Mấy đứa nhỏ ăn đến mức không ngồi xuống được, mọi người mới từ hồ chứa nước về nhà.
Nhưng vừa ra khỏi cổng, Tống Thanh Sơn đột nhiên phanh lại.
Ngay bên ngoài cửa đập có một người đàn ông đang đứng lẫn trong bóng đêm, trông rất cao lớn.
Tô Hướng Vãn hỏi: “Ai đó?”
Tống Thanh Sơn: “Cậu tôi”
Cậu của Tống Thanh Sơn, Tào Kim Vượng, vốn là bộ đội chuyển ngành, hơn 50 tuổi, có 3 đứa con, một con gái, có quan hệ rất thân thiết với bà Tống, thường xuyên qua lại.
Tống Thanh Sơn thì không nói, nhưng Tống Đình Tú vẫn phải về nhà, Tào Kim Vượng cùng mấy đứa con đều đến làm khách của nhà họ Tống, dù sao cũng phải giữ thể diện cho cháu trai bên ngoại.
Chắc ông ta đang từ thị trấn về nhà, đứng ở bến tàu chờ thuyền.
Thật ra lúc mới xuyên không đến đây, Tô Hưỡng Vãn đã nhìn thấy ông ta.
Đó là lần Tống Đình Tú về nhà, ông ta đã đến nhà cũ họ Tống.
Có thể nói, ông ta là người có quyền lực cao hơn cả chủ tịch và bí thư huyện ủy Thanh Thủy, vì ông ta phụ trách Ủy ban cách mạng.
Lúc trước, khi Phương Kim Hoán còn sống, nó là thủ hạ đắc lực của ông ta.
Sau khi Phương Kim Hoán chết, ông ta còn thương cảm rất lâu.
Nhưng Tào Kim Vượng không biết, cái chết của Phương Kim Hoán có liên quan đến Tống Thanh Sơn.
Tống Thanh Sơn xuống xe, trò chuyện khá thân thiện với ông ta, mở cửa sổ, Tô Hướng Vãn nghe thấy Tào Kim Vượng hình như muốn giới thiệu đối tượng cho Tống Đình Tú mà Tống Đình Tú không chịu, vì thế Tào Kim Vượng muốn Tống Thanh Sơn khuyên nhủ Tống Đình Tú.
Tô Hướng Vãn đương nhiên biết Tống Đình Tú trong lòng âm thầm thích Tô Hướng Hồng.
Nhưng Tô Hướng Hồng còn nhỏ, Tống Đình Tú lại ngu hiếu, tiền lương bây giờ vẫn nộp hết cho bà già nên cô không muốn tác hợp.
Tống Thanh Sơn nói vài câu với ông cậu rồi tạm biệt.
Tào Kim Vượng quay lại, thấy ba cái đầu nhô ra từ cửa sổ xe: “Chào ông cậu ạ”
Tào Kim Vượng nhìn nửa ngày rồi mới nói: “Lư Đản càng lớn càng đẹp trai nhe”
Lư Đản chỉ vào mình, nói: “Ông cậu, con mới là Tống Đông Hải, đây là anh trai Tống Thừa Trạch, con nuôi của ba con”
Anh trai đẹp trai đến mức ông cậu nhầm nó với cháu trai mình, Lư Đản và Cẩu Đản còn đắc ý, quay đầu nhìn Lý Thừa Trạch. Thằng nhỏ gần đây được ăn ngon, sắc mặt hồng hào, mi thanh mục tú, xinh như một cô gái.
Nhưng Lý Thừa Trạch không thích người khác khen mình đẹp trai, cố ý làm mặt quỷ, hù dọa 2 thằng em.
Về đến nhà, Lý Thừa Trạch bám theo sau đuôi Tô Hướng Vãn, kể toàn bộ chuyện của nó và Lưu Mẫn Ly.
Tóm lại, trong suy nghĩ của nó, Lưu Mẫn Ly thấy nó đáng thương nên muốn giúp nó mà thôi, là một người dì tốt.
Mà nó thấy có cơ hội kiếm tiền thì cũng rất tốt.
“Con thiếu tiền có thể nói với dì, dì sẽ đưa cho con. Sau này tan học không được chạy đến đoàn văn công nữa, biết chưa?” Tô Hướng Vãn sờ đầu Chi Chi nói.
Lý Thừa Trạch không chịu: “Việc học hành với con rất dễ, hơn nữa con cũng không phải con ruột của dì, con tự kiếm tiền, không cần dì phải nuôi”
“Học hành bài vở với con mới là việc chính, không cần phải làm những việc linh tinh khác. Con cũng biết, quá tự tin sẽ phân tán tinh lực của con, đúng không?” Tô Hướng Vãn nhắc nhở thằng tiểu khổng tước nhỏ mà kiêu ngạo này.
Lý Thừa Trạch nhét tay vào túi quần, vẻ bất cần: “Chương trình này nhắm mắt con cũng học được”
“Con đã 11 tuổi đã học lớp 1 trung học cơ sở, có phải cảm thấy mình rất lợi hại?” Tô Hướng Vãn nói: “Tiền Học Sâm 17 tuổi đã vào đại học, nhờ vậy mà chế tạo được 2 loại đạn pháo, 1 vệ tinh, còn con đã làm được gì?”
Cô lấy ra 2 đồng từ trong túi: “Sau này mỗi tháng con sẽ có 2 đồng để tiêu vặt nhưng không được mua linh tinh, nếu xài tùy tiện, dì sẽ đánh vào mông con”
“Con không phải con dì, nếu dì dám đánh con, con sẽ báo cảnh sát”, Lý Thừa Trạch thấy Tô Hướng Vãn chải đầu cho Chi Chi không được, quay người lấy một chút nước làm ướt tóc của Chi Chi, làm tóc con bé mềm ra, chải dễ dàng hơn.
Tô Hướng Vãn cau mày: “Báo công an? Được, báo công an bắt dì đi xong xem ai sẽ nấu cơm cho mấy đứa”
Ý định ban đầu của Lý Thừa Trạch khi tìm Lưu Mẫn Ly để kiếm tiền chính là để có tiền tiêu vặt, mua mấy cái đồ ăn vặt linh tinh chứ không phải để làm gì cả.
Lúc này đang cưỡng từ đoạt lý, thực ra là già mồm thôi, chứ trong lòng đã chấp nhận rồi.
Nhận 2 đồng tiền, nó bĩu môi vì Tô Hướng Vãn không hiểu ý nó, nhưng Chi Chi lại chu cái miệng hồng hồng xinh xắn, đột nhiên lấy cái lược trong tay Tô Hướng Vãn chỉ vào nó: “Pu pu, đánh anh trai hư”
Lý Thừa Trạch khẩu thị tâm phi, trong lòng nói, chẳng phải vì kiếm tiền mua nước ngọt bánh kẹo cho mấy người nên tôi mới chạy đi vẽ tranh à?
Nhưng tiểu nha đầu không hiểu nỗi khổ tâm trong lòng nó, tiếp tục lấy lược làm vũ khí, lúc này đã trở thành súng máy dí vào nó, miệng kêu pằng pằng.
Tiểu nha đầu lông gà này, tuyệt đối không đáng yêu.
Nhưng nhìn con nhóc con cầm lược miệng vẫn đang pằng pằng, khóe môi Lý Thừa Trạch dần dần cong lên.
Giống như ba nó lúc còn sống từng nói, một người đàn ông cho dù vất vả như thế nào cũng không nên nói ra, bảo vệ quốc gia không phải là trách nhiệm của nam nhân sao?
Đeo cặp sách trên lưng, đứa nhỏ đi đến trường.
Vừa đến cổng trường trung học, nó nhìn thấy nữ đồng chí xinh đẹp đang đứng chờ.
Lý Thừa Trạch vốn dĩ rất lợi hại, không đi cổng chính, trực tiếp trèo tường vào trường.
Nó nghe lời dì Tô, cắt đứt quan hệ với người phụ nữ kia.
Tô Hướng Vãn đến từng nhà trong thị trấn, vì con gái, vì người già yếu mà đòi quyền lợi, giải quyết tranh cãi trong các gia đình, nói tóm lại là toàn những chuyện không đầu không cuối.
Những chuyện này tưởng nhỏ nhặt, nhưng thực ra bên trong mới thấy, có rất nhiều cô gái ăn vụng trái cấm, mang thai trước khi kết hôn, lại sợ đến bệnh viện phá thai nên bí mật viết thư cho Liên đoàn phụ nữ. Tô Hướng Vãn phải đến tận nhà để khuyên bảo.
Khuyên bọn họ dũng cảm một chút, hoặc mang cho một ít trợ cấp như sữa bột, trứng gà...
Còn có một số người ngược đãi người già, đến nhà cần mắng con cái sẽ mắng con cái, cần báo công an sẽ báo công an, Tô Hướng Vãn không nương tay, buộc bọn họ phải hiếu kính người già.
Giọng Tô Hướng Vãn mắng chửi khá lớn, tay chân cũng không kém, vừa mắng vừa khoa tay múa chân, cần thì động thủ, tuyệt đối không hàm hồ.
Dần dần, Tô Hướng Vãn tự thấy có chút vui vẻ với công việc này.
Nhóm phụ nữ trong thị trấn đều biết, người làm công tác phụ nữ này rất lợi hại.
Hiện tại, cô đang lên kế hoạch lập thêm vài nhà trẻ trong thị trấn, vừa giải quyết công ăn việc làm cho phụ nữ trong thị trấn, vừa để trẻ con có chỗ đi học.
Đây chính là công việc của Liên đoàn phụ nữ.
Nhưng cây muốn lặng mà gió chẳng đừng, cô không tìm Lưu Mẫn Ly, lại có ngày Lưu Mẫn Ly tự tìm đến cửa.
Hơn nữa, cô còn tưởng Lưu Mẫn Ly làm đội trưởng đoàn văn công thì phải là một nữ đồng chí dịu dàng, ai dè vừa tới đã hung hăng, ầm ĩ.
Hôm đó Tô Hướng Vãn vừa tan làm về nhà, đang nấu ăn cho bọn nhỏ thì bên ngoài có tiếng khóc lóc.
“Chị Lý, chị Lý, thật sự không được, tôi thật sự không chịu được nữa”, tiếng khóc the thé vang lên, xuyên thủng màng nhĩ Tô Hướng Vãn.
Ngay sau đó, một nữ đồng chí đi vào sân nhà Lý Dật Phàm.
Vốn tò mò hóng hớt, ba đứa nhóc đang ngồi gõ bát chờ ăn liền nhảy lên cây mơ, thò cổ sang xem chuyện nhà hàng xóm.
“Thừa Trạch vậy mà phải sống với một người phụ nữ có cha là quân y của Quốc dân đảng, hơn nữa rõ ràng tôi có thể chăm sóc Thừa Trạch nhưng cô ta quản Thừa Trạch không cho nó gặp tôi”, giọng người phụ nữ the thé.
Lý Dật Phàm dường như đang thuyết phục cô ta: “Cô là người làm nghệ thuật thì chỉ cần làm tốt công tác nghệ thuật của mình là được, quan tâm đứa nhỏ nhà người khác làm gì?”
“Mẹ của Thừa Trạch là bạn thân của tôi, tôi phải có trách nhiệm với nó. Đứa bé vẽ tranh rất đẹp, tôi bảo nó vẽ áp phích cho chúng tôi thì có gì sai mà người phụ nữ kia ngăn cản không cho nó làm?” Lưu Mẫn Ly nói.
Lý Dật Phàm nói rất chân thành: “Việc của trẻ con là học, đứa nhỏ mới 11 tuổi cô bảo nó vẽ áp phích gì?”
Đoàn văn công vốn là diễn kịch trên sân khấu, áp phích dù thế nào thì cũng có điểm không phù hợp với trẻ con.
“Chị Lý, chị nói vậy là không được, ba chị lúc trước là cấp dưới của sư trưởng Lý, hiện tại huyết mạch duy nhất của ông ấy bị thành phần địa chủ phản cách mạng làm hư, sao chị có thể nói những câu mát mẻ như vậy?” giọng Lưu Mẫn Ly cao lên, nghe càng chói tai.
Lý Dật Phàm nói: “Đồng chí Tiểu Lưu, chú ý thái độ của cô, ai là địa chủ phản cách mạng? Chúng tôi ở đại viện này đều là những người cách mạng”
“Chị Lý, chị nói điều đó tôi không thích nghe, chị thật sự không biết lai lịch của Tô Hướng Vãn à?”
Hai người cự cãi ngày càng quyết liệt.
Hơn nữa Lưu Mẫn Ly còn có vẻ không hề sợ Lý Dật Phàm, không những thế còn có cảm giác bề trên hơn cả cô ta.
“Tôi đã xem hồ sơ của Tô Hướng Vãn, rất rõ ràng. Tiểu Lưu, cô đừng tưởng anh trai cô có vai vế ở tỉnh thành thì cô có thể vung tay múa chân ở đây”, Lý Dật Phàm tức giận, tóc dựng thẳng lên.
Hơn nữa, cô còn cao giọng: “Cô còn dọa cả đứa nhỏ nữa, biết không?”
Chi Chi bây giờ gần như ngày nào cũng ở bên nhà hàng xóm, sao mà bị dọa sợ được, nó giơ ngón tay lên làm súng, chĩa về phía Lưu Mẫn Ly miệng lẩm bẩm: “Bắn chết dì xấu xa, bắn chết dì xấu xa”
Lưu Mẫn Ly vốn yếu ớt, loại giọng này mà hét lên thì đặc biệt chói tai khó nghe: “Cốc Bắc nói cô là con cú không có tình cảm, tôi còn không tin, bây giờ xem ra là đúng rồi”
Lý Dật Phàm từng nghe người ta nói, sau lưng, người chồng Cố Bắc gọi cô là cú mèo, cô vốn không tin vì cho dù cô và Cốc Bắc gần gũi thì ít, xa cách thì nhiều nhưng tình cảm vẫn rất tốt.
Nhưng trong nhật ký của Cốc Nam, cô phát hiện Cốc Nam viết, Cốc Bắc gọi cô là cú mèo.
Vì chuyện này, gần đây Lý Dật Phàm rất buồn.
Cô không thể tin được rằng, tình yêu và hôn nhân mà mình có, cùng người đàn ông cô yêu, sau lưng lại nói xấu cô như vậy.
Một câu này của Lưu Mẫn Ly quả nhiên đã đả kích Lý Dật Phàm.
Cô ôm Chi Chi, lùi 2 bước mới có thể đứng vững được.
Bên này Tô Hướng Vãn không nhịn được nữa, cầm dao làm bếp định xông ra.
“Mẹ, mẹ, đừng để ý”, Lý Thừa Trạch không phải không hiểu tầm quan trọng của chuyện này, quả thật nó cũng đã từng nghe Tống Thanh Sơn nói sửa hộ khẩu của Tô Hướng Vãn.
Lúc này Tô Hướng Vãn đi ra ngoài chọc người, chính là rước về phiền toái.
Đứa nhỏ đến giờ đã nhận ra Lưu Mẫn Ly không dịu dàng tốt bụng như đã từng thể hiện ra trước đây nữa.
Vì thế mà đứa nhỏ sợ Tô Hướng Vãn sẽ bị hại.
Tô Hướng Vãn quay người đi sang nhà hàng xóm: “Ai vừa ăn phải phân, nói xấu tôi thế?”
Một nữ đồng chí mặc quân trang xanh biếc, dáng người thực sự rất đẹp, đôi mắt hạnh đặc biệt to và sáng, khóe miệng còn có một nốt ruồi nhỏ.
Đây gọi là nốt ruồi lệ, cũng được gọi là nốt ruồi mỹ nhân, khó trách nữ đồng chí này mồm miệng lưu loát, có khiếu ăn nói như vậy.
Lưu Mẫn Ly thực ra đã sớm biết Tô Hướng Vãn, không phải là biết mà cô ta đã nhiều lần quan sát Tô Hướng Vãn sau lưng.
Biết cô nuôi dưỡng Lý Thừa Trạch, biết Tống Đình Tú vì quan hệ với cô mà âm thầm sửa hồ sơ.
“Ba cô chính là quân y của Quốc dân đảng…”
Lưu Mẫn Ly chưa nói hết câu thì cảm thấy trên mặt bị ai đó xoa xoa, sau đó toàn bộ khuôn mặt cô ta đều bị người phụ nữ kia x** n*n: “Cô nói ba tôi là quân y của Quốc dân đảng, có chứng cứ gì không?”
Hồ sơ giai đoạn này không được lưu chính quy, hệ thống như sau này.
Cục công an huyện quản lý hồ sơ càng đơn giản hơn.
Tống Đình Tú cầm hộ khẩu của Tô Hướng Vãn bật lửa một cái thiêu rụi, thay cô viết một cái mới hoàn toàn.
Tình huống này, trừ phi có một đại đội cách mạng vô cùng thế lực đến cửa, cưỡng ép khẩu cung mới buộc Tô Hướng Vãn nói ra được.
Còn có một điều, Tô Hướng Vãn có chịu nhận hay không nữa.
Những chuyện khác Tô Hướng Vãn có thể bỏ qua, nhưng động đến thân phận của cô, không đánh không được.
“Ngược lại, chính là cô nhìn lại mình một chút xem, cô cho con trai tôi vẽ cái gì đây?” Tô Hướng Vãn tiếp tục bóp mặt Lưu Mẫn Ly.
Lưu Mẫn Ly bị bóp đến không thở nổi, khó khăn lắm mới thoát được, trốn dưới bóng cây mơ, hít một hơi thật sâu: “Tô Hướng Vãn, cô đúng là một phụ nữ đanh đá”
Trên cây vẫn còn vài quả mơ hỏng đang rụng xuống, rơi xuống đầu cô ta, be bét như đống phân.
Tô Hướng Vãn vò nát một bức vẽ, trực tiếp nhét vào miệng cô ta, làm cho đôi môi tô son nhoe nhoét, nhìn cô ta thật xấu xí.
“Đúng, tôi là một phụ nữ đanh đá, nhưng con trai tôi mới 11 tuổi, ở phương diện hội hoạ có một chút thiên phú nhưng nó chỉ là một đứa bé, cô bắt nó vẽ cái loại này, đây gọi là tranh đồi truỵ, cô đang làm hư trẻ vị thành niên, cô không hiểu sao?” Tô Hướng Vãn vỗ một bản vẽ khác, cao giọng nói.
Đây là một bức “Hồng vệ binh” nhưng nữ đồng chí trên đó được vẽ với b* ng*c nở nang và vòng eo thon thả, cố tình làm nổi bật vẻ đẹp nữ tính, và người phụ nữ này chính là Lưu Mẫn Ly.
Tô Hướng Vãn sao lại không hiểu chứ.
Lưu Mẫn Ly dụ dỗ Lý Thừa Trạch vẽ áp phích cho mình, nhưng đặc biệt dặn nó vẽ cơ thể cô ta đẹp nhất có thể, tất cả chẳng qua chỉ để thoả mãn lòng hư vinh của cô ta mà thôi.
Nhưng Lý Thừa Trạch là đứa trẻ đang lớn, trong giai đoạn ý thức đang mơ mơ hồ hồ chuẩn bị trưởng thành này thì những thứ đó thực sự là độc dược đối với nó.
Sẽ làm hư đứa trẻ.
“Cô còn dám lộng hành nữa, đợi đó, tôi sẽ cầm áp phích này lên tỉnh tố cáo cô”, Tô Hướng Vãn nói.
Lưu Mẫn Ly lau đôi môi nhem nhuốc, dường như không hề sợ hãi lời đe doạ của Tô Hướng Vãn: “Cô, cô có giỏi thì thử tát tôi một cái xem”
Tô Hướng Vãn xoè tay ra nói: “Tôi là người văn minh, chưa bao giờ đánh người”
Nhưng lại thích làm nhục cái thể loại lén lén lút lút câu dẫn dụ dỗ con nhà người khác.
Nếu cô ta thật sự muốn chiếu cố đứa bé, có thể học theo thư ký Đặng, Cho tới bây giờ, thư ký Đặng chưa hề gặp Lý Thừa Trạch, nhưng người ta đưa phiếu lương thực 50 cân, thường xuyên bảo chị Trần mang qua một ít thức ăn, thế nào gọi là trợ giúp, đây mới đúng là trợ giúp, hiểu không?
Lưu Mẫn Ly xoay người ra cửa, vừa đúng lúc Tống Thanh Sơn đi làm về, hai người đối mặt nhau, cô ta không nói gì, che miệng khóc chạy đi.
Lý Dật Phàm nói: “Mới vừa rồi Tiểu Lưu còn rất hung hăng, sao đột nhiên lại khóc?”
Tô Hướng Vãn hỏi ngược lại: “Không phải trước giờ chị rất hung dữ, mắng hết cả mấy phó chủ tịch huyện, sao trước mặt người phụ nữ đó chị lại im lặng bất ngờ như vậy?”
Lý Dật Phàm khó có thể nói ra chuyện cô ta đâm chọc vào tim mình, nhẹ giọng với Tô Hướng Vãn: “Tôi không cãi lại cô ta, hơn nữa có phải hồ sơ của cô thật có vấn đề không?”
Tô Hướng Vãn thản nhiên nói: “Có”
“Tôi sẽ bảo đảm cho cô, không sao đâu, mau dẫn con bé về đi”, Lý Dật Phàm nói ngắn gọn.
Tô Hướng Vãn cảm thấy cảm giác cán bộ quốc gia chính nghĩa trên người Lý Dật Phàm. Bây giờ nhìn lại, cô ấy không còn giống một con sơn dương đen mà chỉ giống như một con mèo mun lớn.
Trở về từ nhà Lý Dật Phàm, hai đứa bé đang ra vẻ làm bài tập.
Lý Thừa Trạch càng ngoan, bên trái dạy kèm Cẩu Đản, bên phải dạy kèm Lư Đản, có thể nói là dốc hết kiến thức ra dạy.
Tô Hướng Vãn hôm nay nấu bánh bột đậu, cô không thể khuấy nên đưa cán bột cho Tống Thanh Sơn để hắn khuấy.
Nhà còn có thịt muối, lúc Tô Hướng Vãn đi hoà giải tranh chấp, trên đường mua được hạt tiêu xanh, vừa cay vừa k*ch th*ch vị giác, là món ăn yêu thích nhất của thằng nhóc heo hoang dã kia.
“Đúng rồi, hôm qua chúng ta vừa mới tắm rồi mà, sao hôm nay em còn đun nước nữa?” Tống Thanh Sơn nhìn nồi nước trên bếp than, hỏi.
Tô Hướng Vãn nói: “Chẳng lẽ không cho tôi tắm à?”
Tống Thanh Sơn đang đổ mồ hôi vì hơi nước trong nồi, đột nhiên dừng lại: “Không nên, ngày hôm qua không phải em mới cho tôi làm một cái sao, hôm nay lại tắm nữa, không phải đang dụ dỗ tôi phạm tội à?”
“Tôi tắm thì liên quan gì đến anh phạm tội?” Tô Hướng Vãn hỏi ngược lại.
Tống Thanh Sơn nhìn trên dưới một vòng thâm thuý: “Rất có liên quan”
Tóm lại chính là càng ngày càng không kiềm chế được.
Vốn hắn giữ vững tâm thế làm tiểu bạch dương trong nửa năm, cảm thấy mọi thứ đều ổn, bây giờ đại khái một tuần sẽ có một lần được sinh hoạt.
Dĩ nhiên, cho dù cô không cảm thấy thoải mái lắm thế nào đi nữa, mỗi tuần cũng phải cho hắn làm một lần, như cô nói, là giải quyết nhu cầu sinh lý. Nhưng hiển nhiên nhu cầu sinh lý không phải cô nói giải quyết là giải quyết được.
Tống đoàn cảm thấy cứ tiếp tục như vậy, sớm muộn hắn cũng thành chuyên nghiệp.
Dẫu sau người miền bắc không phải ngày nào cũng tắm, nếu đồng chí Tiểu Tô lại tắm, cả người thơm ngát, đêm đó Tống đoàn càng khó chịu đựng.
“Anh biết Lưu Mẫn Ly sao? Hoặc nói anh gặp cô ta trong dịp nào? Buổi tối chúng ta nói chuyện được không?” Tô Hướng Vãn hỏi.
“Nói chuyện gì cũng được, buổi tối có thể làm những gì tôi muốn được không?” Tống đoàn nói.
Hôm nay khi Lưu Mẫn Ly đến nhà, hắn biết cô gặp phải vấn đề khó khăn.
Tô Hướng Vãn không nói chỉ khẽ cười, ý là bằng lòng.
Được rồi, Tống đoàn lại vội vàng đun thêm nước cho cô.
Đồng chí Tiểu Tô cũng cảm thấy mình nên thẳng thắn trao đổi với Tống Thanh Sơn về chuyện của Lưu Mẫn Ly.
Dù sao thẳng thắn mới là đạo vợ chồng.
Để cô tự mình đi điều tra gián điệp, trong lúc cô đang bận rộn như vậy là điều không thể.
Chuyện này để cho Tống Thanh Sơn đi thăm dò, hơn nữa để hắn dập tắt đốm lửa manh nha trong lòng Lưu Mẫn Ly đi.
Nếu như cô ta liên quan đến vụ nổ hồ chứa nước thì sao? Nếu đúng vậy, có thể xử lý người phụ nữ này trước được không?