Bắc Kinh, sân bay Nam Uyển.
Hoa tươi, khăn quàng đỏ, nhìn sang, một nhóm đội viên thiếu niên hát quốc ca, chào đón những người lính chiến thắng trở về từ đảo Trân Châu.
Tống Thanh Sơn còn có một đống việc ở hồ chứa nước, sau khi gặp mặt lãnh đạo ở sân bay xong phải lập tức quay về hồ chứa nước.
Nhưng trước khi đi, hắn phải gặp Hầu Thanh Diệu một chút.
“Sư trưởng Cốc nói, anh để cho Cốc Nam nhà ông ấy đến cải tạo lao động ở Hải Tây, có đúng không?” Hầu Thanh Diệu đuổi theo đằng sau hắn hỏi.
Sau khi họp vội, Tống Thanh Sơn còn phải bận rộn với việc bàn giao.
"Đúng là có chuyện như vậy, nhưng đó là do Cốc Nam phạm sai lầm, cho dù là trong nhật ký cá nhân cô ta cũng không nên bêu xấu lãnh tụ như vậy, làm sao, sư trưởng Cốc mất hứng à?”
“Lý Dật Phàm sẽ rất nhanh được điều chuyển đến huyện anh, cô ấy nói, Cốc Nam viết thư nói rằng vợ anh giở trò”, Hầu Thanh Diệu nói.
Chồng Lý Dật Phàm là Cốc Bắc, là chiến hữu của Tống Thanh Sơn, bây giờ đang làm việc ở quân khu tỉnh, mà cha Lý Dật Phàm lại là một thượng tướng khai quốc công thần.
Dĩ nhiên, bản thân Lý Dật Phàm vô cùng ưu tú, vốn đang công tác tại Tây Tạng, chuẩn bị chuyển tới huyện Thanh Thuỷ, loại nữ đồng chí như vậy tương lai sẽ trở thành cán bộ cấp tỉnh, không chừng còn vào cả trung ương.
Vợ mình chọc đúng người đứng đầu huyện, đây là kiểu trải nghiệm gì vậy?
Không biết trong lòng Tống Thanh Sơn nghĩ gì, tóm lại Hầu Thanh Diệu cuống lên quan tâm nhưng Tống Thanh Sơn nhìn lại quá mức bình tĩnh.
“Đúng rồi, vợ tôi hỏi nhờ mua cái gì Bách tước linh đó, cô mua giúp tôi chưa?” Tống Thanh Sơn đột nhiên nhớ tới chuyện khác.
Hầu Thanh Diệu trợn mắt nhìn Tống Thanh Sơn một cái, bất đắc dĩ nói: “Mua rồi, tôi sợ mặt cô ấy to không đủ dùng nên mua 5 lọ, anh mang hết về đi”
5 lọ, Tống Thanh Sơn mừng rỡ: “Không phải là chuyện mặt to hay không, cô có thể mua được 5 lọ làm tôi rất vui, đây, để tôi trả cô tiền”
“Tiền thì không cần, anh nói với vợ anh sức khoẻ quan trọng hơn cả, sau này bảo cô ấy ăn đồ chay nhiều hơn, hiểu chưa?” dù sao thì Hầu Thanh Diệu là một phần tử trí thức cao cấp, không dễ dàng nói với bạn mình rằng vợ của hắn béo mập, đúng không, phải uyển chuyển khuyên nhủ một chút.
Tống Thanh Sơn lần này lại phản đối: “Có thịt để ăn sao phải ăn chay? Tôi vẫn thích vợ mình mập một chút”
Hầu Thanh Diệu nhìn vóc dáng mảnh mai của mình, thầm nghĩ, mình làm bạn học với hắn mấy năm, hắn không nhìn mình một chút nào, chẳng lẽ vì mình không mập sao?
Thật là làm cho người ta bực bội.
Xuống sân bay tỉnh thành, Trần Ái Đảng lái xe jeep đến đón.
Đương nhiên, Tống Thanh Sơn nửa năm không có ở đây, Trần Ái Đảng gần như phụ trách mọi công tác của đảng và chính quyền, chờ Tống Thanh Sơn quay về, ông ta nhất định có rất nhiều chuyện phải báo cáo.
Hai người lái xe jeep chạy nửa giờ mới đến trung tâm chỉ huy của hồ chứa nước ở huyện thành.
“Ba, ba”, không nghĩ tới lại là Cẩu Đản chạy từ ký túc xá ra đón.
Tống Thanh Sơn bế con trai tung lên, ngó nghiêng khắp nơi tìm con gái, chỉ thấy Tô Hướng Vãn từ trong đi ra.
“Hơn nửa năm rồi, mấy đứa nhỏ cao lên không ít”, Tống Thanh Sơn nói.
Hắn nhìn xung quanh, đoán chừng là đang tìm Lý Thừa Trạch.
Tô Hướng Vãn nói: “Không phải nhìn, thằng nhóc con heo rừng đó vẫn đang ở thôn Tiểu Tống, nó không chịu vào thành”
Thật ra Lý Thừa Trạch đến huyện thành cũng không có vấn đề gì, Tống Đình Tú đã nghĩ ra cách nhập hộ khẩu của nó vào nhà Tống Thanh Sơn, bây giờ muốn tra thì nó mang tên Tống Thừa Trạch, có họ tên đàng hoàng.
Nhưng đứa bé kia không muốn đi, Tô Hướng Vãn không có cách nào đành để nó ở nhà, ra ngoài công xã làm nông.
Tống Thanh Sơn xoa xoa tay: “Thế nào, nửa năm nay em vất vả phải không?”
Tô Hướng Vãn đưa tay ra: “Vất vả là đương nhiên, tiền đâu, anh quay về là được lĩnh lương rồi, nhanh đưa tiền cho tôi”
Cô chịu khổ suốt 8 tháng, để không phải tiêu tiền, cô hầu như không đi ra ngoài trừ lúc đi làm.
Nếu bây giờ không cầm hết tiền, Tống Thanh Sơn kiểu gì cũng lòng vòng tìm cách đưa cho bà lão một ít.
Tô Hướng Vãn mặc dù hiểu được Tống Thanh Sơn sẽ tìm cách đưa tiền cho bà lão, nhưng cô không thích hắn âm thầm cất giấu cho lén lút như thế.
Bắt cho cô một con heo rừng, cũng âm thầm bắt cho bên nhà cũ một con, tiền này mà không giữ chặt, không chừng hắn sẽ chia bớt cho bên đó.
Tống Thanh Sơn vỗ đầu một cái, sực nhớ quả thật trong khoảng thời gian mình làm nhiệm vụ này, tiền lương vẫn chưa được lấy ra liền vội vàng đứng lên đi đến chỗ hậu cần lĩnh lương.
“Tám tháng, tổng cộng là 700 đồng?” Tô Hướng Vãn hỏi ngược lại.
Tống Thanh Sơn chưa lên tiếng, Lư Đản đã vội vàng nói: “Lúc ông ấy đi vào lĩnh lương con đều nhìn, mẹ, đây là 700 đồng”
Rốt cuộc học hết lớp 1, Lư Đản cảm thấy kiến thức của mình rộng lớn chưa từng có.
Tô Hướng Vãn vẫn đang giơ tay chờ.
Tống Thanh Sơn mở túi xách ra, cho hai con trai mỗi đứa một cái kẹo sô cô la của Nga, để hai đưa mang Chi Chi ra ngoài rồi mới lấy từ trong túi ra 500 đồng: “Đây là toàn bộ tiền thưởng lần làm nhiệm vụ này, đưa hết cho em”
500 đồng, nếu hôm nay Tô Hướng Vãn không trực tiếp đến đây chặn đường lui của hắn, chắc hẳn không lấy được chỗ tiền này.
Cô tính toán một chút, lập tức ngây người: “Tống Thanh Sơn, quân giải phóng có loại công trạng đặc biệt, công trạng hạng nhất, lập công nhưng không được thưởng tiền, rốt cuộc anh ở binh chủng nào mà được thưởng nhiều tiền như vậy?”
Tống Thanh Sơn đột nhiên bước đến sát bên người Tô Hướng Vãn, làm cho cô sợ hết hồn, nắm chặt số tiền trong tay.
“Bộ đội tiền trạm mở đường, có nghe qua chưa?” cái mặt hắn sát ngay cạnh, Tô Hướng Vãn tưởng hắn định hôn mình, hoặc định ôm cô một cái để thể hiện tình cảm nhớ nhung, nhưng hắn lại chỉ vào mũi mình nói: “Nó công lớn là vì thời điểm tác chiến mở đường, phát hiện ra được 30 quả mìn trong một khu vực chiến lược, chỗ mình đó có thể làm mấy trăm chiến sĩ tan xương thịt nát, gỡ mìn chỉ trong 5 phút, tiết kiệm rất nhiều thời gian tác chiến”
Cho nên hắn không chỉ có thể cài mìn phá núi mà còn có thể gỡ mìn?
Hơn nữa còn dùng mũi để gỡ mìn?
Không sợ nổ tan mặt sao?
Tô Hướng Vãn có chút cảm phục: “Quả thật không nhìn ra anh còn có khả năng này, chưa bị mìn thổi bay à?”
Tống Thanh Sơn ghé sát lại hồi lâu, l**m l**m môi. Kỳ thật hắn muốn nếm thử đôi môi của vợ để xem so với hương vị bánh bao như thế nào, nhưng đang ban ngày, có ai lại làm như vậy chứ?
Giống như loại bộ đội tiên phong, bọn họ đích thực là các chiến sĩ dùng chính thân thể mình làm ngòi nổ để mở đường.
Không chỉ có dũng cảm, quan trọng hơn cần phải có khứu giác nhạy bén, nếu không hôm nay có lẽ đã ngồi nói chuyện với Marx và Lenin rồi.
Trong lúc Tô Hướng Vãn đếm tiền, Tống Thanh Sơn xoa tay, ngước mắt nhìn trần nhà, trầm mặc hồi lâu.
"Gần xong rồi, thu dọn nhanh lên." Hắn lại cầm túi lên: "Tôi đi hồ chứa nước, em về nhà trước đi."
Tô Hướng Vãn rút ra 100 đồng đưa cho Tống Thanh Sơn: “Cái này anh đưa cho ba cùng bà lão đi”
Tống Thanh Sơn có chút run rẩy: “Em thực sự muốn đưa à?”
“Nếu anh đã có quỹ riêng thì tôi lấy lại”, Tô Hướng Vãn nói xong định cất tiền đi.
Tống Thanh Sơn vội vàng cầm lấy: “Thực không có, trên người tôi không có một đồng nào, tất cả đã đưa hết cho em”
Cô tới đây đón hắn chính là để giật tiền.
Nhưng nghĩ tới 4 đứa nhỏ nằm trong tay cô, Tống Thanh Sơn tức giận cũng không dám nói, đành phải nộp toàn bộ thu nhập của mình, còn về phần chu cấp hiếu kính cha mẹ kia, phụ thuộc toàn bộ vào vị đại cá sấu nhà mình có ít hay nhiều nước mắt.
“Đúng rồi, sắp có một cán bộ nữ đến huyện mình, chị dâu của Cốc Nam, tên là Lý Dật Phàm. Tôi nghe nói em định tới làm ở Liên hiệp phụ nữ, nếu không hay là em ở nhà nuôi con đi?” Tống Thanh Sơn vòng vo nói.
“Chị dâu Cốc Nam? Dựa vào cái gì mà chị dâu Cốc Nam đến làm chủ tịch huyện, tôi lại phải ở nhà nuôi con?” Tô Hướng Vãn nghe vậy thì không vui.
Tống Thanh Sơn nói: “Tôi sợ chị ta làm khó dễ em, em không biết, người phụ nữ đó có chút kỳ quái”
“Bởi vì chủ tịch huyện mới tới có tính kỳ quái? Chính anh muốn tôi ở nhà chăm sóc con đúng không?”
“Không phải nói vì chị ta tính tình kỳ quái mà tôi bắt em ở nhà chăm con, mà bởi vì tôi sợ chị ta gây khó dễ trong công việc với em, chẳng may chị ta cũng làm cho em tới huyện Hải Tây thì sao?”
Tô Hướng Vãn cười rạng rỡ: “Được rồi chuyện này anh không cần phải lo, tự tôi có thể xử lý”
Cô không nhớ nhân vật Lý Dật Phàm này ở trong sách như thế nào, nhưng ở thế giới thực, sẽ có một nữ cán bộ làm đến cấp trung ương, tên là Lý Dật Phàm.
Nếu trong thế giới thực có người tên Lý Dật Phàm kia, đó là một phụ nữ có tầm nhìn vô cùng lớn, sao có thể vì một chuyện nhỏ như vậy mà đấu với cô?
Tô Hướng Vãn cầm 5 lọ kem Bách tước linh, lập tức vui vẻ: “Chắc chắn anh không biết thứ này, là Hầu Thanh Diệu mua cho tôi đúng không?”
Tống Thanh Sơn đương nhiên thành thật: “Tôi có gặp qua cô ấy ở sân bay”
“Sao không tranh thủ ăn bữa cơm cùng nhau? Người ta tốt bụng như vậy, sao anh không cảm ơn người ta một chút?” Tô Hướng Vãn nói xong mở nắp một lọ ra ngửi.
Tống Thanh Sơn có chút buồn bực, bởi vì vợ của Trần Ái Đảng dù ở xa tận Tứ Xuyên, nhưng cô ấy thường xuyên gọi điện tra hỏi, chỉ cần nghe nói có một nữ đồng chí trong đơn vị, bất kể nữ đồng chí đó bao nhiêu tuổi đểu chất vấn Trần Ái Đảng rất lâu.
Còn Tô Hướng Vãn lại sao thế này? Cô có vẻ thực sự không quan tâm đến chuyện hắn tiếp xúc với các nữ đồng chí bên ngoài.
Trần Ái Đảng luôn đau đầu vì vợ quá chú ý đến mình, còn Tống Thanh Sơn, không hề được quan tâm, bởi trong mắt đồng chí Tiểu Tô hiển nhiên chỉ có tiền.
Hai đứa nhỏ ăn kẹo xong lại chạy vào lục túi, Tống Thanh Sơn nhấc túi lên, thừa dịp hai đứa con không chú ý, nhỏ giọng nói với cô: “Đêm nay tôi sẽ về nhà, em nhớ cho Chi Chi ngủ sớm, em yên tâm, tôi sẽ không làm gì cả, tất cả đều chờ em chủ động”
Tên nhát gan này, Tô Hướng Vãn nghĩ, hắn không phải vì được cô cho nếm mùi ngon ngọt nên mới đi trước một bước đấy chứ?
Trên giường làm gì có chuyện nói phụ nữ chủ động trước chứ, chẳng phải là tên ngốc sao?
Cô còn chưa kịp đạp cho hắn một phát, Tống Thanh Sơn đã xách túi đi ra cửa.
Để hai đứa trẻ trong ký túc xá, Tô Hướng Vãn mang theo Chi Chi đến tín dụng xã gửi hết tiền vào sổ tiết kiệm, chỉ để lại 100 đồng để tiêu.
Không chỉ đi gửi tiền, Tô Hướng Vãn còn muốn tìm chỗ thuê nhà trong thành.
Dù sao bây giờ cô cũng có 4 đứa con, nếu phải vào thành thì phải tìm một căn nhà khá lớn mới đủ chỗ.
Nhưng hiện tại dân nhập cư nhiều, hơn nữa nhà trong thành đa số đều nhỏ, nhu cầu thuê rất lớn.
Hỏi thăm nửa ngày, Tô Hướng Vãn còn tìm đến những bà cụ sống trên khu phố để hỏi xem có chỗ nào cho thuê nhà không.
Kết quả hỏi tới hỏi lui cũng chỉ có khu nhà mà Tô Hướng Hồng thuê, chỗ dãy nhà mái tôn gần trạm biến áp, nhưng cái loại phòng đông lạnh hè nóng như vậy làm sao có thể ở được.
Đi đến gần ủy ban huyện, thấy trên đường có người đang chuyển nhà vào khu đại viện của nha môn huyện Thanh Thủy trước đây, khu này đã được chia cho nhiều hộ gia đình, tường trắng, sân vườn sạch sẽ, rất đẹp.
Đáng tiếc, chỗ đó người bình thường không vào được.
Buổi chiều quay về thôn Tiểu Tống, Tô Hướng Vãn vẫn đang lo nghĩ nếu lên huyện làm việc thì sẽ ở đâu.
“Dì, có cần con nhóm lửa không?” Lý Thừa Trạch tắm cho chó xong, cũng tắm luôn cho mình.
Đứa nhỏ này có lẽ cũng biết sau khi Tống Thanh Sơn về, có thể sẽ đưa nó lên hồ chứa nước, cho nên cũng muốn thể hiện một chút.
Tô Hướng Vãn nói: “Nhóm lửa rồi bắt cho dì con gà, hôm nay cậu con về phải ăn ngon một bữa”
Dù sao cũng là anh hùng rà phá bom mìn, vừa về liên đội đã bị cô moi hết tiền như vậy, cô cũng phải tỏ thành ý một chút.
Lý Thừa Trạch lập tức trả lời: “Được”
Phỏng chừng đứa nhỏ cũng muốn thể hiện, liền đi ra sân bắt gà.
Lư Đản cùng Cẩu Đản vừa về đã chạy ra ngoài đào giun, đương nhiên giun là để nuôi gà.
Thấy Lý Thừa Trạch đang bắt gà trong sân, Cẩu Đản ch** n**c miếng: “Anh, anh, hôm nay cuối cùng chúng ta cũng được ăn gà rồi” nuôi gà cả năm, giết gà một ngày, nước miếng chảy như sông.
Lư Đản cũng không nhịn được: “Dù có thịt heo rừng nhưng không biết gà mình nuôi có vị thế nào”
Tổng cộng có 7 con gà, 3 đứa quây trong sân bắt được một con, hai anh em thấy Lý Thừa Trạch vặn cánh con gà, Cẩu Đản lấy dao kề cổ, đưa cán dao cho Lư Đản: “Anh, anh giết đi”
Lư Đản cũng cầm dao dí vào cổ gà, lại xoay cán dao đưa cho Lý Thừa Trạch: “Anh, anh giết đi”
Lý Thừa Trạch cầm dao nói: “Hai đứa giữ chặt, đừng có buông tay”
Nhưng một dao chém xuống, máu chảy ra, Cẩu Đản và Lư Đản phát hiện Lý Thừa Trạch trợn mắt, ngã xuống đất.
"Mẹ, mẹ, anh Thừa Trạch nhát gan, giết gà mà hù chết chính mình luôn rồi”, Cẩu Đản vội chạy vào bếp tố cáo.
Tô Hướng Vãn đang vo gạo chuẩn bị cho vào nồi, vội vã lau tay rồi chạy ra ngoài.
“Mẹ, anh thật sự không bị hù chết đấy chứ?” Lư Đản sợ hãi, con gà mới bị chém một dao chưa chết, đang chạy loạn trong sân.
"Đây gọi là chứng sợ máu." Tô Hướng Vãn ấn tay Lư Đản vào nhân trung của Lý Thừa Trạch, bảo nó dùng sức ấn xuống, cô cầm dao, bắt con gà còn đang chạy loạn kia, nhắm mắt chặt xuống một phát đứt rời cái đầu ra.
“Tỉnh rồi, mẹ ơi, tỉnh rồi”, cuối cùng Lư Đản cũng làm cho Lý Thừa Trạch tỉnh lại.
Cẩu Đản tận dụng mọi cơ hội để khích bác: “Đại ca, anh nhát gan, anh chính là kẻ nhát gan”
Lý Thừa Trạch sờ đầu, ngượng ngùng bước tới, xắn tay áo lên, chuẩn bị giúp Tô Hướng Vãn nhổ lông gà.
"Con sợ máu, con không biết sao?" Tô Hướng Vãn hỏi.
Đứa nhỏ lắc đầu rồi lại gật: “Từ nhỏ con đã biết rồi, nên bình thường con không nhìn máu”
Máu gà tuy đã chảy hết nhưng vẫn còn ở trong chậu, Tô Hướng Vãn nói: “Thôi, ra chơi với Cẩu Đản, Lư Đản đi”
Lý Thừa Trạch không nói gì, chỉ xoay người lấy một ít tro bếp ra, gói lại những chiếc lông gà mà Tô Hướng Vãn đã nhổ, sau đó quét sạch sân.
Vừa nghe thấy tiếng máy kéo, lại nghe thấy tiếng reo hò của hai anh em Lư Đản, Cẩu Đản, Tống Thanh Sơn đã vào đến cửa.
“Đứa nhỏ Thừa Trạch này thay đổi không ít, tôi thấy nó đang quét sân. Khi tôi không ở đây, nó có giúp em được nhiều không?” Tống Thanh Sơn nói.
Tô Hướng Vãn nhìn ra ngoài cửa sổ: “Anh thấy có buồn cười không? Tương lai nó là trùm buôn thuốc phiện ở biên giới Trung – Miến, buôn m* t** là tội ác tày trời, vậy mà nó lại sợ máu. Anh nghĩ xem, nó muốn đập ai đó nhưng họ chảy máu thì nó ngất xỉu, bây giờ nó phải làm cái gì?”
“Cái gì gọi là tay buôn m* t** tội ác tày trời, sao lại gọi là thấy máu ngất xỉu?” Tống Thanh Sơn sửng sốt hồi lâu, đột nhiên nói: “Ý của em là đứa nhỏ này tương lai không đi theo chính đạo? Buôn m* t**? Rồi bị bắn chết?”
Kỳ thật chuyện này Tô Hướng Vãn đã từng nói qua, nhưng lúc đó Tống Thanh Sơn không coi trọng chuyện xuyên không của Tô Hướng Vãn.
Nhưng bây giờ hắn đã nghiêm túc, không, phải nói là hơi mê tín, tương lai mấy đứa nhỏ này sẽ làm gì, hắn sẽ bốc thuốc đúng bệnh, dạy dỗ tùy theo năng lực từng đứa.
Tô Hướng Vãn vội nói: “Không sao, những kẻ muốn lôi kéo nó đi vào con đường bất chính mà đến, tôi sẽ giết nó luôn, hết chuyện”
Phải biết, cháu trai lớn của hắn không đi theo con đường chính thống, hắn cho một gói thuốc nổ bay thẳng lên trời, Tô Hướng Vãn thực sự sợ hắn sẽ có thành kiến với Lý Thừa Trạch.
“Tô Hướng Vãn, may mà em là phụ nữ”, Tống Thanh Sơn bất đắc dĩ nói.
Nếu là nam nhân, sợ là nhìn ai không vừa mắt cái là giết luôn.
“Không phục sao?” Tô Hướng Vãn hỏi.
Bọn nhỏ đều ở bên ngoài, không nghe được, Tống Thanh Sơn nói: “Nếu em duy trì được 10 phút, tôi sẽ phục”, ít nhất có thể bùng nổ một lúc.
“Tống Thanh Sơn, lúc này không phải là nói tôi khiêu khích đấy chứ?”, Tô Hướng Vãn hỏi ngược lại.
Tống Thanh Sơn thấy Lư Đản chạy tới chạy lui liền ngậm miệng lại, không nói thêm gì.
Đương nhiên, Tô Tiểu Nam lúc đó không bị g**t ch*t, đang ở huyện Hải Tây để cải tạo lao động, địa phương đó nhiều bão cát, lại thiếu ăn ít mặc, Tống Thanh Sơn chịu qua một mùa đông, tưởng như chết cóng ở đó.
Cơ thể nhỏ bé của Tô Tiểu Nam không biết sẽ phải chịu đựng như thế nào.
Nhưng từ khi Tống Thanh Sơn trở về, nhiều chuyện bất ngờ đã xảy ra.
Sáng sớm hôm sau, Tô Hướng Vãn không những nhận được lệnh điều động của huyện lên Liên hiệp phụ nữ, mà ngoài ý muốn, chủ tịch mới của huyện, Lý Dật Phàm, còn mời cô đến ở trong ký túc xá nơi cô ta đang ở.
Phải biết, chỗ Lý Dật Phàm ở, chính là nơi đại viện huyện ủy mà Tô Hướng Vãn đứng ngoài ch** n**c miếng nhìn vào, rộng rãi sáng sủa sạch sẽ, thật sự là nơi mà người thường không bước vào được.
Mà lý do huyện ủy cấp nhà cho cô cũng rất rõ ràng, là bởi vì Tống Thanh Sơn lập công trạng hạng nhất trong chiến đấu.
Hắn là loại nhân tài mà chỉ cần có chiến tranh, hắn không thể thiếu.
Hơn nữa, trong lệnh điều động của huyện ủy còn có chữ viết tay của Lý Dật Phàm: Khẩn cấp.
Không nghĩ tới, chủ tịch mới của huyện lại mau chóng muốn cô chuyển đến như vậy?
Cho dù là đòn phủ đầu hay Hồng môn yến, đều phải đi!
Tô Hướng Vãn đọc tờ giấy xong, liền gửi báo cáo cho Hàn Dược Tiến, về chuẩn bị chuyển nhà.