Chớp mắt đã đến ngày bầu chọn tuyên truyền viên văn hoá của xã.
Cốc Nam có thể nói là đặc biệt khẩn trương.
Không sai, cô ta chính là Tô Tiểu Nam, cũng là một người xuyên sách.
Hôm đó cô ta đang viết đoạn kết cho cuốn sách, viết đến đoạn hai anh em Tống Đông Hải và Tống Tây Lĩnh đang giết lẫn nhau, Tống Tây Lĩnh phá huỷ chân giả của Tống Đông Hải, vứt nó lên đường tàu, nhìn thấy tàu hoả đang ầm ầm lao tới, cười gằn thì Tống Đông Hải nổ một phát súng vào sau đầu Tống Tây Lĩnh, sau đó bị tàu hoả nghiến qua nát xương nát thịt, rồi không giải thích được, cô ta bị xuyên vào cuốn sách này luôn.
Kỳ quái chính là cô ta không xuyên thành nữ chính mà chỉ là một vai phụ, phải nói là một nhân vật không ai biết đến.
Trong nguyên tác, Cốc Nam là một cô gái lạc quan, yêu lao động, một đường từ tuyên truyền viên văn hoá của xã lên làm chủ tịch huyện rồi chủ tịch tỉnh, có thể nói là thuận buồm xuôi gió.
Nhưng là người say mê sự nghiệp, không kết hôn.
Sau khi xuyên qua, Tô Tiểu Nam ngây ngốc trong mấy ngày, sau đó nảy ra hy vọng, đó là gả cho nhân vật mà cô ta thích nhất, Tống Đình Tú.
Tính cách Tống Đình Tú mặc dù có chút nóng nảy nhưng là người hiền lành, chất phác, hơn nữa còn hiếu thuận, thật sự là một người đàn ông tốt.
Nhưng trong nguyên tác, Tống Đình Tú âm thầm thích Tô Hướng Hồng, em gái của Tô Hướng Vãn.
Cho nên cô ta biết rõ Tống Đình Tú thích Tô Hướng Hồng.
Vì thế mới quyết định ra tay, gài vụ ví tiền để Tô Hướng Hồng để lại ấn tượng đặc biệt xấu trong lòng Tống Đình Tú, sau đó thông qua sự giới thiệu của Tống Nhị Hoa, thuận lý thành chương, gả cho Tống Đình Tú.
Dĩ nhiên, vốn là con gái của sư trưởng, ở tỉnh thành Cốc Nam có không ít bạn bè và bạn học, tất cả đều không phú thì quý, ở thời điểm bây giờ mà nói, đám người đó có sức ảnh hưởng rất mạnh.
Cô ta xuyên qua, phát hiện Tô Hướng Vãn cũng xuyên không.
Vì Tô Hướng Vãn vốn là nhân vật do cô ta tạo ra, mà Tô Hướng Vãn hiện tại bất kể lời nói hay hành động, rõ ràng chính là chị họ của cô ta.
Chị họ Tô Hướng Vãn, từ nhỏ gia đình đã tốt hơn cô ta, cha mẹ rất yêu thương, cả học hành hay kiếm tiền đều giỏi hơn cô ta, quan trọng hơn là cho tới bây giờ, chị ta nguỵ trang sự ưu việt đó của mình rất tốt.
Từ nhỏ, quần áo giày dép, thậm chí cả giấy bọc vở của Tô Tiểu Nam đều là dùng lại đồ cũ của Tô Hướng Vãn. Mặc dù cha mẹ của cô ta chỉ muốn lợi dụng Tô Hướng Vãn, nhưng Tô Tiểu Nam không muốn giống như cha mẹ mình, cảm thấy lợi dụng được là dương dương tự đắc, ngược lại, cô ta cảm thấy bị sỉ nhục khi nhận những món đồ đó.
Cô ta hận cha mẹ nghèo, vô năng, đồng thời cũng hận ông trời bất công, để cô ta sinh ra trong gia đình cha mẹ lười biếng, nghèo khó, mà điều kiện gia đình Tô Hướng Vãn lại tốt hơn nhà cô ta rất rất nhiều.
Cho nên cô ta mới lấy nguyên mẫu chị họ mình viết thành Tô Hướng Vãn thảm như vậy trong sách, thậm chí ở cuối sách, bất chấp độc giả than phiền, viết thành hai anh em chém giết nhau đến chết.
Tại sao? Bởi vì cô ta hận chị họ mình, hận chị họ luôn luôn ưu việt hơn cô ta.
Khi đổi thân phận trong sách, gia thế, bối cảnh của cô ta tốt hơn chị họ rất nhiều, chị ta cái gì cũng không có, lại còn có thêm mấy đứa con, trong lòng Tô Tiểu Nam cuối cùng cũng cân bằng hơn.
“Thừa Trạch, đã nhớ lát nữa phải làm gì chưa?” sau khi đến xã Tân Hưng, Tô Tiểu Nam khẽ kéo tay Lý Thừa Trạch hỏi.
Lý Thừa Trạch cắn răng nói: “Biết rồi”
Việc đầu tiên khi Tô Tiểu Nam xuyên không đến đây là tìm Lý Thừa Trạch ở huyện Thanh Thuỷ, nhận nuôi nó, vì sao?
Bởi vì nó là đứa trẻ thông minh nhất, lòng dạ cũng ác độc nhất trong sách.
Cha nó là công an, còn là ở biên giới Trung – Miến, bảo vệ an ninh biên giới, từ nhỏ đã dạy cho nó rất nhiều thứ, có thể tay không mở khoá, có thể chế thuốc nổ, làm trộm cắp, kẻ gian đều rất tinh thông. Nghe nói lúc nó còn ở Vân Nam, có thể lừa gạt ngân hàng, rút ra 200 đồng.
Nhận nuôi nó, đối xử tốt với nó, để nó nghe lời mình, để mình sử dụng, đứa trẻ này giống như ngón tay vàng vậy, đúng không?
Lúc này, Tô Tiểu Nam mang con nuôi của mình đến trụ sở xã Tân Hưng.
Lý Thừa Trạch nhớ lại hôm qua nó ăn trộm con ngỗng lớn đó, đoán chừng Tô Hướng Vãn đã ăn hết, được rồi, ân là ân, nghĩa là nghĩa, mặc dù nó làm sai, nhưng nó cũng đã đền bù cho Tô Hướng Vãn rồi, phải không?
Vì thế chuyện nó sắp làm là không sai.
Bởi vì là cuối tuần, Tô Hướng Vãn phải mang theo hai đứa ngốc nhà mình.
Tống Thanh Sơn còn phải đi làm, sau khi thả Tô Hướng Vãn xuống hội trường liền chạy tới hồ chứa nước.
Mấy ngày trước vừa mua rất nhiều vải nhung của Tống Nhị Hoa, Tô Hướng Vãn may hai cái áo nhung nhỏ cho Lư Đản và Cẩu Đản, kiểu may đơn giản nhưng khi mặc vào, hai đứa đẹp trai y như tiểu Vương Nhị trong phim.
Chi Chi mặc chiếc váy Tô Hướng Hồng mang về từ trong thành, trên đầu còn có chiếc mũ nhỏ che nắng màu đen trắng, có hình một chú gấu trúc nhỏ mềm mại.
Bé gái vừa trắng trẻo vừa non mềm, ai thấy cũng đều muốn ôm một cái, chạm vào con bé thật thích.
Mẹ Hùng Đản và Đào Hồng Vũ là đại biểu của thôn Tiểu Tống, cũng chuẩn bị muốn tham gia tuyển cử, hai người đang giành nhau ôm Chi Chi, dù sao thôn Tiểu Tống cũng rất ít con gái, nhà nào cũng sinh con trai, trong thôn bây giờ, Tiểu Chi Chi là bé gái nhỏ duy nhất, trong thôn ai cũng thích ôm cô bé một cái.
Vào trong sân của uỷ ban xã, đại diện các thôn đã tới đủ.
Hơn nữa hôm nay Tống Nhị Hoa còn đặc biệt để Tô Tiểu Nam hẹn Tống Đình Tú, chờ họp xong thì để hai người gặp nhau, cho nên Tô Tiểu Nam đặc biệt ăn diện, mặc áo sơ mi vải lạnh là loại quý giá nhất lúc này.
Quần, là loại vải nhung phổ biến nhất.
Bản thân tướng mạo của Cốc Nam có nhiều phần tương tự như Tô Tiểu Nam, phải nói là cũng bình thường, không có gì nổi bật nhưng hoàn cảnh gia đình cô ta tốt, có tiền, mà cô gái thời này có thể không để ý dáng dấp có đẹp không, chỉ cần mặc áo sơ mi vải lạnh thì đã thu hút ánh mắt của nhiều người rồi.
Cho nên Tô Tiểu Nam vừa bước vào sân uỷ ban xã, nhất thời mọi người đều vây lại xem.
“Đúng là vải lạnh đó, giá một thước chắc là rất đắt nhỉ?” một phụ nữ nhỏ giọng nói.
Còn có tiểu tử lấy dũng khí nói: “Cô gái này bối cảnh gia đình phải đặc biệt tốt, nếu không làm sao mặc nổi vải lạnh?”
“Nhất định là một thanh niên trí thức, anh có định theo đuổi không?”
“Không dám, sao tôi theo đuổi được cô gái xinh đẹp như vậy?”
Nghe những âm thanh xì xào bàn tán này, trong lòng Tô Tiểu Nam đặc biệt vui vẻ.
Mà ngay lúc này, cô thấy chị họ Tô Hướng Vãn của mình cũng đang bước vào.
Ngay lúc nhìn thấy chị họ Tô Hướng Vãn, Tô Tiểu Nam thiếu chút nữa nhảy dựng lên. Bởi vì cô ta phát hiện chị họ mang theo 3 đứa nhỏ, mỗi đứa đều ăn mặc rất sạch sẽ, tinh thần rất tốt.
Nhất là Tống Tây Lĩnh, vốn là một đống bùn nhão không thể trát lên tường, bây giờ nhìn dáng vẻ nó xem, mặc chiếc áo khoác nhỏ, ngẩng cao đầu, tràn đầy năng lượng, thật là làm cho người ta nhìn thấy hận.
Tô Tiểu Nam có chút thầm hối hận, dường như từ lúc nhận nuôi Lý Thừa Trạch, cô ta chưa từng mua cho đứa nhỏ bộ quần áo tử tế nào. Nhưng thấy Lý Thừa Trạch âm u nhìn chằm chằm Tô Hướng Vãn, cô ta liền nói: “Trẻ con giản dị vẫn tốt hơn, Tô Hướng Vãn chiều chuộng như vậy sẽ sinh hư, mẹ nuôi mặc dù không cho mày nhiều về vật chất, nhưng về tinh thần, mẹ nuôi rất yêu mày, biết không?”
Lý Thừa Trạch đáp lại: “Mẹ nuôi, con biết mẹ yêu con, nhưng con không thích mẹ bảo con đi ăn trộm đồ của người khác”
“Không phải tao đã nói rồi sao, Tô Hướng Vãn và Tống Thanh Sơn không phải người tốt, hơn nữa bọn họ vẫn đang luôn lợi dụng mày, tất cả những gì tao làm bây giờ đều là tốt cho mày, để gia sản của mày không bị bọn họ cướp đoạt, mày vẫn chưa rõ à?” Tô Tiểu Nam vừa nói vừa học dáng vẻ của Tô Hướng Vãn, thân mật ôm ôm đứa nhỏ.
Lý Thừa Trạch nhẹ nhàng đẩy mẹ nuôi ra, nhìn xa xa Tô Hướng Vãn đang bước vào hội trường, bế một bé gái trên vai.
Cô bé mềm mại dễ thương, cũng đang nhìn nó.
Nhưng trong mắt con bé tràn đầy tức giận, nhìn nó nửa ngày rồi chu cái miệng nhỏ, khẽ hừ một tiếng, trong miệng vẫn còn lầm bầm: “Anh trai xấu”
Lý Thừa Trạch còn phải làm kẻ gian một lần nữa nên không dám nhìn Tô Hướng Vãn, thậm chí không dám nhìn vào mắt Chi Chi, chỉ cắn chặt môi, đứng im lặng cạnh Tô Tiểu Nam.
Tô Hướng Vãn vừa vào cửa đã nhìn thấy Tô Tiểu Nam.
Đây là lần đầu tiên cô nhìn thấy mặt mũi Cốc Nam, nói thế nào nhỉ, nếu chỉ nhìn dáng dấp thì giống hệt Tô Tiểu Nam kiếp trước.
Nhưng so sánh với cô thì không thể xinh bằng, dĩ nhiên lại càng không thể so sánh với Tô Hướng Hồng, khó trách cô ta ghen tị, muốn gài bẫy Tô Hướng Hồng.
Đời trước cũng lén lén lút lút làm kẻ gian như thế.
Đời này thân là con gái sư trưởng, cho dù là bạn học, đồng nghiệp hay thân thích đều là những người có địa vị cao, cũng không thể giúp cho cô ta có được khí chất tốt hơn, vẫn cứ hèn hạ th* t*c như vậy.
“Bây giờ tôi công bố những người ứng cử vào vị trí tuyên truyền viên văn hoá” xã trưởng Hàn Dược Tiến đứng ở trên bục phát biểu.
“Tô Hướng Vãn, bí thư chi bộ đến từ thôn Tiểu Tống chuẩn bị lên báo cáo. Thôn bọn họ như thế nào thì mọi người đều đã biết, năm nay sản lượng lương thực ở thôn đó tăng gấp 10 lần, chuyện này nhật báo của tỉnh đang chuẩn bị in, mọi người hoan nghênh”, xã trưởng Hàn nói xong dừng lại một chút.
Lúc Tô Hướng Vãn đứng lên nhận lời khen, Cẩu Đản thấp giọng hỏi: “Mẹ, cảm giác được mọi người khen thế nào, có thích không ạ?”
“Rất thích, đặc biệt thích”, Tô Hướng Vãn nói.
Cẩu Đản nắm chặt tay, khẽ mỉm cười: “Tương lai con cũng muốn làm quan chức, đến lúc đó, nhận lời khen ngợi của quần chúng giống mẹ vậy”
Nhìn xem, rồng sinh rồng, phượng sinh phượng, tại sao con chuột chỉ có thể đào hang? Bởi vì chuột lớn ngày ngày chỉ biết đào hang.
Nếu cha mẹ thực sự ưu tú, đứa trẻ nhìn cha mẹ như thế, sao có thể không học giỏi được?
“Bây giờ là chủ nhiệm hội phụ nữ công xã Hồng kỳ, Cốc Nam, có thể nói là một cây viết xuất sắc. Bất luận là viết truyện hay kịch ngắn luôn rất sâu sắc ngắn gọn, làm lợi cho xã viên, mọi người cùng hoan nghênh”, xã trưởng nói tiếp.
Tiếp theo còn có mấy người được đề cử, Tô Hướng Vãn không chú ý nghe, chỉ tập trung ánh mắt trên người Lý Thừa Trạch, thấy tiểu hỗn đản kia có vẻ rất khó chịu, cũng đang lấm lét nhìn cô.
Sau một lát nó đứng dậy, không biết đi làm gì.
Tô Hướng Vãn vội vàng nói với Cẩu Đản: “Tống Tây Lĩnh, nhìn đứa trẻ trước mặt kia, hình như nó định trộm ví tiền của xã trưởng, nhanh, con trộm ví tiền đó lại cho mẹ”
“Mẹ, vậy Tống Tây Lĩnh con có phạm tội không?” Cẩu Đản bị doạ sợ.
Tô Hướng Vãn nói: “Ngốc, con người phải biết tuỳ biến, lát nữa mẹ sẽ giải thích cho con vì sao phải trộm, được không?”
Cẩu Đản do dự một lúc rồi đứng lên, đi theo Lý Thừa Trạch.
Tiếp theo, bên kia xã trưởng còn đang đọc diễn văn, Tô Tiểu Nam cũng đứng lên.
Cô ta không nhìn gì cả, đi thẳng về phía Lư Đản đang đứng bên ngoài.
Bởi vì Chi Chi quấy nên Lư Đản đang bế nó đi đi lại dưới bóng cây hòe lớn bên ngoài sân.
“Bạn nhỏ, vừa rồi cậu ăn trộm ví tiền của xã trưởng à?” Tô Tiểu Nam đột nhiên nắm cổ tay Lư Đản nói.
Lư Đản ngẩn cả người: “Không có, tôi không có”
Tô Tiểu Nam sờ loạn trên quần của Lư Đản: “Sao lại không có, vừa rồi tôi tận mắt nhìn thấy cậu ăn trộm ví tiền của xã trưởng”
“Mẹ nó đến ứng cử, nó ăn trộm ví tiền, ôi thật xấu hổ”
“Nghe nói ba đứa nhỏ này là đội trưởng, sao lại dạy ra đứa nhỏ ăn trộm được chứ?”
Nhất thời, tiếng xì xào vang lên từ bốn phía, ai cũng nhỏ giọng bàn tán.
Lư Đản là một đứa nhỏ thật thà chất phác, tự nhiên bị một bà dì sờ loạn trên người, mặt mũi đỏ bừng, nói lắp bắp.
Mà Tô Tiểu Nam rõ ràng đã bảo Lý Thừa Trạch ăn trộm ví tiền rồi nhét vào túi quần Lư Đản, bây giờ mò không ra liền túm lấy đứa nhỏ, kéo mạnh cạp quần nó: “Đúng là mày lấy ví tiền của xã trưởng, giao ra đây ngay”
Kết quả, có người tóm lấy bàn tay của cô ta: “Đồng chí Tiểu Cốc, tôi hỏi cô, cô sờ loạn trên người con tôi làm gì?” là Tô Hướng Vãn, vừa rồi cô còn trong đám đông, lúc này đã đến ngay sau lưng Cốc Nam.
Lư Đản thật thà, bị Tô Tiểu Nam kéo quần, u sầu buồn bã nói: “Mẹ, dì này sờ vào ngưu ngưu của con”
Nhất thời, mọi người đều cười rộ lên: “Đồng chí Tiểu Cốc, đứa trẻ dù có nhỏ thì cũng là con trai, cô không nên sờ loạn ngưu ngưu của nó”
“Đây là con trai tôi, cô sờ loạn ngưu ngưu của nó làm cho nó xấu hổ, cô là con gái, sờ ngưu ngưu của con trai tôi làm gì?” Tô Hướng Vãn vừa kéo vừa đẩy Tô Tiểu Nam đến bên cây hòe lớn.
“Chị, chị đừng có quá đáng, vô lý như thế chứ?” Tô Tiểu Nam bị ép đến mức bật gọi ra tiếng chị.
“À, cô lại còn tự nhận cô là em gái tôi à?” Tô Hướng Vãn ép thêm một bước, thò tay ra sau lưng cô ta, trong tay là cái ví tiền: “Xã trưởng Hàn, các đồng chí, mọi người nhìn xem, đúng là vừa ăn cướp vừa la làng, tôi tìm thấy ví tiền trên người đồng chí Cốc Nam, mọi người nhìn xem có phải là ví của xã trưởng không?”
Tô Tiểu Nam bỗng nhiên xoay người, nhìn thấy Lý Thừa Trạch, hai mắt oán độc: “Lý Thừa Trạch, mày đúng là sói mắt trắng”
Tô Hướng Vãn ấn Tô Tiểu Nam lên gốc cây, nói nhỏ: “Tiểu Nam, đừng có kinh ngạc, cô phải biết rằng Tây Lĩnh nhà tôi nếu thật sự muốn trộm đồ của ai đó, nó còn khéo léo hơn bất kỳ ai, hôm nay cô tự chuốc họa vào thân”
“Chị, em là Tiểu Nam, em là Tiểu Nam”, Tô Tiểu Nam thấy Tô Hướng Vãn nổi giận bắt đầu giở trò sợ sệt.
Nhưng vẻ sợ sệt của cô ta có dùng được lúc này không?
Đúng lúc này, Tống Nhị Hoa đang vừa khuyên vừa la vừa lôi vừa kéo Tống Đình Tú đến Tân Hưng để gặp gỡ “Cốc Nam” bước vào.
Tô Hướng Vãn trực tiếp cao giọng nói: “Phó cục trưởng Tống, mau đến đây, chúng tôi bắt được một kẻ ăn trộm ví tiền, chuyện này có phải do bên công an các anh phụ trách không?”
Còn định vu oan à, vừa lúc Tô Hướng Vãn phản công lại.
Nhưng đúng lúc này, Lý Thừa Trạch đứng dậy nói lớn: “Là tôi ăn trộm ví tiền”
Nó vốn có thể rất nhanh thả ví tiền vào túi Lư Đản, nhưng nó không làm, nó do dự, bởi trên lưng Lư Đản là Chi Chi vẫn đang hai mắt tròn xoe nhìn nó.
Từ khi Lý Thừa Trạch phải lưu lạc, đã làm không ít chuyện xấu, trái lương tâm nhưng chưa từng hối hận, cũng không cảm thấy mình sai ở đâu.
Nhưng đến khi con bé cứ chằm chằm nhìn nó, nó liền do dự, không bỏ ví tiền vào túi quần Lư Đản, ngược lại còn bị Cẩu Đản lấy trộm mất.
Nhưng nó sẽ giúp mẹ nuôi, dũng cảm thừa nhận, gánh hết tội lỗi.
Trong suy nghĩ của Lý Thừa Trạch, đàn ông dù trẻ đến đâu, cũng phải gánh vác mọi thứ.
Thấy đứa trẻ đứng lên nhận tội, Tô Tiểu Nam lập tức sống lại, còn định quay lại tát Tô Hướng Vãn: “Nghe thấy chưa, Lý Thừa Trạch nói ví tiền là do nó lấy”
Tô Hướng Vãn vặn tay cô ta: “Nó trộm thì sao, cô không phải là mẹ nuôi của nó à? Chẳng phải cô yêu thương nó đến chết à? Cô là người mẹ phải dạy dỗ con mình, cô dạy nó ăn cắp sao?”
“Dù gì cũng không phải tôi ăn trộm” Tô Tiểu Nam bước lùi lại, quay người thấy Tống Đình Tú đằng sau, giơ ví tiền lên nói: “Công an Tống, cái ví này cũng giống như hôm qua, đều do Lý Thừa Trạch ăn trộm, không liên quan đến tôi”
Tống Đình Tú vừa cao lại trắng trẻo, đẹp trai, khí thế bức người.
Trong nguyên tác, kỳ thực lúc đầu hắn âm thầm thích chị dâu Tô Hướng Vãn, nhưng vì danh phận chị dâu, do mẹ mình ghép với anh trai nên hắn giữ kín điều này không nói ra.
Đến sau này, hắn gặp và yêu Tô Hướng Hồng.
Nhưng Tô Hướng Hồng lại nhỏ hơn hắn 8 tuổi, bởi vì tuổi tác cách nhau quá xa nên trong lòng Tống Đình Tú có ý mà không dám mở miệng.
Tô Tiểu Nam cũng chính bởi vì vai diễn si tình không thành mà yêu thích, sau khi xuyên không, không sợ bại lộ thân phận, muốn gả cho hắn.
Nhưng cô ta không ngờ rằng mình sẽ bị nhân vật mình tạo ra sỉ nhục.
Tống Đình Tú giật lấy ví đập vào đầu Tô Tiểu Nam: "Đồng chí Cốc Nam, hôm qua đồng chí nói đứa trẻ kia trộm ví, chúng tôi tha cho đồng chí đi. Hôm nay đồng chí lại nói nó trộm ví, hai mẹ con các người định ăn ví à?"
Kỳ thật hắn không có đánh tới người cô ta, chỉ liên tục quơ chiếc ví trước mặt.
Tô Tiểu Nam lùi từng bước một, cho đến khi chạm lưng vào cây hòe lớn.