Xuyên Không Những Năm 70: Quân Tẩu Nuôi Con

Chương 78: Món lá cắt chiên

 

Xe của Lưu Tại Dã đã bám sát xe của Tống Thanh Sơn.

Bụi đất vàng bay ngập trời, trên cao từng đám mây trắng lơ lửng, Tống Thanh Sơn chạy nhanh bao nhiêu thì Lưu Tại Dã đuổi theo bấy nhiêu.

Dù sao xe nhỏ cũng tăng tốc nhanh hơn, một lúc sau, xe Lưu Tại Dã đã chạy ngang với xe Tống Thanh Sơn, thêm 2 lần chuyển số, đạp ga, bụi đất ở bánh xe bay lên mù mịt, trùm lấy Tống Thanh Sơn và Tô Hướng Vãn làm hai người ho sặc sụa.

Cứ như vậy, Lưu Tại Dã cho Tống Thanh Sơn hít bụi, Tống Thanh Sơn lại vượt qua cho hắn hít bụi.

Lúc này, trong xe không có điều hòa, nhiệt độ ngoài trời 37 38 độ, đóng cửa thì không thở được mà mở cửa sổ ra thì hít bụi.

Đến khi 2 chiếc xe chạy đến đội 7, ba người bước xuống đều đã thành thổ dân.

Triệu Ngân Sương nhìn thấy Tống Thanh Sơn, tuy rằng râu ria lởm chởm, người bẩn thỉu nhưng rõ ràng là một chàng rể tử tế, bà lập tức lấy nước cho Tống Thanh Sơn và Tô Hướng Vãn rửa ráy.

Lưu Tại Dã đáng ghét cũng một thân đầy đất, 2 ngày rồi không rửa mặt, đứng tại chỗ đá quả bóng bay vút lên trời rồi tức giận bỏ đi.

Thấy vợ chuẩn bị nấu cơm, Tống Thanh Sơn cầm mấy quả dưa leo ra, lấy bình nước quân dụng ra hứng đầy một bình để cho bọn nhỏ đang mồ hôi nhễ nhại sau khi đá bóng uống nước.

Vợ chồng phối hợp rất ăn ý, Triệu Ngân Sương thấy vậy trong lòng cũng mừng.

Nhưng bà vẫn còn lo lắng, chính là Lưu Tại Dã hai tay nhét túi quần, cứ quanh quẩn quanh đội cải tạo lao động.

“Người đó vẫn còn chưa đi, mẹ thấy không yên tâm”, bà nói.

Tô Hướng Vãn cũng thấy buồn bực trong người, theo logic, Lưu Tại Diệp trong sách bị nguyên thân hấp dẫn là bởi vì lúc đó cô rất chật vật, hắn nhịn không được mà muốn ra tay giúp đỡ. Còn bây giờ hắn biết cô có khả năng, còn có Tống Thanh Sơn bên cạnh, rốt cuộc là hắn bị sao vậy?

Đừng nói hắn bị hội chứng Stockholm, thích bị ngược đi?

“Mẹ, mẹ đừng quan tâm, hắn đói 2 ngày thì tự khắc đi thôi”, cô an ủi Triệu Ngân Sương.

Triệu Ngân Sương trong lòng cũng có tính toán riêng.

Bà lấy trong giỏ ra 2 trái dưa leo, 2 quả cà chua, lặng lẽ đi tìm Triệu Quốc Niên.

Triệu Quốc Niên bị điều từ Bắc Kinh xuống, vốn là chuyên gia tài chính tại Ngân hàng giao thông, bị đưa vào tù cải tạo lao động, sau đó chuyển đến nông trường cải tạo lao động, rồi đến làm công nhân lao động đội 7, lang bạt bên ngoài cũng được hơn 10 năm.

Vợ ông ta đã ly hôn từ lâu, hơn nữa còn gả cho thủ trưởng của ông, ngay cả họ của đứa con cũng sửa lại, không cho nhận ông là cha.

Vì thế Triệu Quốc Niên khá buồn bã.

Hơn nữa, ông vốn là phần tử trí thức, có văn hóa nhưng không có sức lực, ở đội cải tạo lao động bị loại người thô lỗ, một chữ bẻ đôi không biết như Mã Hỉ Quân khi dễ cũng là chuyện thường ngày.

Cho nên ông tránh được là tránh, những công việc nào khổ cực nhất, ví dụ như nhặt phân, ủ phân không ai muốn làm, ông đều nhận hết, mục đích chính là để tránh né Mã Hỉ Quân.

Lúc này, ông vừa chất xong một đống phân, đang ngồi trên mặt đất hít thở một cách khó khăn thì một quả dưa leo được đưa qua.

“Đồng chí Tiểu Triệu, dưa leo này hiếm có lắm, cô cất đi cho bọn trẻ ăn, đưa cho tôi làm gì?” Triệu Quốc Niên vừa thấy Triệu Ngân Sương vội vàng đẩy tay ra.

Triệu Ngân Sương cũng ngồi trực tiếp xuống ruộng, cười nói: “Con rể tôi mang đến, có đến nửa rổ dưa leo, anh ăn nhanh đi, ăn xong nhớ súc miệng cẩn thận, đừng để cho ai ngửi thấy mùi dưa leo trên người anh”

Triệu Quốc Niên cười nói được, bỗng nghe thấy tiếng bước chân thình thịch, biết là Mã Hỉ Quân đến, liền đứng dậy chạy đi.

Trong ngực Triệu Ngân Sương còn có 2 quả cà chua định đưa cho ông, thấy người đàn ông lớn tuổi, chân cẳng không còn linh hoạt, chạy như con thỏ què không thấy buồn cười mà ngược lại có chút khổ sở không giải thích được.

Mặc dù nói ở cả nông trường Bạch Dương, đội 7 có điều kiện sống rất khó khăn, nhưng trừ Mã Hỉ Quân, mọi người đều tử tế, người có tâm địa thiện lương nhất phải kể đến Triệu Quốc Niên.

Lúc lao động ông là người thường xuyên giúp đỡ bà, nhưng không hề đòi hỏi giống như Mã Hỉ Quân, hắn cho một chén đậu thì phải nói chuyện với hắn thêm vài câu hoặc phải làm gì đó với hắn.

Đương nhiên cũng có thể Triệu Quốc Niên là người thành phố, không ghét bỏ phụ nữ trung niên lao động như bà, mặc dù ông ta không có sức nhưng vẫn cố gắng giúp bà trong khả năng.

Mà không hề có tí lưu manh nào.

Triệu Ngân Sương nghe tiếng bước chân của Mã Hỉ Quân cũng
không dám ở lại, quay người bỏ chạy.

Có thức ăn, Tô Hướng Vãn còn mang bột mì đến, Tống Thanh Sơn mang đến thật nhiều rau hẹ cùng trứng gà, bà chỉ đơn giản trộn rau hẹ với bột mì thành hỗn hợp sền sệt, bắc một cái nồi lớn lên bếp, đổ bột nhão vào cho chín, để nguội rồi cắt thành từng miếng kỳ hoa, rồi lại cho vào nồi, xào với thịt heo rừng ướp muối.

“Món này gọi là gì?” có đứa nhỏ vô cùng tò mò hỏi Tô Hướng Vãn.

Tô Hướng Vãn như thường lệ, cho mỗi đứa bé một miếng tóp mỡ rồi nói: “Cái này gọi là miếng lá chiên, mềm mà ngon, về nhà bảo mẹ con làm cho ăn”

“Nhà con không có bột mì đâu dì”, đứa nhỏ l**m móng vuốt đen thui của mình.

Trong nhà cũng không có nhiều bột mì, cho dù thương cảm nhưng Tô Hướng Vãn cũng không thể nói bọn nhỏ ở lại ăn tối được.

Nhưng nếu trưởng trấn Tạ thật sự dùng phương pháp ủ phân của cô để trồng trọt, nhiều nhất chỉ 2-3 năm nữa, những đứa nhỏ này sẽ có bột mì trắng để ăn.

Tô Phú Phú mang theo mấy đứa cháu trai, lập thành một đội đá bóng trên cánh đồng lúa mạch, rất vui vẻ.

Lưu Tại Dã như cô hồn dã quỷ, đứng bên ngoài nhìn vào chằm chằm.

Tống Thanh Sơn gọi mấy đứa nhỏ lại, bẻ cho mỗi đứa một miếng dưa leo, ăn xong bọn nhỏ lại lôi nhau đi đá bóng.

Lưu Tại Dã cầm một quả dưa leo, cắn một miếng lớn, chỉ vào bọn nhỏ đang đá bóng, nói: “Bọn nó đang chơi đồ của tôi, nếu giờ tôi bắn một phát thì bọn nó còn vui vẻ được không?”

Bởi vì hắn nhân sinh bất hạnh cho nên chỉ thích phá người khác, thấy bọn trẻ con chơi vui thì muốn đập vỡ quả bóng đó.

“Hướng Vãn nhà tôi với vợ anh, Tiểu Mã gì đó, Mã Xuân Hoa, có phải rất giống nhau không?” Tống Thanh Sơn đột nhiên nói.

Lưu Tại Dã phì một tiếng: “Tống Thanh Sơn, mắt anh để sau gáy à, vợ tôi là người thành phố đàng hoàng, vợ anh chỉ là phụ nữ nông thôn, có thể so sánh với vợ tôi được sao? Có giống nhau không á, vợ anh so với một ngón chân của vợ tôi còn không bằng”

Tống Thanh Sơn nhìn Lưu Tại Dã, không nói gì nhưng sắc mặt dần dần thay đổi.

“Không có văn hóa còn th* t*c, quá mức th* t*c, quan trọng nhất là cô ta đã sinh 3 đứa con, làm sao so sánh được với vợ tôi? Thật sự, tôi nói với anh, Tống Thanh Sơn, vợ tôi là độc nhất vô nhị trên đời này”, Lưu Tại Dã ném quả dưa leo xuống đất: “Vợ anh vừa đen vừa xấu xí, nhất là cái bộ đồ xanh trên người kia đặc biệt xấu, giống như cô ta cho anh đội nón xanh (cắm sừng) vậy…”

Nếu trong lòng không có quỷ, Lưu Tại Dã sẽ không mắng tàn tệ như vậy.

Kết quả chính là, Tô Phú Phú đang đá bóng cùng bọn nhỏ, đột nhiên thấy Lưu Tại Dã vốn đang đứng xem bỗng nhiên kêu lên thảm thiết.

Sau đó không biết bị ai kéo ra phía sau đống cỏ khô.

Mấy đứa nhỏ ôm quả bóng chạy ra phía sau đống cỏ, thấy Tống Thanh Sơn đang giơ nắm đấm đặc biệt rắn chắc của mình đấm từng nhát vào bụng Lưu Tại Dã.

“Tôi đi ngay bây giờ, đi ngay luôn đây, Tống Thanh Sơn, về huyện Thanh Thuỷ rồi chúng ta tính toán lại với nhau”, Lưu Tại Dã chống tay định ngồi dậy từ đống cỏ khô nhưng mấy lần vẫn không ngồi lên được, đành phải gọi Tống Thanh Sơn kéo dậy.

Dĩ nhiên, hùng hùng hổ hổ giật đám cỏ khô bám trên đầu, Lưu Tại Dã lần này thật sự triệt để rời khỏi thị trấn Bạch Dương.

Tống Thanh Sơn chỉ ở nhà ăn một chén lá chiên xào, tắm một cái rồi vội vã lên xe chở hàng đến công trường xây dựng của Cục Xây dựng số 1.

Dĩ nhiên theo suy nghĩ của hắn, nếu Lưu Tại Dã lần này không đi thì hắn bị điên rồi, dẫu sao hắn ta cũng đã mắng Tô Hướng Vãn không ra cái gì rồi.

Buổi tối, theo thường lệ, phải ra ngoài giải nhiệt một lúc.

Tô Hướng Vãn cũng đang nhàn rỗi, thấy một đám phụ nữ ngồi ở đó thì tranh thủ nói với họ vào mùa đông nên trồng dược liệu gì để mùa xuân năm sau bán đi lấy tiền.

Tống Thanh Sơn mang về hai trái dưa lớn là thứ có giá trị nhất, Tô Hướng Vãn cầm lên ước lượng, mỗi quả phải nặng ít nhất 20 cân.
Đoán chừng chỉ ngày mai, ngày mốt là họ phải đi.

Tô Hướng Vãn dứt khoát bổ một quả dưa, mời bà con láng giềng cùng ăn.

Hàng xóm xung quanh cũng là đến từ khắp mọi nơi trong nước, đoán chừng Triệu Ngân Sương cũng sẽ đi nên vây quanh bà nói chuyện phiếm.

Những người lớn không nỡ ăn dưa, đưa cho bọn trẻ con ăn hết phần thịt dưa, còn mình thì gặm cái cùi còn sót lại.

Cô định mang cho Lưu Tại Dã một miếng, nhưng tìm khắp nơi không thấy hắn đâu, ra cửa cung tiêu xã thì chiếc xe jeep đã đi từ lâu.

Hiển nhiên, muỗi ở đây còn to hơn cả hạt lúa mì, cuối cùng cũng hù cho tra nam bỏ chạy.

“Dì dì, con trai dì đánh nhau rồi”, đột nhiên một đứa bé chạy tới kêu lên.

Tô Hướng Vãn vừa nghe, theo bản năng hỏi: “Có phải là đứa lớn nhất không?”

Đứa mà cô phải lo nhiều nhất chính là Lý Thừa Trạch.

Mặc dù Đại Thanh đã sớm diệt vong, thập bát gia thổ ty Hải Tây cũng đã trở thành quá khứ từ lâu, nhưng Tô Hướng Vãn sợ Lý Thừa Trạch không biết trời cao đất rộng, ở đây tuyên bố mình là hậu duệ của thập bát gia thổ ty, cái đó sẽ đẩy nó vào chỗ chết.

Kết quả, đứa trẻ kia nói: “Là Tống Đông Hải, nó bẻ gãy xương đứa kia rồi”

Cái gì?

Lư Đản?

Nó không phải là đứa mà cô ít lo nhất sao?

Lúc Tô Hướng Vãn chạy tới ruộng lúa mì, chỉ thấy Mã Hỉ Quân đang đánh nhau với Lư Đản.

Người xem đứng vây chặt xung quanh, mặt Mã Hỉ Quân đen như đáy nồi, vóc người cao lớn, cầm cây gậy trong tay hùng hùng hổ hổ: “Con mẹ nó, tiểu tạp chủng từ đâu tới dám đánh con trai tao, nhìn xem tao đánh một gậy mày có chết không”

Trong tay Lư Đản cũng có một cái gậy, nhưng thằng bé rất nhanh nhẹn, cứ chạy vòng quanh vờn Mã Hỉ Quân nhưng không chạy xa, rõ ràng đang nhử Mã Hỉ Quân đánh nhau với mình.

Lúc này Mã Hỉ Quân vẫn đang mắng: “Đồ đàn bà phóng túng sinh ra đứa con mất nết, hôm nay nhất định tao phải đánh mày”

Ngay lúc này đột nhiên Lư Đản quất ra một gậy, đập vào sống mũi Mã Hỉ Quân.

Phải biết, sống mũi là chỗ đau nhất trong cơ thể.

Vừa quất gậy xuống, Lư Đản vừa rống lên: “Có bản lãnh tới đánh tôi đi, đừng có động đến mẹ tôi”

Mã Hỉ Quân sức lớn, vừa rồi còn cố ý không ra sức, lúc này bị ăn một gậy nên bực tức, không thèm để ý đến cái gậy của Lư Đản, trực tiếp lao tới.

“Mã Hỉ Quân, anh dám đánh trẻ con à?” Tô Hướng Vãn hét lên chói tai, ý định là bảo vệ Lư Đản, ai ngờ Mã Hỉ Quân uống say, vừa nghe thấy giọng đàn bà thì không đánh Lư Đản nữa, xách gậy vội lao về hướng Tô Hướng Vãn.

Khi hắn lao gậy về phía cô, Tô Hướng Vãn theo bản năng né tránh, không ngờ Triệu Ngân Sương đứng đằng sau, bị cây gậy đập vào mặt.

Tô Hướng Vãn vốn nóng tính, nhất thời bốc hoả, xách gậy xông tới.

“Hướng Vãn, Vãn Vãn, người đó không thể đánh, đừng đánh, chúng ta không chọc được vào đâu” Triệu Ngân Sương kéo tay Tô Hướng Vãn,

Người này là một kẻ bạo lực, trong sách nói, Triệu Ngân Sương cuối cùng bị hắn đánh chết.

Tô Hướng Vãn dù muốn hay không vẫn cầm gậy xông tới.

...

Lưu Tại Dã lần này thực sự rời đi.

Tuy nhiên, hắn lái xe đến huyện thành Hải Tây, tìm một nhà hàng quốc doanh, gọi một bàn đồ ăn cùng một chai nước ngọt, vui vẻ uống một ngụm lớn, lẩm bẩm: “Chỉ là món lá chiên xào mà thôi, có gì đâu, Lưu Tại Dã ta hôm nay ăn cả một bàn tiệc, thèm gì cơm của bọn họ”

Nhưng một mình ngồi ăn cơm cũng chẳng có mùi vị gì.

Hắn uống nước ngọt, không hiểu tại sao lại có cảm giác say.

Ngồi suy nghĩ một chút, đột nhiên phát hiện mình đã 30 tuổi, không vợ không con, một đời cứ ảm đạm như vậy trôi qua.

Cho nên mặc dù gọi một bàn thức ăn, Lưu Tại Dã cũng chỉ ăn được mấy miếng, uống bát canh dê mà thôi.

Vốn đổ đầy xăng xong hắn sẽ lái xe về tỉnh thành, nhưng khi ngồi lên xe, tay lái của hắn lại quay về hướng thị trấn Bạch Dương.

Lúc này, Lưu Tại Dã đang tự mình an ủi: Coi như đi đường vòng, lượn qua xem một cái là được.

Ai ngờ hắn vừa đi tới đường vào đội 7 thì thấy một đám người đang quây lại đánh nhau.

Dừng xe, Lưu Tại Dã nhảy xuống, thấy trong ruộng lúa mì, Tô Hướng Vãn cầm gậy cùng đám Lý Thừa Trạch, Tô Phú Phú cùng Lư Đản, Cẩu Đản đang đánh một tên cao to l* m*ng.

Lúc ấy hắn không hề nghĩ ngợi, rút súng bắn một phát lên trời, hét to: “Ai con mẹ nó đánh người?”

Nghe tiếng súng, bọn trẻ dừng cả lại, chỉ có Tô Hướng Vãn vẫn xông tới.

Tay của Mã Hỉ Quân cũng không chậm hơn Tô Hướng Vãn, cô đánh hắn một cái thì hắn đánh cô 3 cái.

Nhưng Tô Hướng Vãn đánh cho hả giận nên vẫn xông tới.

Mã Hỉ Quân đánh một phụ nữ đương nhiên là dễ hơn nhiều, nhưng hắn vừa tóm lấy Tô Hướng Vãn định ném xuống đất thì khẩu súng đã dí vào đầu hắn.

...

“Có chuyện gì xảy ra?” sau khi trói Mã Hỉ Quân lại, Lưu Tại Dã hỏi Tô Hướng Vãn.

Tô Hướng Vãn hỏi Lư Đản: "Nói cho mẹ biết tại sao con đánh người?"

Lư Đản không nói gì.

“Trẻ con đánh nhau, người lớn như cô xông vào làm gì?” Lưu Tại Dã thật ra cũng có lòng tốt, dù sao một người đàn ông cao to như Mã Hỉ Quân, đánh nhau với 3-4 người khác là bình thường, huống chi cô chỉ là một phụ nữ với mấy đứa trẻ con.

Tô Phú Phú bị đánh nhiều nhất, trên người toàn là vết thương do gậy đánh.

Tô Hướng Vãn cắn miếng dưa hấu, hung tợn nói: “Người khác khi dễ con tôi, loại chuyện này còn phải cân nhắc xem có đánh được không à? Không đánh được cũng phải đánh”

“Chẳng lẽ không phải con trai mày đánh con trai tao trước à?” Mã Hỉ Quân bị Lưu Tại Dã trói, tức giận nói.

Con trai hắn khoảng 10 tuổi, cao to mập mạp, đang dụi mắt khóc: “Đúng vậy, Tống Đông Hải vô duyên vô cớ đánh tôi, ba tôi mới đánh nó”

Lư Đản đột nhiên đứng dậy, đi từng bước đến trước mặt thằng bé kia, giơ tay tát một phát, không ai kịp ngăn cản.

“Mày nói mẹ tao là bán thân” Lư Đản gầm lên, sau đó là liên tiếp một trận đấm đá.

Vốn là đại ca hiền hậu nhất, thành thật nhất, có khí chất nhất, Tống Đông Hải, giờ phút này mặt mũi dữ tợn lộ ra vẻ hung ác, mơ hồ, Tô Hướng Vãn nhớ lại lần đầu tiên nhìn thấy dáng vẻ nổi giận của Cẩu Đản.

Với đứa nhỏ này muốn làm gì cũng được, nhưng tuyệt nhiên không thể mắng chửi mẹ nó. 

 

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn