“Phó cục trưởng Tống, phó cục trưởng Tống, anh trai tôi là Cốc Bắc, hẳn là anh biết anh ấy”, Tô Tiểu Nam vội vàng nói.
Tống Đình Tú sửng sốt: “Cốc Bắc, cô muốn nói cô là em gái của cục trưởng Cốc?”
Tô Tiểu Nam vội vàng gật đầu: “Đúng vậy, Cốc Bắc ở Cục công an Tần Châu là anh trai tôi”
Cốc Bắc, Cục trưởng Cục công an Tần Châu, cũng là cấp trên của Tống Đình Tú, hai người đều là chuyển ngành.
Tính cách Tống Đình Tú có phần hướng nội và bảo thủ hơn, cho nên dù Cốc Bắc thường xuyên mời đến nhà chơi nhưng Tống Đình Tú chưa từng tới lần nào.
Nhưng cho dù không có quan hệ cá nhân, với những người như bọn họ, quan hệ cấp trên cấp dưới vẫn là quan trọng nhất.
“Cô xuống tham gia sản xuất ở nông thôn sao không bảo anh trai cô nhắn cho tôi để đón tiếp?” Tống Đình Tú nói.
Tô Tiểu Nam xuyên không muộn hơn Tô Hướng Vãn một chút, mới hơn nửa năm, hơn nữa ngay từ đầu, sau khi biết Tô Hướng Vãn cũng xuyên không, cô ta đã che giấu mình rất tốt, không lộ ra bất kỳ tung tích nào. Bởi vì cô ta biết tính cách của Tô Hướng Vãn, ai muốn khi dễ cô, chỉ cần động vào một sợi lông, cô cũng đào phần mộ tổ tiên người ta lên, ngoài miệng đã không chịu thua kém, trong lòng càng không chịu được.
Đến gần đây, cô ta cảm thấy mình đã có Lý Thừa Trạch giống như bàn tay vàng, lại thấy Tống Đình Tú thích Tô Hướng Hồng mới bất đắc dĩ để lộ bản thân mình ra.
“Xuống nông thôn là chuyện vinh dự, hơn nữa chúng tôi là những nữ thanh niên trí thức, không cần có người cố ý chiếu cố”, Tô Tiểu Nam vội vàng nói.
Tống Đình Tú có chút do dự, đi tới gần Tô Hướng Vãn nói: “Chị dâu, có thể chị không biết, sư trưởng Cốc ở quân khu tỉnh là gia đình có tiếng tăm, Cốc Bắc là cấp trên của tôi, chuyện này liệu có hiểu nhầm gì không?”
Hiểu nhầm cái đầu mà hiểu nhầm.
Tô Hướng Vãn liếc Tống Đình Tú một cái, nói: “Cho dù cấp trên của chú có cao đến đâu, dù là lãnh tụ hay thủ tướng, nếu phạm sai lầm cũng phải tự phê bình, trong chính sách quốc gia còn có cái gọi là sửa sai. Tôi không biết, con nuôi của cô ta ăn trộm ví tiền, hoặc chú bắt cô ta, hoặc bắt con nuôi của cô ta”
Lý Thừa Trạch là cậu bé mới 10 tuổi, với độ tuổi như thế, dù công an có bắt giữ cũng chỉ có thể phê bình giáo dục là xong.
Cho nên Tống Đình Tú nói: “Vậy thì tôi mang đứa nhỏ này về cục, phê bình giáo dục một chút là xong. Đồng chí Tiểu Cốc, cô thấy thế nào?”
Tô Tiểu Nam có chút đắc ý nhìn Tô Hướng Vãn: “Như vậy đi, tôi đi cùng phó cục trưởng, anh phê bình giáo dục nó một lúc rồi thả đi, được không?”
Lý Thừa Trạch vẫn gắt gao nhìn chằm chằm Tô Hướng Vãn, tiểu tử kia, trong mắt lộ ra vẻ phức tạp.
“Tô Tiểu Nam, cô cho rằng tôi sẽ bỏ qua cho cô à?” Tô Hướng Vãn kéo Tô Tiểu Nam vào góc phòng nói.
Tô Tiểu Nam mang bộ dạng tận tình khuyên bảo: “Chị, tính chị không thể bạo lực như kiếp trước được. Chị có biết cha tôi là ai không? Cốc Chính Sơn, quân trưởng sư đoàn, anh trai tôi Cốc Bắc là Cục trưởng cục công an Tần Châu, mà hiện tại, huyện Thanh Thủy chúng ta cũng giống như thôn Tiểu Tống, từ năm 1970 sẽ là khu vực đi đầu làm mẫu cho cả nước, đến lúc đó chúng ta sẽ là những người làm giàu đầu tiên. Chờ tương lai tôi làm chủ tịch huyện, chị thử nói xem, tương lai, tiền đồ của ba đứa nhỏ nhà chị chẳng phải sẽ dựa vào tôi sao?”
Tô Hướng Vãn buông lỏng tay Tô Tiểu Nam: “Ồ, nhà cô là cả nhà làm quan à, sợ thật, có phải tương lai cô sẽ là chủ tịch huyện, còn có thể làm chủ tịch tỉnh không?”
Lúc Tô Tiểu Nam viết truyện đều tham chiếu vào những cột mốc lịch sử để viết, cho nên rất nhiều chuyện sẽ xảy ra trong thực tế.
Giống Tống Thanh Sơn, cũng như sự nghiệp hắn theo đuổi, trên thực tế đều có nguyên mẫu. Phải nói đây là lịch sử thật sự, chẳng qua được cô ta kể lại và cải biên số phận của mấy đứa trẻ mà thôi.
Đương nhiên, làm giàu trước cũng được.
Cô ta lại tận tình khuyên nhủ lần nữa: “Chị ngoan ngoãn trở về thôn Tiểu Tống được không? Kiếp trước, chị đối xử tốt với tôi như vậy, có đồ ăn ngon gì cũng đều phần cho tôi, có quần áo đẹp gì, mặc xong cũng để cho tôi, đời này tôi cũng sẽ đối xử với chị tốt như vậy. Chuyện trộm ví tiền có gì đâu, nhà tôi nhiều trợ cấp, chị muốn gì cứ nói, em gái sẽ lấy cho chị”
Trong suy nghĩ của Tô Tiểu Nam, chuyện vu khống đứa trẻ ăn trộm ví tiền không có gì đáng kể.
Hơn nữa, đây còn là định nhét cho cô ít tiền để cô im miệng.
Gì cũng không bằng tiền được, Tô Hướng Vãn đưa tay ra: “Trước tiên cho tôi 300 đồng đi, chị cô gần đây đang cần tiền”
Tô Tiểu Nam nhiều anh trai, cha lại là cấp cao như vậy, một tháng không chỉ có cha mẹ, mà anh trai chị dâu cũng cho không ít tiền.
Cô ta cắn răng hồi lâu, cuối cùng cũng móc ví ra, bên trong có một tập dầy tờ đại đoàn kết, nghiến răng nghiến lợi lấy ra 2 trăm: “Chi, tôi không có nhiều, cầm trước 200 được không?”
Tô Hướng Vãn lấy luôn: “Vậy thì cảm ơn cô vẫn còn nhớ tới người chị này, được rồi, chuyện ngày hôm nay tôi không tính toán nữa, con nuôi của cô để cho công an xử lý đi”
Tô Hướng Vãn lại nhìn Lý Thừa Trạch một cái, thằng bé cắn môi, vẫn đứng ở đó.
Trong hội trường có nhiều người đang trách mắng: “Thằng nhãi này từ đâu tới, đúng là kẻ gian”
“Thật là đáng tiếc, vẫn còn nhỏ như vậy mà đã thế rồi”
“Có gì mà đáng tiếc, tôi nói pháp luật bây giờ quá nhẹ, công an cũng chỉ phê bình giáo dục, nếu là tôi, tôi bắt được là đánh chết”
Trong lòng Tô Hướng Vãn đang ngân nga, nhân vật phản diện bé nhỏ này thật đáng đời, ai bảo mày hành hạ Chi Chi của tao.
Ai biết được ngay lúc Tô Tiểu Nam đưa tiền, chuẩn bị bỏ đi, ngoài hội trường đột ngột vang lên âm thanh của chiếc máy kéo.
Tống Thanh Sơn tới.
Vừa vào hội trường thì thấy Tống Đình Tú cũng ở đây, trong tay Tống Đình Tú còn dắt một thằng bé.
Thằng bé này Tống Thanh Sơn nhìn một cái là nhận ra, chính là cháu ngoại của sư trưởng Lý, Lý Thừa Trạch.
Hai người trao đổi đơn giản mấy câu, dĩ nhiên Tống Đình Tú đã cho rằng ví tiền do Lý Thừa Trạch ăn trộm nên khi nói với Tống Thanh Sơn, đã đổ hoàn toàn tội lên người thằng nhỏ.
Mà với Tô Tiểu Nam, hắn cũng giới thiệu một chút, nói đây là con gái của sư trưởng Cốc, em gái của Cục trưởng cục công an Tần Châu, Cốc Bắc.
Tống Thanh Sơn ngược lại không hề để ý đến mấy điều đó, chỉ híp mắt nhìn Lý Thừa Trạch.
“Để Cốc Nam đi, đứa nhỏ Lý Thừa Trạch này giữ lại” hắn đột nhiên nói.
“Dựa vào cái gì, đây là con nuôi của tôi”, Tô Tiểu Nam nói: “Không tin anh hỏi nó đi, xem nó đồng ý đi với các anh hay là đi với tôi”
Tống Thanh Sơn không nói gì khác, chỉ nhắc lại: “Giữ Lý Thừa Trạch lại, chuyện ăn trộm ví tiền, tôi chịu trách nhiệm”
Hắn cầm ví tiền từ tay Đình Tú, dùng sức kéo tay Lý Thừa Trạch đang đứng đó không chịu rời đi, nói với xã trưởng: "Xã trưởng Hàn, đứa trẻ này là họ hàng với gia đình tôi, coi là con tôi cũng được, ông muốn tôi bồi hoàn bằng tiền hay hay phạt đứa trẻ?"
Xã trưởng Hàn nói: “Đứa trẻ mới ít tuổi như vậy, vừa nãy tôi nghe bí thư Tiểu Tô nói nó đã trộm ví nhiều lần, dù sao cũng phải đánh cho mấy roi, không thể cứ thế thả đi được”
Tất cả mọi người trong hội trường đều đang nhìn, xem Tống Thanh Sơn định dạy dỗ đứa trẻ này như thế nào, có người còn vội vàng đưa cái roi đuổi dê ra: “Đây, cầm lấy cái roi này, đánh nó hai roi cho bõ cơn tức của xã trưởng Hàn”
Lý Thừa Trạch vẫn cắn chặt môi, dĩ nhiên nó biết mình sắp bị đánh, tay nắm chặt dây lưng quần đã sắp đứt.
Xã trưởng Hàn không cầm roi, chỉ nói với Tống Thanh Sơn: “Nên giáo dục ngay ở đây, để người dân thôn đều xem mà học tập, đứa trẻ ở nông thôn chúng ta, dù không có giáo dục cũng không được đi ăn trộm”
Ai biết ngay lúc này, Tống Thanh Sơn nhận cái roi, nhưng lại đưa vào tay xã trưởng Hàn:
“Đứa trẻ vốn không sai, lỗi là tại cha mẹ, tôi là cậu nó, dạy dỗ nó không tốt là lỗi của tôi, lúc này nếu muốn đánh nó thì hãy đánh tôi đi”, Tống Thanh Sơn nói.
“Tống đoàn, như vậy không được”, xã trưởng Hàn bị doạ sợ đến ngây người.
Tống Đình Tú cũng nói: “Anh, sao anh làm thế, đứa trẻ này có quan hệ gì với anh, sao anh phải giúp nó?”
Tống Thanh Sơn chưa từng nhắc tới Lý Thừa Trạch với Tống Đình Tú, từ trước tới giờ hắn cũng là người không hay giải thích, lúc này không nói câu nào, xoay người cởi quân trang: “Xã trưởng Hàn, đánh đi”
Bên dưới quân trang, cơ bắp Tống Thanh Sơn nổi lên cuồn cuộn.
Tô Hướng Vãn lúc đầu rất tức, tức vì hắn đối xử tốt với Lý Thừa Trạch như vậy, đối với hai đứa con ruột của mình lại có vẻ rất nhạt, nhưng cô đột nhiên nhớ lại trong sách nói, có một lần Cẩu Đản ăn trộm cây hạnh trong nhà huyện trưởng, bị người ta bắt được, treo lên cây, sau khi Tống Thanh Sơn chạy tới, không nói lời nào, cởi trói cho Cẩu Đản, để cho bảo mẫu của nhà huyện trưởng tát hắn thay cho đứa bé.
Dĩ nhiên ở trong sách, Cẩu Đản hận hắn, vì thế không ngừng gây hoạ, thậm chí còn chôn thuốc nổ ở đập nước, cố ý giết bà lão mà Tống Thanh Sơn hiếu kính nhất.
Lư Đản ngược lại rất yêu cha, nhưng đứa trẻ quá ngay thẳng nên cả đời thua thiệt, nhẫn nhịn, cuối cùng thành anh em chém giết nhau.
Cho dù Cẩu Đản vô pháp vô thiên, mặc dù hắn cũng ra tay trừng phạt nhưng cuối cùng vẫn không thực sự xuống tay.
Tống Thanh Sơn này là một hiếu tử, kính trọng cha mẹ, đối với những đứa con của mình, có thể không chú ý đến tiểu tiết nhưng vẫn là một người cha chân chính yêu thương, chống đỡ cho con cái.
Nhưng hắn đang bày tỏ rõ thái độ muốn nuôi Lý Thừa Trạch, chuyện này hắn không xong với cô.
Xã trưởng Hàn đương nhiên thật sự không thể cầm roi đánh Tống đoàn trưởng, nhưng ngay khi ông định cất roi đi, Tống Thanh Sơn nói: “Nói thì phải làm, có như vậy mới làm gương cho người khác, Hàn Dược Tiến, đánh đi”
Xã trưởng Hàn suy nghĩ một chút, nâng roi lên, quất xuống một cái.
Tống Thanh Sơn nói đúng, đứa trẻ lớn lên làm gì không quan trọng, cho dù gánh phân cả đời cũng vẫn tốt hơn làm kẻ gian. Mọi người ghét cường đạo, nhưng càng hận kẻ gian trộm cắp hơn, tại sao, bởi vì cường đạo phải có chút công phu, còn kẻ cắp, là bần tiện nhất trong những kẻ bần tiện.
Nếu như một roi này có thể cứu được một đứa trẻ khỏi con đường trộm cắp, thì hôm nay Hoàng Dược Tiến ông giống như Chu Du đánh Hoàng Cái, là cách để giáo dục trẻ con.
Roi quất vào tấm lưng màu đồng của hắn, một tiếng kêu vang dội, vết xanh tím hiện ra lập tức, cây roi bật ngược trở lại.
Đánh ba roi liên tiếp, xã trưởng Hàn thu roi lại, nắm tay Tống Thanh Sơn nói: “Vất vả cho anh rồi”
Tống Thanh Sơn mặc quần áo vào, nhàn nhạt nói: “Không có gì”
Toàn bộ hội trường lại xôn xao.
Dĩ nhiên, bọn họ đang bàn tán, nói đứa nhỏ này ở đâu ra mà lại phải gọi Tống Thanh Sơn một tiếng “cậu”
Cũng có người nói, Tống Thanh Sơn đáng mặt đàn ông, gánh vác hết mọi chuyện.
Mà lúc này xã trưởng Hàn thừa dịp nói: “Mặc dù hiện tại chúng ta chú trọng văn minh, phong hoá mới, nhưng nuôi không dạy là lỗi của người cha, đây là lời của cha ông ta truyền lại. Mọi người không thể buông lỏng dạy dỗ con cái mình, nếu có ai dám để cho con mình trở thành trộm cắp thì đến gặp tôi nhận phạt. Nhìn mà xem, tổng chỉ huy của hồ chứa nước Thanh Thuỷ Hiệp không dạy tốt con cái, vẫn bị tôi đánh như thường”
Cả hội trường đang xôn xao ầm ĩ, đột nhiên yên tĩnh trở lại.
Đến lúc Tô Hướng Vãn quay đầu lại nhìn, phát hiện Tô Tiểu Nam đã trốn mất từ lúc nào.
Người đàn bà này đã trực tiếp bỏ mặc đứa con nuôi của mình.
“Đình Tú, mau đuổi theo Cốc Nam, để cô ta dẫn con nuôi của mình đi”, Tô Hướng Vãn vẫn còn muốn cứu vãn cục diện.
Tống Đình Tú lúc này vẫn chưa hết ngơ ngác: “Chị dâu, đứa trẻ này là ai mà để anh tôi chịu tội thay?”
“Cháu ngoại của sư trưởng Lý, Lý Thừa Trạch. Chú không phải công an sao, sao ngay cả điều này cũng không biết?” Tô Hướng Vãn hỏi ngược lại.
Tống Đình Tú càng bực bội: “Anh trai cũng không nói gì với tôi”
Cẩu Đản nhảy nhót không ngừng: “Chú hai chú hai, có phải chủ nhiệm Cốc đó muốn gả cho chú không?”
Tống Đình Tú lúc này mới nhớ ra quả thật mình đến để xem mắt, mà người xem mắt chính là Cốc Nam, hắn vỗ đầu nói: “Không được, tôi phải nhanh đi nói chuyện này với Cốc Nam”
Kỳ thật hắn bị Tống Nhị Hoa lừa đến đây để xem mắt, Tống Đình Tú hiện tại không có ý định kết hôn, tất nhiên hắn sẽ không níu kéo người ta mà định trực tiếp gặp mặt để giải thích cho rõ ràng.
Nhưng chưa nói rõ ràng, cô ta đã bỏ đi, sao như vậy được?
Nếu cấp trên cũ của hắn, Cốc Bắc biết được thì có khó xử, xấu hổ không?
Cẩu Đản thấy chú hai chạy đi liền nhảy lên nói: “Mẹ, mẹ, chú hai đi rồi, chắc chắn là đuổi theo Cốc Nam kia”
Tô Hướng Vãn cắn răng, thầm nói: Đáng đời Tống Đình Tú, xứng đáng cả đời cô độc.
Đến lúc quay về nhà, trên máy kéo có 4 đứa nhỏ, trong đó có một đứa ăn trộm vu khống cho Lư Đản.
Cẩu Đản cùng Lư Đản chưa từng đoàn kết đến vậy, hai đứa cụm lại trong góc xe, lạnh lùng nhìn Lý Thừa Trạch.
Tô Hướng Vãn cùng Chi Chi ngồi một bên, nhất là Chi Chi, người tuy nhỏ, lực không lớn nhưng bởi vì ghét Lý Thừa Trạch, cầm miếng bánh bích quy trong tay anh đưa cho, ném vào người Lý Thừa Trạch ngồi ở đằng xa, rồi nhặt một hòn đá cũng ném về phía Lý Thừa Trạch.
Đứa trẻ dùng hết sức lực, hận không thể kéo người anh trai xấu xa này ra khỏi xe.
“Ghét”, con bé nói: “Ghét”
Toàn bộ đường đi Tô Hướng Vãn không nói gì, đến lúc về nhà nấu cơm cô cũng không nói gì.
Mà Lý Thừa Trạch sau khi vào cửa thì mắt sáng lên.
Nó ôm lấy Đại Sơn, không nói lời nào, vùi đầu vào trong bộ lông dày của Đại Sơn.
“Ba, thằng kẻ trộm đó sau lại ôm Đại Sơn của chúng ta?” Lư Đản vội vàng nói với Tống Thanh Sơn: “Đại Sơn cũng không cắn nó”
Tống Thanh Sơn nói: “Đại Sơn là chó của một người chú họ xa của nó, người chú và cha nó đều là công an biên phòng, nhưng cha nó đã hy sinh ở biên giới Vân Nam năm ngoái, chú nó hiện đang đóng quân ở hồ chứa nước của chúng ta”
Lư Đản bĩu môi, hai con mắt linh lợi: “Con không thể gọi nó là anh, hơn nữa, bây giờ trong nhà không có chỗ ngủ, buổi tối ba treo nó lên cửa đi”
Thân thích tới không có chỗ ngủ thì treo mình lên cửa, đó là cách nói đùa của người Tân Châu, tự chế giễu nhà mình nghèo, nhưng Lư Đản còn nhỏ, nghĩ treo người lên cửa là có thật.
“Sao lại không có chỗ ngủ?” Tống Thanh Sơn đem hai miếng ván 1 mét 2 ghép lại với nhau, nói: “Buổi tối 3 đứa nằm chung ở đây, như vậy là đủ chỗ cho cả 3 đứa rồi, phải không?”
Lư Đản vẫn cảm thấy không được: “Nó thúi”
“Nói xạo, nó còn sạch sẽ hơn hai đứa con”, Tống Thanh Sơn biết con trai đang cố ý.
Cẩu Đản tò mò sờ lưng ba: “Ba, ba, chỗ roi đánh có đau không?”
Tống Thanh Sơn lắc đầu nói: “Không đau”
“Con sẽ không đi trộm đồ để ba bị đánh”, Cẩu Đản vội vàng nói.
Lư Đản đang thật tức giận, dù sao Lý Thừa Trạch nhìn cũng cao hơn nó, da cũng trắng hơn, hơn nữa còn nhảy cao hơn nó, ăn trộm ví tiền, bêu xấu mặt, hại mẹ hôm nay không được chọn làm tuyên truyền viên văn hoá.
Nhất là còn để cho ba phải mất mặt trước tất cả mọi người.
Hừ một tiếng, nó nói: “Dù sao ba chỉ cần biết, hai anh em con không để nó dễ dàng tối nay”
Tống Thanh Sơn tự dọn giường, quét phòng bọn trẻ một lượt rồi đi vào bếp.
“Hôm nay nấu gì mà thơm vậy?” hắn nói
Tô Hướng Vãn liếc Tống Thanh Sơn một cái: “Bột kê, thích thì để tôi làm thêm cho anh”
Bột kê thô, vo thành viên rồi cho thêm dưa chua vào thì đương nhiên là ngon, nhưng cho dù ngũ cốc ngon thế nào đi nữa cũng không bằng thịt, đúng không?
“Thừa Trạch ngày đầu về nhà, em không làm ít thịt à?” Tống Thanh Sơn nói.
Tô Hướng Vãn đương nhiên trợn mắt: “Nhà còn thịt sao?”
“Vậy chỗ thịt ngỗng hôm qua chưa ăn hết đâu?” Tống Thanh Sơn nhớ tối qua cả nhà đã cùng ăn một con ngỗng lớn.
Tô Hướng Vãn nhớ tới con ngỗng mà Lý Thừa Trạch treo dưới máy kéo ngày hôm qua, tức giận chặt dao trên mặt thớt.
Lúc này Tống Thanh Sơn đã tìm thấy chỗ thịt ngỗng dư, bưng ra cho vào nồi hấp.
Đây là hắn muốn bị đánh phải không?