“Bác, bác có biết nhà của Triệu Ngân Sương ở đâu không?” Tô Hướng Vãn hỏi người trước mặt.
Triệu Quốc Niên thấy người hỏi mình là một đồng chí nữ rất trẻ, vội vàng khoác chiếc áo rách rưới của mình vào, ngẩng đầu nhìn Tô Hướng Vãn hồi lâu: “Cô là con gái của Triệu Ngân Sương phải không?”
“Dạ đúng rồi, bác biết mẹ tôi?”
“Tôi biết, tôi biết”, người này đứng lên, vỗ đất bám ở mông.
“Bác họ gì ạ?” Tô Hướng Vãn lại hỏi.
Triệu Quốc Niên dừng lại, xoay người nói: “Họ Triệu, tên Quốc Niên, gọi tôi một tiếng bác là được rồi”
“Bác Triệu đã tới đây bao nhiêu năm rồi, có tính quay về Bắc Kinh không?” Tô Hướng Vãn nghe đúng là Triệu Quốc Niên liền bắt chuyện. Tương lai ông là người giàu nhất nước, ai biết được lúc này lại ngồi đây bắt rận.
Triệu Quốc Niên nói: “Tôi đi nhiều nơi rồi, ở đây đã được 6 năm”
Tô Hướng Vãn dẫn theo đám trẻ dẫm chân lên đất, bàn chân chìm vào lớp cát mỏng mềm.
Huyện Thanh Thủy dù sao cũng non xanh nước biếc, thôn Tiểu Tống cũng đẹp như một bức tranh.
Lần đầu tiên bọn nhỏ thấy một nơi như thế này, chưa nói đến nghèo khổ, mà khắp nơi đều là đất cát vàng, đi một lúc, mặt đứa nào cũng bám đầy bụi.
Triệu Ngân Sương tuy rằng đã 42 tuổi, nhưng sinh được cô con gái đẹp như Tô Hướng Vãn thì bản thân bà cũng rất ưa nhìn, dù đã phơi nắng ở đây 4 năm, bà vẫn là một trong những người phụ nữ trắng trẻo nhất Hải Tây.
Nông trường cải tạo lao động cũng sống theo hộ gia đình, nhưng mỗi nhà chỉ có 1 gian, bước vào cửa là cái giường đất, trên giường Phú Phú ngủ một bên, bà ngủ một bên, ở giữa được ngăn bằng một hàng gạch nhỏ, đây chính là nhà của bà.
Hôm nay bà suýt nữa thì nhận chén đậu xám của Mã Hỉ Quân, bị thằng con mắng cho một trận, ngay cả chén bột ngô ăn sáng cũng không uống, tức giận bỏ đi.
Triệu Ngân Sương đang nghĩ có nên uống một chai thuốc chuột cho chết luôn đi không.
Trong nhà cái gì cũng thiếu, chỉ không thiếu thuốc chuột.
Đang lúc nghĩ ngợi lung tung, bên ngoài chợt có tiếng cười.
Lẫn trong đó có tiếng cười của một cô gái, nghe qua rất giống giọng con gái lớn Tô Hướng Vãn của bà.
“Hướng Vãn?”
“Mẹ?” Tô Hướng Vãn cũng không ngờ khi nhìn thấy mẹ ruột của nguyên thân, cô lại kích động như vậy, ôm chặt Triệu Ngân Sương, thiếu chút nữa thì nhảy lên.
Triệu Ngân Sương nhìn thấy ba đứa trẻ đứng sau, nhất thời không nhận được ra đứa nào, ôm chầm lấy Lý Thừa Trạch nói: “Đây là Lư Đản à, đã cao thế này rồi?”
“Đây là con nuôi của con, đây mới là Lư Đản, Cẩu Đản, đây là Chi Chi, mẹ, mẹ chưa nhìn thấy nó”, Tô Hướng Vãn nói.
Con gái đã tới, đương nhiên phải gọi thằng con trai về.
Triệu Ngân Sương nhìn thấy đi về cùng con gái là Triệu Quốc Niên, người vẫn luôn đối xử rất tốt với bà, thì có chút sợ hãi, khẽ đẩy Triệu Quốc Niên: "Mau đi đi, cẩn thận đừng để Mã Hỉ Quân nhìn thấy."
Cái người Mã Hỉ Quân kia vừa cao vừa to, lại cậy có quan hệ, thấy Triệu Quốc Niên qua lại với Triệu Ngân Sương đã gây không ít khó khăn cho Triệu Quốc Niên.
4 năm rồi không gặp con gái, đây quả là một niềm vui lớn.
Hàng xóm xung quanh đều tới xem, có người còn giúp đi gọi Tô Phú Phú.
Tô Hướng Vãn mở vung nồi, trên bếp không có một cái gì, trong nồi sạch bong, cô đem thịt, miến khô trong túi ra bỏ vào nồi.
Ngâm miến vào nước cho mềm ra, thái thịt thành từng miếng nhỏ, cô quay đầu hỏi Triệu Ngân Sương: “Mẹ, ở đây có rau không, con đi mua một ít?”
“Ở đây không có rau, chỉ trồng được ngô, không trồng rau được”
Dù sao cũng là cháu ngoại của mình, Triệu Ngân Sương ôm Lư Đản một chút, hôn Cẩu Đản một chút rồi bế lấy Chi Chi vào lòng.
Mặc dù Tô Hướng Vãn biết Hải Tây gian khổ, nhưng không ngờ lại khổ đến mức này.
Cô ra cửa, định đi tìm chút rau thì thấy Lưu Tại Dã cầm cái giỏ nhỏ đứng ở cửa cười: “Tôi biết mấy người không có rau, khoai tây, cải bắp, còn có bí đỏ, mì sợi, sao, cô thấy tôi thế nào?”
“Nếu ngày nào anh cũng làm như vậy, cuối năm tôi sẽ tặng anh huy chương lao động vinh quang của Liên đoàn phụ nữ huyện chúng tôi”, Tô Hướng Vãn nói, cầm cái giỏ không chút khách khí.
Loại tra nam này, coi thường người khác nhưng lại thích tặng quà, quả nhiên giống hệt như trong sách.
Thức ăn của hắn không ăn cũng uổng.
Triệu Ngân Sương lúc này mới chú ý đến “con rể”
Dẫu sao Triệu Ngân Sương cũng mới chỉ gặp qua con rể Tống Thanh Sơn một lần, vì hai thôn cách xa nhau, người đi coi mắt lại là Tống Đình Tú, có da trắng lại đẹp trai không khác Lưu Tại Dã lắm nên Triệu Ngân Sương nhận nhầm: “Đây là con rể phải không, mau vào phòng ngồi đi”
Lưu Tại Dã nói khoác mà không biết ngượng, thản nhiên bước vào căn phòng vừa chật chội vừa nóng bức.
Vuốt vuốt mái tóc, trong lòng hắn rất vui vẻ.
“Bà ngoại, đây không phải là ba của con”, Lư Đản vội vàng nói: “Ba con không cao như vậy, nhưng mạnh hơn ông ta”
“Vậy đây là ai, nghe nói Thanh Sơn chết rồi, đây không phải là người mới của con đấy chứ?” Triệu Ngân Sương vội vàng hỏi.
Tô Hướng Vãn nói nhỏ: “Chỉ là một kẻ bới lông tìm vết thôi, mẹ, mẹ đừng để ý đến anh ta”
Giống như bị ma nhập, Lưu Tại Dã thấy vợ Tống Thanh Sơn nói hắn là kẻ bới lông tìm vết, không biết tại sao, trong lòng không thấy thoải mái.
Nhìn mấy đứa trẻ chơi đùa trên bãi đất vàng bên ngoài, hắn suy nghĩ một chút, đột nhiên lấy một quả bóng da từ trong xe xuống, đập vài cái rồi xoay tròn trên ngón tay: “Ai muốn chơi không?”
Lư Đản thích vận động nhất, cũng thích đá bóng liền xông tới: “Chú Lưu, chú Lưu, cho con chơi”
“Gọi một tiếng ba đi”, Lưu Tại Dã nói.
Lư Đản nói: “Được, chú ghé tai lại đây”
Lưu Tại Dã tưởng thật, dí sát tai tới, Lư Đản hét kinh thiên động địa: “Đừng có mơ”
Sau đó kéo Cẩu Đản quay người bỏ chạy.
Lưu Tại Dã sửng sốt hồi lâu, vứt quả bóng lên trời, hắn không tin không xử lý được mấy thằng nhóc tham ăn này.
Đã có khoai tây, cải bắp lại có cả heo rừng và miến là đủ để có một nồi thịt heo thơm ngon.
Đến lúc đó nấu mì, bữa ăn này có cả rau, dầu sẽ rất ngon.
Lúc hai người gọt khoai, cắt cải bắp, Tô Hướng Vãn nói sơ qua những gì cô trải qua ở huyện Thanh Thủy cho mẹ nghe, sau đó hỏi Phú Phú và Triệu Ngân Sương sống ở đây thế nào.
“Sống tốt lắm, thật đó, con đến đây rồi thì nhìn xem, à, cũng không cần phải lo lắng cho chúng ta đâu”, Triệu Ngân Sương nói.
Tô Hướng Vãn nhìn mấy hạt đậu rơi trên mặt đất, nói: “Mẹ, người trong nông trường sợ là không mua được đậu đâu, mẹ ngay cả đồ ăn còn không có, đậu này ở đâu ra vậy?”
“Lúc nãy có người đi ngang qua làm rơi mấy hạt thôi”, Triệu Ngân Sương vội vàng quét sạch mấy hạt đậu rơi ra lúc Phú Phú đánh nhau với Mã Hỉ Quân.
“Vậy con hỏi mẹ, mẹ chưa già, ba con mất đã nhiều năm rồi, ở đây mẹ có người mình thích, hoặc là đã kết hôn không?” Tô Hướng Vãn lại hỏi.
“Không có, mẹ có các con là đủ rồi, còn kết hôn gì nữa”, Triệu Ngân Sương sờ sờ lên mặt, vừa gầy vừa đen, hoàn toàn không thể so sánh với hồi bà còn ở huyện Thanh Thủy.
Ở chỗ này, tất cả đàn bà con gái đều giống nhau, đen như phân lừa, tất cả đều cùng một bộ dạng, không phân biệt đẹp xấu.
Tô Hướng Vãn nói: “Con hỏi mẹ nữa, ở đây có người nào tên là Mã Hỉ Quân không?”
“Con cũng biết Mã Hỉ Quân à?” Triệu Ngân Sương nhìn quanh: “Triệu Quốc Niên nói phải không, người này miệng rộng quá, các con vừa đến đã kể chuyện đâu đâu rồi”
“Không phải mẹ, con đoán vậy thôi, không có ai nói cả”, Tô Hướng Vãn vội vàng nói.
Triệu Ngân Sương năm nay 42 tuổi, lúc sinh Tô Hướng Vãn bà mới 15, chênh lệch tuổi tác không quá lớn nên nhìn hai người không giống mẹ con mà giống như chị em hơn. Nguyên thân rất hợp với Triệu Ngân Sương nên Tô Hướng Vãn vừa gặp bà đã nảy sinh ngay tình cảm mẹ con.
Mà Tô Hướng Vãn nhớ rõ trong sách có nói qua một câu, rằng một hai năm nữa Triệu Ngân Sương sẽ chết ở Hải Tây, nghe nói bị chồng đánh chết.
Mà người đàn ông kia, trong tên có một chữ Hỉ nên Tô Hướng Vãn nhớ rất rõ.
Cô nghe nói Triệu Ngân Sương cùng Mã Hỉ Quân không kết hôn, tảng đá trong lòng cũng buông được ra, lúc nào bên ngoài có tiếng ồn ào.
“Mã Hỉ Quân, anh định làm gì?” giọng của Triệu Quốc Niên: “Không được đánh người”
“Ông đây đánh ngươi đó, ngươi là đồ ăn cháo đá bát, là loại hèn nhát không có tí tiền đồ nào, ông đây ghét nhất loại người như thế. Nói đi, có phải mày ăn trộm đậu của tao không?”
Triệu Ngân Sương vừa nghe thấy đã vội chạy ra ngoài: “Mã Hỉ Quân, anh định làm gì?”
“Làm gì?” Mã Hỉ Quân nói: “Đại đội kiểm tra lương thực của gia súc, bị thiếu nửa bao đậu xám, khẳng định là Triệu Quốc Niên lấy trộm, mấy người ngửi xem có phải trên người hắn có mùi đậu không?”
“Không có, Triệu Quốc Niên không lấy trộm, tôi có thể làm chứng”, Triệu Ngân Sương nói.
Mã Hỉ Quân hùng hùng hổ hổ, tiếp tục đánh Triệu Quốc Niên: “Chính là mày, mau theo tao đến báo danh với đại đội, để bọn họ tống mày đến đội 12 cải tạo lao động”
Đội 12, đó là nơi khủng khiếp nhất của nông trường Bạch Dương, cũng là nơi bị quản giáo nghiêm ngặt nhất.
Nghe nói chỗ đó đã đi vào rồi thì rất khó có thể sống sót đi ra.
Triệu Quốc Niên cũng biết, có một thanh niên trí thức tên là Cốc Nam vốn ở đội này, nhưng có sai phạm, bị Mã Hỉ Quân tố cáo đã bị đưa đến đội 12.
Triệu Quốc Niên nghe đến đội 12 thì giãy dụa: “Mã Hỉ Quân, anh nói có lý một chút được không, đừng có vô lý như vậy. Anh đã báo cáo Cốc Nam rồi, giờ muốn báo cáo tôi, anh thù hận người có văn hóa như vậy à?”
“Đội 12, Mã Hỉ Quân, anh điên rồi à? Ai dám đến đội 12 chứ? Anh đừng làm loạn nữa, tôi cầu xin anh được không?” Triệu Ngân Sương ngăn Mã Hỉ Quân lại.
Mã Hỉ Quân vẫn còn mắng chửi, Tô Hướng Vãn không nhịn được: “Mã Hỉ Quân, anh là đội trưởng đội chăn nuôi phải không?”
“Cô là ai?” Mã Hỉ Quân dừng tay, hỏi.
Tô Hướng Vãn nói: “Không ai ăn trộm đậu xám cho gia súc của anh cả, tất cả đều là anh ăn, cho nên mấy con ngựa của anh sắp đói chết rồi. Báo cáo đại đội cái rắm à, bây giờ anh rẽ qua góc đường kia, dùng mắt chó nhìn xem trước cửa cung tiêu xã có cái vật bằng thép đứng đó, có 4 bánh xe, chạy còn nhanh gấp 10 lần ngựa của anh. Tôi sẽ lên xã báo cáo thẳng với xã trưởng rằng ngày nào anh cũng ăn vụng đậu của gia súc, ăn đến to mập cả người, để xem ngày mai xã trưởng còn cho anh làm đội gia súc nữa không”
“Thúi hoắc, tôi không ăn trộm lương thực của gia súc”, Mã Hỉ Quân nói.
Tô Hướng Vãn vẫn đang cầm dao cắt bắp cải: “Vậy anh cùng Triệu Quốc Niên tiến lên cho mọi người xem thử, xem xem ai nặng ai nhẹ? Nếu Triệu Quốc Niên thực sự ăn trộm đậu của anh thì có gầy như giá đỗ vậy không?”
Rất nhiều người của nông trường lao động đang vây lại xem, thật ra ai cũng biết Mã Hỉ Quân ăn bớt đậu của gia súc, nhưng nhìn chung người dân lao động ở đây cũng hiền lành giản dị, không ai đi báo cáo hắn.
Tô Hướng Vãn nói một câu này khiến nhiều người bật cười: “Mã Hỉ Quân, anh nhìn anh rồi nhìn Triệu Quốc Niên xem, hai người ai bụng đói ai ăn no? Đừng làm loạn nữa, về trại gia súc mà ngủ đi”
Mã Hỉ Quân chạy đến trước cửa cung tiêu xã nhìn một vòng, quả thật có một vật rất to lớn bằng sắt mà từ nhỏ đến giờ hắn chưa từng nhìn thấy, có 4 lốp xe giống như máy kéo, nhìn rất uy phong lẫm liệt.
Cáo mượn oai hùm, hắn vốn định làm loạn gây rối cho Triệu Quốc Niên, nhưng bị cái xe dọa cho sợ không dám làm loạn nữa, xám xịt mặt quay về khu gia súc, đi ngủ.
Trong nhà, ngay cả một giọt dầu cũng không có.
Tô Hướng Vãn trước tiên cho thịt mỡ vào rán thành dầu, sau khi vớt tóp mỡ ra thì cho bắp cải vào xào cho mềm rồi cho khoai tây vào, đến khi khoai gần chín mềm thì cuốn mì bằng khoảng ngón tay, cho vào nồi. Loại thức ăn này gọi là “sát trư”, cũng gọi là món cán bộ xuống nông thôn.
Tức là chỉ khi cán bộ đến, xã viên mới được ăn như vậy.
Mùi thơm bay lên, tất cả trẻ con trong đội cải tạo lao động đều chạy đến xem.
Mấy đứa Lư Đản, Cẩu Đản không biết chạy đi đâu, Tô Hướng Vãn thấy trẻ con bu đông bên ngoài, trong lúc hầm miến thì hỏi: “Từng được ăn thịt chưa?”
“Lễ đón năm mới thì có được ăn, nhưng là thịt dê, không phải thịt heo”, một đứa ngượng ngùng nói.
“Con là người Hán hay dân tộc thiểu số?” Tô Hướng Vãn hỏi lại.
Mấy đứa nhỏ chỉ vào một đứa mũi cao: “Nó là người dân tộc, chúng con đều là ngoại lai”
Tô Hướng Vãn đưa riêng cho thằng bé mũi cao một viên kẹo, nói với nó phải về nhà hỏi ý kiến mẹ, mẹ đồng ý mới được ăn.
Sau đó, cô mang ra một chén tóp mỡ, cho bọn nhỏ đang vây xung quanh mỗi đứa một miếng.
Phải biết rằng bây giờ mới là tháng 7, bọn nhỏ muốn ăn chút thịt phải chờ đến tết âm lịch, mỗi nhà được chia 1 cân, bọn chúng chắc chỉ được nếm miếng nhỏ đầu đũa.
Một đám trẻ con mỗi đứa ngậm một miếng tóp mỡ, cùng kêu ngon rồi chạy đi.
Tô Hướng Vãn tìm thấy một chiếc nồi lớn duy nhất của mẹ, cho tất cả rau vào đó, đun nước sôi rồi đổ vào nồi.
Lúc này Lưu Tại Dã lịch kịch đến đứng ở cửa sổ.
Muốn nói đến đẹp trai thì phải nói đến tra nam này.
Áo trắng đã mặc 2 ngày, cổ áo có chút mồ hôi nhăn nhúm, không được sạch sẽ như Tống Thanh Sơn, hắn l**m môi hơi mất tự nhiên: “Tô Hướng Vãn, cô nhất định muốn đưa mẹ và em trai ra ngoài phải không?”
“Đúng vậy, thì sao?” Tô Hướng Vãn tỏ ra kiêu ngạo hơn hắn 1 vạn 8 nghìn lần: “Nhưng chuyện này liên quan gì đến anh, Lưu Tại Dã? Đại Sơn nhà tôi còn không quan tâm chuyện này, anh quan tâm làm gì?”
“Đại Sơn là ai?”
“Con chó nhà tôi”, Tô Hướng Vãn nói.
Lưu Tại Dã muốn nhảy lên đánh người, người ta đã mắng hắn là chó, hắn phải đi mới đúng.
Nhưng đi một vòng, hắn lại quay lại: “Tôi nói cho cô biết, đại đội trưởng, trưởng trấn đều không dễ nói chuyện. Cô muốn bọn họ thả mẹ và em trai cô ra thì phải cầu xin tôi, Lưu Tại Dã tôi sẽ ngồi trên xe jeep, chờ cô đến xin tôi”
“Thế đi nhanh đi, từ từ chờ đó, chờ tôi đến cầu xin anh”, Tô Hướng Vãn nói, thấy nồi nước sôi thì cho một nắm mì vào.
“Chị, chị!”, một thiếu niên chạy về từ đầu hẻm bên kia, trên vai còn cõng Lư Đản, Cẩu Đản chạy phía sau.
Lúc chạy vòng đến trước cửa, thằng bé không kịp phanh, Lư Đản nhìn thấy xà ngang cửa mà không tránh được, bốp một cái va cái trán vào.
“Chị, đúng là chị rồi”, Tô Phú Phú quăng Lư Đản đi, đột nhiên chạy tới, mãnh liệt ôm chặt Tô Hướng Vãn từ trong bếp ra: “Nhìn thấy không, lúc em đi, chị cõng em trên lưng, bây giờ em bế được cả chị”
Tô Hướng Vãn bị thằng bé nhấc bổng lên, hoảng sợ la lên một tiếng.
Tô Phú Phú đúng là một anh chàng đẹp trai.