Đến giờ ăn tối, mùi cơm từ căn bên cạnh bay đến.
Chi Chi lặng lẽ chạy sang buồng bên cạnh ngó thử, ôi trời, cửa toa giường mềm bên cạnh mở ra, bên trong có 4 người trẻ tuổi, ăn mặc rất sạch sẽ cũng rất có thể diện.
Hơn nữa, mấy người đó còn bày lên cái bàn nhỏ chân giò hun khói cùng một loại mì mà con bé chưa từng được ngửi qua, chúng được đóng gói trông giống như hộp cơm, 4 người trẻ tuổi ăn mặc lịch sự nhìn giống như sinh viên đang ngồi ăn.
“Bạn nhỏ, muốn ăn chút mì không?”, một đồng chí nam trong đó hỏi.
Chi Chi theo bản năng đưa tay lên lau mép rồi bỏ chạy.
Ba đứa lớn ngửi thấy mùi thơm cũng chạy sang xem bên buông bên cạnh người ta ăn gì.
Lý Thừa Trạch hiểu biết rộng, khẽ nói với hai đứa kia: “Cái đó gọi là mì ăn liền, sản xuất ở Thượng Hải, ăn cực kỳ ngon”
Cẩu Đản cùng Lư Đản hít một hơi mùi thơm đó, dù sao chúng cũng là lũ trẻ nông thôn, ngửi thấy mùi thơm thì ch** n**c miếng ra.
Mấy thanh niên kia đối với cô bé con rất khách khí, nhưng với 3 tiểu hoả tử này thì không khách khí như thế.
Cũng bởi vì nhìn bọn chúng ăn mặc lôi thôi đúng kiểu nhà quê.
Một người trong số đó nói: “Ê, cậu kia, muốn ăn mì ăn liền không?”
Lý Thừa Trạch không nói gì, Cẩu Đản gật đầu như giã tỏi.
“Vậy đi, giày da của chúng tôi bẩn rồi, cậu giúp chúng tôi lau sạch, chúng tôi sẽ cho 1 hộp mì ăn liền, được không?” người kia cười nói.
Thật ra thì cậu ta chỉ nói đùa thôi, nhưng Cẩu Đản lại tưởng thật: “Được, lau bằng gì?”
“Cậu muốn lau bằng gì thì lau” tiểu tử đó cầm một gói mì ăn liền được bọc trong giấy bóng màu vàng, lắc lắc trong tay: “Lau xong thì tôi cho”
Cẩu Đản ngay cả miếng khăn tay nhỏ cũng không có, nhìn giày da của tiểu tử kia cũng không bẩn, định kéo ống tay áo xuống cúi lau giày cho hắn.
Nhưng Lý Thừa Trạch đã xách nó lên.
“Cẩu Đản, em thèm mì ăn liền à?” Lý Thừa Trạch hỏi.
Cẩu Đản gật đầu: “Anh, em chỉ muốn thử xem sao mì kia lại thơm như vậy”
“Chờ anh nghĩ cách cho em ăn, nhưng em không được đánh giày” Lý Thừa Trạch vừa nói vừa xách Cẩu Đản quay lại.
Cẩu Đản nói: “Anh, giày da của bọn họ không bẩn, em lấy tay áo xoa một chút không có sao cả, em chỉ cần quẹt vài cái là kiếm được một gói mì, mùi nó thật thơm”
Lý Thừa Trạch sống chết lôi Cẩu Đản về: “Cậu là em trai anh, anh là thổ ty của huyện Hải Tây, em trai thổ ty không thể đi đánh giày cho người khác, về mau”
Cẩu Đản vẫn vùng vằng không chịu.
Cũng bởi vì mùi thơm của mì ăn liền quá câu hồn.
Khi ba đứa miễn cưỡng quay về buồng của mình, ngửi thấy mùi thơm mới nhận ra mẹ đang chuẩn bị bữa ăn cho chúng.
