Xuyên Không Những Năm 70: Quân Tẩu Nuôi Con

Chương 69: Đồ ăn

 

Cô xách đồ ăn về nhà, không ngờ vừa bước vào sân lớn của đại viện, một đứa nhỏ nhảy từ trên tường xuống.

“Mẹ, chuyện lớn rồi”, mắt Cẩu Đản mở lớn vì tức giận, dáng vẻ như gặp quân địch: “Đúng là chuyện lớn rồi!”

...

“Bà nội tới rồi”, Lư Đản lại giống như cũ, cầm một cây gậy trong tay vung lên rồi chống ra phía sau: “Nhưng mẹ đừng sợ, con sẽ bảo vệ mẹ”

Hai đứa nhỏ hùng hổ một trái một phải bám sát lấy mẹ, chưa từng đoàn kết nhất trí đến thế, giống như lên núi đánh cọp, cùng mẹ đi vào trong sân.

Đúng là cây sắt nở hoa, ngàn năm mới thấy.

Bà Tống đến thăm con trai, lại còn xách thêm cái giỏ, bên trong để mấy bắp ngô non.

Nhất thời Tô Hướng Vãn muốn vỗ tay tự khen mình sáng suốt, vì vừa rồi cô cũng đã mua ngô non.

Mặc dù 5 xu 1 cái, giá ở trên trời thật, nhưng mà xứng đáng.

Thấy Tô Hướng Vãn đi vào, bà lão bị doạ sợ vội đứng thẳng lên.

Dĩ nhiên trong lòng bà lão hoảng sợ, sợ cô con dâu mạnh mẽ tức tối này sẽ chỉ tay vào mũi bà mà chửi mắng một trận.

Không nghĩ tới, Tô Hướng Vãn đi tới cái bàn đá, bắt đầu nhặt hành: “Mẹ, ở đâu ra vậy?”

Lại còn gọi mẹ, trong lòng bà lão càng thêm sợ hãi.

“Đây là ngô non trong thôn chúng ta, dùng phân bón của Thanh Sơn nên rất mập và ngọt, ngọt hơn ngô những nơi khác”

Bà lão này có đợt giả bộ câm, không nói tiếng nào, bây giờ lại mở miệng nói rất lưu loát.

Tô Hướng Vãn quay lại, thấy Lư Đản vẫn đang chống thẳng cái gậy, Cẩu Đản khoanh tay, Lý Thừa Trạch đút tay vào túi quần, giống như 3 đệ tử trong truyện Tây Du Ký, còn cô là Đường Tăng đang đối mặt với yêu quái.

Ba đứa nhỏ này đang đề phòng bà lão bắt nạt cô.

“Nếu đã tới thì mời lên giường đất nghỉ ngơi đi”, Tô Hướng Vãn nói: “Tôi đi nấu cơm”

Bà lão hiển nhiên thở phào nhẹ nhõm: “Nấu ít ngô này cho bọn nhỏ ăn, Lư Đản cùng Cẩu Đản chưa từng được ăn ngô non, hôm nay cho chúng nó nếm thử mùi vị”

Đúng vậy, hồi trước nếu có ngô non đều là để cho Tống Phúc và Kim Quý ăn, hai thằng đó ăn hết hạt, còn cái lõi thì bà lão gặm nốt, làm gì còn chút nào cho hai đứa này.

Tô Hướng Vãn nhẹ nhàng mở giỏ của mình ra: “Tôi cũng có, mẹ giữ lại cho mình đi”

Bà lão nhìn một cái, quả nhiên Tô Hướng Vãn mua ngô non, nhìn còn ngon hơn của bà.

Lư Đản xách giỏ vào bếp, thấy Tô Hướng Vãn cho ngô vào nồi trên bếp than tổ ong thì ngân nga: "Bầu trời ở vùng giải phóng sáng ngời, người dân ở vùng giải phóng cũng có ngô ăn."

Đứa trẻ còn nói: "Mẹ, thế này thật là tốt, mình cũng có ngô, không thèm ăn ngô của bà nội”

Lý Thừa Trạch nhìn vào giỏ của Tô Hướng Vãn, nói: “Trong giỏ là cái gì vậy dì? Nhìn ghê quá, giống như nước mũi vậy, mau ném đi”

Ba đứa trẻ nhìn mẹ Hà đưa Chi Chi sang, Lý Thừa Trạch vội chặn lại: “Bà nội Hà, mau đưa Chi Chi về bên đó đi, nhà chúng con hôm nay thế nào cũng có một trận chiến long trời lở đất”

Trong suy nghĩ của mấy đứa trẻ, bà lão tới đây, Tô Hướng Vãn nhất định phải cầm dao chém trăm phát.

Nhưng quỷ dị nhất chính là Tô Hướng Vãn chỉ bận rộn trong bếp, rất thờ ơ lạnh nhạt.

Bà lão nằm trên giường đất lại không ngừng lau nước mắt.

Lư Đản cùng Cẩu Đản cảm thấy không thoải mái, bình thường bà nội uy phong như vậy, giờ lại khóc là thế nào?

Lư Đản vội vàng chui vào bếp: “Mẹ, bà nội nhất định đang lừa gạt, đây là khổ nhục kế”

Bà lão cầm cái giỏ có mấy bắp ngô tới rồi diễn khổ nhục kế.

Tô Hướng Vãn ồ một tiếng, quay đầu nhìn hai con mắt sáng ngời của thằng bé, xoa đầu nó một cái: “Nhanh vào múc nước tương ra đây, mẹ làm món bánh lọt nguội cho mấy đứa trước”

“Giống như nước mũi vậy, con không ăn cái này” Lý Thừa Trạch bướng bỉnh nói: “Cơm tối nay con không ăn, làm xong bài tập rồi, con đi ngủ”

“Thế đi ngủ nhanh đi, đừng ở đây làm phiền mẹ” Tô Hướng Vãn nói.

Giống như bột lọc, bánh ướt, bánh lọt này là linh hồn đặc sản đồ ăn vặt của Tần Châu xưa.

Phải nói Lư Đản cùng Cẩu Đản, hai thằng nhóc con của Tần Châu nhưng chưa từng được ăn, là bởi vì bọn chúng được sinh ra ở niên đại khó khăn này, sản vật quá thiếu thốn cho nên đồ ăn vặt cũng gần như mất dấu. Bây giờ, khi sản lượng lương thực dần tăng lên thì đồ ăn vặt cũng từ từ xuất hiện.

Lúc Tô Hướng Vãn còn nhỏ, cách trong nhà thường ăn nhất là thái hành thật nhỏ cho vào nước tương rồi đổ bột lọc, bánh ướt, bánh lọt vào, tư vị đó ngon không tả xiết.

Quả nhiên, Lý Thừa Trạch ban đầu rêu rao không ăn nhưng lại không chịu đi, đến lúc làm xong, nó là đứa đầu tiên bưng chén lên ăn thử một miếng bánh lọt, rồi ồ lên một tiếng: “Mẹ, thơm quá đi”

Cẩu Đản gắp một đũa bánh lọt, cái này mềm hơn so với miến nhưng lại dai hơn mì, mùa hè được ăn món mát lạnh như thế thật thoải mái, nó há to mồm, húp một phát hết sạch chén, ngay cả hành lá cũng không bỏ thừa lại.

Tô Hướng Vãn cũng múc một chén, đang đút cho Chi Chi ăn.

Lư Đản, vốn là người bảo hộ của nhà này, chỉ cần Thanh Sơn không đáng tin cậy, sẵn sàng đuổi ra bất cứ lúc nào, có chút bối rối: “Mẹ, chẳng lẽ mẹ muốn làm hoà với bà nội? Mẹ không nhớ chỉ thiếu chút nữa là bà hại chết cả nhà chúng ta à? Cả đời này con không quên được việc bà đối xử tàn tệ với mẹ”

Nhớ tới hồi trước mẹ không được ăn đủ no, phải cho Chi Chi bú máu, trong lòng Lư Đản chua xót.

Cho nên bảo nó sống chung hoà bình nhã nhặn với bà Tống là điều không thể.

Tô Hướng Vãn nói: “Đây là chuyện của người lớn, bà ấy dù gì cũng là bà nội con, con mang cho bà một chén đi”

Bưng lên, bà lão không ăn, còn nói với Lư Đản: “Phúc Oa tử với Kim Quý còn ở trong thôn, không có bánh lọt này để ăn, bà nuốt không trôi”

Lư Đản mang chén về lại phòng bếp: “Bà nội nói hai đứa Tống Phúc Kim Quý không có để ăn, bà nuốt không trôi”

“Vậy thì bưng ra cho chó ăn”, Tô Hướng Vãn nói: “Cho chó ăn xong rửa sạch chén, mẹ đi tắm”

Chốc lát sau, nghe thấy Đại Sơn vì được ăn bánh lọt mà hú lên sung sướng, bà lão nằm trên giường con trai tiếp tục khóc lớn.

Mấy đứa bé canh giữ trong phòng bếp, bận rộn đút cho Chi Chi ăn.

Chi Chi ở bên nhà hàng xóm đã được mẹ Hà đút cho ăn như nhồi vịt, lúc này đã no căng, ăn không nổi nữa, vì thế Cẩu Đản đút một miếng, nó phun ra một miếng, Lư Đản đút nó cũng nhè ra.

Lý Thừa Trạch là đứa duy nhất trong nhà trị được Chi Chi, gắp một đũa bánh lọt đút vào miệng Chi Chi, rồi chỉ tay vào mũi nó: “Tống Nam Khê, em mà còn nhè ra, anh đánh vào mông em”

Chi Chi chỉ là một đứa nhỏ 3 tuổi, thường ngày bị mọi người nhồi ăn như nhồi vịt, chẳng ai để ý đến nhu cầu của nó, nhưng mà nó thật sự no rồi, làm sao ăn nổi nữa.

Cho nên nó ngậm nửa ngày, rồi đột nhiên nắm tay Lý Thừa Trạch, nhè vào tay nó.

Lý Thừa Trạch giơ tay lên, con bé nghiến răng tức giận nhìn nó.

Nhìn bánh lọt trong tay hồi lâu, Lý Thừa Trạch nghĩ dù sao cũng rất ngon, hơn nữa lúc nó còn ở ngoài đường đi xin ăn, có đồ rác rưởi nào mà nó chưa từng ăn qua, cho nên không thể lãng phí lương thực được, cuối cùng miếng bánh lọt trên tay đó, nó ăn hết.

Bà lão nằm đến 8 giờ tối, đói quá, không nằm được nữa.

Nhưng bà lão không dám hung hăng, đi ra cửa, thấy 4 bắp ngô non mình mang đến vẫn nằm trên bàn liền hỏi: “Hướng Vãn, sao lại lãng phí như vậy? Không ăn thì ngô sẽ hỏng mất, chẳng lẽ bọn nhỏ không đói sao?”

Trong tay Lư Đản vẫn còn nửa bắp ngô: “Mẹ tôi cũng mua rồi, chúng tôi cũng có, không cần ăn của bà”

Bà lão thấy cháu trai cãi lại, giơ tay lên định đánh nó, dù sao bà cũng quen đánh rồi, không ngờ Cẩu Đản nhặt cây gậy lên: “Bà thử đánh xem, tôi không tin là không đánh lại được bà”

Mẹ Hà vốn thích hóng chuyện bát quái, nghe nói bên hàng xóm có một bà lão đến, giả bộ mang quần áo sạch sang cho Chi Chi bước vào, thấy bà lão cùng Lư Đản, Cẩu Đản chuẩn bị đánh nhau thì vào bếp khuyên Tô Hướng Vãn: “Ai lại để cháu trai đánh bà nội, Tiểu Tô, mau đi khuyên bọn nó đi”

Tô Hướng Vãn cầm quần áo Chi Chi đã được giặt sạch, hỏi lại mẹ Hà: “Ba thằng nhỏ nhà tôi đã từng đánh hay mắng bà chưa?”

“Vốn là có đó, vì bọn nó muốn ăn trộm mơ”, mẹ Hà nói.

Tô Hướng Vãn lại hỏi: “Bọn chúng thật sự ăn trộm sao?”

Nói thật, mấy đứa con nhà Tống đoàn cũng coi là ngoan nhất trong số những đứa trẻ mà mẹ Hà gặp.

"Nếu lão gia tử thật sự đáng tôn trọng, nửa năm không gặp, liệu mấy đứa trẻ có vừa gặp đã cãi nhau, đánh nhau không?” Tô Hướng Vãn nói.

Mẹ Hà nghĩ cũng phải, nếu bà lão thật sự tử tế thì làm sao mà vừa nhìn thấy bọn trẻ đã muốn đánh?

Thế nhưng nhìn thấy mẹ Hà vừa bước ra, bà Tống liền túm lấy: “Bà là bên nhà chủ tịch huyện hàng xóm phải không, có biết em trai Tào Kim Vượng, chủ nhiệm Uỷ ban cách mạng của huyện không? Bất kể là người lớn hay trẻ con, không tuân thủ chính sách cùng phương châm của đảng đều có thể bị bắt”

Bà lão đây là mượn cách nói chuyện với mẹ Hà để đánh động đến Tô Hướng Vãn.

Dẫu sao bà ta cũng đã có ý định lôi Tào Kim Vượng ra trước, doạ cho Tô Hướng Vãn một trận xem có chịu phục không.

Nhưng phải biết, những người giống như mẹ Hà sống trong nhà các quan chức cấp cao ở Bắc Kinh và quân khu tỉnh, không phải là người không có kiến thức như bà lão nghĩ.

Bà lắc đầu, bĩu môi nói: “Bà chị ơi, bọn trẻ là cán bộ, làm công tác của chính phủ, bà nói như vậy thật chẳng hiểu biết gì”

Không trấn áp được con dâu liền đem mâu thuẫn gia đình đẩy sang chuyện công tác, có mẹ chồng như vậy, hoặc là không có đầu óc hoặc cực kỳ thiên vị.

Mẹ Hà nhanh chóng chạy về kể chuyện nhà hàng xóm cho Lý Dật Phàm nghe.

Tống Thanh Sơn về nhà, vừa lúc thấy mẹ mình đang tố cáo vợ với mẹ Hà, lại còn không ngừng khoe khoang em trai Tào Kim Vượng lợi hại thế nào.

Mẹ hắn cuối cùng vẫn tới.

Đối với Tống Thanh Sơn mà nói, không khác gì chó sói tới nhà.

Cẩu Đản cùng Lư Đản đúng kiểu cười trên sự đau khổ của người khác, lập tức đứng hóng chuyện.

Lý Thừa Trạch lớn hơn một chút, hiểu chuyện hơn, nhét cho Tống Thanh Sơn một cái bắp, nói: “Cậu, bảo trọng, con đem Chi Chi ra ngoài chơi”

Tống Thanh Sơn nhìn Tô Hướng Vãn đang cọ nồi soàn soạt, không dám nói chuyện lớn tiếng, xoay người kéo bà lão vào trong phòng.

Dĩ nhiên thấy con trai, bà lão gào lên một tiếng, ngửa mặt lên trời khóc lóc thảm thiết, nước mắt nước mũi đầm đìa bắt đầu tố khổ với con trai.

Tống Thanh Sơn nghe xong, vén rèm hai lần rồi mới dám bước vào bếp, bước vào xong cũng không tiện mở miệng, cầm một cái ngô lên bắt đầu tách hạt.

Bọn họ đều là những đứa trẻ đã từng trải qua đói ăn, thiếu lương thực, từ trước đến giờ đều không gặm ngô mà đều tách ra, để từng hạt trong miệng, kiểu ăn này so với lừa còn sạch sẽ hơn.

“Sao rồi? Nói đi”, Tô Hướng Vãn nói.

Người đàn ông cao lớn như thế, ngay cả lúc ra chiến trường cũng không thấy khẩn trương như vậy.

“Ý của bà là ở nông thôn không được, muốn vào thành, ở cùng với chúng ta”

Tô Hướng Vãn chém một dao xuống thớt: “Hôm nay mẹ anh, ngày mai cha anh, ngày mốt Tống Phúc cùng Kim Quý, Thanh Ngọc đều tới đây cả, phải không?”

Tống Thanh Sơn nói: “Tôi cũng nói nhà chật, hơn nữa đây là nhà của đơn vị, không có chỗ ngủ, nhưng bà không chịu về, còn nói muốn tìm cậu tôi để lý luận về chuyện này”

Bà lão không dám phách lối trước mặt Tô Hướng Vãn nhưng trước mặt Tống Thanh Sơn thì dám.

Vừa rồi bà lão kể khổ một hồi về cuộc sống ở nông thôn, than vãn về những khó khăn bà mà đã trải qua, nuôi mấy đứa bé có bao nhiêu khổ cực. Tóm lại chính là Tống lão tam vào tù, Kim Quý không có người nuôi nên giờ phải bám vào Tống Thanh Sơn, Tống Thanh Sơn phải nuôi.

Hơn nữa bà lão còn nói, nếu Tống Thanh Sơn không chịu, Tào Kim Vượng đã chờ sẵn, sẽ lập tức đến nhà Tống Thanh Sơn để giải quyết chuyện này.

Tóm lại, bà lão khí thế hung hăng chính là nhất định phải đem cả nhà đến ở chỗ Tống Thanh Sơn.

“Cậu của anh không phải là lãnh đạo của Phương Kim Hoán sao? Các anh tìm thấy xương cốt Phương Kim Hoán chưa? Chẳng phải anh nói nó rơi xuống hồ chứa nước à? Tống Thanh Sơn, đừng có ở đây mà lừa bịp tôi, người rơi vào trong nước, cho dù có nổ thành mấy mảnh nhưng thế nào cũng phải nổi lên. Có phải anh chưa từng đi tìm Phương Kim Hoán đúng không?”

“Tìm rồi, quả thật có tìm rồi, chỉ là quá khó nhìn nên chính tôi đã chôn nó bên cạnh hồ chứa nước. Hơn nữa, cậu tôi không biết chuyện này”

“Anh nói Kim Hoán từng giết người ở Giang Tây, vậy anh có nhớ hay không, năm 66, quân khu tỉnh bị bọn Kim Hoán tấn công? Khi đó Kim Hoán còn nhỏ nhưng đã đi theo bọn họ, anh có nghĩ tới những vũ khí đó có phải do Kim Hoán mang ra từ quân khu tỉnh không?” Tô Hướng Vãn ra vẻ thuận miệng nói.

Nhưng Tống Thanh Sơn nghe được câu này, sắc mặt lập tức thay đổi.

Đúng vậy, hắn vẫn luôn suy nghĩ bom hẹn giờ cùng thuốc nổ là ở đâu ra?

Hắn cùng Tống Đình Tú cứ đi truy tìm gián điệp mà lại không nghĩ ra điều này.

Cha của Tào Kim Vượng trước khi giải phóng là thầy phong thuỷ nổi tiếng của huyện Thanh Thuỷ.

Vậy ai là người để ý đến phong thuỷ nhất? Ngoài Tào Kim Vượng thì làm gì còn ai khác.

Mà quả thật, Phương Kim Hoán có thể có vũ khí, nếu chúng vẫn ở bên ngoài, hẳn là nằm trong tay Tào Kim Vượng.

Tống Thanh Sơn lặng lẽ đưa nửa cái bắp cho Tô Hướng Vãn: “Tôi cũng không muốn bà tới đây ở, nhưng chuyện này có lẽ em vẫn phải làm kẻ ác, làm xong rồi tôi sẽ quỳ trên ván giặt bồi tội với em cả đêm. Tôi có việc khẩn cấp, phải đi xử lý một chút”

Nếu như vụ nổ đó là do một tay cậu hắn bày kế ra, thì giờ này trong kho của Uỷ ban cách mạng hẳn vẫn còn giữ súng đạn.

Nếu như có thể lục soát ra vũ khí, căn bản có thể xác định được tội phạm.

Tống Thanh Sơn chạy không vững, lao lên xe nổ máy phóng đi.

Thật đúng là nếu dựa được vào đàn ông thì heo nái cũng có thể leo cây, đến bây giờ Tô Hướng Vãn mới hiểu hết được ý nghĩa của câu này.

“Vợ Thanh Sơn,

“Hướng Vãn à,

“Để ta giúp con chăm sóc bọn trẻ, cả nhà chúng ta đều ở trong thành, chẳng phải rất vui vẻ náo nhiệt sao”, bà lão không chờ được, chạy vào phòng bếp.

Tô Hướng Vãn đặt đũa xuống: “Hết khóc, hết nháo, giờ lại cười, mẹ, cả ngày như vậy mẹ không thấy mệt à?”

“Chung quy chúng ta là người một nhà, con dù gì cũng là cán bộ, cậu con nói chỉ cần con đồng ý cho cả nhà chúng ta vào trong thành, công việc của con ở hội phụ nữ sẽ được nó hoàn toàn ủng hộ”, bà lão còn nói.

“Thanh Sơn muốn về nhà thăm bà, tôi nghe theo, không can thiệp, nhưng nhà tôi, chỉ sợ từ nay về sau bà có xách vàng bạc, thịt thà tới cũng không được, chúng ta là kẻ thù, hiểu không, ngay cả người xa lạ cũng không phải”

Tô Hướng Vãn nói rất nhẹ nhàng, lãnh đạm nhưng bà lão nhìn thấy sự khinh miệt trong mắt Tô Hướng Vãn.

Người phụ nữ này có hung dữ, có năng lực, có thể quản lý gia đình, nhưng chỉ có duy nhất một điều, cô tuyệt đối sẽ không bao giờ qua lại với người nhà họ Tống nữa.

“Bà có nhiều con như vậy, nếu như không thiên vị thì sẽ có rất nhiều người nuôi dưỡng, đưa ma cho bà, không thiếu đi một người như tôi. Sau khi bà chết, Đông Hải, Tây Lĩnh có thể đến chịu tang, tôi tuyệt đối không đi, tôi với bà là kẻ thù”

Bà lão lau mắt: “Ý cô là ngay cả ở nhà con trai tôi, tôi cũng không có quyền ngủ lại một đêm à?”

“Ngủ đi, ngủ trên giường con trai bà đó, tôi ngủ cùng Chi Chi và bọn nhỏ, nhưng chỉ trong tối nay thôi”, Tô Hướng Vãn nói.

Cô đi ra hất nước, vừa bước ra, thấy bốn đứa nhỏ đứng dưới cửa sổ đang nhe răng cười.

Nhìn, 4 đứa thật đúng là tròn trịa như 4 trái táo, Chi Chi không biết đang ăn gì, cái miệng nhỏ lúc nào cũng thấy nhai nhai l**m l**m.

“Mẹ, tối nay mẹ ngủ với chúng con thật à?” ba tiểu tử thúi như nhau, nhất là Lư Đản với Cẩu Đản chạy ra ngoài chơi đùa không để ý, vừa tắm lúc nãy mà giờ cả người toàn mồ hôi.

Lý Thừa Trạch hiểu chuyện hơn: “Dì làm như vậy, bà ta sẽ được voi đòi tiên”

Tô Hướng Vãn lau một lớp mồ hôi trên đầu nó: “Nếu bà ta được voi đòi tiên, chúng ta chẳng phải thừa dịp tiên lễ hậu binh sao?” 

 

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn