Vì Lư Đản bị đánh nhiều nhất, lại giở trò làm nũng nên tối nay nó được ngủ với Tô Hướng Vãn.
Nằm bên cạnh mẹ, nó ôm mẹ chặt đến nỗi Tô Hướng Vãn không thở được.
Trong sách viết, sau này đứa nhỏ bị chặt đứt hai chân, thời điểm hôn mê nó vẫn gọi mẹ, nguyên thân lúc đó đã không biết lưu lạc ở phương nào.
Thậm chí lúc nó không biết mình có sống được hay không, nó nói với Tống Thanh Sơn, nếu nó chết nhất định không được đăng báo, nhỡ mẹ nó đọc được trên báo sẽ đau lòng.
Dù nó không gặp may như Cẩu Đản, cũng không có cái nhìn giỏi như Lý Thừa Trạch, nhưng nó giống ba nó, là một hán tử cứng rắn, có trách nhiệm nhất trong đám trẻ.
Tô Hướng Vãn nhẹ nhàng vỗ về đứa trẻ, thằng nhỏ đầu đầy mồ hôi, lát sau đã ngáy khe khẽ.
Bởi vì giường đất quá nhỏ, Triệu Ngân Sương và Tô Phú Phú ngủ ở bên ngoài.
Cô nhẹ nhàng ra ngoài phòng, thấy Phú Phú đang nằm trên chiếc chiếu trải bên ngoài, ngáy khò khò, những con muỗi to đùng như bướm đêm ở đại lục bám xung quanh, tham lam hút máu.
Những con muỗi này cũng không dễ đập.
Tô Hướng Vãn đập nửa ngày, cái mặt Phú Phú sưng vù lên mà nó vẫn ngủ.
Cô loáng thoáng nghe thấy có tiếng nói chuyện ở phía góc tường.
“Bảo anh ăn thì ăn, nói nhiều cái gì?” là giọng Triệu Ngân Sương.
Tô Hướng Vãn lẳng lặng ngồi im, chợt nghe thấy giọng đàn ông: “Đây đều là con rể cô mang qua, đưa cho tôi làm gì?”
“Anh dạy Phú Phú nhiều như vậy, không có anh rèn giũa thì nó đã sớm thành phế vật rồi, nhà tôi cũng chỉ có một chút ít như thế này mà anh còn không nhận”
Tô Hướng Vãn lặng lẽ ngó qua coi thử, trong lòng giật mình, khẽ kêu một tiếng.
Vì sao?
Bởi vì cô phát hiện người mà Triệu Ngân Sương đang lén đưa dưa hấu cho là Triệu Quốc Niên, người giàu nhất Trung Hoa trong tương lai.
Muốn trở thành người giàu nhất không dễ dàng. Người đàn ông này sẽ sớm trở thành giám đốc của Nhà máy đường và thực phẩm Tần Châu. Bởi vì ông ta giỏi bán hàng, nên trong tương lai ông ta cũng sẽ là giám đốc của Nhà máy thuốc lá Tần Châu. Tuy nhiên, khoảng sáu năm sau, ông ta sẽ phải vào tù vì tội th*m nh*ng, ngồi tù mười năm.
Sau khi ra tù, ông ta thành lập xí nghiệp dân doanh, dần dần trở nên lớn mạnh.
Người như vậy, làm bạn với ông ta có ý nghĩa gì không?
“Cũng là con gái và con rể của cô tốt”, Triệu Quốc Niên nói bằng giọng khàn khàn: “Nghe nói đứa con lớn của tôi chuẩn bị kết hôn, tôi dành dụm 3 tháng được 18 đồng gửi cho nó. Kết quả nó trả lại nguyên vẹn cho tôi, trong thư nó gọi tôi là chú, họ cũng đã đổi”
Thấy giọng ông đầy vẻ chua xót, Triệu Ngân Sương an ủi: “Chờ sau này anh rửa sạch được tội danh, có lẽ bọn trẻ sẽ nguyện ý nhận anh, còn bây giờ thì cứ thoải mái đi”
Hứ!
Tô Hướng Vãn thầm nghĩ, theo như cô biết, vợ trước của Triệu Quốc Niên đã chiếm ngôi nhà của ông ở tỉnh thành, chiếm hết tất cả đồ cổ, tranh chữ, sống nhàn nhã với thủ trưởng của ông ta, chỉ đáng tiếc 1-2 năm tới, thủ trưởng của Triệu Quốc Niên sẽ qua đời.
Sau khi ông ta qua đời, bà ta chạy đến Tần Châu, náo loạn đòi phục hôn với Triệu Quốc Niên.
Nghe ý tứ này, Triệu Ngân Sương và Triệu Quốc Niên hẳn là có chút tình cảm với nhau, nhưng vẫn đang ở trong trạng thái ám muội, chưa vượt qua.
Nghĩ tới nghĩ lui, Tô Hướng Vãn cảm thấy chuyện này vẫn không cần phải lo, dù sao cô cũng sẽ đưa Triệu Ngân Sương đi.
Hai người này nghe tình chàng ý thiếp thì có vẻ đẹp, nhưng liệu có kết cục tốt đẹp không?
Sáng hôm sau, trưởng trấn Tạ tới.
Yêu cầu mọi người đi theo Tô Hướng Vãn học cách làm phân bón, ủ phân, canh tác một cách khoa học, mà Mã Hỉ Quân là lao động chính, nổi bật nhất, tất nhiên cũng được trưởng trấn Tạ coi trọng nhất.
Bất luận làm gì, trưởng trấn Tạ đều giao cho hắn, bảo hắn dẫn dắt mọi người làm.
Hắn không hề thương tiếc gia súc, thẳng tay đánh, để lại những vết máu dài trên tai và mông chúng, nhưng gia súc của người khác đi từ từ, còn đám lừa trong tay hắn, dù gầy gò thở không ra hơi, nhưng lại đi khá nhanh.
Có lẽ những con lừa này đã bị hắn đánh đến mức phát sợ.
Tuy nói rằng làm việc quan trọng, nhưng gia súc cũng là sinh mạng, nhiều người nhìn thấy hắn đánh tàn bạo quá thì cũng khuyên: “Lão Mã, đám gia súc của cậu cũng đáng thương, ba con lừa đã chết trong tay anh rồi, dù gì nó cũng là sinh mạng”
“Con mẹ nó, mày nói vậy thì mày đến đuổi lừa xem nó có nghe lời mày không”, Mã Hỉ Quân tức giận khạc nhổ xuống đất, đưa tay lên quẹt miệng.
Mọi người đều nhìn trưởng trấn Tạ, hy vọng ông ta sẽ khuyên nhủ Mã Hỉ Quân, dù sao gia súc cũng là một vật sống.
Nhưng trưởng trấn Tạ rõ ràng khoan dung Mã Hỉ Quân hơn nhiều người khác, vì hắn làm việc năng suất hơn, ông ta nhìn thấy nhưng không nói gì, mấy con vật đó sắp bị hắn đánh đến chết.
Hắn chỉ đang phát tiết lửa giận, cũng là để biểu thị công khai uy lực của mình, dù sao cũng phải nói, ngoài sức mạnh, hắn chỉ là một tên rác rưởi.
Giữa trưa, vì trưởng trấn Tạ vẫn ở đó, Tô Hướng Vãn bổ nốt quả dưa còn lại để trưởng trấn Tạ và mọi người cùng ăn.
Trưởng trấn Tạ đưa riêng cho Mã Hỉ Quân một miếng lớn.
Dù sao buổi sáng hắn cũng là người làm việc nhiều nhất.
“Đồng chí Tiểu Tô, còn thứ gì mà ở Thanh Thủy có, chúng tôi không có không? Nếu không cô… cho biết thêm nhiều một chút, sau khi cô đi rồi chúng tôi tiếp tục triển khai để nâng sản lượng lương thực lên”, trưởng trấn Tạ nói.
“Vậy trưởng trấn Tạ đã cân nhắc chuyện hộ khẩu của mẹ và em trai tôi chưa?” Tô Hướng Vãn hỏi.
Từ ngàn dặm xa xôi đến đây giúp thị trấn bọn họ canh tác mưu sinh, Tô Hướng Vãn phải được trả công, dù ở bất kỳ thời đại nào, Hoa Hạ luôn là xã hội có nhân tình.
Tô Hướng Vãn có nhiều cái hỗ trợ thêm được nữa nhưng cô cần phải được trả thù lao.
Trưởng trấn Tạ nói: “Mặc dù có chút khó nhưng không thành vấn đề, lúc đó tôi nghĩ biện pháp để mẹ và em trai cô đi được”
Tô Hướng Vãn còn chưa kịp nói câu cảm ơn, thấy Mã Hỉ Quân xì một tiếng, ném vỏ dưa xuống đất đầy vẻ khinh miệt: “Đồ vương bát đản Tạ Trường Phát, ông mà dám đem thả bọn địa chủ phú hào đó ra, lão tử sẽ ra huyện Hải Tây tố cáo ông”
Trưởng trấn Tạ hiển nhiên đã sớm biết Mã Hỉ Quân muốn cưới Triệu Ngân Sương, không ngừng nháy mắt với hắn: “Mã Hỉ Quân, đồ ngốc này, chẳng phải chỉ là một người vợ thôi sao, chờ sau này tôi giới thiệu cho anh một người tốt hơn. Mẹ con Triệu Ngân Sương đi là hợp lý và hợp pháp, cậu mà còn làm loạn lên, tôi sẽ giam cậu vào trại giam nông trường”
“Ai làm thì làm, tôi đến nông trường nào mà chả được hoan nghênh, dù sao cũng chỉ là làm việc, ai đưa đàn bà cho tôi, tôi sẽ làm cho người đó”, Mã Hỉ Quân cố ý dẫm nát miếng vỏ dưa, di chân trên mặt đất.
Trưởng trấn Tạ quay đầu cười nói: “Chỉ là cái đồ hỗn đản thôi, đồng chí Tiểu Tô đừng để ý đến hắn”
“Ông Tạ Trường Phát, nếu ông dám thả người, tôi đi báo cáo” Mã Hỉ Quân chỉ vào mũi trưởng trấn Tạ, hùng hùng hổ hổ nói.
Tô Hướng Vãn không rảnh để quan tâm đến Mã Hỉ Quân, việc cần làm nhất là cô phải thuyết phục được trưởng trấn Tạ thả người.
Cho nên cô nói: “Bây giờ mọi người chủ yếu trồng lúa mạch và ngô, nhưng trưởng trấn Tạ, mọi người chọn sai loại cây. Ví dụ như địa phương hạn hán như Hải Tây, trồng lúa mạch thân ngắn, rễ dày sẽ cho thu hoạch tốt hơn nhiều so với lúa mạch thân dài hiện đang trồng, vì rễ dày ưa hạn, thân dài ưa nước, đây là đạo lý dễ hiểu nhất. Ngoài ra, ngô phải trồng ở nơi có bóng râm, nhiều nước càng tốt, không thể trồng trực tiếp trên ruộng khô hạn, đây đều là kinh nghiệm sản xuất của thôn Tiểu Tống, nếu ông thật sự muốn học, tôi sẽ viết hết ra để ông lưu giữ lại”
Trưởng trấn Tạ ăn 3 miếng dưa hấu vẫn chưa thấy đủ, gật đầu lia lịa: “Được, được, được, tốt nhất là ghi lại, cô nói nhiều như vậy chúng tôi nhất thời không nhớ hết được”
Buổi chiều, trưởng trấn Tạ đặc biệt theo dõi sát các xã viên nam đem phân bón cho hết xuống hố, dùng rơm rạ lấp lại, sau đó mới đi.
Trước khi đi còn đặc biệt nói chuyện với Tô Hướng Vãn, nói chuyện hộ khẩu chắc mai là làm xong, nói cô thu dọn hành lý dần cho Triệu Ngân Sương và Tô Phú Phú là được.
Cái này coi như lời hứa đảm bảo.
Tô Hướng Vãn dĩ nhiên cao hứng, lập tức bảo Tô Phú Phú và Triệu Ngân Sương đóng gói hành lý, chăn nệm.
Mặc dù nhìn Triệu Ngân Sương như mất hồn mất vía nhưng Tô Hướng Vãn dằn lòng mình lại, coi như không thấy.
“Mẹ, mẹ, cái người Mã Hỉ Quân đó lại đánh nhau”, Tô Hướng Vãn đang bận ghi chép lại cho trưởng trấn Tạ, Lư Đản chạy lại báo.
Ở chỗ này, Mã Hỉ Quân đại khái cũng gần giống như Phương Kim Hoán ở huyện Thanh Thuỷ.
“Kệ ông ta, ngày mai chúng ta đi rồi, không gây chuyện nữa, được không?” Tô Hướng Vãn nói.
Lư Đản ấp a ấp úng: “Nhưng ông ta đang đánh chú Lưu”
Tô Hướng Vãn đột nhiên ngẩng đầu lên, cau mày: “Ai?”
“Chú Lưu, Lưu Tại Dã” Lư Đản nói.
Tô Hướng Vãn đập bút xuống bàn: “Lưu Tại Dã vẫn còn chưa đi?”
Cái đồ âm hồn bất tán Lưu Tại Dã, tối hôm qua còn nói không quay lại, sao hôm nay đã ở đây rồi?
Lúc cô lao đến cung tiêu xã, quả nhiên Mã Hỉ Quân đang đè Lưu Tại Dã lên xe jeep đấm từng phát.
“Mã Hỉ Quân, anh điên à? Đây là cán bộ, anh dám đánh cán bộ à?” Tô Hướng Vãn hét lên.
Mã Hỉ Quân đấm vào xe jeep làm chiếc xe rung lên.
“Cán bộ thì sao, có thể so sánh với chủ tịch huyện Hải Tây chúng ta sao? Tao nói cho mày biết, ngay cả chủ tịch huyện Hải Tây cũng không dám chọc đến tao, mình tao làm bằng 8 người, là nhân công chủ lực của nông trường Bạch Dương”, Mã Hỉ Quân hùng hùng hổ hổ đấm thêm Lưu Tại Dã một cái nữa, sau khi đánh xong còn giơ nắm đấm lên, nhìn thấy mọi người hoảng sợ co lại mới nghênh ngang bỏ đi.
Tô Hướng Vãn lấy từ trong túi du lịch ra hai miếng băng cứu thương, một lọ cồn sát khuẩn, thấy Lưu Tại Dã vừa buồn cười vừa đáng thương, hỏi: “Đang êm đẹp anh chạy tới đây làm gì? Còn nữa, sao lại đánh nhau với hắn?”
Lưu Tại Dã cũng không biết: “Tôi vừa mới dừng xe thì hắn xông tới cho một đấm, hắn là chó điên chứ không phải người”
“Anh có súng mà, sao không lấy ra?” Tô Hướng Vãn hỏi.
“Tôi có súng, nhưng không thể nổ súng về phía quần chúng nhân dân. Huống chi tên Mã Hỉ Quân đó chỉ là một tên đầu gỗ, chỉ dựa vào quả đấm, so với đám súc sinh cũng không khác gì nhau, sao có thể đối chọi được với súc sinh?” Lưu Tại Dã nhổ ra một đống máu, vung tay hất miếng băng cứu thương Tô Hướng Vãn đưa cho.
Thật ra, vừa xuống xe, hắn đã bị cú đấm của Mã Hỉ Quân làm cho choáng váng, hơn nữa súng còn ở trong xe, hắn thậm chí không kịp cả rút súng ra.
Nhưng Lư Đản lại không cho là vậy: “Nếu là ba tôi, nhất định có thể khống chế được ông ta. Chú không làm được bởi vì chú không biết đánh nhau”
“Chỉ có bọn man rợ mới đánh nhau, chú không phải người man rợ, được học hành giáo dục đàng hoàng, có tư tưởng văn minh”, Lưu Tại Dã chỉ vào mình nói.
Lư Đản híp hai mắt, hứ một tiếng: “Cho nên người văn minh mới bị ăn đòn, tôi không tin, tôi cảm thấy ba tôi nhất định có biện pháp khống chế Mã Hỉ Quân, thật sự”
Cẩu Đản vội vàng gật đầu: “Ai cũng sợ ba tôi, ngay cả kẻ hung hăng nhất là Kim Hoán cũng sợ, đến mức phải nhảy xuống hồ chứa nước đó”, nó đang khoác lác, thổi phồng sự lợi hại của ba nó.
Lưu Tại Dã phì một tiếng, tức giận vì tự nhiên mất hồn mất vía, đã nói là sẽ rời đi, cuối cùng thế nào lại chạy đến nông trường như bị ma nhập.
Muốn tự tát mình một cái, nhưng mặt hắn vốn đang sưng lên vì bị Mã Hỉ Quân đánh, đau đến không hạ tay xuống được, đành chịu vậy.
Đúng lúc này, một chiếc xe tải Đông Phương Hồng chạy đến.
Lư Đản và Cẩu Đản hôm qua nhìn thấy Tống Thanh Sơn lái xe này, liền xoay người chạy về phía trước, miệng gọi ba.
Tống Thanh Sơn dừng xe ở ven đường, khi xuống xe bước chân có chút loạng choạng, nhẹ bước đi vài bước, bỗng nhiên khom người, chỉ vào mũi mình nói: “Đông Hải, tới đây, đấm ba một cái”
“Thật ạ?” Lư Đản vừa nói vừa đấm Tống Thanh Sơn thật, cười nói với Lưu Tại Dã: “Chú Lưu, chú xem ba tôi chịu được đòn thế nào”
Mấy đứa bé mồm năm miệng mười vây quanh kể chuyện Mã Hỉ Quân ngày hôm qua đánh Lư Đản, hôm nay lại đánh Lưu Tại Dã, còn rêu rao nói chỉ cần hắn còn ở nông trường Bạch Dương, Triệu Ngân Sương cùng Tô Phú Phú đừng hòng rời đi được, kể hết cho Tống Thanh Sơn như một con vẹt.
Tống Thanh Sơn nghe rất nghiêm túc, còn không ngừng gật đầu: “Ngay cả chú Lưu của các con mà cũng dám đánh, bốn mẹ con các con không đánh lại hắn? Nghe có vẻ rất lợi hại”
Lư Đản ôm Tống Thanh Sơn, chỉ vào trán mình: “Ba nhìn xem, đây là ông ta đánh con, có nghiêm trọng không?”
Tóm lại bọn nhỏ bây giờ chính lại xúi giục Tống Thanh Sơn đánh nhau với Mã Hỉ Quân một trận.
Lấy lại oai phong của Tống gia.
Tống Thanh Sơn thả Lư Đản xuống đất, siết nắm đấm lại, hơi thả lỏng vai, vỗ Lý Thừa Trạch nói: “Vậy được, con đi gọi Mã Hỉ Quân ra đây, để ba gặp hắn chút”
Lý Thừa Trạch hét lên một tiếng, cơ hồ muốn nhảy cẫng lên, lao đi tuyên chiến.
Đứa trẻ chạy nhanh đến mức bụi trên đường bốc lên một vòng.
Tô Hướng Vãn đem i ốt cùng băng gạc nhét vào tay Lưu Tại Dã, nhìn Tống Thanh Sơn siết nắm đấm, cười nói: “Được rồi, Mã Hỉ Quân đó cũng giống như gia súc mà thôi, anh đánh hắn, ầm ĩ đến cục công an rồi ngày mai không đi được thì sao? Liên quan tới hắn, trước khi đi tôi sẽ nghĩ cách chế phục hắn, không cần đánh nhau, được không?”
Theo ý của Tô Hướng Vãn, cái tên thổ hào thô bạo này cần phải bị sức mạnh văn minh đánh cho một trận ra trò.
“Em cứ đứng xem thôi là được”, Tống Thanh Sơn cười nói.
Nhưng hắn còn hơi buồn bực một chút, sao Lưu Tại Dã vẫn còn ở đây: "Tại Dã, sao anh còn chưa đi?"
Lưu Tại Dã đút tay vào túi quần, thản nhiên nói: “Vừa ý người vợ đầu bù mặt dơ bẩn của anh, lười đi, anh tin không?”
Tô Hướng Vãn hôm nay làm việc trên ruộng cả ngày, dù sao ở một nơi như Hải Tây, một chiếc ô cũng không thể che được hết ánh mặt trời, da sạm đen, chiếc áo hoa bằng vải thô của cô bám đầy đất, nhìn không khác gì phụ nữ bản địa.
Cô nổi giận trong nháy mắt: “Lưu Tại Dã, nói thêm câu nữa thử xem?”
“Tôi nói cô vừa bẩn vừa lôi thôi, còn l* m*ng, rõ ràng mình không có bản lãnh, tối hôm qua dám đánh nhau với Mã Hỉ Quân, nếu không có tôi, cô sớm bị Mã Hỉ Quân đánh chết rồi. Cô nhìn cái mặt mũi sưng vù của mình xem, tôi mà vừa ý cô mới là lạ”, Lưu Tại Dã mồm miệng có bao nhiêu cay nghiệt thì có đủ bấy nhiêu.
Nhưng chính cái đồ quỷ cay nghiệt đó, trong sách nói, còn câu mất hồn nguyên thân.
Tô Hướng Vãn tức đến thiếu chút nữa thì nhảy lên: “Lưu Tại Dã, có bản lãnh nói thêm câu nữa xem?”
Cũng may Tống Thanh Sơn túm Tô Hướng Vãn lại: “Thôi Tô Hướng Vãn, đừng làm loạn nữa, em coi hắn như chó điên đi là được rồi, tôi cùng đám trẻ đều thấy em là tốt nhất, thật đó, chúng tôi đều thích em, đều yêu em”
Tô Hướng Vãn từ khi xuyên không đến đây, mỗi ngày tận tâm tận lực nuôi đám trẻ, cố gắng nghiêm túc dung nhập vào xã hội này, cho tới bây giờ chưa từng bị mắng cay nghiệt đến như vậy.
Vấn đề là cô cảm thấy cô cũng giống như các phụ nữ bản địa, cảm giác mình thật sự đã hoà nhập với thổ nhưỡng ở đây, mất đi giới tính, sự quyến rũ của mình, trở thành một người lao động chân chính.
Không trách Tô Tiểu Nam muốn phản kháng, muốn lười biếng. Ở niên đại này, chỉ cần ló đầu ra một chút là bị phê đấu, nhưng để cho một nữ đồng chí từ bỏ sự quyến rũ nữ tính của mình, hoà với đất đai, thì cuộc sống của cô ấy còn có ý nghĩa gì?
Lưu Tại Dã giống như là đâm xuyên qua màng bọc lừa gạt của Tô Hướng Vãn tự mình dựng lên, giống như bộ quần áo mới của hoàng đế.
Cô không nói thêm gì, hất tay Tống Thanh Sơn ra, quay người bỏ đi.
Khi không có Tống Thanh Sơn ở đây, mọi người đều coi Mã Hỉ Quân là người cao to nhất, mạnh nhất đội 7.
Nhưng Tống Thanh Sơn còn cao hơn hắn, rắn chắc hơn, không to thô kệch như hắn, dù sao cũng làm lính, quanh năm rèn luyện, c** tr*n chạy ra ngoài là nhiều đứa trẻ phải hét lên.
Mã Hỉ Quân cầm cái gậy to bằng cánh tay, nghênh ngang đi tới.
Tống Thanh Sơn vẫn dùng chiêu lần trước đối với Lưu Tại Dã, ném Mã Hỉ Quân qua vai, nặng nề quật xuống đất.
Mã Hỉ Quân vùng vẫy đứng lên, Tống Thanh Sơn lùi chân vào g*** h** ch*n hắn, hất một cái, ném hắn nặng nề rơi xuống đất.
Động tác này của Tống Thanh Sơn đơn giản tới mức không thể đơn giản hơn, nhưng cần phải lực đặc biệt lớn mới làm được.
Quăng người xuống đất, hắn đứng chống nạnh, nhắm mắt lại một lúc.
Mã Hỉ Quân vẫn nắm cái gậy từ đầu đến cuối không buông ra, lúc này vùng vẫy đứng lên, thấy Tống Thanh Sơn đứng nhắm mắt thì quơ cái gậy vụt tới.
Dùng sức lớn như vậy nhưng Tống Thanh Sơn một phát bắt được.
Bắt được cái gậy xong, hắn buông tay, Mã Hỉ Quân lại một lần nữa nặng nề ngã xuống đất.
Lần này hắn bò dậy có chút khiếp hãi, định trốn.
Nhưng Tống Thanh Sơn đã đặt chân từ phía sau và ném hắn qua vai. Lần này, đất trên mặt đất bốc lên theo đám mây hình nấm.
Giống như một con chó chết, Mã Hỉ Quân nằm trên mặt đất, rốt cuộc không thể nhúc nhích được nữa.
“Có hiểu tiếng người không?” Tống Thanh Sơn hỏi.
Mã Hỉ Quân nằm trên mặt đất, gật đầu: “Hiểu được, hiểu được”
“Còn dám động một chút là đánh người không?” Tống Thanh Sơn lại hỏi.
Mã Hỉ Quân lắc đầu nói: “Không dám, thật không dám”
“Nghiêm túc không?”
“Đặc biệt nghiêm túc, nghiêm túc hết sức có thể, tôi thật sự không dám đánh ai nữa”, Mã Hỉ Quân nằm trên mặt đất, hai tay chắp lại như đang bái phật.
Nhìn xem, làm gì có chuyện không hiểu tiếng người, chỉ là thiếu đòn thôi, chẳng phải bây giờ rất nghe lời sao.
Lịch trình của Tống Thanh Sơn mấy ngày nay là thế này: đi làm, xong việc thì mọi người ở Cục Công trình Xây dựng số 1 về nghỉ ngơi ngủ bù, hắn lại vội vàng về thăm bọn trẻ, nhìn vợ một cái, cho nên từ khi đến Hải Tây, đến giờ hắn chưa từng chợp mắt, chưa ngủ được giấc nào, liên tục mấy ngày.
Người bình thường không được ngủ, mặc dù cơ thể có thể miễn cưỡng chịu đựng được, nhưng tinh thần sẽ hơi có chút mất tập trung, hơi choáng váng.
Vừa rồi khi xuống xe, tinh thần có chút choáng váng, đến khi Lư Đản đấm một cái, hắn mới lấy lại được ý thức, lúc này động tay động chân quyền cước, nhất thời cảm thấy mình tỉnh táo hơn rất nhiều.
Dĩ nhiên, làm chiến hữu của Lưu Tại Dã lâu như vậy, Tống Thanh Sơn làm gì không hiểu hắn.
Hắn mắng ai càng độc miệng, chỉ chứng minh trong lòng hắn càng để ý.
Ba ngày vừa rồi, hắn chẳng những không đi, mà còn giống như con chó cứ quanh quẩn vòng vòng quanh Tô Hướng Vãn, chứng tỏ bệnh không nhẹ.
Xem ra người này phải dùng đến thuốc nhỏ mắt.
“Tại Dã, ngày mai chúng tôi nổ núi, Hướng Vãn muốn đi cùng tôi, anh có đi không?” Tống Thanh Sơn suy nghĩ một lát rồi nói.
Lưu Tại Dã đã sớm nghe nói, ngày mai sẽ nổ với khối lượng thuốc lớn chưa từng có trong lịch sử, dĩ nhiên hắn cũng muốn đi xem Tống Thanh Sơn làm được đến mức độ nào.
Lập tức đồng ý: “Được, chúng ta cùng đi”