Nửa con gà nướng mập mạp, Tô Hướng Vãn xé nhỏ ra, lấy tương ớt mang theo đổ vào, đặt ở giữa bàn, mỗi người một ly nước sôi, nửa miếng bánh nướng: “Nhanh tới ăn cơm đi”
Mấy đứa bé lúc này mới nhớ, à, nhà mình có mang gà lên tàu.
Lúc này bọn chúng mới phát hiện mẹ mang nửa con gà lên xe lửa là quá đúng, nếu không chắc tối nay bọn chúng bị mùi mì bên cạnh làm cho thèm đến chết.
Rất nhanh, mùi gà nướng đã át mùi mì ăn liền, mấy đứa bé ăn gà nướng, Tô Hướng Vãn còn nướng bánh với dầu mỡ vừa giòn vừa thơm mềm, cứ một miếng gà một miếng bánh, ăn rất ngon miệng.
Một lúc, mấy tiểu tử bên cạnh ngửi thấy mùi gà nướng, một người có lẽ không chịu được đã mở cửa ra nghe ngóng xem mùi hương từ đâu, vì cửa hai khoang đều mở nên bắt đầu trò chuyện với Tô Hướng Vãn: “Chị gái từ đâu đến, định đi đâu? Con nít nhà chị không có mì ăn liền, vừa rồi có vẻ rất thèm ăn, có muốn để bọn chúng nếm một chút mì của bọn tôi không?”
“Nhà tôi còn có bánh, các cậu có muốn nếm thử không?” Tô Hướng Vãn tỏ ra rất hào phóng, xé một miếng bánh đưa cho tiểu tử này.
Bánh mỡ heo chiên giòn là đặc sản của Tần Châu cũ, bên trong còn có mùi đậu, mỡ heo và trứng, vô cùng thơm.
Tiểu tử cắn một miếng, giòn tan trong miệng.
Hắn vội vàng lấy một gói mì ăn liền nhét vào tay Tô Hướng Vãn: “Hay chúng ta đổi một chút đồ ăn đi chị gái, chúng tôi có mì ăn liền, chị có thịt gà cùng bánh nướng, ba gói mì đổi một cái bánh lớn, được không?”
Tô Hướng Vãn không nhận gói mì: “Bánh của tôi đều trộn với mỡ heo và trứng gà, mì ăn liền của cậu chỉ được cái thơm nhưng nhạt nhẽo, đều là gia vị mà thành, nếu đổi vậy thì tôi không đổi”
“Vậy thì 5 gói, 5 gói mì lấy 1 cái bánh, được không?”
Tô Hướng Vãn miễn cưỡng cầm 5 gói mì, đưa cho hắn một cái bánh thật dày dặn.
Tiểu tử cảm thấy 1 cái bánh không đủ, liền hỏi: “Chị gái, có thể cho tôi thêm 1 cái không?”
Tô Hướng Vãn hỏi ngược lại: “Vậy cậu lau giày cho tôi rồi tôi cho 1 cái?”
Tiểu tử này đột nhiên hiểu, chị gái này hẳn bất mãn hắn lúc nãy giễu cợt con trai cô, mặt đỏ lên, chưa kịp nói được cả một câu xin lỗi, Tô Hướng Vãn cười một tiếng quay người đi.
Mặc dù quần áo quê mùa nhưng dáng người và bước chân của cô rất có phong cách.
Tiểu tử đứng ngẩn ra, thở dài, trong lòng nghĩ: Chị gái vừa xinh đẹp vừa không chấp nhặt, không biết người ưu tú như thế nào mới xứng được với chị ấy.
Lúc lấy nước sôi pha mì, Lư Đản cùng Cẩu Đản bám hai bên, tham lam hít ngửi.
Chi Chi quá nhỏ không nhìn thấy, chỉ ngửi mùi thơm, gấp gáp đến nhảy cả lên.
Là Lý Thừa Trạch bế nó lên cho nó nhìn sau khi đổ nước vào, mì từ từ nở ra như thế nào.
Pha mì xong, Tô Hướng Vãn ra hiệu cho bọn trẻ: “Mỗi đứa một miếng, không được đòi thêm, mấy gói mì này phải ăn trong vài ngày”
Cẩu Đản tham ăn nhất, gắp một miếng, vừa kêu nóng vừa nuốt xuống, Lư Đản cũng gắp một đũa sau đó đưa cho Lý Thừa Trạch: “Anh, anh ăn đi”. Thằng nhóc cười toe nhe hàm răng trắng, nó trời sinh đã có nghĩa khí, thèm ăn nhưng tuyệt nhiên không ăn nhiều.
Lý Thừa Trạch quay lại đưa mì cho Tô Hướng Vãn: “Hôm nay dì Tô mua vé xe lửa cho chúng ta, lại lấy được mì nữa, là người vất vả nhất, dì Tô, dì ăn trước đi”
Nó bày tỏ hết sự kính trọng của mình trong câu chữ này.
Tô Hướng Vãn không muốn con mình quen với tật xấu ăn một mình, vì thế cô cầm ly mì, ăn một miếng lớn rồi đưa cho Lý Thừa Trạch: “Có phúc cùng hưởng, có nạn cùng chịu, Thừa Trạch ăn xong rồi cho Chi Chi ăn, nhanh lên, nhìn xem Chi Chi thèm đến mức nào rồi kìa”
Lý Thừa Trạch bưng ly mì, cười rất có ý tứ: “Tống Đông Hải, Tống Tây Lĩnh, chúng ta là ba anh trai đúng không?”
“Hả?” hai tiểu tử ngốc nhìn nhau: “Đúng vậy, thì sao?”
Lý Thừa Trạch ôm Chi Chi ngồi lên giường rồi cầm lấy ly mì, nói: “Khổng Dung còn nhường lê*, chúng ta là anh trai sao có thể chỉ lo ăn cho mình, còn nửa ly mì, để Chi Chi ăn hết đi”
(*Khổng Dung nhường lê là một điển cố, kể lại câu chuyện cậu bé Khổng Dung, là cháu đời thứ 20 của Khổng Tử, lúc 4 tuổi đã nhường quả lê to hơn cho anh trai, còn mình nhận lấy quả nhỏ. Điển cố đề cao tính nhường nhịn, đừng tranh giành bất cứ việc gì, cũng đừng sợ sẽ bị thiệt thòi về sau”
Lư Đản cùng Cẩu Đản thực ra vẫn muốn ăn thêm, nhưng nghĩ thấy cũng đúng, đồ thơm ngon như vậy cho Chi Chi ăn mới đúng đạo lý, hai đứa nhìn nhau, mỗi đứa cầm một miếng bánh tiếp tục ăn.
Lý Thừa Trạch có chút thông minh nhưng lại không giấu đi mà nhất định phải cho Tô Hướng Vãn thấy.
Buổi tối, chờ hai thằng em ôm nhau ngủ, nó tụt xuống: “Mẹ, thật ra thì mẹ không cần đưa bánh con cũng có thể lấy mì của họ, việc gì mẹ phải đưa bánh chứ?”
Tô Hướng Vãn ôm Chi Chi ngủ trên chiếc giường mềm mại rất thoải mái, mở mắt ra hỏi: “Nói xem biện pháp của con là gì?”
Lý Thừa Trạch bẻ ngón tay nói: “Bốn người trong phòng bên cạnh đó, ăn mặc hợp mốt, sạch sẽ, nhìn là biết nhà có điều kiện, hơn nữa nhìn hành lý của họ không giống thanh niên trí thức đến sống ở huyện Hải Tây. Tất nhiên, họ không phải nhóm người cải cách, người làm cải cách sẽ không nằm giường mềm, bọn họ phải đến bằng một cách gian khổ. Vậy chỉ còn một khả năng, bọn họ là thăm dò địa chất, những người thăm dò địa chất đều có tiền. Con nói cho mẹ biết, ba con trước đây có quen biết lãnh đạo Cục thăm dò địa chất, nếu con có thời gian nói chuyện riêng với bọn họ, nhất định họ sẽ đưa mì ăn liền cho chúng ta”
Tô Hướng Vãn còn tưởng nó định nói cái gì, không ngờ cách của Cẩu Đản là lau giày, còn cách của đại thiếu gia nó lại là đi đường ngang ngõ tắt.
Xách lỗ tai nó lên, Tô Hướng Vãn nói: “Lý Thừa Trạch, Đại Thanh đã sớm lụi tàn rồi, ba và ông ngoại con cũng đã mất, bây giờ con không còn là công tử, sẽ không còn ai để con bán nhân tình giúp đỡ nữa đâu. Có biết tại sao đã mang nửa con gà quay mà ta vẫn còn mang theo rất nhiều bánh nướng không? Chính là vì sợ mấy đứa các con lên xe lửa thèm muốn thức ăn của người khác. Con nhớ kỹ cho ta, có một thì đổi một, như vậy sống mới đàng hoàng, ta là người lấy năng lực đối năng lực, lấy bản lĩnh đối bản lĩnh, cho dù lãnh đạo có tới ta cũng vẫn ngẩng cao đầu, hiểu không?”
Cẩu Đản cùng Lý Thừa Trạch là hai đứa thích đường ngang ngõ tắt, nhất định phải được dạy dỗ từng chút một để chúng biết việc đi đúng đường và sống ngay thẳng.
Dĩ nhiên, với loại này nói đạo lý không là vô ích, phải dạy dỗ bằng cuộc sống thực tế.
Lý Thừa Trạch thấy Tô Hướng Vãn nheo mắt, đưa tay sờ vào mái tóc vàng hoe của Tiểu Chi Chi, bị Tô Hướng Vãn hất ra, để yên cho con bé ngủ.
Thằng nhóc sờ mũi một cái rồi leo lên giường nằm ngủ.
Không có Lưu Tại Dã, hành trình thú vị bắt đầu.
…
Thị trấn Bạch Dương, huyện Hải Tây.
Nếu chưa từng đến nơi này, bạn sẽ không thể tưởng tượng được nơi này gió cát lớn đến thế nào.
Hơn nữa, những ngôi nhà bằng đất sét ở đây đều thấp, nằm trong gió và cát. Trước khi giải phóng, nơi này toàn là đồng cỏ, nhưng bây giờ đã trở nông trường, từng cái từng cái, được gọi là nông trường cải tạo lao động.
Tô Phú Phú, em trai Tô Hướng Vãn nhẫn nhịn mãi, đến hôm nay không chịu được nữa, mắng cho mẹ hắn là Triệu Ngân Sương một trận.
Sau đó vác cuốc ra cửa chuẩn bị đi làm.
Thằng bé năm nay 15 tuổi, bởi vì cải tạo lao động mà đầu cạo trọc lóc, dưới ánh nắng gay gắt, trán nó gầy gò bóng nhẫy mồ hôi, đôi vai vác cuốc đầy vết chai do kéo xe, mặt trời chiếu vào đỏ rực.
Nó vừa bước đi liền có chút hối hận.
Chuyện là như vậy, nó cùng mẹ là Triệu Ngân Sương đến đây đã 4 năm.
Đoán chừng việc được về huyện Thanh Thuỷ quê nhà xem chừng vô vọng, sau đó thì thế nào, bây giờ ở nông trường cải tạo lao động có hai người đàn ông đối xử khá tốt với bà.
Một người là đội trưởng đội chăn nuôi gia súc, tên Mã Hỉ Quân.
Còn một người được điều đến từ Bắc Kinh, nghe nói trước đó là chủ nhiệm một ngân hàng nhà nước, tên là Triệu Quốc Niên.
Hai người đàn ông này, Mã Hỉ Quân 45 tuổi, Triệu Quốc Niên 47 tuổi, không sai biệt lắm so với tuổi của Triệu Ngân Sương.
Rõ ràng Tô Phú Phú cảm thấy Triệu Quốc Niên có văn hoá, biết ăn nói, hơn hẳn Mã Hỉ Quân.
Nhưng Triệu Ngân Sương kiên quyết không đồng ý cho Triệu Quốc Niên theo đuổi, ngược lại tương đối gần gũi với Mã Hỉ Quân, tâm tư của bà chẳng lẽ Tô Phú Phú lại không biết.
Mã Hỉ Quân mặc dù th* t*c nhưng vì nuôi gia súc nên trong tay có lương thực, là đậu xám và đại mạch. Mã Hỉ Quân được giao giữ thức ăn cho ngựa nên luôn bớt một ít cho Triệu Ngân Sương, dùng cái đó để giữ chân bà.
Tuy nhiên, Tô Phú Phú vẫn luôn cảnh giác không để mẹ mình quá gần gũi với Mã Hỉ Quân.
Nhưng hôm nay Tô Phú Phú dậy sớm, lại thấy Mã Hỉ Quân đưa đậu xám cho Triệu Ngân Sương.
Phải biết, đậu xám là lương thực nuôi gia súc của nông trường, nếu Triệu Ngân Sương lấy, bị người trong nông trường biết được, bà sẽ bị kết án vì tội ăn khẩu phần lương thực của gia súc.
Tô Phú Phú thấy vậy liền chạy ra ngoài, dùng gậy đuổi đánh Mã Hỉ Quân rồi mắng mẹ một trận.
Sau đó, nó để mẹ ngồi khóc thút thít trong nhà, bỏ ra ngoài.
Thằng bé lau nước mắt, sáng sớm đã tức giận, không cả ăn sáng, bụng đói cồn cào, đi vài bước đã hối hận.
Dẫu sao năm nay mẹ mới 42 tuổi, từ sau khi sinh chị cả năm 15 tuổi đến bây giờ, bà chưa bao giờ ngừng lo liệu cho các con của mình.
Đến độ tuổi này nó hẳn phải hiếu kính cha mẹ, nhưng lại để cho bà phải chịu khổ như vậy, trong lòng Phú Phú rất khổ sở.
Ngửa đầu nhìn bầu trời vàng bất tận phủ kín cánh đồng, vài cái cây héo úa tàn lụi ven đường, trước cửa cung tiêu xã có một cái chong chóng bị gió thổi quay phần phật.
Tô Phú Phú nhớ đến cái năm phải rời nhà, nó còn đồng ý với chị cả làm cho hai đứa cháu ngoại mỗi đứa một cái chong chóng, ài, không biết chị còn sống không, cũng không biết hai đứa cháu ngoại còn nhớ nó không.
Những năm này, người thân ly tán một cái chính là một đời.
Nó nhớ tới các cháu ngoại thì đặc biệt hối hận, hối hận lần cuối cùng chị cả về nhà mẹ, nó đã không ôm bọn chúng một chút.
Phú Phú lau nước mắt, nghe tiếng còi vang vội vàng vác cuốc đi làm công.
2 ngày 2 đêm ngồi trên xe lửa, chỉ cần trời sáng, Lư Đản và Cẩu Đản sẽ nhìn chằm chằm ra ngoài cửa sổ không chớp mắt, thấy cây xanh dần biến mất, chỉ còn lại bãi cát vàng dài vô tận, hai đứa trẻ vẫn tò mò nhìn ra ngoài cửa sổ.
“Trước giải phóng, mọi người đều là nô lệ của tôi”, Lý Thừa Trạch nghe tin đến Hải Tây, vội vàng mang giày vào: “Ba tôi nói, trước đây khi ông ở Hải Tây, ai nhìn thấy ông cũng đều phải quỳ xuống. Cho dù ông đến nhà ai, nhà đó đều phải dâng lên trà bơ ngon nhất, trái cây tươi nhất”
Tiểu tử có điểm đắc ý vênh váo, xoa bím tóc được thắt chặt của Chi Chi nói: “Em chính là em gái của thổ ty, bọn họ quỳ lạy anh cũng phải quỳ lạy em”
Chi Chi đang chán muốn chết, ngồi bóc cái xước măng rô trên ngón tay ra, giật một phát là rướm máu.
Giật xong rồi còn cố ý dí cho Lý Thừa Trạch nhìn.
Lý Thừa Trạch sợ máu, liếc nhìn thấy là đầu óc choáng váng mắc ói, liền che bàn tay của nó lại: “Đừng giật ra nữa, nhanh băng lại đi”
“Không, anh trai nhát gan, uống nước lạnh, hừ”, Chi Chi nói xong đắc ý lắc lắc ngón tay rướm máu.
Tô Hướng Vãn và Tống Thanh Sơn mới chạy từ toa giường nằm tới, mỗi người cầm 2 túi lớn, phải gọi Lư Đản tới cầm máu cho Chi Chi: “Tống Đông Hải, quấn băng tay cho Chi Chi, chúng ta phải xuống xe lửa rồi, chỗ này không quen nên phải cẩn thận không có sẽ bị lạc”
Mấy tiểu tử buồng bên cạnh cũng xuống tàu, liên tục giơ ngón tay cái với Tô Hướng Vãn: “Chị gái, bánh nướng của chị quá ngon, có còn không?”
Bánh bột ngô nướng cùng mì ăn liền, mấy tiểu tử ăn suốt chuyến đi rất vui vẻ.
Cẩu Đản giơ túi đựng bánh lên: “Anh ơi, hết bánh rồi”
Cậu chàng ôm đầu Cẩu Đản tạm biệt, ngẩng đầu lên nhìn thấy một anh lính cao khoảng 1 mét 8, quân trang hơi nhăn, râu ria lởm chởm đang bế một bé gái trong tay, cậu ta lập tức hiểu, hóa ra chị gái xinh đẹp ở buồng bên cạnh là gia đình quân nhân.
Cậu nhìn thoáng qua rồi mỉm cười quay đi.
Hai vợ chồng mang theo 3 đứa nhỏ bước ra ngoài nhà ga, trừ Tống Thanh Sơn, mấy đứa nhỏ há hốc miệng hồi lâu không ngậm lại được.
Cát vàng, đất vàng, còn có mấy cây bạch dương bị phơi nắng quắt queo gần như trụi lủi ở góc ngã tư, con đường trơ trụi sắp bị tan chảy dưới nắng, là nơi họ phải đến.
Bọn chúng thấy, đây không phải là nơi người có thể ở được.
Tống Thanh Sơn phải đến một nơi gọi là thị trấn Bạch Dương, mà Tống Phú Phú cùng Triệu Ngân Sương lại ở ngay thị trấn này.
Cho nên bọn họ mang theo bao lớn bao nhỏ chạy sang bến xe bên cạnh nhà ga, ở đó nghe nói có một tuyến xe đến thị trấn Bạch Dương, khởi hành trong nửa giờ nữa, nếu không đi thì phải sáng mai mới có chuyến khác.
Phải làm sao bây giờ? Chạy thật nhanh thôi.
Bến xe đường dài quả nhiên có một tuyến xe, nhưng bên trong đã chật cứng, bên ngoài dòng người chen chúc xếp hàng đến tận đầu phố bên kia, mà chiếc xe nhỏ đó nhiều lắm cũng chỉ chở được 20 người.
Người bán vé bên trên vẫn tiếp tục nhét người vào xe, vừa nhét vừa hét lớn: “Các đồng chí, lùi ra sau, lùi ra sau chút nữa, đằng sau vẫn còn chỗ”
Sau đó, một người được nhét lên, chợt bên trong có tiếng kêu thảm thiết, mấu chốt là giữa mùa hè nóng bức, trên người ai cũng có một tầng mồ hôi thúi, Tô Hướng Vãn ngửi thấy từ xa đã muốn ói.
Tô Hướng Vãn đột nhiên quay đầu nói với Lý Thừa Trạch: “Thổ ty đại nhân, đi, đi lên nói với các nô lệ của cậu một tiếng, không chừng bọn họ sẽ nhường hết cái xe này cho chúng ta”
Khuôn mặt nhỏ nhắn trắng trẻo của Lý Thừa Trạch đỏ hồng lên, giấu mặt vào ngực Tống Thanh Sơn.
Lư Đản cùng Cẩu Đản cười đắc ý.
Cười nhạo được anh trai thật là vui.
“Thế nào Thanh Sơn, xe này anh có đi được không?” phía sau có tiếng giày da vang lên, tất cả mấy người nhà họ Tống đều quay lại nhìn, giữa mùa hè nắng nóng mà khuôn mặt Lý Thừa Trạch bỗng chốc tái nhợt.
Lưu Tại Dã đeo kính râm, trên tay cầm một chiếc ô màu đen, rõ ràng là loại ô chất lượng cao, nghênh ngang tiêu sái bước lại, che ô trên đầu Tô Hướng Vãn: “Đồng chí Tiểu Tô, ánh nắng gay gắt như vậy không tốt cho da của cô, vẫn là cầm ô này đi."
Cái này gọi là gì? Ân cần một cách trắng trợn à?
Tô Hướng Vãn cảm thấy, nếu Tống Thanh Sơn vẫn không nhận ra được lòng lang dạ sói của Lưu Tại Dã thì hắn thật sự là một cái đầu gỗ.
“Anh lái xe tới đây à?” Tống Thanh Sơn hỏi.
Lưu Tại Dã nói: “Đúng rồi, lái xe tới”
Hiện tại tốc độ xe lửa chỉ có 80km/h, hơn nữa giữa đường còn dừng lại rất nhiều lần, hoặc là nhường đường cho tàu khác, hoặc là dừng ở các ga.
Lưu Tại Dã lái xe jeep, tốc độ có thể lên tới 120km/h.
Cho nên đoán chừng hôm qua hắn đã tới Hải Tây, người này da trắng, ưa sạch sẽ mà thỉnh thoảng lại thấy gãi cánh tay, rõ ràng hắn đã bị muỗi ở Hải Tây đốt suốt đêm qua.
"Được rồi, các con, lên xe đi, chúng ta đi nhờ xe của chú Lưu nhé." Tống Thanh Sơn hỏi Lưu Tại Dã.
Lưu Tại Dã đang chờ câu này: "Tất nhiên rồi, thị trấn Bạch Dương đúng không, đi thôi, ngồi lên xe của tôi”
Mấy đứa trẻ lúc này không nói gì cả, ngoan ngoãn lên xe.
Lưu Tại Dã lái xe, ở nơi hoang vu này trừ cát thì cũng chỉ có mấy cây bạch dương sắp chết khô vì nắng, chiếc xe jeep bóng loáng có thể làm mù mắt đại bàng và kền kền đang bay trên trời.
Mắt hắn sáng như tia chớp.
“Thanh Sơn muốn đến Cục Kỹ thuật Xây dựng số 1 đúng không, xuống xe ở đây đi, tôi đưa chị dâu đến nông trường, thế nào?” đến thị trấn Bạch Dương, Lưu Tại Dã dừng xe nói.
Tống Thanh Sơn quay đầu, thấy vợ như cười như không nhìn mình chằm chằm.
Nhưng vậy mà hắn xuống xe thật, cầm hành lý chuẩn bị rời đi.
Tô Hướng Vãn thầm nghĩ, chẳng lẽ hắn thật sự là đầu gỗ à?
Không nhìn thấy chiến hữu cũ của hắn đang lom lom vợ hắn sao?
Nhưng Tống Thanh Sơn thật sự vẫy vẫy tay: “Đoán chừng tối nay tôi phải làm thêm giờ, mai sẽ tới nông trường tìm mọi người”
Tô Hướng Vãn tức đến giậm chân, thầm nói tên đàn ông đơn giản này, đưa cả dê lớn dê nhỏ vào miệng sói à, hắn thật sự không thấy sốt ruột tí nào sao?
“Nông trường Bạch Dương có tổng cộng 11 đội, mẹ cô Triệu Ngân Sương và em trai cô Tô Phú Phú ở đội 7. Sao, bây giờ chúng ta trực tiếp đến đội 7 à?” Lưu Tại Dã làm bộ lơ đãng nhìn người phụ nữ trong kính chiếu hậu.
Cô mặc rất giản dị, tết tóc bím hai bên, trời nóng vậy còn ôm đứa con gái nhỏ trong lòng.
Da cô cũng không quá trắng, nhưng chỗ nút áo sơ mi không cài, được rồi, chỗ đó phi lễ chớ nhìn, lại vô cùng trắng.
“Vậy thì đi thôi, nhưng mà xe này có thể bật điều hoà được không, xe này quả thật là quá nóng”, Tô Hướng Vãn nói.
“Đồng chí Tiểu Tô, cô đang nằm mơ à, trong xe mà lại có máy điều hoà?” Lưu Tại Dã nói.
Tô Hướng Vãn suy nghĩ một chút: “Cũng phải, bây giờ mới năm 70, trong xe không có máy điều hoà”
Ở Mỹ phải đến khoảng năm 1965 mới lắp điều hoà vào xe Ford, bây giờ trong nước chủ yếu là xe SUV có từ hồi trước giải phóng, bên trong có lò sưởi đã là tốt lắm rồi, máy điều hoà chỉ là mơ ước thôi.
“Trên xe hẳn có nước chứ, anh tình nguyện làm tài xế cho chúng tôi mà, nhanh cho chúng tôi chút nước đi, trời nóng quá”, Tô Hướng Vãn lại than phiền.
Cô còn xốc xốc cổ áo.
Người làm vô tình, người nhìn có lòng.
Lưu Tại Dã không hiểu sao có chút khô miệng, rất muốn tự tát cho mình một cái.
Bởi vì hắn cũng không biết mục đích của chuyến đi này, như bị ma xui quỷ khiến, tới đây làm lái xe cho người ta.
“Khát thì chịu đi, ở đây làm gì có nước”, Lưu Tại Dã đạp ga chạy đến đội 7, xuống xe mở cửa, vốn là trong lòng vô cùng khinh thường Tô Hướng Vãn.
Hắn vẫn cảm thấy cô không có học thức, lại còn một đống con như vậy, hơn nữa nhìn cô không có điểm nào hiền lành, không có cái kiểu lệ thuộc, dịu dàng của một người vợ.
Nhưng lúc mở cửa, hắn không tự chủ được, nói: “Lấy dù che đi, chỗ này cô phơi mình ra chắc sẽ mất đi một lớp da đó”
Nói xong, Lưu Tại Dã hận không cho mình một cái bạt tai: Cái miệng chết tiệt này, việc gì phải ân cần với cô ta.
Tô Hướng Vãn xuống xe, nhìn thấy xa xa một người đàn ông khoảng 40 50 tuổi đang đứng trước cửa cung tiêu xã tự mình bắt rận dưới ánh nắng.
Cô nhìn một cái, cảm thấy người này thật quen mắt.
Giống như Lý Dật Phàm tồn tại là một người có thật ở ngoài đời, Tô Hướng Vãn nhìn lâu một lúc là có thể nhận ra.
Người này sau khi cải cách mở cửa, là một trong những người giàu nhất nước, 10 năm sau, ông là người giàu nhất cả nước.
Tên ông là Triệu Quốc Niên.
Đại lão tương lai, ở huyện hải Tây, dưới ánh mặt trời chói chang của nông trường Bạch Dương bắt rận, Tô Hướng Vãn rất mừng khi xuyên không đến đây, sống đủ lâu để chứng kiến mọi thứ.