nhau là kiểu ăn đang thịnh hành nhất, cũng xa xỉ nhất.

Đây nhất định mà mang từ nhà tới, có lẽ cán bộ Triệu thiếu tiền nên đã mang ra đường để đổi.

Có sữa bột và sữa mạch nha, Tô Hướng Vãn có thể cai sữa cho Tiểu Chi Chi.

“Cán bộ Triệu, sữa bột với sữa mạch nha kia bao nhiêu tiền?” Tô Hướng Vãn vừa nói vừa lôi đứa trẻ từ sau lưng ra cho cán bộ này xem.

Sinh viên là những người dễ mềm lòng nhất. Bây giờ cô không có nhiều tiền, phải cố gắng hết sức thể hiện sự đáng thương của hoàn cảnh gia đình và con nhỏ, làm thịt con dê béo này.

Nhìn hắn chân đi giày da, trên tay có đồng hồ, hiển nhiên là tuy nói xuống cơ sở rèn luyện nhưng điều kiện gia đình rất tốt.

“Vậy, vậy 1 đồng 1 lon đi, cô muốn thì tôi đưa cho cô hết”

Trên đường đi Tô Hướng Vãn đã dò hỏi, người khác đều bán 5 đồng, nhưng anh ta chỉ bán 1 đồng, quả nhiên người đọc sách vẫn luôn mềm lòng.

Vì thế, Tô Hướng Vãn lấy một lon sữa mạch nha, một lon sữa bột, đưa anh ta một tờ đại đoàn kết, chờ anh ta thối lại 8 tờ 1 đồng, thanh toán xong.

“Đồng chí Tiểu Tô, cô còn chuyện gì cần tôi hỗ trợ không? Lúc ở bệnh viện tôi không nói với cô, chỉ cần cô muốn, tổ chức, chính phủ, còn có tôi đứng đằng sau cô”, lấy hết can đảm, Triệu Quốc Đống cố nén phấn khích trong lòng nói.

Anh ta vĩnh viễn không bao giờ quên được bộ dạng của Tô Hướng Vãn khi anh ta nhận nhiệm vụ đến bệnh viện khuyên giải.

Bà mẹ chồng vẫn còn đang lẩm bẩm mắng cô đã khắc chết con trai mình mà vẫn không chịu an phận.

Mà Tô Hướng Vãn khuôn mặt tái nhợt, bàn tay gầy gò buông thõng ở đầu giường, hai hàng lông mày nhíu chặt, đôi môi nhợt nhạt không một chút máu, hai mắt đặc biệt to, lông mi run rẩy như cánh bướm.

Không hiểu sao, Triệu Quốc Đống lại nhớ đến bức tranh sơn dầu nổi tiếng "Cái chết của Marat".

Từ khoảnh khắc đó trở đi, anh ta không thể quên được người phụ nữ này.

"Cán bộ Triệu, chúng ta tạm thời không nói về chuyện này. Tôi có một chuyện rất quan trọng cần anh giúp đỡ." Tô Hướng Vãn nói ngay.

Trong truyện, Triệu Quốc Đống này thực ra đã theo đuổi nguyên thân từ rất lâu.

Dù sao Tống lão đại đã chết rồi, nguyên thân khẳng định là muốn tái giá.

Thế nhưng ngay lúc cán bộ Triệu có tâm tư, muốn theo đuổi nguyên thân, thì không biết phạm phải lỗi gì, bị giáng chức xuống sống trong chuồng bò.

Thật đáng thương.

“Không phải anh làm ở phòng tín dụng của xã Sao đỏ sao? Người ở tín dụng xã chắc biết anh đúng không, tôi có một việc nhưng không dám vào”, Tô Hướng Vãn giả bộ phụ nữ lao động không biết chữ rụt rè, lo sợ bất an nói.

Triệu Quốc Đống vỗ tay một cái: “Chuyện nhỏ thôi, tôi đưa cô đi”

Ở vùng nông thôn thời đại này, tín dụng xã là ngân hàng duy nhất.

“Đồng chí Vương Gia Tuệ, vị này là người nhà của Tống Thanh Sơn, có chuyện muốn nhờ cô tư vấn một chút, cô có thể giúp cô ấy không?” quả nhiên Triệu Quốc Đống khá quen với người thu ngân bên trong.

“Quốc Đống, anh nói Tống Thanh Sơn nào, có phải liệt sĩ của xã ta không?”

Vốn mỗi lần nguyên thân đến lấy tiền, người thủ quỹ Vương Gia Tuệ hỏi 3 câu nói 1 câu này lại bỗng nhiên thân thiện, trực tiếp mở quầy lên, cười thân thiện hỏi.

Tô Hướng Vãn sắp xếp tất cả thành một dãy: thư giới thiệu, giấy chứng nhận liệt sĩ của Tống lão đại, giấy chứng nhận kết hôn của cô và Tống lão đại, đẩy vào trong quầy.

“Đồng chí Vương Gia Tuệ, chuyện là thế này, người nhà tôi hy sinh vinh quang, nhưng sổ tiết kiệm của anh ấy vẫn đang mở, chưa bị đóng lại đúng không?”

Một phụ nữ nông thôn, tay dắt một đứa, lưng cõng một đứa, còn có thư giới thiệu, chứng nhận kết hôn, thủ tục đầy đủ cả.

“Đúng vậy, mở sổ tiết kiệm liệt sĩ là bởi vì rất có thể tổ chức vẫn còn muốn chuyển tiền cho anh ấy, vì vậy chứng nhận liệt sĩ này mọi người phải giữ cẩn thận, nghe nói sắp có chính sách mới, về sau muốn rút khoản tiền trợ cấp phải mang chứng nhận liệt sĩ tới mới rút được từ sổ tiết kiệm đứng tên liệt sĩ đó”, Vương Gia Tuệ giải thích.

Tô Hướng Vãn vỗ đùi nói: “Nhưng mà sổ con ở nhà chúng tôi đã bị mất rồi, sợ người khác lấy mất và rút tiền, đồng chí Vương, có thể giúp tôi báo mất giấy tờ được không?”

Người thu ngân rất nhiệt tình và làm việc rất nhanh: "Chị Tô, sổ con báo mất đã được làm xong rồi, sổ con thay thế sẽ được gửi từ thị trấn đến công xã Sao đỏ, chị chỉ cần kiểm tra kỹ và nhận là được”

Mọi việc làm nhanh gọn được như vậy đều là nhờ công lao của cán bộ Triệu.

Vương Gia Tuệ có chút thích cán bộ Triệu, điều này Tô Hướng Vãn biết.

“Vậy xin cô có thể cho tôi biết, hiện trong sổ tiết kiệm có bao nhiêu tiền không?” đây là điều mà Tô Hướng Vãn quan tâm nhất.

Người thu ngân cúi đầu, có lẽ đang tra từ sổ cái: “Tổng cộng là 516 đồng, 500 là tiền gốc, 16 đồng là tiền lãi trong 2 năm”

“Được, đồng chí, cảm ơn cô”

Quả nhiên, 500 đồng còn nguyên, vẫn còn trong sổ tiết kiệm của người gửi.

Đương nhiên, số tiền trong tiết kiệm này là một khoản lớn, dù sao đứa con cũng đã chết mất xác rồi, bà Tống còn chưa đuổi được Tô Hướng Vãn thì chưa dám dùng đến.

Mà hiện tại cô đã báo mất giấy tờ, chờ khi sổ con mới được gửi về, Tô Hướng Vãn sẽ giữ trong tay, không ai làm gì được.

Chỉ có thể nói, đối mặt với lực lượng công nghệ cao, nhóm nông dân đại gia đại nương tựa thóc gạo có kê thêm súng trường cũng không chống trả lại được.

Đường cũ quay về, mặt trời lên cao, trời đủ nóng.

Cán bộ Triệu cố ý muốn đưa về, thịnh tình khó cưỡng, Tô Hướng Vãn chỉ bảo anh ta đi đến công xã Sao đỏ thôi.

Cẩu Đản nhi không phải không đi được, nhưng cán bộ Triệu xung phong cõng nó trên lưng.

Trên đường về hai người nói chuyện với nhau vài câu.

Tới công xã Sao đỏ, cán bộ Triệu nên quay về.

Nhưng Cẩu Đản còn đang ngủ trên vai cán bộ Triệu, còn ngủ mơ đột nhiên gọi một tiếng “ba ba”. Ừ, nó đang nói mớ.

Cán bộ Triệu ngẩn người, đột nhiên nở nụ cười: “Đứa nhỏ này, một câu gọi làm lòng tôi ê ẩm. Đồng chí Tiểu Tô, Tống lão đại là liệt sĩ, cũng đã chết 2 năm, cô không lo lắng suy nghĩ chút nào cho bản thân mình sao?”

Tô Hướng Vãn đã nhìn ra, kỳ thật là Cẩu Đản giả vờ ngủ.

Cô không trả lời câu của cán bộ Triệu, cố ý nói: “Cán bộ Triệu, nếu đứa nhỏ này muốn gọi anh là ba, tôi tặng nó cho anh luôn đấy, tôi đi trước đây, tạm biệt”

Quay đầu đi được 2 bước, Cẩu Đản như con chó con đuổi theo đằng sau: “Mẹ mẹ, con không cần ba, con chỉ cần mẹ thôi”

Hừ, cái thằng nhỏ này, khẳng định là nhìn thấy cán bộ Triệu cao to đẹp trai, định ghép loạn cho mẹ mình đây.

Lư Đản mặc dù không đi cùng mẹ, nhưng một mực đứng dưới gốc cây liễu lớn ở cuối thôn, nhìn ra đường chính.

Không có mẹ, đứa nhỏ như cây cỏ, không có ba, đứa nhỏ bị ép vào tường mà đi.

Bị ép có mùi vị thế nào, Lư Đản đã được trải qua trong 2 năm.

Nhưng nếu lại không có mẹ nữa, nó thật sự là ngọn cỏ dí sát tường.

Nó thật sự sợ mẹ vì không chịu nổi bà nội khi dễ mà lặng lẽ bỏ đi, nhưng cũng không thể không cho mẹ đi mua sữa bột cho em gái, nên chỉ có thể si ngốc ngồi chờ ở ven đường.

“Cái thằng Lư Đản này, cả ngày không tìm thấy mày đâu, còn không nhanh đi nhặt phân đi, ngồi chơi ở đây à”

“Con đang đợi mẹ, hơn nữa mẹ nói nhặt phân cả người sẽ thúi, như thế không tốt”, Lư Đản cao giọng nói.

Bà Tống nghe thì nổi tức: “Mẹ mày đã khắc ba mày, là mệnh khắc phu, con do nó sinh ra chính là trời sinh mệnh phải nhặt phân, không có phân thì không được ăn, nhanh, đi nhặt phân ngay”

Nói xong, một sọt phân định úp lên người đứa trẻ.

Kết quả, sọt phân bị Tô Hướng Vãn giằng lại, một nửa sọt liền đổ lên đầu bà Tống.

Tô Hướng Vãn lạnh lùng nhìn bà ta: “Bà nhớ cho kỹ, tôi với bà không có thân tình gì, bà ngược đãi tôi thế nào chính bà biết rất rõ, nhưng từ nay về sau tôi không nhịn nữa. Bà còn… tống sọt phân lên người con trai tôi, tôi sẽ đổ phân ngựa, phân lừa, phân bò lên đầu bà, hoặc không cẩn thận đá bà vào đống phân đó, vì bà đáng bị như vậy”

Bà Tống giật lại cái sọt, giơ tay định tát Tô Hướng Vãn.

Tô Hướng Vãn xắn tay áo, hét lên chói tai: “Nhìn đi, mọi người đến mà xem, mẹ của Tống lão đại đáng chết kia lại định đánh con dâu thủ tiết này”

Nhưng cô không buông tay, trong tay vẫn giữ nửa sọt phân, giơ lên đổ thẳng lên đầu bà ta.

Bà Tống bị phân đổ vào đầu không thở nổi, khó khăn giật cánh tay ra khỏi tay con dâu, gạt hết phân trên đầu xuống, giơ tay định đánh Tô Hướng Vãn.

“Lại đánh nhau nữa rồi?” đội trưởng Tống Quang Quang đi ngang qua: “Chị dâu, muốn đánh con dâu thì về nhà đánh được không? Dù gì chị cũng là phụ nữ thời đại mới, đừng có dùng các thủ đoạn của xã hội cũ với con dâu nữa”

Bà ta chỉ vào mình: “Chú hai nhìn xem, nhìn xem người tôi đầy là phân”

Thế nhưng mấy cái phân lừa phân dê đó đều đã khô, phủi vài cái đã rơi hết xuống đất, trên người bà ta làm gì còn cái gì?

Trên đất đầy phân, Tô Hướng Vãn chỉ tay vào bà Tống, cao giọng: “Bà ấy đổ phân, còn đánh tôi, chú hai, chú hai cũng thấy xem ai đúng ai sai?”

Tống Quang Quang túm tay kéo bà Tống ra: “Chị dâu, đánh con dâu thì tốt xấu gì về nhà mà đánh, náo loạn trên đường lớn như vậy, tôi làm việc ở thôn này làm sao được nữa?”

Hai năm, chỉ có bà Tống đánh Tô Hướng Vãn, đây là lần đầu tiên Tô Hướng Vãn làm vậy.

Không một ai tin cô sẽ đánh người, đúng không?

Tô Hướng Vãn lạnh lùng liếc nhìn bà Tống, kéo Cẩu Đản đi.

Muốn vu oan, làm bộ phụ nữ nông thôn khóc lóc om sòm, cô là chuyên gia luôn.

“Mẹ, mẹ”, Lư Đản chạy theo sau Tô Hướng Vãn, khẽ gọi.

Ừ thì đứa nhỏ không biết mẹ bị làm sao, tóm lại mẹ không có cầm tiền lặng lẽ bỏ đi, mẹ đã quay về.

Còn mua những chiếc bánh vòng chiên mà nó thích.

Tất cả những điều này là những gì Lư Đản mơ ước và mong muốn nhất.

Trời chiều, ánh nắng chiều, bóng liễu rủ, giây phút này, ở sơn thôn có bóng dáng gầy gò của mẹ, trên lưng là cô em gái nhỏ hai mắt sáng chớp chớp cùng thằng em Cẩu Đản gầy như một con khỉ, tất cả như được phủ một lớp vàng, trông thật đẹp.

Đó chính là màu của hạnh phúc, màu vàng.

Lư Đản không ngừng nói, thật tốt, thật tốt quá.

Tô Hướng Vãn nhẹ nhàng đưa tay ra, Lư Đản vội vàng nắm lấy.

“Con có muốn tách khỏi bà nội, ở riêng không?” cô lắc lắc tay đứa nhỏ, hỏi.

Hai con mắt Lư Đản cùng Cẩu Đản sáng rực như có lửa, gật đầu liên tục: “Muốn, muốn ạ”

“Vậy thì bây giờ chúng ta chuẩn bị ở riêng”, giọng Tô Hướng Vãn đặc biệt nhẹ nhàng.

Theo nguyên tác, một hai ngày nữa Tống lão nhị đang tham gia quân ngũ sẽ về nhà thăm người thân.

Theo cốt truyện, nguyên thân sẽ bán con, chủ động hiến thân, lặng lẽ chạy đến thành Đông Phong tìm chú em chồng.

Tô Hướng Vãn đã nắm được toàn bộ nội dung cốt truyện nên hoàn toàn không lo lắng gì về những chuyện sắp xảy ra.

Mong muốn nhất của cô lúc này là gì, đương nhiên là lợi dụng mỗi năm một lần cơn gió xuân em chồng này về để sảng khoái đánh cường hào, chia nhà ở riêng. 

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn