Về nhà, Tô Hướng Vãn đón Chi Chi từ chỗ mẹ Hà rồi nấu cơm, dự định chờ anh em Tống Thanh Sơn về.
Cô cần phải xác định trước xem Lưu Mẫn Ly có phải là gián điệp không thì mới có thể tiến hành bước hành động tiếp theo được.
Mỗi khi Tống Đình Tú đến, Tô Hướng Vãn thường làm thêm vài món ăn ngon.
Trong nhà vẫn còn thịt trâu mang về từ hồ chứa nước, Tô Hướng Vãn luộc đi luộc lại cho mềm rồi hầm canh, cắt từng miếng cho vào mỗi người một chén mì, thêm một đĩa rau trộn là thành bữa cơm.
Nhưng đợi nửa ngày Tống Thanh Sơn không về, chỉ có mình Tống Đình Tú.
Nghe nói Tống Thanh Sơn cùng Lý Dật Phàm bị gọi khẩn về tỉnh thành để họp.
“Trước mắt tôi chưa tra được cái gì, chưa thấy Lưu Mẫn Ly liên quan đến vụ đặt thuốc nổ ở hồ chứa nước”, Tống Đình Tú gắp một miếng thịt trâu, quay lại nói với Lư Đản: “Tống Đông Hải, mẹ con làm cơm thật là ngon”
“Dì nhỏ con nấu cơm cũng rất ngon, chắc chú chưa được ăn đâu”, Lư Đản cười nói.
Tống Đình Tú đỏ mặt, không trả lời đứa nhỏ.
Hắn thật sự có ý với Tô Hướng Hồng, nhưng cô còn sự nghiệp, học hành, một cô gái mới 17 – 18 tuổi căn bản chưa có ý định kết hôn.
Tô Hướng Vãn múc hết mì trong nồi chia cho mọi người, còn lại phần mì mềm cuối cùng ở đáy nồi thì đút cho Tiểu Chi Chi: “Chỉ cần chú nói rằng không điều tra ra, Cục công an sẽ không thể kết tội cô ta, phải không?”
“Đúng rồi, hơn nữa tôi có nghe lén vài lần cuộc nói chuyện của cô ta với anh trai Lưu Tại Dã, nội dung chỉ xoay quanh chuyện làm thế nào để đối phó với chị, thu dưỡng Thừa Trạch. Chị dâu, rốt cuộc chị đắc tội gì với Lưu Mẫn Ly vậy?”
Tống Đình Tú không thể hiểu được chuyện gì đang xảy ra, đột nhiên tai họa giáng xuống, hai nữ đồng chí chưa từng gặp nhau mà Lưu Mẫn Ly nhất định phải tra hồ sơ của Tô Hướng Vãn, tìm mọi cách để vạch trần gốc gác cô.
“Thế còn chuyện vu cho Thừa Trạch ăn trộm đồ cũng phải xử lý chứ?” Tô Hướng Vãn hỏi Tống Đình Tú.
Tống Đình Tú đối với chuyện này cũng đã có kế hoạch: “Bây giờ tôi mang Thừa Trạch đi gặp Lưu Mẫn Ly để nói chuyện, chuyện này không thể để như vậy được. Phải bắt cô ta ngày mai đến trường học công khai làm rõ Thừa Trạch không ăn cắp”
“Được, vậy chúng ta cơm nước xong thì đi, đến nhà khách tìm Lưu Mẫn Ly”, Tô Hướng Vãn nói.
Lý Thừa Trạch bây giờ, giống như Cẩu Đản trước đây, chìm ngập trong niềm hạnh phúc.
Nhưng lúc ra cửa thấy Tô Hướng Vãn định mang theo Chi Chi, Lý Thừa Trạch phản đối đầu tiên: “Mẹ, gửi Chi Chi sang hàng xóm đi, nhỡ có cãi nhau lại làm con bé sợ”
Tống Đình Tú cũng nói: “Mấy cô gái trong đoàn văn công người nào cũng mồm năm miệng mười, chị dâu đừng mang Chi Chi theo, gửi ai đó trông hộ đi”
“Đây là con gái tôi, tôi làm gì cũng phải để cho nó nhìn thấy, để nó lớn lên cũng phải giống như như tôi”, Tô Hướng Vãn nói.
Tống Đình Tú có chút sợ: “Chị dâu, Chi Chi là con gái xinh đẹp như vậy, sao lại học giống chị chứ?”, hung dữ đến mức không ai dám chống lại.
Tô Hướng Vãn nghĩ, con gái mình sau này nhất định cũng phải cứng rắn mạnh mẽ như mình. Chi Chi sinh năm 1966, lớn lên sẽ là thời kỳ cải cách mở cửa, khi đó khắp nơi tốt xấu lẫn lộn, con gái không mạnh mẽ chẳng phải để người ta khi dễ đến chết à?
Tống Đình Tú thấy thái độ muốn gây sự của Tô Hướng Vãn, nghĩ tới nghĩ lui, quyết định một lần không làm quân tử nữa, ghé tai cô nói nhỏ: “Tôi theo dõi Lưu Mẫn Ly khá lâu, biết được bí mật nhỏ của cô ta, bây giờ nói cho chị, nhưng chị dâu, nếu không thật sự cần thiết thì đừng dùng tới, được không?”
Tô Hướng Vãn không khỏi đặc biệt nhìn Tống Đình Tú một cái: “Đình Tú, cũng được đó, biết cách dùng đó”
Để cho cái người công an trong mắt chỉ có nguyên tắc và chính sách này âm thầm tiết lộ bí mật cho cô không phải là chuyện dễ dàng.
Tống Đình Tú đã nói ra cái điểm yếu rất vô đạo đức của Lưu Mẫn Ly cho cô, nếu Lưu Mẫn Ly cậy mạnh không xin lỗi, cô sẽ lôi cái này ra dùng.
Bên kia, Lưu Mẫn Ly cùng mấy cô gái trong đoàn văn công đang trò chuyện trong nhà khách.
Đám con gái này tụ tập chủ yếu nói chuyện về quần áo mới, tập luyện vũ điệu hoặc nói về mấy anh chàng đẹp trai, giỏi giang trong quân khu.
Lưu Mẫn Ly vốn coi thường mấy cậu trai hai mươi tuổi, mặt đầy mụn trứng cá.
Cô ta cảm thấy phải là những người đàn ông trưởng thành như Tống Thanh Sơn mới thích.
Dĩ nhiên, nếu thành phần gia đình Tô Hướng Vãn không có vấn đề gì, cô ta cũng sẽ không suy nghĩ, nhưng ai bảo xuất thân Tô Hướng Vãn rất kém cỏi, mẹ và em trai vẫn còn đang phải cải tạo lao động ở Hải Tây.
Tống Thanh Sơn cũng thật sự không hiểu phong tình đi.
Ban đầu cứu bọn họ ra khỏi đám cháy xong còn mắng mỗi người một trận, hôm qua lần đầu gặp lại, hôm nay đã bắt bọn họ lên trung tâm chỉ huy, huấn luyện đến nửa ngày.
Bây giờ, mấy nữ đồng chí đều đang ngồi mắng Tống Thanh Sơn và Trần Ái Đảng.
Nói ở hồ chứa nước, nam nhân trên dưới đều là một đám đầu gỗ, không hiểu phong tình một chút nào. Lưu Mẫn Ly thực sự phải thừa nhận điểm này.
Hơn nữa, ban đầu ôm bao nhiêu ảo tưởng, bây giờ Lưu Mẫn Ly càng bị đả kích bấy nhiêu.
Cô ta vốn đánh giá cao Tống Thanh Sơn.
Cảm thấy nếu tổ chức tạo áp lực, buộc hắn phải ly hôn với Tô Hướng Vãn, hắn chỉ phải nuôi 1 đứa con thì cô ta không ngại chuyện được giới thiệu để tạo lập gia đình với hắn.
Nhưng bây giờ, sợ rằng hắn phải quỳ xuống cầu xin cả trăm lần thì may ra cô ta mới mềm lòng đồng ý.
“Đoàn trưởng Lưu, bên ngoài có công an họ Tống cùng một nữ đồng chí nói muốn gặp cô”, nhân viên phục vụ của nhà khách đi vào gõ cửa nói.
Lưu Mẫn Ly phẩy tay: “Không gặp”
Nhất định tới là vì chuyện cái thắt lưng da kia, nhưng chỉ là một cái thắt lưng thôi, Lưu Mẫn Ly chẳng qua chỉ để xả cơn tức, không coi chuyện đó ra gì.
Nhìn mấy cô gái trong đoàn không tám chuyện tiếp nữa, cô ta nói: “Nói tiếp đi, tôi thấy các cô đang mắng Tống Thanh Sơn rất hay, sao không nói tiếp?”
Tiểu Tần của đoàn văn công nói: “Thôi đi, đoàn trưởng không nghe thấy là người nhà anh ta tới à? Chúng tôi đều là những nữ đồng chí chưa lập gia đình, nếu để họ nghe thấy, lại chẳng mắng các nữ đồng chí trong đoàn văn công chúng ta là không yên phận sao?”
Trong đại quân khu Tần Châu, những cô gái trong đoàn văn công là cái gai trong mắt các gia đình quân nhân.
Cho nên lúc này để ảnh hưởng đến danh tiếng thì không tốt tí nào.
Dù sao mấy cậu thanh niên trong quân khu thích xem họ nhảy múa nhưng để chọn đối tượng, bọn họ không chắc đã chọn các cô. Đại đa số bọn họ sẽ chọn những cô gái hướng nội một chút, chững chạc một chút, công việc ổn định.
Nhưng ngay lúc này, cửa bị đẩy ra, Tống Đình Tú vào trước, theo sau là Tô Hướng Vãn.
Đám con gái đoàn văn công nằm ngồi ngả ngớn trên giường, thấy Tống Đình Tú đẹp trai như vậy xuất hiện, lập tức tất cả đều ngồi dậy ngay ngắn.
Lưu Mẫn Ly không phải không có chuẩn bị, anh cô ta làm cách mạng ở Tân Châu, vốn đã cao hơn người ta một cái đầu nên cô ta cũng ngồi dậy ngay: “Tô Hướng Vãn, đừng nghĩ là tôi sợ cô. Tôi nói cho cô biết, mẹ cùng em trai cô đều đang ở huyện Hải Tây, chỉ cần tôi muốn, lập tức sẽ có người bên nông trường Hải Tây tới đây làm chứng, nói nữ đồng chí là cô có vấn đề”
Thấy Tô Hướng Vãn không chịu đi, cô ta chỉ ngón tay: “Nhanh đi ra ngoài, bây giờ là lúc chúng tôi tan làm, không hoan nghênh mấy người”
Tống Đình Tú nhìn bộ dạng muốn đánh người của Lưu Mẫn Ly, đưa tay ra nói: “Vị nữ đồng chí này bình tĩnh, có gì từ từ nói chuyện, không được động thủ”
“Ai động thủ? Các cô gái đoàn văn công chúng tôi quần áo không chỉnh tề, mấy người xông loạn vào đây, đừng nói đến chúng tôi bị thua thiệt, còn ảnh hưởng đến nhân quyền, quyền riêng tư, hiểu không?” Lưu Mẫn Ly thực sự khá hiểu biết.
Ai biết ngay lúc này, Tô Hướng Vãn tự đi lướt qua cô ta, lật ga trải giường lên.
Lật ga trải giường còn chưa đủ, Tô Hướng Vãn còn lục tìm dưới đệm giường của cô ta.
“Tô Hướng Vãn, cô định làm gì?” Lưu Mẫn Ly hét lên chói tai.
Nhìn thấy Tô Hướng Vãn không ngừng lục tìm, cô ta hét lên: “Tiểu Tần, mau giữ tay cô ta, bắt cô ta dừng lại”
Tô Hướng Vãn lục tìm hồi lâu, thấy Lưu Mẫn Ly thở hổn hển đột nhiên dừng tay nói: “Lúc cô đến khi dễ người khác, sao không thấy nói đến nhân quyền, quyền riêng tư? Đến lượt mình thì lại đòi công đạo, lại đòi nhân quyền, quyền riêng tư?”
“Cô muốn làm gì?” Lưu Mẫn Ly nói.
Cô ta vội vàng đặt mông ngồi lên chỗ Tô Hướng Vãn vừa lục lọi.
Hiển nhiên trong đó nhất định có đồ mà cô ta đang cất giấu, không dám làm lộ ra.
Tô Hướng Vãn nói: “Xin lỗi con trai tôi”
“Nó là kẻ trộm, sao tôi phải xin lỗi?” Lưu Mẫn Ly tự cho là đồ vật giấu kín dưới giường bị cô ta ngồi lên rồi, an toàn rồi.
Ai ngờ Tô Hướng Vãn nói: “Dưới đệm giường của cô đang giấu sách cấm “Hồng lâu mộng”, cô biết đây là thuộc về chế độ cũ, Lưu Mẫn Ly, tôi không lấy ra là vì tôi cảm thấy chỉ vì một cuốn sách mà phê phán cô là không đúng, nhưng sáng mai cô phải đến trường học công khai xin lỗi con trai tôi”
“Nếu tôi không xin lỗi thì sao?” Lưu Mẫn Ly từ nhỏ đã không sợ trời không sợ đất, bên trên có anh trai che chở, nuông chiều ra tính khí đại tiểu thư, từ trước đến giờ chỉ nghĩ đến bản thân, hoàn toàn không quan tâm đến người khác.
Tô Hướng Vãn nói: “Vậy bây giờ tôi mời Uỷ ban cách mạng tới nhà khách này, kiểm tra đoàn văn công các cô xem ở đây cất giấu những thứ tốt gì”
Lần này, Lưu Mẫn Ly chưa sợ nhưng các cô kia thì đã biến sắc mặt.
Đám con gái này người nào chẳng giấu dưới gầm giường một ít đồ không cho ai biết. Chủ tịch Uỷ ban cách mạng huyện Thanh Thuỷ là Tào Kim Vượng, một người rất cứng nhắc, cổ hủ, bất kể là trẻ tuổi hay xinh đẹp đều không hề nương tay.
“Vậy cô muốn thế nào?” Lưu Mẫn Ly vẫn ngồi không dám động đậy nhưng dưới mông như có lửa đốt.
Tô Hướng Vãn nói: “Sáng mai đến trường học xin lỗi con tôi, nói rõ nó không phải ăn trộm”
Đây cũng không phải chuyện quá lớn, Tiểu Tần cùng mấy cô kia quay sang khuyên nhủ Lưu Mẫn Ly: “Đoàn trưởng, mau đồng ý đi, đứa bé kia vốn không ăn trộm đồ cũng không trộm tiền, nó còn vé áp phích cho chúng ta lâu như thế”
Lưu Mẫn Ly suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng cắn môi gật đầu, coi như đồng ý.
Cô ta cũng nhìn ra, nếu không đồng ý, Tô Hướng Vãn nhất định sẽ moi bằng được đồ cô ta đang giấu dưới nệm ra.
“Còn nữa, sáng mai đến báo cáo ở Liên đoàn phụ nữ, cùng tôi xuống cơ sở tuyên truyền chính sách ngừa thai cho những phụ nữ chưa lập gia đình”, Tô Hướng Vãn nói thêm.
Lần này Lưu Mẫn Ly không chịu: “Tại sao? Đoàn văn công chúng tôi thuộc về quân khu, liên quan gì đến hội phụ nữ?”
Đi tuyên truyền chính sách, chẳng phải là phải đi đến gãy chân à, chân Lưu Mẫn Ly hôm nay chạy vẫn còn sưng đây này.
Tô Hướng Vãn nhìn đám con gái một cái, nói: “Tôi đã xem lịch biểu diễn của mọi người, hai tháng tới không có buổi biểu diễn nào, cả ngày ở trong đoàn làm gì? Làm loạn, lừa gạt trẻ con à?”
“Dựa vào đâu?” Lưu Mẫn Ly nói.
Tô Hướng Vãn nhìn từ trên xuống dưới: “Dựa vào tôi là người phụ trách Liên đoàn phụ nữ, mà các cô, là phụ nữ, tất cả phụ nữ trong huyện này đều do tôi quản lý”
Lưu Mẫn Ly bị chọc tức, chỉ muốn đập chết Tô Hướng Vãn.
Mấy cô gái kia vội vàng kéo cô ta lại: “Đoàn trưởng Lưu, nhịn một chút, chúng ta nhịn một chút, được không?”
Lưu Mẫn Ly nghiến răng nghiến lợi: “Tô Hướng Vãn, cô cứ chờ đấy cho tôi”
Nhìn quanh, thấy Lý Thừa Trạch đang cõng một cô bé, con nhỏ thò đầu ra, hai mắt to đen nhánh, nhìn chằm chằm cô ta như đang suy nghĩ điều gì.
Cô ta tức giận nhìn chằm chằm cô bé con, nó không hề sợ hãi, hai mắt đen nhánh mở to không hề chớp.
Lưu Mẫn Ly thử nhe răng doạ nó, con bé không tiếng động cũng nhe răng nhỏ của mình ra.
Mà Tống Đình Tú, thân là Cục phó Cục công an, dường như cũng ngầm cho phép mấy chuyện này xảy ra.
Lưu Mẫn Ly nhìn theo đám người đi ra khỏi phòng, trong lòng không còn một sức chiến đấu nào, ngay cả doạ nạt một đứa bé con cũng không làm được, bốc điện thoại gọi lên tỉnh thành: “Anh, em không muốn ở chỗ này, mau điều động em đi, điều em đi ngay đi”
Cô ta vốn cho rằng mình là đoàn trưởng đoàn văn công, không ai làm gì được.
Ai ngờ Tô Hướng Vãn bằng vào chức vụ lãnh đạo Liên đoàn phụ nữ mà lại quản được cô ta, cô ta không chịu được.
Lưu Tại Dã trong điện thoại nói: “Con bé ngốc, kiên trì, giữ vững thêm một thời gian nữa, anh trai sẽ tới cứu em”
“Sao bây giờ anh không đến luôn?” Lưu Mẫn Ly thở hổn hển nói.
Lưu Tại Dã vội vội vàng vàng cúp điện thoại, không biết đang bận rộn chuyện gì, đem em gái ném lại chỗ này.
….
Có thắt lưng mới, con người ta cũng sẽ khác.
Từ nhà khách đi ra, Lý Thừa Trạch vừa đi vừa ngẩng cao đầu.
Ngay lúc này, một chiếc xe jeep chạy ngang qua, dừng ngay trước cổng nhà khách, bên trongở tay lái chính là Tống Thanh Sơn, ngồi bên cạnh là Lý Dật Phàm.
Vừa thấy Lý Dật Phàm, Chi Chi liền đưa tay ra: “Mèo mèo”
Lý Dật Phàm nhất thời đen mặt lại.
Tại sao? Bởi vì hôm nay về tỉnh thành, cô đã hỏi Cốc Bắc, có phải sau lưng gọi cô là cú mèo đúng không? Cốc Bắc lại nói rất thản nhiên: “Cú mèo chẳng phải đáng yêu sao, tôi thấy có gì không tốt đâu”
Điều này chứng tỏ sau lưng cô, Cốc Bắc gọi cô là cú mèo.
Lý Dật Phàm bận phải trở về huyện Thanh Thuỷ, không kịp cả cãi nhau với chồng.
Lúc này vốn đã không thoải mái, Tô Hướng Vãn lại cho cả 3 thằng nhóc thúi lên xe, nhất thời trong xe đầy mùi mồ hôi.
Cô còn nói: “Chủ tịch huyện, ngày mai hội phụ nữ chúng tôi có một hoạt động, muốn phối hợp cùng đoàn văn công, để các cô gái trong đoàn văn công xuống cơ sở, các khu chung cư, trường học, khu nhà dân tuyên truyền cho các trẻ gái vị thành niên tầm quan trọng của tự bảo vệ bản thân, chị phê duyệt chứ?”
“Không được”, Lý Dật Phàm trong lòng bực bội, cố ý làm khó Tô Hướng Vãn: “Đoàn văn công cũng có nhiệm vụ của họ, sao phải phối hợp với hội phụ nữ? Bảo vệ thiếu nữ vị thành niên là trách nhiệm của hội phụ nữ”
Ngay sau đó cô quay sang nói với Tống Thanh Sơn: “Để ý đám con trai nhà anh đi, không tắm rửa cho bọn nó à? Thi nhau xem ai thúi hơn sao?”
Cái này đang chứng tỏ, vì trong lòng bực bội mà bộc lộ tính khí đại tiểu thư đây.
Tống Thanh Sơn đột nhiên phanh xe lại: “Chị Lý, các cô ở đoàn văn công do tài chính quân khu tỉnh phát tiền lương, nhưng cả ngày không có việc gì làm, động một chút là chạy đến làm loạn công việc của chúng tôi ở hồ chứa nước, chuyện này chị cũng biết chứ?”
“Đó là công việc của bọn họ”, Lý Dật Phàm nói.
Ngay trước mặt bọn nhỏ, Tống Thanh Sơn không hề nể nang gì: “Bọn họ một năm nhảy múa vài lần, lãng phí bao nhiêu tiền của quân khu, dựa vào đâu? Tôi làm chủ, ngày mai để bọn họ đi theo phó chủ nhiệm Tô”
“Tống Thanh Sơn, anh là chủ tịch huyện hay tôi là chủ tịch huyện?” Lý Dật Phàm nổi giận.
“Tôi chỉ biết, công việc cũng phải có nguyên tắc, cơm ăn còn không đủ no, nhảy múa cái gì?”
Tống Thanh Sơn xuống xe, vừa nói vừa mở cửa xe.
Tô Hướng Vãn cùng mấy đứa trẻ đều bị doạ sợ, mọi người đều cảm thấy Tống Thanh Sơn định đuổi chủ tịch Lý ra khỏi xe.
Mặc dù trong công việc sẽ có nhiều kiểu tranh cãi, nhưng đối với một nữ đồng chí mà nói, thô lỗ quá không tốt.
Không nghĩ tới Tống Thanh Sơn mở cửa sau của xe, vỗ lên cái gáy đầy mồ hôi của Lư Đản, nói: “Xuống xe, ba đưa mấy đứa về”
Lư Đản cùng Cẩu Đản tự ngửi mình một cái, cũng phát hiện ra mình hôi rình, bật ra khỏi xe như một làn khói.
Tô Hướng Vãn suy nghĩ một chút rồi cũng ôm Chi Chi xuống xe.
Nháy mắt, trong xe chỉ còn lại một mình Lý Dật Phàm, cô ta ngồi ở ghế phụ không bước xuống, có vẻ khó hiểu: “Thanh Sơn, anh cho mấy đứa nhỏ xuống là được rồi, nhanh lái xe đi, tôi phải về nhà”
Tống Thanh Sơn không nói gì, quăng Lư Đản lên vai, nắm tay Cẩu Đản, quay đầu nhìn Tô Hướng Vãn đi sau liền bế luôn Cẩu Đản lên, quay người sải bước đi xa chiếc xe.
Cẩu Đản cắn môi, cố nén nước mắt.
Nó vốn dĩ luôn có một suy nghĩ, chỉ cần cuộc sống không vừa ý, nó sẽ đi một thế giới khác có A Xá của nó.
Dù là hơi thở hay khoảnh khắc cuối cùng của sự sống nó cũng không sợ.
Nhưng bây giờ nó không còn nghĩ như vậy nữa, nó cảm thấy A Xá dù có tốt đến mấy cũng là chuyện đã qua.
Vào thời khắc này, trên đời này, người mà Tống Tây Lĩnh thích nhất, chính là ba!