Buổi sáng, Tô Hướng Vãn dậy hơi trễ, không kịp làm bữa sáng, đành vội vàng đưa Chi Chi sang nhà hàng xóm rồi đưa 2 đứa nhỏ đến trường tiểu học trước.
Ở thời đại này, đại đa số cha mẹ không có ý thức đưa con đi học, cũng không đón về.
Nhưng Tô Hướng Vãn chỉ cần có thời gian sẽ đưa đón chúng.
Lư Đản học số học không tốt, cho dù là ở nhà hay trên đường, Tô Hướng Vãn đều tuỳ ý đưa ra những ví dụ cho nó thực hành: “Chúng ta mua 4 cái bánh tiêu, xài hết 2 xu tiền, hỏi mỗi cái bánh tiêu bao nhiêu tiền? Tính như thế nào?”
Lư Đản cầm túi bánh tiêu, đếm từng cái một: “Cái này nửa xu, cái này nửa xu, mẹ, kiểu như mỗi cái nửa xu đó mẹ”
Lý Thừa Trạch cho dù là suy luận, số học hay hoá học đều nhìn một cái là hiểu, nó nhìn Lư Đản như nhìn một thằng ngốc.
Trên đường đi, nó tranh thủ thời gian kể cho Tô Hướng Vãn chuyện của Lưu Mẫn Ly tối qua.
“Cho nên, con nói nhà con có vàng, nhưng thực ra là để Lưu Tại Dã đào phải lựu đạn à?” Tô Hướng Vãn hỏi.
Lý Thừa Trạch cắn miếng bánh tiêu vàng rộm, vô cùng đắc ý: “Đúng rồi, hôm nay hẳn là ông ta đã bị nổ tung rồi”
Tiểu tử lúc ra ngoài không dám mặc âu phục, trời nóng, nó mặc chiếc áo ba lỗ vải thô giống như Lư Đản và Cẩu Đản. Trong 3 đứa nhóc cạo đầu trọc lốc, nó cao nhất, trán rộng, nhìn vừa hoang dã vừa ngây ngô.
“Ừ, con sảng khoái vì báo thù được, nhưng con có nghĩ nếu Lưu Tại Dã không bị nổ chết thì sao?” Tô Hướng Vãn hỏi ngược lại.
Lý Thừa Trạch nói: “Lựu đạn đó nhất định nổ tung ông ta lên trời”
“Lưu Tại Dã ở tỉnh thành có chức có quyền, thủ hạ bên dưới có cả đoàn, con nghĩ đích thân ông ta sẽ đi đào à?” Tô Hướng Vãn nói thêm.
Lý Thừa Trạch không nuốt miếng bánh được nữa: “Mẹ, đến lúc đó nhỡ ông ta truy đuổi con thì phải làm sao?”
“Con có biết cái đó gọi là gì không? Không có năng lực dập lửa lại còn đi đùa với lửa sẽ dẫn đến tự đốt mình” Tô Hướng Vãn nói.
Đã đến cổng trường, Cẩu Đản mặc dù không có dây lưng da, nhưng dùng thắt lưng vải học theo 2 anh cũng thắt thật cao, siết chặt vào bụng: “Tống Tây Lĩnh con bây giờ còn nhỏ, tuyệt đối không đùa với lửa”
“Vậy chúng ta nên làm gì?” Lý Thừa Trạch hỏi.
Tô Hướng Vãn vỗ gáy đứa nhỏ một cái: “Mau vào đi, nếu con đã gọi ta một tiếng mẹ, chuyện này ta sẽ có cách”
“Thật ạ?” Lý Thừa Trạch có chút không tin.
Dù gì ở tỉnh thành, chỉ cần nghe tiếng Lưu Tại Dã, đừng nói trẻ con, ngay cả người lớn cũng khiếp đảm.
Nếu không, Lý Thừa Trạch cũng không nghĩ tới cách cho hắn đi đào lựu đạn.
Tô Hướng Vãn đặc biệt bình tĩnh, nói: “Thật, mau vào đi”
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Lý Thừa Trạch đỏ hồng lên, cười nhe hàm răng đều đặn trắng bóc.
...
Huyện uỷ nằm bên cạnh trung tâm chỉ huy hồ chứa nước, phòng làm việc của Liên đoàn phụ nữ nằm sát ngay cạnh uỷ ban huyện.
Lúc Tô Hướng Vãn đi ngang qua trung tâm chỉ huy hồ chứa nước mới sực nhớ ra, đêm qua Tống Thanh Sơn không về.
Trong sân trung tâm chỉ huy, không biết từ lúc nào xuất hiện một đội nữ binh đang chạy bộ.
“Đội công binh của chúng ta từ khi nào lại có nữ vậy?” Tô Hướng Vãn thấy cán sự của Liên đoàn phụ nữ là Tiểu Trần đang bu vào xem thì hỏi.
Tiểu Trần nói: “Nghe nói là đoàn văn công, tới biểu diễn để cổ động tinh thần, không hiểu thế nào mà lại bị bắt lên đây huấn luyện”
Tô Hướng Vãn ăn nốt miếng bánh tiêu, sau đó cũng chen vào đám người hóng hớt náo nhiệt.
Trong sân, các cô gái của đoàn văn công đã chạy rất lâu, lớp trang điểm nhoè nhoẹt hết, mặt mũi đỏ rực, mấy bím tóc cũng đã rối tung.
Mà Tống Thanh Sơn đang chạy ở đằng trước.
“Tống đoàn, chúng tôi quả thực không chạy nổi nữa rồi”, một nữ binh không chạy được nữa, đứng thở hổn hển.
Lưu Mẫn Ly là đoàn trưởng chạy đằng trước, cũng thở hổn hển nhưng không chịu thua, khá lợi hại.
Đầu đầy mồ hôi, bím tóc xổ tung, chân cẳng run rẩy yếu ớt vẫn phải chạy.
Chính uỷ, phó chính uỷ binh đoàn cũng đều đang chạy cùng họ.
“Mấy người còn là quân nhân sao? Có biết chủ tịch Lý của chúng ta năm đó làm lính ở đâu không? Có biết năm đó người ta leo tường vượt chướng ngại vật không thua chiến sĩ nam không? Nhanh chạy cho tôi”, Trần Ái Đảng gào to nói: “Không choáng váng không cho phép rời chiến trường, mấy người không phải tới biểu diễn cổ động sao, chúng tôi bây giờ cần chính là cái loại cổ động này, chạy cho tôi!”
“Chúng tôi là lính văn nghệ!” một nữ đồng chí nói.
Trần Ái Đảng chỉ nữ đồng chí này nói: “Lính văn nghệ cũng là lính, nếu cô không chạy, lập tức tôi báo cáo đuổi cô khỏi đảng tịch, quân tịch”
Cô gái đoàn văn công, nhiều nhất cũng mới hơn 18 tuổi, bị một hảo hán hơn 40 tuổi chỉ tay nạt nộ, sợ đến mức mềm nhũn cả chân, ngồi bệt xuống đất.
Lưu Mẫn Ly chạy tới, kéo cô ta dậy: “Chạy đi, tại sao không chạy? Chúng ta là đoàn văn công, không thể để bọn họ coi thường chúng ta”
Lần đầu Tô Hướng Vãn gặp Lưu Mẫn Ly không có mấy thiện cảm, thấy cô ta chạy không tệ, cũng nhìn cô ta bằng con mắt khác.
Nhìn thấy đội này chạy ít nhất cũng phải hai giờ mà cô ta vẫn có thể chạy tiếp được, chứng tỏ nữ đồng chí này không hoảng sợ.
Nhưng lúc này Tống Thanh Sơn thoát đội ngũ, chạy ra ngoài.
“Không phải anh bảo đi thăm dò chuyện gián điệp à? Có tìm được manh mối nào không mà lại ở chỗ này giúp mấy cô gái chạy thể thao?” Tô Hướng Vãn hỏi.
Tống Thanh Sơn phải đi huyện uỷ họp, không kịp nói nhiều, chỉ hỏi Tô Hướng Vãn: “Em chắc chắn là Lưu Mẫn Ly sẽ thích tôi à?”
“Đại khái vậy”, Tô Hướng Vãn nói.
Tống Thanh Sơn đặc biệt chạy lại, cao giọng nói: “Chạy thêm 10 vòng nữa mới được nghỉ, tiếp tục” quay trở lại, hắn nói ngắn gọn: “Bây giờ thì không”
Phất tay một cái, chạy vào huyện uỷ.
Tô Hướng Vãn thầm nghĩ, đây chính là loại tự tin mê hoặc à, Lưu Mẫn Ly mà thích loại đàn ông như vậy thì cũng là chuyện lạ.
Tô Hướng Vãn vốn không chịu ngồi yên, kiếp trước cũng vậy.
Trước mắt cô đang xúc tiến để huyện uỷ phê duyệt thành lập 3 vườn trẻ.
Thứ nhất là bởi vì những đứa trẻ như Chi Chi ở trong thành khá đông, mà chỉ có thể ngây ngốc ở nhà.
Ở kiếp trước của Tô Hướng Vãn, những đứa trẻ như thế đều được đi học.
Đứa trẻ được đi học, người phụ nữ trong nhà sẽ được giải phóng, chẳng lẽ họ không thể tạo ra của cải cho xã hội sao?
Dĩ nhiên, có thêm 3 vườn trẻ, cả huyện sẽ có thêm mấy trăm lao động nữ, Tô Hướng Vãn cũng đã sớm hoạch định xong con đường kiếm tiền cho mấy trăm lao động nữ này.
Kiếm tiền một cách hợp pháp, ở một xã hội đầy áp chế và ranh giới đỏ như thế này không hề dễ dàng, nhưng Tô Hướng Vãn muốn thử một lần.
Cho nên hôm nay cô tính sau khi Lý Dật Phàm xong việc sẽ bàn về chuyện mở trường.
Chủ nhiệm Lưu Đường hiện tại đã chấp nhận khả năng làm việc mạnh mẽ cũng như nhiệt tình của Tô Hướng Vãn, cho dù có thành tích gì cũng thuộc về ông ta cả, cho nên ông ta vui vẻ làm một lãnh đạo vô trách nhiệm.
Ông ra rút một điếu thuốc định châm, thấy Tô Hướng Vãn cau mày thì vội dập đi.
Không còn cách nào khác, nếu muốn cấp phó tận lực cống hiến, làm tốt công việc thì phải để họ thấy thoải mái.
Nhưng Tô Hướng Vãn không nghĩ tới, ngày hôm qua Lưu Mẫn Ly vừa bị cảnh cáo, tưởng rằng Tống Thanh Sơn và Tống Đình Tú đang điều tra thì cô ta sẽ im hơi lặng tiếng một thời gian.
Không ngờ hôm nay cô ta lại tìm tới.
Dĩ nhiên Lưu Tại Dã không đích thân tới đào vàng, không những không lấy được vàng mà thủ hạ của ông ta đào phải lựu đạn, phát nổ, làm bị thương 2 người đắc lực nhất.
Có thể tưởng tượng, người cầm quyền oai phong nhất Tần Châu có bao nhiêu tức giận.
Một cú điện thoại gọi đến nhà khách huyện ủy, ông ta ra lệnh Lưu Mẫn Ly phải xử lý Lý Thừa Trạch.
Mới sáng sớm, Lưu Mẫn Ly bị người của Trung đoàn 307 gọi đến trung tâm chỉ huy hồ chứa nước chạy một trận, lúc về, tất cả các cô gái trong đoàn văn công đều xước xát hết chân, nằm vật ra giường th* d*c.
Cùng mắng chửi Tống Thanh Sơn là Chu Bái Bì, Lưu Văn Thải.
Vốn dĩ bừng bừng hưng phấn đến huyện Thanh Thủy, một là lôi kéo Lý Thừa Trạch, hai là Lưu Mẫn Ly muốn tạo buổi gặp lãng mạn với Tống Thanh Sơn, không ngờ vừa bị Lý Thừa Trạch hất bụi vào mặt, sau đó lại bị Tống Thanh Sơn dựng dậy từ sáng sớm bắt chạy cả nửa ngày.
Hai chân đầy vết sưng tấy, về đến nhà khách thì nhận được điện thoại, nghe nói anh trai suýt bị nổ lựu đạn, làm sao cô ta chịu đựng được nữa.
Cô ta lao tới trường học, sỉ nhục Lý Thừa Trạch.
“Mấy người có biết không, đứa trẻ tên Lý Thừa Trạch trong lớp này là một thằng trộm, cái dây lưng này là nó ăn trộm của tôi. Nó không chỉ lấy trộm dây lưng mà còn ăn trộm bánh quy của tôi, cả kẹo thỏ trắng, rất nhiều”, Lưu Mẫn Ly hạ nhục đứa nhỏ trước mặt tất cả bạn bè, cô giáo trong lớp, giật lấy thắt lưng quần của nó.
“Nhỏ thì ăn trộm dây lưng, lớn lên sẽ cướp ngân hàng”, Lưu Mẫn Ly chỉ vào Lý Thừa Trạch nói: “Đã là kẻ trộm thì vĩnh viễn là kẻ trộm”
Cô ta hùng hổ xông đến rồi hùng hổ lao đi.
Toàn một lớp 1 trường trung học cơ sở của huyện đều náo loạn, ngay cả giáo viên cũng suýt rơi chiếc kính trên mũi.
Buổi chiều lúc Tô Hướng Vãn đến đón, thấy thằng bé đang xách đai quần, thờ ơ đứng ở cổng trường.
“Bọn mày nghe gì không, cái thằng kia là kẻ trộm đấy, trộm gì không trộm lại đi lấy dây lưng, thật là buồn cười, cả ngày hôm nay nó phải xách quần đấy”, một đứa nói nhỏ.
Một đứa khác nói: “Đúng vậy, quá là buồn cười khi bị lột dây lưng ngay trong lớp học”
Lý Thừa Trạch xách quần, ra vẻ bất cần đứng dựa lưng vào cổng, bị một đứa trẻ đập một cái từ sau lưng, nó quay lại định bắt nhưng đứa bé kia chạy vụt đi, nó sợ bị tụt quần nên không dám đuổi theo, chỉ uất hận bất lực đứng tại chỗ.
Tô Hướng Vãn không trực tiếp hỏi Lý Thừa Trạch chuyện gì xảy ra.
Cô túm một đứa cùng lớp, hỏi ra mới biết hôm nay Lưu Mẫn Ly lột dây lưng quần của nó trước mặt mọi người.
Nhìn thấy thằng nhóc heo rừng gục đầu ủ rũ, bộ dạng sầu đời muốn chết, Tô Hướng Vãn cảm thấy buồn cười.
Thằng bé có lòng tự trọng cao vời vợi này đã lần đầu tiên nhận thức sâu sắc rằng, trên đời này không có bữa trưa nào miễn phí.
Tô Hướng Vãn không nói gì, quay người đi đến cung tiêu xã, lấy ra 2 phiếu nhu yếu phẩm 5 đồng cuối cùng còn lại trong người để mua 2 cái dây lưng bằng da của trẻ em.
“Hai phiếu, 10 đồng, phó chủ nhiệm Tô, cô thật là có tiền”, nhân viên cung tiêu xã tấm tắc: “Nếu là tôi, tôi sẽ không bỏ ra 5 đồng để mua cái thứ đó cho con mình”
Tô Hướng Vãn đưa 2 phiếu cho nhân viên, thầm nghĩ, tháng này phải dùng tiết kiệm kem đánh răng, bột giặt, xà phòng.
Ra khỏi cung tiêu xã, thấy Lý Thừa Trạch đang chậm rãi đi trên đường.
Bình thường Lý Thừa Trạch tan học đầu tiên, sẽ chạy đến trường tiểu học của hai thằng em.
Hôm nay 2 đứa em không thấy anh đâu, chạy đến trường trung học thì thấy anh đang xách quần.
Lư Đản đặc biệt hào phóng, vội tháo dây lưng của mình ra: “Anh, mình không ăn trộm thì không việc gì phải sợ”
Lý Thừa Trạch không cầm dây lưng của Lư Đản, vẫn nắm chặt quần: “Anh không sao, thật đó”
Cho dù trong lòng có khó chịu đến đâu, nó là đại ca, không thể mất phong độ được.
Tô Hướng Vãn đuổi theo phía sau, nói: “Tống Tây Lĩnh, Tống Thừa Trạch, hai đứa có phải còn thiếu dây lưng không?”
Cẩu Đản vừa nghe thấy tiếng mẹ thì vội vàng quay lại: “Mẹ, chúng ta còn nghèo, không cần mua dây lưng, con không cần dây lưng đâu, thật đó”
Lý Thừa Trạch xấu hổ, không có mặt mũi nào nhìn Tô Hướng Vãn nên không nói gì, chỉ bĩu môi, cố gắng nép vào một góc, không để Tô Hướng Vãn chú ý đến mình.
“Hôm nay mẹ mua cho Cẩu Đản một dây lưng mới, nhưng từ hôm nay trở đi, Cẩu Đản phải chăm sóc 5 con gà trong nhà, hàng ngày phải cho ăn, dọn phân gà”, Tô Hướng Vãn nói.
Dây lưng mới?
Cẩu Đản là đứa trẻ duy nhất trong nhà không có dây lưng, nghe thấy thế thì ngây ra: “Mẹ, mẹ nói thật không?”
Một cái thắt lưng trẻ em màu nâu, dựa vào ngành công nghiệp lúc này mà nói, hẳn là da thật.
Tô Hướng Vãn lấy trong túi ra một cái, đưa cho Cẩu Đản.
Cẩu Đản nhận thắt lưng, đương nhiên là rất phấn khích, vội vàng quấn quanh bụng nhưng vì quá khẩn trương nên không thể cài được các nấc khóa.
Vẫn là Lư Đản giúp nó, thắt lên thật cao giống như những lãnh đạo trong ảnh, che toàn bộ bụng lại, hai anh em quả thật giống nhau như đúc.
Lý Thừa Trạch cúi đầu càng thấp.
Dĩ nhiên lúc này mà nói, toàn bộ tự tin cùng tôn nghiêm của nó đã bị vùi dập toàn bộ ở cái thị trấn nhỏ này.
Nhưng đúng lúc này, một cái dây lưng xuất hiện ngay trước mặt nó.
Đó là loại dành cho trẻ em, giống hệt cái nó mua ở chợ đen, Lý Thừa Trạch theo bản năng từ chối, không nhận.
Tô Hướng Vãn cầm thắt lưng, hỏi Lý Thừa Trạch: “Bị người ta khi dễ mà con sợ hãi đến vậy à?”
Lý Thừa Trạch giống hệt như Cẩu Đản lúc trước, đẩy thắt lưng ra, nói: “Được rồi dì Tô, từ mai con không đi học nữa, con ở nhà trông Chi Chi”
Dù gì cũng đã bị người ta gọi là kẻ trộm, tiểu tử cảm thấy cả cuộc đời này nó không thoát được vết nhơ kẻ trộm. Nó không còn nghĩ gì đến chuyện học hành sách vở nữa, chỉ muốn ở nhà làm bảo mẫu trông Chi Chi.
Tô Hướng Vãn nói: “Như vậy không được, con không gây ra, không chọc đến ai mà bị người ta động đến thì con phải phản kháng đến cùng, con không ăn trộm vì sao phải mang cái danh trộm cắp?”
Lý Thừa Trạch ngẩng đầu, không tin nổi nhìn Tô Hướng Vãn.
Nó biết rõ, nó vẽ tranh kiếm tiền nhưng Lưu Mẫn Ly một câu nói nó ăn trộm đã làm nó nhụt chí.
Nó chỉ là một đứa trẻ, không biết phải làm cách nào để đòi lại công bằng cho mình.
“Thắt lưng lại đi, chuyện hôm nay ta sẽ giúp con giải quyết”, Tô Hướng Vãn nói.
Lý Thừa Trạch cầm thắt lưng, ngẩng đầu nhìn Tô Hướng Vãn hỏi: “Vì sao vậy, mẹ?”
“Bởi vì con gọi ta một tiếng mẹ, con người ta giỏi nhất chính là bao che người nhà”, Tô Hướng Vãn nói.
Lý Thừa Trạch dù sao cũng khá hiểu kiểu chọc phá tiểu nhân, vẫn thật sự lo lắng: “Cậu cả vẫn không xác minh được cô ta có phải gián điệp hay không, lý lịch cô ta vô cùng vững chắc, chúng ta không động vào được đâu, mẹ, thôi bỏ đi”
Vì đã có một mái nhà, Lý Thừa Trạch không quan tâm phải chịu bao nhiêu ủy khuất bên ngoài, chỉ cần về nhà nhìn thấy con nhóc Chi Chi cùng hai thằng đệ thúi, nó cảm thấy khó khăn, ủy khuất nào cũng có thể chịu được.
“Cho dù cô ta có vừa hồng vừa chuyên hay là gián điệp, đến huyện Thanh Thủy chúng ta chỉ có thể đi 1 con đường từ thiện thôi”, Tô Hướng Vãn nói.
Quả thật, Tô Hướng Vãn chưa nhận được phản hồi của Tống Thanh Sơn xác minh về Lưu Mẫn Ly.
Nhưng khi dễ một đứa nhỏ, Tô Hướng Vãn không nhịn được.
Về phần Lưu Tại Dã gì gì đó, cho dù có đến cũng phải làm từ thiện, ai bảo cô làm công tác phụ nữ chứ, thứ thiếu nhất chính là quyên góp từ thiện, để người đại từ thiện làm việc thiện.