Xuyên Không Những Năm 70: Quân Tẩu Nuôi Con

Chương 72: Cắt rau hẹ

 

Những người cùng khổ hoặc bệnh nặng, trên mặt đều có nét tử khí.

Giống như vợ Lưu Tại Dã, lúc sắp chết, trên mặt cô cũng có nét tử khí như những người đang ngồi ở đây.

Cô bị xơ gan, cuối cùng trướng bụng lên mà chết.

Lưu Tại Dã vẫn không thể hiểu được, vì sao vợ mình trẻ thế lại bị xơ gan.

Lúc mắc bệnh, điều kiện chạy chữa không đầy đủ, người cứ trướng dần lên, cuối cùng chết vì cái bụng trướng to chứa đầy nước.

Lúc đó cô còn ôm bụng nói: “Tại Dã à, anh nói xem, nếu trong bụng em không phải nước mà là một đứa bé thì tốt bao nhiêu, em chết cũng nhắm được mắt”

Cho nên lúc hắn đứng lên bục phát biểu, khí thế hung hăng chợt khựng lại.

Đời này của hắn, người nào hắn cũng có thể gặp, trừ những người mắc bệnh.

Mà những hộ khó khăn đang ngồi đây thì trố mắt lên nhìn một người tuổi trẻ mặc quân trang, đột nhiên xông lên bục phát biểu.

Hắn nhìn trẻ trung lại đẹp trai, da trắng, đúng kiểu người của thành phố, một người như vậy sẽ mang đến cho họ cái gì?

Micro được đưa tới, Lưu Tại Dã hắng giọng nói: “Chúng tôi tới làm công tác cách mạng, không phải nói chuyện nhà hay những phồn vinh giả tạo. Phó chủ nhiệm Tô, nghe nói cô mới chỉ học chữ có 2 năm?”

Không có học thức là cái dấu đã đóng trên người Tô Hướng Vãn, tựa như kéo ra ngoài thì ai cũng có thể quất cho cô 2 roi.

Dĩ nhiên, Lưu Tại Dã bây giờ đối với Tô Hướng Vãn là chán ghét lại xem thường, trong lòng còn cảm thấy mắc ói. Bởi vì người vợ trước trong lòng hắn là ánh trăng sáng, ai ngờ ở trong một huyện thành nhỏ bé xa xôi này lại có một người phụ nữ xinh xắn, hoạt bát, linh động giống như vợ hắn như vậy.

Cô còn lấy micro chuẩn bị cho hắn phát biểu.

Đây có vẻ như cô đang nịnh hót hắn, định để hắn cho cô một cơ hội à?

“Giải tán, tôi muốn họp, ngay bây giờ”, Lưu Tại Dã nói.

“Mọi người cũng đã tới rồi, ngài lại là người có tiếng trong thành, chủ nhiệm Lưu, nói với mọi người vài câu đi”, Tô Hướng Vãn lại đưa cái micro ra, khuôn mặt nhỏ nhắn vừa xinh đẹp vừa linh hoạt.

Lưu Tại Dã cầm micro, vốn là định lật bàn làm cách mạng, nhưng dưới cái nhìn của tầng lớp quần chúng bần hàn này, hắn làm sao có thể làm được?

Dẫu sao bọn họ chỉ dọn dẹp thành phần địa chủ phản động chứ không phải người dân lao động.

“Mọi người vất vả rồi”, Lưu Tại Dã nói bừa một câu, trả micro lại cho Tô Hướng Vãn.

Không nghĩ tới, Tô Hướng Vãn nhận lại nói tiếp: “Các đồng chí, có biết hôm nay chủ nhiệm Lưu tới Liên đoàn phụ nữ chúng ta để làm gì không?”

Mọi người đương nhiên lắc đầu.

Không biết.

“Ông ấy định quyên góp cho mỗi gia đình một ít tiền để mọi người tạm thời vượt qua cửa ải khó khăn hiện giờ” giọng Tô Hướng Vãn vô cùng nhiệt tình.

Một đám người sắc mặt khô vàng, quần áo rách rưới đột nhiên nhảy dựng lên vui mừng: “Thật sao?”

“Thật không? Chủ nhiệm Lưu thật là tốt quá”

“Đại thiện nhân, nhìn người đẹp trai trẻ tuổi như vậy, chính là xuất thân tốt, tâm tính thiện lương, trong tim có ngôi sao đỏ năm cánh, thật sự”, lại một người nói.

Lưu Tại Dã không ngừng l**m môi, đương nhiên hắn có tiền, sở dĩ hắn từ bộ đội chuyển ngành cũng bởi vì làm bộ đội không kiếm ra tiền.

Lúc vợ hắn bị bệnh, Lưu Tại Dã nhận ra, ai cũng không nhờ vả được, ai cũng không giúp được, chỉ có tiền mới có tác dụng.

Mà ngay lúc này trong đám người, một cô bé gầy tong teo đứng lên, cao giọng nói: “Chú Lưu, chú thật sự quyên góp cho chúng tôi, tôi nhất định sẽ viết thư cảm ơn người gửi cho lãnh tụ”

Một thằng bé khác phụ hoạ: “Tôi cũng sẽ viết thư cho lãnh tụ cảm ơn người”

Vừa nói hai đứa vừa cúi đầu thật sâu.

Cả hai đứa mặt đều vàng vọt bủng beo.

Tô Hướng Vãn thấy Lưu Tại Dã vẫn nhìn hai đứa trẻ liền nói: “Đều là viêm gan. Lúc thực hiện hoạt động hiến máu tại trường, y tá đã không khử trùng kim tiêm, không làm đúng quy phạm nên mới bị lây, thật đáng thương”

Trùng hợp, vợ Lưu Tại Dã cũng vì viêm gan mà chết.

Lưu Tại Dã bối rối, cũng không biết cảm giác trong mình là gì, im lặng hồi lâu mới nói: “Đây đều là việc đảng viên chúng ta nên làm, không cần phải cảm ơn”

“Quyên bao nhiêu thì thích hợp? 20 đồng đi, cũng không quá nhiều”, Tô Hướng Vãn vỗ tay trước, hai bàn tay đỏ lựng.

Lưu Tại Dã thò tay vào túi, nhưng mỗi nhà 20 đồng, 30 nhà là 600 đồng, trong tay hắn hiện giờ không có nhiều tiền như vậy, hắn dứt khoát nói: “Như vậy đi, mọi người tối nay đến nhà khách huyện uỷ, mỗi nhà 20 đồng, tôi sẽ không hứa lèo”

Nhất thời tất cả mọi người đều đồng loạt vỗ tay, 2 đứa trẻ liên tục cúi đầu trước Lưu Tại Dã.

Tô Hướng Vãn nói: “Được rồi, nói chuyện lâu như vậy mọi người cũng mệt mỏi, các cô đoàn văn công đưa mọi người về đi”

Hôm nay đúng là cuối tuần, mọi người tan họp đều về nhà.

Nhưng ngay lúc Tô Hướng Vãn chào mọi người, định đi ra ngoài uỷ ban, Lưu Tại Dã đột nhiên giơ tay cản lại: “Đồng chí Tiểu Tô, cô biết không, huyện Thanh Thuỷ chúng ta có một nhóm phần tử bại hoại, thân là địa chủ phản động lại trà trộn vào đội ngũ cách mạng, trà trộn trong tổ chức hồng chuyên của chúng ta, giống như ung thư vậy. Cô nói loại người đó có nên loại bỏ đi không để dòng máu cách mạng càng được thuần khiết, trong sạch?”

Đây là đang định đem thành phần của cô ra khai đao đây.

Tô Hướng Vãn chưa kịp nói, Tống Thanh Sơn đã kéo cô ra sau lưng mình.

“Tại Dã, anh muốn làm gì ở huyện Thanh Thuỷ thì làm, cách xa vợ tôi ra một chút”

“Nếu không thì sao?” Lưu Tại Dã cùng Tống Thanh Sơn ở quân khu tỉnh từng là đối thủ cạnh tranh với nhau.

Lúc đó, có một vị trí cán bộ cấp đoàn, hai người bọn họ cạnh tranh với nhau, cuối cùng vị trí đó thuộc về Tống Thanh Sơn, Lưu Tại Dã ôm hận trong bụng từ hồi đó.

Có một lần là thực hiện một nhiệm vụ đặc thù, cũng là 2 người cạnh tranh.

Cuối cùng, quân khu vẫn giao nhiệm vụ đó cho Tống Thanh Sơn, công trạng hạng nhất thuộc về Tống Thanh Sơn, Lưu Tại Dã vẫn dẫm chân tại chỗ.

Dĩ nhiên trong lòng hắn, Tống Thanh Sơn là cái người khó ưa nhất trên quả đất.

“Coi như tôi xin anh, cho một chút thể diện”, giọng Tống Thanh Sơn trầm xuống, gắt gao nhìn Lưu Tại Dã.

Lưu Tại Dã nhìn Tống Thanh Sơn, thù mới cộng thêm hận cũ liền thay đổi suy nghĩ một chút, đúng rồi, hắn muốn nhằm vào nhất chính là Tống Thanh Sơn.

Cừu hận cũng phải phân trước sau, Tô Hướng Vãn cứ để sang một bên, Tống Thanh Sơn biết rõ thành phần bên vợ có vấn đề nhưng vẫn bao che với tổ chức, giấu diếm, tội này lớn hơn.

Thu hoạch rau hẹ thật là quá sảng khoái.

Huống chi lúc này Tống Thanh Sơn còn đổ thêm dầu vào lửa: “Có chuyện gì thì nhằm vào tôi, lúc đó tôi không biết vợ anh bị bệnh, huống chi trong quân đội, không phải là chuyện cho anh hay cho tôi, hết thảy đều lấy mục tiêu là hoàn thành nhiệm vụ, phải không?”

Nhắc tới vợ hắn, Lưu Tại Dã càng tức giận, túm lấy cổ áo Tống Thanh Sơn.

Mà Tống Thanh Sơn trực tiếp nhấc Lưu Tại Dã lên khỏi mặt đất.

Hai người lao vào cuộn thành một cục.

Em trai Lưu Minh của hắn cũng khiêu khích Tống Thanh Sơn: “Tống đoàn, tới đây, tới đánh tôi đi”

Dẫu sao Tống Thanh Sơn cũng là quân nhân, quân nhân thì bọn họ không thể động vào, nhưng nếu quân nhân đánh người, bọn họ liền có lý do để rêu rao, hơn nữa còn để cho quân đội xử lý Tống Thanh Sơn, phải không?

Lưu Tại Dã cũng kêu lên: “Tống Thanh Sơn, anh bao che cho vợ anh như vậy, được lắm, tới đây, đánh bọn họ đi, đánh bọn họ rồi chưa biết chừng tôi lại sợ anh đó”

Tô Hướng Vãn nhìn thấy mặt Tống Thanh Sơn tối sầm lại, sợ hắn không nhịn được lại manh động, vội vàng kéo hắn lại: “Ba Lư Đản, anh không thể động thủ, mau dừng lại, mau dừng lại”

Mấy đứa Lư Đản, Cẩu Đản, Lý Thừa Trạch cũng đều vây lại quanh Tống Thanh Sơn: “Ba, không thể đánh”

Nhìn Tống Thanh Sơn với Lưu Tại Dã giống như đang xé cổ áo nhau, đột nhiên Tống Thanh Sơn buông tay, thả áo sơ mi của Lưu Tại Dã ra: “Quay về nhà khách nghỉ ngơi cho khoẻ, buổi tối tôi tới tìm anh, chúng ta nói chuyện tiếp”

“Không được, Tống Thanh Sơn, anh có thể đánh nha, tại sao không đánh?” Lưu Tại Dã lập tức nổi giận: “Đánh bọn họ đi, anh không phải là quân nhân sao, dùng quả đấm của mình đánh bọn họ”

Tống Thanh Sơn nắm tay con trai, quay người kéo tay Tô Hướng Vãn bỏ đi.

Lưu Tại Dã định đuổi theo, nhưng hắn vừa nhấc chân, một đám dân nghèo khó liền bao quanh, hai đứa trẻ viêm gan khuôn mặt vàng vọt luôn cúi chào khi nhìn thấy hắn.

Bất đắc dĩ, Lưu Tại Dã phải quay về nhà khách.

Dĩ nhiên, trong tay hắn hiện có không ít tiền nhưng phải biết, bệnh viêm gan không thể chữa khỏi tận gốc, cho dù Moscow có phương pháp trị liệu cũng chỉ là giảm bớt tình trạng bệnh, giảm tổn thương gan, căn bệnh này vẫn phải mang cả đời.

Lưu Tại Dã không hiểu sao trong lòng mềm nhũn, cho hai đứa trẻ kia mỗi đứa 50 đồng, lúc người dân rời đi, ai cũng trong trạng thái phấn khích.

“Thỉnh thoảng làm chút từ thiện cũng không tệ, nhìn mấy đứa trẻ này anh lại nhớ đến chị dâu em”, Lưu Tại Dã phát xong tiền, dựa vào đầu giường, dương dương tự đắc nói: “Cả đời này anh trai em chỉ có một ý niệm, đó là hy vọng có một ngày bệnh viêm gan có thể biến mất vĩnh viễn trên mảnh đất chúng ta”

Cũng không đúng, còn phải để Tống Thanh Sơn cũng biến đi, hắn hận nhất chính là đám Tống Thanh Sơn, Lý Dật Phàm, Cốc Bắc.

Lưu Mẫn Ly nhìn anh trai, bĩu môi hồi lâu nói: “Anh, sao em cảm thấy như chúng ta bị Tô Hướng Vãn đùa bỡn vậy? Hai đứa trẻ viêm gan kia được cô ấy đặc biệt chiếu cố, anh nghĩ cẩn thận lại xem, có phải cô ta cố ý dạy hai đứa trẻ kia bước ra để dụ anh quyên tiền không?”

Lưu Tại Dã ngồi bật dậy: “Thật sao?”

“Có phải không?”

Đấm một cái xuống giường, Lưu Tại Dã nói: “Con mẹ nó tôi đây bị lừa, cái đồ Tô Hướng Vãn kia, lợi dụng đúng điểm yếu của tôi”

Người phụ nữ đó xinh đẹp một chút, mặc rực rỡ một chút, nhìn toàn thân trên dưới kia ai cũng ghét, nhưng Lưu Tại Dã không nghĩ tới, vừa mới đến huyện Thanh Thuỷ đã bị thiệt trong tay cô.

Ngay lúc này, kẻ luôn giám sát nhà Tô Hướng Vãn, Lưu Minh, chạy tới: “Khoa trưởng, tình huống không được tốt, cả nhà Tống Thanh Sơn giống như sắp đi xa, có phải bọn họ muốn chạy trốn không?”

Lưu Tại Dã đang định cùng Lưu Mẫn Ly ăn một tô mỳ trong nhà khách, vừa nghe thấy, đôi đũa trong tay rơi xuống.

Đúng nha, người của cách mạng đã tới, người khác có thể không dám chạy, nhưng Tống Thanh Sơn là người của quân khu, nếu để cho vợ chạy trốn thì cũng rất dễ dàng.

Nếu Tô Hướng Vãn bỏ trốn, hắn làm sao có cớ để gây khó dễ với Tống Thanh Sơn?

Lưu Tại Dã vứt đũa sang một bên, nói: “Mấy người ở đây, tối nay tôi đi xem Tống đoàn thế nào” đi xem bọn họ định chạy trốn thế nào.

Bên này,

Tô Hướng Vãn mang mấy đứa bé về nhà, vừa bước vào nhà đã lẩm bẩm: “Cái váy xinh đẹp như vậy, tôi không muốn thay”

Cẩu Đản cùng Lư Đản cảm thấy cái váy mẹ mặc thật đẹp, đẹp đến mức không nỡ để mẹ cởi ra.

“Đẹp như vậy, hay là tối nay không cần nấu cơm?” Tô Hướng Vãn xoay một vòng, váy bay lên như lá sen, cô lại hỏi.

Lý Thừa Trạch không có bộ lọc thâm tình, không nhìn ra được vẻ đẹp của Tô Hướng Vãn, hơn nữa nó quan tâm nhất đến chuyện ăn uống: “Hay là đi nấu cơm đi, dì không nấu thì chúng ta ăn gì?”

Tống Thanh Sơn cũng đói: “Vậy trước tiên em thay váy đi rồi nấu cơm”

Đúng là một tên đàn ông không hiểu phong tình, chẳng lẽ hắn không biết nói rằng, hôm nay vợ mình mặc váy xinh đẹp như vậy thì nên đến tiệm để ăn tối, sau đó đến quảng trường nhân dân để xem phim sao?

Tô Hướng Vãn vừa mới oán thầm 2 câu, chợt nghe Chi Chi nói: “Mẹ, con muốn ăn gà”

Trong nhà còn 5 con gà, từng con đều là oán niệm của mấy đứa nhỏ, nuôi lớn như vậy, mập như vậy, ngày mai đi ra ngoài rồi phải giao lại cho mẹ Hà nuôi. Chi Chi cảm thấy để mẹ Hà bớt nuôi 1 con, mọi người có thể ăn 1 con thì tốt biết mấy.

Tô Hướng Vãn có thể qua loa với bất kỳ ai, riêng con gái của mình thì không thể qua loa được.

“Muốn ăn gà hả, vậy để anh trai con bắt gà, hôm nay mẹ sẽ nấu món gà thật ngon”, Tô Hướng Vãn nói xong lấy rổ chuẩn bị đi ra ngoài mua rau.

Lý Thừa Trạch bĩu môi: “Không phải là ăn lẩu đậu hũ thúi đấy chứ? Lý Dật Phàm hôm nay ở nhà, trời nóng thế này không thể đóng cửa mà ăn được, phải mở rộng cửa ra, kiểu gì cô ta cũng tới”

“Con cảm thấy gà chỉ có thể nấu lẩu thôi hả?” Tô Hướng Vãn hỏi.
Lý Thừa Trạch bày ra vẻ mặt cái gì cũng biết: “Trừ lẩu ra thì gà nấu gì cũng không ngon”

Tiểu gia hỏa này, từ nhỏ đã là cái miệng sành ăn.

“Vậy cứ chờ xem, hôm nay nấu cho con một con gà ngon chưa từng thấy”, Tô Hướng Vãn nói.

Khi Tô Hướng Vãn mua rau về, khắp sân toàn là lông gà và máu, Lý Thừa Trạch nằm ngất xỉu trên bàn đá, còn Tống Thanh Sơn đang nhổ lông gà.

“Không phải Thừa Trạch thích giết gà nhất sao? Sao lại là anh xử lý?” Tô Hướng Vãn hỏi.

Tống Thanh Sơn liếc nhìn Lý Thừa Trạch một cái, buồn cười: “Nó đó, lúc giết gà chém một dao chưa chết, Chi Chi còn lột vải bịt mắt của nó ra, liếc một cái là ngất xỉu luôn”

Tô Hướng Vãn cũng cười mấy tiếng, ôm Lý Thừa Trạch ấn vào nhân trung nó, bảo Lư Đản lấy nước mát lau trán để Lý Thừa Trạch tỉnh lại.

Lý Thừa Trạch tỉnh lại, nhảy dựng lên định đánh mông Chi Chi.

Chi Chi đương nhiên bỏ chạy, Cẩu Đản cùng Lư Đản cũng ngăn không cho Lý Thừa Trạch đánh Chi Chi, vì thế 4 đứa nhỏ chạy náo loạn cả sân.

Cuối cùng Lý Thừa Trạch vẫn tóm được Chi Chi, phát hai cái vào mông nó, làm cho con bé khóc um lên, mọi chuyện mới chấm dứt.

Tống Thanh Sơn rửa sạch gà, vặt hết lông, theo yêu cầu của Tô Hướng Vãn chặt gà thành từng miếng nhỏ.

Lúc này Chi Chi vẫn ngồi xổm cạnh chuồng gà khóc lóc.

Ba thằng con trai đã chạy ra ngoài, không biết chạy đâu.

“Thừa Trạch có vẻ thường xuyên ăn h**p Chi Chi, em cứ mặc kệ như vậy à?” Tống Thanh Sơn thấy con gái khóc lóc thì không chịu được, bóc một viên kẹo nhét vào miệng nó rồi bước vào nói.

Tô Hướng Vãn đang chiên đậu phộng, nói: “Không sao đâu, Thừa Trạch không dám đánh đau, chỉ là hù dọa thôi”

“Hù dọa cũng không được, đó là con gái tôi. Để tối nay tôi nói chuyện với Thừa Trạch, không cho nó khi dễ Chi Chi. Nhà chúng ta bây giờ Chi Chi ghét Thừa Trạch nhất, luôn biến đổi biện pháp để khi dễ nó” Tống Thanh Sơn cảm thấy không thể cứ tiếp tục như vậy được.

Tô Hướng Vãn đang kiểm tra xem đậu phộng chín chưa, đột nhiên dầu bắn lên ngón tay, cô vội vàng cho vào miệng cho đỡ nóng.

“Anh không cần phải làm như vậy đâu, bây giờ điều chúng ta cần là để Chi Chi ghét Thừa Trạch, càng ghét càng tốt”, Tô Hướng Vãn nói: “Tôi không muốn con gái khi lớn lên sẽ thích một người như Thừa Trạch”

Nếu bi kịch như trong sách xảy ra, vậy thì cứ để bọn chúng ghét nhau từ nhỏ đi, tương lai sẽ không dây dưa với nhau nữa, Tô Hướng Vãn cảm thấy mình thật sáng suốt.

Tuy nhiên, cô nói thêm: “Hôm nay tôi thấy anh và Lưu Tại Dã cãi nhau, có vẻ như hai người có hiềm khích, có thể nói cho tôi biết chuyện gì đã xảy ra không?”

Đúng lúc này Lưu Tại Dã đi vào sân của đại viện.

Ở thời đại này, người dân, đặc biệt sống trong tứ hợp viện, đều không có thói quen đóng cửa, chỉ cần có người trong nhà là sân mở cửa.

Cho nên lúc hắn đi vào không cần gõ cửa.

Nghe thấy Tống Thanh Sơn cùng Tô Hướng Vãn đang nói chuyện về mình, Lưu Tại Dã đứng lại nghe.

Hắn thật muốn nghe xem, Tống Thanh Sơn trước mặt vợ sẽ vẽ cho mình đẹp thế nào, bôi xấu hắn ra sao. 

 

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn