Sáng sớm, bọn nhỏ đến trường, Tô Hướng Vãn muốn khoá cửa đi làm
Bà lão lại không phản ứng gì, cầm cái bọc nhỏ cùng đi ra ngoài.
Hôm nay Tô Hướng Vãn lại triệu tập các cô gái của đoàn văn công, phân công nhiệm vụ mới cho họ, đi thống kê tất cả những người già yếu bệnh tật ở trong huyện.
Việc này cán bộ hội phụ nữ phải đến từng nhà, tự mình kiểm chứng, sau đó sẽ tiến hành cứu trợ.
Tóm lại, trong huyện có bao nhiêu hộ thì phải đi từng đó nhà.
Công việc chính quyền đều như vậy, thường xuyên có chuyện người già chết, con cái không lên làm thủ tục báo tử, hàng tháng vẫn thản nhiên nhận trợ cấp, hoặc cũng có những người thật sự bị thương hoặc bị bệnh, không có nguồn kinh tế nhưng không có ai giúp đỡ cũng sắp chết đói, không ai để ý.
Liên đoàn phụ nữ không có đủ người, đoàn văn công đến giúp sức.
Mặc dù phải chạy ngoài trời nhiều một chút, nhưng phần lớn các cô gái trong đoàn văn công lại khá thích công việc này.
Đến tối thống kê lại, quả nhiên đã có đến 30 người già qua đời mà hội phụ nữ vẫn phát trợ cấp.
Loại này phải thu hồi lại, chân chính trao cho những người cần trợ giúp.
Lưu Mẫn Ly chạy đến sưng cả 2 chân, bực bội đặt kết quả điều tra lên bàn làm việc của Tô Hướng Vãn, nói đầy ẩn ý: “Chúng tôi bị buộc phải giúp cô, nhưng tôi nói cho cô biết, Tô Hướng Vãn, đợi anh trai tôi đến…”
Các cán bộ của Liên đoàn phụ nữ cười như có như không theo dõi Tô Hướng Vãn và Lưu Mẫn Ly cãi nhau.
“Anh cô tới càng tốt, chúng tôi bây giờ đang thiếu tiền quyên góp, tôi nghe nói anh cô rất giàu, kêu anh ta quyên góp một ít đi”, Tô Hướng Vãn hiển nhiên không sợ, hất đuôi sam, đứng dậy thu dọn tài liệu: “Được rồi, mọi người về nghỉ đi, tôi phải về nhà nấu ăn cho bọn nhỏ”
Cô bước ra khỏi phòng làm việc
Kết quả là ba đứa nhỏ đang chờ ngay bên ngoài cổng.
Tô Hướng Vãn nhìn ánh mắt Lý Thừa Trạch một cái, biết bà lão sợ là không chịu đi.
Ngày hôm qua bà lão khóc đến nửa đêm, không ăn cơm, nằm trên giường đất của con trai ngủ một giấc, không đạt được mục đích dĩ nhiên không chịu đi, hôm nay chạy đến nhà Nhị Hoa ăn một bữa cơm rồi tiếp tục quay về ngồi ở cửa đại viện.
Đây cũng là kết quả xấu nhất mà Tô Hướng Vãn dự liệu qua.
Nhưng quả thật cô không nghĩ, bà lão lại dám làm như vậy.
Hai con mắt bà lão đảo đi đảo lại, kê một tờ báo ngồi bệt xuống đất.
Đi ngang qua, Tô Hướng Vãn không thèm để ý, bà lão đứng bật dậy: “Tống Đông Hải, Tống Tây Lĩnh, không thấy ta ngồi ở đây à?”
Lư Đản cùng Cẩu Đản bị doạ, rụt người lại.
Tô Hướng Vãn về nhà, vốn là định bắt gà nấu lẩu, đang bàn với mấy đứa nhỏ xem con nào mập hơn thì Tống Thanh Sơn cùng mẹ hắn bước vào.
Lư Đản không bắt gà nữa, vội vàng nói: “Mẹ, mẹ, con cảm thấy chúng ta có thể để cho ba về quê được rồi”
“Ba về quê thì ai sẽ chăm sóc gia đình chúng ta?” Tô Hướng Vãn hỏi.
Lư Đản chỉ Lý Thừa Trạch, lại vỗ ngực mình: “Có chúng con, hơn nữa tiền lương của mẹ giờ cũng khá cao, đủ nuôi bốn người chúng ta”
Bà lão đi vào trong sân, khóc um lên: “Tối qua không cho ăn cơm, sáng nay khoá cửa nhốt tôi bên ngoài, hàng xóm ai cũng nhìn thấy đây là cách đoàn trưởng và phụ trách hội phụ nữ đối xử với người già”
Tống Thanh Sơn lấy một chén nước ở trong bếp ra, ngồi đối diện bà lão.
Tô Hướng Vãn còn tưởng rằng lần này hắn sẽ bể đầu sứt trán.
Không ngờ Tống Thanh Sơn lại nói: “Mẹ, thu xếp thời gian quay về Tào gia trang một lần đi, bên nhà cậu đoán chừng là xong rồi, mẹ đi trấn an vợ của cậu đi”
“Mợ con là vợ của Chủ tịch Uỷ ban cách mạng, ta làm sao mà phải đi trấn an mợ con?” nhắc đến Tào Kim Vượng, bà lão ưỡn ngực thật cao: “Đúng rồi, người ta thường nói việc xấu trong nhà không nên rêu rao, hai người đối xử với ta không tốt, cậu con cũng đã đồng ý làm chủ cho ta, ta đoán rằng, chờ cậu con tới, ngay cái chức đoàn trưởng con cũng không làm được đâu”
“Cậu xúi giục người dân trong thôn làm nổ đập nước, đã bị Cục công an huyện bắt đi rồi, chuyển đến công an tỉnh”, Tống Thanh Sơn nhìn mấy đứa bé đang thò đầu ra nghe, trầm giọng nói: “Ông ta cất giấu một lượng lớn vũ khí mà Kim Hoán cướp được ở quân khu, nếu xác thực tội cố ý làm nổ đập nước, đoán chừng sẽ bị xử bắn”
Quay đầu nhìn ba đứa bé, hắn nói: “Đừng có nhúng tay vào, thò vào sẽ bị bắt, Thừa Trạch, Tây Lĩnh, Đông Hải, hiểu điều này chưa?”
Chỉ vì muốn giữ phong thuỷ cho nhà mình mà mất hết cả lý trí, hoặc cũng có thể nói, mấy năm này thế lực của Uỷ ban cách mạng quá bành trướng làm Tào Kim Vượng ảo tưởng sức mạnh, cuối cùng chưa kịp làm chỗ dựa cho bà lão đã bị bắt đi rồi.
“Đó là cậu của mày, là người lợi hại nhất, nói một không ai dám cãi hai ở huyện Thanh Thuỷ, Tống Thanh Sơn, đừng có hù doạ, ai dám bắt ông ta chính là làm khó dễ lãnh tụ” bà Tống thay đổi hẳn dáng vẻ kinh hãi của ngày hôm qua, nhảy dựng lên: “Thanh Sơn, mày cứ chờ đó, chờ tao đi tìm cậu mày để nó xử lý mày”
Tống Thanh Sơn nói: “Tối hôm qua bắt người, sáng nay chính con gọi xe chở vũ khí và cậu đến Tần Châu, mẹ không tin có thể hỏi Đình Tú”
Bà lão không biết thật giả thế nào, chỉ cảm thấy trước đây xui xẻo đổ hết về phía con dâu, bây giờ sao lại thành quay ngược đổ vào bà thế này. Bà lão tức giận xách giỏ ra cửa, nhưng vẫn phải đâm chọc Tô Hướng Vãn: “Tao muốn chờ xem mày đắc ý được bao lâu”
Nào ngờ Tô Hướng Vãn chỉ chờ có câu nói này.
“Ấy, sao tự nhiên tôi lại nhớ đến cái lúc uống thuốc trừ sâu năm đó nhỉ, không được, tôi muốn chém người rồi”, vừa nói cô vừa vung dao xông ra.
Mấy đứa bé thấy Tô Hướng Vãn xông ra thì hoảng sợ hét lên, Lý Thừa Trạch lao tới muốn cản Tô Hướng Vãn, Tống Thanh Sơn vội ôm cô chặt vào trong lòng: “Tiểu Tô, nghe tôi, hạ dao, hạ dao xuống được không?”
“Không được, vừa nghĩ tới là trong lòng tôi khó chịu, tôi nhớ lúc tôi ở trong bệnh viện rửa dạ dày, em gái anh vẫn còn ngồi thoa son, bà ta vẫn còn không ngừng nguyền rủa tôi sao không chết luôn đi, bây giờ còn muốn ăn của tôi, uống của tôi, còn đòi ở trong nhà tôi, tôi không nhịn được…”
Bà lão thấy mặt Tô Hướng Vãn tái nhợt vì tức giận, xông ra ngoài với con dao bếp sáng loáng như sắp chém lên đầu bà ta, bà ta cầm giỏ quay người bỏ chạy.
Tô Hướng Vãn vẫn đuổi theo, tay cầm dao đuổi theo bà lão không chịu buông tha.
Cuối cùng Tống Thanh Sơn ôm ngang người, Lý Thừa Trạch ôm chân, bê cô về nhà.
Cũng may lúc này tan làm mọi người đã về nhà, người nhìn thấy không nhiều, chỉ có mấy người bảo vệ cùng mẹ Hà, chị Trần hàng xóm thấy vẻ hùng hổ của Tô Hướng Vãn.
Náo loạn một hồi như vậy, đương nhiên buổi tối đó không thịt được gà.
Mấy đứa bé ăn xong đứa đi quét sân đứa đi rửa chén, Cẩu Đản lần đầu tiên lấy mấy con gà trong lồng ra, tắm cho từng con một, quét dọn chuồng sạch sẽ rồi mới thả vào.
Lư Đản cũng vội tắm cho Đại Sơn, không những thế còn dắt ra ngoài đi dạo một vòng.
Mấy đứa bé đơn giản là làm việc nhà một cách sáng tạo.
“Nếu không tối nay tôi ngủ với bọn nhỏ, để em bình tĩnh lại?” Tống Thanh Sơn đến lúc lên giường vẫn còn thấy sợ.
Quá đáng sợ, hắn cảm thấy đời này mẹ hắn sẽ không bao giờ dám đến cửa nữa.
Giặt q**n l*t cho Tô Hướng Vãn xong, biết cô thích sạch sẽ, đặc biệt ủi nóng hai lần, ban đầu vốn là vải mềm, ủi một cái xong nó nhăn nheo thành một nắm.
Tô Hướng Vãn ngồi xếp bằng trên giường đất, đang khâu miếng bảo vệ chân.
Dĩ nhiên, không để ý đến Tống Thanh Sơn.
“Bà già làm vậy là không đúng, nhưng để cho bà đi là được rồi, hơn nữa cậu tôi đã bị bắt, bà muốn tìm chỗ dựa cũng không được, em việc gì phải…” giọng Tống đoàn nhẹ nhàng chậm rãi, rất dịu dàng không thô lỗ như quân giải phóng vốn vẫn thường làm.
Tô Hướng Vãn đột ngột dừng kim lại: “Anh biết không, ở thế giới cũ, anh vốn là mang 2 đứa trẻ vào trong thành, nhưng cũng bởi vì bà lão cứ 2 ngày 3 lần vào trong thành, mượn danh nghĩa chiếu cố bọn nhỏ mà đánh đập chúng. Cẩu Đản ngang bướng, học tập không tốt, không nhịn được nữa mới cắt cổ tay, giật súng chĩa vào đầu anh, bỏ chạy ra ngoài. Sau này, ở trong thành này, trừ Phương Kim Hoán, nó là thằng trộm mọi người kinh sợ nhất mà không làm gì được nó”
“Em nói Tống Tây Lĩnh tương lai làm kẻ trộm?” trong đầu Tống Thanh Sơn nổ đùng một cái.
Tô Hướng Vãn nói: “Nhưng anh nhìn nó bây giờ xem, kỳ thi cuối kỳ 2 vừa rồi nó đứng đầu, nó mới học viết chữ có 2 năm mà giáo viên chủ nhiệm nói, chữ nó đẹp như chữ in”
...
“Ở chỗ các anh, bị người già mắng mấy câu nhịn đi là được, người già thiên vị một chút thì cố gắng thêm là được, chờ đến khi họ già, không đi được nữa, bám víu lấy anh thì cứ chiều theo họ là được, nếu không vui thì đó cũng là chuyện của vợ con anh, liên quan gì, đúng không?”
Tô Hướng Vãn nói: “Nhưng rõ ràng, con trai tôi đứng đầu lớp, vì mẹ của anh mà trở thành khối ung thư gây hại cho xã hội. Trong cái thế giới này, cho dù là luật pháp hay đạo nghĩa, không cho phép anh nói cha mẹ anh không phải, bởi vì họ sinh ra anh. Nhưng tôi còn ở đây, mẹ anh còn dám tới, tôi có thể chặt bao nhiêu quả dưa hấu là có thể chém mẹ anh bấy nhiêu cái đầu. Tống Thanh Sơn, đừng nhìn tôi hi hi ha ha như vậy mà lấn tới, trong lòng tôi có giới hạn. Mẹ anh, em gái anh, lão Tam nhà anh là giới hạn cuối cùng của tôi, tôi sẽ không bao giờ tha thứ cho bọn họ”
Tống Thanh Sơn xoa tay, trong lòng ngổn ngang, nhìn Chi Chi, con bé ngồi vững như ngọn núi nhỏ đang giúp mẹ vuốt những miếng vải vụn trên giường.
“Vậy em khâu cái này làm gì?” Tống Thanh Sơn nhìn quanh, trong nhà có 5 đồng chí nam, không ai cần miếng đệm đầu gối.
Tô Hướng Vãn nói: “Sắp tới kỳ nghỉ hè rồi, Lư Đản phải tiếp tục luyện võ, cái này tôi làm cho lão Sinh đầu. Tôi phải gọi lão Sinh đầu vào trong thành để tiếp tục dạy võ cho Lư Đản”
Chỉ có thể nói, trong thô ráp có tinh tế, trong tinh tế có đại cục.
Đồng chí Tiểu Tô mặc dù luôn bận rộn với đủ công việc mỗi ngày, nhưng cho dù công việc có phức tạp đến đâu, cô vẫn luôn sắp xếp rõ ràng ý tưởng cũng như từng việc một cách ổn thoả.
“Vậy em nói trong thế giới đó, tương lai Đông Hải sẽ như thế nào?” Tống Thanh Sơn lại hỏi.
Tô Hướng Vãn định nói thì nghe thấy bên ngoài có tiếng động, đẩy cửa sổ ra, nhìn thấy Lý Thừa Trạch.
“Con không có nghe hai người nói chuyện, thật đó, con chỉ định ngắm trăng một lúc thôi”, Lý Thừa Trạch vừa nói vừa chạy.
Về trong phòng của 3 đứa, Lý Thừa Trạch vỗ ngực nói: “Bọn họ gây gổ như vậy sẽ không ly dị chứ?”
“Không đâu”, Lư Đản vẫn đang cắn bút cặm cụi làm toán, nói: “Bọn họ mỗi ngày đều ồn ào, càng ồn ào thì quan hệ càng tốt, lúc nào im lặng không nói gì thì mới doạ người”
Cẩu Đản vốn hay hoảng sợ, yếu đuối nhất, Tống Tây Lĩnh, hai ngày nay đang có trò chơi mới.
Cái này là của Lý Thừa Trạch đưa cho nó.
Lấy một củ khoai tây cùng một quả táo, nối với nhau bằng một sợi dây kẽm, lập tức bóng đèn nhỏ sáng lên, hiện rõ trong đôi mắt tròn của nó.
Lý Thừa Trạch xoa lên cái đầu đầy mồ hôi của thằng nhỏ, trong lòng nói, nó sẽ trở thành người xấu sao?
Tôi không tin đâu.
Thằng bé có chút mơ hồ, không hiểu người lớn cãi nhau là chuyện gì, đột nhiên cảm thấy hoảng sợ, vội vã chen vào giữa hai thằng đệ thúi để lấy lại dũng khí.
Mặc dù hai người cãi nhau, nhưng Tống Thanh Sơn bây giờ không giống như trước.
Nửa đêm, lúc cần bò qua là vẫn bò qua, dĩ nhiên đến thời điểm đóng thuế, dù Tô Hướng Vãn không muốn cũng không có cách nào từ chối.
Hắn dần dần kéo dài thời gian, mấy lần Tô Hướng Vãn không nhịn được phải đẩy hắn ra, nhưng không chống cự được sức mạnh của hắn.
Hôm nay làm xong việc, đồng chí Tiểu Tô vô cùng tức giận: “Tống đoàn, anh nói cái gì mà ôn nhu, không thô lỗ? Toàn là giả dối. Hơn nữa không phải anh nói chuyện này phải lấy người nữ làm chủ đạo, anh không thấy lần này đến tận 2 giờ à?”
“Em không phải thấy thoải mái sao, tôi cũng vậy”, Tống Thanh Sơn đắc thủ một lần, rất là dương dương đắc ý: “Mênh mông tựa như đại dương, còn dám nói mình khó chịu?”
“Tống đoàn, có phải gần đây anh thật thoải mái quá rồi không, cũng quá bành trướng đi, có phải cảm thấy tôi giống như miếng thịt ở trong nồi của anh, đời này anh ở trong nhà chỉ cần về nhà ngủ một giấc, giặt giũ một cái là xong hết à?” Tô Hướng Vãn nói.
Tống Thanh Sơn thành thật: “Ngày hôm qua quả thật không phải là tôi lâm trận chạy trốn, tôi dẫn người đến Uỷ ban cách mạng lục soát, vũ khí, súng đạn cậu tôi cần đều có ở đó. Chúng tôi khống chế ông ta, đưa lên tỉnh, nếu không tôi nhất định giúp em mắng bà lão, mắng một trăm lần, nói không chừng tôi còn có thể giúp em cầm dao chém bà, chỉ cần em cao hứng, cái gì tôi cũng làm được” vừa nói Tống đoàn vừa hua tay múa chân: “Thật đó”
Dĩ nhiên hắn ở bên cạnh bà lão không chừng cũng sẽ nói: Mẹ cứ chờ đó, con về nhà sẽ thu thập Hướng Vãn.
Nếu Tô Hướng Vãn là nguyên thân, đoán chừng sẽ bị hắn tức chết, cũng may cô không phải.
Nói thế nào nhỉ, lúc còn nghèo, không nghĩ được cái gì.
Bây giờ cuộc sống cũng coi như thoải mái, ít nhất không cần phải lo lắng đến ấm no, cô bỗng cảm thấy sự ân cần cùng lãng mạn kia của người đàn ông là phải vung roi lên thì mới nhúc nhích, nếu không hắn sẽ ì ra đó.
“Anh không thấy tôi xinh đẹp à?” Tô Hướng Vãn hỏi.
Cô vẫn chưa từ bỏ ý định, cô không tin trong cái huyện thành này, cô không đẹp nhất thì cũng đẹp nhì, tên đàn ông này không biết khen cô một câu sao?
Tống Thanh Sơn lại còn nói: “Em nói như thế tôi lại phải bật đèn ngắm em cẩn thận lâu hơn, nhưng không được, tôi nhìn em một cái là lại muốn, tôi không khống chế được bản thân, tôi biết em mệt mỏi, không thoải mái, chúng ta ngủ đi, được không?”
Tô Hướng Vãn bĩu môi. Kiếp trước cô được nhiều đàn ông theo đuổi, nghe không biết bao nhiêu lời ngọt ngào đẹp đẽ, không hiểu sao những câu nói này của hắn lại làm cô thấy ấm áp.
Đàn ông như bọn họ căn bản không biết tình yêu là gì, đúng không?
Cuộc sống chính là sinh con, nuôi con, ngủ với nhau, công việc.
Nhưng rất nhanh thôi, hắn sắp cảm thấy có nguy cơ rồi.
Bởi vì theo tính toán của Tô Hướng Vãn về tình huống trong truyện, tên tra nam đầu tiên trong cuộc đời cô ở kiếp trước, cũng là người đàn ông uy h**p nhất với Tống Thanh Sơn, sắp đến huyện Thanh Thuỷ.
Có thể để nguyên thân vừa gặp đã quên ngay Đình Tú, cam tâm tình nguyện bị lừa mấy năm, Tô Hướng Vãn cũng thật tò mò tên đàn ông này có bộ dạng là lừa hay ngựa.
…
Việc Tào Kim Vượng ẩn núp, xúi giục dân làng đặt bom đã gây nên chấn động lớn trong toàn huyện.
Nghe nói bà Tống đến Uỷ ban cách mạng nghe được tin này thì lăn đùng ra ngất xỉu.
Dĩ nhiên ở đó có Tống Đình Tú cùng Tống Nhị Hoa, đáng ngại nhất là chuyện nằm viện, nhưng bà có nhiều con như vậy, không đến lượt Tô Hướng Vãn phải tận hiếu.
Tóm lại, Tô Hướng Vãn xác định, đời này bà ta sẽ không còn dám tới quấy rầy cô.
Đúng kiểu có nhà vui thì cũng có mấy nhà buồn.
Lưu Mẫn Ly cùng các cô gái của đoàn văn công phụ giúp công việc của hội phụ nữ đã hơn nửa tháng.
Đương nhiên có hiệu quả rõ rệt.
Chỉ trong nửa tháng, chưa bao giờ Liên đoàn phụ nữ lại nắm rõ từng gia đình nghèo khổ, cùng cực trong huyện này đến như vậy.
Đồ cứu trợ được đưa tận tay những người cần cứu giúp, đó mới chính là việc hội phụ nữ cần phải làm.
Ngày hôm qua, cuối cùng trong cuộc họp huyện uỷ, Lý Dật Phàm mới thông qua chuyện làm vườn trẻ.
Dĩ nhiên, huyện có thể phê duyệt nhưng trước mắt, Tô Hướng Vãn phải tự nghĩ biện pháp.
Hôm nay Lưu Mẫn Ly tỏ ra vô cùng vui vẻ, mặc bộ quân trang mới tinh tươm, đội mũ lưỡi trai sáng bóng, hai bím tóc gọn gàng, phía trên thắt nơ đỏ, đặc biệt còn thắt nơ hình con bướm.
Bước chân trên đường cũng vô cùng nhẹ nhàng.
Anh trai cô cuối cùng cũng tới huyện Thanh Thuỷ, đốc thúc công việc!