Tô Tiểu Nam vội vàng nói: “Chị, em ngủ rồi, mai chị quay lại được không?” Cô ta vội vàng cuộn lá thư tố cáo lại, dù sao cũng chỉ là một gia phòng nhỏ, sáng mai cô ta phải mang đi gửi, cũng đã dán tem rồi, sợ Tô Hướng Vãn vào sẽ lấy mất, vội vàng cho vào phong bì để trên bàn, ngày mai sẽ kẹp vào đống hồ sơ gửi lên huyện.
"Tiểu Nam, mở cửa." Tô Hướng Vãn lại gõ cửa.
Đương nhiên Tô Tiểu Nam không muốn mở, không những thế, cô ta còn đánh động đến thanh niên trí thức sống ở bên cạnh: "Tiểu Vương, Tiểu Vương, giúp tôi xem ai ở bên ngoài."
Ngay bên cạnh là nam thanh niên trí thức Tiểu Vương, gần đây đang theo đuổi Tô Tiểu Nam, là loại Tô Tiểu Nam cứ treo lơ lửng đó mà không đồng ý.
Hắn đang ngủ mơ màng, nghe Tô Tiểu Nam gọi thì đứng dậy.
“Nữ đồng chí này, có việc gì không?” Tiểu Vương vừa nói vừa dụi mắt.
Tô Hướng Vãn đi ra ngoài đương nhiên mang theo con dao làm bếp, nhưng lúc này dao đang được gài vào thắt lưng, trong tay cầm 2 cây củ cải lớn hái ở ven đường, nói: “Cốc Nam là em gái tôi, tôi là chị cô ấy, tìm đến để nhờ vả”
“Chủ nhiệm Cốc, cô ấy nói là chị của cô, sao cô không mở cửa?” thanh niên trí thức Tiểu Vương nói.
Trong lòng Tô Tiểu Nam nói, chị gái cái quỷ gì chứ, đương nhiên vẫn không muốn mở cửa: “Bảo chị ấy quay về đi, có chuyện gì ngày mai nói”
“Đồng chí, anh xem tôi một mình đi bộ nửa đêm đến đây, bây giờ quay về tôi sợ bị dân binh bắt, cho tôi ở lại đây một đêm đi”, khẩu khí của Tô Hướng Vãn nghe rất bình thường.
Tiểu Vương do dự một chút, nói: “Chủ nhiệm Cốc, cô không mở cửa sợ không tốt đâu”
Tô Tiểu Nam chần chừ một lúc, vừa mở cửa thì Tô Hướng Vãn cầm dao làm bếp quay người xông vào.
“Chị muốn làm gì?” Tô Tiểu Nam tuy rằng biết Tô Hướng Vãn hung dữ, nhưng kiếp trước, Tô Hướng Vãn chỉ hung dữ với người ngoài, cho dù thế nào cũng luôn che chở cho cô ta, nên chưa từng chứng kiến Tô Hướng Vãn hung dữ như thế nào.
“Một mình ở đây, nhìn ổ chăn của cô có bừa bộn không, nhìn cái ngăn tủ này có giống chuồng heo không?” Tô Hướng Vãn cầm dao làm bếp trong tay, một tay nhanh chóng lật tìm mọi thứ, không tìm thấy gì, thấy trên bàn có ngăn kéo bị khóa liền cầm dao bổ xuống chặt cái khóa.
“Tiểu Vương, báo công an, đây không phải chị của tôi, đây là một kẻ điên đang phá tủ của tôi” Tô Tiểu Nam hét lên.
Nhưng chưa kêu dứt câu, Tô Hướng Vãn đã rút được cuốn nhật ký ra, lật nhanh hai ba trang rồi đập mạnh lên bàn: "Tô Tiểu Nam, cô dám đọc to đoạn này không?"
Tô Tiểu Nam cũng giơ dao làm bếp lên: “Chị, chị cũng quá là quá phận đi, chị sống không tốt thì tôi sống dễ dàng được à? Tôi không giống với chị, ngày ngày đều phải ra đồng làm việc, tôi cũng phải cố ý, hơn nữa tôi cũng đã xuyên tới đây rồi, sao chị không chịu buông tha tôi?”
“Đây là cái thời đại gì, hồ đồ, hỗn loạn, nhất là nhóm thanh niên trí thức, một đám giống như bị điên, ngu ngốc, còn tưởng có thể tìm được ở nông thôn bản lĩnh chân chính cho thời đại, thực tế, bọn họ khác gì lao động trong xã hội cũ. Đảng là gì? Là giai cấp tư sản lớn nhất, là nhà tư bản lớn nhất. Nhân dân là gì? Nhân dân bất quá là c* li mà thôi. Tôi chán ghét nơi này, chán ghét cuộc sống này, thậm chí cực kỳ ghét những kẻ giả tạo này”, Tô Hướng Vãn cầm cuốn nhật ký vừa đọc vừa đập vào tay.
Cô biết Tô Tiểu Nam xấu tính, không dám nói ra miệng nhưng sẽ viết lên giấy, đúng vậy, bây giờ cô đã có bằng chứng.
Lúc này đội trưởng dân binh công xã Hồng kỳ, bên ngoài còn có các thanh niên trí thức đứng thành vòng lớn.
“Còn có câu này, lời nói của lãnh tụ chẳng qua chỉ là để đối phó, công trạng của ông ta ở tương lai cũng chỉ có 7 phần thành công. Giết một người là sát nhân, giết ngàn người thì là tướng lĩnh, ông ta cũng…” Tô Hướng Vãn dừng một chút, nói: “Các đồng chí công xã Hồng kỳ, phần còn lại tôi không dám đọc, tôi chỉ muốn hỏi, bí thư chi bộ đại đội của mấy người đâu, đại đội trưởng của mấy người đâu, người của công xã Hồng kỳ làm đến thế này, bọn họ không quản hay sao?”
Nhất thời, mọi người đều nhìn Tô Tiểu Nam.
“Về phần đại đội, công xã, đây là cái tai họa kiểu gì? Tại sao tôi lại ở cái chỗ như thế này, cùng làm việc với một đám người ngu muội như vậy? Nghĩ thôi cũng muốn nổi điên” Tô Hướng Vãn không cảm xúc đọc lại những gì ghi trong nhật ký.
Đội trưởng dân binh, nhóm thanh niên trí thức và dân làng đều nhìn Tô Tiểu Nam.
“Cô gái này, sao lại dám viết những câu như thế?” rốt cục một bà lão nói: “Không thể mắng lãnh tụ như vậy được” bà lão che miệng nói: “Thanh niên bây giờ đều như vậy cả à? Bề ngoài thì ngoan ngoãn, nhưng lại không tin tưởng lãnh tụ”
Trong nháy mắt, những gì Tô Tiểu Nam viết, hay những lời tỉnh táo và lý trí nhất của thời đại này, đã bị vạch trần giữa ban ngày ban mặt.
Lúc này, thật sự, đừng nói đến thần linh, ngay cả lãnh tụ cũng không cứu được cô ta.
Tô Hướng Vãn giơ quyển sổ trong tay lên, xé hai trang đưa cho đội trưởng dân binh, nói: "Ngày mai tôi sẽ giao quyển sổ tay này cho Ủy ban Cách mạng. Còn về phần Cốc Nam này, đại đội của các anh tự xử lý nhé."
"Chị, chị" Tô Tiểu Nam muốn theo ra ngoài, vươn cổ hét lớn, Tô Hướng Vãn quay đầu lại nhìn thoáng qua, giơ quyển nhật ký trong tay lên, xoay người rời đi.
Tô Tiểu Nam vẫn hét lớn: "Chị, chị vốn dĩ đối với em tốt như vậy, em muốn đối xử tốt lại với chị thì có gì sai? Bây giờ chị chọc vào em, tương lai liệu có ngày yên ổn không? Chị không cần phải hồ đồ như thế, được không?"
Cốc Nam vốn dĩ là một nữ đồng chí đặc biệt tốt, có bối cảnh gia đình vô cùng vững chắc, cha mẹ anh em đều làm việc ở những vị trí rất cao, chọc vào Tô Tiểu Nam không khác gì chọc vào một tổ ong lớn.
Nhưng Tô Hướng Vãn lại sợ chọc giận người khác sao?
Có người em gái như Tô Tiểu Nam không bằng một miếng thịt nướng. Cô thật cảm ơn thời đại này, nếu không để cô tự đối phó với Tô Tiểu Nam, có thể cô sẽ mềm lòng.
Con gái của sư trưởng thì thế nào, Tô Tiểu Nam phạm phải chính là sai lầm về đường lối chính trị, ít nhất phải cải tạo lao động 3 năm cùng phê đấu, điều này không thể tránh được.
Còn về phần sư trưởng Cốc có bị Tô Tiểu Nam liên lụy hay không, Tô Hướng Vãn không nhúng tay can thiệp được.
Dù sao trong lúc này cô chỉ muốn trút giận trước.
Nổ máy, chạy ra khỏi công xã Hồng kỳ, lên máy kéo đap ga, trong lòng không hề cảm thấy khó chịu, ngược lại còn đặc biệt thoải mái.
Nên mang dao làm như vậy, thích, rất thích.
Nhưng đúng lúc cô sắp về đến nơi thì thấy có bóng người trên con đường tối om.
“Em nửa đêm không ngủ được, chính là để chạy đến chỗ này à?” giọng Tống Thanh Sơn trầm mà nghiêm khắc.
Tô Hướng Vãn bị dọa sợ, tim đập nhanh, vội vàng đưa tay lái cho Tống Thanh Sơn, máy kéo này vẫn cứ để cho hắn lái đi.
Về đến nhà, hai người ghé qua phòng ngủ nhỏ kiểm tra, thấy ba cái đầu trẻ con đang nằm cạnh nhau, Tống Thanh Sơn mới lặng lẽ kéo Tô Hướng Vãn vào phòng.
“Nói thật đi, em với Cốc Nam đến tột cùng là có chuyện gì?” Tống Thanh Sơn nói.
Cô lái máy kéo đến thẳng công xã Hồng kỳ, mang theo cả dao, giống như sắp sửa tóm một con heo béo để giết thịt.
Không, phải nói cô rất hung dữ, giống như ở công xã Hồng kỳ đang có một cái đầu trâu đợi cô vậy.
Tô Hướng Vãn nói: “Cũng xuyên không đến đây giống tôi, là em họ tôi”, không còn cách giải thích nào khác nữa.
Dù sao kiếp trước, Tô Hướng Vãn cũng quan tâm và tận tụy với Tô Tiểu Nam giống như Tô Hướng Hồng bây giờ vậy.
Những gì em họ làm với mình là chuyện xấu trong nhà, không có gì hay ho để nói ra cả.
Căn cứ vào nguyên tắc tiếp nhận mọi thứ, Tống Thanh Sơn rất nhanh đã chấp nhận sự thật Cốc Nam cũng là người xuyên không. Đương nhiên, nếu không, Tô Hướng Vãn đã đóng cửa ở trong nhà, không hận thù đến mức như vậy, đúng không?
“Vậy ý em định tính toán cô ta thế nào?” Tống Thanh Sơn hỏi.
Tô Hướng Vãn lúc này vẫn chưa hết giận: “Chỗ nào xa nhất, hẻo lánh nhất, khổ cực nhất thì để cô ta tới đó cải tạo lao động”
“Tôi không nghĩ lòng em lại đen tối như thế, em họ của mình mà còn muốn đẩy đi cải tạo lao động, lại còn là nơi xa nhất, hẻo lánh nhất, khổ cực nhất nữa” Tống Thanh Sơn không hiểu cặn kẽ sự tình, rất là giật mình.
Tô Hướng Vãn cười lạnh: “Đó là đương nhiên, con người của tôi lục thân không nhận, ai làm cho tôi thư thái, cao hứng, tôi nguyện ý vì người đó mà làm như trâu như ngựa. Nhưng nếu có ai làm tôi mất hứng, không thoải mái, dù có là trời nam biển bắc tôi cũng phải truy lùng giết cho bằng được. Tôi không có tinh thần trọng nghĩa, cho dù có trích dẫn mấy lời lãnh tụ thì cũng chỉ là tô son trát phấn mà thôi, tôi vốn rất tà ác”
Chính là loại không thể trêu chọc được vào.
“Cho nên vừa rồi là tôi làm cho em cao hứng hay tức giận?” Tống Thanh Sơn chậm rãi ngồi xuống, tay đút vào túi, bắt chéo chân nhìn cô, hai mắt thâm thúy, khóe mắt đặc biệt sáng giống như chim ưng.
Hắn không thể hiểu nổi, tại sao cô lại tra tấn cực hình hắn như vậy.
Còn có, dù sao cũng phải biết khi cô tra tấn hắn như thế là cô đang cao hứng hay tức giận, để về sau còn biết đường phòng tránh, khỏi phải nếm mùi đau khổ như vậy nữa.
Tô Hướng Vãn liếc mắt nhìn, không nói gì.
Tống Thanh Sơn lấy ra một phong thư, thận trọng đặt lên bàn: “Em đủ hung dữ, đủ nhanh nhẹn, nhưng phần đuôi lại không xử lý sạch sẽ, phong thư này nằm trong tập tài liệu mà Cốc Nam sẽ gửi lên chính quyền huyện vào ngày mai, nếu thực sự được gửi đi, không chỉ chúng ta mà ngay cả Thừa Trạch cũng xong đời”
Tô Hướng Vãn cầm lá thư, xé ra đọc, quả nhiên.
Trong thư Tô Tiểu Nam không chỉ nói xấu Tống Thanh Sơn, mà còn báo cáo quân khu tất cả những gì Lý Thừa Trạch đã làm ở huyện.
Nếu lãnh đạo quân khu thật sự nhận được, chức cán bộ cấp đoàn của Tống Thanh Sơn chắc chắn bị thu hồi.
Vừa rồi lúc vạch mặt Tô Tiểu Nam không lưu tình, trong lòng Tô Hướng Vãn có chút xíu chua xót.
Dù gì cũng là em họ của mình, cho dù lý do có tốt đến đâu thì việc mang người thân ra đấu đá cũng không hay ho gì.
Nhưng khi cầm đến phong thư này, trong lòng Tô Hướng Vãn đã sáng tỏ.
Loại tình cảm chị em đó, là cô đã nghĩ nhiều rồi.
Nhưng Tống Thanh Sơn cũng đủ lợi hại, đuổi theo sau cô đến công xã Hồng kỳ mà không ai biết, giữa đám hỗn loạn đó hắn làm thế nào để lấy được phong thư này, phong thư mà cô để lọt lưới, suýt chút nữa thì hại chết cả nhà.
Từ khi xuyên không đến đây, lúc này Tô Hướng Vãn có thêm vài phần kính trọng Tống Thanh Sơn, trong lòng vui mừng nói: “Đây là anh đã cứu mạng cả nhà rồi đó”
“Làm quân nhân mà ngay cả trực giác đó còn không có thì đừng làm nữa”, Tống Thanh Sơn nói, lấy chiếc bật lửa từ trong túi ra và đốt lá thư.
Dừng một chút, hắn nói: “Nhưng nhà họ Cốc không thể động đến”
Không phải Tống Thanh Sơn không dám động đến Cốc gia, mà con người sư trưởng Cốc vốn rất tốt, không có sai phạm gì, đó là lý do tại sao Tô Tiểu Nam không tố giác Lý Thừa Trạch với cha mình mà báo cáo trực tiếp lên quân khu tỉnh.
Sư trưởng Cốc có thái độ làm người chính trực, cả nhà đều ở Tần Châu, nắm giữ những cương vị trọng yếu, lúc này mà động đến nhà họ, phỏng chừng tất cả đại quân khu Tần Châu đều rung chuyển. Phải biết rằng, đại quân khu Tần Châu quản lý một số khu vực lớn là Thiểm Tây, Cam Túc, Ninh Hạ và Thanh Tân. Đây là quân khu có nhiệm vụ quản lý biên giới nặng nề nhất trong toàn bộ Trung Hoa Dân Quốc, cũng là nơi dễ bị điều động nhất khi có chiến sự.
Bây giờ quốc gia đang thực hiện quy hoạch 5 năm, nếu xây nhà máy năng lượng hạt nhân sẽ là khí tài quan trọng của quốc gia, việc này do sư trưởng Cốc phụ trách, càng không nên gây thêm phiền toái cho ông.
Hiện tại tuy rằng chính sách có hỗn loạn, nhưng ngoại bang còn chưa đề phòng xong, quân khu đã rối loạn khác gì tạo điều kiện cho các nhóm phần tử phản động lợi dụng thời cơ.
“Cho nên anh định tính thế nào?” Tô Hướng Vãn hỏi.
Dù sao cơn giận của cô đã phát tiết xong rồi, còn lại do Tống Thanh Sơn tính toán.
Tống Thanh Sơn có chút không biết làm thế nào, nhìn Tô Hướng Vãn một lúc lâu: “Em cũng biết tôi sắp đi đảo Trân Châu chứ?”
“Ừ, anh nói rồi”, Tô Hướng Vãn trả lời.
Tống Thanh Sơn trong quân đội, ngoài những sách chính trị chính thống ra thì rất ít đọc tạp văn, cuốn duy nhất hắn đọc cũng chỉ là “Tây du ký”, không thể không nói, cô vợ tự xưng xuyên không này, có lúc xinh đẹp dịu dàng như bồ tát, nhưng cũng có lúc tai quái giống yêu tinh.
“Em không hỏi một chút xem tôi ở binh chủng nào, cũng không hỏi tôi có quay về được không, có đi an toàn không?” Tống Thanh Sơn nói.
Tô Hướng Vãn liếc hắn: “Rất an toàn, lúc về còn được khen thưởng”
Đã biết rõ nội dung, Tô Hướng Vãn không sợ gì cả.
Tống Thanh Sơn nhếch môi, đi ra cửa.
Dù sao Cốc Nam xảy ra chuyện, tin này sẽ rất nhanh truyền đến tỉnh, nếu lên đến tỉnh, Cốc gia coi như xong.
Ở Tần Châu đã mất đi một sư trưởng Lý, hắn không muốn sư trưởng Cốc cũng bị hạ gục như thế, dù sao bọn họ cũng đã sống sót trở về từ chiến trường đầy khói súng, sư trưởng Lý đã phải chết trong khuất nhục, hắn không muốn sư trưởng Cốc cũng bị như vậy.
Hắn sẽ xử lý mọi chuyện ở công xã Hồng kỳ, chỉ tính trên một mình Cốc Nam.
Mà người tự cho là biết hết nội dung cốt truyện, Tô Hướng Vãn, lại lâm vào trở ngại mới.
“Tôi nghĩ tôi vẫn muốn đi”, Lý Thừa Trạch mở cửa phòng cô, nói: “Cho dù mẹ nuôi không cần tôi, tôi vẫn có thể sống được bằng tay nghề của chính mình”
“Làm giả giấy gửi tiền, tìm cách rút tiền từ ngân hàng, rồi làm giả phiếu lương thực, đến tín dụng xã mua đủ thứ, bị người ta bắt về, đánh đập khắp phố à?” Tô Hướng Vãn hỏi lại.
Lý Thừa Trạch vẫn không buông: “Đó chỉ là kế sách tạm thời, tôi sẽ lớn nhanh thôi, có thể vào nhà xưởng làm”
Chi Chi bị nó làm cho thức giấc, lúc này đã 3 giờ sáng.
Tô Hướng Vãn dụi mắt, cô vốn không mở mắt ra được, nhưng phải dậy để đối phó với thằng nhãi heo rừng hoang dã này.
Đứa nhỏ này thực ra lúc đầu đi theo Tô Tiểu Nam chính là một sự hiểu lầm.
Đương nhiên mấu chốt vẫn là 3 năm trước, Tống Thanh Sơn không đến Vân Nam.
Cô ngồi dậy, đầu tiên kể lại chuyện ba năm trước Tống Thanh Sơn bị coi như đã chết cho đứa nhỏ nghe, giải thích Tống Đình Tú tuy cũng là con nuôi nhưng Tống Thanh Sơn là con cả, từ trước đến nay có rất nhiều chuyện trong nhà hắn không bàn bạc với em trai, cho nên Tống Đình Tú không hề biết bên Vân Nam xảy ra chuyện.
Tóm lại, 3 năm trước Tống Thanh Sơn không đến, lúc sư trưởng Lý bị phê bình đấu tố, máy bay của hắn bị bắn hạ, sau đó bị giam trong tù, căn bản không thể đi tìm sư trưởng Lý được.
Quan trọng hơn, năm trước khi Tống Thanh Sơn trở về đã cử người đi tìm nó.
Nhưng lúc đó, Lý Thừa Trạch đã lên tàu hỏa rời Vân Nam.
Kỳ thật chỉ là những chuyện trùng hợp, sau khi Lý Thừa Trạch đến huyện Thanh Thủy, không chịu tìm đến Tống Thanh Sơn cũng là vì tâm lý phòng thủ của nó, đương nhiên người mưu đồ gia sản của nhà nó rất nhiều, chính nó cũng không biết anh em Tống Thanh Sơn là người thế nào.
“Mày đã đến đây rồi thì sống cùng đám trẻ trong nhà này đi, sau này chú hai mày sẽ tìm cách sửa hộ khẩu, nhập mày vào hộ khẩu này, nhưng hai đồ vật đó tao sẽ không giao cho mày. Nếu mày đồng ý ở lại, sớm muộn gì cũng có ngày mày tận mắt thấy tao giao hai món đồ đó cho viện bảo tang, như vậy có được hay không?” Tô Hướng Vãn có ý tốt khuyên nhủ, kiếp trước có thứ quý giá gì mà cô chưa từng nhìn qua, cô cũng không phải loại người tham tiền tài.
“Nhưng tôi vẫn muốn đi”, Lý Thừa Trạch rất có chủ kiến: “Ở nhà cô, tôi không thoải mái”, Chi Chi ném đất vào người nó, hai đứa sinh đôi cũng đối phó, quan trọng hơn là Lý Thừa Trạch đã ăn trộm của Tô Hướng Vãn 2 lần, không có kẻ trộm nào lại vui vẻ ở chung với người đã bị mình ăn trộm.
“Vậy mày cứ trực tiếp mà đi, sao còn đến hỏi tao?” Tô Hướng Vãn hỏi lại.
Lý Thừa Trạch có lý do riêng của mình: “Những thứ kia tôi không tính, lúc bang nhân đến xét nhà tôi, lấy đi không ít thứ, so với hai món của cô thì còn quý giá hơn rất nhiều, tôi không cần, tôi chỉ muốn mang Đại Sơn đi” đây là con chó được huấn luyện, còn do chính cha nó bồi dưỡng, Lý Thừa Trạch đặc biệt thích con chó Đại Sơn này.
“Không được, đó là chó của nhà tao”, Tô Hướng Vãn không ngẩng đầu lên.
“Tôi có thể bắt trộm nó, nó sẽ đi theo tôi”, Lý Thừa Trạch không chịu thua kém.
Tô Hướng Vãn liền cầm lấy cái chổi: “Vậy bây giờ mày trộm thử cho tao xem?”
Đương nhiên trong lòng Lý Thừa Trạch hẳn là càng thêm hận cô, hơn nữa thằng trộm đó lại còn vô cùng trắng trợn: “Hôm nay không được thì ngày mai tôi có thể trộm”, nói xong nó chuẩn bị chạy.
“Đúng rồi, cái dây lưng đó là của nhà tao, mày phải trả lại”, Tô Hướng Vãn đột nhiên nói.
Lý Thừa Trạch sờ thắt lưng mình, quả nhiên là dây lưng của người lớn, nó phải quấn 2 vòng mới giữ được lưng quần của mình.
Cái dây lưng bằng vải của nó đã mục nát, nếu tháo dây lưng này ra, nó ngay cả q**n l*t cũng không có, chẳng lẽ lại để mông trần chạy ra ngoài?
“Sao, luyến tiếc cái dây lưng à?” Tô Hướng Vãn từ trên giường bước xuống, nghe thấy cái bụng đói của Lý Thừa Trạch vẫn đang kêu ọt ọt, với tay lên kệ bếp lấy xuống nửa cái bánh bột kê đưa cho nó, nói: “Tống Đông Hải và Tống Tây Lĩnh đến bây giờ vẫn buộc quần bằng dây vải, hai đứa đều thích dây lưng, nếu mày muốn giữ dây lưng này, tao sẽ cắt nó thành 2 phần, chia cho mỗi đứa 1 nửa, không tốt hơn sao?”
Lý Thừa Trạch vẫn v**t v* cái dây lưng, dỗi, không chịu ăn nửa cái bánh bột kê.
Tô Hướng Vãn tắt đèn: “Mày không phải là đại nhân vật sao, nếu muốn đi thì để lại thắt lưng ở bậc cửa, tự đi đi, nếu không muốn thì quay về đi ngủ”
Lý Thừa Trạch cứ đứng như vậy ở giữa phòng một lúc, rốt cuộc không chống cự lại được cái bụng đói, cắn một miếng bánh nhai nhai, đột nhiên bị mắc răng.
Thật sự không nghĩ tới, bên trong lại có một viên kẹo thỏ trắng.
Hạt kê bản thân đã hơi ngọt, khi nặn thành bánh, ăn chung với kẹo thì sẽ càng ngọt hơn. Mặc dù loại bánh bao ngọt này có vẻ quê mùa và thô ráp, nhưng càng ăn càng ngọt, càng ăn càng thơm.
Đứa trẻ chậm rãi nhai nuốt, hơi thở có phần gấp gáp, đứng bên ngoài ăn sạch sẽ miếng bánh kê trước khi về phòng bên cạnh để ngủ.
Cái này gọi là gì?
Tưởng là giấc mơ cầm kiếm đi tới chân trời, vì một cái dây lưng mà bỏ luôn kế hoạch?
Tô Hướng Vãn thầm nói, thằng nhóc heo rừng này, xương cốt cũng không cứng đến vậy.