Tối hôm đó, trên chiếc giường chen chúc đầy ắp trẻ con.
Tô Hướng Vãn đại khái hỏi một chút tình hình của thị trấn Bạch Dương.
Theo lời Triệu Ngân Sương, trưởng trấn họ Tạ, là người địa phương, trong đội sản xuất khá hung dữ nhưng vẫn là người trung hậu trung thành, mặc dù nói địa phương này như địa ngục nhưng với những người phải cải tạo lao động ở đây, ông ta khá tốt.
Tô Phú Phú cùng Triệu Ngân Sương không dám về huyện Thanh Thuỷ vì sợ thành phần gia đình gây bất lợi cho chị em nhà họ Tô.
Nhưng nghe nói bây giờ Tô Hướng Vãn là phụ trách Liên đoàn phụ nữ huyện, Triệu Ngân Sương có chút động tâm: “Như thế tức là tình hình bên huyện Thanh Thuỷ cũng đã khá tốt rồi?”
"Cả chủ tịch huyện và bí thư đều tập trung vào sản xuất và kinh tế. Hơn nữa, Tào Kim Vương, người từng nhắm vào chúng ta nhiều nhất, đã bị chính quyền tỉnh bắt và xử bắn. Mẹ không cần phải lo lắng về điều này." Tô Hướng Vãn nói.
Triệu Ngân Sương ôm Chi Chi mềm mại trong lòng, chiếc giường đất nhỏ chỉ rộng khoảng 1 mét, mùa hè trời nóng, chen chúc nhau đến mức khó thở: “Vậy chúng ta quay về à? Nhưng nhỡ trưởng trấn không chịu trả hộ khẩu thì sao?”
Bà lo ngại về hộ khẩu của mình.
Tô Hướng Vãn nói: “Mẹ, cái này con sẽ nghĩ biện pháp”
“Đúng rồi mẹ, ở đây không phải có một thanh niên trí thức tên Cốc Nam sao? Vừa rồi con nghe nói vì gây gổ gì đó mà bị đưa xuống đội 12, đã xảy ra chuyện gì vậy?” đột nhiên nhớ tới em họ Tô Tiểu Nam xuyên không tới, Tô Hướng Vãn lại hỏi.
Triệu Ngân Sương không lên tiếng, Tô Phú Phú nằm bên ngoài nói vọng vào: “Cái này không thể trách Mã Hỉ Quân, đó là do Cốc Nam tự làm tự chịu”
Hoá ra sau khi Cốc Nam đến nông trường Bạch Dương, không những không chịu cải tạo lao động như những người khác mà còn cố gắng tranh thủ, lợi dụng mọi cơ hội kiếm cho một một chút tiền lương và phúc lợi.
Một lần, cô ta ra chợ, không biết trò chuyện với một người đồng hương thế nào, vốn dĩ 3 xu một cân cà rốt, đồng hương đó lại bán cho cô ta 10 cân có 1 đồng.
Dĩ nhiên, đồng hương đó không biết tính toán, bị cô ta lừa thì làm loạn lên.
Lúc này cô ta tìm được Mã Hỉ Quân, đưa cho Mã Hỉ Quân 1 cân cà rốt để hắn đuổi người đồng hương kia đi.
Một lần khác, bởi vì cô ta viết chữ tuyên truyền tốt, trên xã để cho cô ta làm trong đội tuyên truyền văn hoá, kết quả ngày nào cô ta cũng đòi bột mịn, kêu là để làm hồ dán khẩu hiệu.
Một tháng, trưởng trấn Tạ bớt của mọi người 20kg bột mịn đưa cho cô ta, quá nhiều đi.
Nhưng có một ngày Mã Hỉ Quân bắt được, cô ta không dùng làm hồ dán mà hàng ngày dùng bột mịn làm bánh chiên cho mình ăn.
Mã Hỉ Quân là người đầu tiên phát hiện ra chuyện này.
Hắn định lợi dụng yếu điểm này để uy h**p, đòi quan hệ với Cốc Nam.
Cốc Nam chỉ là một cô gái, làm sao chịu quan hệ với một tên đã 40 50 tuổi?
Vì thế, trong cơn nóng giận, Mã Hỉ Quân đã đi tố cáo Cốc Nam.
Sau đó trên trấn quyết định điều cô ta đến đội 12.
“Thật ra thì Cốc Nam giở những trò đó phải nói là rất thông minh, những lỗi phạm phải cũng không nghiêm trọng gì, nhưng lúc tất cả mọi người đều nghèo, cô ta lại giở trò như thế, hơn nữa cái đồ Mã Hỉ Quân kia lòng dạ đen tối độc ác, nghe nói hắn còn từng đánh chết vợ, Cốc Nam làm sao lại chọc vào hắn, chúng ta có muốn giúp cũng đánh chịu”, Tô Phú Phú thở dài.
Tô Hướng Vãn chỉ nói một câu tự làm tự chịu rồi nhắm mắt lại.
Trên đời này luôn có những người thích lừa gạt người khác, dùng một số thủ đoạn để mình được sống tốt hơn.
Nhưng lão tổ tông đã từng dạy: thua thiệt là phúc.
Chỉ tiếc Tô Tiểu Nam chắc phải lâu lắm nữa mới hiểu được đạo lý này.
Khi đã rơi xuống tầng thấp nhất của xã hội này mà cô ta vẫn không hiểu ra đạo lý đó, không biết cách kiềm chế bản thân, nỗ lực để đổi lấy tương lai, vậy thì đáng đời. Đổi được một ít tiện nghi, cô ta phải trả cái giá lớn hơn, nếu lợi dụng thêm lần nữa, cô ta mất càng nhiều hơn.
Trên giường đất nhỏ bên cạnh, mấy đứa con trai nằm chen chúc với Tô Phú Phú, chọc nhau không chịu ngủ, Tô Hướng Vãn phải kêu lên 3 4 lần mới im.
Lưu Tại Dã dựa trên xe jeep, dưới ánh trăng sáng như ban ngày, hắn hút thuốc đầy suy tư, nghĩ cách làm thế nào để chuyển được hộ khẩu của mẹ con Triệu Ngân Sương ra khỏi chỗ này.
Ở Hải Tây trồng trọt không tốt, như dân ở đây nói, mùa đông có thể làm đông lạnh cả phân, mùa hè thì muỗi to hơn lúa mì. Một con muỗi chích mà Lưu Tại Dã nổi u cục đầy người, đập một phát ra toàn máu.
Xa xa còn có tiếng sói tru, Lưu Tại Dã nằm trên chiếc ghế chật chội trong xe, rõ ràng không có con muỗi nào mà Lưu Tại Dã lại tự tát mình một cái: “Lưu Tại Dã, mày muốn ăn đòn à?”
Rõ ràng là vợ của Tống Thanh Sơn, hắn vì cái gì mà lại cứ để tâm như vậy?
Hắn nằm không yên, bò dậy ngồi dựa vào tay lái một lúc, rồi lại nằm xuống.
Dù sao hình dáng bên ngoài cũng giống vợ hắn, vì vợ mình, hắn không thể để người phụ nữ đó bị người ngoài khi dễ.
Nếu có ai khi dễ cô, thì chỉ có hắn mới có quyền, ai bảo cô giống vợ hắn đến như thế?
Thật là khó ưa, nhưng lại khiến hắn không thể căm ghét được.
Lưu Tại Dã không tin, ngày mai không có hắn, Tô Hướng Vãn có thể lấy được hộ khẩu của hai người đi khỏi được cái nơi quản chế và giam giữ nghiêm ngặt này.
Sáng hôm sau thức dậy, hắn chỉ uống một chút nước lạnh, ngửi thấy mùi thức ăn trong đội, hắn chạy đến cung tiêu xã mua hai cái bánh hạch đào trông như đã được cất từ nửa năm trước, ăn cùng với nước lạnh.
Thấy Tô Hướng Vãn bước ra, Lưu Tại Dã bấm còi inh ỏi: “Đồng chí Tiểu Tô, cô định vào thị trấn đúng không, để tôi lái xe đưa cô đi. Mặt trời lớn như vậy, chờ đến lúc cô lên trấn, người sẽ bị sấy như miếng thịt khô, không tin cô nhìn xem?” vừa nói Lưu Tại Dã vừa cầm ô xuống xe.
Tô Hướng Vãn cũng cầm ô, bung dù ra nói: “Không cần, tôi tự đi được, nhưng Lưu Tại Dã, không phải hôm qua anh nói sẽ đi sao? Sao còn ở đây vậy?”
“Bởi vì tôi không tin cô có biện pháp thuyết phục trưởng trấn, tóm lại cô vẫn phải cầu xin tôi”, cổ áo Lưu Tại Dã đã đen một vành.
Tô Hướng Vãn cười một tiếng, che dù đi.
Bởi vì khu vực này ở quá xa nên có những chặng xe lửa ngắn ở đây. Trạm xe lửa cách đây khoảng 1 dặm, ngồi theo xe lửa chở than, đi đến điểm tiếp theo chính là thị trấn Bạch Dương.
Tô Hướng Vãn đi bộ đến trạm, bám theo xe lửa chở than, lúc đến thị trấn Bạch Dương đã thấy tên âm hồn bất tán Lưu Tại Dã lái xe jeep đứng bên ngoài uỷ ban thị trấn.
Nhưng cô vẫn như cũ không để ý đến hắn, đi thẳng vào sân.
Trụ sở chính quyền thị trấn Bạch Dương khá đẹp, có 5 gian nhà đất, đó là văn phòng của trưởng trấn, phó trưởng trấn, thư ký, phó thư ký và phòng họp.
Tô Hướng Vãn trực tiếp gõ cửa phòng trưởng trấn Tạ, quả thật trưởng trấn Tạ là người đàn ông hơn 60 tuổi, gầy nhưng rất tinh anh, mặt như quả hạch đào.
“Vị nữ đồng chí này là?”
“Xin chào trưởng trấn Tạ, tôi từng là bí thư chi bộ thôn Tiểu Tống, sau đó làm cán bộ tuyên truyền ở xã Tân Hưng, huyện Thanh Thuỷ, Tần Châu. Bây giờ tôi là phụ trách Liên đoàn phụ nữ huyện, tôi tên Tô Hướng Vãn”, cô vừa bắt tay vừa nói.
“Phụ trách Liên đoàn phụ nữ huyện Thanh Thuỷ? Còn trẻ như vậy sao?” trưởng trấn Tạ đứng lên bắt tay cô.
Tô Hướng Vãn cười nói: “Dạ”
Sau đó, cô lấy từ trong túi ra tờ báo của tỉnh, bên trên đó có tựa đề: “Trung Hoa có Đại trại, Tần Châu có thôn Tiểu Tống”, chỉ vào đó nói: “Đây, tôi từng là bí thư chi bộ thôn Tiểu Tống”
Đã gần một năm kể từ khi thôn Tiểu Tống được đưa tin trên báo, nhưng Tô Hướng Vãn vẫn giữ thái độ khiêm tốn và không bao giờ công khai.
Vừa vặn trưởng trấn Tạ cũng có tờ báo này.
Ông ta lật tờ báo ra, chỉ vào chỗ đánh dấu bằng bút, nói: “Phương pháp ủ phân lên men nhiệt độ cao là của cô à?”
“Đúng vậy”, Tô Hướng Vãn nói.
Thật ra cái này không tính là phát minh của cô, nhưng dù sao trong tương lai, công nghệ phân bón không thể tách rời quá trình lên men nhiệt độ cao. Những gì Tô Hướng Vãn làm chỉ là cơ bản nhất, nhưng bây giờ cô chỉ có thể nói vậy để trưởng trấn Tạ có ấn tượng tốt về cô.
“Cô đến chỗ chúng tôi là để làm gì? Tỉnh phái đến tuyên truyền sao?”
Trưởng trấn Tạ thật không nghĩ ra, bí thư chi bộ của một thôn sản xuất tiên tiến lại là một người trẻ như vậy.
Tô Hướng Vãn thấy ông kéo ghế băng ra liền ngồi xuống.
Trưởng trấn Tạ còn đích thân rót cho cô một chén trà. Ở Hải Tây, trà là món đặc biệt, dù chỉ là vụn trà vẩn đục, nước vàng khè nhưng đây cũng là thành ý cao nhất của vị trưởng trấn này.
“Tôi thấy ở đây chúng ta cũng đang thực hiện ủ phân hoá học, nhưng tại sao tất cả phân lại chất đống trên đồng ruộng?” Tô Hướng Vãn hỏi thẳng vào vấn đề.
Trưởng trấn Tạ nói: “Đây là biện pháp cũ của chúng tôi, đem phân bón vào đất thật sớm, tháng sau khi gieo lúa mì thì sẽ mở ra”
"Ủ phân không phải là việc phân bón được chất đống cao như thế nào, mà là về quá trình lên men ở nhiệt độ cao. Ví dụ, như rải phân trâu, phân ngựa, phân lừa trên mặt đất, chỉ có một phần giá trị dinh dưỡng cho cây trồng. Nhưng trưởng trấn Tạ nhìn xem, Hải Tây của chúng ta có ánh nắng mặt trời tốt như vậy, nóng như vậy, nếu mọi người tìm một chỗ mát, đào một cái hố to rồi cho tất cả phân vào trong đó, bịt kín lại, nó sẽ lên men ở nhiệt độ cao. Cũng vẫn là phân bón đó, nhưng khi bón trên mặt đất, nó có thể tạo ra giá trị dinh dưỡng gấp mười lần, cái đó mới gọi là ủ phân”, Tô Hướng Vãn nói.
Trưởng trấn Tạ vẫn chưa hiểu lắm, dẫu sao 2 chữ ủ phân này, là họ đọc thế nào làm như thế, chẳng phải đem phân chất thành đống hay sao?
Vì thế, Tô Hướng Vãn lấy cuốn sổ trên bàn làm việc của trưởng trấn Tạ, bắt đầu viết cách ủ phân cơ bản, vừa viết cô vừa nói về tầm quan trọng của việc ủ phân, rồi khi đào hố ủ phân cần chú ý tác hại của khí mê tan với cơ thể, rất tỉ mỉ và chi tiết.
Sau đó, cô đem việc trồng dược liệu thuốc bắc ở thôn Tiểu Tống nói một lần nữa.
Trưởng trấn Tạ vừa nghe vừa gật đầu liên tục, thiếu điều vỗ tay: “Chúng tôi vẫn phải luôn nhìn ông trời để có miếng ăn, vẫn là những người trẻ như các cô có cách, ngày mai tôi sẽ đến nông trường để bàn về việc ủ phân”
Cái này không chỉ đơn giản là đạo nghĩa, Tô Hướng Vãn trước mắt đã thuyết phục được trưởng trấn Tạ.
Nhưng trưởng trấn Tạ vẫn không biết vì sao Tô Hướng Vãn lại đến đây.
Tô Hướng Vãn nói thật: “Mẹ tôi là Triệu Ngân Sương, em trai Tô Phú Phú đều tự nguyện chuyển hộ khẩu đến nơi này để lao động sửa đổi tư tưởng, nâng cao phẩm chất xã viên, tôi tới đây thăm người thân”
Trưởng trấn Tạ ồ một tiếng, nhìn Tô Hướng Vãn.
“Đúng như vậy, trưởng trấn Tạ, bây giờ tôi muốn đưa hộ khẩu của mẹ và em trai tôi về huyện Thanh Thuỷ. Dù sao lúc đầu bọn họ cũng chủ động tách hộ, tới đây cải tạo lao động. Nhiều năm như vậy, bọn họ cảm thấy bất luận từ tư tưởng phẩm cách đến tinh thần, đã hoàn toàn cải tạo thành người dân lao động. Ông thử xem có cách nào giúp tôi được không?”
Điểm mấu chốt trong thương lượng, là không cần biết đối phương đang nghĩ gì, cứ đẩy vấn đề cho đối phương, để đối phương đi theo hướng của mình.
Quả nhiên trưởng trấn Tạ suy nghĩ: “Cô chờ hai ngày, để tôi suy nghĩ kỹ nhé?”
Hiển nhiên chuyện này trong tầm tay, nhưng trưởng trấn Tạ không dám cho Tô Hướng Vãn một câu trả lời chính xác ngay lập tức.
“Vậy cứ làm thế đi, tôi cầm chỗ viết quy phạm này về chỉnh trang lại, nhất định viết thành sổ tay hướng dẫn thực hiện cho nông dân ở đây. Trưởng trấn Tạ nghĩ biện pháp rồi báo cho tôi nhé, được không?” Tô Hướng Vãn dĩ nhiên không thấy thỏ không thả chim ưng.
Phần kỹ thuật này của cô, cho dù trưởng trấn Tạ có nắm được bao nhiêu, nếu thật muốn lấy tất cả tài liệu của cô, thì phải giúp cô đã.
Từ trong trụ sở đi ra, bên ngoài ngay cả mặt đất cũng đang bốc khói.
Trên đường chân trời, có thể nhìn thấy từng cuộn hơi nóng bay lên.
Nhưng Tô Hướng Vãn cảm thấy bụng đau quặn, rất khó chịu.
Cô ôm bụng chạy đến nhà vệ sinh, vừa bước chân vào lại vội nhao ra vì cái mùi trong đó quá khủng khiếp.
“Đây thực sự là cô sao, Tô Hướng Vãn?” Âm hồn bất tán Lưu Tại Dã vẫn đứng bên ngoài.
Hắn đã nghe được hết toàn bộ câu chuyện, không nói đến chuyện mở rộng tầm mắt mà hắn hoàn toàn không bao giờ nghĩ được rằng, nữ đồng chí này chẳng những biết lên men ở nhiệt độ cao mà còn biết về hoá học, dù sao phản ứng phân bón chính là phản ứng hoá học.
Tô Hướng Vãn bụng khó chịu, lại không muốn ngồi xe của Lưu Tại Dã, bước ra ngoài vẫn thấy hắn đi theo mình, dứt khoát quay đầu lại nói: “Lưu Tại Dã, cho dù là Đại Sơn nhà tôi, thấy tôi trừng mắt như vậy thì nó cũng sẽ biết điều mà biến đi”
“Thuỷ thổ không hợp là sẽ đau bụng, chỗ này cũng có trạm y tế nhưng tất cả thuốc men đều đã quá hạn. Tô Hướng Vãn, cô có thể cầu xin tôi một chút, tôi có thuốc này”, Lưu Tại Dã không quan tâm, nói.
Tô Hướng Vãn ôm bụng quay đầu tức giận trừng mắt nhìn Lưu Tại Dã một cái.
Cô chạy đến trạm y tế, tìm được nhà vệ sinh sạch sẽ một chút, giải quyết vấn đề đau bụng.
Nhưng lúc cô đến nhà thuốc của trạm y tế mới phát hiện, thuốc đau bụng ở đây chỉ có 2 loại ô môi và phục linh, tất cả đều đã hết hạn.
“Đồng chí, thuốc này hết hạn 3 năm rồi, người dân ở đây không mắc bệnh sao?” Tô Hướng Vãn hỏi.
Thầy thuốc chân đất nói: “Người dân ở đây không bị bệnh, nếu bị bệnh thì muốn chết, không cần thuốc”
Tô Hướng Vãn bước ra cửa trạm y tế, nhìn xuống mặt đất như đang nóng chảy, suy nghĩ xem có nên ngồi xe Lưu Tại Dã về không thì thấy xa xa có một xe chở hàng Đông Phương Hồng lớn, đằng trước là một người lính cắt tóc húi cua, mặc áo sơ mi trắng, chiếc xe gần như bay lên, phun ra một luồng khói vàng rực.
Tô Hướng Vãn vẫn chưa nhận ra được người này là ai, thấy chiếc xe chạy ngang qua thì đột nhiên dừng lại, quay ngược trở lại.
Cửa sổ mở rộng, Tống Thanh Sơn gác tay lên cửa sổ hỏi: “Vị nữ đồng chí vừa đẹp vừa tài giỏi này định đi đâu?”
Tô Hướng Vãn vừa tức giận vừa buồn cười, chờ hắn nhảy xuống xe, đỡ cô lên ngồi ở ghế phụ mới nói: “Anh mà không tới là tôi chạy đi cùng chó sói”
“Cái gì mà chó sói? Tối hôm qua mọi người gặp chó sói à?” Tống Thanh Sơn nhấn ga, trực tiếp đem Lưu Tại Dã và xe jeep chìm trong bụi đất vàng rực.
Tô Hướng Vãn biết đây đích thị là tên đầu gỗ, dứt khoát không nói giỡn nữa.
“Em chạy lên trấn làm gì? Sao xe của Lưu Tại Dã cứ chạy phía sau vậy?” Tống Thanh Sơn lại hỏi.
Tô Hướng Vãn nói: “Tôi chuẩn bị chuyển hộ khẩu cho mẹ và Phú Phú, cũng gần xong rồi”
Tống Thanh Sơn lái xe, không khỏi nhìn cô một cái: “Tô Hướng Vãn, có lúc tôi cảm thấy em như một yêu tinh, bất kể chuyện khó khăn đến đâu, vào tay em dường như đều trở nên dễ dàng?”
“Mọi việc đều có biện pháp, mà tôi đặc biệt lại là người có chủ ý”, Tô Hướng Vãn cười nói.
Cô ngửi thấy mùi thơm, nhìn lại phía sau liền vui vẻ: “Ở đâu ra dưa leo vậy? Trời nóng như vậy mà nhìn rất tươi”
"Người của Cục Công trình Xây dựng số 1 tự trồng, còn có cà chua nữa. Rất ngọt. Tôi nghĩ nhất định em sẽ thích." Tống Thanh Sơn nói.
Tô Hướng Vãn lấy một quả dưa leo ở trong giỏ phía sau ra, cắn một miếng, chỉ có thể nói, đời này chưa từng ăn quả dưa leo nào ngon ngọt như vậy.
“Mau ăn đi, sao không ăn nữa?” Tống Thanh Sơn nhìn còn vội vàng hơn Tô Hướng Vãn: “Trên đường ăn nhiều một chút, về đến nhà mấy tiểu tử kia lao vào ăn thì em chẳng còn được mấy đâu”
“Đau bụng”, Tô Hướng Vãn cau mày nói: “Tôi đoán là không hợp thuỷ thổ”
Tống Thanh Sơn vừa lái xe vừa lấy trong cốp xe ra một lọ thuốc, nói: “Mau uống đi, đây là thuốc đau bụng”
“Ô được đó, anh lấy thuốc đâu ra vậy?” Tô Hướng Vãn hỏi.
Tống Thanh Sơn nói: "Tôi hỏi những người ở Cục Công trình Xây dựng số 1, cũng biết em không hợp thuỷ thổ, chắc chắn sẽ đau bụng."
Dĩ nhiên hắn sẽ không nói suốt cả đêm qua hắn ở trong núi, không ngủ cả đêm để khảo sát địa hình, tính toán lượng thuốc nổ cần dùng, hướng chôn, đến lúc này chưa ăn một miếng cơm hay một ngụm nước nào. Công việc tạm nghỉ, mọi người không chịu được nữa, tìm chỗ nằm ngủ, còn hắn chạy ra ngoài tìm vợ.
Chó sói ở đâu chứ?
Tống Thanh Sơn quay đầu, nhìn thấy Lưu Tại Dã ngồi trên xe jeep phủ đầy bụi, không còn tinh thần sáng láng như hôm trước.
Tống Thanh Sơn tự nhiên thấy lạnh sau lưng, Tô Hướng Vãn một mực nói chó sói, không phải là tên này đấy chứ?
Hắn đột nhiên nhớ ra, vợ Lưu Tại Dã với vợ hắn thật giống nhau, chẳng phải quá trùng hợp à?