Buổi trưa mùa hè thật là nóng, về đến nhà, mái bị dột, trên chiếc giường gạch chỉ có một tấm chiếu tre, trên bức tường bụi bám cao cả thước, khá ngột ngạt tồi tàn.
Tô Hướng Vãn đặt Chi Chi lên giường, cẩn thận mở túi nhỏ đựng 2 thìa sữa bột ra.
Nhà bếp ở nông thôn cô đã từng được trải nghiệm khi đi dạy học ở kiếp trước nên không quá xa lạ, cho củi vào, châm lửa, nước sôi vội vàng lấy ra rót vào chén, cho sữa vào.
Lúc thổi cho sữa nguội, đứa nhỏ khóc đã kiệt sức, không còn hơi để hét nữa.
Để sữa vào trong tô nước lạnh cho nhanh nguội, Tô Hướng Vãn đút cho đứa nhỏ, con bé từng ngụm từng ngụm uống hết.
“Mẹ, mẹ còn đói không? Hay là con… đi trộm một quả lê nữa về cho mẹ?” Tiểu Cẩu Đản quanh quẩn bên chân mẹ, giống như một con chó nhỏ.
Không thể so sánh với nam chính Lư Đản, mặc dù vất vả khổ cực, còn bị tàn tật nhưng luôn tỏa ra hào quang của nam chính, dù gặp đại nạn cũng không chết, đứa nhỏ này từ bé đã được nguyên thân khuyến khích, hình thành thói quen trộm cắp.
Hôm nay một quả lê, ngày mai một quả dưa, dần dần nó trộm cắp ngày càng nhiều.
Sau này khi bị mẹ bán đi, nó trở thành nhân vật phản diện đáng sợ, hung ác nham hiểm cố chấp, không ai có thể địch lại được.
Mà cao trào ở cuối truyện chính là cuộc đối đầu cuối cùng giữa hai anh em Lư Đản cùng Cẩu Đản, giữa chính nghĩa cùng tà ác.
Nhưng hiện giờ Cẩu Đản vẫn còn rất đơn thuần, hoàn toàn không có bộ dạng uy phong lẫm liệt của nhân vật phản diện cực đại.
“Cẩu Đản nhi, cho dù chúng ta lấy lê, cũng phải lấy một cách quang minh chính đại chứ không đi ăn trộm, được không?” Tô Hướng Vãn rửa mặt cho mình rồi lấy khăn lau mặt cho hai đứa nhỏ.
“Nhưng mẹ nói đó là cây lê của chúng ta”, Tiểu Cẩu Đản hai mắt mở to, vẻ mặt nghiêm túc, đang nói thì mẹ đã úp khăn mặt lên, lau ra một mảng đen thui.
“Là của chúng ta, nhưng chúng ta phải xác nhận quyền sở hữu trước. Chờ khi cây đó được xác minh là của chúng ta, chúng ta mới có thể ăn”, Tô Hướng Vãn khẳng định.
Đứa nhỏ đại khái hiểu được, gật đầu quả quyết: “Khi nào mẹ nói có thể hái, con mới hái đúng không?”
“Đúng rồi”
“Bây giờ chúng ta có ra đồng kiếm công điểm không?”
Cẩu Đản nói xong, đi ra cửa chuẩn bị cái sọt đi nhặt phân.
Một đứa nhỏ như vậy mà hàng ngày đã phải đi nhặt phân để kiếm 2 công điểm.
Không còn cách nào khác, bọn chúng còn nhỏ nhưng cha đã chết, phải tự mình kiếm công điểm để sống qua ngày.
“Cẩu Đản nhi, hôm nay chúng ta không nhặt phân, nghỉ ngơi một ngày, ngày mai mẹ mang con đi chợ mua sữa bột cho em gái”
“Mẹ, bây giờ mẹ lại giống như trước đây”, Cẩu Đản rụt rè nói, có phần lo lắng.
Phải biết rằng lúc chồng còn sống, tính tình nguyên thân rất dịu dàng, yêu thương các con.
Đến ngày có chứng nhận liệt sĩ, tính tình cô mới thay đổi rất nhiều.
Động một cái là chỉ vào hai đứa con mắng là nghiệp chướng nghiệt chủng, còn Tiểu Chi Chi, nếu không phải vì là con liệt sĩ, công xã không cho phá thai, cô đã bỏ nó rồi.
“Có phải thay đổi càng đáng yêu, càng mê người hơn không?” Tô Hướng Vãn liền tùy tiện trêu chọc đứa nhỏ.
Thằng bé đỏ bừng mặt: “Mẹ vẫn luôn xinh đẹp và dịu dàng, cho dù 2 năm này thay đổi, cũng là bởi vì quá thương tâm vì cái chết của ba thôi, đúng không?”
Dừng lại một chút, đứa nhỏ còn nói: “Mẹ, mẹ còn nhớ ba trông như thế nào không?”
Hai năm trước, nguyên thân phải đi xa, đến thành Đông Phong mới gặp được chồng.
Vì sợ tốn tiền chi phí đi lại, tất nhiên cũng là vì sợ hai đứa nhỏ liên lụy đến mình nên nguyên thân không mang hai đứa con đầu đi cùng.
Kết quả, hai đứa nhỏ đã 6 tuổi mà vẫn không hề biết mặt ba.
Mà trong trí nhớ của nguyên thân kia, lần đi xa đó thực sự sung sướng.
Nguyên nhân của sự sung sướng đó, là bởi vì có Tống lão nhị đi cùng cô.
Ngủ ở khách sạn, được ăn kẹo, bánh bích quy, được lái xe trong sa mạc.
Đương nhiên, thời gian đó cũng làm cho tâm của nguyên thân nảy sinh cảm giác hưởng thụ.
Cô chỉ biết chồng mình đã chết, nhưng cô vẫn muốn được ở trong khách sạn, ăn ngon, ngồi ô tô hóng gió ở sa mạc.
Vì thế cô mới không từ thủ đoạn bám lấy chú em chồng sau khi về, thậm chí sau khi bán đứa nhỏ, cầm tiền, đáp xe lửa đi tìm Tống lão nhị, muốn bí mật ở bên cạnh hắn. Bởi cô cảm thấy, chỉ có hắn mới có thể cho cô một cuộc sống như vậy.
Một ngày trôi qua trong yên bình.
Ban đêm, như thường lệ, cô phải dậy cho hai con lừa ăn cỏ.
Con lừa này vốn là của hồi môn của nguyên thân. Một con lừa mỗi ngày đưa đến làm ở đội sản xuất có thể kiếm được 10 công điểm, nhưng vì là lừa của cô nên đều do nguyên thân cho ăn.
Nửa đêm cho con bú, cho lừa ăn, chưa có lúc nào được nghỉ ngơi.
Nửa đêm gọi lừa dậy ăn mới phát hiện, ba chồng cô, người mệt nhọc cả ngày, đã dậy để cho thêm cỏ cho lừa.
Ừm, thực tình ba chồng cô là người rất tốt.
Vì để gia đình yên ổn, ông chấp nhận dù mệt đến chết vẫn cố gắng làm.
Tô Hướng Vãn được ngủ một giấc đủ, chỉ có điều rất đói, buổi sáng mà bụng đã sôi ùng ục.
Đứa con gái bé như con chuột đã dậy được nửa ngày, tiếng khóc cũng bé như chuột, kêu chít chít.
Hôm qua Tôn Thục Phân cho 2 thìa sữa bột đã uống hết rồi, bất đắc dĩ Tô Hướng Vãn phải vạch ngực chịu đau cho con bú. Có vẻ như hôm qua được uống sữa, đứa nhỏ cũng đỡ quậy, chỉ m*t sữa mà không m*t đến bật máu, cô cũng đỡ đau hơn nhiều.
Buổi sáng thức dậy, trong bếp đã dọn sạch sẽ.
“Thanh Ngọc, buổi sáng mọi người ăn gì, sao không có cơm của tôi?” Tô Hướng Vãn hỏi Thanh Ngọc đang rửa nồi.
Tống Thanh Ngọc bĩu môi, chỉ vào cái bát thô bằng ngói ở trên bàn còn dính vết khói, không nhìn ra cái gì, nói: “Chị dâu dậy muộn như thế, làm sao chúng tôi chờ được? Đây là cơm thừa cho chị, ăn nhanh đi”
Thế nhưng Thanh Ngọc vẫn đặc biệt mất hứng, nói: “Chị dâu, ba tôi ban ngày đã rất mệt rồi, buổi đêm còn bắt ông dậy cho lừa ăn, như thế cũng không hợp lý đi?”
Tô Hướng Vãn bình thản nói: “Đó không phải là ba của tôi, tôi không đau lòng”
Ngụ ý, chính ba của cô mà cô còn không thương, việc gì mà tôi phải đau lòng?
Chị dâu bưng bát canh chua tạp nham lên nuốt ực một cái, không hề nhíu mày vì khó ăn.
Tuy rằng Tống Thanh Ngọc cũng là phụ nữ, nhưng trong số những phụ nữ mà cô ta đã gặp, Tô Hướng Vãn là đẹp nhất.
Nhất là đôi mắt kia, nhìn thoáng qua đã trong veo như nước, còn làn da, Thanh Ngọc ở trong nhà cả ngày cũng không trắng bằng cô.
Chỉ có một điều, trong đầu óc đó chỉ toàn là anh hai Tống Đình Tú, không biết não cô bị làm sao nữa.
Uống cạn chén canh chua, cẩn thận dùng đũa gắp hết từng sợi rau trong chén, Tô Hướng Vãn mới buông chén xuống.
Bữa ăn khó ăn như vậy mà cô còn thấy ngon, chứng tỏ đã đói đến mức không chịu nổi.
Một Lư Đản, một Cẩu Đản, giống như Tần Thúc Bảo cùng Uất Trì Cung* đứng bên ngoài canh cửa cho Tô Hướng Vãn.
(*2 trong 12 đại tướng của nhà Đường trong chính biến cung đình của Đường Thái tông Lý Thế Dân)
“Hai đứa đi mua sữa bột cùng mẹ không?” Tô Hướng Vãn hỏi.
Cẩu Đản gật đầu liên tục: “Được, mẹ, con thích đi chợ nhất”
Lư Đản xua tay: “Mẹ đi đi, con ở nhà là được rồi”
“Không được đi nhặt phân nữa, nhặt xong cả người thúi hoắc, buổi tối đi ngủ mẹ không muốn nằm cạnh con”, Tô Hướng Vãn chỉ vào mũi Lư Đản nói.
Lư Đản gật mạnh đầu: “Mẹ yên tâm, con không đi nhặt phân, con ở nhà chờ thôi, thật đấy”
Đi chợ là phải tiêu tiền, thêm một đứa là thêm một phần tiền, Lư Đản không dám đi.
Nhưng nó vẫn đi tới cuối thôn, đôi mắt trông mong nhìn mẹ tay dắt em trai, lưng cõng em gái đi trên con đường ngập nắng, sau đó xếp bằng ngồi dưới gốc cây, mắt vẫn nhìn theo.
Thực ra đứa nhỏ sợ nhất chính là mẹ cầm trong người 10 đồng, lần này đi rồi có quay lại không?
“Trời ạ, chị dâu con sau khi treo cổ thì càng lợi hại hơn rồi, may mà nó không nhắc lại chuyện trợ cấp nữa, số tiền kia ta phải để ý hơn”, thấy Tô Hướng Vãn ra cửa, bà Tống thở dài một hơi nhẹ nhõm.
Hôm qua đột nhiên thấy con dâu làm loạn lên, bà ta sợ con dâu đòi chia khoản tiền trợ cấp của con trai, nếu thế bà phải mất ít nhất một hai trăm, không ngờ sau khi đưa 10 đồng, cô lại không gây chuyện gì thêm.
Tống Thanh Ngọc hơi nén giận nói: “500 đồng đó mẹ, trong nhà có nhiều việc phải tiêu đến tiền, mẹ đưa cho con một ít, mẹ giữ lại một ít để dưỡng già, nhưng mẹ nên lấy số tiền định chạy công việc cho anh ba đưa cho chị dâu đi. Anh cả chết rồi, tiền trợ cấp lại dùng cho em trai mà không cho vợ anh ấy, người ta sẽ nói đó”
“Anh ba con là nhân tài giỏi như vậy, sao chỉ có thể ở nông thôn chứ, chẳng lẽ nó lại không cần một công việc chính thức sao?” bà Tống nói: “Nghe nói đập chứa nước Thanh Thủy Hiệp chuẩn bị được khởi động lại, tiếp tục xây dựng, xây nhà máy thủy điện. Anh rể con nói có thể tìm một công việc ở trạm phát điện cho nó, ta phải gom tiền chạy việc cho anh ba con”
“Mẹ chỉ thiên vị anh ba, anh ấy nói ngọt vài câu là mẹ cho hết, nhưng mẹ nghĩ anh ấy sẽ nuôi dưỡng mẹ lúc già sao?” Tống Thanh Ngọc trừng mắt liếc nhìn bà Tống: “Không bằng mẹ đưa hết tiền cho con, nếu mẹ bệnh nằm một chỗ, con nuôi mẹ được 10 năm, nhưng anh ba không nuôi mẹ được 10 ngày đâu, thật đó”
“Tiền này cho chó ăn cũng không đưa cho Tô Hướng Vãn”, bà Tống không tin Tô Hướng Vãn có thể lấy được tiền trong tay bà.
Nhưng Tô Hướng Vãn muốn lấy tiền, có cần phải hỏi bà ta không?
Nực cười, là một người hiện đại, cô có rất nhiều thủ đoạn cao tay để lấy được tiền.
Ra khỏi thôn Tống, có hai nơi để đi mua hàng, một là xã Tân Hưng, hai là công xã Sao đỏ. Công xã Sao đỏ gần hơn, khoảng 2km còn xã Tân Hưng xa hơn, khoảng 4km.
Lưng cõng một đứa, tay dắt một đứa, tuy rằng mới sáng sớm nhưng ánh nắng mặt trời rất nóng và chói chang.
Không cần dựa vào trí nhớ của nguyên thân, con đường về nhà này Tô Hướng Vãn đã đi không biết bao nhiêu lần.
“Cẩu Đản, có muốn mẹ cõng con không?” đi mấy bước, Tô Hướng Vãn quay đầu hỏi Tiểu Cẩu Đản 6 tuổi đang đi cạnh mình.
“Không cần ạ”, Tiểu Cẩu Đản vui vẻ chạy trước: “Mẹ nhớ không, lần mẹ từ thành Đông Phong về, con với anh đứng ở đây chờ mẹ. Mẹ, hôm đó mẹ đẹp lắm”
Dĩ nhiên bây giờ mẹ cũng đẹp.
Nhưng lúc đó mẹ mặc bộ quần áo xanh lao động mới tinh, tóc tết bím, tay đeo chiếc đồng hồ Longines mà bây giờ bà nội đang đeo, trông thật sự xinh đẹp.
Đến xã Tân Hưng, hôm nay họp chợ, rất náo nhiệt.
Ngay ở cổng chợ, Tô Hướng Vãn đã ngửi thấy một mùi thơm quen thuộc, a thật là, mùi hành lá thái nhỏ.
“Mẹ, ở đây có bán bánh vòng chiên, chúng ta chạy nhanh qua đó nhé?”
“Vì sao?”
“Hai năm trước chẳng phải chúng ta cũng chạy như thế sao, còn vì sao chạy qua, vì quá thơm rồi, con không chịu nổi cơn thèm nữa, hồn vía đã bị câu hết xuống chảo dầu rồi”
Bánh vòng chiên là đặc sản của Tần Châu, được làm bằng cách trộn bột nở với bột mì, thêm hành lá thái nhỏ, dầu mè, muối và khổ qua rồi chiên trong dầu. Lớp ngoài vàng giòn nhưng bên trong lại mềm non như tổ ong, trong mỗi ô mắt tổ ong chứa đầy dầu còn có mùi thơm mê người của hành lá xắt nhỏ. Nhưng giá khá cao, bây giờ nó đã có giá 1,5 xu rồi.
Nguyên thân khi kinh tế dư dả vẫn thường xuyên ăn món này.
Sau khi chồng chết, không còn tiền mua đồ ăn cho con, vì vậy cô luôn nói với chúng rằng: "Khi đi qua quầy bán bánh vòng chiên thì phải chạy thật nhanh, nếu không hồn vía sẽ bị câu xuống chảo dầu”
Cho nên Cẩu Đản đang chuẩn bị để chạy thật nhanh qua.
“Tới đây, dì, tôi muốn mua 4 cái bánh vòng”, Tô Hướng Vãn cố ý đi tới trước quầy hàng, móc từ trong túi ra một tờ đại đoàn kết vẫy vẫy, đồng thời nháy mắt với Cẩu Đản.
Ánh mắt kia như muốn nói: “Nhìn xem, chúng ta lại có tiền rồi”
Những chiếc bánh vòng chiên dầu nóng hổi, xé ra một cái là hương thơm mềm mại ngon vô cùng. Tô Hướng Vãn bỏ ra 6 xu mua 4 chiếc, gói ba chiếc vào trong bọc, sau đó xé một chiếc, những mảnh vụn nóng rực rơi ra, đưa cho Cẩu Đản một nửa.
“Mẹ, bánh vòng chiên dầu thật ngon”, Cẩu Đản cắn một cái, lớn tiếng nói.
Đứa trẻ phấn khích, bởi vì đã lâu rồi nó không thấy mẹ mình vui vẻ và hào phóng như vậy.
Tô Hướng Vãn cũng cắn một cái, chỉ có thể nói, không có chất phụ gia nên độ dai của bột mì và mùi thơm của dầu hoà quyện vào nhau, thơm, thật là thơm.
Quay đầu nhìn Tiểu Chi Chi, cô cắn lớp vỏ ngoài, lấy một miếng thật mềm bên trong cho con bé. Đứa nhỏ một tuổi chóp chép ăn ngon đến mức cong cả môi.
***
Tác giả có lời muốn nói:
Bà Tống: Trời ạ, ta giữ được 1-2 trăm đồng rồi.
Tô Hướng Vãn: Tôi muốn đòi tiền, 500 đồng, tính cả gốc và lãi, hihi
Tác giả: Yên tâm đi, ngày mai ngay cả vốn lẫn lãi đều thuộc về Tô Hướng Vãn.