Xuyên Không Những Năm 70: Quân Tẩu Nuôi Con

Chương 50: Cánh cửa thế giới mới

 

Tô Hướng Vãn nấu một nồi bột kê, lúc này Tống Đình Tú đã trở về.

“Thế nào, xin lỗi đồng chí Cốc Nam rồi à?” Tô Hướng Vãn hỏi.

Tống Đình Tú lần này lại rất nghiêm túc, dĩ nhiên, nếu không phải tình huống bộc phát, hắn cũng không bối rối khó xử.

Tống Thanh Sơn xới cơm, Tô Hướng Vãn đang chuẩn bị đồ ăn cho Đại Sơn.

Tống Đình Tú đơn giản giải thích một chút, tóm lại theo như lời Cốc Nam, vì huyện Thanh Thuỷ gần thành phố Tần Châu, bây giờ có hồ chứa nước, lại chuẩn bị mở dự án điện hạt nhân nên sắp tới, trong tỉnh sẽ điều một chủ tịch huyện mới tới đây. Dĩ nhiên, cũng theo yêu cầu cấp thiết của những người trong trung ương rằng nên dùng huyện Thanh Thuỷ làm thí điểm cho kế hoạch 5 năm, để xem có trở thành khu vực đầu tiên thoát nghèo, giải quyết vấn đề no ấm hay không.

Dĩ nhiên, cũng giống như Tiểu Trại và Đại Trại* đang nổi tiếng khắp cả nước.

(*phong trào chính trị do Mao Trạch Đông phát động vào năm 1963 ở công xã Đại Trại, người nông dân đã dùng những công cụ lao động cơ bản, thô sơ nhất như đòn gánh, cuốc để xử lý nguồn nước, phủ xanh đồi trọc)

Điểm khác nhau ở đây chính là Tiểu Trai, Đại Trại chỉ là một thôn, trong khi Thanh Thuỷ lại khác, đó là một huyện. Xóa đói giảm nghèo ở quy mô một huyện có thể dễ dàng trong tương lai, nhưng đó là một điều rất khó khăn hiện tại.

Vì vậy có thể nói Cốc Nam đã mang một sứ mệnh đến đây.

Không chỉ có cô ta, chị dâu Lý Nhất Phàm của cô có thể cũng tới, làm chủ tịch huyện Thanh Thuỷ.

“Ý của chú là tôi không nên chọc vào Cốc Nam, bởi vì gia thế của cô ta không để đụng đến được phải không?” Tô Hướng Vãn híp mắt hỏi Tống Đình Tú.

Tống Đình Tú nói: “Không phải là chuyện chọc hay không chọc, chúng ta chỉ là những người dân bình thường, cứ để Cốc Nam sống cuộc sống của cô ta không được sao?”

Vẫn không muốn chọc đến người khác.

Nhưng Tô Hướng Vãn có thể đoán được, với tính cách của Tô Tiểu Nam, có thể cô ta sẽ uy h**p, khóc lóc nói rất nhiểu, không chừng có thể cô ta còn muốn xin lỗi, Tống Đình Tú lúc đó vẫn chịu được áp lực, không chịu cho cô ta đi, cũng coi như cứng rắn.

Nhưng Tô Hướng Vãn vẫn không muốn làm hoà kiểu như vậy.

Tại sao?

Bởi vì quả thật từ niên đại 1970, huyện Thanh Thuỷ bắt đầu có những biến hoá long trời lở đất.

Giống như Tiểu Trại cùng Đại Trại vậy, sẽ nhanh chóng giàu lên trước thời hạn, nhưng cái giá của nó là gì? Đầu tiên là tạo nên những điển hình tiên tiến, nghiêm trị một nhóm người, nâng lên một nhóm người, nhưng nhóm được nâng lên đều là một lũ quái vật thật sự.

Còn những người bị vùi dập, giống như Tống Thanh Sơn, Triệu Quốc Đống, những người thật sự có năng lực.

Không phải là đường lối của các nhà lãnh đạo sai, mà là Tô Tiểu Nam cố tình làm cho số phận của những người tốt trong sách trở nên cực kỳ khốn khổ và những kẻ xấu trở nên cực kỳ kiêu ngạo để định hình năng lực của chính mình. Dĩ nhiên, điều này cũng để cô ta thể hiện năng lực của mình, minh oan cho bọn họ, để bọn họ phải đội ơn cô ta.

Nếu cô nhớ không nhầm, sau chuyến đi đảo Trân Châu này, Tống Thanh Sơn liền gặp xui xẻo.

Mà theo cùng sự xui xẻo này của hắn là Lư Đản và Cẩu Đản, liên quan đến cô gái có bề ngoài giống Tiểu A Xá, dẫn đến hai anh em bắt đầu tranh chấp với nhau, từng bước đi vào ngõ cụt.

Còn Lý Thừa Trạch, bị những kẻ thèm muốn gia sản của nó huỷ hoại, phải trốn đông trốn tây.

Mặc dù nhìn chồng khá không vừa mắt, nhưng dù sao cũng là chồng mình, Tô Hướng Vãn làm sao có thể để cho hắn gặp xui xẻo được?

Con trai do mình sinh ra, lai vì một người con gái mà trở mặt với nhau, dĩ nhiên cũng không được.

“Đình Tú, ở lại ăn cơm không?” Tống Thanh Sơn hỏi.

Cơm trong nhà đã nấu đủ mỗi người một phần, thật ra thì không thừa nhưng em trai tới, dù sao cũng phải hỏi một câu.

Tống Đình Tú còn phải chạy về nhà cũ thăm bà lão, khoát tay: “Không ăn, mọi người ăn đi”

Chờ Tống Đình Tú đi rồi, Tống Thanh Sơn mới nói: “Không cần để ý những gì lão nhị nói, Cốc Nam đó, cho dù cô ta có quản Thừa Trạch hay không, đứa trẻ 2 lần ăn trộm ví tiền đều do cô ta không dạy dỗ, đó là lỗi của cô ta, nữ đồng chí đó có vấn đề”

Mắt Tô Hướng Vãn nhất thời sáng lên: Tống Thanh Sơn là chuyên gia giám định phụ nữ.

Nhưng nên lạnh lùng vẫn phải lạnh lùng, ai bảo hắn đưa một tên trùm buôn ma tuý về nhà mà không bàn bạc gì.

Lý Thừa Trạch không chịu ăn cơm, vẫn ngồi ở góc tường cùng Đại Sơn.

“Thừa Trạch, tới ăn cơm”, Tống Thanh Sơn nói.

Lý Thừa Trạch không nói câu nào, mắt rũ xuống, ngồi sát phía cửa, bộ dạng rất muốn bỏ chạy.

Chi Chi chạy tới chạy lui, nhổ cỏ thả vào đầu nó, hái rau trong vườn cũng thả lên đầu nó, dần dần trên đầu Lý Thừa Trạch như một ngọn núi nhỏ, bên trên còn có một bông hoa, trông hết sức tức cười.

Một đứa trẻ có tôn nghiêm như nó, đúng ra phải nổi giận nhưng nó vẫn không cử động, ngồi yên ở chỗ đó.

Nhưng ngay lúc đoán được nó đã rất tức giận, Tô Hướng Vãn nhìn thấy, ôm lấy Chi Chi, lần đầu tiên đánh vào mông con gái: “Còn dám làm như vậy, mẹ sẽ để con ngủ với hai anh, không được ăn h**p người khác, biết chưa?”

Chi Chi không hiểu, bĩu cái môi nhỏ nói: “Không muốn”, nó không muốn ngủ với các anh, vì thế chạy lại gạt sạch những thứ trên đầu Lý Thừa Trạch xuống.

“Con phải nói xin lỗi”, Tô Hướng Vãn kiên nhẫn dạy con gái: “Anh trai kia biết mình trộm ví tiền là không đúng, anh biết mình sai rồi, nếu không anh đã chạy trốn từ lâu, biết không?”

Lý Thừa Trạch chạy rất nhanh, nếu nó chạy thật, chắc chỉ có Tống Thanh Sơn đuổi được.

Tống Thanh Sơn đột nhiên nhìn vợ bằng con mắt khác: “Em thật rộng lượng”, mặc dù vẫn còn rất tức giận, nhưng không dạy đứa trẻ coi Lý Thừa Trạch là kẻ thù, điều đó rất tốt.

Hắn lại kêu: “Thừa Trạch, tới ăn cơm”

“Nó không ăn thì đem phần của nó cho Đại Sơn”, Tô Hướng Vãn nói.

Vốn dĩ cô tưởng mình nuôi 3 đứa trẻ đã là cực hạn, không nghĩ tới Tống Thanh Sơn liều mạng mang thêm về một đứa nữa, làm cho cô đến cả chén ăn cơm cũng không có, hôm nay cô phải ăn bằng chậu.

Như cô nói, đứa trẻ này nên ở lại thêm vài ngày.

Cẩu Đản và Lư Đản vừa nghe thấy đem phần cơm của thằng trộm cho chó, hai đứa chạy còn nhanh hơn Đại Sơn, vội bưng chén cơm của Lý Thừa Trạch đổ vào tô đựng thức ăn của Đại Sơn.

Đại Sơn bây giờ giống như Tống Thanh Sơn, thích nhất ăn bột kê, nó ăn vài miếng là hết, không chỉ ăn hết mà còn cố l**m cái chậu khiến đầu mắc kẹt trong đó, Lư Đản phải ra gỡ chậu trên đầu nó.

Ăn cơm xong, Lư Đản cùng Cẩu Đản còn phải mang đàn gà con ra phơi gió, để tránh bị lẫn lộn với gà nhà khác, Cẩu Đản đã buộc một sợi len trên cánh của 7 con gà con.

Như thế khi ra ngoài, nó có thể mang gà nhà mình đi so sánh với Hùng Đản, Xú Đản xem gà đứa nào lớn nhanh hơn mà không bị nhầm lẫn.

Bảy con gà con lớn lên, không có gà mái, toàn là gà trống.

Bây giờ gà trống đáng tiền hơn gà mái, dù sao còn có thể ăn thịt, hai anh em phục vụ mấy con gà giống như phục vụ bảo bối.

Đảo mắt đã tới giờ đi ngủ, vì một thằng anh từ trên trời rơi xuống, Cẩu Đản vốn không thích tắm cũng vội lấy nước tắm rửa rồi nhanh chóng bò lên giường chiếm chỗ.

Duy chỉ có Lý Thừa Trạch vẫn ngồi yên trong góc cùng Đại Sơn, không nhúc nhích.

Tống Thanh Sơn mang đứa nhỏ về, nhưng với tình huống này mà nói, cả Cẩu Đản và Lư Đản đều không phục, cần Tô Hướng Vãn ra tay lo liệu, hắn gọi hai lần không được, đành tìm đến Tô Hướng Vãn.

“Mày không lấy nước tắm rồi đi ngủ hay là muốn về công xã Hồng kỳ tìm mẹ nuôi?” Tô Hướng Vãn lấy từ trong ngăn kéo ra một cái khăn bông mới, cố ý tìm chậu rửa chân của Cẩu Đản và Lư Đản, đưa cho đứa nhỏ này, nói.

Mắt Lý Thừa Trạch sáng lên, nhưng rồi lại cụp xuống.

“Cô ta để mày lúc bé thì trộm ví tiền, lớn lên thì cướp ngân hàng, hai người có thể trở thành một đôi thư hùng đạo tặc”, Tô Hướng Vãn còn nói.

Lý Thừa Trạch không phải là đứa bé không có nguyên tắc, đối với việc trộm cắp nó rất xấu hổ, cho nên mới nói xin lỗi với Tô Hướng Vãn. Mà câu nói này của Tô Hướng Vãn cắm thẳng vào sự liêm sỉ của nó, nó cắn môi, nhận chiếc khăn trong tay Tô Hướng Vãn, xoay người đi vào phòng tắm.

Trên chiếc giường lớn trong phòng, Tống Thanh Sơn đương nhiên rất thấp thỏm, đang cố gắng dọn giường, thay đồ cho Chi Chi, ôm Chi Chi dỗ nó ngủ, cố gắng thể hiện hình tượng một người cha tốt.

“Tạm thời nuôi vài ngày, tôi nghĩ cách mang nó lên hồ chứa nước”, Tống Thanh Sơn nói.

Tô Hướng Vãn không nói gì, ngồi trên giường đất thoa kem tuyết hoa.

“Dẫu sao cũng là một mạng người, để Cốc Nam đó mang đi thật không được, tôi chỉ nhìn một cái cũng biết nữ đồng chí đó không phải người tốt”, Tống Thanh Sơn còn nói.

Tô Hướng Vãn ngồi một lúc, vén chăn đắp kín cho Chi Chi, ngồi trên giường nhìn vào gương.

Sau đó ngoắc tay: “Anh tới đây”

Trên giường đất, đầu tiên là lớp chiếu trúc, sau đó là một lớp chăn rồi đến một tấm ga trải giường hoa nhỏ. Bây giờ vải bông rất giá trị, Tô Hướng Vãn chỉ có 2 cái chăn lấy được từ bên nhà cũ, tấm nệm duy nhất giành cho giường của hai đứa trẻ, giường của cô chỉ mềm hơn ván gỗ một chút.

Cô vẫn chỉ là một người vợ trẻ, mặc một chiếc áo len cũ, cánh tay cân đối, da mặt hơi ngăm đen, nhưng da trên cơ thể lại mịn màng, trắng trẻo, đây cũng là vẻ bề ngoài của những phụ nữ nông thôn. Dù sao thì ban ngày họ luôn phải làm việc bên ngoài, da trên mặt và tay của họ sẫm màu hơn nhiều so với da trên cơ thể.

Tống Thanh Sơn biết Tô Hướng Vãn tức giận, nếu là hắn, hắn cũng tức giận.

Cô vốn rất vất vả, hắn lại còn mang thêm về một đứa trẻ, nhà lại đang thiếu ăn thiếu mặc, cô không tức giận được sao?

Nhưng mà cái khiến Tống Thanh Sơn chuẩn bị không kịp là Tô Hướng Vãn muốn nổi giận, loại biểu hiện đó cũng nằm ngoài dự đoán của hắn.

Cô không đánh cũng không mắng, còn giống như cai ngục cho phạm nhân ăn bữa ngon trước khi hành hình, muốn cho hắn xem cô chủ động thế nào.

Nhưng nhiều nhất được 3 phút, cô đột nhiên nói: “Không được, không được, tôi nghĩ đến Lý Thừa Trạch con heo rừng nhỏ, thằng nhóc con đó, tôi không có hứng nữa”

Sau đó cô quay người lại.

Sau đó, cánh cửa thế giới mới của Tống Thanh Sơn được mở ra, nhưng chớp mắt một cái đã đóng lại.

……

Cái ngày không gọi là thoải mái, mà là cực hình tra tấn đối với hắn.

Là một người lính, theo kỷ luật, khi phụ nữ muốn, họ nên chủ động hợp tác, nhẹ nhàng, không được thô lỗ. Nhưng khi phụ nữ không muốn, ép buộc cô ấy tương đương với cưỡng h**p.

Trong kỷ luật quân đội, cưỡng h**p còn tệ hơn giết người, nếu vào tù sẽ bị đánh chết.

Tống Thanh Sơn nằm một lúc lâu rồi ngồi dậy: "Có chuyện gì muốn tôi làm, cứ nói thẳng với tôi là được."

Vào lúc này cho dù núi đao biển lửa, chỉ cần cô ra lệnh một tiếng, chỉ cần không vi phạm kỷ luật, bắt Tống Thanh Sơn nhảy lầu hắn cũng nhảy.

“Không có chuyện gì, anh cứ ngủ đi, tôi ra ngoài một chút” Tô Hướng Vãn cười, v**t v* mái tóc ngắn như thép của Tống Thanh Sơn, nhẹ nhàng nói.

Vị sĩ quan này có mái tóc ngắn, mỗi sợi tóc đều cứng như sắt.

Tô Hướng Vãn có lẽ không có năng lực uốn cong bọn họ, nhưng có thể có năng lực kêu bọn họ sống không bằng chết, có năng lực đặt họ lên cung tên nhưng không thể bắn.

Tống Thanh Sơn giống như mang theo lưỡi lê súng thép, phấn khích ra chiến trường, nhưng phát hiện địch nhân toàn là bù nhìn, dao chỉ đâm vào rơm rạ.

Loại khốc hình này đoán chừng chưa có ai trải qua, đây là bóp nghẹt người đàn ông.

Cô mặc quần áo vào, rời giường, nghe thấy bên phòng bên cạnh có tiếng động không nhỏ.

Đẩy cửa ra, trên giường lộn xộn nhưng chỉ có 2 cái đầu nho nhỏ, hiển nhiên không có Lý Thừa Trạch ở đó.

Nhưng nháy mắt, tiếng bụng kêu ọc ọc đã bán đứng Lý Thừa Trạch, nó đang ngồi trong góc nhà với Đại Sơn.

Tô Hướng Vãn xoay người về phòng, pha nửa chén sữa bột mang qua cho Lý Thừa Trạch nói: “Uống, uống đi rồi nói, nếu không bụng mày sẽ kêu cả đêm đấy”

Lý Thừa Trạch cầm cái chén ngửi mùi sữa, hồi nhỏ nó uống nhiều đến mức muốn ói, nhưng từ sau khi ông ngoại, ba mẹ chết đi, thật lâu rồi chưa được uống qua.

Nghe thấy Lý Thừa Trạch uống ừng ực, Cẩu Đản nằm trong chăn không vui: “Mẹ, sữa bột là của Chi Chi, con với anh rất ít khi được uống, vậy mà mẹ cho nó uống”

Mặc dù sau khi Tống Thanh Sơn trở về, bù vào nhiều phiếu dinh dưỡng nhưng dù sao Cẩu Đản và Lư Đản là những đứa trẻ nông thôn đã từng qua đói kém, quen thói có gì tốt cũng để dành cho em gái, mặc dù sữa bột ngon, Tô Hướng Vãn cũng không cấm nhưng bọn chúng không dám uống nhiều, lúc uống cũng giống như Lý Thừa Trạch vậy, ừng ực ừng ực như rót nước.

“Cứ từ từ uống, không cần để ý đến Tống Tây Lĩnh, ngoài miệng nó nói vậy thôi chứ trong lòng thật sự đã coi mày là anh trai rồi”, Tô Hướng Vãn nói thêm.

Lúc này Lư Đản cũng thò đầu ra: “Con chỉ cù chân nó, nó chạy ra khỏi giường, mẹ, con không làm gì sai”

Lý Thừa Trạch vừa uống sữa vừa túm quần, Tô Hướng Vãn nhìn hồi lâu mới hiểu, dây buộc quần của nó vốn đã gần đứt, có lẽ vừa rồi giằng co nhau trên giường với Lư Đản và Cẩu Đản, cái dây đã đứt, không có gì để buộc quần.

Vừa lúc Tống Thanh Sơn thừa một cái đai lưng.

Tô Hướng Vãn tìm được, quấn hai vòng quanh hông đứa nhỏ mới vừa, hỏi: “Quần còn tụt không?”

“Không tụt nữa”, Lý Thừa Trạch vội vàng nói.

Hơn nữa từ nhỏ nó đã có cái thắt lưng riêng cho trẻ em.

Vốn cột dây vải đã lâu, giờ được dùng thắt lưng, Lý Thừa Trạch đột nhiên cảm thấy một loại thể diện, đó là cảm giác đã lâu, từ hồi ông ngoại còn là sư trưởng, ba nó còn là cục trưởng.

Cái loại cảm giác đó, chỉ có thiếu gia nhà giàu mới có.

“Vậy thì lên giường ngủ đi, nếu muốn đi tiểu thì đi vào trong cái chậu, không được chạy lung tung ra ngoài”, Tô Hướng Vãn nói.

Lý Thừa Trạch vừa đi vào phòng, Tô Hướng Vãn liền khoá cửa lại, lấy máy kéo của Tống Thanh Sơn từ trong sân đi ra.

Cô sợ lúc mình đi tìm Tô Tiểu Nam, đứa nhỏ này lại đến phá rối.

Đến lúc Tống Thanh Sơn nghe thấy tiếng máy kéo vang lên, đuổi ra ngoài thì Tô Hướng Vãn đã rời khỏi thôn.

“Xong rồi, không phải mẹ vì cái thằng ăn trộm trẻ con này mà bỏ đi, để chúng ta ở lại chứ?” Lư Đản vô cùng lo lắng nói.

Cẩu Đản cảm thấy không phải. Nó định tè trên giường để Lý Thừa Trạch phải ngủ trên giường ướt, nhưng đúng lúc sắp tè, nó lại đổi ý, nghĩ nếu tè ra giường, mai mẹ lại phải đi giặt.

Thôi bỏ đi, không tè nữa.

Sau khi Tô Tiểu Nam trở lại công xã Hồng kỳ, nghĩ tới nghĩ lui, cảm thấy mình đã làm sai chỗ nào đó.

Cô ta bây giờ đặc biệt hối hận, hối hận không nên đi trêu chọc Tống Đình Tú sớm như vậy, bởi vì cái chiêu chọc Tống Đình Tú này mà cô ta bị lộ thân phận. Thái độ nghiêm túc của chị họ làm cô ta cảm thấy sợ, dù sao cũng phải nói, hình như chị họ không còn thương mình nữa.

Quá nửa đêm, cô ta vẫn còn đang ngồi viết thư tố cáo gửi lãnh đạo quân khu tỉnh.

Đương nhiên là tố cáo Tống Thanh Sơn giấu giếm thành phần người thân, còn có Tống Đình Tú hỗ trợ Tô Hướng Vãn cố ý sửa đổi hộ khẩu, sửa đổi thành phần gia đình.

Còn có, Lý Thừa Trạch ban đầu là cô ta nhận nuôi, nhưng bây giờ cô ta phải viết thư tố cáo, nói Tống Thanh Sơn tự ý nuôi con của thành phần cách mạng, thuộc tội D, xử phạt theo điều G.

Thật không thể không nói, có tội hay không toàn phụ thuộc vào ngòi bút của người viết.

Bây giờ quân khu cách mạng đang siết chặt, nếu thật sự báo cáo lên, Tống Thanh Sơn dù sao mới chỉ 27 tuổi đã là cán bộ cấp đoàn, bao nhiêu người bằng tuổi hắn vẫn còn đang xếp hàng đi lên từ từ ở cấp thấp, loại bỏ hắn không phải là không thể.

Nếu chức đoàn trưởng của Tống Thanh Sơn bị tước bỏ, chị họ cũng chỉ còn là một xã viên, đến lúc đó Tô Tiểu Nam nhất định sẽ trợ cấp cuộc sống của chị họ, nuôi đám trẻ, phải không?

Đời trước vẫn là Tô Hướng Vãn tài trợ cô, đời này Tô Tiểu Nam định sẽ tài trợ cho chị họ, đem nợ nần kiếp trước trả lại từng cái một.

“Tiểu Nam, mở cửa”, ngay lúc này bên ngoài đột nhiên có người gõ cửa.

Tô Tiểu Nam vừa nghe thấy giọng chị họ Tô Hướng Vãn thì tóc tai dựng đứng hết cả lên: “Chị, nửa đêm sao còn tới đây?” ban ngày không phải đã nói bỏ qua rồi sao?

Cũng đã cắt ra 200 đồng, chị ta còn muốn thế nào nữa?

“Tiểu Nam, chị xách cho cô mấy củ cải trắng, còn có cà rốt, vừa ngon vừa bổ dưỡng, chị đoán mấy ngày nay cô không thoải mái nên mang tới cho cô bồi dưỡng, mau mở cửa đi”

Tô Hướng Vãn để máy kéo ở bên ngoài, cách xa công xã Hồng kỳ ít nhất 3 dặm, âm thầm đi bộ vào đây.

Thực tế, kiếp trước cô cũng không phải người tốt lành gì.

Có điều, đúng là chỉ có một cô em gái Tô Tiểu Nam nên mọi thứ tốt nhất đều đưa cả cho cô ta, còn những mặt xấu dùng để bảo vệ Tô Tiểu Nam.

Cô chỉ tin vào một điều, nếu ai đó làm cô không vui, cô phải đánh trả, còn phải đánh một cách bất ngờ. 

 

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn