Xuyên Không Những Năm 70: Quân Tẩu Nuôi Con

Chương 52: Vẫn còn muốn trốn

 

Xã trưởng Hàn Dược Tiến cùng Tống Thanh Sơn đến công xã Hồng kỳ.

Tô Tiểu Nam chưa từng trải qua tình trạng như vậy, chị họ dường như còn đáng sợ hơn những gì cô ta nghĩ.

Không, phải nói là Tô Hướng Vãn biết rõ mọi thứ về cô ta.

Còn bản thân cô ta, giả bộ là người có văn hóa, cho dù bề ngoài có thế nào đi nữa, trong lòng vẫn giữ một phần sáng suốt, nhưng hiện tại, đúng là phần sáng suốt đó đang làm hại cô ta.

Nghe tin Tống Thanh Sơn đến, trong lòng Tô Tiểu Nam dấy lên một tia hy vọng.

Dù sao Tống Thanh Sơn cũng ở trong quân ngũ, kiểu gì hắn cũng phải nể mặt mũi sư trưởng Cốc, phải không?

Tất cả mọi người đều nhìn Tống Thanh Sơn, hắn là đoàn trưởng, tổng chỉ huy của hồ chứa nước, Liên Xô bỏ lửng không làm, chính hắn chỉ huy 3 vạn công binh, từng tầng từng tầng xây lên.

Hắn trước giờ vẫn là người ít nói nhưng có năng lực siêu phàm.

“Loại chuyện này dường như mới xảy ra lần đầu, chưa từng gặp qua, có người phỉ báng, nói xấu lãnh tụ, đương nhiên chúng ta phải trừng phạt cô ấy, nhưng đồng chí Cốc Nam lúc ở tỉnh thành là một thanh niên rất lạc quan, tích cực, có chí cầu tiến”, Tống Thanh Sơn nhìn quanh bí thư đảng ủy, đại đội trưởng, đội trưởng dân binh, còn có các thanh niên trí thức của công xã Hồng kỳ, nói.

Mọi người đương nhiên gật đầu, đại đội trưởng nói: “Bình thường mà nói, Tiểu Cốc cũng là đồng chí tốt, vốn dĩ nhiệt tình, yêu lao động, thời gian gần đây cô ít lao động hơn, có thể do nguyên nhân sức khỏe, cô ấy gầy đi hẳn”

Tô Tiểu Nam dường như vớ được cái cọc, vội vàng cao hứng nói: “Đại đội trưởng, từ ngày mai tôi sẽ làm việc thật tốt, thật sự”

Danh dự rất tốt của Cốc Nam đã bị cô ta phá hủy hoàn toàn.

Nhưng nói thật, ai lại nguyện ý lao động cường độ cao ở nông thôn chứ, da phơi đến đen thui không nói, một ngày làm việc đến 12 tiếng, lúc Tô Tiểu Nam viết tiểu thuyết chưa từng nghĩ tới nỗi đau khổ thật sự của những nhân vật trong sách.

Khi cô ta viết Tống Đông Hải và Tống Tây Lĩnh tàn sát lẫn nhau, trong lòng chỉ có kh*** c*m, không hề có một điểm áy náy nào, nhưng lúc này, trong lòng cô ta thực sự khó chịu.

Cô ta sợ liên lụy đến cha con nhà họ Cốc, dù sao anh trai và chị dâu cũng đối xử với cô ta rất tốt.

Nhất là chị dâu Lý Dật Phàm, con người thẳng thắn, nhiệt tình, xuất sắc trong công việc, mặc dù quan hệ của cô ta với anh trai Cốc Bắc không hẳn là đã tốt nhưng chỉ cần cô ta viết thư nói thiếu tiền, Lý Dật Phàm không nói hai lời, lập tức gửi tiền ngay.

“Tống đoàn, có thể cho tôi gọi điện cho chị dâu được không?” Tô Tiểu Nam vội vàng nói: “Tôi cam đoan từ nay về sau sẽ không phạm sai lầm nữa, được không? Chị dâu Lý Dật Phàm của tôi cũng là bạn tốt của thẩm phán Hầu Thanh Diệu, chúng ta đều quen biết nhau, việc gì anh phải như vậy?”

Tống Thanh Sơn nhếch môi, liếc mắt nhìn cô ta một cái: “Tôi sẽ tìm người trong quân đội đưa cô ta đến nông trường cải tạo lao động ở Hải Tây. Ở đó, cô ta chắc chắn sẽ nhận được sự giáo dục tốt nhất, giác ngộ nhất, nhưng chuyện này chỉ có tôi báo cáo lên cấp trên, mọi người không thể nói ra ngoài, hiểu chưa?”

Mọi người nhìn nhau, Hàn Dược Tiến nói trước: “Người này làm xấu đội của chúng ta, mọi người đều phải có trách nhiệm, nhưng không thể lan truyền nói linh tinh, hiểu chưa?”

Đại đội trưởng đứng lên nói: “Tất cả chúng ta nghe lời Tống đoàn đi, mọi người đừng có đem chuyện này nói ra ngoài, trấn áp nó xuống, mọi người thấy sao?”

Tất cả những người chứng kiến vụ việc của Cốc Nam đều có mặt tại đây.

Đương nhiên, Tống Thanh Sơn chỉ cần đảo mắt qua, mọi người đều gật đầu, hận không thể phong kín cái miệng mình lại.

Tô Tiểu Nam cứ như vậy bị đưa đến Hải Tây.

Còn Tống Thanh Sơn, sau khi giải quyết xong mọi việc, về đến nhà đã 6 giờ sáng.

Cái gì gọi là hiệu suất? Đây chính là hiệu suất công việc.

Tô Hướng Vãn nghe nói Hải Tây thì sửng sốt, bởi đây không phải là chỗ mà mẹ và em trai nguyên thân đang cải tạo lao động sao?

Lúc Tống Thanh Sơn mới nhập ngũ, nằm trong đội quân tinh nhuệ mũi nhọn, với tố chất và thể lực của hắn mà cũng phải mất một năm mới thoát khỏi nơi đó, Tô Tiểu Nam muốn chạy trốn, sợ là khó như lên trời.

Chẳng phải cô ta chê bai thời đại này ngu muội sao, Tô Hướng Vãn cảm thấy Hải Tây hẳn là nơi tốt để gột rửa tinh thần.

Sáng sớm, Tống Thanh Sơn đã bận rộn.

Lư Đản cùng Cẩu Đản lần đầu tiên nhìn thấy ba trong bếp đều vô cùng kinh ngạc, nhất là Cẩu Đản, đứa luôn rất bắt bẻ trong chuyện ăn uống: “Ba, ba đang làm gì thế?”

“Chiên trứng”, Tống Thanh Sơn quơ quơ cái xẻng nấu cơm lên.

Cẩu Đản vừa nghe mùi khét liền nhanh chân đi tố cáo với mẹ: “Mẹ, mẹ, ba đốt cái nồi luôn rồi” đây là vì trong lòng không vui khi Tống Thanh Sơn mang Lý Thừa Trạch về, nên nói phóng đại lên.

Tô Hướng Vãn mặc quần áo cho Chi Chi, dỗ dành con bé uống nước, đợi một lúc lâu vẫn không thấy Lư Đản đâu.

“Tống Đông Hải, sữa bột đâu?” cô hỏi.

Lư Đản la lên: “Mẹ, quần con rách rồi, lộ hết mông rồi, con không ra ngoài được”

Tô Hướng Vãn đi qua, thấy Lý Thừa Trạch đang quét nhà.

Quả nhiên quần Lư Đản đã bị rách, đang kéo che đi chỗ rách trên mông, lăn lộn kêu gào trên giường.

“Quần mới may, sao lại rách?” Tô Hướng Vãn hỏi.

Lư Đản nói: “Ngứa, gãi cả đêm nên rách”

Vốn dĩ hai anh em vẫn c** q**n để mông trần đi ngủ, nhưng tối qua có anh trai mới tới, hai đứa ngượng nên không dám cởi, sau đó ngứa cả đêm, gãi cả đêm.

“Trên người nó có bọ chét”, Lư Đản khẳng định: “Chính là trên người nó có bọ chét lây ra giường làm con ngứa cả đêm”

“Ba con đang chiên trứng, làm bánh bao bột mì trắng, giờ con thay quần, nhanh cho Chi Chi uống sữa rồi chúng ta ăn cơm”, Tô Hướng Vãn nói xong đưa Chi Chi cho Lư Đản.

“Mẹ nuôi mày đến giờ không may quần áo mới, cũng không giặt quần áo cho mày à?” Tô Hướng Vãn lấy bộ quần áo cũ của Lư Đản ra đưa cho Lý Thừa Trạch.

Lý Thừa Trạch vẫn cắn môi: “Không có”

Tô Tiểu Nam vốn chỉ coi nó như công cụ, thỉnh thoảng bắt nó ăn trộm này nọ, bắt nó giúp mình nấu cơm rửa bát, còn về phần giặt quần áo hay tắm rửa, Lý Thừa Trạch chỉ biết dựa vào cuộc sống của mình trước đây, tự lần mò làm.

Đứa nhỏ 10 tuổi, cũng không tính là quá bé, nó vốn thanh tú, sống mũi cao, mắt sâu của dân tộc thiểu số, so với Cẩu Đản, Lư Đản có phần đẹp trai hơn.

Dĩ nhiên trong máu nó cũng mang theo sự hung tợn của dị tộc.

Vốn là đại thiếu gia, thấy có quần áo mới thì có chút phấn khích, thậm chí không nghĩ đến việc tránh mặt Tô Hướng Vãn, nhanh chóng thay quần.

Đương nhiên trên người nó có rận, với lòng tự trọng của nó, điều này thật xấu hổ.

“Không được, quần áo này quá ngắn, tôi muốn mặc lại đồ của mình”, Lý Thừa Trạch mới thay quần, không vui nói.

Chiếc quần chỉ dài 7 phần, áo hở rốn, thoạt nhìn rất tức cười.

Tô Hướng Vãn đã sớm đem quần áo của nó, cùng với chăn gối trên giường chuẩn bị luộc bằng nước sôi, nhìn bộ dạng của nó cũng không nhịn được cười: “Chịu khó kiên nhẫn một chút, ai bảo trên người mày nhiều rận thế”

Trong niên đại này, rận ở nông thôn cũng khó diệt giống như gián ở thời hiện đại vậy.

Nhưng cả Lư Đản và Cẩu Đản đều rất sạch sẽ, Tô Hướng Vãn sau khi tiếp nhận bọn trẻ đã thường xuyên giặt quần áo, tắm cho chúng, nhà bọn họ là nơi duy nhất trong thôn không có rận.

Cái con vật đó còn khó chịu hơn cả muỗi.

“Mẹ, ba chiên trứng không ngon bằng mẹ”, trong lúc ăn Cẩu Đản không quên phàn nàn, cảnh cáo người mới đến: “Con, Tống Tây Lĩnh, có thể ăn 3 cái trứng chiên một lúc”

Một đĩa lớn trứng chiên vàng, còn dùng tất cả dầu hạt cải, đọng đầy trong đĩa.

Trong nhà vốn không có nhiều ghế, Lý Thừa Trạch ngồi trên rễ cây, đói bụng nên cầm bánh bao nhưng vẫn ngại ngùng không dám kẹp trứng vào.

Tô Hướng Vãn bẻ nửa cái bánh bao ra, gắp một quả trứng kẹp vào, rắc chút muối, đổ chút dầu từ đĩa vào. Cô đoán đứa trẻ này đến từ Vân Nam hẳn có thể ăn được cay, vì thế phết thêm một lớp dầu ớt mà ở nhà chỉ có mình cô ăn, đưa cho Lý Thừa Trạch, mắt nó sáng lên.

“Bữa ăn này thật thoải mái, Tiểu Tô, sau này chiên trứng nhớ làm giống tôi, cho thật nhiều dầu vào”, Tống Thanh Sơn lau miệng, rất là kiêu ngạo bởi vì hắn cảm thấy mình chiên trứng phi thường ngon.

Tô Hướng Vãn hỏi: “Trong phòng bếp có mấy cái trứng?”

“Hình như là 9, tôi chiên hết rồi”, Tống Thanh Sơn đặc biệt hào sảng nói.

“Chỗ đó vốn là thức ăn 10 ngày của Chi Chi”, Tô Hướng Vãn nhìn Cẩu Đản đang bẻ bánh bao trắng cho Đại Sơn ăn, nói: “Chỗ bột mì đó, đủ cho cả nhà ăn 3 ngày”

Hắn 1 lần nấu hết sạch luôn.

Còn dầu hạt cải, Tô Hướng Vãn có nhiều lắm cũng chỉ khoảng 1 cân, cũng bị Tống Thanh Sơn đổ ra nấu hết luôn.

Tống Thanh Sơn cầm bánh bao vét lớp dầu trên đĩa: “Không thể nào, không phải mấy hôm trước tôi đưa phiếu lương thực cho em sao?”

“Chính xác mà nói, là tháng trước”, Tô Hướng Vãn nhắc nhở hắn.

Tống Thanh Sơn nghĩ nghĩ, chết mẹ, ít nhất phải 5 ngày nữa mới có lương.

Trước khi hắn đi, không có cách nào đem toàn bộ tiền lương cùng phiếu lương thực về nhà được.

“Hay là em… dùng hình với tôi lần nữa đi?” Tống Thanh Sơn đột nhiên nở nụ cười: “Em dùng hình với tôi trước, mai tôi sẽ nghĩ cách kiếm thêm thức ăn cho em”

Gần đây bọn họ phải ra ngoài, không kiếm được thứ gì khác nhưng săn thú thì không có vấn đề gì.

“Bắt một con heo rừng đi, rồi chuẩn bị một cái thùng lớn, 30 cân muối xanh. Mùa hè thịt không để lâu được, phải muối thịt để dành. Trên núi Tây Lĩnh có rất nhiều củ mài, còn cả vịt hoang nữa, bắt mấy con về, vịt hoang có thể đẻ trứng”

“Em có nhiều khả năng như vậy, tôi phải làm sao?” Tống Thanh Sơn cảm thấy một thân bản lĩnh của mình không có chỗ triển khai.

Tô Hướng Vãn nói: “Bồi dưỡng thêm sở thích của mình đi, ví dụ như nấu ăn. Anh chiên trứng buổi sáng không phải rất ngon sao, bồi dưỡng thêm một chút, chờ tương lai chính sách thay đổi, tôi đi rồi, anh vẫn có thể chăm sóc được 4 đứa nhỏ, phải không?”

Ý tứ này là, dùng hình, hay chuyện trên giường là một chuyện, chỉ cần có cơ hội cô vẫn muốn đi à?

Tống Thanh Sơn không dám hỏi nhiều, vôi bưng chén bát vào bếp rửa.

Vốn hắn định hôm nay hắn nấu cơm thì Tô Hướng Vãn rửa chén, nhưng đối phương không cần chiến đã thắng.

“Tối nay có dùng hình nữa không?” trước khi Tống Thanh Sơn đi, chào rồi nói thêm: “Không chừng ngày mai chúng tôi phải lên đường, trước khi đi, chúng ta phải làm cái lễ tiễn biệt chứ”

Tô Hướng Vãn nhìn hắn đầy thâm ý: “Có, đổi tư thế khác cho anh, là loại đặc biệt mất hồn”, bộ dạng mĩ miều.

Tống Thanh Sơn tin là thật: “Tô Hướng Vãn, em là bà nội của tôi, chỉ cần em không giở trò, dù không đổi tư thế, chỉ cần em kiên trì được 2 giờ là tôi đã rất vui rồi”

Đột nhiên thấy Lý Thừa Trạch đứng bên ngoài giống như đang lắng nghe, Tống Thanh Sơn vội vàng nghiêm túc nói: “Về sau trước mặt đứa nhỏ đừng nói những chuyện không đàng hoàng”

Tô Hướng Vãn chặt cái dao lên thớt: “Là ai bắt đầu trước?”

Lư Đản cùng Cẩu Đản ăn no đến mức không cúi được, mỗi đứa mang theo một cái túi xách do Tô Hướng Vãn làm từ vải vụn để đi học: “Chào mẹ, chào ba”

Tô Hướng Vãn túm lấy Lư Đản, hỏi Lý Thừa Trạch: “Đã biết đọc chưa?”

Lý Thừa Trạch cứng rắn: “Tôi biết mặt 3000 chữ Hán”, nó còn có thể vẽ nhân dân tệ bằng tay, đó là một thiên tài.

Sắp tới, ở huyện Thanh Thủy sẽ xuất hiện một nhóm người, vì mưu đồ gia sản nhà nó mà khống chế nó, nuôi dưỡng thằng nhãi con này thực ra rất phiêu lưu, nhưng không còn cách nào khác, Tống Thanh Sơn đã mang nó về, Tô Hướng Vãn dù trong lòng không thoải mái cũng không thể đuổi đứa trẻ đi được.

Còn về phần những kẻ muốn khống chế Lý Thừa Trạch, chắc Tô Hướng Vãn phải tự mình đối phó rồi.

Haiz, Tô Hướng Vãn thầm than, nếu lúc này mình có thực quyền thì tốt, đáng tiếc, cô hiện chỉ là một cán bộ thôn nho nhỏ, mà ở nông thôn, công an cảnh sát cũng không bằng trong thành.

Từ khi xuyên không đến đây, lần đầu cô có tâm tư muốn chuyển đến tỉnh thành.

“Như vậy hai đứa đến trường trước, buổi chiều tan học về sớm một chút, không được mang anh trai này ra ngoài, chỉ được ở trong nhà, trong thôn nếu có người hỏi, các con phải nói đây là đứa nhỏ nhà dì hai, hiểu chưa?”

Lư Đản cùng Cẩu Đản tuy nhỏ nhưng rất hiểu tình hình, nhìn Lý Thừa Trạch như nhìn anh trai: “Yên tâm, chúng tôi sẽ bảo vệ anh”

Lý Thừa Trạch cũng rất hiểu chuyện, thấy hai anh em đi rồi, định đưa tay ôm Chi Chi.

Chi Chi khóc lên một tiếng, nói ra ba chữ hoàn chỉnh: “Anh trai hư”

Tô Hướng Vãn cũng nói: “Không được động vào nó”

Nhìn vẻ mặt ngơ ngác của đứa nhỏ, Tô Hướng Vãn nghĩ lại, tất cả tội nghiệt này là do Tô Tiểu Nam tạo ra, đứa nhỏ này có liên quan gì?

“Có đi xem mảnh đất trồng rau không?” Tô Hướng Vãn chỉ tay nói: “Phải trồng những hạt đậu sừng này, nếu mày biết trồng thì giúp tao, không biết thì tao sẽ dạy”

Lý Thừa Trạch lắc đầu, hiển nhiên nó không biết làm ruộng.

Thấy Tô Hướng Vãn cắm cành trúc thành từng hàng, nó làm theo một cách trôi chảy.

“Mày không hỏi xem mẹ nuôi mày đi đâu à?” Tô Hướng Vãn đột nhiên hỏi.

Lý Thừa Trạch cắn môi: “Tôi đã khuyên bà ấy rất nhiều, nhưng tôi biết sớm muộn gì bà ta cũng làm chuyện xấu”

Thích viết nhật ký không phải chuyện tốt lành gì. Lý Thừa Trạch đã từng lén đọc nhật ký của Tô Tiểu Nam, nó đã định cả đời sẽ không viết nhật ký.

Trong lòng Tô Hướng Vãn thầm nói, thằng nhóc này không hổ là nhân vật phản diện, một chút lương tâm đều không có.

“Mày ở trong nhà của tao, tao sẽ cho mày ăn, cho mày uống, giống như bọn trẻ trong nhà, không để cho mày bị đói bụng. Tống đoàn sắp phải đi đảo Trân Châu, trước khi anh ta trở về, mày phải ngoan ngoãn nghe lời tao. Về phần mẹ nuôi của mày, đối với tao, người này đã chết rồi, không được nhắc đến, hiểu chưa?” Tô Hướng Vãn nói thẳng.

Lý Thừa Trạch không nói gì, đi theo sau Tô Hướng Vãn, vừa đi vừa dựng dàn cho cây đậu bám lên, dựng rất cân đối, cẩn thận.

Tô Hướng Vãn còn phải dùng kìm để bẻ dây sắt, thằng nhỏ chỉ dùng hai tay không mà vẫn vặn được, đôi tay nhỏ bé của nó rất được việc.

“Tao phải mang Chi Chi đi làm, mày ở trong nhà, có thể đi ra ngoài nhưng không được ra khỏi thôn, hiểu không?” Tô Hướng Vãn nói.

Đứa nhỏ trả lời rất ngoan ngoãn: “Đã hiểu”

Nhưng Tô Hướng Vãn vừa ra khỏi cửa, nó đã chạy đi kéo Đại Sơn: “Đại Sơn, Đại Sơn, mau đứng lên”

Nó muốn kéo con chó chạy theo: “Đi nhanh, chúng ta đi”

Đại Sơn lười biếng lật người một cái, sủa lên hai tiếng.

Ở chỗ này ăn ngon ngủ tốt, Đại Sơn không muốn đi đâu, cho nên Lý Thừa Trạch túm lông lôi kéo đủ kiểu, Đại Sơn vẫn không chịu đi.

Lý Thừa Trạch đã mở cửa, thò một chân ra ngoài, đột nhiên phát hiện áo của mình mặc còn hở rốn, quần chưa đến mắt cá chân, quần áo xấu như vậy làm đứa nhỏ xấu hổ, kêu lên một tiếng rồi ngồi chồm hổm trên mặt đất.

Như thế này làm sao chạy ra ngoài, làm sao gặp người khác?

Cuối cùng nó đành ngoan ngoãn quay về làm việc.

Buổi tối về nhà, Tô Hướng Vãn phát hiện đứa nhỏ làm rất tốt.

Phòng bếp được quét dọn sạch sẽ không nói, chỗ vườn hoa chưa có tường bao, nó không dùng bất kỳ loại xi măng nào, chỉ dùng tay ghép gạch với nhau, xây một bức tường rất đẹp.

Hơn nữa Đại Sơn cũng rất thân thiết, không hề cắn nó, làm cho oán niệm của Cẩu Đản và Lư Đản càng sâu.

Chạng vạng, quả nhiên Tống Thanh Sơn mang về một con heo rừng. Dù sao hiện tại trong thôn đã có heo, mặc dù dân làng vẫn chưa ăn thịt chúng nhưng không còn tham lam thèm thịt như trước, Tô Hướng Vãn không cần phải chia thịt heo cho mọi người.

Cô đóng cửa lại, lấy dao tự lột da, xẻ thịt heo, chờ Tống Thanh Sơn mang muối xanh đến, bảo đám trẻ dùng bình thủy tinh nghiền nát hết chỗ muối, cô xẻ thịt bên cạnh, cứ một lớp muối một lớp thịt, xếp đầy vào cái thùng lớn.

Tống Thanh Sơn không chỉ mang về rất nhiều củ mài mà còn có hai bao khoai tây to lấy từ thôn cạnh hồ chứa nước cùng một ít ngô, chỗ lương thực này tương đối đủ cho cả nhà.

Lần đi này của Tống Thanh Sơn, theo như lời hắn nói, ít nhất cũng phải nửa năm.

Buổi tối có thịt heo hầm, còn có một chén lớn dưa chua khai vị, Lư Đản cùng Cẩu Đản rất vui.

Người sắp ra trận Tống đoàn, đêm đó cuối cùng cũng có được chìa khóa mở cửa bước vào thế giới mới.

Có điều thời gian mở cửa quá ngắn, chỉ khoảng 5 – 6 phút, nhưng cũng đủ cho hắn tâm tình hưng phấn, khí huyết sôi sục.

Chỉ hận một chút là thời gian quá ngắn, còn chưa kịp khua chiêng đánh trống, đối phương đã vứt bỏ áo giáp, tuyên bố đầu hàng.

Tống đoàn nằm ở trên giường thật lâu, cảm thấy như vậy không được, đại khái hắn vẫn phải học nhiều hơn, tìm cách giải quyết vấn đề, hắn không tin mình không xử lý được chuyện ở trên giường. 

 

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn