Công xã Hồng kỳ và công xã Sao đỏ cách nhau không xa, có một con đường nối hai xã với nhau.
Tô Hướng Vãn muốn đi công xã Hồng kỳ một chuyến, nhưng hai bên vốn không có liên hệ gì với nhau, đang không có cớ gì để đến đó thì mẹ Hùng Đản tới.
“Hướng Vãn, cô biết không, nghe nói bên Hồng kỳ có bán hàng lậu, có cả vải nhung, 1 thước giá 5 xu, chúng ta thử đi xem đi?” mẹ Hùng Đản nói.
Tô Hướng Vãn nói: “Vải nhung ít nhất cũng phải 2 đồng, giá 5 xu này liệu có dùng được không?”
“Là tôi nghe chị Hoa Tử bên thôn Đại Tống nói thế, chị ấy nói rất bền, xài tốt mà lại rẻ”, mẹ Hùng Đản nói.
“Vậy đợi tôi dọn dẹp một chút, kêu thêm mấy chị em nữa trong thôn cùng đi, chúng ta đến công xã Hồng kỳ”, Tô Hướng Vãn nói.
Cô phải đi xem Cố Nam lai lịch thế nào, định làm trò gì, mang thêm nhiều chị em đi cùng để làm bình phong, đề phòng đối phương phát hiện ra mình thôi.
Hiện tại trẻ con đi học 6 ngày trong tuần, nghỉ 1 ngày, hôm nay cả Cẩu Đản và Lư Đản đều đi học.
Lão Sinh đầu cũng đã trở về, đang dọn dẹp căn nhà bên bờ sông của lão.
Tô Hướng Vãn bưng cho lão một chén lớn ngũ cốc, còn lặng lẽ đưa cho lão một cái đèn pin cùng một cái radio.
“Sao, cô vẫn chưa từ chức bí thư thôn à?” giọng lão Sinh đầu không tốt.
“Chú ở trong thôn thêm ít ngày nữa, nếu vẫn nói như vậy thì tôi sẽ từ chức”, Tô Hướng Vãn cười nói.
Phải biết rằng, sản lượng lương thực tăng, người lĩnh thưởng, được khen ngợi là Triệu Quốc Đống nhưng công lao đó thực chất đều của Tô Hướng Vãn.
Người ngoài có thể không biết, nhưng toàn bộ dân thôn Tiểu Tống đều nhìn thấy, nếu lão Sinh đầu ở thêm vài ngày, chắc chắn sẽ thay đổi suy nghĩ về cô, Tô Hướng Vãn rất tự tin vào điều này.
Cô lái máy kéo, chở theo mấy chị em phụ nữ đi ra khỏi công xã Sao đỏ, đi theo đường đến hồ chứa nước là tới công xã Hồng kỳ.
Địa thế của công xã Hồng kỳ không bằng phẳng như công xã Sao đỏ, hơn nữa nơi này gần hồ chứa nước, thường xuyên có binh lính, công nhân ở đây ra ngoài mua đồ cho nên thịnh vượng sung túc hơn nhiều.
Cái gọi là chợ đen cũng không lớn lắm, chỉ là trong một nhà dân, bán một vài thứ mà thôi.
Nhưng quả thật có vải nhung, giá chỉ 5 xu một thước.
Người bán lại là người mà Tô Hướng Vãn không ngờ tới.
“Hướng Vãn, cô cũng đến mua vài nhung của chị à?” đó là Tống Nhị Hoa, lại còn vô cùng nhiệt tình kéo Tô Hướng Vãn vào nhà nói: “Tới đây tới đây, chị có vải nhung, tặng cho cô mấy miếng, cô muốn không?”
Tống Nhị Hoa ở trong thành buôn bán nhỏ, chuyên môn thích lợi dụng người khác.
Trước kia cô ta cũng xem thường Tô Hướng Vãn, nhưng sau khi Kim Hoán chết, cô ta thay đổi, chỉ tìm cách lừa tiền bà lão.
Cô ta mang theo bọc vải đi chỗ này bán một lúc, sang chỗ kia bán một lúc, còn về chỗ vải nhung, Tô Hướng Vãn đoán chắc cô ta cũng buôn được ở đâu đó.
“Đúng rồi, trong thôn có người tên Cốc Nam, chị hai có biết người này không?” Tô Hướng Vãn hỏi.
Tống Nhị Hoa vội vàng nói: “Cô ấy là người tốt, chủ nhiệm hội phụ nữ công xã Hồng kỳ chúng tôi, gần đây chính cô ấy mời tôi đến bán đồ ở công xã, chỗ này cũng là cô ấy cung cấp”
“Sao lại đối xử với chị hai tốt như vậy? Nhỡ chẳng may có người tố cáo chuyện chợ đen, chức chủ nhiệm hội phụ nữ chẳng phải sẽ bị mất sao?” Tô Hướng Vãn nói.
“Cô ấy để ý đến Đình Tú nhà chúng ta, muốn tôi làm mai mối”, Tống Nhị Hoa cười có phần ám muội: “Cũng không biết cô ấy gặp Đình Tú ở đâu, tóm lại cũng coi như nhất kiến chung tình đi, chủ động muốn tôi mai mối, giới thiệu”
Mấy đứa trẻ nhà Tống Nhị Hoa cũng đã lớn, Đại Hổ giúp cô sắp xếp vải, Nhị Hổ giúp cô thu tiền, hai đứa trẻ rất lanh lợi hoạt bát.
“Đại Hổ, vì sao không đến chào mợ?” Nhị Hoa thấy Đại Hổ vẫn đang xếp vải, nói.
Đại Hổ lau tay, rút từ đống vải ra một miếng vải hoa, hỏi Nhị Hoa: “Mẹ, con muốn cho Chi Chi cái này được không?”
Nhị Hoa tuy nhỏ nhen, nhưng vì con trai đã nói vậy, cô ta cũng không tiện từ chối bèn nói: “Tặng đi, cho Chi Chi của chúng ta may thêm ít quần áo mặc”
Tống Thanh Sơn là đội trưởng, Đại Hổ cùng Nhị Hổ đều muốn nhập ngũ nhưng chưa đủ tuổi. Đến lúc phải đi lính, kiểu gì cũng tìm đến Tống Thanh Sơn.
Mà Tống Thanh Sơn rất yêu quý Chi Chi, mọi người đều nhìn thấy, không nịnh bợ Chi Chi thì nịnh ai?
Nhưng Tô Hướng Vãn không nhận miếng vải của Nhị Hoa, dù sao Tô Hướng Hồng cũng cho Chi Chi rất nhiều quần áo, đủ cho con bé mặc một thời gian dài nữa, cô không cần vì một miếng vải mà phải thiếu nợ nhân tình với Tống Nhị Hoa.
Vì thế cô ôm đứa nhỏ, không tìm chỗ ngồi mà đi thẳng đến sân phơi lúa của công xã Hồng kỳ.
Bởi vì chủ nhiệm hội phụ nữ chỉ có ở 2 chỗ, một là văn phòng, một chỗ khác là sân phơi lúa.
Cô tính toán phải cẩn thận quan sát xem Cốc Nam kia là như thế nào.
Kết quả, vừa đi đến điểm thanh niên trí thức của công xã Hồng kỳ thì nghe thấy một trận mắng mỏ từ trong phòng.
“Lý Thừa Trạch, mày là sói mắt trắng à, tao nuôi mày vô ích à? Mày có ý gì, cái gì mà tao bảo mày bỏ ví tiền vào túi Tô Hướng Hồng?” là giọng của người phụ nữ ngày hôm qua.
Ngay sau đó, một đứa nhỏ bị đẩy ra khỏi phòng: “Đi, đi ra nhanh lên, muốn đi đâu thì đi, tao yêu thương mày vô ích rồi”
Đứa nhỏ này đúng là Lý Thừa Trạch, vẫn mặc bộ quần áo vá chằng đụp ngày hôm qua, bị đẩy ra ngoài cửa đứng ngơ ngác.
“Thật là, nhớ lại lúc đó không ai muốn mày, mày chạy ngoài đường như chó hoang, là tao cho mày cơm ăn, cho mày chỗ ở, thế mà mày ân đền oán trả, chạy đến trường Hồng chuyên tố cáo tao”
Tại điểm thanh niên trí thức có mấy người đang khuyên nhủ: “Cố Nam, sao lại tức giận với đứa trẻ nữa rồi, thật là đứa trẻ đáng thương mà. Chính cô tình nguyện nuôi nó, không muốn nuôi thì để nó đi, cần gì động một chút là đánh là mắng?”
Bên trong Cốc Nam nói: “Không phải, nhân phẩm đứa trẻ này không tốt, luôn nói bậy bạ, đoán chừng ví tiền là do chính nó bỏ vào túi nữ sinh đó, bây giờ còn nghi ngờ tôi, sáng nay người của Cục công an đến còn nhắc nhở tôi một trận, anh nói xem đây là chuyện gì”
“Vậy thì đuổi nó đi, nhân phẩm không tốt thì nuôi làm gì”, thanh niên trí thức kia nói.
Lý Thừa Trạch siết chặt hai nắm tay nhỏ, đứng đó không nói một lời nào.
Đột nhiên, người bên trong nói: “Được rồi Thừa Trạch, vào đi, mày nhìn bộ dạng đáng thương của mày xem, nhanh đi nấu cơm đi”
Lý Thừa Trạch vẫn nắm chặt tay như cũ, nhưng thấy Cốc Nam vẫn còn muốn nuôi mình thì tinh thần đã lên cao hơn: “Được, mẹ nuôi”
Nó rất biết làm việc, mang cái nồi nhỏ ra ngoài giếng lấy nước, rửa cẩn thận, sau đó đổ vào một ít dầu, cho một ít hành lá thái nhỏ, chút muối rồi thêm nước, đợi nước sôi cho nắm mì vào rồi ngồi xổm bên giếng, chờ nồi mì sôi.
Dây buộc lưng quần của thằng bé sắp đứt, cái eo kia nhỏ như Cẩu Đản lúc Tô Hướng Vãn mới xuyên không đến, nhưng bây giờ Cẩu Đản được ăn ngon, eo đã to hơn khá nhiều so với nó.
Thấy trời đã trưa, Tô Hướng Vãn cũng đói bèn quay về quầy hàng của Tống Nhị Hoa, cô ta cũng đang nấu cơm.
Vẫn là mì sợi nấu bằng nước trong, hôm nay Tống Nhị Hoa lại rất nhiệt tình, mời mỗi chị em thôn Tiểu Tống một chén mì.
Mọi người mua vải, ăn một chén mì, ai cũng vui vẻ hoà thuận.
Tô Hướng Vãn ăn xong liền hỏi Triệu Nhị Hổ: “Con có biết Lý Thừa Trạch không, chính là đứa con nuôi của Cốc Nam?”
“Biết chứ, sao lại không”, Nhị Hổ nói: “Chính nó gọi tụi con đến, nó rất lợi hại, có thể phát điện, còn biết làm pháo”
“Pháo?” Tô Hướng Vãn vừa nghe thì mắt sáng lên: “Làm như thế nào?”
Nhị Hổ lắc đầu: “Không biết, là nó làm cho con, mỗi cái con trả nó 3 xu, con bán lại 5 xu, có thể kiếm lời 2 xu”
Được rồi, Tô Hướng Vãn ngày càng tò mò về Cốc Nam và Lý Thừa Trạch.
Tiểu tử này, xem ra từ nhỏ đã có chút bản lĩnh.
Cô nói: “Vậy trưa nay con gọi nó đến đây một lúc được không?”
Triệu Nhị Hổ có chút không muốn: “Đứa trẻ đó không dễ nói chuyện đâu”
Kết quả, Tô Hướng Vãn vừa ngẩng đầu lên, thấy thiếu niên đó đã đứng ngay trước mặt mình: “Dì, dì tìm tôi làm gì?”
Tô Hướng Vãn nhìn một cái, đây không phải Lý Thừa Trạch sao?
Tiểu tử này khá kiêu ngạo nhưng cũng đầy cảnh giác, đứng xa xa, tay nắm lấy dây lưng: “Tôi biết dì, dì tên Tô Hướng Vãn, chồng tên Tống Thanh Sơn, là một đoàn trưởng”
Tô Hướng Vãn kéo đứa nhỏ vào một góc, nói: “Cháu cũng biết vừa rồi tôi theo dõi cháu?”
Lý Thừa Trạch mím môi: “Nhà tôi có 2 món đồ vẫn đang trong tay hai người, là chồng dì muốn biển thủ”
“Ai nói với cháu? Tôi với cháu không quen, vật gì của cháu lại trong tay tôi?” Tô Hướng Vãn cố tình hỏi ngược lại.
Mặc dù nhìn thâm trầm nhưng dù sao vẫn là một đứa trẻ, nó nói: “Hai món đồ của ông ngoại tôi”
Tô Hướng Vãn liền cười: “Đồ tham tiền”, nguyên lai là muốn nói về khối ngọc dưa hấu và ngó sen.
Tiểu tử này không giống với Lư Đản và Cẩu Đản, nó thuộc loại đặc biệt có lòng tự ái, lập tức đỏ mặt: “Không phải tham tiền, cái đó vốn thuộc về ông ngoại tôi, ông đưa cho Tống Thanh Sơn cùng Tống Đình Tú. Nhưng lúc ông ngoại chết, bọn họ cũng không xuất hiện, bọn họ là con nuôi của ông ngoại, đến lúc chết ông ngoại vẫn còn lo lắng không biết bọn họ có ổn hay không, thế nhưng hai người đó lại chỉ tham tài sản nhà tôi”
Thì ra nó tới huyện Thanh Thuỷ nhưng không đi tìm anh em Tống Đình Tú, nguyên nhân là bởi vì sau khi đến, có lẽ nó đã thầm quan sát, cảm thấy anh em Tống Đình Tú cũng giống như những người khác, cũng muốn nắm nó trong tay, chiếm đoạt tài sản của ông ngoại nó, vì thế ở trong sách, nó đi theo đám trộm cắp, còn ở đây, nó đi theo Cốc Nam.
Tiểu tử này rất có tâm cơ.
Tô Hướng Vãn nghiêm nghị nói: “Vậy cháu có biết ông ngoại cháu là kẻ trộm mộ không? Hai món đồ đó đều lấy trộm từ trong mộ ra, nếu nói như cháu, chủ nhân ngôi mộ đó hẳn sẽ đến tìm cháu đó?”
“Thế giới này không có quỷ”, tiểu tử mạnh miệng nói.
Tô Hướng Vãn nói: “Không có quỷ, nhưng cái đó thuộc về của công, tương lai tôi sẽ mang nó đến viện bảo tàng. Tôi còn muốn khuyên cháu một câu, đừng có lúc nào cũng ôm thù hận bên người, cứ sống tốt cuộc sống của mình. Loại chuyện gài tang vật một cô gái mười mấy tuổi, nói cô ấy trộm ví tiền, không phải là điều mà một người kiêu căng khoác lác có thể làm. Cháu vừa kiêu căng khoác lác, còn gài tang vật cho em gái tôi”
Lý Thừa Trạch đỏ mặt, còn muốn nói gì đó, đột nhiên Chi Chi giơ tay lên đấm vào đùi nó: “Ồn ào ồn ào”
Nó không thích Lý Thừa Trạch gây gổ với mẹ.
Tô Hướng Vãn nhớ trong nguyên tác có đề cập đến, nói lúc Lý Thừa Trạch gặp Chi Chi là khi Lý Thừa Trạch bị công an truy đuổi đã bắt Chi Chi làm con tin.
Vốn là sau khi chạy trốn, con tin sẽ được thả hoặc bị giết, nhưng nó không thả cũng không giết Chi Chi mà mang con bé đi khắp nơi, còn nhận làm em gái nuôi.
Đến cuối cùng, nó nuôi Chi Chi đến mức con bé tình nguyện làm mọi thứ vì nó, đến mức phải bỏ mạng.
Tô Hướng Vãn nhớ đến cốt truyện, thực lòng không muốn tên buôn ma tuý này tiếp xúc với Chi Chi nhưng không nghĩ rằng chớp mắt một cái hai đứa đã gặp nhau.
“Đúng rồi, hôm qua cháu cũng theo dõi tôi phải không, ở cửa hàng bách hoá và trường Hồng chuyên, nếu không tại sao lại đúng lúc gặp được 2 lần như vậy?” Tô Hướng Vãn hỏi.
Ngày hôm qua nó xuất hiện 2 lần, không phải ngẫu nhiên, hẳn là Cốc Nam phái nó đi theo dõi cô.
Lý Thừa Trạch đỏ mặt, không phủ nhận, chỉ nói: "Bà ấy nói rằng dì là một người phụ nữ xấu xa, mấy đứa con của dì chẳng tốt lành gì, tóm lại cả nhà dì không có ai tốt. Hơn nữa ba của mẹ nuôi tôi là sư trưởng, là một trong những quan chức lớn nhất tỉnh, dì không thể làm gì bà ta được. Bà ấy nhận nuôi tôi cũng là rất mạo hiểm nên tôi nguyện ý giúp bà ta bất cứ chuyện gì”
Dĩ nhiên, ý tứ chính là cha anh hùng thì con hảo hán, cha hèn nhát thì con lười biếng, giống như đứa trẻ như nó người bình thường không ai dám nuôi.
Tô Hướng Vãn bây giờ đã có thể chắc chắn, Cố Nam cũng là một người xuyên không như cô.
Cố Nam trong nguyên tác đúng là cán bộ cấp tỉnh trong tương lai, nhưng cô không gả cho Tống Đình Tú, mà người này vì muốn lấy Tống Đình Tú, còn đặc biệt nhờ Tống Nhị Hoa mai mối, còn gài tang vật cho Tô Hướng Hồng, đều là những thủ đoạn đê tiện.
Còn chuyện nuôi dưỡng Lý Thừa Trạch chắc cũng là một loại tính toán.
Lý Thừa Trạch không muốn nói thêm nữa, xoay người định chạy: “Tôi phải đi, hơn nữa, nếu dì định đưa vật đó đến viện bảo tàng thì tôi tha thứ cho dì. Mẹ nuôi tôi muốn ứng cử làm tuyên truyền viên văn hoá của huyện, bà ấy nói, công xã Sao đỏ cũng đã báo tên dì ứng cử, bà ấy sẽ không để cho dì trúng cử, hơn nữa còn làm cho dì xấu mặt, đoán chừng tôi phải làm vài chuyện xấu nữa, cho nên bây giờ tôi bồi thường trước cho dì”
Tiểu tử này, đã tha thứ lại còn đền bù?
Đây là đánh một gậy rồi cho cô một viên kẹo à?
Hơn nữa tiểu tử này rõ ràng chưa đánh mất lương tâm, nhưng lại không thể không làm vì mẹ nuôi, nhìn bộ dạng xoắn xuýt của nó sao có thể cười được chứ?
“Cháu sẽ nói với mẹ nuôi những gì đã nói với tôi à?” Tô Hướng Vãn túm lấy thằng nhóc định chạy.
Lý Thừa Trạch cắn môi: “Chắc chắn là không rồi, dĩ nhiên dì sẽ không biết tôi định làm gì, đúng không?”
Chi Chi đang liên tục dùng nắm đấm bé tí của mình đập vào chân thằng bé, đánh một lúc thấy không có tác dụng gì, bèn dứt khoát dẫm chân lên đôi giày rách của Lý Thừa Trạch.
Tô Hướng Vãn thả lỏng tay, Lý Thừa Trạch xoay người bỏ chạy.
Ngây người ở công xã Hồng kỳ hồi lâu, mấy người phụ nữ không muốn ở đó thêm nữa, đòi đi về.
Tô Hướng Vãn suy nghĩ hồi lâu, trước khi đi còn chạy đến bảng tuyên truyền của công xã Hồng kỳ nhìn một lúc. Nếu cô ta là chủ nhiệm hội phụ nữ, cô ta phải phụ trách việc tuyên truyền. Chữ viết của một người và những gì được viết ra có thể bộc lộ phẩm chất, thói quen, tính cách của người đó.
Không ngờ, khi đến trước bảng tuyên truyền, Tô Hướng Vãn liền sáng tỏ thông suốt: Trên bảng đen đúng là chữ của phụ nữ, mà nét chữ kia cô biết rõ hơn ai hết, tại sao?
Bởi vì cô cùng em họ Tô Tiểu Nam lớn lên cùng nhau, khi còn bé hai người thường xuyên cùng nhau làm bài tập. Chữ người khác cô có thể không nhận ra, chữ Tô Tiểu Nam cô nhận ra ngay lập tức.
Tốt lắm, hoá ra Tô Tiểu Nam cũng xuyên không.
Hơn nữa còn lén lén lút lút cho đứa nhỏ theo dõi cô, như vậy khẳng định Tô Tiểu Nam cũng biết cô xuyên không, khẳng định rất e ngại cô.
Vốn dĩ Tô Hướng Vãn cảm thấy chỉ cần chăm sóc thật tốt mấy đứa trẻ, mọi chuyện cứ bình bình an an trôi qua, cô không tham vọng làm cán bộ hay chính trị gì.
Nhưng Tô Tiểu Nam muốn bêu xấu cô, cô không thể nhịn được.
Bầu chọn không đáng sợ, ai thua sẽ xấu hổ.
Vốn dĩ Tô Hướng Vãn không nghĩ đến việc trở thành một tuyên truyền viên văn hoá, nhưng vì Tô Tiểu Nam muốn cạnh tranh với cô, sao cô lại không tranh chứ?
Có điều Tô Hướng Vãn chưa hiểu, Lý Thừa Trạch nói sẽ bồi thường cho cô là cái gì, kết quả khi về nhà, liền phát hiện phía dưới gầm máy kéo có một con ngỗng béo được cột vào đó.
Nếu để phía trên chắc nó vẫn còn sống, nhưng vì bị trói dưới gầm máy kéo nên con ngỗng đã bị chết.
Con ngỗng này hẳn là cái mà Lý Thừa Trạch nói bồi thường cho cô vì nó không thể không làm theo lời mẹ nuôi, sẽ bêu xấu cô?
Đứa trẻ này tột cùng là kiểu gì?
Hôm nay lúc Tống Thanh Sơn về nhà, thấy Tô Hướng Vãn đang rất vui.
Dĩ nhiên, sắc mặt của mẹ là phong vũ biểu của cả nhà.
Mẹ vui vẻ, cả nhà cũng sẽ vui.
Thấy mẹ đang làm thịt con ngỗng lớn, Cẩu Đản không ngừng nuốt nước miếng, nhìn một lần là nuốt một lần.
“Mẹ, chúng ta ăn con ngỗng này thế nào?” Lư Đản vừa học nửa buổi với lão Sinh đầu về, bước chân vào cửa đã đến bên cạnh con ngỗng.
Tô Hướng Vãn nhổ sạch lông, dùng lửa đốt hết lông tơ: "Ngỗng hầm trong nồi sắt ngon lắm."
Tống Thanh Sơn nói: "Ai cho em vậy?"
Tô Hướng Vãn không nói gì, cô không thể nói là Lý Thừa Trạch cho được.
“Đúng rồi, tôi được chọn ứng cử làm tuyên truyền viên văn hoá xã, chuyện này anh biết chưa?” Tô Hướng Vãn nói.
Tống Thanh Sơn mặc dù không hứng thú với chuyện này lắm, nhưng phải giả bộ vui mừng: “Có phải sau này nếu trúng cử rồi thì phải đi khắp nơi làm báo cáo, suốt ngày làm công tác tuyên truyền không?”
Tô Hướng Vãn ừ một tiếng: “Đại khái là vậy, tôi tự tin có thể cân bằng công việc và gia đình cùng mấy đứa nhỏ”
“Có cần tôi giúp một tay không?” Tống Thanh Sơn hỏi.
Tô Hướng Vãn có chút giật mình: “Anh không phản đối?”
Tống Thanh Sơn trả lời vô cùng thành thực: “Tôi đã thấy em họp với dân thôn, nếu được bầu, em sẽ là một cán bộ tốt”
Có thể áp dụng những gì cô đã học được.
Chỉ là đáng tiếc, cô phải chăm sóc con cái, Chi Chi lại còn nhỏ như vậy, để cô làm cán bộ thực sự, sợ rằng cô không đủ sức.
Vậy thì tạm thời dỗ dành cô một chút trước đi, dù sao cô cũng thích nghe.
Nhìn thẳng vợ một lúc, Tống Thanh Sơn nói: “Tôi trước giờ không thiên vị ai, cả Đông Hải và Tây Lĩnh tôi cũng không thiên vị, nhưng tôi cảm thấy, nếu em làm cán bộ sẽ tạo phúc cho người dân”
Người đàn ông này, Tô Hướng Vãn thầm nghĩ, hắn là con giun trong bụng cô à, có thể nói mấy lời nịnh hót dễ nghe như thế.
Làm sao giờ, thân là người xuyên không, nhìn người đàn ông như vậy, cô thật sự muốn giải toả cả trăm tư thế cho hắn.