Xuyên Không Những Năm 70: Quân Tẩu Nuôi Con

Chương 74: Cố gắng cực khổ

 

Lưu Tại Dã đương nhiên không phải nhất thời hứng khởi mà đi du lịch cùng gia đình Tống Thanh Sơn.

Đêm qua khi quay về nhà khách, vì cơm ở nhà khách huyện Thanh Thủy quá tệ mà hắn nổi giận, lại thêm Lưu Mẫn Ly không ngừng lẩm bẩm, nói hắn bị Tô Hướng Vãn lừa 600 đồng.

600 đồng, ở cái thời đại này, khi mà một chiếc váy nhập khẩu từ Liên xô chỉ có giá 12 đồng, thì đây thực sự là một khoản tiền lớn.

Hơn nữa, Lưu Tại Dã nhìn thấy Tô Hướng Vãn lại không kiềm chế được mà nhớ đến vợ mình.

Càng nhớ đến vợ, trong lòng hắn lại càng không thoải mái.

Một bên khinh thường Tô Hướng Vãn, một bên hận Tống Thanh Sơn, tóm lại hai vợ chồng đó chính là cái gai trong mắt hắn, là cái dằm đâm vào thịt, nếu hắn bỏ qua họ thì không ăn không ngủ được.

Nghĩ tới nghĩ lui, hắn liền gọi điện cho một chiến hữu cũ của mình trong quân khu.

Hỏi ra mới biết, bên Hải Tây có một nhiệm vụ nổ mìn định hướng, bởi vì khối đá phải nổ đó nặng đến 2 vạn tấn, trước giờ chưa từng có nên không ai dám làm, Tống Thanh Sơn là nhân tài đặc biệt trong việc nổ mìn đã được phái đến.

Lưu Tại Dã trong lĩnh vực nổ mìn định hướng cũng đặc biệt chuyên nghiệp, dù sao bọn họ cũng đều xuất thân từ đoàn pháo binh.

Nếu quân khu đã ra mệnh lệnh, hắn không thể ngăn cản Tống Thanh Sơn, nhưng hắn có quan hệ ở bộ phận hậu cần, vì thế hắn gọi điện thoại, động tay động chân vào vé tàu của gia đình Tô Hướng Vãn.

Như vậy hoặc là Tống Thanh Sơn phải tách người nhà của mình ra, hoặc phải đi một mình.

Nếu hắn quăng người nhà lại, Lưu Tại Dã sẽ không có ý kiến gì, dù sao Tống Thanh Sơn là người vì giành được nhiệm vụ mà 5-6 năm không về nhà, cái đó Lưu Tại Dã không làm được.

Lúc vợ hắn còn sống, hắn không thể bỏ mặc vợ mình ở nhà như vậy được.

Nhưng Tống Thanh Sơn lại có thể thản nhiên để vợ mình ở nhà một mạch 5 năm, không về cũng không hỏi thăm.

Lần này chính là Lưu Tại Dã muốn nhìn xem, Tống Thanh Sơn sẽ chọn vợ con hay lại chọn nhiệm vụ.

Nếu hắn chọn vợ con, Lưu Tại Dã sẽ đi thực hiện nhiệm vụ thay hắn. Nếu hắn chọn nhiệm vụ, Lưu Tại Dã cảm thấy, thật xin lỗi chứ hắn đã tính đến chuyện đưa Tô Hướng Vãn cùng đi Hải Tây.

Chuyện này Tống Thanh Sơn hoàn toàn không biết.

Huyện Thanh Thủy không có nhà ga, nhưng đến thành phố Tần Châu chỉ mất một giờ.

Sáng sớm nay, cảnh vệ Tiểu Ngô đã mang xe jeep được cọ rửa sạch sẽ đến chờ bên ngoài cửa đại viện.

“Mẹ, chúng ta mang theo nửa con gà làm gì, có bánh bột ngô là được rồi”, Cẩu Đản liên tục ngoái đầu ngửi mùi thịt gà nướng: “Thơm quá, nếu không mình ăn luôn đi”

“Không được, lên xe mới có thể ăn”, Tô Hướng Vãn quay đầu nó lại, khẽ nhắc Lư Đản đang đá chân: “Lên xe lửa phải chú ý, không được đá chân như thế. Mẹ biết con thích hoạt động nhưng người khác không biết, trên xe có rất nhiều người, lại đi đường dài như vậy, mọi người sẽ thấy bực bội. Lúc đó nếu con đá ghế, người ta sẽ dễ cãi nhau với ba mẹ, hiểu chưa?”

“Con đá ghế của con, liên quan gì đến người khác?” Lư Đản thích cầm gậy gộc, động tay động chân, tuy chưa phải chứng tăng động trong y học nhưng cũng là một đứa trẻ vô cùng hiếu động.

Tô Hướng Vãn nhặt mấy miếng bánh bột ngô bị rơi trên xe, cho vào miệng: “Cái đó gọi là tố chất. Ba con là quân nhân, con cái của quân nhân cũng phải khác với gia đình bình thường, cho dù ở chỗ nào cũng phải theo nguyên tắc không làm phiền đến người khác”

“Nhưng mẹ vẫn nói con đá chân rất đẹp mà”, Lư Đản vẫn ngơ ngác chưa hiểu.

Tô Hướng Vãn thấy cái ấm trà của mình giờ đã lớn rồi, tóc cũng dựng đứng giống ba nó, không nhịn được khẽ xoa đầu nó.

Tiểu gia hỏa này vốn là phải được sủng ái nhất mới đúng, dù sao nó cũng là nam chính, có khí chất riêng.

Nhưng sự xuất hiện của Tô Hướng Vãn đã làm thay đổi cục diện, bây giờ trong nhà, nó không mềm mỏng ngoan ngoãn như Cẩu Đản, cũng không đẹp trai tài giỏi như Lý Thừa Trạch, mà luôn bị xem nhẹ.

Tới nhà ga, xuống xe, cả một biển người mênh mông.

Lúc này, tất cả mọi người đều phải để ý đến trẻ con, Tống Thanh Sơn ôm Lư Đản, Tô Hướng Vãn cõng Cẩu Đản, còn Lý Thừa Trạch cõng Chi Chi, một nhà 6 người gắt gao bám chặt nhau, sợ bị đám đông làm tách nhau ra.

Cán bộ hậu cần đứng đợi ở ngay quảng trường của nhà ga.

Anh ta đưa cho Tống Thanh Sơn một vé tàu nhanh cùng 3 vé tàu chậm.

Vé của Tống Thanh Sơn là vé giường nằm của toa tàu nhanh, nhưng bên hậu cần lại đưa cho hắn 3 vé ngồi ghế cứng của tàu chậm và 1 vé giường nằm.

Ngay lúc Tống Thanh Sơn nhận vé, Lưu Tại Dã mang theo bọc của mình nghênh ngang đi tới.

“Sao thế Thanh Sơn, vé không phù hợp à?” Lưu Tại Dã hỏi.

Tống Thanh Sơn có vẻ kinh ngạc: “Anh cũng đi Hải Tây à?”

“Đương nhiên, anh xem, vé của tôi là đi cùng chuyến với chị dâu, 5046, tàu này đi chậm hơn một chút, buồn tẻ hơn một chút nhưng không sao, anh cứ đi trước đi, tôi sẽ chăm sóc chị dâu và Thừa Trạch thật tốt”, Lưu Tại Dã ngang ngược nói.

Tống Thanh Sơn lúc này vẫn còn mơ mơ hồ hồ chưa hiểu rõ chuyện gì.

Nhưng Tô Hướng Vãn làm sao không biết tâm tư của Lưu Tại Dã, trong sách, hắn vừa thấy nguyên thân thì đã bị thu hút, vừa khinh bỉ nguyên thân không có văn hóa cùng th* t*c, nhưng lại nhịn không được muốn giữ lấy cô, đó đúng là kiểu vừa ăn vừa đạp đúng tiêu chuẩn.

Mà nguyên thân, sau Tống Đình Tú, đã yêu Lưu Tại Dã sâu đậm, thực sự nghĩ rằng nếu đã ngủ với cô, hắn sẽ cưới cô.

Không nghĩ rằng khi Lưu Tại Dã kéo quần lên lại thản nhiên nói, loại đàn bà như cô chỉ chơi bời vậy thôi chứ ai thèm kết hôn?

Tô Hướng Vãn nhận thấy Lưu Tại Dã đang cố tình làm chuyện xấu.

“Hướng Vãn, em đứng ở đây chờ tôi nửa tiếng, tôi đi sắp xếp lại vé”, Tống Thanh Sơn nói.

Tô Hướng Vãn giật lấy vé, lắc đầu nói: “Không cần, anh chờ ở đây, tôi tự tìm biện pháp lấy vé”

Cô lạnh lùng liếc Lưu Tại Dã, thầm nghĩ, cái đồ tiểu nhân, định chơi khăm tôi à, hôm nay có tôi ở đây, nhất định không cho anh được như ý.

Nói xong Tô Hướng Vãn cõng Chi Chi trên lưng, tìm một sợi dây nylon trong túi đựng bánh nướng, trước mặt Lưu Tại Dã, buộc 3 đứa trẻ vào với nhau.

“Em định làm gì?” Tống Thanh Sơn hỏi.

Tô Hướng Vãn buộc mấy đứa nhỏ vào với nhau, nói: “Nghĩ cách tìm giường nằm trên tàu tốc hành”

Lưu Tại Dã hai tay chống nạnh, theo thói quen vén mái tóc chẻ ngôi của mình lên, cười: “Đồng chí Tiểu Tô đừng giỡn, bây giờ vé xe lửa rất khan hiếm, chuyến tàu của Tống đoàn nhiều nhất là nửa giờ nữa khởi hành, đoán chừng bây giờ cả vé đứng cũng không có, huống chi người ta đã đóng cửa bán vé rồi”

“Đó là chuyện của tôi, sao anh lại ở đây nói nhiều như vậy?” Tô Hướng Vãn kéo bọn nhỏ: “Đi, mình đi nghĩ biện pháp”

Lưu Tại Dã nhìn Tống Thanh Sơn một cái: “Vợ anh trước giờ vẫn sấm rền gió cuốn như vậy à? Mình cô ấy mang theo 4 đứa trẻ, khéo mà người ta lừa cả lớn lẫn bé đi mất, nếu không chúng ta đi theo đi?”

Hắn hiển nhiên rất bận tâm tới vợ của người khác, cái loại bận tâm này cũng khó mà diễn tả được.

Tống Thanh Sơn thấy Lưu Tại Dã muốn đi theo liền giữ lại: “Tại Dã, chờ ở đây”

“Anh không sợ vợ anh bị bắt cóc đi à?” Lưu Tại Dã nói.

Tống Thanh Sơn nắm lấy vai Lưu Tại Dã: “Tôi không sợ, nhưng nhìn anh thì lại có vẻ sợ đó”

Lưu Tại Dã bị Tống Thanh Sơn giữ chặt không nhúc nhích được, nhìn hắn dáng vẻ bình tĩnh, trong mắt là sự lạnh lẽo, không hiểu sao có cảm giác như bị nhìn xuyên thấu, bèn nói: “Anh không sợ thì việc gì tôi phải sợ, được rồi, cùng nhau chờ đi”

Trong dòng người bất tận ở ga tàu, Tô Hướng Vãn cõng một đứa trẻ trên lưng, dắt 3 đứa bằng sợi dây thừng, lập tức trở thành tâm điểm chú ý.

Cô nhìn đồng hồ thấy chỉ còn 30 phút nữa đến giờ tàu chạy, dứt khoát không đi đến chỗ bán vé mà dẫn bọn trẻ đến thẳng phòng làm việc của công an nhà ga.

Trên đường đi, cô liên tục xoa tay xuống đất, sau đó bôi lên mặt mình cùng mấy đứa trẻ.

Bôi xong thì xoã cho tóc rối tung lên, trông không khác gì cô nhi quả phụ lang thang vất vưởng.

“Đồng chí, chào đồng chí”, vừa bước vào cửa, thấy hai công an đang ngồi hút thuốc bên trong, Tô Hướng Vãn đặc biệt nhiệt tình, đưa nửa con gà nướng ra: “Đồng chí, tôi phải dẫn đám trẻ đi Hải Tây thăm người thân, anh xem giùm vé tàu có phải ngày mốt tới được Hải Tây không?”

Công an nhìn nửa con gà, lại nhìn người phụ nữ lôi thôi, mặt đầy bụi kia, không muốn nhận con gà đó, nói: “Đồng chí phụ nữ, có chuyện gì thì cứ nói, đừng làm như vậy, chúng tôi không ăn gà của cô”

“Chồng tôi làm lính ở Hải Tây, tôi giờ dẫn các con đi thăm anh ấy, đã hẹn sáng sớm ngày mốt đến Hải Tây, anh ấy sẽ nhờ một cái xe lừa đón chúng tôi, nhưng vừa rồi tôi đi hỏi, người ta nói cái vé này phải ngày sau đó nữa mới tới Hải Tây, có phải vậy không?” vừa nói Tô Hướng Vãn vừa lau nước mắt.

Công an cầm vé tàu lên xem, thấy người phụ nữ đang khóc là quân tẩu thì không dám thờ ơ, vội vàng trấn an: “Cũng chỉ thêm 2 ngày ngồi tàu thôi, cô nói chồng mình đón chậm thêm 2 ngày được không?”

“Nhưng ngày mốt chồng tôi phải lên đường rồi, anh ấy đến Cổ Lạp đóng quân, 3 năm mới được về, vậy là tôi không gặp được chồng mình rồi”, vừa nói Tô Hướng Vãn vừa khóc.

Hai công an vừa nghe đến là vợ của bộ đội biên phòng thì lập tức coi trọng việc này.

Hai người nhìn nhau một cái, một người nói: “Vợ chồng 3 năm mới được gặp nhau, chuyện này để chúng tôi nghĩ cách xem”

Người kia lập tức đứng lên, hắn còn cẩn thận cất nửa con gà nướng vào túi Tô Hướng Vãn, nói: “Đi, tôi giúp cô thu xếp chuyện này”

Phải biết, các đơn vị nội bộ của đường sắt, đặc biệt là công an, đương nhiên có đặc quyền nội bộ riêng.

Người công an đưa Tô Hướng Vãn tới quầy bán vé, để bọn họ đứng sau còn mình tiến lên thương lượng.

“Mẹ, vừa rồi mẹ nói dối, ba con mặc dù là quân nhân, nhưng ông ấy đứng ngay bên ngoài kia”, Lư Đản rốt cuộc cũng là đứa trẻ chính trực, cảm thấy chuyện này không được.

Lúc này, đồng chí công an đường sắt quay trở lại: “Đồng chí phụ nữ, không còn giường nằm, ngay cả vé đứng cũng hết, chỉ còn giường mềm nhưng tương đối đắt, một vé 50 đồng. Cô xem thử xem, nếu không để tôi giúp cô nghĩ cách lấy hai vé giường nằm trong khoang soát vé nhé?”

Khoang soát vé là nơi nhân viên soát vé ngủ và nghỉ ngơi.

Giá vé đó có lẽ rẻ, nhưng Tô Hướng Vãn biết, cô có 4 đứa nhỏ đi cùng, dù có ngoan thế nào thì kiểu gì cũng gây tiếng ồn, ảnh hưởng đến người ta, nhỡ đến tai chỉ huy thì chắc chắn sẽ không tốt.

Cô vội vàng móc một xập tiền từ trong túi ra: “Mua vé nằm mềm đi, mấy đứa bé 1 cái, tôi 1 cái, vậy là đủ rồi”

Công an đếm ra 100 đồng, sau đó nói: “Bởi vì cô là quân tẩu nên tôi mới đặc biệt làm như vậy, tất cả đều vì giải phóng quân. Sau khi lấy được vé, cô dùng vé cũ để qua trạm xét vé, sau đó đi thẳng đến khoang giường mềm, hiểu chưa?”

Tô Hướng Vãn vội vàng nói: “Được”

Vấn đề vô cùng khó khăn, cuối cùng đã được giải quyết.

Trên đường về, Lư Đản vẫn còn nói: “Mẹ, chúng ta làm như vậy không đúng”. Trong lòng đứa trẻ này luôn có một cán cân công bằng, nó không chịu được nhất chính là đi ngang về tắt, trộm gà trộm chó.

Vừa lúc vào sảnh của ga tàu, một người đàn bà không ngừng kêu to: “Cẩu nhi, Cẩu nhi, con ở đâu rồi?”

Nhìn ra, là một người phụ nữ bị lạc mất con.

Tô Hướng Vãn cùng mấy đứa trẻ đứng lại xem, cho đến khi đứa bé được người ta dẫn đến trước mặt người phụ nữ đó, đứa bé khóc, người phụ nữ cũng khóc, cô mới khom lưng nói với Lư Đản: “Ở tình huống bình thường, đương nhiên chúng ta sẽ mua vé như mọi người. Nhưng Tống Đông Hải, mẹ chỉ là một người phụ nữ, mang các con lên xe lửa đi 4 ngày dài, vạn nhất lạc mất đứa nào, đời này của mẹ coi như bỏ, bởi vì mẹ phải dùng nửa đời còn lại để tìm các con. Tìm được thì tốt, tìm không được thì mẹ chết không nhắm được mắt, mà lúc này xe lửa vẫn còn vé, chẳng qua mẹ phải bỏ nhiều tiền hơn một chút. Mặc dù mẹ nói dối với chú công an, nhưng ngay cả khi lời nói dối bị vạch trần, đồng chí công an cũng có thể hiểu được mẹ, hiểu không?”

Lư Đản suy nghĩ một chút rồi ôm chặt lấy Cẩu Đản: “Cẩu Đản yên tâm, anh trai tuyệt đối không vứt bỏ em”

“Em làm sao có thể bị vứt bỏ, muốn bỏ cũng là anh…” Cẩu Đản suy nghĩ một lúc: “Phi phi phi, chúng ta không bỏ ai hết”

Cất hai vé giường nằm, quay trở lại sân ga, lúc này chỉ còn 10 phút.

Tô Hướng Vãn từ xa đã vẫy Tống Thanh Sơn: “Mau lên, mua được vé xe lửa rồi”

Tống Thanh Sơn đứng trông hành lý, 4-5 cái túi của bọn nhỏ hắn chỉ xách trong 1 tay.

Xa xa nhìn Tô Hướng Vãn mặt mũi lấm lem, dắt một xâu trẻ con cười cười, hắn lập tức xách túi lên quay người sải bước chạy về phía trước.

Lưu Tại Dã sững sờ đứng tại chỗ, trong đầu hắn, một người phụ nữ không có học thức như Tô Hướng Vãn, chỉ học chữ có 2 năm lấy đâu ra biện pháp có được vé khi mà quầy bán vé đã đóng?

“Cái này không thể nào. Thanh Sơn, anh đứng lại cho tôi. Thanh Sơn, tôi cảm thấy vé của vợ anh nhất định có vấn đề” Lưu Tại Dã đuổi theo phía sau, đưa tay định cướp vé của Tô Hướng Vãn.

Mấy đứa trẻ đều bị doạ sợ, Lư Đản không có gậy trong tay, đang giơ hai nắm đấm lên thủ thế, Lý Thừa Trạch cũng nhao vào.

Đây là chuẩn bị tấn công phần tử xấu Lưu Tại Dã.

Tô Hướng Vãn không ngờ Lưu Tại Dã lại vô lại như vậy, nhìn thấy vé xe sắp bị hắn cướp đi liền hét lên chói tai.

Nhưng ngay lúc này, chỉ thấy một cánh tay thò ra từ sau thắt lưng Lưu Tại Dã, tóm cổ tay hắn, nhấc người hắn lên ném qua vai, toàn bộ cơ thể hắn bay lên rồi rơi xuống nặng nề.

Tống đoàn mặc bộ quân phục không được thẳng thớm cho lắm, đè chặt Lưu Tại Dã xuống đất, vỗ vỗ gò má hắn: “Tại Dã, đừng làm loạn nữa”

Mọi người đi trên ga tàu đều dừng lại, nhìn thấy một người lính cao lớn, khỏe mạnh, nước da hơi ngăm đen, vác một đống đồ trên vai, nắm tay đứa trẻ, vội vã quay người rời đi.

100 đồng mua được hai vé giường nằm mềm.

Tống đoàn cũng có một vé giường nằm, cả nhà đi chung một chuyến tàu nhưng phải ở riêng.

Tống Thanh Sơn mang mấy đứa nhỏ đến phòng vệ sinh, giúp chúng rửa tay, rửa mặt.

Tô Hướng Vãn cũng bận rộn, phải lấy gà nướng cho bọn trẻ ăn trưa, còn phải lấy nước pha sữa bột cho chúng.

Cô còn phải làm nguội bánh, đậy lại sợ bị hỏng, phơi ra thì sợ bị khô, vì thế cô hé miệng túi ra để hơi nóng thoát ra ngoài.

Cô đột nhiên quay lại, thấy Tống đoàn đang đứng sau lưng mình.

Hắn vừa rửa mặt, khuôn mặt hơi đen lấp lánh nước, hai nút áo ngực bung ra lộ làn da ngăm, bờ vai thật rộng rãi.

Người đàn ông này có thể ném một người đàn ông khác qua vai mình, không nghi ngờ gì rằng thể lực rất tốt.

Dĩ nhiên, chung chăn gối 2 năm, Tô Hướng Vãn biết hắn thể lực tốt, nếu không đập để nhắc hắn thường xuyên, hắn có thể đã bẻ gãy eo cô.

Một cái khăn lông ướt phủ lên mặt, hắn đang lau mặt cho cô.

Lau được một nửa, hắn đột nhiên sáp lại gần, hơi thở nóng hổi bên tai: “Tôi không biết phải nói thế nào mới phải, Tô Hướng Vãn, tôi không biết có tài đức gì mà lại cưới được một nữ đồng chí ưu tú như em…”

Bên tai ngứa ngáy, trong lòng Tô Hướng Vãn thầm nghĩ, lúc này hẳn là nên hôn mình đi, Tống đoàn chủ động mang nụ hôn nóng bỏng tràn đầy yêu thương và ngưỡng mộ cho cô, thật khó mà có được.

Cô vừa mới cảm thấy mình cực khổ phấn đấu như thế mới có được chút hương s*c t*nh yêu, không ngờ vèo một cái, hắn rút tay về.

Được rồi, mấy thằng bé rửa ráy sạch sẽ xong đang bước vào. 

 

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn