Sau khi Tống đoàn đi, Tô Hướng Vãn phải kiếm thực phẩm nuôi 4 cái tàu há mồm.
200 đồng cô lấy được từ chỗ Tô Tiểu Nam, bây giờ đã phát huy tác dụng.
Lương thực do công xã phát không đủ để nuôi 4 đứa trẻ, cô phải mua thêm ở chợ đen.
Trứng gà là không thể thiếu cho bọn trẻ, cô phải mang cái radio cuối cùng đi đổi, tóm lại cô tìm mọi cách để mỗi ngày, một đứa phải được ăn 1 cái trứng.
Đương nhiên, cái đứa khiến Tô Hướng Vãn đau đầu nhất vẫn là Lý Thừa Trạch.
Để có sách cho nó đọc, cô đã vào thành, mang sách giáo khoa của Tô Hướng Hồng về.
Vốn cô còn muốn nó luyện quyền với Lư Đản nhưng nó sống chết không chịu, tóm lại cả ngày chỉ ở nhà cọ nồi, tắm rửa.
Sau vài ngày, Tô Hướng Vãn đã hiểu vì sao Tô Tiểu Nam thích đứa nhỏ này, khả năng làm việc tốt, thực hiện hoàn hảo, thật sự dùng rất tốt.
Lý Thừa Trạch tuy rằng ngoan, nhưng không chịu được thái độ của Lư Đản và Cẩu Đản.
Hai thằng nhóc này luôn tìm cách ly gián Lý Thừa Trạch trước mặt Tô Hướng Vãn.
Hôm nay công xã phát khoai tây, hiện tại trong thôn có nhiều khoai tây, mọi người đều thích nghiền thành bột để làm thức ăn dự trữ.
Máy nghiền khoai tây chỉ duy nhất công xã Sao đỏ có, đặt ở trong thôn cạnh bờ sông Thanh Thủy, nghiền cho cả xã.
Lúc Tô Hướng Vãn đi nghiền khoai tây, bà lão và Tống Thanh Ngọc cũng mang khoai tây của nhà cũ đi nghiền.
Bà lão tuy rằng e dè, không nói nhưng tay chân vẫn rất nhanh nhẹn.
“Đứa nhỏ đó là từ đâu đến, chị dâu, sao trong nhà chị lại có thêm một đứa nhỏ?” bà lão không nói một lời nào, chỉ có Tống Thanh Ngọc vội vàng hỏi.
Tô Hướng Vãn nói: “Của nhà chị hai tôi, thế nào, đến làm khách không được sao?”
“Chị dâu, sao chị cứ nói chuyện kiểu vậy thế, tôi đã nói gì đâu. Tôi chỉ cảm thấy tiền lương của anh cả cũng không cao, gần đây còn phải đi xa nhà, chị lại nuôi đứa nhỏ bên nhà mẹ đẻ, sợ là không thích hợp đi?” Tống Thanh Ngọc nói.
Tô Hướng Vãn nói: “Tôi với cô không giống nhau, chẳng phải cô vẫn đang ở nhà mẹ đẻ, ăn cơm nhà mẹ đẻ sao? Anh cả cô gần đây đưa không ít tiền cho bà lão đi, không chừng còn âm thầm cho các người một cái đầu heo rừng, nói cách khác, Tống Phúc cùng Kim Quý vẫn luôn có thịt ăn đúng không?”
Kim Quý cùng Tống Phúc liền gật đầu, đồng thanh nói: “Tống Thanh Sơn là người bác rất tốt, bác ấy quả thật đã cho chúng con một đầu heo rất lớn”
Tô Hướng Vãn liếc Tống Thanh Ngọc một cái: “Cô nhìn tôi không vừa mắt, lại vẫn còn muốn nhận phúc lợi từ Tống Thanh Sơn, đêm nay tôi mang bọn trẻ đến lấy chỗ thịt ở nhà cô nhé”
Tống Thanh Ngọc không dám nói thêm gì.
Tất cả mọi người đều xếp hàng, bà lão kiểu gì cũng phải chen ngang, chẳng những chen ngang còn lặng lẽ nhấc bao khoai tây đã rửa sạch của Tô Hướng Vãn từ đằng sau chuyển lên phía trước.
Tô Hướng Vãn nhìn là biết bà lão chen ngang là muốn lấy lòng mình, nịnh bợ mình, để cô bảo Tống Thanh Sơn giới thiệu đối tượng ở trong đoàn đội cho Tống Thanh Ngọc, loại chuyện này cô đương nhiên không muốn để ý tới.
Tống Thanh Sơn hiếu kính mẹ, bởi đó là người đã sinh ra hắn.
Còn với Tô Hướng Vãn đối với bà lão, nói thật, ngay cả sắc mặt tốt cô cũng không muốn cho.
“Tống Đông Hải, mang bao của chúng ta lại đây”, Tô Hướng Vãn nói.
Cô sẽ không để cho bà lão có bất cứ cơ hội nào.
Liếc mắt nhìn một cái, bà lão sợ hãi co người né tránh.
Lư Đản đầu tàu gương mẫu, chạy lên phía trước mang bao khoai của mình lại.
“Nhìn giày của tôi xem, mẹ tôi làm đó, đẹp không?” Lư Đản khoe đôi giày với Lý Thừa Trạch: “Anh không có đâu”
“Mẹ cậu thật hung dữ”, Lý Thừa Trạch nói: “Người trong thôn đều sợ bà ấy, cả bà nội cậu cũng sợ”
“Thật không? Mẹ tôi hung dữ với mọi người nhưng nấu ăn ngon nhất, hiểu các con nhất”, Lư Đản vội vàng nói.
“Tôi không nhìn thấy cô ấy thương yêu con cái, à mà cậu có mạnh hơn tôi không?” Lý Thừa Trạch hỏi.
Lư Đản vội vàng nói: “Đương nhiên, mình tôi có thể chấp 2 người”
“Vậy cậu lo vụ khoai tây, tôi về nhà trước”, Lý Thừa Trạch đi ra ngoài chính là muốn quan sát địa hình, chuẩn bị đường chạy trốn, còn muốn đi những nơi khác để xem.
Chi Chi đuổi theo ném đất vào đầu nó, làm nó thấy rất phiền nhưng không bỏ mặc được.
Nó làm bộ giống như chó sói, đột nhiên ngẩng đầu nhe răng gừ một tiếng, vốn định dọa để đứa nhỏ không quăng đất nữa.
Nào ngờ con bé gào lên một tiếng, khóc kinh thiên động địa.
Sợ Tô Hướng Vãn nghe được, Lý Thừa Trạch vội vàng che miệng con bé, cõng nó lên vai rồi chạy.
Chờ đến khi mang bột khoai tây về, Lý Thừa Trạch phải làm việc khổ nhất, mệt nhất.
Bột khoai tây không chỉ nhào bằng tay, còn phải thay nước, khuấy đều liên tục mỗi ngày để cho nó lên men trong ít nhất nửa tháng, sau này mới ăn được.
Tiểu tử này mỗi sáng sớm thức dậy, mang thùng đến điểm cải tạo lao động để lấy nước, đổ ngập thùng đựng bột, khuấy lên tục, đợi lắng xuống rồi lại chắt nước đổ ra, như Tô Hướng Vãn nói, dù nó không phải là c* li nhưng so với Tống Thanh Sơn còn hữu dụng hơn.
Nhưng miệng ăn núi lở, mà Tô Hướng Vãn lại tiêu tiền như nước, sau khoảng 1 tháng, Tô Hướng Vãn đã phải rút tiền tiết kiệm ra xài.
Nhưng ở trong nhà dù giấu tiền chỗ nào cũng không thoát được mắt của Cẩu Đản.
Lý Thừa Trạch, tên trộm còn lớn hơn Cẩu Đản, cũng phát hiện có một ngày, Tô Hướng Vãn lặng lẽ rút tiết kiệm 200 đồng.
Đợi lúc hai thằng kia ngủ say, thằng bé nắm chặt tay, đi vào phòng khách: “Dì Tô, nếu không dì viết một cái giấy nợ cho tôi đi, sau này tôi có tiền sẽ trả lại dì?”
Nó biết bởi vì phải nuôi thêm một đứa như nó nên mới tốn tiền.
Chi Chi đang ở trên giường chơi với con búp bê nhỏ Tô Hướng Vãn mới làm cho nó, đột nhiên ngẩng đầu nói: “Anh trai xấu”
Khi có người thì ngoan ngoãn, khi không có ai thì khi dễ nó, còn làm ngáo ộp dọa nó, hoàn toàn không giống với anh trai ruột.
Nhưng cả nhà chỉ có Chi Chi biết tên xấu xa này muốn bỏ trốn.
Quần áo Lý Thừa Trạch mặc vốn ngắn, theo cách nói hiện đại là mặc hở bụng, bị Chi Chi mắng, nó đỏ bừng mặt.
Nhưng đứa nhỏ này lớn nên thật đẹp trai, thật có khí phách.
Trong sách từng nói, sau khi nó mang Chi Chi đi, vốn là Tống Thanh Sơn có thể tìm được. Nhưng cả nó và Chi Chi đều cùng nhau trốn tránh Tống Thanh Sơn, không chịu xuất hiện, khiến cho Tống Thanh Sơn thấy bóng dáng con gái nhưng lần nào cũng không bắt được.
Chính cái tên tiểu vương bát đản không có lương tâm này tra tấn Tống Thanh Sơn đến mức hắn chưa tới 40 mà tóc đã bạc trắng.
Nghĩ lại đúng là đủ thảm, ở trong sách, Tống Thanh Sơn chưa từng nhìn thấy Chi Chi, cho đến khi nó chết, Lư Đản truy ra được thân phận, tìm được ảnh em gái, lúc đó hắn mới biết con gái mình trông như thế nào.
Cái đồ tiểu vương bát đản vô lương tâm này càng tỏ ra ngoan ngoãn biết điều, Tô Hướng Vãn càng tức giận, mà cuốn sách kia của Tô Tiểu Nam thực sự là một kiểu trả thù xã hội.
Cũng may, Tô Hướng Vãn đã trả lại đúng sự đả kích của xã hội đó cho Tô Tiểu Nam.
“Viết giấy nợ thì không cần, sau này đừng khi dễ Chi Chi nữa là được. Tao cất tiền là để phòng có khi cần, nhanh đi ngủ đi”, Tô Hướng Vãn nói.
Phải cho nó biết rằng, cô biết mọi thứ về nó.
Nhưng chuyện nó khi dễ Chi Chi lại rất tốt, để cho Chi Chi từ nhỏ đã ghét nó là được.
Chi Chi cũng vẫy tay: “Tạm biệt anh trai xấu” con bé con đột nhiên nói được 5 chữ, thật đúng là vui mừng mà.
“Không được gọi là anh trai xấu, anh ấy giống anh Lư Đản, Cẩu Đản, đều là anh trai”, chờ Lý Thừa Trạch đi ra ngoài, Tô Hướng Vãn mới dạy dỗ con gái.
Nhưng Chi Chi có lý do của nó: “Hở rún”
Hoá ra vì nó mặc quần áo quá ngắn nên con bé nhìn không vừa mắt.
“Ngày mai mẹ sẽ khâu lại cho anh, được không?” Tô Hướng Vãn nựng khuôn mặt mềm mại của Chi Chi, hôn hai cái: “Ngày mai mẹ sẽ khâu áo cho anh Thừa Trạch che cái bụng đi, nó mặc quần áo cũ cũng lâu quá rồi”
Nói là làm, ngày thứ hai Tô Hướng Vãn liền mang theo ba đứa Lư Đản, Cẩu Đản, Lý Thừa Trạch lái máy kéo, khi thế hừng hực kéo nhau tới nhà máy vải trên huyện.
Giống như lần trước Tống Thanh Sơn đưa cô tới, lao vào cướp vải.
Lần này, cô để cho Lư Đản và Cẩu Đản nhảy vào đống vải, nhân lúc mới mở cửa, hai đứa xông vào ôm một bụng vải chạy ra.
Buổi tối hôm đó bắt đầu làm quần áo mới. Vì để ý đến cơ thể đang lớn của Lý Thừa Trạch, cô cố ý may quần thật dài, còn đặc biệt khâu cho nó một cái q**n l*t, thằng nhỏ này bây giờ mới được mặc q**n l*t.
Mặc dù chưa tới mùa thu nhưng Tô Hướng Vãn dựa vào tay nghề học được do hứng thú ở kiếp trước, làm cho thằng nhỏ một bộ âu phục.
Ở nông thôn này, đây có thể gọi là loại quần áo kỳ dị, dẫu sao Tiểu Tống là một cái thôn mà ngay cả phim ảnh còn chưa bao giờ biết đến.
Cũng may Lý Thừa Trạch không đi ra ngoài, chỉ mặc ở trong sân, ít nhất Tô Hướng Vãn cũng có thể thưởng thức một tiểu soái ca mặc âu phục, phải không?
“Quần cũ không được vứt đi, phải khâu lại, hiểu chưa? Quần này bây giờ khá dài nhưng mày sẽ lớn nhanh thôi, sẽ nhanh vừa với người”
Khâu một đoạn ống quần lên, bây giờ nó khá gầy mặc rất vừa, chờ đến lúc quần ngắn thì lại hạ gấu xuống.
Có thể thấy thằng nhóc heo rừng này vô cùng phấn khích, cầm chiếc quần dài cùng chiếc áo vest được khâu bằng đủ loại vải nhiều màu sắc chạy vào phòng bên cạnh.
Đến khi nó mặc xong đi ra, không chỉ Tô Hướng Vãn mà ngay cả Lư Đản, Cẩu Đản đều ngây người: “Anh trộm mặc quần áo này thật đẹp trai, giống như trong phim vậy”
Hâm mộ cùng ghen tị, còn có một chút tức tối.
Lý Thừa Trạch vốn là thiếu gia khác với những người khác. Khi còn bé đã từng mặc âu phục, ở biên giới Miến – Trung còn ngồi trên gối dựa thiên nga bằng vải nhung, nghe ông nội với ba nói chuyện về an ninh biên giới, quốc thổ cùng tôn nghiêm, đó là cuộc sống của đại thiếu gia.
Bộ âu phục này, với nó mà nói, là tôn nghiêm và thể diện.
Sống chung mấy tháng, Lý Thừa Trạch đột nhiên nhớ tới mẹ nó đã từng nói khi còn sống, rằng trên đời có 2 loại người, một loại miệng ngọt tâm đắng, một loại miệng đắng tâm ngọt.
Mẹ nuôi của nó là một người miệng ngọt tâm đắng, miệng thì nói yêu nhưng chưa bao giờ cho nó ăn no, không cho nó nghỉ ngơi.
Còn dì Tô này, là một người phụ nữ miệng đắng tâm ngọt.
Dĩ nhiên lúc này miệng của cô ấy đang rất khó nghe: “Nhớ lúc ra cửa thì không được mặc, đừng mang lại phiền phức cho chúng tao. Ba đứa cùng đi đào giun đi, muốn ăn thịt gà thì đào nhiều giun vào”
Ba đứa xoay người chạy, tuân lệnh còn nhanh hơn lính của Tống Thanh Sơn.
Lý Thừa Trạch, từ lúc này, không còn bỏ trốn nữa.
Với Tô Hướng Vãn, mọi chuyện đều tốt, chỉ có một chuyện khó, đó là Tống Thanh Sơn ra trận, hồ chứa nước không thể trực tiếp trả lương cho cô, bọn họ ở chiến trường cũng không có cách nào chuyển tiền về, Tô Hướng Vãn mấy ngày này khá là chật vật.
Nhưng khó khăn cũng không kéo dài, ngay lúc cô đang sầu muộn vì một tháng chỉ có 8 đồng, chưa biết sẽ sống thế nào, thì trên xã có lệnh điều cô làm tuyên truyền viên văn hoá của xã.
Lần này Tô Hướng Vãn được nhận lương 18 đồng, thêm 8 đồng lương cũ nữa.
Hơn nữa Triệu Quốc Đống cũng đã lên xã, bắt đầu làm việc ở tổ thư ký của đảng uỷ xã.
Hai người vẫn thường xuyên hợp tác.
Bây giờ chú trọng nhất chính là đường lối cách mạng.
Đám phần tử cách mạng trong tỉnh kia ngày càng lộng hành.
Nhất là sư trưởng Lý không sợ chết, giờ đang bị đào lên chỉ trích.
Cũng may huyện Thanh Thủy là một nơi tương đối yên tĩnh và biệt lập, đám người kia vẫn chưa ầm ĩ đến chỗ này.
Hơn nữa lúc Tống Thanh Sơn đi đã đặc biệt dặn dò quân lính, nói Lưu Hướng Tiền đúng hạn đưa phân bón về thôn Tiểu Tống, cho nên thu hoạch trong thôn rất tốt, cả thôn không bị thiếu lương thực.
Lúc đầu Tô Hướng Vãn còn tưởng rằng Tống Thanh Sơn sẽ về vào dịp tết.
Không ngờ đến tháng 4 năm sau, trận chiến ở đảo Trân Châu mới kết thúc.
Dĩ nhiên cô xem báo mới biết, đã chết ít nhất mấy trăm người, hơn nữa bắt đầu từ bây giờ, hai nước bước vào một cuộc đối đầu rất căng thẳng.
Rất may, vào tháng 4, Tống Thanh Sơn gửi điện tín tới nói hắn sắp về, bảo cô ở nhà chờ.
Tô Hướng Vãn nhìn ngày tháng trên thư, bấm ngón tay tính toán, ồ, ngày mai Tống Thanh Sơn sẽ về.
“Thừa Trạch, buổi sáng nhớ cho gà ăn”, Tô Hướng Vãn mang Chi Chi chuẩn bị đi làm, gõ cửa phòng ba thằng nhỏ.
Lư Đản cùng Cẩu Đản đã bắt đầu học kỳ 2 của lớp 1, chính là kiểu cuối tuần thì dậy từ 6 giờ chơi một mạch đến 12 giờ đêm, nhưng ngày đi học thì nhất định không chịu dậy.
Lý Thừa Trạch dù sao cũng lớn hơn một chút, cho dù là gà hay vịt, Tô Hướng Vãn đều giao hết cho nó.
Đứa nhỏ này rất siêng năng, chỉ cần Tô Hướng Vãn gọi một tiếng, nó đang nhắm mắt liền xoay người ngồi dậy mặc quần áo, cho dù đêm qua bị hai thằng nhóc kia phá quấy không ngủ ngon được.
Bởi vì không có Tống Thanh Sơn ở nhà, hàng ngày Tô Hướng Vãn đều lái máy kéo lên xã làm việc.
Chiều nay cô vừa tan làm, từ uỷ ban xã đi ra, đột nhiên có 2 người lạ mặt xuất hiện, giơ tay định túm lấy cô.
“Cán bộ Triệu, cán bộ Triệu, anh không ra còn ở trong đó làm gì?” Tô Hướng Vãn kêu to một tiếng, quay người chạy vào uỷ ban xã.
Hai người phía sau nghe thấy có người liền hoảng sợ bỏ chạy.
Triệu Quốc Đống đi ra: “Sao thế Tiểu Tô?”
“Không sao”, Tô Hướng Vãn trong lòng vẫn còn sợ hãi.
Hiển nhiên đám người nhìn chằm chằm vào Lý Thừa Trạch đã để mắt đến cô.
“Có tin tốt, chúng ta có thể cùng đi huyện thành”, Triệu Quốc Đống nói: "Tôi vốn định đưa cô vào Ủy ban thường vụ trước, nhưng đoán là không được, cô phải làm ở liên hiệp phụ nữ trước đã, được không?”
“Liên hiệp phụ nữ là thế nào?”
“Chính là huyện Thanh Thuỷ muốn điều chuyển cô lên làm chủ nhiệm liên hiệp phụ nữ huyện”, Triệu Quốc Đống không nói mình đã bỏ bao nhiêu công sức vào việc này.
Sau đó anh ta còn đặc biệt nói: “Phía trên có người điều tra hồ sơ của cô, đoán chừng có người muốn động vào cô, phương diện này cô phải chú ý một chút, nhất là Cục công an thành phố”
Còn phải nói sao, Tô Hướng Vãn đem Cốc Nam, hay còn gọi là Tô Tiểu Nam, đày đến huyện Hải Tây, cô biết sẽ có người tìm đến gây phiền toái cho mình.
Nhưng thế thì sao?
Mấy đứa bé cũng đã lớn, vừa lúc có cơ hội vào huyện làm việc, tại sao lại không làm?
Dù sao cô cũng đã chịu đựng đủ nhà xí lộ thiên, không nước không điện, ngày ngày phải đốt đèn dầu, xách nước từ điểm cải tạo lao động rồi.
Cô bây giờ còn đảm nhiệm công việc của hội phụ nữ huyện, sau đó dọn vào trong thành, làm người thành phố.
“Được, đi thì đi, nhưng anh làm chức vụ gì?” Tô Hướng Vãn hỏi.
Triệu Quốc Đống có chút ngượng ngùng: “Một trong 6 thường vụ huyện uỷ”. Người này quả nhiên từng bước lên chức, làm phó huyện uỷ rồi!
Tô Hướng Vãn cảm thấy, từ một câu nhắc nhở lúc đầu của mình, không ngờ lại tạo ra một cán bộ một lòng vì dân vì nước như vậy!