Lý Dật Phàm được bổ nhiệm làm chủ tịch, trên thực tế là vì dự án điện hạt nhân.
Tất nhiên, nếu dự án điện hạt nhân thực sự có thể được khởi động, huyện Thanh Thủy sẽ giống như Chernobyl trước vụ nổ, thực sự sẽ trở thành nơi giàu có và an nhàn nhất ở toàn bộ Tần Châu, thậm chí là cả nước Cộng hòa.
Sáng sớm, Tô Hướng Vãn dậy bừng bừng hứng thú rất muốn gặp nữ cường trong truyền thuyết này, nhưng cô nghe nói người này cùng Tống Thanh Sơn đã cùng nhau lên hồ chứa nước.
Không gặp chủ tịch huyện, cô liền bận rộn với công việc của mình.
Cô đến trường tiểu học trong huyện, làm thủ tục nhập học cho Lư Đản và Cẩu Đản.
Cũng may có danh tiếng của Tống Thanh Sơn, dù cô đến từ một thôn nhỏ nhưng sau khi trình bày nguyện vọng, hiệu trưởng liền nhận hai đứa nhỏ, xếp vào lớp 2.
Hai đứa bé được Tô Hướng Vãn mặc cho bộ đồ đẹp nhất, trên vai khoác chiếc cặp sách nhỏ được cô may bằng vải nhiều màu.
Vừa vào lớp, thấy bạn học mới cười toe toét, cũng cười theo.
Cô giáo trên bục giảng là một cô gái trẻ, trông nhiều nhất cũng chỉ ngoài hai mươi. Cô nói chuyện hoạt bát, nói tiếng Quan Thoại giỏi, khiến hai anh em lập tức chú ý.
Tô Hướng Vãn phải dùng phiếu để mua than tổ ong, dù sao trong thành không có củi, phải nấu ăn bằng than. Than được cung cấp theo số lượng cố định mỗi tháng, vốn ở quê cô không dùng đến phiếu, tiết kiệm được khá nhiều, lần này mua nhiều thêm một chút.
Rồi còn Chi Chi, trước mắt cô vẫn chưa tìm được bảo mẫu, đành chỉ có thể ở nhà với Lý Thừa Trạch.
Tô Hướng Vãn bận rộn cả ngày, thuê người mang than tổ ong về nhà, mệt đến thở hổn hển.
Lý Thừa Trạch tự học ở nhà, không để ý đến Chi Chi, Chi Chi đang phá đám bột kê, bốc cho gà ăn.
Gà chạy đầy sân, bột kê cũng vãi đầy sân.
Tô Hướng Vãn cầm roi, nhẹ vụt hai cái lên mông con bé: “Sao lại ném bột đầy ra đất? Còn nữa, ai thả gà ra?”
Chi Chi chỉ Lý Thừa Trạch: “Anh trai xấu”
Lý Thừa Trạch đang bận đọc sách, một tay cầm sách, tay kia quét sân: “Dì Tô, mấu chốt là Chi Chi quá ồn ào, nó giật tóc con, không ngừng để đất lên đầu con, còn có cả cứt gà nữa”
“Cho nên con thả gà đầy sân để nó đi bắt?” Tô Hướng Vãn hỏi.
Lý Thừa Trạch cũng có sự bất mãn của mình: “Tống Đông Hải với Tống Tây Lĩnh được đi học, ngày nào con cũng phải ở nhà làm việc nhà, cũng có lúc bực mình, hơn nữa con đối với Chi Chi rất tốt”
Lúc Tô Hướng Vãn ở đó, nó rất tốt.
Nhưng khi không có Tô Hướng Vãn, không ai nhìn thấy, thì hung dữ.
Tiểu tử mặc bộ âu phục nhỏ, vai nhỏ eo thon, rõ ràng nó đã chán làm bảo mẫu, muốn xoay mình làm chủ nhân.
“Dì cũng không phải ngày ngày muốn con trông Chi Chi, nhưng chúng ta phải thương lượng với nhà hàng xóm về chuyện của con một chút mới có thể cho con đi học được chứ”
Lý Thừa Trạch đột nhiên lè lưỡi, con heo rừng nhỏ này chỉ giả bộ kinh sợ, hôm nay đột nhiên không giả vờ nữa: “Con muốn ra ngoài đi học không thành vấn đề, ngược lại dì mới thảm, dì không làm cán bộ được”
“Tại sao?” Tô Hướng Vãn sửng sốt.
“Con không nói, vì không thích”, Lý Thừa Trạch còn nói thêm.
Tên tiểu độc tử xấu xa, lúc ở trong thôn thì ngoan ngoãn, vừa dọn vào thành thì trở nên lý sự cũng không còn sợ hãi, lại lười biếng, trong chuyện này nhất định có vấn đề.
Thấy đã đến trưa, hai đứa nhỏ cũng sắp đi học về, Tô Hướng Vãn rửa sạch hai củ cà rốt, thái thành đĩa, xào thịt heo muối với ớt chuông mua từ sáng, sau đó bắt đầu cán mì.
Buổi trưa được ăn mì cán, hiếm hoi còn có thịt, hai đứa trẻ ăn no có thể chịu được đến chiều mà không sợ đói.
Còn Lý Thừa Trạch, hôm nay lắc mình một cái, có người chống lưng.
Nhưng nó hy vọng dì Tô sẽ xuống nước trước, tìm hỏi nó.
Nhưng người ta bận rộn suốt trong bếp, còn buộc Chi Chi vào bên cạnh bàn cho nó chạy lăng quăng bên cạnh, không gây hoạ nữa.
“Dì Tô, sao dì không hỏi tại sao con có thể chắc chắn đi học mà sẽ không có người truy cứu?” Lý Thừa Trạch không nhịn được, chạy vào hỏi.
Tô Hướng Vãn liếc một cái: “Đồ sói Trung Sơn*, đắc chí liền ngông cuồng, ta không muốn nói chuyện với đồ sói Trung Sơn”
(*sói Trung Sơn là một câu chuyện phổ biến của Trung Quốc, kể về sự vô ơn của con vật sau khi được cứu)
Rõ ràng, Lý Thừa Trạch đã quan sát mấy nhà hàng xóm, tìm được cho mình một cái chống lưng.
Mặt hàng này quả nhiên là nhân vật phản diện, không giống như Lư Đản, vĩnh viễn là chính nghĩa, chân thành, chỉ yêu mẹ.
“Sói Trung Sơn ý nói là sói mắt trắng, dì đừng tưởng con không hiểu, lúc bé con đã từng đọc qua bài thơ “Sói Trung Sơn”, Lý Thừa Trạch không chịu thua kém nói: “Con muốn ra ngoài đi học, điều đó không sai, hơn nữa, khẳng định dì không thể làm cán bộ, bởi vì con biết thư ký huyện uỷ chúng ta, cũng biết chủ tịch huyện, những người đó con đều biết cả”
“Vậy nói thử xem, ai có thể giúp con?” Tô Hướng Vãn hỏi.
Lý Thừa Trạch đắc ý nói: “Thư ký huyện uỷ là hàng xóm của chúng ta, tên Đặng Cao Minh, là bạn học của ba con”
Ồ, quả nhiên là nhân vật lớn.
Thảo nào cái đuôi nhỏ của nó cứ vểnh lên trời.
Tô Hướng Vãn nói: “Nếu Đặng Cao Minh thật sự là bạn học của ba con, ban đầu sao không chịu giúp con, để cho con chạy loạn bên ngoài như vậy?”
Lý Thừa Trạch bĩu môi: “Dẫu sao chủ tịch huyện Lý Dật Phàm là một quái vật, Đặng Cao Minh là người tốt”
Tô Hướng Vãn đang định hỏi thêm vì sao mọi người lại gọi Lý Dật Phàm như vậy thì thấy một người phụ nữ từ bên ngoài đi vào.
“Là đồng chí Tiểu Tô phải không?” đây là chị Trần, vợ của Đặng Cao Minh hàng xóm.
Cô vừa cười vừa đi vào: “Tôi họ Trần, tên Trần Minh, gọi tôi là chị được rồi. Chúng ta là hàng xóm mới, nhà tôi cũng không có gì ngon chỉ có tương đậu, không biết cô có ăn được không, tôi mang qua một ít”
Tô Hướng Vãn nhìn tương đậu muốn ch** n**c miếng: “Chị Trần không biết, em thích nhất là lẩu đậu phụ”
“Ngửi thúi nhưng ăn thật thơm, lẩu đậu phụ là ngon nhất đó”, chị Trần cuối cùng cũng tìm được tri kỷ, nhỏ giọng nói: “Vốn dĩ ông ấy không thích mùi này, bây giờ nữ chủ tịch huyện mới cũng không thích, mỗi lần tôi nấu là cô ấy lại bỏ ra ngoài, cho nên gần đây tôi không dám nấu lẩu nữa”
Cầm thêm nắm hành củ từ sau lưng ra, chị ta nói: “Bây giờ chúng ta đều ăn như vậy”
Lấy hành sống chấm vào tương đậu, mùi thật nồng, vốn được coi là hủ bại, Tô Hướng Vãn bình thường không dám ăn, nhưng vì mặt mũi của chị Trần, cô vẫn bẻ nửa cọng hành, cắn một miếng.
Tương đủ thơm, hành đủ cay, ăn thật ngon.
Sau khi vào phòng Tô Hướng Vãn, chị Trần lấy ra 50 đồng phiếu lương thực, trực tiếp nhét vào tay Tô Hướng Vãn: “Cái này cô cầm lấy, bù thêm vào chi tiêu trong nhà”
“Nhà chúng tôi có đủ phiếu lương thực rồi, chị Trần, bỗng nhiên vô cớ đưa như vậy, chị là…”
“Đứa nhỏ kia là Lý Thừa Trạch đúng không, nói thật, mấy người vừa đến là chúng tôi đã nhận ra. Lão Đặng nhà tôi cùng ba Thừa Trạch vốn là bạn học, nhưng tới giờ vẫn chưa dám đưa tay trợ giúp nó cũng bởi vì tin đồn bây giờ đang siết chặt”, Trần Minh sợ Tô Hướng Vãn không nhận, siết tay càng chặt: “Tống đoàn không phải người bình thường, nhận nuôi đứa nhỏ này, tóm lại, bất luận phát sinh chuyện gì, mọi việc chúng tôi cũng sẽ giúp đỡ”
Tô Hướng Vãn cũng không khách khí, nhận phiếu lương thực.
Dẫu sao nhà Lý Thừa Trạch nhiều thân thích, bạn bè, đồng nghiệp như vậy nhưng không ai dám nhận nuôi nó, chỉ có cô nuôi, nếu có người tài trợ thì đương nhiên cô sẽ cầm, ở niên đại này không có gì quan trọng hơn phiếu lương.
Trần Minh nhìn quanh nhà một vòng, nhỏ giọng nói: “Đúng rồi, chủ tịch Lý không giống với chúng tôi, buổi tối cô ấy mời chúng ta ăn cơm, đến lúc đó nếu cô không muốn ăn thì về cùng tôi”
Thêm một người nói tính khí Lý Dật Phàm kỳ lạ.
“Chủ tịch Lý của chúng ta thích gì, để tôi chuẩn bị một chút?” Tô Hướng Vãn hỏi Trần Minh.
Cô ôm hy vọng rất lớn với vị chủ tịch họ Lý kia, không thích nghe người khác đả kích mình.
Trần Minh suy nghĩ hồi lâu, nói: “Thích sạch sẽ, đặc biệt thích sạch sẽ”
Dừng một chút, cô nói thêm: “Còn có, đặc biệt ghét trẻ con”
Tô Hướng Vãn nhìn trong sân nhà mình, khắp nơi là cành cây, cỏ rác do Chi Chi bày ra, trong lòng nói, trúng số độc đắc nha, những gì chủ tịch huyện ghét, nhà cô có đủ.
“Được, tối nay gặp nhau”, Tô Hướng Vãn nói.
“Mẹ, mẹ”, Chi Chi chạy ra ngoài chơi một lúc lại chạy vào, đưa tay cho Tô Hướng Vãn một viên kẹo: “Mẹ ăn”
“Kẹo bơ Hồng hà?” Tô Hướng Vãn hỏi: “Kẹo ở đâu ra?”
Chi Chi chỉ bên ngoài: “Một bà đưa cho”
Mẹ Hà đang đứng đằng sau nhìn theo Chi Chi, chưa kịp chạy đi thì bị Tô Hướng Vãn bắt gặp, ngượng ngập bước vào: “Ồ, cô bé con này là con cô à, thật dễ thương”
Hôm qua bà ta còn chiến đấu với Tô Hướng Vãn một trận, hôm nay lại cho Chi Chi kẹo, đúng là chuyện đùa.
Nhưng bà ta lại có vẻ khó chịu nói: “Mơ trên cây kia coi như của hai nhà chúng ta đi, nhà cô một nửa, nhà tôi một nửa, thế nào?”
Đây là người tính toán chi li, cái gì cũng phải phân chia rõ ràng.
Vốn không để ý, Chi Chi đi chơi thò đầu vào bên nhà bà ta, câu dẫn được luôn bà già này.
Lần này Tô Hướng Vãn rất có kinh nghiệm: “Quả mơ vừa chín vàng ai cũng thích ăn, nhưng sau vài ngày, chua đến ê răng ê bụng sẽ ném đầy đất mà không ai thèm nhặt, không cần phân rõ của nhà ai, ngày mai tôi sẽ hái một nửa xuống, phơi trên ván cho khô, đến mùa thu đông có thể cho vài quả vào hấp cùng bánh kê vàng, sẽ rất ngon”
Mẹ Hà hiển nhiên cũng thích ăn: “Bánh kê vàng trộn mơ có thể ăn được sao?”
“Chưng mơ khô lên rồi trộn với bột kê là ngon nhất, không tin để tôi hái một ít bây giờ, đợi tôi phơi khô trong hôm nay cho bà xem” Tô Hướng Vãn nói.
Mẹ Hà thay đổi suy nghĩ một chút, từ chối: “Thôi bỏ đi, bên nhà tôi còn bận việc. Cô bé con nhà cô thật đáng yêu, chủ tịch Lý nhà tôi cái gì cũng tốt, chỉ không thích trẻ con. Tối nay cô ấy mời ăn cơm, những đứa khác thì không cần, cô chỉ cần mang con bé này theo là được, tôi đoán cô ấy sẽ chịu được vài ba phút”
Thực ra bà ta tới để nói điều này.
Xem ra, bà ta rất quan tâm tới tâm ý của chủ nhân.
Lư Đản cùng Cẩu Đản tan học, lao về nhà như cơn gió.
“Anh, hàng xóm mời ăn cơm”, Chi Chi thấy hai anh đi vào, vội vàng mách trước.
Lư Đản còn chưa lên tiếng, Cẩu Đản đã vèo một cái leo lên cây mơ nhìn sang nhà hàng xóm: “Mẹ, mẹ, là nhà kia mới chúng ta ăn cơm à?”
Mẹ Hà cùng người giúp việc Tiểu Phương đang hấp, chiên đồ ăn.
Lư Đản cũng chui lên cây: “Chúng ta cho tới bây giờ chưa từng ăn cơm nhà người khác, ngửi mùi hình như là đang xào thức ăn”
Mặc dù cơm nhà mình ăn rất ngon, nhưng trẻ con mà, rất thích nếm thử mùi vị thức ăn của nhà khác.
“Mẹ, sang nhà hàng xóm thì con có nên thay bộ quần áo khác không?” Lư Đản vội vàng bới đống quần áo, lấy ra một cái áo khoác coi như mới khoác ra ngoài: “Mẹ thấy thế này được không?”
Trong lòng Tô Hướng Vãn thầm nói, hàng xóm không quá hoan nghênh 2 đứa đâu.
Nhưng đứa trẻ đang cao hứng như thế, cũng không nên làm mất đi sự nhiệt tình của chúng, cô đành nói: "Thế này nhé, trước tiên đun một nồi nước to, ba đứa tắm rửa cho nhau, sau đó đừng chạy lung tung, không để đổ mồ hôi nữa, lát nữa chúng ta sẽ qua làm khách, thế nào?"
Cẩu Đản đồng ý nhanh nhất, vèo từ trên cây nhảy xuống, chạy vào bếp đun nước.
Lý Thừa Trạch dáng vẻ như bị ép muốn chết, một hồi giúp Lư Đản làm bài tập, một hồi chạy ra cửa nhìn quanh, một hồi lại chạy đến nói với Tô Hướng Vãn: “Lý Dật Phàm sẽ ăn thịt trẻ con đó”
Tô Hướng Vãn đã định để cho nó lộng hành trong 2 ngày, không thèm để ý tới, bận bịu vá quần cho Lư Đản.
Hai mắt Lý Thừa Trạch sáng lên, có vẻ vui mừng khi người khác gặp hoạ, thấy Tô Hướng Vãn không thèm để ý, lại nói: “Dì bắt mẹ nuôi của tôi, chủ tịch Lý nhất định sẽ không để dì yên, dì Tô, dì phải cẩn thận đó”
Tô Hướng Vãn nói: “Đồ vô lương tâm, mày có vẻ rất vui khi thấy tao bị người khác xử lý?”
Lý Thừa Trạch lè lưỡi: “Trong nhà, dì là người hung dữ nhất nhưng ra bên ngoài thì chưa chắc. Lý Dật Phàm rất hung dữ, dì biết không, bà ta chỉ mặc đồ đen, tóc như 2 cái sừng lớn, hai mắt to như đèn lồng, còn đặc biệt đặc biệt hung tợn. Lúc trước con gặp bà ta ở quân khu tỉnh, nhiều người lính thấy bà ta còn không dám thở mạnh, có người nói bà ta sẽ lặng lẽ ăn thịt con nít mà bà ta ghét”
Dù có tỏ vẻ đến đâu, nó vẫn là một đứa trẻ con. Hiển nhiên, bị chèn ép đủ rồi thì sẽ tìm cách làm cho cô phải chịu khổ một chút.
“Cho dù là chủ tịch huyện, dù hung dữ đến đâu thì cũng có thể làm gì?” Tô Hướng Vãn cố ý nói: “Tao không phạm pháp, cũng không làm sai điều gì, bà ta cứ như vậy ném tao vào ngục sao?”
“Có thể mẹ nuôi tôi sẽ bảo người làm vậy đó, tôi đã hỏi thăm rõ ràng rồi, bà ấy đang ở Hải Tây, quê nhà của tôi” Lý Thừa Trạch nói.
Mặc dù không thích mẹ nuôi cho lắm, nhưng khi nghe nói cô ta đang ở Hải Tây, Lý Thừa Trạch cũng thấy kinh hãi.
Đúng vậy, ba nó sinh ra ở đó, dù là nhà địa chủ đi nữa nhưng nó cũng biết chỗ đó nghèo như thế nào, khổ như thế nào. Nông trường cải tạo lao động ở đó là nơi khổ nhất trong cả nước cộng hoà, ai nghe thấy cũng sợ nhũn cả chân.
Tô Hướng Vãn chỉ vào mình: “Mày cũng có thể đi tố cáo tao, chỉ cần mày bắt được điểm sai của tao, uỷ ban cách mạng huyện cũng không xa đây lắm đâu, để người của uỷ ban đến đưa tao đi”
“Dì có vẻ như không ghét chủ tịch Lý?” Lý Thừa Trạch cũng biết một chút, Tô Hướng Vãn đối với Cốc Nam mà nói, một câu cũng không thèm nhắc, nhưng với chủ tịch Lý đó, dường như không ghét như vậy.
Tô Hướng Vãn nói: “Bởi vì quân tử dễ đối phó, tiểu nhân khó dò, không phải mày đi học mỗi ngày sao, kiến thức đổ hết cho chó rồi à?”
“Dù sao tôi cũng là người có phiếu lương thực, tối hôm nay tôi ở nhà tự ăn cơm, tôi không qua để cho Lý Dật Phàm ăn thịt tôi đâu”, Lý Thừa Trạch bây giờ rất nhâng nháo, sân không quét, Chi Chi cũng không trông, cầm cái chổi múa may trong sân.
Tô Hướng Vãn nhíu mày, đột nhiên nói: “Tống Đông Hải, tới đây”
“Mẹ, có chuyện gì?” Lư Đản chạy vèo một cái đến trước mặt, nghiêm túc hỏi.
Tô Hướng Vãn chỉ Lý Thừa Trạch nói: “Nó có vẻ như không thích dây lưng da nữa, nó muốn tặng cho con, con lấy không?”
“Muốn, dĩ nhiên muốn, cảm ơn anh, anh trai” Lư Đản vừa nói vừa lột dây lưng của Lý Thừa Trạch ra, sau đó nhanh chóng ném dây lưng vải của mình cho nó: “Anh thật đúng là người tốt”
“Dì!” Lý Thừa Trạch bị chọc tức: “Dì Tô, đây là dì đang trả thù à?”
“Cẩu Đản…” Tô Hướng Vãn còn chưa gọi xong, Lý Thừa Trạch vội vàng nói: “Được rồi, tôi không cãi lý với dì nữa là được chứ gì, bộ âu phục này là của tôi, tôi sẽ không đưa cho bất cứ ai”
Hiển nhiên nó biết, Tô Hướng Vãn mà tức lên thì sẽ lấy hết quần áo tốt của nó đưa cho hai đứa kia.
Tô Hướng Vãn vá xong quần của Lư Đản, đứng lên nói: “Ngày mai mà còn nói Lý Dật Phàm ăn thịt trẻ con này khác, chẳng những bộ âu phục đó phải đưa cho Cẩu Đản, từ nay về sau tao không may quần áo cho mày nữa”
Đồ nhãi con, Tô Hướng Vãn sống hơn 30 năm, chẳng lẽ lại không giải quyết được cái thằng nhãi con như nó sao.
Quan trường kia cô cũng đã từng lăn lộn rồi.