Xuyên Không Những Năm 70: Quân Tẩu Nuôi Con

Chương 55: Nụ hôn kiểu Pháp

 

Tô Hướng Vãn tưởng bọn họ chuyển vào khu đại viện huyện uỷ thì Tống Thanh Sơn sẽ rất vui.

Không ngờ hắn lại rất thờ ơ: “Lúc đoàn chúng tôi mới tới, tỉnh có sắp xếp cho tôi và Trần Ái Đảng ở đây, nhưng chúng tôi thấy chỗ đó rộng quá nên không ở”

Mặt Tô Hướng Vãn lạnh luôn: “Có nước máy, có nhà vệ sinh riêng, còn có nhà thật lớn, tại sao không dùng?”

Hắn là loại người vì tập thể như vậy, có thể tránh được là sẽ không bao giờ lợi dụng, chiếm tiện nghi của tập thể.

Bên cạnh đó là loại người tìm mọi cách để lợi dụng tập thể.

“Tính tình Lý Dật Phàm vô cùng cổ quái, em lại còn từng đắc tội Cốc Nam”, Tống Thanh Sơn dừng một chút nói: “Em có thể gây gổ với các bà lão nông thôn, nhưng nhất định không được tranh cãi với cô ta, nữ đồng chí đó cũng không thể chọc được, nếu em thật muốn ở đó, đến lúc đó nhớ trừ lúc làm việc, bớt va chạm với cô ta”

Đó là đồng ý cho cô ở đó, nhưng lại sợ sau này cô gây hoạ.

“Còn có Thừa Trạch nữa, chủ tịch huyện, thư ký huyện uỷ, chỉ cần bất cứ ai trong bọn họ không đồng ý, sẽ là một phiền toái cho chúng ta”, Tống Thanh Sơn vẫn lo lắng chuyện này.

Tô Hướng Vãn vẫn không hiểu: “Anh luôn cảm thấy tôi nên vĩnh viễn sống ở nông thôn, cùng mẹ anh tranh cãi ồn ào mới là tốt nhất à?”

“Coi như vào thành đi, em cứ an phận ở nhà không tốt hơn sao, sao cứ phải làm cán bộ?” Tống Thanh Sơn thực sự trong lòng nghĩ muốn cô chỉ chăm sóc con cái vẫn tốt hơn.

Tô Hướng Vãn nói: “Tôi đã là cán bộ lớp ngay từ năm lớp 1, làm liên tục cho đến đại học, tôi rất năng nổ, muốn học chính trị nhưng cha mẹ tôi không cho, họ nghĩ rằng làm các ngành chức năng trong chính phủ quá cực khổ, muốn tôi đến xí nghiệp người quen để dễ kiếm tiền, nhưng tôi vẫn muốn vào chính trường. Phụ nữ ưu tú thì có gì sai? Tôi muốn làm cán bộ, anh không phục cũng không được”, phụ nữ ưu tú có gì sai sao?

Tống Thanh Sơn ngoài giơ ngón tay cái ra thì không nói thêm được gì.

Cái gì mà người ta vẫn thường nói, càng sợ kim tiêm càng phải tiêm, Tô Hướng Vãn là một ví dụ điển hình.

“Nhanh dọn nhà đi”, Tô Hướng Vãn nói: “Anh phải biết ở kiếp trước, tôi không chỉ đối phó với một đám bà lão nông thôn, với tôi, quân tử dễ, tiểu nhân mới khó đối phó, vì thế đối đầu với đám quan chức còn dễ hơn nhiều các bà lão nông thôn”

Cô không muốn đợi nữa, muốn được vào ở trong khu đại viện kia.

Mấy đứa bé nghe nói chuyển đến sống trong thành, không cần phải nói, tất cả đều vui mừng.

Nhất là Lư Đản và Cẩu Đản, ngày nào cũng chỉ gặp một người thầy là Đào Hồng Vũ, dạy toán rồi dạy chữ, Đào Hồng Vũ dáng dấp lại không đẹp, một ngày 8 tiếng chỉ nhìn một khuôn mặt đó, bọn chúng đã muốn có giáo viên mới.

Còn Lý Thừa Trạch, từ khi tới thôn Tiểu Tống, ngay cả cửa cũng không bước ra ngoài bởi lo sợ đám người bên ngoài tìm thấy mình, nhưng dù sao nó cũng chỉ là một đứa trẻ, thích chạy chơi đây đó, nghe vậy không nói gì, vào trong phòng sửa soạn mấy món đồ cũ rách của nó.

Nó vẫn đang dùng cái dây lưng của Tống Thanh Sơn mà Tô Hướng Vãn đưa cho, vẫn phải quấn 2 vòng quanh bụng mới vừa.

Lư Đản cùng Cẩu Đản cũng rất thèm muốn chiếc dây lưng đó, nhưng đáng tiếc, ba nó chỉ có 1 cái, 2 đứa vẫn phải dùng dây vải buộc quần.

Cả nhà dọn dẹp từ trên xuống dưới, chăn nệm buộc lên máy kéo, buổi chiều tối ngày cuối tuần, máy kéo đã chạy đến huyện thành, vào khu nha môn.

Ồ không, bây giờ phải gọi là đại viện của gia đình cán bộ huyện uỷ.

Đại viện gia đình cán bộ huyện uỷ, so với khu tập thể cán bộ mà Tống Đại Hoa ở thì cao cấp hơn, bên ngoài có cảnh vệ.

Dĩ nhiên, chỉ có vài hộ gia đình sống ở đây.

Một hộ là thư ký huyện uỷ, một hộ khác là Lý Dật Phàm, còn có một hộ nữa là đội trưởng vũ trang của huyện. Còn có hai phó chủ tịch huyện cũng ở đây, nhưng cách khá xa, tạm thời không tính.

Lý Dật Phàm hôm nay đi làm, không có ở nhà, chỉ có một người dọn dẹp được thuê đến cùng bảo mẫu mang về từ tỉnh thành là mẹ Hà .

“Tiểu Phương, cô có biết đi gây sự với người khác không?” mẹ Hà hỏi cô giúp việc Tiểu Phương.

Người giúp việc đang ra sức lau cửa kính, vừa cười vừa lắc đầu: “Không biết”

Mẹ Hà liếc nhìn ra ngoài cửa, liên tục vỗ ngực: “Cô không biết, nhà chúng ta ở tỉnh thành cũng là một gia đình cán bộ, bình thường trong nhà nói chuyện không lớn tiếng, nhưng hôm nay nhất định tôi phải ầm ĩ với nhà hàng xóm một trận”, vì thế mẹ Hà đang hít thở sâu, khởi động cho nóng người.

“Tại sao lại nhất định phải gây sự với nhà hàng xóm? Hàng xóm mới dọn tới, chúng ta sống hoà thuận với nhau không tốt sao?” người giúp việc nghi ngại.

Nói tới chuyện này, mẹ Hà tức giận nghiến răng: “Cái nữ đồng chí hàng xóm mới tới đó, ây a, nghe nói là một phụ nữ đanh đá, tư chất không có không nói, lòng dạ còn hẹp hòi. Tôi được lão phu nhân nhà tôi đặc biệt phái tới để gây sự với cô ta, không cho cô ta thoải mái”

Người giúp việc nghe vậy đến gần cửa nhìn, thấy một phụ nữ tầm 24, 25 tuổi, mặc quân trang chỉnh sửa thành đồ nữ, tết tóc bím hai bên, dáng dấp xinh đẹp, cười lên rất đáng yêu, đây là người phụ nữ đanh đá à?

Mẹ Hà hít sâu một hơi, hai mắt đảo nhanh, trong lòng nhớ tới bài học trong sách tiểu học mà Cốc Nam đã dạy: Sói ăn thịt cừu cũng cần lý do sao? Ta chỉ là muốn ăn thịt ngươi mới tìm cách gây gổ.

Được, phải tìm cách gây gổ.

Bên này, máy kéo vừa dừng lại, Lư Đản cùng Cẩu Đản nhảy ra khỏi xe liền kêu lên: “Oa, đại viện, thật lớn”

Lý Thừa Trạch biết mình không thể chạy nhiều bên ngoài, thấy Tô Hướng Vãn không ở đó liền ôm Chi Chi bước vào trong trước, sau đó đi ra đem đàn gà được buộc lại vào trong sân, thấy có một cái chuồng gà ở đó liền thả gà vào trong.

Tô Hướng Vãn xuống xe, nhìn một vòng xung quanh, đây là một tứ hợp viện rất sạch sẽ, xinh đẹp.

Đoán chừng sân viện này là Hồng môn yến của cô, nhưng dù là Hồng môn yến cô cũng sẽ ăn, vì nhìn quá sạch sẽ, quá thư thái.

Phía sau còn có một cây hoè rất lớn, loại cây này mùa hè vừa tránh muỗi mùa đông lại ấm, càng nhìn chỗ ở cô càng ưng.

“Lư Đản, Cẩu Đản, đừng nghịch nữa, lại đây giúp ba chuyển đồ”, Tống Thanh Sơn nói.

Tô Hướng Vãn lấy cây chổi đi vào trước, đương nhiên là muốn xem có bao nhiêu phòng để phân chia, quyết định xem ai ngủ ở phòng nào.

“Mẹ, mẹ, viện tử này nhìn thật lớn, thế mà chỉ có 2 phòng?” Lư Đản chạy quanh nói.

Tô Hướng Vãn cũng nhìn, quả thật sân rất rộng nhưng chỉ có 2 phòng, còn có 1 gian bếp nhỏ, đây chắc là nhà ở tập thể mà huyện phân chia cho cán bộ, nhiều nhất cũng chỉ ở được 1 gia đình 3-4 người, đại gia đình già trẻ lớn bé là ở không đủ.

Nhưng cũng may là bọn trẻ còn nhỏ, chen chúc trên một cái giường cũng không sao.

Còn Chi Chi ngủ cùng 2 người họ là được rồi.

“Mẹ, thế con luyện võ thế nào? Con còn chưa nói với sư phụ là đi vào thành”, Lư Đản đang ôm chăn đột nhiên dừng lại.

Tô Hướng Vãn sờ đầu nó nói: “Yên tâm, chúng ta không phải là không quay về thôn, nhà ở thôn mới thật là nhà chúng ta, chờ thêm 2 ngày mẹ sẽ đưa thầy con vào thành”

Lư Đản quay đầu duỗi chân, giơ chân thẳng lên đầu, nói với Lý Thừa Trạch: "Anh Thừa Trạch, anh không làm được đâu. Trước đây anh có thể nhảy lên bục cao như vậy, nhưng bây giờ thì không làm được nữa."

Hơn nửa năm rồi, Lý Thừa Trạch không có học công phu quyền cước, Lư Đản chưa từng kiêu ngạo như thế trước mặt nó.

“Đúng vậy, anh quả thật không được, nhưng sức cậu tốt, cậu ôm chăn của chúng ta lên nhé?” Lý Thừa Trạch nói.

Lư Đản muốn thể hiện mình khoẻ mạnh, người gầy như con khỉ vẫn ra vẻ: “Em có thể ôm một lúc 3 cái chăn, tiếc là nhà mình chỉ có 2 cái”

Lý Thừa Trạch chờ Lư Đản ôm chăn vào, quét dọn giường, làm mọi việc.

Chờ Lư Đản ra khỏi cửa, nó giơ chân lên một cái, móc cái rèm cửa sổ lên.

Cái này mà để Lư Đản nhìn thấy, đảm bảo mồm nó sẽ há to đến mức nhét vừa quả trứng, bái Thừa Trạch làm thầy.

Lư Đản từ trong sân đi ra, đang định lên xe khuân đồ, chợt nó nhấp nhấp môi: “Cẩu Đản, Cẩu Đản, mau nhìn cây mơ nhà bên cạnh kìa, thật thơm”

Sân nhà bên cạnh có một cây mơ rất lớn, đúng mùa quả chính, từng quả căng mọng đung đưa, có một quả rớt xuống đất cái bịch.

“Anh đi nhặt cho em 1 quả đi, nhặt một quả chắc không sao đúng không?” Cẩu Đản nói: “Anh, em muốn ăn quả mơ”

Lư Đản đi, không trách Tô Hướng Vãn nói, thằng này thường xuyên bị em trai gạt: “Để anh nhặt, em ăn một miếng thôi”

Cẩu Đản vội vàng gật đầu, chờ Lư Đản chạy qua bên cửa nhà hàng xóm, nhặt một quả chạy về, cắn một miếng rồi phun ra, bắt đầu khạc nhổ: “A, anh, quả mơ hư rồi”

“Ai bảo mày tham ăn, chuyện hồi trước ăn trộm lê bị bà nội đánh quên rồi à?” Lư Đản nhìn em trai đang nhăn nhó khạc nhổ, vội vàng nói: “Chúng ta là hàng xóm, có lẽ tối nay hàng xóm sẽ tặng lê cho chúng ta, kiên nhẫn, kiên nhẫn đi”

“Ai ăn trộm quả mơ nhà người khác?” một bà lão hơn 50 tuổi từ bên nhà hàng xóm đi ra, trong tay xách chổi, khí thế rất hung hăng.

Lư Đản không biết nghĩ thế nào, chỉ tay vào Cẩu Đản nói: “Nó!”

Mẹ Hà giống như chó sói bắt được mồi, rốt cuộc tìm được lý do để gây sự: “Đây là cây mơ nhà chủ tịch huyện mà mày cũng dám trộm à?”

“Tôi chỉ muốn thử một miếng thôi” Cẩu Đản nói: “Đây là quả mơ thối rụng dưới đất, không tính là ăn trộm”

“Lấy đồ của không phải của mình chính là ăn trộm, nhà họ Cốc chúng ta có bao nhiêu trẻ con cũng không đứa nào dạy ra cái kiểu giống mày” mẹ Hà cảm thấy gây gổ không chưa đủ, phải làm lớn chuyện hơn: “Tao mang mày tới Cục công an, để người của Cục công an giáo dục cho mày một trận mới được”

“Anh, anh”, Cẩu Đản quay người nhìn Lư Đản.

Lư Đản nghĩ, chỉ là một quả mơ rụng thôi chứ có gì đâu nên mới giỡn vậy, ai ngờ bà già này lại coi là thật.

Nó liền xông tới kéo một cái: “Bà ơi, bà không làm vậy được, đây là em trai tôi”

Mẹ Hà chưa tới 50 tuổi, dù gọi một tiếng “mẹ” nhưng vẫn còn là con gái, vừa nghe đứa trẻ gọi mình là “bà” thì thật sự tức giận, giơ tay lên: “Ai là bà của mày, không biết gọi người ta là dì à? Ai dạy dỗ mày như vậy?”

Lư Đản duỗi tay phải, duỗi tay trái, liên tiếp lùi lại sau hai bước, nói: “Ồ, chân bà khá là khoẻ đấy”

Mẹ Hà bị chọc tức, đẩy Cẩu Đản ra, lao về phía Lư Đản: “Tao phải đánh nát mông mày, để xem tao có phải bà của mày không”

“Con nhà tôi có hư cũng phải để tôi đánh, bà là ai mà đánh con tôi?” mẹ Hà vừa xông lên, bị Tô Hướng Vãn túm lại.

Mẹ Hà chính là đợi Tô Hướng Vãn: “Ô, cô chính là hàng xóm đi, Nam Nam nhà tôi là bị cô đưa đến Hải Tây đúng không?”

“Là tôi, thì sao?”

Trong xã hội này, tố giác là một công lao, không phải là lỗi lầm.

Mẹ Hà đem cái cớ của mình ra: “Cô, con trai cô ăn trộm quả mơ nhà tôi”

“Bà, trông bà cũng giống là người mới tới đây”, Tô Hướng Vãn nói.

Mẹ Hà thấy Tô Hướng Vãn cũng gọi mình là “bà” thì tức đến mức mấy sợi tóc thưa trên đầu muốn dựng ngược lên: “Cô gọi ai là bà của cô?”

“Nhìn thấy không, cây mơ kia dù thân cây cành lá ở bên nhà bà, nhưng gốc rễ cây bên nhà tôi, đây là cây mơ nhà tôi, hiểu chưa?” Tô Hướng Vãn nói.

Mẹ Hà lắp bắp: “Cô dám tranh cây mơ với chủ tịch huyện, cô… cô chờ đó…”

Tô Hướng Vãn cười: “Chủ tịch mới sẽ không tranh cãi vì một quả mơ với tôi đâu. Bà là bảo mẫu đi theo chăm sóc chủ tịch huyện khi đi công tác bên ngoài phải không? Nếu thật sự như vậy, tôi đoán bộ dạng bà không phải như thế này, cẩn thận chủ tịch trả bà về nhà đó”

Cán bộ cấp huyện, lại còn là nữ đồng chí, cho dù người khác có làm gì trước mặt, cô ta cũng sẽ không tranh cãi như vậy.

Đây chính là vấn đề tư chất cùng giáo dưỡng của cán bộ nhà nước.

Bà già này thì không hiểu như vậy, chỉ là cáo mượn oai hùm, nhìn cũng thấy đây là lần đầu được chủ tịch huyện mang theo ra ngoài.

Tống Thanh Sơn đang nhóm bếp, trát lại bùn, thấy Tô Hướng Vãn ở bên ngoài rùm beng, nghe ra là cãi nhau với bà vú bên cạnh, liền nói: “Dù gì em cũng là cán bộ hội phụ nữ, sao có thể gây gổ với bà vú nhà người ta?”

Tô Hướng Vãn đang đợi hắn nhóm lửa, vội vàng đặt nồi lên, chuẩn bị chưng trứng gà cho Chi Chi.

“Bởi vì là bà vú mà tôi không thể nói sao? Anh có từng nghe qua không, Diêm vương dễ xử, tiểu quỷ khó dây dưa. Cứ tiểu quỷ khó dây dưa thì né tránh à, đâu vậy được? Trong công việc, chúng ta có thể sẽ đối mặt nhiều với chủ tịch huyện, nhưng trong cuộc sống, người chúng ta đối mặt nhiều nhất chính là bà vú đó. Ra oai phủ đầu rất quan trọng, không phải là để cho bà ấy sợ chúng ta, mà để bà ấy học cách đối thoại công bằng”, Tô Hướng Vãn nói.

Tống Thanh Sơn không lên tiếng.

Tóm lại Tô Hướng Vãn làm gì cũng có lý của mình, ở nhà, hắn cứ nghe lời là được.

Cô đột nhiên nói: “Đúng rồi, theo như tôi biết, trong tương lai ở hồ chứa nước, anh sẽ trồng hai bên bờ sông toàn cây mơ, biết vì sao không?”

“Tại sao?” Tống Thanh Sơn trát bếp xong, xoay người mang cái nồi lớn vào.

Ở niên đại này, nồi là đồ vật rất quý, Tô Hướng Vãn chỉ có 1 cái nồi lớn và một cái nhỏ, có được lúc bà Tống khi dễ cô, buộc cô phải ra ở riêng, xã trưởng đã phân cho cô.

“Bởi vì trong tương lai, Cẩu Đản cũng vì ăn trộm mơ mà bị người ta treo lên cây thiếu chút nữa đánh chết. Lúc anh đi cứu đứa nhỏ, thằng bé đã bị đánh đến gần như hấp hối, từ đó về sau ở hồ chứa nước, anh trồng hai bên toàn là cây mơ” Tô Hướng Vãn nói.

Đó là tình yêu người cha của Tống Thanh Sơn. Thực ra hắn giống như ông Tống vậy, trong lòng chỉ lo nghĩ xem bọn trẻ có no bụng, đủ áo mặc không, nếu con trai muốn ăn mơ, hắn sẽ trồng mơ khắp núi.

Khi đó chắc hẳn trong lòng Cẩu Đản cũng ấm áp.

Nhưng luôn có những điều đẩy hai cha con ra xa nhau từng chút một, đẩy họ vào vực thẳm của sự đối kháng.

“Lúc đó em đang ở đâu?” Tống Thanh Sơn bây giờ coi những gì Tô Hướng Vãn nói như của kiếp trước, hoặc nói là những gì mà kiếp trước cô đã trải qua.

Tô Hướng Vãn rất lạnh lùng và kiêu ngạo, lấy nước lạnh đánh trứng gà, cắt thêm chút hành lá thái nhỏ, nói: “Tôi đương nhiên là đang sống những ngày tháng rất an nhàn, mỗi ngày gọi người giao đồ ăn đến tận cửa, nằm ăn, cha con các anh trải qua như thế nào, ai thèm quan tâm”

Nhưng người như cô, ngoài miệng nói không quan tâm, đột nhiên thấy một viên gạch trên bếp sắp rơi xuống, vội vàng đưa tay đỡ lấy: “Anh không có mắt à? Không thấy viên gạch sắp rơi xuống chân à?”

Đây là không quan tâm đó à?

Tống Thanh Sơn quay đầu nhìn trong sân, Lư Đản cùng Cẩu Đản đang ngửa đầu nhìn cây mơ, hiển nhiên hai đứa trẻ thật sự không dám hái quả mơ đó.

Lư Đản suy nghĩ hồi lâu, quay lại nói: “Mẹ, nghe nói hàng xóm là chủ tịch huyện, quả mơ kia hai chúng con còn chưa ăn”

Cẩu Đản cũng nói: “Con không thèm ăn đâu, thật đó, con không thèm”

Tống Thanh Sơn thêm bực bội: “Tiểu Tô, chúng ta không nói đến chuyện đầu tiên em đưa Cốc Nam đến Hải Tây, mới vừa rồi chọc bà vú nhà Lý Dật Phàm, bây giờ còn định cho hai đứa bé hái quả mơ nhà cô ta nữa, em vẫn là ngại cuộc sống quá êm đẹp, hay cảm thấy tính khí của Lý Dật Phàm sẽ rất tốt?”

Tô Hướng Vãn đặc biệt gọi Lý Thừa Trạch vào trong bếp, cho 3 đứa bé xếp hàng ngang, hỏi: “Vào thành có vui không?”

Lý Thừa Trạch từ trước đến giờ vẫn không nói lời nào.

Lư Đản lắc đầu: “Không vui”

Cẩu Đản sợ nhất: “Chỉ vì một quả mơ mà thiếu chút nữa bắt con đến Cục công an”

“Cho nên, trong thành không thể so sánh với nông thôn. Một quả mơ không tính là chuyện gì, ở nông thôn con muốn ăn thì ăn, nhưng ở trong thành được phân chia của anh của tôi. Sau này phải biết những thứ không thuộc về mình, giống như đào giun vậy, không giống như trong thôn thích đào ở đâu thì đào, ở đây phải biết chỗ nào của mình chỗ nào của người khác, cẩn thận đừng để cho người ta bắt được mình, nhất là con đó, Lý Thừa Trạch”

Lý Thừa Trạch không cả nhướn mi lên, chỉ nói: “Được rồi, mẹ, con biết”

“Con gọi ai là mẹ?” Tô Hướng Vãn nghe vậy thì tức giận. Chuyện gì đây? Chi Chi của cô mới 2 tuổi rưỡi, thằng nhóc heo rừng này đã coi mình là con rể cô rồi sao?

“Chẳng phải con ở trong hộ khẩu nhà mình à? Con không gọi mẹ mới là chuyện lạ đó” Lý Thừa Trạch dáng vẻ rất hiển nhiên, nói.

Tống Thanh Sơn vẫn còn bận rộn ở trong bếp, thấy Lý Thừa Trạch bưng chén trứng gà đi ra ngoài, ngồi dưới gốc cây mơ đút cho Chi Chi liền nói: “Đứa nhỏ này hiểu chuyện, biết đút cho Chi Chi ăn”

Tô Hướng Vãn: Tên này là đầu gỗ hay sao? Đó mà là đứa trẻ à, đó là con heo rừng đó, được chưa?

Buổi tối nấu qua loa nồi mì sợi ăn, đến giờ đi ngủ.

Tô Hướng Vãn thấy Tống Thanh Sơn vẫn cứ ôm Chi Chi ngồi bên ngoài, bèn dọn giường ngủ trước.

Hội phụ nữ còn chưa báo cho cô thời gian đến nhận việc.

Nhưng trong đầu cô muốn sắp xếp mọi chuyện gọn ghẽ trước khi đi làm, công việc trong huyện không thể so với trong xã, Chi Chi lại còn nhỏ, không thể mang theo đi làm, phải tìm một vú em trong nhà.

“Tô Hướng Vãn, ăn cái này không?” lúc cô đang ngủ mơ mơ hồ hồ, chợt nghe tiếng của Tống Thanh Sơn.

Mắt chưa mở ra, trong miệng đã có gì đó, Tô Hướng Vãn l**m l**m, đột nhiên mở mắt: “Sô cô la nhân rượu?”

Quả nhiên cô đã từng ăn rồi.

Quả nhiên, ký giả chiến trường Adrian nói không sai, người phụ nữ này của hắn biết nhiều hơn những gì hắn nghĩ, lại còn là một người lãng mạn bẩm sinh.

Hắn không thể chỉ đưa cô tiền, còn phải có tình yêu, người Pháp nói có loại đó, loại tình yêu có thể làm cho người ta muốn điên lên.

Môi Tống Thanh Sơn đã phủ lên trên, dò xét trước một chút, sau đó lưỡi trợt theo sô cô la hôn cô thật sâu: “Nụ hôn kiểu Pháp, là thế này đúng không?”

Người đàn ông đã cởi chiếc áo sơ mi trắng, chỉ mặc áo lót trắng, bắp thịt cuồn cuộn, đang chống tay làm tư thế hít đất.

Chiếc mũi có thể ngửi thấy mìn đó cao và thẳng, mặc dù hắn tỏ vẻ rất có kinh nghiệm nhưng mồ hôi đang chảy dài trên trán, Tô Hướng Vãn có thể nghe thấy tiếng tim đập thình thịch của hắn.

Cái gọi là nụ hôn kiểu Pháp, chắc nên gọi là nụ hôn mừng chiến thắng, phải hết sức chạm đến nơi sâu nhất trong miệng.

Thành thật mà nói, trên thế giới chắc chỉ có đàn ông Pháp mới không kiềm chế và táo bạo như vậy.

Tô Hướng Vãn mở mắt ra, nhìn hồi lâu: “Tống Thanh Sơn, anh không phải vừa đổi hồn đấy chứ?”

Một nụ hôn sâu thực sự khiến Tô Hướng Vãn đỏ mặt, mắt đỏ hoe, tim đập nhanh.

“Chúc mừng thắng lợi của đảo Trân Châu, chúc mừng chiến sĩ nước cộng hoà vĩnh viễn là lưỡi lê cứng nhất quả đất”, Tống Thanh Sơn nói đầy ẩn ý: “Tống đoàn của em biết nhiều lắm, đồng chí Tiểu Tô, cứ tận hưởng đi, Tống đoàn của em chuẩn bị cho em một sự dịu dàng kiểu Pháp”

Mạnh miệng vậy, nhưng khi vào trận, Tô Hướng Vãn không chỉ chịu đựng cơn đau một lần.

Kỹ xảo, vẫn nát bét như vậy. 

 

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn