Trong nhà, Tống Thanh Sơn đang bàn chuyện đi Hải Tây.
Nhưng hắn phải đi thực hiện nhiệm vụ gì ở đó, hắn không nói, bọn trẻ cũng không biết.
Dao nhỏ, kéo, xẻng, bàn chải, tất cả đều được Tống đoàn cọ rửa đến bóng loáng, sau đó cất vào thùng đồ nghề.
“Hiện giờ trời nóng, bánh nướng ăn không kịp sẽ bị hư giữa đường, đồng chí Tiểu Tô, khi nào công việc của em mới xong? Em mau xin nghỉ phép đi”
“Được rồi, tôi sẽ xin nghỉ phép sớm, nhưng chúng ta sẽ đi bằng tàu hỏa hay ô tô?” Tô Hướng Vãn ở trong phòng hỏi.
Tống Thanh Sơn nói: “2 ngày đi xe lửa, 1 ngày đi xe buýt, sau đó có lẽ phải đi xe lừa nửa ngày nữa”
Chuyện này đối với Tô Hướng Vãn thật kinh hoàng, nhưng Lư Đản, Cẩu Đản vừa nghe được thì mắt chữ A mồm chữ O: “Như thế chúng ta chẳng phải, chẳng phải là đi đến tận cùng thế giới sao?”
Bọn nhóc lớp 2 chưa được học địa lý, trong suy nghĩ của chúng, thế giới luôn có điểm tận cùng.
Tống Thanh Sơn kéo 2 đứa con lại, lấy một chiếc tua vít trong thùng dụng cụ ra, vẽ một vòng tròn cho hai đứa bé hình dung ra quả địa cầu, mô tả nó chuyển động quanh mặt trời như thế nào, đang nói, chợt nghe tiếng động nhỏ trên cầu thang.
Hắn ngẩng đầu, thấy Tô Hướng Vãn tết tóc bím, mặc chiếc váy liền đặc biệt xinh đẹp.
Váy trắng chấm đen, thắt lưng buộc quanh eo, mấu chốt là cô lấy đâu ra một đôi giày cao gót màu trắng, khi bước xuống phát ra tiếng động nho nhỏ, chỉ là tiếng bước chân thôi nhưng khiến Tống Thanh Sơn cảm thấy như đang nghe một bản nhạc.
Hắn đứng lên, nhìn hai bàn tay có vết bẩn của vì đang lau kéo, vội đi rửa tay: “Hôm nay em không phải đi làm à? Ăn mặc như vậy… phong cách Tây?”
“Đi làm chứ, Liên đoàn phụ nữ hôm nay có hoạt động tuyên truyền giáo dục trực tiếp, mời 30 hộ khó khăn ở trong thành đến, tuyên truyền chính sách của chính phủ cho họ, đồng thời dạy một số phương pháp tự lực cánh sinh” nói xong Tô Hướng Vãn nắm tay Chi Chi: “Công việc này hội phụ nữ chúng tôi đã chuẩn bị hơn 1 tháng, hôm nay bọn trẻ đi cùng tôi đến hội trường cho náo nhiệt thêm một chút”
Tống Thanh Sơn dừng luôn việc lau chùi: “Nếu không, để tôi đi cùng em nhé?”
Tô Hướng Vãn không nói gì, nắm tay Chi Chi bước ra ngoài.
Lư Đản cùng Cẩu Đản nhìn lại mình, gần đây bọn chúng được giảng giải về vệ sinh rất nhiều nên người không còn bẩn nữa, đi cùng mẹ cũng không đến mức dọa người ta.
Lý Thừa Trạch có hiểu biết hơn một chút, dựa vào vẻ đắc ý gần đây của Lưu Mẫn Ly, đoán chừng Lưu Tại Dã cũng sắp tới rồi.
Nhưng Lưu Tại Dã tới, vì sao dì Tiểu Tô lại mặc đẹp như vậy?
Trong suy nghĩ của Lý Thừa Trạch, điều này rất không khoa học.
Nói về Lưu Tại Dã, ấn tượng nhất đối với Lý Thừa Trạch chính là lúc nó còn rất nhỏ, một lần đám trẻ con bọn nó đang đá banh trong sân, lúc đó Lưu Tại Dã vẫn còn trong quân ngũ, lúc đó hình như vợ hắn ta bị bệnh rất nặng, bởi vì bọn trẻ con nô đùa hò hét nên hắn có mắng bọn chúng, nhưng mấy đứa nhỏ này không nghe lời, ngay lúc Lý Thừa Trạch nhận được trái banh, hắn ta rút súng bắn nổ tung quả bóng.
Sau đó, hắn lôi tất cả bọn trẻ lên lầu, bắt từng đứa xin lỗi vợ hắn.
Phải biết rằng lúc đó Lý Thừa Trạch mới 5 tuổi, lúc Lưu Tại Dã nhấc nó đến bên giường, vợ hắn đã bệnh rất nặng, người chỉ còn da bọc xương nhưng bụng đặc biệt to, vì đau ốm lâu ngày nằm liệt giường, trong phòng toàn mùi ô uế khiến bọn nhỏ sợ phát khóc.
Sư trưởng Lý là người rất biết tận dụng thời cơ, buộc tội Lưu Tại Dã vì vợ mình mà khi dễ mấy đứa nhỏ, hơn nữa vợ hắn mắc bệnh truyền nhiễm, hắn đã đưa bọn trẻ đến nguồn lây bệnh.
Ông ta đương nhiên tranh cãi với Lưu Tại Dã.
Không ngờ lúc hai người đang cãi nhau, Lưu Tại Dã đột nhiên rút súng dí thẳng vào trán sư trưởng Lý. Vì hành vi miệt thị cấp trên, hắn bị giam giữ biệt lập trong 72 giờ.
Sau đó, vợ Lưu Tại Dã vẫn chết.
Người phụ nữ đó, Lý Thừa Trạch vẫn còn nhớ rõ rất giống Tô Hướng Vãn, da trắng, gầy gò, lúc không bệnh thường cười rộ lên nhưng thực ra rất dịu dàng.
Từ đó về sau, tính tình Lưu Tại Dã thay đổi đột ngột, ra quân, chuyên tâm làm công việc ủy ban cách mạng.
Đương nhiên, làm cách mạng chính là để vơ vét của cải, cái này chỉ có mình hắn biết.
“Dì Tiểu Tô, chẳng phải dì cũng biết Lưu Tại Dã sẽ tới sao, nhỡ hôm nay ông ta đến thì sao? Ông ta thích nhất là chỉ trích, phê bình những nữ đồng chí xinh đẹp, mặc quần áo thời trang, dì thay váy, mặc đồ đơn giản đi họp được không?” Lý Thừa Trạch lặng lẽ khuyên Tô Hướng Vãn.
Tô Hướng Vãn điềm nhiên: “Thừa Trạch, theo đuổi cái đẹp là thiên tính của phụ nữ, hơn nữa chính sách bây giờ có điểm nào không cho phép nữ đồng chí mặc váy? Ta đã bận rôn suốt 2 tháng, đi muốn mòn đế giày rồi, hôm nay nhất định phải mặc đẹp đến hoạt động này”
Cô đã hẹn với Lý Dật Phàm hôm nay cùng mặc đồ trắng, nếu cô không mặc, có lẽ Lý Dật Phàm không dám thay áo trắng, Tô Hướng Vãn thật ra đang làm gương cho Lý Dật Phàm.
Bởi vì Lý Dật Phàm đến bây giờ vẫn còn do dự trong việc thay đổi màu sắc quần áo không dám thực hiện.
Tám cán sự của Liên đoàn phụ nữ, thêm chủ nhiệm Lưu Đường, tất cả đều bận rộn.
Những hộ gia đình khó khăn trong thành, phần lớn đều có người mắc bệnh nặng hoặc cả gia đình đều không khỏe, nếu mỗi nhà có 1 người tới thì ít nhất cũng phải có đến 30 người. Bọn họ phải chuẩn bị bàn, ghế dựa, mùa hè nóng nực, sợ mấy người già tới ngồi dự bị cảm nắng, còn phải chuẩn bị nước sôi để nguội cho họ.
Tóm lại, mọi người bận đến tối tăm mặt mũi.
Lưu Mẫn Ly cùng các cô gái trong đoàn văn công tới mời những hộ nghèo đó đến, lúc họ vào hội trường, Tô Hướng Vãn cũng vừa tới.
Lưu Mẫn Ly thấy Tô Hướng Vãn không những mặc váy mà còn cầm ô che nắng, cô ta vốn đang bực bội càng thêm khó chịu: “Phó chủ nhiệm Tô, cô không nên như vậy. Tất cả mọi người chúng tôi vì chính sách của cô mà bận rộn, cô thì ngược lại, mặc váy còn cầm ô, cô sợ mình phơi nắng bị đen thì chúng tôi không sợ chắc?”
Tô Hướng Vãn gập ô lại, thở dài nói: “Bởi vì tôi là lãnh đạo, là lãnh đạo thì có một số đặc quyền, cô không phục thì cô làm lãnh đạo đi”
“Cô cứ chờ đó, hôm nay anh tôi tới, xem anh ấy thu thập cô như thế nào”
Dù sao việc quan trọng nhất của Lưu Tại Dã lúc này là thu thập Tô Hướng Vãn.
Mỗi ngày gọi điện, Lưu Tại Dã đều nói trên điện thoại rằng mình đã chuẩn bị mọi thứ đâu ra đấy, Tô Hướng Vãn giống như con cá nằm trên thớt, chỉ chờ hắn hạ dao xuống.
Mấy đứa trẻ lần đầu tiên nghe mẹ tổ chức hội nghị, mỗi đứa lấy một cái ghế con ngồi xuống.
Lúc này Lưu Mẫn Ly cùng mấy người Tiểu Tần phải chạy quanh hội trường để thêm nước cho mấy người già yếu, bệnh tật của các hộ nghèo.
Buổi gặp mặt này của Tô Hướng Vãn thực ra rất đơn giản.
Cô chỉ tập trung giảng về một số phương diện, giống như chi tiêu trong gia đình, dù nghèo khó cũng không thể chỉ trông chờ vào trợ cấp của chính phủ, mọi người đều phải nghĩ ra cách kiếm tiền, ví dụ như dán hộp diêm, hoặc như ở trạm thu mua dược liệu có rất nhiều loại dược liệu chưa được gia công, hoặc như thôn Tiểu Tống trồng được đẳng sâm, hồng kỳ, những dược liệu này cần phải được cắt nhỏ ra, nấu chín thì mới làm thuốc được.
Nếu hộ nào khó khăn không thể đi làm được, thì chỉ cần kết nối với thôn Tiểu Tống, Tô Hướng Vãn sẽ bảo bên Tống Kiến Quốc gửi dược liệu vào thành, sau đó để các hộ nghèo phơi khô, thái lát, nấu chín rồi gửi đến bệnh viện, như vậy không phải tất cả mọi người đều có thể kiếm tiền sao?
Những hộ khó khăn ngồi dưới nghe vậy đều vỗ tay rào rào hưởng ứng.
Tuy rằng chuyện này cũng gần giống như miếng bánh vẽ, nhưng đối với người bình thường mà nói, chính quá trình vẽ và nghĩ về miếng bánh đó mới thực sự khiến mọi người cảm thấy vui vẻ.
Tống Thanh Sơn đứng bên cạnh đám trẻ con.
Chi Chi một lát lại đòi đi tè, Cẩu Đản một lát lại đòi uống nước, Lư Đản thỉnh thoảng chạy loạn một vòng, Tống Thanh Sơn vốn chưa từng trông trẻ, gom hết bọn nhỏ vào một chỗ, thấy bọn nó ngồi một chỗ buồn chán liền ra ngoài mua cho mỗi đứa một cây kem.
Chi Chi l**m kem, dính hết cả lên mặt.
Tống Thanh Sơn phát huy tính kiên nhẫn của một người cha, liên tục lau mặt cho con gái.
Quân trang của hắn có chút nhăn nhúm nhưng vẫn tuấn tú với mái tóc cắt ngắn, đôi lông mày rậm, đôi mắt to, cô bé Chi Chi đầu còn không to bằng bàn tay hắn, ngồi trong lòng ba, mang lại cảm giác đặc biệt hài hòa kỳ lạ.
Đương nhiên trong mắt Tô Hướng Vãn, một người cha chăm sóc 4 đứa con là hình ảnh vô cùng đẹp.
Nhưng trong mắt Lưu Mẫn Ly, hình bóng bạch mã hoàng tử đã hoàn toàn tan biến.
Cô ta quả thực không hiểu vì sao hồi trước mình lại vừa mắt người đàn ông này? Trong tất cả mấy đứa con của Tống Thanh Sơn, chỉ có Lư Đản là cô ta thấy thuận mắt một chút, còn mấy đứa kia đều trông như khỉ, nhìn rất đáng ghét.
Tóm lại, hiện tại Lưu Mẫn Ly không còn một tí xíu ảo tưởng gì với Tống Thanh Sơn.
Trong lúc Lưu Mẫn Ly đang âm thầm mắng Tống Thanh Sơn trong lòng, đương nhiên cũng âm thầm oán hận Tô Hướng Vãn thì Tô Hướng Vãn đi xuống, bây giờ đến lượt Lưu Đường lên phát biểu.
“Sao cứ nhìn chằm chằm vào chồng tôi thế?” Tô Hướng Vãn uống hai ngụm nước, cười hỏi Lưu Mẫn Ly.
Lưu Mẫn Ly tỏ vẻ xem thường: “Chồng cô chẳng phải chỉ là một cán bộ cấp đoàn thôi sao? Tính tình thì tệ, còn kiêu ngạo tự đại, có cái gì tốt?”
“Cái này đúng rồi, có sự phân biệt rõ ràng giữa người có vợ và người chưa có vợ. Cô nên thích một người đàn ông chưa kết hôn, tính tình năng động, không bị vướng bận con cái" Tô Tường Uyển nói.
Lưu Mẫn Ly vẫn tức giận: “Phó chủ nhiệm Tô, ý của cô là tôi thích người đàn ông tính tình thối của nhà cô à? Cô coi trọng anh ta quá đi. Hơn nữa, cho dù chúng ta không phải là kẻ thù, tôi cũng là người nhìn cô không vừa mắt nhất của huyện Thanh Thủy, chúng ta không có gì để nói với nhau”
Tô Hướng Vãn vừa nghe vừa cười, đột nhiên buông chén nước xuống, nói lớn: “Tiếp theo, xin mời đội trưởng đoàn văn công của chúng ta, Lưu Mẫn Ly lên phát biểu với mọi người. Công tác lần này tổ chức thành công như vậy là nhờ cô ấy và các cô gái trong đoàn văn công, mọi người vỗ tay”
Hai người vừa mới cãi nhau, Lưu Mẫn Ly bị Tô Hướng Vãn đẩy lên sân khấu.
Mà cô ta làm đội trưởng đoàn văn công, nghề nghiệp chính là biểu diễn, đứng trên sân khấu không biết nói cái gò, nhìn xuống toàn những người già yếu trông thật đáng thương, nghẹn nửa ngày rồi nói: “Không nói đến chuyện phát biểu nữa, tôi hát một bài cho mọi người nghe nhé”
Ca hát cũng tốt, còn hơn là những bài phát biểu nhàm chán.
Cán bộ, lãnh đạo thông thường họp xong sẽ có tiệc liên hoan tối để xem, nhưng những người nghèo khổ, dưới đáy xã hội này làm gì có cơ hội đó.
Cả hội trường chỉ có hơn 30 người, Lưu Mẫn Ly hát một bài “Nam Nê Loan”*, nhận được tràng pháo tay nồng nhiệt nhất trong sự nghiệp của cô.
(*Nam Nê Loan là một bài hát cách mạng được sáng tác vào năm 1943, lời của nhà viết kịch, nhà thơ cộng sản Hà Cảnh Chi, nhạc Mã Khả. Bài hát ca ngợi về thành công của quy mô nông nghiệp tự cấp tự túc tại Nam Nê Loan, một hẻm núi của tỉnh Thiểm Tây, được phổ nhạc theo giai điệu dân ca truyền thống của miền bắc Thiểm Tây)
Lưu Mẫn Ly vẫn là không vừa mắt với Tô Hướng Vãn, nhưng phải thừa nhận, Tô Hướng Vãn là nữ đồng chí vô cùng độ lượng. Loại năng lực này không phải là cố ý muốn khoan thứ ai, hay đối địch ai, mà đơn thuần là loại năng lực độ lượng không có thành kiến với bất kỳ ai.
Phải biết, lúc cô ta mới tới huyện Thanh Thủy, Tô Hướng Vãn đã biết được mục đích cô ta tới đây, vì sao lại tới, vì sao bằng mọi giá phải thu phục được Lý Thừa Trạch.
Nhưng Tô Hướng Vãn cũng không xé rách mặt nạ của cô ta, cũng không vạch trần chuyện cô thầm thích Tống Thanh Sơn, ngay cả chuyện cô ta cất giấu “Hồng lâu mộng”, Tô Hướng Vãn cũng không tiết lộ ra ngoài.
Rõ ràng Tô Hướng Vãn nắm rất nhiều lợi thế trong tay, nhưng chưa bao giờ vạch trần cô ta.
Trong lòng cô ta có một chút ảo giác, nghĩ đến việc anh trai Lưu Tại Dã g**t ch*t vợ chồng Tô Hướng Vãn trên bãi cát của huyện Thanh Thủy giống như đập chết một con muỗi, trong lòng Lưu Mẫn Ly cảm thấy khổ sở.
Ngay lúc này, phía ngoài cổng ủy ban huyện xuất hiện mấy chiếc xe jeep. Một người đàn ông mặc áo sơ mi trắng ngắn tay, quần xanh quân đội, da trắng bước xuống xe.
Hắn không giống Tống Thanh Sơn hay Tống Đình Tú để đầu húi cua, mà rẽ ngôi lệch như nam chính trong phim điện ảnh, trán hơi tối, lông mày không đen và rậm như Tống Thanh Sơn mà hơi giống Lý Thừa Trạch, là loại đôi mi thanh tú, hơi xếch ngược lên ngạo nghễ.
Đương nhiên, đây chính là anh trai Lưu Mẫn Ly, Lưu Tại Dã.
“Đây là Liên đoàn phụ nữ huyện Thanh Thủy?” Lưu Tại Dã bước xuống xe, đứng bên ngoài cổng, nhìn một vòng mấy văn phòng được xây bằng gạch, trong sân chỉ có vài đồng chí nam, còn lại toàn là nữ.
Em gái Lưu Mẫn Ly của hắn đang ở trên sân khấu, trong sân có rất nhiều người già yếu, bệnh tật, thuộc tầng lớp dưới cùng của xã hội.
Em trai Lưu Minh của hắn mang chiếc cốc của Lưu Tại Dã tới: “Lãnh đạo, chúng ta triển khai công tác ở đây à?”
Công tác của bọn họ, kỳ thật có thể tóm gọn trong vài chữ, chính là khi dễ và bắt nạt.
Mà sở dĩ lần này Lưu Tại Dã đến đây, là vì em gái bị khi dễ, hắn phải ra mặt.
Dĩ nhiên, trong đội ngũ cách mạng lại có thành phần phú nông, địa chủ phản cách mạng xâm nhập, với Lưu Tại Dã mà nói là không thể tha thứ, hắn phải loại bỏ triệt để tất cả những thành phần xấu trong đội ngũ cách mạng.
“Tài liệu chuẩn bị xong chưa?” Lưu Tại Dã hỏi.
Lưu Minh nói: “Chuẩn bị xong. Tài liệu đáng tin cậy nhất là ảnh của cha Tô Hướng Vãn chụp chung với một sĩ quan Quốc dân đảng, tôi tìm thấy trong kho lưu trữ của tỉnh. Tống Thanh Sơn kết hôn cùng thành phần xấu, Triệu Quốc Đống để cho thành phần xấu vào trong tổ chức của chúng ta, mà Lý Dật Phàm biết rõ đây là thành phần xấu vẫn cho hoạt động, nhắm mắt làm ngơ, lần này chúng ta bảo đảm dọn dẹp toàn bộ huyện Thanh Thuỷ từ trên xuống dưới”
Lưu Tại Dã cầm hồ sơ, bước vào trong sân.
Hắn nhìn thấy Tống Thanh Sơn liền lùi lại về sau 2 bước, nói với Lưu Minh: “Để tất cả người của chúng ta đi vào, Tống Thanh Sơn không dễ chọc, tôi áng chừng nếu hắn muốn đánh, mấy người có thể không đánh lại được hắn”
“Không đánh lại vậy chúng ta làm gì?” Lưu Minh hỏi
Lưu Tại Dã nói: “Không ngừng chọc tức hắn, cần phải để cho hắn tới đánh mấy người, chờ đến lúc hắn xông lên đánh…”
“Chúng ta liền chạy?”
“Chạy cái gì mà chạy? Đứng yên để bị đánh, chờ hắn đánh các người, tôi liền có lý do bắt hắn”, Lưu Tại Dã thản nhiên nói.
Lưu Minh nhìn Tống Thanh Sơn đang ngồi dưới bóng cây, cầm cái que nhỏ trong tay không biết đang vẽ cái gì trên mặt đất, khẽ bóp nắm đấm của mình, bất ngờ ngay lúc này, Tống Thanh Sơn ngẩng đầu lên.
Đây là người có thể trốn thoát cả ngàn người vây bắt ở Hải Tây, trên chiến trường ở đảo Trân Châu, người ta nói hắn dùng thân thể mình lăn qua bom mìn, làm nổ tung trận địa để các chiến sĩ đi qua an toàn.
Lưu Minh sợ hãi nhìn vào nắm đấm của mình, trước khi ánh mắt sắc bén của Tống Thanh Sơn quét tới, hắn vội đưa tay lên gãi tóc.
Được rồi, hắn tới là để bị đánh.
Chỉ cần hắn bị đánh, Lưu Tại Dã sẽ có lý do để thu thập Tống Thanh Sơn.
Mà lúc này Tống Thanh Sơn cũng phát hiện Lưu Tại Dã vào trong sân.
Sâu trong tâm, Tống Thanh Sơn cảm thấy mình không phải người thầy tốt, bởi vì hắn nói nửa ngày rồi mà Lư Đản vẫn không hiểu: “Ba, nếu địa cầu chúng ta hình tròn, tại sao dưới chân chúng ta tại không bị ngã?”
“Mày ngu quá, địa cầu có lực hút, lực hút giống như nam châm vậy, hút chúng ta lại, chúng ta mới không bị té từ trên địa cầu xuống”, Lý Thừa Trạch giống như làm thầy giáo, dựa vào câu chuyện của Tống Thanh Sơn, phổ cập khoa học cho hai thằng em.
Ngay lúc này, Tống Thanh Sơn vỗ vai Lý Thừa Trạch: “Để ý mấy đứa bé, cậu phải đi xem một chút, tại sao Lưu Tại Dã lại chạy tới đây”
Lý Thừa Trạch ngẩng lên, nhìn thấy ác mộng tuổi thơ của mình, người đàn ông lúc nào cũng trắng bóc cho dù phơi nắng thế nào đi nữa, đang đi về phía Tô Hướng Vãn, hơn nữa trong tay còn cầm một tập hồ sơ.
Hồ sơ, đó là nỗi kinh hoàng của tất cả mọi người, bởi vì không biết bên trong sẽ chứa tám đời tổ tiên của ai.
Trong nơi tụ họp nhỏ này, Lưu Mẫn Ly lo lắng đề phòng, Tống Thanh Sơn siết chặt nắm đấm, Lưu Tại Dã sải bước, ánh mắt hướng về phía Tô Hướng Vãn đang đứng dưới bóng cây.
Ai ngờ lúc này Tô Hướng Vãn đi lên bục phát biểu, cầm tờ giấy lên nói: “Tiếp theo, chúng ta xin mời đồng chí Lưu Tại Dã, chủ tịch Uỷ ban cách mạng Tần Châu phát biểu. Mọi người có thể không biết, đoàn trưởng Lưu, Lưu Mẫn Ly xinh đẹp, ưu tú, biết ca hát, còn nguyện ý giúp công tác của hội phụ nữ, chính là em gái của đồng chí Lưu Tại Dã. Nếu không có đồng chí Lưu Tại Dã hết lòng dạy dỗ, Lưu Mẫn Ly sẽ không có giác ngộ ngày hôm nay”
Lưu Tại Dã đứng tại chỗ, l**m đôi môi đang khô ráp vì ánh mặt trời, giương mắt nhìn chằm chằm vào Tô Hướng Vãn.
“Đồng chí Lưu Tại Dã là chiến sĩ hồng quân đỏ nhất của toàn bộ Tần Châu chúng ta, chúng ta hoan nghênh nhiệt liệt đồng chí lên phát biểu được không?” Tô Hướng Vãn còn nói.
Tất cả mọi người đang ngồi trên ghế nhất loạt quay đầu nhìn chằm chằm Lưu Tại Dã.
Trong sách, lần đầu tiên Lưu Tại Dã nhìn thấy Tô Hướng Vãn giống như bị sét đánh, toàn bộ địa cầu đều đóng băng không cử động.
Đúng vậy, tên đầu gỗ Tống Thanh Sơn kia khẳng định không biết, Lưu Tại Dã là tên khốn đầu tiên mà nguyên thân gặp sau khi ly hôn, lại còn đẹp trai khiến người ta không thể cử động được.
Tất nhiên không có chuyện lãng mạn vừa nhìn thấy đã yêu, Lưu Tại Dã sở dĩ nhìn nguyên thân với con mắt khác, là bởi vì người vợ trước đã chết của hắn có vài phần giống với nguyên thân.
Mà Lưu Tại Dã rất xem thường nguyên thân không có học thức, nhưng vì xinh đẹp nên hắn chủ động theo đuổi, để cho cô l*m t*nh nhân của hắn mấy năm, sau khi chơi chán thì đá cô đi.