Kẻ điên Lý Hồng Quân nói đập chứa nước có gắn bom trong suốt một tuần, mọi người tìm đi tìm lại không thấy, hôm nay cuối tuần vừa mới được thả lỏng một chút, lúc này thần kinh lại căng ra.
Chỉ cần nghe một tiếng hô tập hợp, các chiến sĩ giải phóng quân đang nghỉ trong các nhà hầm ở sườn núi đều quần áo chỉnh tề chạy tới.
Hôm nay là cuối tuần, ở liên đội có khoảng 3000 người, số còn lại hoặc đang nghỉ hoặc đi làm nhiệm vụ bên ngoài.
3000 người này hoặc đang làm việc hoặc đang nghỉ ngơi, chỉ trong 5 phút đã tập trung đầy đủ.
Nhìn thoáng qua đội ngũ gọn gàng, chỉnh tề có thể khiến cho người bị bệnh rối loạn ám ảnh cưỡng chế nặng nhất cũng có thể chữa khỏi.
……
Mấy đứa bé trai đều có chung một niềm si mê đối với việc câu cá, mà bọn cá ở hồ chứa nước chỉ cần nhìn thấy có thức ăn là lao ra.
Ba đứa nhỏ câu một con rồi lại một con, vừa lúc bên bờ hồ có một cái xô nhỏ bằng sắt, bọn chúng liền lấy để đựng cá.
Khi cái xô đã gần đầy, bọn nhỏ dừng lại đếm, có 7 con, tất cả đều là cá chép lớn.
“Anh, anh thật sự quá lợi hại”, Cẩu Đản nói.
Lý Thừa Trạch nói: “Vậy 2 đứa khiêng cái xô nhé”
“Đương nhiên, chúng ta sẽ không để cho anh phải làm việc này”, Cẩu Đản vội vàng nói.
Lư Đản cùng Cẩu Đản đã quên lúc đầu khi Lý Thừa Trạch đến thôn Tiểu Tống, hai đứa đã bài xích nó ra sao, một trước một sau khiêng cái xô đựng cá đi về.
“Ê bạn nhỏ, mấy đứa là con nhà ai?” lúc này trên hồ có một con thuyền nhỏ màu bạc, người ngồi trên đó hỏi.
Cẩu Đản chỉ vào mình: “Tôi là Tống Tây Lĩnh, ba tôi là Tống Thanh Sơn”
“Tây Lĩnh, có phải là Tây Lĩnh này không?”, người đàn ông trên thuyền chỉ tay: “Ngọn núi đối diện kia là Tây Lĩnh”
Cẩu Đản nhìn theo, uầy, ngọn núi uy phong lẫm liệt, cây xanh phủ kín, thằng bé tự hào ưỡn ngực nói: “Đúng vậy đúng vậy, tên tôi chính là do ba đặt cho”
Trên thực tế, hiện hồ chứa nước mới chỉ mở cửa một nửa.
Người dân ở thôn lân cận có thể đến đây đánh cá hoặc làm mấy hoạt động đơn giản, chỉ có khu vực đập lớn là nằm trong vòng cảnh giới.
Nhưng người dân ở thôn quanh đó chỉ cần có quan hệ tốt một chút, thường xuyên chu cấp đồ ăn vặt, rau củ cho binh đoàn hoặc giúp họ làm mấy việc lặt vặt thì đều nắm rất rõ các vấn đề nội bộ của binh đoàn.
Mà người này đương nhiên là người của thôn Chu gần đó.
Người thôn Chu, giống như thôn Tiểu Tiền trước đây, bởi vì rất gần hồ chứa nước nên thường tới đây giúp đỡ binh lính, quan hệ quân dân vô cùng thân thiết.
Người này tên Chu Đa Đa, là một ngư dân đã có giấy phép trên hồ chứa nước, có thể đánh bắt cá hợp pháp.
Chu Đa Đa nhìn mấy đứa nhỏ, không cần phải nói, Lư Đản mày rậm cương nghị, mũi thẳng, quả thật rất giống Tống Thanh Sơn.
Vừa nhìn đã biết mấy đứa này là con Tống Thanh Sơn, đội trưởng đoàn 307.
“Tống Tây Lĩnh phải không, bây giờ mấy đứa đi khỏi chỗ này, càng xa nhà máy thủy điện càng tốt được không?” Chu Đa Đa cố gắng kiên nhẫn.
Lư Đản nói: “Ba tôi hôm nay ở trên hồ chứa nước, chúng tôi không đi xa được”
“Vậy thì trên hồ chứa nước gió rất lớn, buổi tối nhất định không được đi ra hồ chứa nước, nhớ chưa?” người này còn nói.
Cẩu Đản và Lư Đản cùng gật đầu: “Được”
Vừa ngoan vừa ngốc.
Kết quả, người này vừa cười vừa vẫy tay tạm biệt, mới quay lưng định bước vào khoang thuyền đột nhiên cả người lảo đảo, ngã quỵ ngay xuống thuyền.
Mà Lý Thừa Trạch đang cầm trong tay 2 thanh sắt, hiển nhiên là có điện, chích điện giật Chu Đa Đa.
“Anh, sao tự nhiên lại đánh người tốt?” Cẩu Đản nói.
Lý Thừa Trạch vác tên Cẩu Đản gầy gò lên, quay người chạy: “Trong thuyền người này toàn là bom, biết bom là gì không? Vừa rồi anh dùng chính dụng cụ chích điện đánh cá của ông ta để đánh ngất hắn”
Cẩu Đản còn muốn quay đầu lại xem: “Ít nhất cho em liếc một cái, em cũng muốn xem bom”
Lư Đản nói: “Đồ ngốc, bom thổi tung mày lên trời đó”
Kéo tay hai đứa, Lý Thừa Trạch mang theo hai thằng em trai quay người bỏ chạy.
Ở bên này, Tô Hướng Vãn lo lắng đi tìm bọn trẻ.
Vừa xuống xe đã không thấy bóng dáng bọn nhỏ đâu, lúc này Tống Thanh Sơn phải đi gỡ bom không thể đi tìm được, cô đang tìm xung quanh thì thấy từ xa, Lý Thừa Trạch cõng Cẩu Đản, Lư Đản đằng trước chạy về phía cô.
Lý Thừa Trạch làm cho cô có chút tức giận, cũng là lần đầu tiên cô đánh đứa nhỏ, cô túm lấy nó, phát mấy cái vào mông: “Dù không phải là con tao, mày cũng là anh của mấy đứa kia, sao lại dẫn em chạy loạn như thế?”
“Mẹ, mẹ đừng giận, chúng con đi câu cá cho mẹ”, Lư Đản vội nói.
Cẩu Đản tụt xuống đất cũng nói: “Chúng con câu được 7 con cá”
Cô đánh thêm vào hai bàn tay nó: “Còn mang bọn nhỏ đến hồ nước, có biết hồ chứa nước sâu thế nào không, nhỡ rơi xuống thì khác gì 2 con vịt cạn, sẽ chết đuối đó”
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Lý Thừa Trạch trắng bệch, cắn răng đứng nửa ngày mới nói: “Có một ngư dân, lái thuyền đánh cá, trên thuyền có bom”
Tô Hướng Vãn dừng tay: “Chỗ nào?”
“Bến tàu”, Lý Thừa Trạch nói.
Tô Hướng Vãn cũng không phải là loại bụng dạ hẹp hòi, lập tức xoa cái mông nhỏ của Lý Thừa Trạch: “Sao mày biết là bom?”
“Ba tôi hồi còn sống là công an biên phòng, tôi đã nhìn thấy đủ loại bom, loại hôm nay tôi thấy chính là bom hẹn giờ”, Lý Thừa Trạch nói.
Tô Hướng Vãn xoa mạnh 2 cái mông nhỏ của nó: “Tiểu tử, lập công lớn rồi, chạy nhanh đi báo cho cậu mày biết đi”
Bọn Tống Thanh Sơn đang kiểm tra bom, kiểm tra hết khu vực hồ chứa nước, chưa mở rộng kiểm tra đến khu vực bến tàu, vừa nghe thấy có bom liền cử Lưu Hướng Tiền từ trung đoàn pháo binh chạy đến.
Ngay lúc Tống Thanh Sơn đang thở phào, nghĩ rằng nguy cơ bom đã được loại trừ thì có một đội lính chạy đến báo cáo, có một quả bom hẹn giờ cài trong lỗ van trên cửa xả lũ chính của đập, vừa rồi có một người lính không biết phải xử lý thế nào đã thò tay vào, quả bom đang bắt đầu đếm ngược.
“Còn bao nhiêu phút?” Tống Thanh Sơn hỏi.
Người lính nói: “5... 5 phút”
“Có tiến hành sơ tán ngay không?” Lưu Hướng Tiền hỏi.
Tống Thanh Sơn nói: “5 phút thì kịp sơ tán cái gì? Chạy nhanh khởi động dự án khẩn cấp, phòng ngừa vỡ đập”
Bây giờ còn chưa biết uy lực của quả bom đến đâu, nếu chỉ có 1 quả bom như báo cáo thì cũng sẽ không ảnh hưởng quá lớn đến toàn bộ con đập.
Nhưng họ phải đề phòng mức độ nguy hiểm cao nhất, áp dụng biện pháp dự phòng.
Nếu không, đập lớn mà vỡ thì toàn bộ huyện Thanh Thủy đều diệt vong.
Tống Thanh Sơn cởi quân phục, quay người định đi.
Tuy rằng Tô Hướng Vãn không hiểu về lĩnh vực quân sự nhưng phim ảnh thì cô xem rất nhiều.
“Bom hẹn giờ mà anh cũng đi phá à?” cô nói.
Người đàn ông này so với lừa có hữu dụng hơn, sẽ tìm báo in ngày sinh nhật cho cô, mặc dù hơi sến súa nhưng tâm ý đó là chân thật, Tô Hướng Vãn cũng không muốn hắn chết.
Nếu hắn chết, cô sẽ phải tái hôn, mà tái hôn, haizz, cô nghĩ đến chuyện sẽ gặp đủ loại tra nam trong tương lai.
Ví dụ như kẻ lớn lên mang hình dạng tiểu tướng cách mạng có trái tim sao năm cánh kiêu căng ngạo mạn.
Hoặc là kẻ tự xưng lãnh đạo nhưng thực chất nghèo rách nát.
Trong nháy mắt này, Tô Hướng Vãn nghĩ đến nửa đời còn lại của mình, đột nhiên không nỡ rời xa Tống Thanh Sơn.
“Loại chuyện này nhất định tôi phải xông lên trước, để người khác làm thì sao yên tâm được”, hắn nói: “Tiểu Tô, em lái xe của tôi, đưa các con nhanh rút ra khỏi ký túc xá”
Tô Hướng Vãn cũng không dây dưa lâu: “Anh nhớ bảo trọng”
“Đúng rồi, nếu tôi trở về”, Tống Thanh Sơn đột nhiên níu Tô Hướng Vãn lại: “Sinh thêm một đứa nữa nhé?”
“Anh điên rồi sao?” Tô Hướng Vãn nắm chìa khoá xe, muốn thoát khỏi tay Tống Thanh Sơn: “4 đứa vẫn chưa đủ để nuôi à?”
Lư Đản với Cẩu Đản không có khái niệm gì đối với bom mìn, vì sợ ba mà lên xe, không dám nói gì nhiều.
Lý Thừa Trạch nói: “Dì Tiểu Tô, dì thật không có lương tâm”
“Tại sao?” Tô Hướng Vãn lần đầu lái xe jeep, hơn nữa lại là xe số sàn, trước giờ cô chỉ lái xe số tự động, không biết cách chuyển số. Cô đẩy sang số 1, chiếc xe gầm lên nhưng không đi, cô rất lo lắng.
Lý Thừa Trạch nhanh tay lẹ mắt đẩy số cho cô, chiếc xe lao ra ngoài.
Nó nói: “Cậu tôi có thể sẽ chết”
“Vậy thì tao càng phải đưa mọi người ra khỏi đây”, Tô Hướng Vãn nói: “Đại nạn trước mặt, cái chúng ta cần phải làm nhất là tránh thương vong” lấy đâu ra nhiều suy nghĩ nhi nữ tình trường như vậy.
Lý Thừa Trạch ngồi về chỗ, dừng một lúc lâu rồi nói: “Tôi câu 7 con cá cho dì”
“Cá đâu? Lý Thừa Trạch, mày biết, tao không phải muốn cá, tao muốn thẳng thắn sẽ được khoan hồng, kháng cự sẽ nghiêm trị”, Tô Hướng Vãn cũng nhìn ra đứa trẻ này thật tâm thật ý muốn xin lỗi mình, nhưng nó là đứa nhỏ tự kiêu nhiều tự ái, lại có tác phong đại thiếu gia, trong lòng sợ nhưng ngoài miệng tuyệt đối không mềm.
Nhưng Tô Hướng Vãn muốn buộc nó phải thoả hiệp, chủ động giao phó.
Ban đầu, nó che che giấu giấu, tàng trữ đồ tạo thành thói quen, tương lai lúc nó đối mặt với những chuyện khó khăn hơn, sợ rằng sẽ tạo cho cô nhiều phiền toái lớn hơn nữa.
Lý Thừa Trạch phịch một tiếng ngồi lui lại phía sau.
Vẫn không chịu thoả hiệp.
“Dây an toàn”, Tô Hướng Vãn dần dần nắm được thế chủ động với vô lăng, lái xe như bay.
Vụ nổ cần có khoảng cách an toàn, cô lái xe chạy thẳng đến sườn núi, cạnh doanh trại bộ đội mới dừng lại.
Phía dưới, toàn bộ người trên hồ chứa nước đã rút hết, cuối tuần người ở lại đập nước không nhiều, tất cả tập trung tại cửa xả lũ của đập để khiêng bao cát, dựng tuyến phòng chống lũ đầu tiên.
Tống Thanh Sơn ở đâu, cô không nhìn thấy.
Hắn ở dưới chân đập chứa nước, tại cửa xả lũ, hẳn là đang tháo bom hẹn giờ.
Lý Thừa Trạch đúng là cái miệng mắm muối: “4 phút trôi qua rồi”
Nói chính xác, quả bom kia đang đếm ngược từng giây.
Lư Đản cùng Cẩu Đản nắm thật chặt hai bên vai Lý Thừa Trạch: “Anh, nếu nổ thật sẽ như thế nào?”
“Không biết loại bom gì, uy lực thế nào, nhưng… 10, 9, 8…” không chỉ có Lý Thừa Trạch hét lên, ở dưới đập nước cũng có rất nhiều người đang hô lên, đến số 5 thì ngừng lại, liền sau đó truyền tới một trận reo hò.
Một đám lính giật tung quần áo, quẳng bao cát xuống đất, cùng đám người điên cuồng nhảy múa loạn xạ.
Sinh tử chỉ trong nháy mắt, nhưng là sống rồi, sẽ không chết.
Lý Thừa Trạch hậm hực nói: “Cậu cũng thật lợi hại, chỉ còn 5 giây mà gỡ được quả bom”
Chạy đua với thời gian trong cuộc chiến sinh tử, Tống Thanh Sơn từ cửa xả lũ bò ra, vỗ vai Lưu Hướng Tiền một cái, quay người bước đi.
Hai tay vung vẩy như quả lắc đồng hồ, nhịp chân hết sức vững vàng.
Trên bến tàu còn có một đám người mang theo thuốc nổ, họ là những kẻ chủ mưu vụ nổ hôm nay sẽ sớm bị bắt thôi, hắn cần phải đi xem chuyện gì đang xảy ra ở đó.
Hơn nữa, đây có phải chỉ là một vụ nổ thôi hay không? Sau lưng chuyện này có dính dáng đến vụ việc nào nghiêm trọng hơn không? Tống Thanh Sơn phải đích thân kiểm tra.
Chỉ cần chuyện không xử lý tốt, tai hoạ ngầm không được dọn sạch sẽ, hắn cùng Lý Dật Phàm, tất cả lãnh đạo của huyện Thanh Thuỷ, sẽ bị xử theo quân pháp.
Tô Hướng Vãn vẫn ở trong khu vực ký túc xá, dọc theo đường núi đi lên, vào xem xét khu ăn ở của những chiến sĩ giải phóng xây dựng thuỷ điện.
Lư Đản cùng Cẩu Đản cũng thò đầu vào xem từng phòng.
Những cái giường cao thấp giống nhau như đúc, chăn được gấp chỉnh tề như khối đậu hũ, còn có những chiếc chậu rửa mặt, bàn chải đánh răng xếp hàng giống nhau như đúc, thật ấn tượng.
“Anh, tương lai em muốn làm quân giải phóng”, Lư Đản nói với Lý Thừa Trạch.
Cẩu Đản cũng nói: “Em cũng muốn làm quân giải phóng, đến lúc đó em có thể giúp anh Lư Đản cất cốc đựng bàn chải đánh răng”
Ở phương diện sinh hoạt, Lý Thừa Trạch cùng Cẩu Đản là loại người tỉ mỉ cẩn thận, nhưng Lư Đản thì khác. Mặc dù mặt mũi nó sáng sủa, nhiệt tình nhưng lại là một thằng bé lôi thôi bừa bộn điển hình.
Cốc đánh răng dùng xong thì tuỳ tiện quăng khắp nơi, bàn chải cũng thường xuyên để sai chỗ.
Nếu không phải lấy bàn chải của Lý Thừa Trạch để đánh răng thì cũng là túm khăn lông của Cẩu Đản để rửa mặt, cả ngày vì không tìm được quần mà kêu la om sòm.
Trong chuyện sinh hoạt, Tô Hướng Vãn nhức đầu nhất chính là nó, đúng lúc này bước vào giáo dục: “Tống Đông Hải, trước hết con phải tìm thấy bàn chải và cốc đánh răng của mình thì mới có thể làm lính được, dáng vẻ con lôi thôi thế kia, quân đội sẽ không nhận con đầu tiên”
Vừa lúc này Trần Ái Đảng đi qua, sờ đầu Lư Đản một cái: “Những cái đó đều có thể huấn luyện, tân binh Đản tử, đến lúc đó mà chú chưa xuất ngũ, chú sẽ mài một lớp da của bọn mày”
Xoa xoa đầu Lư Đản, ông nói thêm: “Đồng chí Tiểu Tô, tối nay không được phép đi đâu đó, tôi còn phải biểu diễn nướng trâu nguyên con cho cô xem”
“Một mình anh nướng được sao?” Tô Hướng Vãn hỏi.
Trần Ái Đảng dừng bước: “Đương nhiên, một mình tôi có thể nướng chín con trâu trong 2 giờ, mấy người chờ ăn đi”
“Chính uỷ Trần chẳng lẽ không phải xử lý vụ nổ à?” Tô Hướng Vãn nói.
Trần Ái Đảng chào một cái rồi mới nói: “Nhận được chỉ thị của đoàn trưởng, chuyện bom mìn để hắn xử lý, nhiệm vụ của tôi là giúp mọi người nướng trâu”
“Mẹ, thịt trâu rốt cuộc có vị gì?” Cẩu Đản dừng lại, ngước đầu hỏi mẹ.
Thật ra không chỉ có Chi Chi đáng thương, bây giờ Tô Hướng Vãn suy nghĩ một chút, trong cả cuốn sách, đáng thương nhất chính là Tiểu Cẩu Đản.
Nó là một đứa tham ăn, cũng có tật xấu thèm ăn.
Trong truyện có đoạn viết, nói một lần lúc Tống Tây Lĩnh còn bé, muốn lấy lòng cô bé có vẻ ngoài giống Tiểu A Xá, nghe nói bà nội của cô bé kia muốn ân thịt trâu liền chạy tới cửa hàng ăn trộm một miếng, kết quả bị người mua ở cung tiêu xã nhìn thấy, đuổi theo đánh.
Nó không có chỗ trốn, nhìn thấy một cái cống thoát nước liền chui vào đó.
Vốn là chờ mọi người bỏ đi rồi nó chui ra.
Kết quả đúng lúc đó có một chiếc xe đi tới đậu ngay trên miệng nắp cống, suốt 3 ngày không rời đi.
Vì thế Tống Tây Lĩnh đứng trong ống cống hôi thối, cầm miếng thịt trâu nhịn đói 3 ngày.
Ba ngày sau khó khăn lắm mới ra ngoài được, còn tưởng thoát được đuổi đánh, ai dè vừa chui ra thì đụng phải người ở cung tiêu xã.
Vì thế, nó cầm miếng thịt trâu thúi, bị người ta đuổi đánh chạy một đường.
Lúc đó đọc sách, cô còn vỗ bàn cười lớn, trong lòng nói tra nam bị ngược thật thoải mái.
Nhưng bây giờ nhìn lại mới thấy thật đáng thương, thằng nhóc gầy gò thèm ăn đến kinh người.
Vốn cô nhớ Chi Chi, muốn về nhà sớm.
Nhưng nghĩ đến thịt trâu, hay là thoả mãn thằng nhỏ đi.
“Chính uỷ Trần, anh nướng thịt trâu ở đâu, dẫn chúng tôi đi xem một chút được không?” Tô Hướng Vãn nói.
Đừng nói, ngay cả Lư Đản không để ý chuyện ăn uống lắm, hay Lý Thừa Trạch ăn cái gì cũng chỉ muốn cái tốt hơn, mắt đều sáng rực lên.
Muốn nhìn thấy chính uỷ Trần nướng trâu nguyên con.