Về đến nhà, Tô Hướng Vãn hơi có điểm chê hiệu suất của Tống Thanh Sơn: “Không phải bảo anh đi thăm dò gián điệp sao? Vụ nổ hồ chứa nước đã trôi qua nửa tháng rồi, các anh đến bây giờ vẫn chưa tra được một xíu nào tiến triển à?”
Tống Thanh Sơn nói: “Cũng không phải không có, chuyện hồ chứa nước, chúng tôi đã thả Chu Đa Đa ra, đang thông qua mấy thầy tướng số kia từ từ tìm kẻ chủ mưu đang ẩn giấu. Chuyện này em không cần phải lo lắng, mấy thôn kia chúng tôi sẽ đi kiểm tra một lần”
“Chi Chi, nhắm mắt lại, ngủ đi” Tống Thanh Sơn thấy hai mắt con gái vẫn mở to thì nhắc.
Chi Chi không chịu, còn đặc biệt nói một câu rất già dặn: “Hai người muốn làm gì thì làm, không càn phải để ý đến con. Hơn nữa bà nội Hà nói, nếu hai người sinh thêm em trai sẽ đưa con cho dì Lý”
Con gái năm nay đã 3 tuổi, miệng lưỡi ngày càng linh hoạt.
“Tại sao mẹ sinh con trai thì lại phải đưa con cho Meo meo?” Tô Hướng Vãn hỏi.
Chi Chi nói: “Bởi vì Meo meo thích con”
“Chẳng lẽ mẹ không thích con à?” Tô Hướng Vãn muốn trêu chọc đứa con gái nhỏ của mình, vừa hỏi vừa thọc lét.
Chi Chi cười không dứt: “Con cũng yêu mẹ”
Nhưng rõ ràng nó với Lý Dật Phàm đã nảy sinh một loại tình cảm khác.
Tô Hướng Vãn thầm nghĩ, sợ là hội chứng Stockholm* đi, trong sách lúc đầu nó thích một quái nhân như Lý Thừa Trạch, bây giờ lại thích một Lý Dật Phàm tính tình cũng cổ quái.
(*Hội chứng Stockholm là một phản ứng tâm lý phức tạp, trong đó nạn nhân phát triển tình cảm tích cực, đồng cảm với kẻ lạm dụng hoặc bắt giữ họ. Tình trạng này không phải là một bệnh tâm thần chính thức mà được coi là một cơ chế đối phó để giúp nạn nhân xử lý chấn thương trong tình huống bị giam cầm hoặc bị lạm dụng. Các dấu hiệu bao gồm sự ngưỡng mộ đối với kẻ bạo hành, chống đối nỗ lực giải cứu, hoặc bảo vệ thủ phạm)
“Gần 2 ngày qua mẹ tôi ở trong thành, bà nói muốn tới đây 2 ngày, tất nhiên tôi không đồng ý nhưng bà đột nhiên tới, dù sao xung quanh cũng có hàng xóm, cố gắng đừng gây gổ, nói chuyện tử tế với bà được không?” Tống Thanh Sơn nằm trên giường đất nói.
Tống đoàn rất lo lắng, sợ Tô Hướng Vãn mắng ra miệng.
Không ngờ Tô Hướng Vãn lại đồng ý rất thoải mái: “Nếu bà đến chỉ ở lại 1 đêm thì cũng không có vấn đề gì, nhưng chỉ 1 đêm thôi, để bà biết được con trai mình đang sống như thế nào. Còn nếu muốn bà ở lâu dài, nói thật, Tống Thanh Sơn, tôi không chấp nhận”
“Đúng rồi, sắp tới tôi có một nhiệm vụ ở huyện Hải Tây, đến lúc đó bọn nhỏ cũng đang nghỉ hè, cả nhà chúng ta đến đó thăm mẹ em cùng Phú Phú, nói không chừng tôi còn có thể đón được bọn họ về”, Tống đoàn nói thêm.
Tô Hướng Vãn đột nhiên mở mắt: “Tống đoàn, hai câu trước sau này của anh hẳn là có liên quan hả? Nếu tôi không đồng ý cho mẹ anh tới đây, có phải anh cũng sẽ không đưa chúng tôi đến Hải Tây?”
“Không phải như vậy”, Tống Thanh Sơn nói.
Tô Hướng Vãn nhéo hắn: “Tống Thanh Sơn, tôi thật tâm đối xử tốt với anh chứ mấy đứa nhỏ này liên quan gì đến tôi? Anh bảo nuôi tôi liền nuôi, anh muốn gì mà tôi không đáp ứng? Vậy mà anh còn giở trò thủ đoạn với tôi à?”
“Nếu Tô Phú Phú thực sự là em trai em, thì em là vợ tôi, bọn nhỏ không phải của em sao? Nếu em không phải vợ tôi thì Tô Phú Phú cùng mẹ hắn có liên quan gì đến tôi?” những lời này của Tống Thanh Sơn tựa hồ cũng rất có lý.
Tô Hướng Vãn lười giải thích với hắn, từ từ nằm xuống: “Tóm lại, tôi vừa mới sống tốt được, mẹ anh tới 1 ngày thì không sao, nhưng nếu bà dám ở lại lâu dài, Tống Thanh Sơn, tôi cảm thấy người nhà các anh vẫn chưa hiểu hết về tôi đâu”
Tống Thanh Sơn theo thường lệ, định ở trên giường cày cấy một phen, nhưng hôm nay hắn lén lút định không dùng biện pháp an toàn.
Vừa mới sờ qua, bị đồng chí Tiểu Tô ngăn lại: “Tống Thanh Sơn, sao anh không dùng bao?”
“Trong nhà hết bao rồi”, kỳ thực Tống Thanh Sơn nói dối, chẳng qua là hắn cảm thấy không thoải mái thôi.
Tô Hướng Vãn tức giận, đẩy hắn ra: “Vợ anh làm ở hội phụ nữ, ngày nào cũng đi phát bao cho người ta mà anh lại nói trong nhà không có?” rõ ràng trong ngăn tủ có một đống kia kìa.
Tống Thanh Sơn này là định muốn cô mang thai lần nữa đây.
“Nếu anh còn như vậy, sau này tôi không sống cùng anh nữa”, Tô Hướng Vãn tức giận, oán hận nói.
Tống Thanh Sơn bao biện nửa ngày, cuối cùng vẫn phải lấy cái đồ kia ra dùng.
Nhưng ở những năm 70 này, hắn có lẽ là người đàn ông xa xỉ nhất cả nước, bao dùng xong một lần là bỏ đi, không cần giặt để dùng lại, dù sao ở hội phụ nữ, thứ này cũng có nhiều.
Sáng hôm sau lúc chuẩn bị đi làm, cô chuẩn bị sẵn thời cơ, ngăn Lý Dật Phàm lại.
“Lãnh đạo, chuyện về nhà trẻ chị định thế nào?” Tô Hướng Vãn hỏi.
Lý Dật Phàm đặc biệt thẳng thắn, cũng đặc biệt rõ ràng: “Không có tiền”
“Đúng là bởi vì nghèo khổ, không có tiền nên chúng ta phải thay đổi. Chị có biết huyện chúng ta chỉ có 1 nhà trẻ không? Chị có biết có đến 300 đứa nhỏ muốn đến trường mà nhà trẻ đó chỉ nhận 30 đứa không?” Tô Hướng Vãn nói tiếp.
Lý Dật Phàm cũng đang rất đau đầu. Thứ nhất, cô phải phối hợp làm nhà máy điện hạt nhân; thứ hai, cấp trên ra lệnh cho cô phải giải quyết vấn đề ấm no của cả huyện, nhưng huyện lớn như vậy, chuyện ấm no nói giải quyết là giải quyết được ngay à?
Những năm 70, các cơ quan đơn vị vẫn chỉ là phế tích, cô phải làm sao đây?
“Nếu tôi tự lo được chuyện tiền bạc thì chị có phê duyệt xây nhà trẻ cho tôi không?” Tô Hướng Vãn hỏi lại.
Lý Dật Phàm nói: “Đương nhiên có thể, nhưng cô lấy tiền ở đâu ra?”
“Chị yên tâm, chức trách của Liên đoàn phụ nữ là thúc đẩy quyền lợi của phụ nữ, mà thúc đẩy quyền lợi phụ nữ cần nhất chính là tiền. Luôn có những người có tiền nguyện ý quyên góp cho chúng tôi”
Quyên tiền?
Lông mày Lý Dật Phàm nhíu chặt: “Thời đại nghèo nàn thế này mà cô còn định quyên tiền?”
Trong lòng cô ta nghĩ, tôi tin cô mới là lạ.
Tô Hướng Vãn định vào làm, vừa định tạm biệt chủ tịch huyện thì bị kéo tay lại: “Tiểu Tô, nếu ngày mai tôi đổi sang áo trắng thì có ai cười tôi không?”
Lý Dật Phàm vẫn luôn một thân đen tuyền, hồi mới gặp tinh thần cô rất tốt, nhưng sau lần đi tỉnh thành này, rõ ràng tinh thần cô không tốt lắm.
Tô Hướng Vãn lập tức nói: “Được chứ, khẳng định chị mặc như vậy sẽ rất hấp dẫn”
“Tôi đẹp sao?” Lý Dật Phàm sờ sờ má mình, nói: “Xinh đẹp thì để làm gì, ngày mai tôi đổi sang áo trắng, mấy người đừng có chê cười tôi”
Tô Hướng Vãn rõ ràng cảm thấy giữa cô ấy và chồng Cốc Bắc nhất định có vấn đề, nhưng dù sao cũng là cấp trên cấp dưới, cô cũng không tiện hỏi, chỉ vẫy tay rồi quay đi.
Lúc đầu Tô Hướng Vãn nghĩ, cô điều động Lưu Mẫn Ly như vậy thể nào cũng phải cãi nhau một trận.
Không ngờ vừa bước vào sân liên đoàn, thấy hai mấy cô gái của đoàn văn công đã xếp hàng ở đó, quần áo chỉnh tề.
Lưu Mẫn Ly đương nhiên bực bội, quân trang chỉnh tề không nói, hôm nay còn cố ý không trang điểm, kéo thấp vành mũ xuống, đẩu ngẩng cao, đứng đầu hàng.
“Bao cao su do Liên đoàn phụ nữ tỉnh phát xuống, mục đích là thúc đẩy an toàn cho các thiếu nữ vị thành niên ở huyện Thanh Thủy, tránh để nhiều cô gái phá thai ảnh hưởng đến thân thể. Đương nhiên chúng ta không thể phát tận tay mỗi người, nhất là các cô gái chưa lập gia đình, nhưng chúng ta phải đến các trường trung học, nhà máy dệt, nhà máy diêm, sản xuất bình thủy tinh để tuyên truyền về nguy hiểm của mang thai ngoài ý muốn cũng như tầm quan trọng của việc mang thai khi thiếu biện pháp tránh thai”, Tô Hướng Vãn giơ bao cao su trong tay lên nói: “Trong tay mỗi người là nội dung chính tôi đã liệt kê, bây giờ mọi người chia nhau đến các phân xưởng, cơ sở để tuyên truyền giảng giải, đi theo tôi”
“Lãnh đạo, chúng tôi đều là những nữ đồng chí chưa kết hôn, cô bắt chúng tôi phải giảng về cái này, tương lai chúng tôi làm sao bước ra ngoài được?” Tiểu Tần của đoàn văn không không chịu, giơ tay nói.
Lời này không phải là trốn tránh việc, mà thực sự là điều Tiểu Tần sợ hãi, Tô Hướng Vãn nghiêm túc giải thích: “Nếu như có người nào, chỉ vì cô đi tuyên truyền biện pháp tránh thai an toàn, mà không chịu kết hôn với cô, thì kẻ đó không xứng đáng với cô”
Mấy cô gái thấy vị phó chủ nhiệm này hung dữ, tức giận nhưng không dám phản đối, từng người ủy khuất nhận tờ hướng dẫn, bao cao su, đến những nhà xưởng, phân xưởng có con gái để tuyên truyền hạn chế sinh đẻ.
Tô Hướng Vãn mang Lưu Mẫn Ly đến trường trung học cơ sở số 1.
Hiện tại là năm 1970, trường trung học cơ sở và trung học phổ thông đã mở cửa trở lại, chỉ có đại học là chưa tuyển sinh.
Trường số 1 này của huyện là kết hợp cả trung học cơ sở và trung học phổ thông.
Tới cửa lớp 1, Tô Hướng Vãn ra hiệu cho Lưu Mẫn Ly vào giải thích. Cô ta hôm qua vừa rút dây lưng của Lý Thừa Trạch, không muốn vào, bị Tô Hướng Vãn đẩy mới chậm chạp bước vào trong lớp.
“Thầy giáo, xin cắt ngang một chút”, giọng cô vừa vang lên ở cửa, Tô Hướng Vãn thấy khóe môi Lý Thừa Trạch ngồi trong lớp cong lên, ánh mắt hiển nhiên là tìm cô.
“Ngày hôm qua tôi nói Lý Thừa Trạch ăn trộm dây lưng là sai lầm của tôi. Thật ra nó không ăn trộm dây lưng của tôi, dây lưng đó của nó là do nó kiếm tiền hợp pháp mua được” Lưu Mẫn Ly nói.
Lúc này trên lớp đang là tiết hóa học.
Giáo viên dạy hóa học của Lý Thừa Trạch tên là Uông Dũng, là một thầy giáo trẻ tuổi, đeo kính, gầy tong teo.
Ngày hôm qua lúc Lưu Mẫn Ly đến làm loạn trong lớp, cũng là tiết của anh ta.
Người này chống tay trên bàn giáo viên, nghe vậy thì ném viên phấn xuống đất: “Ngày hôm qua cô nói nó ăn trộm, hôm nay lại bảo nó tự mua hợp pháp, vị đồng chí này, rốt cuộc cô có ý gì?”
“Ý chính là Lý Thừa Trạch không ăn trộm”, Lưu Mẫn Ly nói.
Thầy giáo Uông tìm ngay ra được điểm mấu chốt: “Vậy chính là cô vu oan hãm hại người khác. Cô có biết làm như vậy đối với một đứa nhỏ đã tổn hại danh dự của nó đến mức nào không?”
Thực ra Lưu Mẫn Ly trước giờ luôn ngang ngạnh, luôn được anh trai che chở, không có kinh nghiệm để đối mặt với những vấn đề như thế này.
Cắn môi đứng giữa phòng, hít một hơi rồi nói nhỏ: “Thực xin lỗi”
Dĩ nhiên, nếu không nói, cô ta sợ chuyện mình giấu sách cấm bị truyền đi, tổn thương danh dự của anh trai. Dù sao ở khắp Tần Châu, anh cô ta được mang danh là chiến sĩ hồng quân thanh liêm như nước, đao thương không phạm.
Hàm răng trắng của Lý Thừa Trạch cắn vào môi, lén giơ hai ngón tay lên với Tô Hướng Vãn, không giấu được nụ cười, khoé môi cong cong nhìn lên bảng đen.
Cô bé xinh đẹp ngồi cùng bàn, vượt qua vạch phấn ranh giới giữa hai đứa, vỗ nhẹ nhẹ lên cổ tay Lý Thừa Trạch.
Bạn học ngồi đằng sau đá đá lên ghế của nó, tỏ vẻ ủng hộ.
Thằng bé giơ nắm đấm lên không trung, biểu thị công khai chính nghĩa.
Hai mắt mở to hồng hồng, không ngừng hít mũi.
Tại trường số 1, Tô Hướng Vãn mang theo Lưu Mẫn Ly, chủ yếu đến mấy lớp trung học phổ thông, tuyên truyền một chút cho các thiếu nữ vị thành niên biết cách tự bảo vệ mình, không để phát sinh quan hệ mất kiểm soát, dĩ nhiên không phát một hộp bao cao su nào.
Thời đại này, các cô gái vẫn còn quá bảo thủ, chuyện ăn vụng trái cấm thường do các đồng chí nam chủ động, cho nên các cô căn bản chưa có ý thức tự bảo vệ mình.
Lưu Mẫn Ly đi suốt một ngày, vừa tức vừa uỷ khuất, lúc sắp chia tay, vì trời nóng nên Tô Hướng Vãn mua cho cô ta một cây kem.
Lưu Mẫn Ly nhận cây kem, hậm hực nói: “Phó chủ nhiệm Tô, cho tới giờ cô chưa từng đi ra khỏi huyện Thanh Thuỷ đúng không?”
“Không, bên ngoài huyện Thanh Thuỷ có gì hay không?” Tô Hướng Vãn cố làm ra vẻ ung dung hỏi.
Lưu Mẫn Ly nói: “Nhân ngoại hữu nhân, thiện ngoại hữu thiên, cô cho là Lý Dật Phàm lợi hại nhất à? Thực ra bây giờ ba cô ta không những không có quyền lực gì, địa vị trong chính quyền trung ương cũng bấp bênh. Còn anh trai tôi, chưa kể đến chuyện dẫm chân một cái cả Tần Châu run rẩy, ngay cả ở Bắc Kinh cũng rất có sức ảnh hưởng."
"Vậy thì để anh ta đến huyện Thanh Thủy đi. Tôi muốn xem một người có thể dẫm một chân khiến Tần Châu run rẩy trông như thế nào." Tô Hướng Vãn nói.
Trong lòng Lưu Mẫn Ly nghĩ, người phụ này hoặc là thật sự không sợ hãi, hoặc là đã hỏng cả não rồi.
Tóm lại, từng giọt mồ hôi, từng bước chân của Lưu Mẫn Ly phải đi hôm nay, cô ta sẽ đòi lại bằng đủ từ Tô Hướng Vãn.
Nhưng lý tưởng là như thế, còn thực tế tàn khốc là cô ta mệt đến không thể nhúc nhích được, chỉ muốn về nhà khách nghỉ ngơi một trận cho khoẻ lại.
Nhưng Tô Hướng Vãn làm gì có chuyện bỏ qua: “Đúng rồi, tôi nghe nói cô không chỉ giấu sách cấm “Hồng lâu mộng”, còn giấu mấy cuốn tạp chí minh hoạ của Hồng Kông, không giấu dưới gầm giường mà giấu trong mấy thùng hoá trang của đoàn văn công, đúng không?”
Lưu Mẫn Ly tức giận: “Phó chủ nhiệm Tô, rốt cuộc cô muốn gì?”
“Trời nóng như vậy, cô chuyển cái tủ lạnh kia đến trường số 1 đi, để các thầy cô giáo có nước mát cho đám nhỏ, các thầy cũng được uống luôn. Chuyện này tôi sẽ tuyên dương cô trước toàn huyện, sau khi bọn trẻ nghỉ hè, tủ lạnh sẽ lại được chuyển về nhà khách cho cô”, Tô Hướng Vãn nói.
Lưu Mẫn Ly thật giống như Lưu Bị mất Kinh Châu, mất toàn bộ mặt mũi.
Bị chọc tức đến nghiến răng nửa ngày rồi dậm chân bỏ đi.
Tô Hướng Vãn định đi lòng vòng mấy con hẻm xem có ai từ nông thôn lén lút tới bán rau không để mua một ít về nhà nấu cơm, đột nhiên bím tóc bị giật nhẹ, quay lại thấy Lý Thừa Trạch đeo thắt lưng trễ nải đang đứng sau lưng mình.
Thằng nhóc này trốn học buổi chiều chạy ra ngoài à?
“Con dám cúp cua à?” Tô Hướng Vãn xách tai thằng nhỏ lên.
Lý Thừa Trạch ôm tai: “Là thầy giáo cho con nghỉ”
“Nghỉ làm gì? Trộm gà trộm chó à?” Tô Hướng Vãn hỏi.
Lý Thừa Trạch nói: “Thầy giáo Uông của chúng con nói muốn có hai hộp bao ngừa thai, nhưng không có tiền, nên hỏi có phát miễn phí cho thầy được không?”
Tô Hướng Vãn còn chưa kịp phản ứng, Lý Thừa Trạch đã lấy hai hộp bao cao su, hét lên: thật xấu hổ, rồi chạy biến như con khỉ hoang. Trước khi chạy còn ngoạm một miếng kem lớn của Tô Hướng Vãn.
Lúc Tô Hướng Vãn chạy đến trường tiểu học, trường đã tan, bọn nhỏ đã về nhà.
Vì thế cô lại đi vào mấy con hẻm, đặc biệt tìm xem có phụ nữ nông thôn nào lén bán đồ ăn không.
Bây giờ ở nông thôn chính là thời điểm vụ mùa của cây trái và rau củ, một số gia đình gần thị thành không ăn những thứ họ trồng trong ruộng phần trăm màn lén mang vào bán cho người dân trong thành với giá thấp để kiếm chút tiền.
Cô tìm được chỗ bán thật nhiều đồ tốt, một bà lão bán bột lọc, bánh ướt, bánh lọt nổi danh Tần Châu trên phố.
Cái này phải mua.
Sau đó, cô chuẩn bị về nhà thì thấy một người phụ nữ mang theo một chiếc giỏ nhỏ phủ một mảnh vải, hé một nửa ra, bên trong là ngô non được xếp gọn gàng.
Bây giờ ngô mới đang ngậm đòng, chính là lúc ngọt non mềm nhất.
Nếu nấu vài cái, chắc hẳn bọn nhỏ sẽ sướng rơn.
Nhất là Cẩu Đản và Lư Đản, mặc dù sống ở nông thôn từ nhỏ nhưng ở đội sản xuất, ngô được dùng để xay thành bột trộn lẫn ngũ cốc nên khi còn non không được bẻ.
Hai đứa đến giờ chưa từng được nếm qua hương vị của ngô non.
Nhưng khi Tô Hướng Vãn hỏi giá xong thì tặc lưỡi: “5 xu một cái à? Chị à, đắt quá phải không?”
Gần đây Tô Hướng Vãn tiêu rất nhiều tiền, thực sự không mua nổi bắp ngô giá 5 xu.
Dẫu sao Tống Thanh Sơn nói, sắp tới sẽ dẫn cô đi Hải Tây thăm mẹ và em trai Phú Phú.
Đi xa như vậy, Tống Thanh Sơn có thể được đơn vị thanh toán chi phí đi lại, nhưng vé tàu, tiền ăn của cô và mấy đứa nhỏ thì cô phải tự trả.
Không mua.
Tô Hướng Vãn tự nhắc đi nhắc lại trong bụng: Không thể mua, mua nữa là phá sản luôn rồi.