Xuyên Không Những Năm 70: Quân Tẩu Nuôi Con

Chương 63: Quân giải phóng nhân dân

 

“Báo cáo đội trưởng, đội pháo binh của chúng ta đang bị dân thôn Chu bao vây, đề nghị được sử dụng vũ khí, đề nghị được sử dụng vũ khí!” lúc Tống Thanh Sơn đến gần bến tàu, chợt nghe thấy giọng Lưu Hướng Tiền trong bộ đàm.

Tống Thanh Sơn giật bộ đàm từ tay tiểu đội trưởng: “Đối phương có bao nhiêu người?”

“Đội trưởng, anh không tưởng tượng được đâu, dân làng điên hết rồi!” trong bộ đàm chỉ còn thanh âm lạo xạo.

Thôn Tiểu Chu nằm ngay dưới chân núi Tây Lĩnh, ở đó cũng có một bến tàu.

Tống Thanh Sơn quay đầu nhìn phó đoàn một cái, cả hai đều có linh cảm không lành, nhưng mọi việc nghiêm trọng hơn họ dự tính, khi đến thôn Tiểu Chu, cả hai cùng giật mình.

Quả thật là dùng binh khí đánh nhau.

Toàn bộ dân làng Tiểu Chu, bất luận già trẻ lớn bé đều cầm vũ khí trong tay, gậy gỗ, gậy sắt, dao nhà bếp, dao mổ heo, còn có cả người dân cột thuốc nổ quanh người.

Đội pháo binh khi đi làm nhiệm vụ thường không mang nhiều vũ khí, hơn nữa cũng chỉ có một nửa đại đội, hơn một trăm binh lính bị toàn thể thôn dân vây quanh.

Lưu Hướng Tiền không biết bị ai chém cho một dao, cánh tay bị cắt một vết lớn, máu vẫn đang chảy ra.

“Tống đoàn, quân dân chúng ta có phải thân thiết như một nhà không?” Chu Đa Đa buộc thuốc nổ quanh người, quơ dao thái rau trên tay: “Chúng tôi không muốn làm cho chiến sĩ của chúng ta bị thương, nhưng cái đập này phải phá”

Thôn dân sau lưng hắn, kể cả trẻ con đều hét lên: “Phải phá đập”

Lưu Hướng Tiền vốn rất tức giận, lúc này lại bị ai đó dùng xiên sắt đâm một phát liền quay người, rút súng ra: “Con mẹ nó, ai đâm sau lưng tôi?”

Có người ở phía sau hắn rống lên: “Cho nổ đập đi, nổ đi”

Lập tức đám trẻ con trong thôn hét theo: “Nổ đập đi, nổ đi”

Đội trưởng pháo binh cũng phẫn nộ rút súng ra, chỉ vào đứa nhỏ: “Con mẹ nó, mày thử hét một tiếng nữa xem!”

“Đội trưởng, những người này không phải là thôn dân nữa, bọn họ là ma quỷ, nhất định đã bị ma quỷ khống chế”, Lưu Hướng Tiền lùi lại, cao giọng nói: “Hôm nay tôi nhất định phải sống mái một phen với bọn chúng”

Chỉ cần nổ súng, thuốc nổ gắn trên người Chu Đa Đa ít nhất cũng g**t ch*t một số lớn người xung quanh.

“Nói cho tôi biết, vì sao phải phá đập?” lúc này chỉ còn Tống Thanh Sơn bình tĩnh.

Hắn bước tới gần đám đàn ông trong thôn, hai tay giơ lên, dáng vẻ đầu hàng.

Chu Đa Đa vì quá khẩn trương, cũng vì bị điện giật mà cả người run rẩy: "Đập nước của các người đã phá hỏng phong thủy của chúng tôi. Gần đây trong thôn chúng tôi có rất nhiều người chết. Chú hai của tôi đã chết không minh bạch trong hồ chứa nước cách đây hai ngày, còn có vài đứa nhỏ đã chết đuối khi bơi ở đây."

Tống Thanh Sơn tiếp tục bước đến gần Chu Đa Đa: "Chúng tôi đã nói không ít lần về chuyện hồ chứa nước, lúc đến gần hồ phải chú ý an toàn. Vừa rồi con tôi còn nói anh dùng điện để chích cá ở trên hồ, dùng điện rất nguy hiểm, anh không biết sao? Anh chích điện xuống nước, cá bị lật ngửa nhưng cũng làm giật tất cả những người đang bơi trên hồ, anh có muốn để tôi giật điện thử cho biết không?”

“Tống đoán, chúng ta là bạn, đừng đến gần tôi”, Chu Đa Đa nói, chỉ thuốc nổ trên người mình: “Tôi sẽ kích nổ đó”

Không biết Tống Thanh Sơn ra tay như thế nào, thân thủ nhanh đến mức không ai nhận ra.

“Bảo các người đến học kiến thức an toàn về hồ chứa nước thì không ai chịu đi học, đã nói nhiều lần không được chích điện bắt cá, sẽ ảnh hưởng đến hệ sinh thái của hồ chứa nước mà không ai nghe”, Tống Thanh Sơn tung chân đá bay Chu Đa Đa ra xa.

“Tôi sẽ kích nổ đó”, Chu Đa Đa bị đá lăn ra xa, đứng lên hét lớn.

Tống Thanh Sơn tựa như nổi điên, tiến lên đá thêm một cái, xách Chu Đa Đa lên: “Không chịu học kiến thức an toàn, còn lan truyền tin đồn, nói cho tôi biết, ai nói với các người rằng người chết trong hồ chứa nước là do bị phá phong thủy?”

Nói xong lại đấm một phát, làm Chu Đa Đa gãy một cái răng.

Vợ Chu Đa Đa không nhịn được, vội nói: “Đoàn trưởng, thầy phong thuỷ của chúng tôi nói, hồ chứa nước đã phá vỡ địa hình”

Vừa nhắc đến thầy tướng số, đám đàn ông trong thôn lại giơ vũ khí lên: “Đúng, thầy tướng số nói, sở dĩ thôn chúng ta có người chết chính là vì đập nước của các người đã phá vỡ phong thuỷ”

Lưu Hướng Tiền nói: “Đoàn trưởng, đánh đi, đây chính là một thôn bang ngu muội, nói những chuyện này không có nghĩa lý gì”

Xách Chu Đa Đa, Tống Thanh Sơn đột nhiên quay người: “Trước là hồ, sau là núi, tam sơn loan long mạch, nếu nói chính xác về phong thuỷ, chỗ này con mẹ nó có thể sinh ra vương hầu, các người còn nói phong thuỷ không tốt?”

“Vậy vì sao thôn chúng tôi có người chết?” có người hỏi.

Tống Thanh Sơn xách Chu Đa Đa lên cao hơn: “Bởi vì tiểu nhân tham giàu, ăn chia không đều, cũng bởi vì các người ngu xuẩn. Có hồ chứa nước, đập nước, người giàu đầu tiên chính là các người, các người có thể đánh cá làm giàu, trái cây, hoa màu thu được cũng nhiều hơn so với năm trước. Chính là bởi vì có tiền các người mới gây gổ đánh nhau, các ngươi tự nghĩ đi, gây gổ đánh nhau, người chết, có phải đều liên quan đến tiền không?”

Các thôn dân trố mắt nhìn nhau, đột nhiên nhớ lại, chú hai của Chu Đa Đa sở dĩ chết đúng là bởi vì Chu Đa Đa chích điện được nhiều cá hơn, vì phân chia mà cãi nhau. Chu Đa Đa lúc chích điện dưới hồ cố ý không nói cho chú hai nên ông ta bị điện giật chết trong nước.

Nhất thời mọi người đều gật đầu: “Đúng rồi, xem ra vẫn phải học các quy định về an toàn, hơn nữa, là anh nợ chú hai của mình”

“Các người không thể nghe Tống đoàn, nếu không tôi giật kíp nổ”, Chu Đa Đa vừa nói vừa giật ngòi nổ.

Đây là tức giận, bốc đồng, giật ngòi nổ để mọi người cùng chết.

Các chiến sĩ đại đội pháo binh cho là sắp nổ thật, gần như cùng lúc hét lên: “Toàn thể dân làng rút lui, rút lui”. Sau đó người nọ tiếp người kia, dùng thịt mình làm lá chắn, đè lên người Chu Đa Đa.

Toàn thể người dân thôn Tiểu Chu đều sững sờ.

Thực tế, nguy hiểm tới quá nhanh, không có ai kịp chạy.

Lúc này một đứa bé đột nhiên kêu lên: “Mẹ, chúng ta muốn đánh chú giải phóng quân, nhưng chú giải phóng quân lại đang dùng thân thể mình để chặn thuốc nổ, chính là sợ thuốc nổ làm chúng ta bị thương”

Một đám phụ nữ ngây dại, cả đám đàn ông cũng đứng đờ ra.

Nhưng, vụ nổ như tưởng tượng đã không xảy ra.

Các chiến sĩ giải phóng quân đã thực sự muốn bảo vệ thôn dân bách tính.

“Tôi đã sớm cắt dây dẫn rồi, mọi người đứng lên đi”, Tống Thanh Sơn nhìn binh lính của mình đang xếp lớp thành bức tường người, quyết chí hy sinh, giơ dây dẫn đã bị cắt đứt trong tay lên nói: “Bắt toàn bộ đàn ông của thôn này lại, để cho bọn họ khai xem ai là người đã châm ngòi đốt lửa”

Phong thuỷ là chuyện từ lâu đời, suy cho cùng, người dân thôn quê vẫn chú trọng nhất đến phong thuỷ, quả thật, hồ chứa nước được xây lên, trong mắt một số người, là đã phá vỡ phong thuỷ.

Lúc tàu rời đi, tất cả phụ nữ, người già, trẻ em ở thôn Tiểu Chu đều quỳ xuống ở bến tàu.

Phó đoàn trưởng nói: “Tống đoàn, nhìn mọi người quỳ thế kia, sao tôi có cảm giác chúng ta là người chết vậy?”

“Không, chúng ta bây giờ là tổ tông của bọn họ, bọn họ quỳ đưa liệt tổ liệt tông” Lưu Hướng Tiền nói: “Nhưng Tống đoàn, chỗ này có phong thuỷ tốt thật à? Chúng ta là chiến sĩ giải phóng quân, phải tin vào chủ nghĩa Mác-Lê nin, không được mê tín”

Tống Thanh Sơn liếc Lưu Hướng Tiền một cái: “Cái đó không gọi là phong kiến mê tín, mà là truyền thống văn hoá, cậu muốn trừ tận gốc cũng không được. Lúc thi hành nhiệm vụ phải chú trọng đến phương thức, phương pháp, cậu quá nóng nảy sẽ phản tác dụng”

“Anh cắt dây dẫn lúc nào?” Lưu Hướng Tiền quấn lấy Tống Thanh Sơn: “Anh quá nhanh, tôi không nhìn thấy rõ”

Tống Thanh Sơn ở mũi thuyền nhếch môi cười, một đám chiến sĩ cùng đứng hò hét.

Trong khoang thuyền, đám người bị bắt gồm Chu Đa Đa bị tình nghi cùng mấy anh em chú bác, đến tận bây giờ cũng không hiểu được dây dẫn thuốc nổ bị cắt lúc nào.

Tống đoàn ra tay thật là nhanh.

Nhưng nếu bị bắt thì Chu Đa Đa cũng không còn phải lo lắng sẽ làm bị thương đám con nhà Tống đoàn, đúng là mê tín hại người.

….

Một con trâu con nặng ít nhất 500 cân.

Một con trâu đực trưởng thành chắc phải nặng cả ngàn cân.

Cẩu Đản và Lư Đản chưa từng nếm qua thịt trâu chứ đừng nói chuyện đến thịt trâu nướng nên lúc đi cùng Trần Ái Đảng đến khu nấu nướng, chân như nhũn ra.

Mà cái đứa tự cao tự đại Lý Thừa Trạch thì có vẻ bình tĩnh hơn: “Chính ủy Trần chắc chắn chỉ khoác lác thôi, mấy đứa đã từng nhìn thấy trâu chưa? Nó lớn như vậy làm sao có thể nướng nguyên con được?”

Tô Hướng Vãn dù rằng cũng chưa từng nhìn thấy nướng trâu cả con nhưng vẫn phải nhắc nhở Lý Thừa Trạch: “Thừa Trạch, chưa nhìn thấy thì không được nói lung tung, cẩn thận Trần bá bá phía trước nghe được sẽ mất vui”

Lý Thừa Trạch nói: “Tôi tin là không làm được”

“Có thể nói cho dì biết, nữ đồng chí ở đoàn văn công vẫn giúp đỡ con là ai không?” Tô Hướng Vãn đột nhiên hỏi.

Thằng nhãi này chỉ cần cho nó một chút ánh sáng mặt trời sẽ rực rỡ, một chút ánh trăng sẽ trở lên lãng mạn, cho nên thỉnh thoảng phải đả kích nó.

Lý Thừa Trạch bĩu môi: “Dù sao cũng là một nữ đồng chí đặc biệt rất rất yêu tôi”

Tô Hướng Vãn ý vị thâm trường nói: “Thừa Trạch, con đã từng trải qua việc với mẹ nuôi rồi vậy mà vẫn còn tin tưởng được người khác, điều này thực sự ngoài ý nghĩ của dì đó”

Mặc dù Lý Thừa Trạch cảm thấy mẹ nuôi kia không tốt, nhưng với mẹ nuôi bây giờ nó thật sự cảm thấy đây là người chân thành tốt bụng, vì thế nó vẫy tay rất hào phóng: “Tóm lại dì phải tin rằng, tất cả những gì tôi làm đều là vì Đông Hải, Tây Lĩnh, Chi Chi là được”

Lư Đản quay đầu lại, khẳng định: “Anh Thừa Trạch rất tốt”

Cẩu Đản nói thêm: “Không chỉ tốt còn đặc biệt yêu thương em trai, mẹ, đây là anh trai ruột của con”

Những ngày gần đây, hạt dưa rồi nước ngọt, bánh quy sữa, Lý Thừa Trạch đã cho Lư Đản và Cẩu Đản ăn rất nhiều, hơn nữa cứ tan học là chờ bọn chúng ở cổng trường tiểu học. Nó vốn cao, lại đẹp trai, có khí chất cao quý, nổi bật giữa đám học sinh bình thường khác.

Là em trai của nó, Lư Đản cùng Cẩu Đản rất tự hào.

Cũng khó trách, bọn chúng phải gọi nó là thổ ty đại nhân.

Đúng lúc này, Trần Ái Đảng đột nhiên hô lên: “Báo cáo lãnh đạo, da trâu đã lột xong, rửa sạch, lò nướng đã chuẩn bị xong để xây, chờ chỉ thị của lãnh đạo”

Trong khu bếp, một đám tiểu tử khoanh tay cười ha ha.

Lư Đản cùng Lý Thừa Trạch vẫn ổn, không bị tiếng hét của Trần Ái Đảng dọa sợ, nhưng Cẩu Đản bị dọa không nhe, òa lên một tiếng vùi đầu vào lòng Tô Hướng Vãn: “Mẹ, con sợ”

“Không sợ, không phải con muốn ăn thịt trâu sao, nhìn xem, đây là một con trâu rất lớn”, Tô Hướng Vãn nói.

Cô còn tưởng nhiều lắm cũng chỉ là một con trâu be bé thôi, không ngờ lại là một con to đùng vĩ đại, nhìn sơ sơ cũng phải hơn 800 cân.

Trong bụng hẳn đã được làm sạch, không biết nhét cái gì bên trong mà được khâu lại, trên đầu còn cài một bông hoa đỏ, tư thế tiêu chuẩn để chuẩn bị nướng.

Tô Hướng Vãn thấy Trần Ái Đảng như vậy, biết là đang định hù dọa mình.

Đương nhiên, những người lính công binh này bình thường ở tuốt trong vùng núi non trùng điệp, đa số gia đình đều ở rất xa, khó có được người nhà đến thăm, nếu có người nhà nào đến thăm, dĩ nhiên sẽ vô cùng nhiệt tình, nhưng cũng vô cùng khoa trương, muốn dọa cho sợ nhảy dựng lên.

“Có thể bắt đầu được rồi, đồng chí Trần Ái Đảng, mời tiếp tục”, Tô Hướng Vãn nói.

Nếu anh ta đã gọi cô là lãnh đạo, cô cũng sảng khoái làm lãnh đạo luôn.

Lý Thừa Trạch đột nhiên lè lưỡi cười: “Mẹ tôi nói, hồi bà đến thăm người thân trong doanh trại bị các chú lính dọa sợ, dì thì ngược lại, không sợ”

Tô Hướng Vãn bĩu môi, trong lòng nói, kiếp trước có gì mà ta chưa thấy qua, đời này chắc chỉ có ra đại duyệt binh mới có thể làm ta hoảng sợ.

Trải nghiệm nhiều chuyện quá cũng không có gì tốt, vì không còn cảm giác mới mẻ gì nữa.

Vừa nói Tô Hướng Vãn cảm thấy nhân sinh không còn gì mới mẻ, Trần Ái Đảng mang theo đội lính nhà bếp biểu diễn trước mặt cô, người cầm gạch người đắp bùn, xây một cái hầm cao 2 thước rộng 3 thước.

“Báo cáo lãnh đạo, lò đã xây xong, xin được nhóm lửa, cho trâu vào lò, xin chỉ thị” giọng hắn to như tiếng chuông vỡ.

"Tiếp tục." Tô Hướng Vãn đơn giản vẫy tay.

Con trâu nặng cả ngàn cân, cô không tin Trần Ái Đảng có thể nâng nó lên được để cho vào lò.

Không nghĩ tới lúc này trên đầu chợt vang lên tiếng động ầm ầm, Cẩu Đản, Lư Đản vừa ngẩng đầu lên thì nhìn thấy một cái cần cẩu đang từ từ đi tới, nhấc con trâu gần một tấn kia lên đưa vào lò nướng.

“Lãnh đạo, bắt đầu nướng trâu, khoảng 2 giờ nữa sẽ xong, 2 tiếng nữa chúng ta gặp lại nhau nhé?” Trần Ái Đảng còn nói.

Con trâu được đưa vào lò, châm lửa, bắt đầu nướng.

Lò nướng được xây bằng tay, trâu được nâng lên bằng cần cẩu, Tô Hướng Vãn chỉ có thể nói mình đã được mở mang kiến thức, đây là con trâu nướng khủng nhất mà cô biết từ trước tới giờ.

Cô xoay người, mang mấy đứa nhỏ đi ra ngoài.

Cẩu Đản không ngừng quay đầu nhìn cái lò đang cháy rừng rực.

Đứa nhỏ này cái gì cũng muốn thử một chút, nếm một chút, hận không thể bắt đồng hồ quay nhanh cho qua cái 2 giờ kia.

Nghe nói Lý Thừa Trạch có một người chú bị điên, vì vẫn để ý đến tình huống của thằng nhỏ, Tô Hướng Vãn mang theo mấy đứa bé tìm đường ra chuồng bò, cũng chính là trung tâm nghiên cứu phân hóa học, mới tìm thấy ông ta.

Nếu không đi thực tế ở binh đoàn xây dựng cơ bản, Tô Hướng Vãn sẽ không biết được binh đoàn này lớn như thế nào, bên trong có bao nhiêu ngành công nghiệp.

Đương nhiên, trên cả nước công hòa, kể từ sau giải phóng, các nhà máy công nghiệp quân sự vẫn luôn là lực lượng tuyến đầu trong nghiên cứu, phát triển khoa học, kinh tế. Tình trạng này duy trì cho đến khi cải cách mở cửa kinh tế cho nên khó trách, sau khi cải cách xuất hiện nhiều lão đại đều là quân nhân chuyển nghề.

“Công an Lý, công an Lý, đừng náo loạn nữa, mau về phòng nghỉ ngơi đi”, một người lính đang cho bò ăn cỏ nói.

Chú năm của Lý Thừa Trạch, Lý Hồng Quân, khoác một chiếc áo da dê rách nát, chống gậy, run rẩy đứng bên cạnh chuồng bò, không ngừng giật cỏ từ tay người lính để cho bò ăn.

Thật khó có thể tưởng tượng một người như vậy lại huấn luyện được một con chó trầm ổn, thông minh, nhanh nhạy như Đại Sơn.

Lý Thừa Trạch không dám bước lên, Tô Hướng Vãn đẩy nó: “Đi đi, đi xem chú năm đi, nghe nói đầu óc ông không được tỉnh táo nhưng đừng sợ, dì sẽ không giao con cho chú ấy đâu”

Sau đó cô cùng Cẩu Đản, Lư Đản lùi ra bên ngoài chuồng bò.

Một đứa nhóc coi trọng thể diện như Lý Thừa Trạch chắc chắn sẽ không muốn ai nhìn thấy nó khóc, nhưng nhìn người chú vốn cao lớn đẹp trai từng mặc quân trang uy nghiêm giờ trở thành thế này, nó sẽ khóc.

Tô Hướng Vãn cảm thấy mình thật sự là một người mẹ chu đáo, tỉ mỉ, tốt bụng.

Quả nhiên chỉ chốc lát sau, Lý Thừa Trạch đi ra với chiếc mũi đỏ hồng.

Vừa ra liền nhao vào lòng Tô Hướng Vãn.

Cô mặc bộ quân trang màu xanh, một bên là mồ hôi của Cẩu Đản, một bên là nước mắt cùng nước mũi của Lý Thừa Trạch, không đúng, phải nói là Lý Thừa Trạch đã úp mặt vào người cô mà khóc.

Nức nở nửa ngày, Lý Thừa Trạch mới nói: “Dì Lưu Mẫn Ly là người tốt, dì ấy đặc biệt yêu thích con”

Thấy chưa, Tô Hướng Vãn đã nói rồi, không cần phải c**ng b*c lợi dụng giống kẻ địch, chỉ cần đúng thời điểm, thằng nhóc con này sẽ tự nói ra.

“Lưu Mẫn Ly, trưởng đoàn văn công của huyện, được tỉnh điều động xuống có phải không?” Tô Hướng Vãn hỏi.

Lý Thừa Trạch gật đầu: “Cô ấy là bạn tốt của mẹ con, thấy con sống không tốt nên bảo con vẽ áp phích cho đoàn văn công, trả thù lao cho con”

Nhìn xuống hai tay mình, Lý Thừa Trạch nói: “Từ 5 tuổi con đã bắt đầu học vẽ tranh”

Từ nhỏ đã có thể vẽ ra được phiếu thực phẩm cùng tiền nhân dân tệ, thằng nhỏ quả thật là thiên tài hội họa.

Còn về Lưu Mẫn Ly, theo như trong truyện, sau khi xảy ra sự cố ở hồ chứa nước sẽ gặp Tống Thanh Sơn, rồi xung phong nhận việc chăm sóc Lư Đản.

Tiếp đó, sau khi Tống Thanh Sơn giải quyết được rắc rối, cô ta đương nhiên bàn chuyện kết hôn với Tống Thanh Sơn.

Nhưng rồi Tống Thanh Sơn nghi ngờ cô ta là gián điệp, trực tiếp giao cho tòa án quân đội.

Tuy nhiên, theo như trong truyện, người lợi hại hơn, khó đối phó hơn chính là anh trai của Lưu Mẫn Ly, Lưu Tại Dã.

Hắn cùng Tống Thanh Sơn mới thực sự là đối đầu sống chết.

Về chuyện sau đó của Lưu Mẫn Ly, trong sách không nhắc đến, cho nên Tô Hướng Vãn cũng không biết.

Cô ngồi trên đập lớn hóng gió một lúc, Tống Thanh Sơn và đội quân dũng cảm của mình đã quay về.

Vết thương trên tay Lưu Hướng Tiền đã được băng bó, các chiến sĩ thoạt nhìn rất nhiệt tình, ý chí chiến đấu sục sôi nên bước chân rất kiên định, không thể không nói, chiến sĩ quân giải phóng khác hẳn với những người khác.

Ba đứa trẻ hiện tại đối với Tống Thanh Sơn vô cùng sùng bái, nhất là Lý Thừa Trạch tự cho mình là siêu phàm, cao ngạo, đời này chỉ sùng bái ông ngoại cùng ba mình, giờ đã sùng bái Tống Thanh Sơn nhất.

Nhưng Tống Thanh Sơn phải vội vàng điều tra vụ án, không có thời gian chú ý đến mấy đứa trẻ.

Khoảng 2 giờ sau, Tống Thanh Sơn mới về khu hồ chứa nước.

“Bên kia sắp xong rồi, mọi người không đi xem xem trâu nướng thế nào à?” vừa gặp mặt, hắn đã hỏi mấy đứa nhỏ.

Lý Thừa Trạch còn đang muốn quấn lấy hắn muốn hỏi xem vừa rồi là loại bom gì, thành phần bên trong như thế nào, uy lực lớn đến đâu. Nhưng Lư Đản và Cẩu Đản sống chết túm lấy nó: “Anh, nhanh nhanh đi ăn trâu nướng”

Chờ bọn nhỏ đi rồi, Tống Thanh Sơn mới đem chuyện ở thôn Tiểu Chu nói qua với Tô Hướng Vãn.

Tóm lại chính là người dân thôn đột nhiên giàu lên, ngay từ đầu đã tranh cãi nhau chuyện chia chác, đầu năm nay, mấy người già trong thôn muốn bói một quẻ, kết quả thầy bói nói đập nước phá hủy phong thủy của thôn bọn họ. Vì thế bọn họ thừa dịp lúc cuối tuần, đập lớn không có người định phá hủy đập, khôi phục lại phong thủy.

Nguyên nhân rất đơn giản, nhưng thiếu chút nữa gây thành đại họa.

“Thầy bói đó không liên quan đến gián điệp à?” Tô Hướng Vãn nói.

Người như cô vẫn nguyện ý tin tưởng hẳn là có gián điệp phá rối. Hơn nữa, nếu chuyện ở đập nước là do gián điệp phá rối, cô có thể tranh thủ điều tra nghi ngờ về Lưu Mẫn Ly, đúng không?

Tống Thanh Sơn ngẩng đầu, nhìn các thôn bao quanh hồ chứa nước.

Thôn Tiểu Tiền, vì liên quan đến chuyện của Tiền Tiểu Phương nên hắn vẫn chú ý theo dõi, về logic mà nói hẳn là không có vấn đề gì lớn.

Tào Gia trang, nhà ông ngoại của Tống Thanh Sơn, cách hồ chứa nước không xa, cũng ở trên núi, nhưng binh đoàn và Tào Gia trang không có lui tới qua lại.

Bởi cậu của Tống Thanh Sơn là chủ tịch ủy ban cách mạng huyện.

Ủy ban cách mạng với bọn Tống Thanh Sơn mà nói, là đơn vị mà bọn họ không muốn tiếp xúc nhất.

Một cái nữa chính là thôn Tiểu Chu. Mấy người dân thôn Tiểu Chu đúng là bị người ta lừa gạt, ngay cả thuốc nổ của họ cũng tìm thấy ở trong hang núi.

Tống Thanh Sơn theo bản năng cảm thấy, hẳn không phải là gián điệp, mà người dân quanh khu vực này thật sự chú ý đến phong thủy nên mới bị người ta lợi dụng lừa gạt. Bởi vì lúc xây hồ chứa nước, quả thật đã động chạm đến không ít phần mộ tổ tiên của họ.

Vì thế những người này hẳn không thoải mái, tìm cớ để gây chuyện.

Nhưng chuyện hồ chứa nước làm ngập nhiều phần mộ, đến tột cùng là do ai đứng đằng sau giật dây?

Chỉ cần không diệt trừ được tai họa ngầm này, người dân ở thôn đó xem chừng sẽ còn tiếp tục quấy rối.

Ngửi thấy mùi thịt ngào ngạt, Tống Thanh Sơn quay người kéo Tô Hướng Vãn chạy.

“Nói tiếp đi, tôi còn đang muốn nghe”, Tô Hướng Vãn nói.

Tống Thanh Sơn nói: “Nói gì nữa, em không biết trong bụng con trâu toàn là gà vịt ngan ngỗng, còn có khoai tây, ngô, khoai lang, tất cả đều do binh đoàn trồng, tối nay em không đến là bọn họ lấy hết” 

 

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn